Tần Tam Kiến | Mụt
Có thể bạn quan tâm
Chương 20
A20
Bức tường sau lưng tôi lạnh ngắt, nhưng vòng tay anh lại nóng rẫy lên.
Tôi từng lén xem loại phim kia trên máy tính của anh, hai người đàn ông ôm nhau, vuốt ve lẫn nhau, hôn nhau như muốn nuốt chửng đối phương, sau đó họ thực sự làm đến mức đó rồi.
Hai người điên cuồng chiếm lấy đối phương, là tấn công, là xâm chiếm, là mở rộng cổng thành nghênh đón, là dâng hiến tất cả.
Giống như chúng tôi bây giờ.
Anh tựa vào tai tôi, nói như đang mê hoặc tôi: “Cởi quần ra giúp anh.”
Nhưng mà tôi vụng quá, chạm vào quần anh rồi mà tay cứ run mãi lên.
Anh cọ trán vào tôi, cọ vào mặt tôi, vào cổ tôi, tay anh vuốt ve mái tóc ướt đẫm của tôi, nói với tôi như đang cười: “Không sao, đừng vội, cứ từ từ.”
Bố mẹ còn lâu mới về, Tiểu Bắc thì chắc là trời chưa tối thì sẽ chưa về.
Chúng tôi không cần vội.
Nhưng tôi vẫn không thể bình tĩnh lại được.
Tay anh đặt lên tay tôi, anh nắm lấy tay tôi hướng dẫn tôi làm thế nào để cởi quần của anh ra như dạy một đứa trẻ.
Cái quần đã ướt đẫm nước cũng nặng trĩu như cái áo len, như trái tim tôi yêu anh, nặng trĩu.
Tôi mở to mắt nhìn anh trở thành như tôi, trần trụi, khi hai chúng tôi hôn quấn lấy nhau, cuối cùng tôi cũng nhìn rõ được dáng vẻ của hai Adam trong tưởng tượng.
Tay anh từ từ trượt từ mặt tôi xuống, tất cả những nơi lướt qua đều cháy bùng.
Tôi được anh ve vuốt chẳng phải cây củi khô dính lửa, tôi chính là bản thân đám lửa ấy, ngọn lửa quấn lấy người trước mắt bị tôi yêu một cách đáng khinh đây, nằng nặc bắt đối phương hòa vào cơ thể tôi.
Tôi không ngừng tựa vào lòng anh, dán chặt vào cơ thể.
Hai chúng tôi dính chặt vào nhau, đến dòng nước cũng chẳng thể trở thành người thứ ba giữa hai chúng tôi.
Tôi hôn anh theo cách anh hôn tôi, vuốt ve anh như cách anh vuốt ve tôi.
Tôi không phải học sinh giỏi bao giờ, nhưng anh là một thầy giáo giỏi.
Tôi cũng hôn lên hầu kết của anh, xương đòn của anh, bả vai và ngực của anh, tôi từ từ ngồi xổm xuống, say mê tựa mặt vào bụng dưới của anh.
Tay anh đặt trên mặt tôi, tôi nghiêng đầu hôn lên lòng bàn tay anh, tôi ngửa đầu, nước đổ xuống ào ào, nhưng nước có lạnh đến mấy cũng chẳng thể dập tắt ngọn lửa ham muốn trong tôi.
Mà nó còn cháy dữ dội hơn nữa.
Ngón tay tôi khẽ chạm vào thứ đang dựng đứng lên trước mặt tôi, hơi ngài ngại, nhưng tôi vẫn đánh bạo mà hỏi: “Em có thể sờ không?”
Anh như sững ra một thoáng rồi ngồi xổm xuống hôn tôi.
Nụ hôn da diết mới qua, anh đột nhiên kéo tôi dậy ấn lên tường, quỳ một gối xuống trước mặt tôi khi tôi vẫn còn chưa phản ứng lại.
Anh bảo: “Để anh trước.”
Tôi còn chưa hỏi là làm cái gì trước thì anh bỗng há miệng ngậm lấy.
Tôi quên cả thở, cảm giác cả linh hồn của mình cũng được anh ngậm trong miệng.
Mặt đất dưới chân nứt ra, tôi vốn sẽ ngã tan xương nát thịt, nhưng anh là chúa cứu thế của tôi, anh mang trái tim từ bi cứu vớt linh hồn nhẹ bẫng nhưng lại nặng trĩu của tôi.
Tôi gần như muốn khuỵu xuống, hai chân nhũn ra chẳng biết nên làm thế nào.
Tôi túm lấy cái giá để sữa tắm bên cạnh, lực mạnh đến mức gần như muốn bẻ nó xuống khỏi tường.
Anh rất dịu dàng, anh đang dùng sự dịu dàng của mình để tạo nên một tôi hoàn toàn mới.
Tôi ban đầu là của chính mình, nhưng từ giờ trở đi, tôi là của anh rồi, mọi nơi trên cơ thể tôi đều mang dấu ấn của anh, tôi là một quả táo đã được chia làm đôi, nửa to hơn nằm trong tay anh.
B20
Tôi chưa bao giờ ngờ được rằng có một ngày tôi và Ngu Nam sẽ như thế này.
Cậu bé xinh xắn của em được tôi ngậm trong miệng, tôi như một tên trộm lén lút chạy vào ăn nho dưới giàn nho nhà người ta.
Ngậm lấy, dùng đầu lưỡi vờn quanh phần đỉnh đáng yêu, nghe giọng em lẫn tiếng khóc nhưng lại có chút muốn đẩy lại đưa, cảm giác đó là tiếng rên rỉ gợi tình nhất mà thần tiên cũng chưa từng được nghe.
Cậu bé của em cũng như người của em, sạch sẽ xinh xắn, run lên từng cơn trong miệng tôi.
Giống hệt như em lúc tôi ôm vào lòng.
Tiếng em vẩn vương quanh tôi, ngấm nước dội xuống thành dinh dính nhớp nháp, từng âm thanh luồn vào trong lỗ chân lông tôi, theo làn da mà hòa vào dòng máu.
Sau đó máu của tôi sôi lên.
Chúng tôi chẳng có kinh nghiệm gì với chuyện này, em rất ngây thơ, bị tôi vần vò vài lần là đã bắt đầu xin tha.
Em như đứa trẻ bị ức hiếp, khẽ đẩy đầu tôi ra, giọng run rẩy: “Anh… không muốn nữa đâu…”
Tôi nên yêu chiều em, em nói muốn gì thì tôi nên cho cái đó, em nói muốn bao nhiêu thì tôi sẽ cho bấy nhiêu, em nói không muốn nữa, anh, em không muốn nữa, thì tôi nên dừng lại.
Nhưng đó là khi bình thường, khi chúng tôi làm chuyện này, tôi không nghe theo ý em đâu.
Dường như em đã không đứng vững được nữa, trượt xuống theo góc tường, tôi bèn kéo em nằm xuống luôn, tiện tay tắt vòi hoa sen đi.
Không có tiếng nước, tiếng hít thở của chúng tôi càng rõ ràng hơn.
Trong căn phòng kính nhỏ hẹp này, tiếng thở khát khao được phóng to lên vô số lần, tiếng thở gấp gáp đáng thương của em vào tai tôi thành đáng yêu và gợi cảm.
Tôi vừa cười vừa hỏi em: “Em biết giờ em giống thứ gì không?”
Em nằm đó, vừa nhìn tôi vừa lắc đầu.
Tôi hôn lên chóp mũi em, cằm em, sau đó lại vùi vào giữa hai chân em, cúi đầu xuống.
Tôi vừa cười vừa bảo: “Như một quả đào đã lột vỏ, còn đang nhỏ nước đây này.”
Quả đào đáng yêu màu hồng phấn, mọng nước, đụng cái là sẽ chảy nước.
Em giơ tay lên che mặt lại, quả đào của tôi xấu hổ rồi.
Ngậm lấy lần nữa, em lại rên lên một tiếng, như một cây nhang, cắm giữa Phật đường nhưng lại thu hút dâm tăng đến.
Tôi bắt đầu ngậm vào nhả ra thỏa thích, mắt cứ nhìn chằm chằm vào em.
Bây giờ tôi đã quên chuyện em là em trai tôi, quên đi mối quan hệ thật nhất và chẳng thể nghi ngờ giữa hai chúng tôi, giờ này phút này, em là quả đào của tôi, người yêu của tôi, mối tình đầu màu hồng nhạt vương hương hoa cả đời này tôi chỉ có một lần.
Mối tình đầu màu hồng nhạt, vương hương hoa.
Mối tình đầu màu đỏ sẫm, đong đầy tội lỗi.
Để ý nhiều như thế làm gì, đằng nào thì chúng tôi cũng đã quyết định quay lưng với đạo đức rồi, trước ái tình và tình ái, chúng tôi đã khuất phục ngay từ đầu rồi.
Tôi vừa ngậm nhả vừa vuốt ve túi nang lành lạnh của em, giọng em nặng âm khóc, chẳng mấy chốc đã tuôn trào tất cả.
Nước trái đào đong đầy trong miệng tôi, em kêu một tiếng rồi xấu hổ đến mức co cụm lại trên mặt sàn toàn là nước.
Tôi vừa cười vừa nhổ thứ trong miệng ra, đưa cho em xem.
Có nói gì thì em cũng không chịu ngẩng đầu lên, xấu hổ đến mức tai đỏ nhừ.
Tôi không trêu em nữa, xả nước xối đi xong, tôi cùng em nằm dưới sàn vuốt ve.
Tôi ôm lấy em từ sau lưng, ngón tay mơn man từ miệng đến ngực em.
Tôi bảo: “Đây là một trái nho bé nhỏ.”
Em tránh đi, lại hừ khẽ một tiếng.
Em quay người lại, ngẩng đầu lên hỏi tôi: “Anh này, đổi sang em được chưa?”
Tôi cố tình vờ không hiểu: “Đổi sang em làm gì cơ?”
Em mím môi, nắm lấy chú em đang cứng lên của tôi.
Khi nắm lấy, lòng bàn tay em bỏng rẫy, em cẩn thận lắm nhưng vẫn khiến tôi bỏng đến run lên.
Được người mình thích nắm lấy như vậy, làm sao không có phản ứng cho được?
Tôi cười em: “Nên đổi sang em, nhưng không phải dùng cách đó của anh.”
Tôi buông em ra, lấy một cái lọ nhỏ và một gói nhỏ màu bạc từ trong túi quần bị vứt ở bên cạnh.
Tôi hỏi: “Biết đây là cái gì không?”
Em rướn sang xem, sau đó tầm mắt chuyển từ thứ trên tay tôi sang mặt tôi, chỉ sau vài giây như thế thôi, em quay đi, quỳ xuống sàn, lưng quay về phía tôi.
Ngu Nam từ từ nâng bờ mông như cánh đào lên trước ánh mắt tôi, quay lại hỏi: “Anh, như thế này ạ?”
===
Vài năm nữa là đầu băm rồi, vẫn cù bất cù bơ :<
Từ khóa » Hoặc Hương Người Tần Tam Kiến
-
[TG] Tần Tam Kiến | Kurokochii
-
Hoặc Hương Người Audio - Bất Tồn Tại Đích Hà Đức Sâm
-
Tác Giả Tần Tam Kiến 秦三见 - Wiki Dịch Tiếng Hoa
-
Tần Tam Kiến - Truyện HD
-
Tác Giả Tần Tam Kiến - Truyện FULL
-
Lấy Hướng Là Ngươi-Tần Tam Kiến | Truyện Convert Chưa Xác Minh
-
Tác Giả Tần Tam Kiến - Ebook Truyện
-
[EDIT HOÀN/H Văn] Người Chốn Xưa - Tần Tam Kiến/Bất Tồn Tại ...
-
Tác Giả Tần Tam Kiến - Wattpad.VN
-
[Mục Lục] Mười Giờ Rưỡi đêm Hè – Tần Tam Kiến | CÁT