Tản-mạn Đêm Thứ Năm: “Dệt Tầm Gai” (Weavin' Nettle) By Hà Trần ...

Nửa đêm ngày thứ Năm, hãy cùng đeo headphones, cảm nhận track “Dệt Tầm Gai” của nữ danh ca Hà trần trong album “Nhật Thực” sản xuất cùng tài-nhân Ngọc Đại. “Dệt Tầm Gai” vốn được phổ nhạc từ bài thơ “Người Dệt Tầm gai” của nữ văn sĩ trẻ măng Vi Thùy Linh. Cả track nhạc là tiếng trống nhẹ nhàng, dung dị rồi chuyển đến một âm thanh tựa tiếng clavichord trong nhà thờ, nhưng cũng có thể là tiếng keyboard sau đó gấp gáp, khẩn trương rồi lại là tiếng guitar điện rất dễ nghe cùng giọng hát cao vút của chị Hà và tiếng bè vang vọng của nhóm 2M. Làm sao mà một cô gái có thể dệt tầm gai để “cầu khẩn” người tình hãy trở về bên cô ? Tầm gai đâu phải dễ dệt, nó đẹp nhưng nguy hiểm, đau đớn, những chiếc gai sắc nhọn của tầm gai nếu đâm, cứa mạnh vào da thịt thì chắc chắn chỉ còn đau đớn đến độ chẳng thể làm gì ngoài nằm thẫn thờ, bứt rứt, kêu gào với vũng máu “be bét đỏ” dẫn tới cái chết trong im lặng. Phải chăng, tầm gai chính là cái cớ để người thi sĩ, nữ danh ca bày tỏ cái thứ tình yêu  “Yêu đến tan cả em ra”, muốn yêu, yêu anh đến dẫu cả có lìa xác vẫn muốn được yêu, muốn làm tất cả để được yêu anh, yêu anh cuồng nhiệt, dệt tầm gai đến nát tấm thân bé nhỏ yếu đuối chỉ để mong anh quay về và được yêu. Hay câu hát “Về đi anh”, “Em dệt tầm gai thì đến bao giờ?” nó là cái nỗi trong chờ, một câu hỏi trần thuật, câu hỏi tu từ lột tả cái nội tâm khắc oải, mòn mỏi, bứt rứt, đau khổ đến độ tức giận và bất lực trong cơn đau đớn do dệt tầm gai .

    Nó vô vọng, mệt mỏi, ám ảnh để mà “Cài then những ngón tay trầy xước của em bằng anh”. Thú thực, “Dệt tầm gai” khiến thính giả hay độc giả thơ cảm thấy rất muốn thử cái cảm giác khắc oải, đau đớn đến ám ảnh của việc dệt tầm gai, muốn nhìn thấy ngón tay mình rớm máu, muốn được yêu giống nhân vật trữ tình trong bài hát cũng như bài thơ. Nàng tưởng như mình đã dệt tầm gai cả đời. Hay câu hát “Về đi anh”, “Em dệt tầm gai thì đến bao giờ?” nó là cái nỗi trong chờ, một câu hỏi trần thuật, câu hỏi tu từ lột tả cái nội tâm khắc oải, mòn mỏi, bứt rứt, đau khổ đến độ tức giận và bất lực trong cơn đau đớn do dệt tầm gai . Nó vô vọng, mệt mỏi, ám ảnh để mà “Cài then những ngón tay trầy xước của em bằng anh”. Thú thực, “Dệt tầm gai” khiến thính giả hay độc giả thơ cảm thấy rất muốn thử cái cảm giác khắc oải, đau đớn đến ám ảnh của việc dệt tầm gai, muốn nhìn thấy ngón tay mình rớm máu, muốn được yêu giống nhân vật trữ tình trong bài hát cũng như bài thơ. Nàng tưởng như mình đã dệt tầm gai cả đời.

Tuy nhiên có một nghịch lí đắng cay trong những mà ở “Dệt Tầm Gai” mà chỉ ở thơ mới lột tả hết đượcý nghĩa của nó vì bài hát đã bị cục nghệ thuật xem xét và bắt phải thay đổi hơn 1/3 so với nguyên gốc của Vili. Nhân vật trữ tình bài thơ “thèm muốn” lòng yêu thương, “thèm muốn” hạnh phúc và gồng mình lên để đấu tranh cho cái hạnh phúc ý. Nhưng cuối cùng, thống khổ thay người, thì cô lại chỉ nhận được “rất nhiều nỗi khổ” bởi chính thứ hạnh phúc cô đang theo đuổi đã trở thành một cái boomerang, khi không thể mang lại hạnh phúc, nó quay lại đâm ngược vào chính trái tim bé nhỏ của cô:

”Em nhẫn nại chắt chiu từng niềm vui Nhưng lại gặp rất nhiều nỗi khổ Truân chuyên đè lên thanh thản Ôi sự trái ngược – những sợi tầm gai ! Không kỳ vọng những điều lớn lao Em lặng lẽ dệt hạnh phúc từ những nỗi buồn – những sợi tầm gai – không ai nhìn thấy

Gai tầm gai đâm em đau đớn Em chờ anh mãi… Tưởng chừng không thể vượt qua nổi cái lạnh, em đã khóc trên hai bàn tay trầy xước”

Và đương nhiên, chỉ có những con người đam mê nghệ thuật thực thụ như Vili “Vi Thùy Linh”, Ngọc Đại, Hà Trần mới có thể tạo nên “Người Dệt Tầm Gai” – masterpiece của nghệ thuật đương thời đầu thế kỷ 21 như thế này. Hãy cùng “Dệt Tầm Gai” trong tâm tưởng bay bổng, phi thực tế, hão huyền của “bản ngã cái tôi” chính mình .

"Nhật Thực" ( Eclipse ) by Hà trần & Ngọc Đại. “Nhật Thực” ( Eclipse ) by Hà trần & Ngọc Đại. Nhật Thực by Hà Trần & Ngọc Đại 11922971015_f2e26a7ba0_o

Bonus: “Người Dệt Tầm Gai” của “Vili” Vi Thùy Linh.

”Người yêu! Chúng mình ở hai miền Ngày nào em cũng khóc…

Anh yêu của em Em yêu Anh cuồng điên Yêu đến tan cả em Ào tung ký ức Tim em rộn lên Em đếm từng ngày Anh đến Ngày dài hơn mùa Em mong mỏi Em (có lúc) như một tội đồ nông nổi …Em nghe thấy nhịp cách êm ái ân Gió làn gió thổi sương thao thác Đêm run theo tiếng nấc Về đi Anh!

Cài then tiếng khóc của em bằng đôi môi Anh Đưa em vào giấc ngủ nồng nàn, quên đi những đêm chập chờn, trĩu nặng Ngày nối ngày bằng hy vọng Em là người dệt tầm gai… Em nhẫn nại chắt chiu từng niềm vui Nhưng lại gặp rất nhiều nỗi khổ Truân chuyên đè lên thanh thản Ôi sự trái ngược – những sợi tầm gai!

Không kỳ vọng những điều lớn lao Em lặng lẽ dệt hạnh phúc từ những nỗi buồn – những sợi tầm gai – không ai nhìn thấy Gai tầm gai đâm em đau đớn Em chờ Anh mãi… Tưởng chừng không thể vượt qua nổi cái lạnh, em đã khóc trên hai bàn tay trầy xước

Những giọt tâm hồn thấm xót mười ngón tay rớm máu Ngay cả khi Anh làm em thảng thốt Em vẫn hướng về Anh bằng tình yêu trọn vẹn của mình

Dệt tầm gai đến bao giờ? Mỗi ngày dài hơn một mùa Dệt tầm gai đến bao giờ?

Về đi Anh! Cài then những ngón tay trầy xước của em bằng Anh! Về đi Anh! Cài then em Bằng Anh!”

Vi Thùy Linh

Hà Nội, 9.7.1998. Tập “Khát”, NXB Hội nhà văn, 1999.

33987330_605790696436308_6818901344275922944_n
Tác giả Vi Thùy linh “Vili”.

Text: #ina. Có con nào như người viết không, ngồi viết về “Người Dệt Tầm Gai” ngồi nghe “Cây Nữ Tu” của Đại Lâm Linh, và đương nhiên, “Cây Nữ tu” được viết bởi “Vili”.

20921562-images1997164_dailamlinh
Nhóm nhạc Đại – Lâm – Linh, gồm 3 thành viên: tài-nhân Ngọc Đại với vai trò nhạc sỹ sáng tác, hòa âm, phối khí và hai ca sỹ Thanh Lâm và Linh Dung. Năm 2010, nhóm vinh dự nhận giải Cống hiến Đặc biệt.

Share this:

  • X
  • Facebook
Like Loading...

Related

Từ khóa » Dệt Tầm Gai Là Gì