[Tâm Lý] Chìm Đắm Trong Một Tình Yêu Thất Bại - YBOX

Góp ý và báo lỗi cho YBOX tại đây
Đông Đông

Dịch giả

~100.000 followers

Theo dõi Nhắn tin

Mình là một người ít nói

Thông tin
  • Đang cập nhật...
  • Dịch giả
  • Đang cập nhật... ~ 100.000 người
Sở thích

Chưa có thông tin

Cần tim bạn

Chưa có thông tin

  • Đang cập nhật...
Đông Đông@Gia Vị

public5 năm trước

1

[Tâm Lý] Chìm Đắm Trong Một Tình Yêu Thất Bại

Một vài mối quan hệ khiến chúng ta đánh mất chính mình.

NHỮNG Ý CHÍNH

  • Người ta thường thích dính líu với một người không phù hợp với mình, bởi lẽ họ đã đánh mất bản thân và những điều họ kỳ vọng ở một người bạn đời.

  • Việc quên một ai đó có thể được gọi là "chứng mất trí nhớ nhân dạng." Chứng mất trí nhớ nhân dạng có thể tiếp tục kéo dài sau khi một người cắt đứt tình cảm với người đã hiểu quá rõ về họ.

  • Đôi khi, chúng ta có thể khiến một người mắc chứng mất trí nhớ nhân dạng khi ép họ thay đổi theo ý mình nhưng lại chẳng bao giờ chịu thay đổi vì họ.

Có những lúc, dù biết rõ không phù hợp, nhưng chúng ta vẫn muốn dành cả thanh xuân để yêu một người. Lý do cho sự lựa chọn như vậy thì nhiều vô kể. Ví dụ như bởi lẽ chúng ta tin rằng người ấy sẽ thay đổi, tiếp cận sở thích và lối sống hoặc phát triển những tính cách phù hợp hơn với nhu cầu cảm xúc của chúng ta.

Nhìn chung, sẽ không công bằng với người kia nếu như chúng ta mong đợi từ họ quá nhiều, trừ khi nó liên quan đến việc nỗ lực sửa đổi những thói quen xấu một cách khách quan - những đòi hỏi gây khó chịu. Chúng ta không thể có được hạnh phúc nếu chỉ chờ đợi người khác thay đổi theo cách mà mình muốn.

Và quan trọng không kém, chúng ta có thể tự mình chuốc lấy thất vọng tràn trề mai sau. Tính cách sẽ phát triển theo thời gian, nhưng với tốc độ chậm và theo thiên hướng mà không ai có thể ngờ. Sẽ rất khó để khiến người ấy thay đổi tính cách của họ để làm bạn hài lòng.

Trong những trường hợp khác, chúng ta yêu sai người vì bị che mắt bởi si mê hoặc những mộng tưởng về tình yêu của người kia. Chúng ta trở nên chìm đắm trong một ảo tưởng của riêng mình. Ví dụ, trong kiệt tác "Middlemarch" của nhà văn George Eliot, nhân vật nữ chính - Dorothea Brooke đã phải lòng một người đàn ông lớn hơn cô rất nhiều tuổi, người mà cô tự cho là một học giả vĩ đại, và sau cùng cô mới nhận ra ông ấy thực chất chỉ là một con người thấp bé, hoàn toàn không có tài cáng và thậm chí còn không để tâm đến hạnh phúc của cô.

Đôi khi, dù biết trước rằng chẳng thể có tương lai, nhưng chúng ta vẫn muốn tiếp tục giữ mối quan hệ đó vì những lý do khác. Câu chuyện về tình yêu thất bại xuất hiện rất nhiều trong các tác phẩm văn học. Ví dụ, khi đến tuổi lấy chồng, Emma Bovary trong cuốn tiểu thuyết Madame Bovary của nhà văn Flaubert đã kết hôn với một bác sĩ ở nông thôn. Chồng của Emma rất yêu cô, nhưng cô thì ngày càng chán ngán anh ấy. Với khát khao về một cuộc sống tốt đẹp hơn, cô ấy đưa ra một chuỗi quyết định không sáng suốt, nợ nần chồng chất và cuối cùng tự kết liễu đời mình.

Không phải mối quan hệ nào cũng khởi đầu tồi tệ như vậy. Trong tác phẩm The Painted Veil, nhà văn Somerset Maugham đã kể về câu chuyện của Walter - một người đàn ông thông thái, một nhà vi khuẩn học. Anh ta phải lòng và kết hôn với Kitty - một người phụ nữ xinh đẹp nhưng vô cùng nông cạn. Trong một khoảng thời gian ngắn, Walter từng giả vờ san sẻ thói quen thiếu tế nhị của vợ và làm mọi cách để cô ấy hài lòng. Cho đến khi phát hiện mình bị lừa dối, anh ta đưa ra một quyết định bất ngờ: cùng vợ đến Trung Quốc giữa đợt dịch tả. Ban đầu, Kitty không đồng ý nhưng sau đó chấp nhận đi theo chồng. Sau khi sang Trung Quốc, Walter bắt tay vào cứu chữa cho những nạn nhân ở đó. Một thời gian sau, Kitty dần dần thay đổi hoàn toàn. Cô bắt đầu yêu Walter, yêu con người của chồng mình và nhận ra rằng anh ấy tốt hơn người yêu cũ của cô rất nhiều. (Điều đáng buồn là tình yêu của họ chỉ tồn tại một thời gian ngắn vì Walter đã mắc bệnh dịch tả và qua đời không lâu sau đó.)

Thỉnh thoảng, chúng ta mắc sai lầm nghiêm trọng vì thiếu kinh nghiệm và không hề hay biết về một mối quan hệ tốt đẹp. Nhiều người mãi sau này mới biết rằng cha mẹ của người ấy lúc trước đã bị lăng mạ rất nhiều, bởi lẽ họ đã không để ý đến gia đình và cha mẹ của người kia. Vì không có một nền tảng phù hợp, nên họ không nhận ra rằng tình cảm của đối phương đang dần đi xuống hoặc thậm chí trở nên tồi tệ.

Tuy nhiên, cũng có vài lần ta dây dưa với một người không phải vì họ tốt, không phải vì lầm tưởng về con người của họ, cũng chẳng phải vì hy vọng họ sẽ thay đổi, mà cuối cùng là vì cho rằng sự hòa hợp là một ý tưởng không tồi: nói đúng hơn là chúng ta làm như vậy vì bằng một cách nào đó, chúng ta đánh mất bản thân, từ bỏ lối sống yêu thích và những thứ làm cho chúng ta hạnh phúc.

Đây được cho là những gì đã xảy ra với Isabel Archer trong cuốn sách A Portrait of a Lady của Henry James. Isabel là một người phụ nữ rất mạnh mẽ và thông minh. Nhưng sau đó, cô kết hôn với một người theo chủ nghĩa kỳ thị nữ giới vì tin rằng mình có thể hạnh phúc nếu như trở nên ngoan ngoãn, và từ bỏ mọi sở thích của bản thân.

Những đối tượng trong các trường hợp trên thường hành xử như thể họ đang đắm chìm trong xúc cảm si mê. Chúng ta có thể thấy họ nói chuyện và di chuyển cơ thể một cách bình thường, nhưng dường như không hề hành động theo cách mà họ thực sự muốn. Và khi mối quan hệ đó kết thúc, họ thường sẽ tự hỏi chính mình: "Mình đã nghĩ gì vậy?" "Chuyện gì xảy ra với mình thế?"

Cá nhân tôi nghĩ rằng lời lý giải cho việc này có một phần liên quan đến chứng mất trí nhớ nhân dạng. Chúng ta không thể tự mình nhìn thẳng vào bản chất của bản thân và xem xét chúng. Chúng ta chỉ có thể phản ánh những hành vi của mình trong quá khứ và phân biệt chúng với lựa chọn mà chúng ta đang đưa ra ở hiện tại. Thế nhưng, làm thế nào để biết được sự khác biệt đó có nghĩa là gì? Suy cho cùng, khác với hiện tại, hầu hết các lựa chọn của chúng ta trong quá khứ đều là sai lầm.

Còn vì một điều gì đó khác: sự đa dạng nhất định đối với nhân dạng. Có thể chúng ta phần nào đó cảm thấy hài lòng với quyết định đáng tiếc mà mình đã đưa ra. Chẳng hạn, đâu đó trong lòng, Isabel thực sự muốn trở thành một người vợ ngoan ngoãn (hoặc một nhạc sĩ lưu động, một người có vai vế trong xã hội, hay bất cứ điều gì mà người khác mong muốn). Sai lầm của con người là không chịu xem xét liệu bản thân đã đánh mất bao nhiêu phần của thứ mà chúng ta gọi là bản chất thật và lắng nghe một phần con người của chính mình. Một số người chỉ có thể tận hưởng cuộc sống mà họ mong muốn 1 lần trong năm, hoặc 5 năm 1 lần. Nếu chúng ta vì lợi ích của một mối quan hệ mà duy trì lối sống như vậy thì khó có thể có được hạnh phúc.

Chứng mất trí nhớ nhân dạng này có thể sẽ tiếp tục kéo dài sau khi một người cắt đứt tình cảm với người đã hiểu quá rõ về họ và nhắc nhở họ về con người thật của chính mình. Nếu anh chị em của bạn cũng đang ở trong tình trạng như vậy, bạn cũng có thể nhận thấy rằng họ sẽ tạm thời không còn nói chuyện với bạn nữa. Bạn hẳn mong rằng điều này là do họ đang quá hạnh phúc bên người họ yêu nên không cần bất kỳ ai khác. Dù không phàn nàn nhưng có thể tâm trạng của họ đang không được vui.

Ảo tưởng có thể tiêu tan khi chúng ta bị đẩy ra xa khỏi con người thật của mình và khiến sự khác biệt giữa hành vi và bản chất của chúng ta trở nên rõ ràng hơn. (Vì vậy, với việc khiến chúng ta dần đánh mất chính mình, đối phương đã vô tình giúp đỡ chúng ta trong những tình huống trên.)

Làm cách nào để đảm bảo chúng ta không bao giờ quên bản thân mình là ai và cam đoan sống một cuộc đời hổ thẹn?

Tôi nghi ngờ điều đó. Tuy nhiên, nếu mọi người xung quanh đều khuyến khích chúng ta chấm dứt tình cảm với những người đã hiểu quá rõ về mình, thì đó là một dấu hiệu cảnh báo; cũng như cảm giác xấu hổ và lo lắng khi kể về mối quan hệ của mình cho người khác nghe từ đầu đến đuôi. Nếu bạn đã tự thuyết phục bản thân rằng người đó rất đặc biệt nhưng vẫn cho rằng họ sẽ chẳng thể chấp nhận con người thật của mình, thì bạn không nên bày tỏ bất cứ gì về những chuyện xảy ra giữa hai người. Rất có thể tình cảm của cả hai đang có vấn đề.

Điều cuối cùng mà tôi muốn lưu ý ở đây là chúng ta phải nhớ rằng đôi khi chúng ta chính là người khiến đối phương rơi vào trạng thái mà tôi gọi là “chứng mất trí nhớ nhân dạng” khi luôn ép buộc người kia thay đổi theo ý mình nhưng lại chẳng bao giờ chịu thay đổi vì họ. Đôi khi, chúng ta là nạn nhân và có lúc chúng ta lại chính là thủ phạm - người đã bỏ bùa ai đó đắm chìm trong một tình yêu thất bại.

Tác giả: Iskra Fileva

----------------------------

Nguồn: https://www.psychologytoday.com

Dịch giả: Đông Đông

Biên tập: BranDy

Minh họa: behance.net

(*) Bản quyền bài dịch thuộc về YBOX.VN. Khi chia sẻ, cần phải trích dẫn nguồn đầy đủ tên tác giả và nguồn là “Tên dịch giả - Nguồn: Tâm Lý Học Tuổi Trẻ”. Các bài viết trích nguồn không đầy đủ cú pháp đều không được chấp nhận và phải gỡ bỏ.

(***) Tham gia group để cùng nhau lắng nghe và chia sẻ nhiều câu chuyện mỗi ngày: https://www.facebook.com/groups/2652906038263372

(***) Follow Facebook Tâm Lý Học Tuổi Trẻ tại www.facebook.com/tamlyhoctuoitre để đọc các bài dịch khác và cập nhật các bài viết mới hằng ngày.

(***) Follow Instagram tamlyhoctuoitre_ybox tại https://www.instagram.com/tamlyhoctuoitre_ybox/ để đọc thêm nhiều quotes hay mỗi ngày.

----------------------------

Hợp Tác Cùng YBOX.VN Truyền Thông Miễn Phí - Trả Phí Theo Yêu Cầu tại http://bit.ly/YBOX-Partnership

159 lượt xem

Thích 1Không thích 0Chia sẻ Lưu bài Có thể bạn thíchlh-fulllh-x

Từ khóa » Chìm đắm Trong Tình Yêu