Sự Sáng Tạo - Báo Nghệ An

Cha ông có câu: “Cần cù bù thông minh”. Có thể nói đây là một lời răn dạy cực kỳ khéo léo không chỉ về mặt thông điệp mà cả phần ngữ nghĩa. Đúng rồi, cần cù chỉ có thể “bù” cho thông minh thôi chứ không thể thay thế nó. Thông minh và cần cù là những thành tố góp phần tạo nên sự hoàn hảo của cuộc sống. Thật tệ nếu thiếu vắng sự cần cù nhưng sẽ là thảm họa nếu sự sáng tạo bị tuyệt chủng.

Chuyện kể rằng:

Có một người nghèo luôn than trách về số phận hẩm hiu của mình. Anh ta thường xuyên thắc mắc vì sao mình vất vả lắm mới có miếng cơm để ăn, manh áo để mặc. Không những thế, có khi khó khăn trắc trở thì đến cơm cũng không có mà ăn, áo rách vẫn phải mặc. Trong khi đó, có những người vẫn ăn sung mặc sướng chả phải lo nghĩ gì. Người này đã thỉnh cầu Thượng đế tới giúp để giải đáp nỗi oan khuất của mình. Trước mặt Thượng đế, người nghèo khóc lóc kể lể về những cơ cực hàng ngày, làm việc mệt tưởng chết nhưng vẫn chỉ đủ ăn từng bữa mà không có của để dành.

Sau một hồi kể lể, người nghèo than thở: “Con thấy đời thật bất công, tại sao lại có những kẻ giàu sang, không cần chân lấm tay bùn vẫn ung dung hưởng thụ còn người nghèo như chúng con làm việc cật lực quanh năm suốt tháng vẫn không thể được như họ?”.

Thượng đế mỉm cười và hỏi: “Vậy theo con như thế nào mới là công bằng?”

Người nghèo nhanh nhảu đáp: “Dạ, con muốn Ngài để người nghèo và người giàu cùng có xuất phát điểm như nhau để xem họ sống ra sao. Nếu sau một thời gian người giàu vẫn giàu thì con sẽ không còn gì để phàn nàn nữa ạ”. Thượng đế gật đầu và nói: “Được rồi!”. Sau đó, Thượng đế biến cho một người giàu trở nên nghèo khổ và cùng xuất phát điểm với người nghèo. Mỗi người tới một ngọn núi để tìm kế sinh nhai. Núi có mỏ than nên hàng ngày hai người cùng nhau khai thác than đem ra chợ bán đổi lấy tiền. Sau một năm sẽ xem kết quả ra sao.

Từ khóa » Sự Sáng Tạo Của Con Người