Sủng Sạch – Chuồng Của Gà

Bỏ qua nội dung Menu

Editor: Thất Tịch ( Phươn )

Beta: Nhi Mu Bư

Chương 6: Cao trào ( H )

Thẩm Hân Nhiên ấn nhẹ vào cửa huyệt của cô, cố gắng để chỗ đó của cô mở rộng thêm ra, ngón tay của anh vừa mới đi vào, huyệt thịt căng chặt từ bốn phía nhanh chóng hút lấy tay anh.

“Ưm…”

Thẩm Hân Nhiên đảo một vòng, thật chặt, anh cảm thấy có chút may mắn khi chưa để “người anh em” của mình vào trong. Nếu không có lẽ khả năng bị cô kẹp đến mức bắn luôn cũng không phải là không thể. Nhưng mà cảm giác ấm áp từ ngón tay nhanh chóng truyền lên đại não, vật ở dưới thân lại lớn thêm một chút, trướng đau tới mức như đang kêu gào đòi đi vào. Anh thật sự đã bị La Gia Hứa bức điên rồi.

Anh không ngừng hôn lên người của La Gia Hứa, từ xương quai xanh chuyển dời xuống phía dưới, sau đó lưu luyến ở bộ ngực mềm mại. Ngón tay trong huyệt nhỏ của cô dần đẩy nhanh tốc độ, hy vọng mang đến cho La Gia Hứa thêm nhiều khoái cảm hơn. Thân thể dưới thân không nhịn được mà vặn vẹo, mà từ cửa huyệt cũng đã chảy ra một lượng lớn xuân thủy. Thẩm Hân Nhiên rút ngón tay ra, mật dịch dính trên ngón tay bị anh liếm sạch sẽ.

La Gia Hứa nhìn thấy hành động đậm sắc tình thế này, thiếu chút nữa máu mũi cũng đã chảy ra.

Anh, anh, anh lại đi ăn thứ… thứ đó của cô…

Một tay Thẩm Hân Nhiên đỡ lấy eo của cô gái, giữ chặt lại để cô không thể lộn xộn. Tay còn lại thì nắm lấy dục vọng dâng trào của mình, chậm rãi tiến vào hoa huyệt.

“Ưm… A…”

La Gia Hứa cảm nhận được “người anh em to lớn” của anh đang dần dần đi vào bên trong cơ thể mình, lối vào của cô chống đỡ đến cực hạn. Anh lừa người, ban nãy dùng ngón tay để nới lỏng ra, nhưng mà ngón tay và côn thịt giống nhau ở chỗ nào chứ?!

Cô nhịn không được mà phát ra tiếng rên rỉ, bụng nhỏ căng chặt cùng hoa huyệt cũng khẩn trương thít chặt đến mức không chịu được.

Thẩm Hân Nhiên kêu lên một tiếng. Thật chặt! Chặt tới nỗi khiến anh suýt chút nữa đã bắn rồi. Cảm giác trướng đau cũng giảm bớt phần nào, mà anh cũng không muốn bởi vì mình lỗ mãng mà làm tổn thương La Gia Hứa.

Anh không muốn để cho đêm đầu tiên của anh và mèo nhỏ nhà mình có tiếc nuối:

“Thả lỏng một chút, bảo bối. Anh không động, thả lỏng một chút được không?”

Anh một bên nói, một bên hôn nhẹ lên môi cô, đôi mắt vẫn không rời khỏi khuôn mặt nhỏ nhắn, nhẹ nhàng xoa nắn cơ thể cô.

La Gia Hứa nghe được giọng nói khàn khàn nhưng vẫn mang theo âm điệu ôn nhu của anh. Cô mở mắt ra nhìn, thấy trên trán anh lấm tấm mồ hôi vì đang phải nhẫn nhịn thì có chút đau lòng. La Gia Hứa cố gắng thả lỏng bản thân mình, vòng tay lên cổ anh, thanh âm mang theo tiếng nức nở:

“Anh động một chút đi.”

Người đàn ông được chấp thuận, cảm giác người con gái dưới thân đang dần thả lỏng cơ thể rồi, lúc này mới chọc vào rút ra. Mật ngọt theo cử động của anh mà ồ ạt chảy ra ngoài, từng giọt từng giọt khiến cho ga giường ướt sũng. Thấy cô đã thích ứng được rồi, anh mới động thân thật mạnh một cái, phá rách lớp màng mỏng manh kia.

“A… Ư…”

La Gia Hứa ôm chặt lấy cơ thể anh, cắn vào bả vai anh một cái. Cái động thân kia của anh khiến cô không nhịn được mà muốn thét chói tai.

Quá trướng! Quá căng!

Đối với Thẩm Hân Nhiên lúc này, bả vai bị cắn cũng chỉ giống như đang được gãi đúng chỗ ngứa mà thôi, bản tính của sinh vật giống đực là chiếm đoạt và hiện tại cảm giác ấy giống như được thỏa mãn vậy. Anh hít một hơi, sau đó rút ra, rồi lại đâm thật mạnh vào bên trong.

“A… Ư… Ưm…A…”

Từ trong miệng La Gia Hứa phát ra những tiếng rên rỉ đứt quãng, cô hoảng hốt cảm nhận được côn thịt trong cơ thể lại lớn hơn một chút:

“Thật căng… Anh… Ư… A, đừng.. đừng đâm vào chỗ đó!”

Thẩm Hân Nhiên bị cô trêu chọc, lại càng đâm vào sâu hơn, không cẩn thận đâm đến nơi nào đó liền nghe thấy những tiếng rên rỉ yêu kiều của La Gia Hứa, chân cô cặp chặt vào eo anh. Anh vươn tay, ấn lên một chỗ ở bụng nhỏ của cô:

“Là chỗ này à?”

La Gia Hứa trừng mắt lườm anh, cơ mà đôi mắt ấy hiện tại đang lấp lánh hơi nước, giống như là bị người khác gây khó dễ vậy. Hầu kết người đàn ông lăn lên lăn xuống lại cảm thấy ánh mắt đó của cô vô cùng câu người. Anh đâm vào phía bên cạnh một chút, càng lúc càng nhanh hơn, vừa rút ra được một chút đã động thân cắm vào khiến cho mật ngọt liên tiếp văng ra tứ phía.

Khoái cảm tích lũy càng ngày càng nhiều, tiếp đó liền bùng nổ.

“A…”

Một câu thôi mà La Gia Hứa cũng chẳng nói lên lời, cô chỉ có thể thét chói tai mà thôi, cũng chỉ khi hét lên như vậy mới có thể khiến khoái cảm ngập đầu giảm bớt phần nào. Cái loại cảm giác như bị ném lên trời cao thế này khiến đầu óc cô trống rỗng.

Eo cô cong lên, tạo thành một hình cung. Thẩm Hân Nhiên nhìn bộ ngực sữa được đưa tới trước mặt mình, nhịn không được mà há miệng ngậm lấy đầu vú. Huyệt thịt dưới thân cũng càng xoắn càng chặt, bởi vì cao trào mà thân thể cô co rút không ngừng. Một tay anh ôm lấy vòng eo của cô, côn thịt chọc ra rút vào trong huyệt động vô cùng mãnh liệt hơn mười cái mới chịu bắn ra.

La Gia Hứa bị cỗ tinh dịch bắn mạnh vào trong cơ thể mà khẽ rùng mình. Chờ đến khi người đàn ông rút côn thịt ra. Cô cảm thấy cả cơ thể mình sắp hư rồi, đùi cũng mỏi như đến mức không còn cảm giác.

Hai mắt La Gia Hứa híp lại, đôi tay ôm lấy cổ người đàn ông, không để cho anh động tay động chân thêm nữa. Đầu cô khẽ cọ vào lòng người đàn ông, giọng nói khàn khàn mang theo vẻ lấy lòng:

“Em bỏ cuộc, không cần nữa.”

Nếu mà còn làm thêm lần nữa, cô thật sự sẽ bị ép khô mất.

Thẩm Hân Nhiên nhìn thoáng qua “người anh em” ở giữa hai chân mình, lại quét mắt qua hai mảnh hoa môi sưng đỏ của cô. Anh cười khẽ, hôn nhẹ lên trán cô, an ủi:

“Được, chúng ta không làm. Anh đưa em đi tắm rửa nhé?”

La Gia Hứa nghe lời nói của anh xong mới buông tay, hoa dịch giữa hai chân cô vẫn đang không ngừng chảy ra, còn có cả tinh dịch do người đàn ông vừa bắn vào, cực kỳ không thoải mái.

Cô mơ hồ, đồng ý với lời nói của anh. Lúc này Thẩm Hân Nhiên mới bế cô đứng dậy, đi vào trong phòng tắm.

(•̀ᴗ•́)و ̑̑(•̀ᴗ•́)و ̑̑

💟Chương 7💟

Editor: Thất Tịch ( Phươn )

Beta: Nhi Mu Bư

Chương 5: Vừa vặn (H)

La Gia Hứa quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh, người đến không phải khác mà chính là mẹ của Thẩm Hân Nhiên – Tiêu Ngọc.

Tiêu Ngọc là giảng viên môn lịch sử ở một trường đại học. Thói quen sinh hoạt hàng ngày khiến cả người bà toát lên vẻ văn hóa quen thuộc. Mái tóc dài của bà ấy được buộc lên, lộ ra cần cổ trắng nõn, trên người bà có một khí chất vô cùng cuốn hút khiến người khác khó mà rời ánh mắt đi được.

Tiêu Ngọc đổi giày dép xong thì đi về phía Thẩm Hân Nhiên và La Gia Hứa. La Gia Hứa đứng dậy ôm lấy cánh tay của Tiêu Ngọc, vui vẻ nói:

“Chiều nay không có lớp nên mẹ Tiêu về sớm ạ?”

La Gia Hứa không giống Thẩm Hân Nhiên, anh gọi mẹ cô là dì nhưng cô thì lại trực tiếp gọi mẹ anh là mẹ Tiêu.

Khi còn trẻ, sau khi Tiêu Ngọc sinh Thẩm Hân Nhiên xong cũng có ý định sinh thêm một đứa nữa, bà ấy vẫn luôn muốn có đứa thứ hai sẽ là một cô con gái xinh đẹp dễ thương. Nhưng mà ba Thẩm lại không đồng ý, năm ấy khi Tiêu Ngọc sinh Thẩm Hân Nhiên đột nhiên bị tắc nước ối. Tình huống thực sự rất nguy hiểm, nếu không phải bác sỹ kịp thời cứu chữa, thì cái mạng này cũng đã sớm mất rồi. Mà lần ấy đã dọa cho ba Thẩm sợ mất mật, về sau luôn miệng nói làm gì thì làm nhưng không thể lấy thân thể và tính mạng của Tiêu Ngọc ra đùa giỡn với tử thần được.

Cho đến bây giờ hai người họ vẫn không có thêm đứa thứ hai, vì vậy việc sinh con gái dường như đã biến thành một loại chấp niệm trong lòng Tiêu Ngọc rồi.

Khi La Gia Hứa xuất hiện khiến bà ấy cảm thấy tựa như trời cao nghe được tiếng lòng của bà. Bởi vì từ khi còn nhỏ, cô đã được Tần Như và Tiêu Ngọc thay phiên nhau chăm sóc.

Tiêu Ngọc khẽ nhéo khuôn mặt của La Gia Hứa, cười trách:

“Mẹ nghe mẹ Lý nói con tới nên mẹ dời lịch dạy xuống rồi về nhà. Nếu không phải Hân Nhiên về nhà, có khi con cũng chẳng thèm đến thăm mẹ đâu nhỉ.”

Thẩm Hân Nhiên nhìn hai người phụ nữ trước mắt chỉ mải trò chuyện thì có chút không biết nói gì. Chỉ cần La Gia Hứa ở cùng với Tiêu Ngọc, thì địa vị của anh trong cái nhà này rớt xuống mức thảm thương.

Hôm ấy bởi vì Tiêu Ngọc về nhà nên thẳng tới mười giờ tối La Gia Hứa mới được trở về. Nếu không phải Thẩm Hân Nhiên nói cô còn phải chuẩn bị luận văn thì chắc chắc Tiêu Ngọc sẽ còn lôi kéo La Gia Hứa nói chuyện cùng mình tới rạng sáng mất.

Sau khi về đến nhà và rửa mặt xong xuôi thì La Gia Hứa nằm luôn lên giường. Cô thuận tay ôm lấy con gấu bông Teddy, vùi đầu vào thân thể của nó. Cô nhớ tới việc ngày hôm nay ở cùng Thẩm Hân Nhiên có rất nhiều loại cảm xúc, có chút thẹn thùng, còn có rung động. Cuối cùng hai người họ cũng đi tới bước này rồi sao? Cô thật sự rất thích Thẩm Hân Nhiên, thích anh tùy ý, thích anh nghiêm túc, còn có… sự xấu xa của anh nữa.

Dường như khi Thẩm Hân Nhiên hôn cô và cả cảm xúc ở tai vẫn còn đang lưu lại, nếu không thì tại sao cô lại cảm thấy cơ thể mình đang tê dại cơ chứ? Nghĩ tới việc hôm nay anh thật sự rất vui vẻ mà gọi cô là Tiểu Gia Hứa, còn có con ngươi ẩn chứa dục vọng của anh, trong lòng đều là hình bóng của Thẩm Hân Nhiên. La Gia Hứa cảm thấy bụng nhỏ của mình như có một luồng nhiệt, cô dùng sức ôm chặt lấy con gấu bông nhỏ, không nhịn được mà cọ xát hai chân lại với nhau.(⁄ ⁄•⁄ω⁄•⁄ ⁄)⁄

Lúc này cô đã hiểu khát vọng của Thẩm Hân Nhiên, bởi vì hiện tại cô cũng đang rất thèm muốn anh. Cô thật sự rất thích hôn môi cùng anh, và còn cả… những hành động thân mật cùng anh nữa. Thẩm Hân Nhiên nói cô là một yêu tinh nhỏ, kỳ thực cô cảm thấy Thẩm Hân Nhiên mới giống một yêu tinh. Khi cùng anh đối mặt với nhau, La Gia Hứa có thể nhìn thấy ý cười và cả ánh sáng trong mắt anh, tất cả dường như muốn hút cô vào sâu bên trong, để cô chìm đắm mãi trong đó. A… đúng là bị sắc đẹp làm mờ mắt rồi!Cô không gọi Thẩm Hân Nhiên là anh trai* đã rất lâu rồi, là bắt đầu từ bao giờ nhỉ? La Gia Hứa nghiêm túc suy nghĩ, hẳn là khi nghe thấy nữ sinh khác nói lớn lên muốn gả cho Thẩm Hân Nhiên. Tuy rằng lời nói của trẻ con là không có ý gì, nhưng khi đó tiểu Gia Hứa lại thật sự nghiêm túc nghe lọt, cô không nghĩ tới một ngày Thẩm Hân Nhiên đưa một người tới trước mặt cô, và nói rằng đây là chị dâu của cô. Cô không muốn làm cái gì đó mà em gái, cho nên từ đó về sau cô đã kêu anh là Thẩm Hân Nhiên…

[* Chỗ này tác giả dùng “ca ca” nên mình chuyển thành “anh trai” nhé.]

Ngày hôm sau, khi La Gia Hứa vừa mới tỉnh thì đã nhận được điện thoại của Thẩm Hân Nhiên.

“Tỉnh rồi à? Mèo con lười biếng.”

Giọng nói của Thẩm Hân Nhiên rất có tinh thần, cô biết anh có thói quen chạy bộ buổi sáng.

“Vâng, vừa mới tỉnh ạ.”

Giọng nói của La Gia Hứa mềm mại, vì mới rời giường nên mang theo chút khàn khàn.

La Gia Hứa nghe tiếng cười truyền tới từ trong điện thoại, sau đó là vang lên giọng nói của Thẩm Hân Nhiên:

“Ăn sáng xong rồi anh đưa em đến nơi này.”

Cô nghe lời rồi gật đầu, nhớ tới anh không nhìn thấy được thì “ừ” một tiếng, sau đó mới tắt máy.

Thẩm Hân Nhiên đưa La Gia Hứa tới biệt thự gần hồ, ở đây có phân lưu nên không thể nào đi xe vào trong được. Trên đường đi, ánh mặt trời chiếu lên người rất ấm áp và thoải mái. La Gia Hứa quay đầu nhìn một cái, phong cảnh nơi này thật là đẹp.

Thẩm Hân Nhiên dùng chìa khóa để mở cửa, sau đó nắm tay La Gia Hứa đi vào bên trong. Sau khi vào đến huyền quan, Thẩm Hân Nhiên mở tủ giày, lấy ra hai đôi dép đi trong nhà, là dép đôi dành cho tình nhân.

La Gia Hứa thay dép vào, nhịn không được mà hỏi:

“Anh mua từ khi nào vậy?”

Khi vừa mới đi vào cô nhận ra nơi này rất ít khi có người ở, nhưng mà rất sạch sẽ, hiển nhiên là có người thường xuyên tới quét dọn. Chính vì cô biết Thẩm gia chưa bao giờ cho anh tiền, vậy tiền mua nhà này là đến từ đâu?

“Khi còn học đại học có mở một cửa hàng cùng bạn, ánh mắt cũng không tồi nên kiếm được một chút lời, về sau đi làm rồi cũng có đầu tư một chút ít.”

Thẩm Hân Nhiên giải thích đến đây thì không tiếp tục nữa:

“Em có muốn đi tham quan một chút không?”

Anh nắm tay La Gia Hứa đi vào bên trong.

Màu sắc chủ đạo là tone màu ấm mang lại cảm giác ấm áp của gia đình, nghĩ đến đây, Gia Hứa không khỏi cười khẽ. Cô còn nhìn thấy có một căn phòng nhỏ, bên trong trải một cái thảm mềm mại, còn bày thêm một ít đồ chơi nhỏ nữa, chắc đây là dành cho thú cưng. Cô ngồi xổm xuống ngắm nhìn chúng.

“Đến khi dọn tới đây ở, em có thể nuôi một con chó con mà em thích.”

Giọng nói của Thẩm Hân Nhiên vang lên sau lưng cô, anh biết La Gia Hứa thích chó con, nhưng mà Tần Như lại bị dị ứng lông của động vật, cho nên từ trước đến giờ cô chưa bao giờ dám nói với Tần Như rằng mình muốn nuôi thú cưng.

Trong nhà có rất nhiều cây xanh, ngoài ban công còn có một gái ghế mây treo, trên mặt bàn có đặt một bộ chén trà. Thẩm Hân Nhiên để cô ngồi xuống ghế mây, sau đó ngồi xổm xuống, áp trán mình lên trán cô, anh nhìn thấy trong mắt cô dâng lên ánh nước. Hôn nhẹ lên đôi mắt của cô, giọng nói của anh vô cùng dịu dàng:

“Năm bốn tuổi anh gặp được em, làm bạn với em 22 năm, không tính cha mẹ, thì chúng ta được tính là những người gắn bó với nhau lâu nhất.” Dừng một chút, anh nói tiếp:

“Ở chung lâu như vậy rồi, em có muốn đổi một thân phận khác để tiếp tục sống cùng nhau không?”

Ý cười trên mặt La Gia Hứa mãi không biến mất, nước mắt bị đôi môi mềm mại của anh hôn đi hết. Trong mắt cô là ánh sáng lấp lánh, cười nói với anh:

“Được đó, bạn trai thân yêu của em.”

Chúng ta đều là người thân thuộc nhau nhất, nghĩ rằng sẽ làm bạn cả đời. Làm bạn đã rất hiểu nhau, vậy thân càng thêm thân thì thế nào, tất cả mọi thứ không phải rất vừa vặn hay sao? Bởi vì người kia là anh, anh là người che chở cho em, là người khiến em rung động, là trời cao đã sớm sắp xếp anh trong tương lai của em rồi.

Thẩm Hân Nhiên không nói nữa, anh cúi người, nhẹ nhàng hôn lên môi cô, cảm nhận hơi thở hỗn loạn của cô. Anh khẽ cắn vào môi cô, đổi lại là một tiếng rên khe khẽ giữa cánh môi hồng. Lưỡi anh cứ thế tiến công, cạy mở hàm răng của cô, liếm môi và lưỡi của cô. Nụ hôn này vô cùng nóng bỏng, thậm chí La Gia Hứa còn nghe được tiếng trao đổi nước bọt của hai người.Cho tới khi hô hấp dần trở nên khó khăn, Thẩm Hân Nhiên mới dời môi mình về phía vành tai của La Gia Hứa, cái lưỡi xấu xa vươn ra khẽ liếm mút khiến cô cảm thấy ngứa, khiến cơ thể cô mềm mại như vũng nước mùa xuân nằm trọn trong lồng ngực của mình, lúc này anh mới cảm thấy vừa lòng. Cười khẽ một tiếng, anh cúi đầu, nhẹ nhàng cắn vào cằm cô một cái..

“Hân… Nhiên… Ưm… đừng ở đây.”

Giọng nói Gia La Hứa run rẩy, thân thể mẫn cảm cũng run rẩy theo. Thật muốn chạy trốn, cô nghĩ.

Thẩm Hân Nhiên lùi ra phía sau một chút, con ngươi đảo quanh thân thể cô từ đầu tới chân, ánh mắt tối dần, anh nặng nề thở ra một hơi sau đó nói:

“Chúng ta về phòng.”

Dục vọng trong mắt giống như đã hạ quyết tâm “hôm nay nhất định phải làm bằng được”. Cánh tay có lực ôm lấy thân thể cô gái nhỏ, anh bế cô lên đi về phòng ngủ.

Đến khi nằm trên giường rồi, La Gia Hứa vẫn có cảm giác không chân thật, cho tới khi người đàn ông cúi người xuống.

Thẩm Hân Nhiên vừa hôn cô, mà bàn tay cũng không rảnh rỗi, quần áo bị anh cởi ra hết sạch, còn ở trên da thịt của cô mà châm lửa dục vọng. Nghĩ như thế, thân dưới của cô không khỏi tràn ra thêm một ít nước.

Bàn tay của Thẩm Hân Nhiên di chuyển xuống dưới, khẽ vuốt ve, cảm xúc mềm mại từ da thịt của cô vô cùng tốt. Lưu luyến chỗ bụng nhỏ một chút, tiếp đó, bàn tay xấu xa lại dần dịch chuyển xuống phía dưới, thâm nhập vào nơi thần bí. Khi đi vào bên trong, Thẩm Hân Nhiên sửng sốt, ngay sau đó thì cười ra tiếng. Ngón giữa giơ ra trước mặt La Gia Hứa, trên đó bị bao phủ bởi một lớp nước óng ánh:

“Em ướt, Tiểu Gia Hứa.”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của La Gia Hứa nóng bừng, hận không thể bịt miệng anh lại, nhưng cũng vì lời nói này mà thân thể càng thêm động tình. Cô như vậy rốt cuộc là tại ai? Đúng là tên khốn nạn được lợi còn thích khoe mẽ!

“Ưm…”

Ngón tay anh đi vào, nhẹ nhàng khiêu khích âm đế mẫn cảm. Nước còn chưa đủ, nếu đi vào lúc này, cô nhất định sẽ không chịu được.

Bộ ngực no đủ nằm trong lòng bàn tay của Thẩm Hân Nhiên, anh cúi đầu xuống, ngậm lấy quả anh đào nhỏ đã dựng đứng. Đầu lưỡi vừa ướt vừa nóng liếm láp quanh đầu vú, ám muội tới mức La Gia Hứa còn nhìn thấy cả sợi chỉ bạc. Hình ảnh nóng bỏng như vậy cứ thế bị cô nhìn thấy, La Gia Hứa cảm thấy cơ thể mình sắp bị thiêu cháy mất rồi.

Một tay anh khiêu khích phía dưới, tay còn lại không ngừng nắn bóp bộ ngực lớn thành đủ loại hình dạng.

“A…”

Làm sao mà La Gia Hứa có thể chịu nổi kích thích như vậy, cô yếu ớt tới mức chỉ có thể ôm lấy đầu anh, bụng nhỏ căng chặt, nức nở một tiếng, thân thể đạt cao trào.

Cô cứ như thế mà cao trào bởi bàn tay của anh, cơ mà anh còn chưa có vào sâu vào bên trong nữa.

Chất lỏng từ sâu bên trong cơ thể La Gia Hứa chậm rãi trào ra ngoài, cô vùi mặt vào lồng ngực anh, dùng động tác này để hòa hoãn kích thích còn đang lưu luyến ở thân thể. Thẩm Hân Nhiên vuốt ve thịt ở vùng eo cô, cảm nhận cơ thể mềm mại đang run rẩy.

Anh đứng dậy, cởi nốt chiếc quần đang che đậy “thứ ai cũng biết là cái gì” ra, sau đó lại nằm đè lên cơ thể của La Gia Hứa, cúi đầu hôn lên đôi môi căng mọng của cô. Sau khi cao trào qua đi, thân thể cô càng mẫn cảm, lại bị vật giữa hai chân anh khẽ cọ qua cọ lại trước cửa động, hoa huyệt bị kích thích tiếp tục có chất lỏng chảy ra, khiến cho đỉnh đầu của vật kia dính đầy chất dịch của mình.

Khi anh vừa đứng dậy, La Gia Hứa đã nhìn thấy nơi đó dựng thẳng như cái lều trại, chẳng vì đang bị vải quần che mất mà khí thế vẫn vô cùng hùng dũng, mà sau khi thứ duy nhất che đậy đã bị cởi ra thì người anh em to lớn của anh cứ thế đứng thẳng phô trương thanh thế.

“Đừng lo lắng, anh sẽ nhẹ nhàng mà.”

Beta có lời muốn nói: Ở ngoài đời mà có anh trai nào nói như thế này thì đừng bao giờ tin nha chụy iêm.

💜Chương 6💜

Trang này sử dụng cookie. Tìm hiểu cách kiểm soát ở trong: Chính Sách Cookie
  • Theo dõi Đã theo dõi
    • Chuồng của Gà
    • Đã có 1 906 người theo dõi Theo dõi ngay
    • Đã có tài khoản WordPress.com? Đăng nhập.
    • Chuồng của Gà
    • Theo dõi Đã theo dõi
    • Đăng ký
    • Đăng nhập
    • Báo cáo nội dung
    • Đọc trong WordPress
    • Quản lý theo dõi
    • Ẩn menu
Tạo trang giống vầy với WordPress.comHãy bắt đầu

Từ khóa » đâm Vào Rút Ra