Tản Mạn Về Tình Thơ Luân Hoán - Người Nam
Có thể bạn quan tâm
Re: Tản mạn về tình thơ Luân Hoán
- Trích dẫn
- Trích dẫn
Bài viết bởi Vũ Tuyết Như » Thứ ba 16/06/15 23:01
Những dòng thơ lục bát diễm tình của Việt Hải như những lời tự tình trong rực lửa nồng nàn say ý thơ. Cái lãng mạn trong thơ thi nhân cũng bóng bẩy như ánh sao rơi. Trong thơ Việt Hải tôi nhìn thấy nhà thơ này có rất nhiều thương nhớ, rất dễ thương nhớ và hình như thương nhớ tất cả. Giống như Percy Bysshe Shelley đã từng nói: "Mọi trìu mến đều trở thành vô nghĩa, Nếu môi ta chẳng có nụ hôn nàng"; Và thơ của nhà thơ Việt Hải đậm nét táo bạo, và đầy ấp những nụ tình hôn ngọt ngào. Trái lại, thơ tình Thái Tú Hạp thì lại rất bình yên, trọn vẹn, dù tràn đầy yêu thương, hiền lành, không đắm đuối say mê, không lãng mạn ướt át, không cuồng nhiệt và không táo bạo. Đọc thơ Thái Tú Hạp tôi thấy nhuốm một chút “thiền” rất vô vi. Cái tình cảm đó hạp trong tư tưởng thiền quán, và ý niệm thiền thì chuyên chở cả khối tình của nhà thơ. Với tôi Luân Hoán ở mức trung dung giữa chất thiền hiền hòa của Thái Tú Hạp và nét táo bạo của thơ Việt Hải. Nên thơ viết về tình yêu của Luân Hoán cho tôi có cảm giác như ông là một người khao khát tình yêu trong ý thơ bóng bẩy và có nhiều mộng tưởng. Dòng thơ ông nhất là những dòng lục bát ngọt ngào, đậm đà và trữ tình như những câu ca dao. Thơ ông khiến người đọc say ngây ngất mùi hương giấy trắng trinh nguyên học trò. Đọc thơ ông tôi hoài niệm về một thiên đường ký ức, về cái thuở mộng mơ thơ ngây với những chuyện tình vu vơ, với những dòng lưu bút thơm màu mực tím mồng tơi, với những bài thơ chép tay vội vàng, những tà áo trắng duyên dáng, những hàng phượng đỏ, những cái bâng khuâng trìu mến, những hờn dỗi, những nôn nao hẹn hò đợi chờ, những hân hoan nồng thắm. Nhà thơ Mạc Phương Đình đã nhận xét về thơ Luân Hoán như sau: ”Trong thơ anh, ngòi bút tài hoa bay bổng, uốn lượn theo cảm xúc, chắp cánh cho từ ngữ đi vào từng ước muốn của bày tỏ, gởi nó đi theo dòng tình, nhịp nhàng như những nốt nhạc chính xác trên cung bậc. Cũng với nhũng con chữ tầm thường trong hàng ngày giao tiếp, Luân Hoán đã chọn lựa, đã sắp xếp chúng đúng vào những vị trí, để biến chúng thành những dòng thơ tuyệt diệu…” "em từ bụi chuối bước ra ánh trăng làm nũng chao qua ống quần niềm vui giấu dưới bàn chân vỡ theo sợi gió lâng lâng ngậm ngùi" (Trăng đêm nở hoa- Luân Hoán) Thơ ông viết dùng ngôn từ giản dị, bình dân, dễ cảm thông, rất hồn nhiên dí dỏm. Thơ như rất gần gủi với cuộc sống. Cõi thơ tình Luân Hoán sao thật mênh mông, phong phú. "cho dù sông nước mông mênh chắc chi đủ rộng như lòng đang yêu em đi khép nép trong chiều hai bàn tay đánh dập dìu gió bay" Cái yêu trong thơ của Luân Hoán là những mối tình xuyến xao, trong nét e ấp, rụt rè, e thẹn, rất dễ thương: "ta đứng tựa trong hành lang lớp học trên lầu cao nhìn xuống mộng bâng khuâng lòng cúi theo từng ngọn tóc phân vân hôn rất nhẹ trên tóc thề đen nhánh môi em đỏ sao hình như quá lạnh răng trắng thơm níu giữ lấy hồn ta lưỡi rót thương tình rót mật đậm đà ta nương náu bên em bằng mộng tưởng bởi quá yêu nên ta giàu tưởng tượng" (Trong Sân Trường Bữa Ấy) Và với những lời tỏ tình tha thiết nóng bỏng của cậu thư sinh vừa mới chớm yêu: "Em yêu dấu, hỡi con chim trúng đạn Rơi về đâu trong cõi sống mênh mông Ta vẫn còn đây mái tóc bềnh bồng Dù sương gió ươm đôi giòng bụi trắng Lời chìm nổi những ba cay bảy đắng lòng vẫn xanh như cõ dại thong dong trái tim ta vẫn rộng rãi thư phòng có em ngủ muôn đời trên vần điệu ta mai mốt dù tài danh mệnh yểu đã nhờ em tồn tại với thời gian hỡi em yêu thăm thẳm cánh phượng hoàng có đậu lại trong sân trường bữa ấy..." (Trong Sân Trường Bữa Ấy) Chữ tình trong thơ Luân Hoán là những đoản khúc giao cảm của huyền thoại tình yêu giữa hư và thực, giữa những chuyện tình có thật và không có thật. Trái tim thơ của anh nhung nhớ lửa yêu thương. Cái tương tư trong thơ anh là những nỗi nhớ nhung đầy mộng ảo trong chuyện tình không có thật: "chẳng nhớ nhờ đâu quen các em một đôi bạn nhí nặng chân tình má môi chưa thoảng mùi son phấn mưa nắng vừa ươm những nhánh tình vào mỗi cuối tuần thường kéo nhau lang thang đội nắng gió lên đầu ô mai, me, cốc...ta tập nhấm nuốt cả nụ cười, chớp mắt nâu …………………………… đã vụt bay rồi hai cánh chim ta yêu tha thiết cả hai em chẳng qua vụng tính hơn thân phụ đành gối thơ nằm trắng mấy đêm" (Chuyện Tình Không Có Thật)Từ khóa » Tiểu Sử Nhà Thơ Luân Hoán
-
LÊ NGỌC TRÁC - Luân Hoán, Một đời Rất Thơ.
-
M Văn Nhàn - Luân Hoán
-
Luân Hoán Một Nhà Thơ
-
Luan Hoan Voi Giai Nhan
-
Luân Hoán
-
Xứ Quảng - Luân Hoán, Bốn Mươi Năm Nhìn Lại .Vương Trùng...
-
Một Bài Thơ Cũ: Nhà Thơ Luân Hoán - Nguoi Viet
-
Tiểu Sử Nhà Thơ Luân Hoán - 123doc
-
LUÂN HOÁN
-
Chùm Thơ Của Nhà Thơ Luân Hoán Tặng Mai Văn Phấn
-
Phan Ni Tấn – Wikipedia Tiếng Việt
-
Đà Nẵng – Cõi Bén Tình Thơ | Những Ngày Xưa Thân Ái
-
Thơ Luân Hoán - Chút Lưu Lại