SỰ NGUY HIỂM CỦA CÁI GỌI LÀ "NGÔN NGỮ A CÒNG (@)"

Từ trái qua: Họa sĩ Thành Phong, GS Văn Như Cương, nhà phê bình văn học Phạm Xuân Nguyên, PGS.TS Phạm Văn Tình.

Ảnh : Buổi tọa đàm về “Ngôn ngữ giới trẻ thời @ qua tranh của họa sĩ Thành Phong”.Từ trái qua: Họa sĩ Thành Phong, GS Văn Như Cương, nhà phê bình văn học Phạm Xuân Nguyên, PGS.TS Phạm Văn Tình.

PV Thu Diệu : Tôi vốn biết về cái gọi là "Ngôn ngữ tuổi teen", hay "Ngôn ngữ a còng (@) " đã lâu, song tôi nghĩ đó chỉ là một hiện tượng xã hội trong giới trẻ, nên khi đó tôi chỉ phân tích nhẹ nhàng và khuyên nhủ con cháu tôi không nên đua đòi bắt chước. Nhưng cho tới khi được đọc bài viết "Sát thủ đầu mưng mủ: người già mê, người trẻ chê" trên báo Vn Express, tôi mới giật mình lo lắng, suy nghĩ nhiều ngày, và hôm nay tôi mạnh dạn nêu vài ý kiến :

Thứ nhất : Cái gọi là "Ngôn ngữ @", tạm cho được gọi bằng một danh từ quan trọng và thiêng liêng là "Ngôn ngữ" đi, hiện nay đã trở thành "mốt", được cho là "sành điệu" trong giới trẻ, được gọi theo kiểu lai căng là "Ngôn ngữ tuổi teen"(Để đảm bảo sự trong sáng của tiếng Việt, sao không gọi là "tuổi mới lớn" hay "tuổi trẻ"), cái thứ này sẽ làm méo mó cách viết và cách nói của những người dùng nó, để rồi xa hơn nữa, sẽ làm méo mó và sai lệch ngôn ngữ tiếng Việt vốn được cha ông ta gìn giữ và gọt giũa ngàn đời. Bởi những lẽ sau : 1-Trong cái "Ngôn ngữ @", người dùng sử dụng cách viết rất tùy tiện, lai căng pha trộn giữa chữ viết Ta-Tàu-Tây, họ biện minh là vì trong cuộc sống có nhịp độ nhanh và hiện đại, phải viết tắt khi dùng điện thoại nhắn tin, phải viết tắt khi gửi e mail hoặc chat trên mạng để trong một khoảng thời gian ngắn nhất, gửi được thông tin nhiều nhất. Có đúng như vậy không? Mời bạn cố gắng đọc một vài đoạn văn bản sau : "4nh o? da^y giu*a~ d0‘ng -do*j‘ la.c l0ng~... ng0n’g ch0*‘ aj -da~ ba0 la^n‘ fu. ba.c... Ha^n ngu*o*i‘ Kja Nhu*ng Sa0 L0n‘g H0k the^?.. A^n Tjn‘h Naj‘ Tho^y Hen. Nhau Kiep’ Kha’c...M0^ng Hem Tha‘nh th0^y -Danh‘ Que^n –Dj" "Nó lun mún nó of nó fone or nt or wan tâm như pạn nó vẫn thường thía mek dù zì nó là con gái làm shao có thía …”. Với những ký hiệu, cách viết ấy, bạn có cho đó là một đoạn văn bản tiếng Việt được không ? Nhưng quan trọng hơn, bạn có hiểu ý nghĩa của nó với giá trị của hệ thống tín hiệu thứ hai không ? (Tạm dịch : "Anh ở đây giữa dòng đời lạc lõng, ngóng chờ ai đã bao lần phụ bạc, hận người kia nhưng sao lòng không thể, ân tình này thôi hẹn nhau kiếp khác, mộng không thành thôi đành quên đi "; và "Nó luôn muốn Nó của nó điện thoại, hay nhắn tin, hay quan tâm như bạn nó vẫn thường thế vì nó là con gái làm sao có thể...").

Trong nhà trường, trong thực tiễn cuộc sống và trong sinh hoạt, chúng ta ngày càng xuất hiện nhiều từ ngữ, thuật ngữ được viết tắt và được mọi người chấp nhận, đó thực sự là một cải tiến cần thiết và có hiệu quả. Nhưng lối viết tắt tùy tiện nhố nhăng như trong hai đoạn "văn bản" trên, thực sự nguy hiểm. Sau mỗi mùa thi, chúng ta có biết bao chuyện cười ra nước mắt về câu cú và cách viết của học sinh trong bài thi tốt nghiệp THPT, thậm chí cả trong bài thi tuyển sinh đại học, phải chăng vì hàng ngày, quen dùng cách viết của "Ngôn ngữ @" ?

2- Trong cách nói của cái gọi là "Ngôn ngữ @", thường sử dụng cái mà họ tưởng là vần điệu. Ví dụ : "Chán như con gián", "Âc như con tê giác", "Dở hơi tập bơi"... Thực ra đó là lối sử dụng "láy âm" (một biện pháp tu từ trong tiếng Việt), rất tùy tiện và ngô nghê, chẳng có chút nào về giá trị nghệ thuật ngôn ngữ, chỉ có tác dụng gây cười cho những kẻ dở hơi. Cùng với cách láy âm dở hơi này, "Ngôn ngữ @" còn có cách nói "đèo". Ví dụ : "Mày phiu chờ (Future) tao đã lâu chưa?" (Mày chờ tao đã lâu chưa) , "Tao vừa bị líp tông (Lipton) một nhát, nay vẫn con cú" (Tao vừa bị tông (xe), bây giờ vẫn cay). Người sử dụng cách nói này nghĩ thế là tân tiến, là sành điệu, thực ra đó là bắt chước lối nói lóng của dân anh chị ngày xưa, nguy hiểm hơn, đó là cách sử dụng danh từ kép trong ngữ pháp, như các từ "thằng cha", "con mẹ", mà dân ta thường gọi nôm na là cách nói "đèo quảy", một lối ăn nói của người vô học.

3- "Ngôn ngữ @" còn "sáng tạo" một số câu nói bằng cách "sửa" một số thành ngữ, tục ngữ tiếng Việt, như "Công cha như núi Thái Sơn / Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra", bị "chế" lại thành “Công cha như miếng rau câu/ Nghĩa mẹ như nước trong cầu chảy ra”, hay "Cái khó bó cái khôn", hoặc "Cái khó ló cái khôn", bị "chế" thành "Cái khó ló cái ngu"...

Thứ hai : Sơ bộ "toàn cảnh" bức tranh "Ngôn ngữ @" đã được phác họa ở trên. Vậy mà có những ý kiến ca ngợi "Ngôn ngữ @" là "giới trẻ ngày nay đã và đang làm biến đổi sự trong sáng và cái hay, cái đẹp vốn có của tiếng Việt" , là "mang lại những ý nghĩa quá thú vị và bất ngờ mà lối văn phong truyền thống không thể nào diễn tả được" (!). Cái hay, cái đẹp ở đâu chưa thấy, chỉ thấy cách viết, cách nói mà bao đời nay ca ngợi là "văn hay chữ tốt" đã bị bóp méo đi, đến mức có "anh tú", "chị tú" mà viết một câu ngắn đã sai chính tả đến mấy lỗi. Đến mức mà có nhiều anh chị học sinh trong nhà trường khi nói trước thầy cô và tập thể thì ấp úng không nên lời, nhưng nói "đèo quảy" và xuyên tạc thành ngữ thì nhanh như ma. Cái hay, cái đẹp ở đâu chưa thấy, nhưng cái "Bất ngờ" thì rõ. Công cha mà ví với miếng rau câu tầm thường, nghĩa mẹ mà dám ví với nước "trong cầu" (Ở miền Nam gọi cái nhà để đi vệ sinh là "nhà cầu"). Bất ngờ hơn nữa là "Cái khó ló cái ...ngu". Nước ta đang thời kỳ đổi mới, nền kinh tế thị trường đang phát triển kéo theo một bộ phận dân cư trong cộng đồng giàu lên nhanh chóng. Nhưng đó chỉ là con số ít. Phần đông dân ta ở thành thị đến nông thôn vẫn đang nghèo khó lắm, vì nằm trong hoàn cảnh chung Việt Nam còn đang là quốc gia nghèo trên thế giới. Đại bộ phận dân ta vẫn khó khăn. "Ngôn ngữ @" dám nói dân ta "ngu" thì "bất ngờ" thật.

Vẫn biết là ngôn ngữ hình thành và phát triển theo sự hình thành và phát triển của xã hội, nhưng sự phát triển của ngôn ngữ mới chỉ được xã hội chấp nhận khi nó mang lại những nét đổi thay tích cực : làm giàu, làm đẹp thêm tiếng mẹ đẻ, xa hơn nữa là để con người sống thêm tích cực, góp phần xây dựng xã hội ngày càng văn minh giàu đẹp.

"Ngôn ngữ @" như bức tranh nêu trên, có tác dụng gì cho tiêu chí phát triển đó của ngôn ngữ tiếng Việt, hay nó chỉ làm ngược lại ?. Nếu hôm nay những người có trách nhiệm giáo dục và góp phần giáo dục thế hệ trẻ không kịp thời uốn nắn cái thứ ngôn ngữ quái dị đó, mà bàng quan làm ngơ, thậm chí vỗ tay tán thưởng, thì lớp người trẻ này sẽ làm những gì để "đổi mới", ai mà biết được .

PV THU DIỆU - 3/4/2012.

Nhắn tin cho tác giả Hoàng Công Vượng @ 15:26 03/04/2012 Số lượt xem: 1959 Số lượt thích: 0 người

Từ khóa » Thời A Còng Nghĩa Là Gì