Thanh Phượng | 1710 | Oneshot - Thua. - Wattpad

- làm cái gì mà ngồi ngơ ngơ ngẩn ngẩn thế anh ? nhớ em lắm đúng không ? em chỉ đi lấy sữa có một tí thôi màaaa.

vừa bước chân vào phòng, vũ văn thanh đã có thể tí tởn trêu nguyễn công phượng của mình ngay được. kể cả có suốt ngày bị phượng đánh, phượng dỗi, cậu vẫn không thể bỏ cái tật trêu anh mỗi ngày. thế nên đừng hỏi tại sao suốt ngày phượng lườm thanh, cũng đừng hỏi tại sao suốt ngày thanh chạy theo dỗ phượng.

thế nhưng hôm nay lại là một ngày khác. phượng còn chẳng thèm dỗi thanh, chẳng thèm ngúng nguẩy quay phắt đi như mọi ngày. thả mình thật mạnh xuống giường, vơ lấy cái gối để lên mặt, dường như anh muốn quên đi mọi thứ của ngày hôm nay.

hôm nay, cũng mệt mỏi chẳng kém những ngày xưa cũ.

- anh ơi bỏ gối ra đi ngạt thở đấyyyy !

- anh ơi em lấy sữa chocolate anh thích rồi đây này, dậy uống đi mau lên.

- anh ơiiiiii !

thanh vẫn cứ dài giọng ra mà gọi anh ngồi dậy. chẳng lẽ cậu lại không biết anh nghĩ gì ? suy nghĩ của anh, cậu hiểu, có lẽ còn hơn cả chính mình. thế nhưng trong lúc anh còn chưa nói nó ra, cậu vẫn giữ điều ấy trong lòng. những ngón tay của công phượng bám vào gối tăng thêm lực. anh muốn ngừng thở, muốn im lặng dù chỉ là một lúc. thế rồi vũ văn thanh lại nhẫn nại gỡ từng ngón tay anh ra khỏi gối, bỏ nó ra khỏi mặt anh.

phượng đan những ngón tay gầy guộc của mình vào tay thanh. anh ngước lên nhìn cậu, chỉ là nhìn chằm chằm vào cậu thôi. cái nhìn thật mông lung và mơ hồ. thanh ngồi đó, lặng lẽ đáp trả anh.

 - tao còn không dám bật điện thoại lên thanh ạ. - phượng thở dài, chuyển ánh nhìn khỏi gương mặt chàng trai ấy.

- sẽ không sao đâu mà, không sao đâu. anh đã cố hết sức rồi phượng ạ. sẽ chẳng ai có thể trách cứ được anh nữa.

thanh thì thầm trong lúc vuốt ve mái tóc dài của anh. anh của cậu, đã làm hết sức rồi mà. và kể cả hôm nay tất cả chúng ta có gục ngã, đó cũng không phải lỗi của anh.

- mới có chín tháng thôi thanh ạ - phượng thở dài - chín tháng kể từ ngày tất cả mọi người ngoài kia chửi vào mặt tao và mày, chín tháng kể từ ngày tất cả bọn họ bảo rằng tao nên giải nghệ đi, chín tháng kể từ ngày họ móc mỉa ba đức ở mọi nơi vì đã đào tạo ra chúng ta. tao vẫn đang vật lộn với từng cái comment ẩn danh đấy, mày biết cơ mà.

phải, hơn ai hết, cậu là người biết rõ điều đấy. thất bại lớn nhất mà một đội tuyển phải trải qua không phải là một trận thua đậm trước đối thủ kém bậc mình. thất bại lớn nhất ấy là để những người hâm mộ từng yêu thương mình hết lòng nay quay lưng xa cách như chưa từng quen.

trận đấu hôm đó, không phải muốn là có thể quên được. khán đài được nhuộm thành màu đỏ rực rỡ, ánh lên trong cái nắng chiều oi ả. việt nam đã luôn là cái tên đầu bảng, là cái tên ấn tượng nhất mà người ta có thể nghĩ tới. thế nhưng cho đến cuối cùng thì chúng ta là ai chứ ?

sai lầm của phí minh long. quả penalty hỏng của nguyễn công phượng. sự thiếu tỉnh táo của lương xuân trường. những cú sút hỏng của vũ văn thanh, của nguyễn phong hồng duy, của nguyễn quang hải. sự lỏng lẻo và rời rạc của đội hình u22.

người ta không ngừng chỉ trích những gì họ đã thấy. người ta nói rằng bóng đá việt nam lại thêm một lần bán độ. người ta xua đuổi các cầu thủ hãy giải tán về quê chăn vịt đi. người ta nhiếc móc, hỏi rằng nguyễn công phượng đã làm được gì trong trận đấu ?

kể cả có đang đứng trên đỉnh vinh quang tột cùng, một sai lầm cũng có thể kéo ta xuống đáy sâu, hủy hoại mọi thứ. truyền thông đặt lên vai các chàng trai ấy áp lực, gắn cho họ những cái tên hoa mĩ xa lạ, đưa cho họ danh tiếng ngất trời và buộc họ phải làm mọi thứ như người ta muốn. thế nên một sai lầm ấy có thể giết chết họ bằng miệng lưỡi người đời.

chẳng ai biết rằng hôm ấy chàng tiền đạo áo số 10 đã khổ sở đến thế nào. người ta chửi, vì người ta muốn thế, vì người ta sẽ cảm thấy thỏa mãn lắm khi không phải kìm chế chính mình. thế nhưng người ta chẳng cần biết người còn lại cảm thấy ra sao, đau đớn thế nào. người ta chỉ quan tâm đến bản thân mình là đủ rồi.

cho đến tận lúc này, nguyễn công phượng vẫn không thể quên đi được những ám ảnh ngày hôm ấy. sẽ có lúc anh ngồi thẫn thờ nhìn không chớp mắt vào sân bóng trước mặt. sẽ có lúc anh tắt nguồn điện thoại cả một ngày dài, báo hại vũ văn thanh đi tìm anh khắp mọi nơi. sẽ có lúc anh như choàng tỉnh, lôi lê văn trường - thủ môn của hoàng anh gia lai ra sân, tập đá penalty. sẽ có lúc anh nhắn cái tin ngăn ngắn gửi cho đồng đội hỏi thăm xem tình hình thế nào, để mong rằng nó không như anh.

thanh biết tất cả những điều anh làm. trận đấu ngày hôm ấy cũng như một cơn ác mộng với cậu. mà cơn ác mộng ấy do cậu tự tay vẽ nên chứ đâu phải do ai. ta không thể bao biện cho những gì mình đã sai lầm nhưng có thể trông chờ sự tha thứ cho sai lầm đó. và rốt cục hình như cậu chẳng nhận được một tí gì gọi là tha - thứ cả.

những ngày tháng sau đó, vũ văn thanh luôn bám theo nguyễn công phượng. cậu sợ anh sẽ luôn tự trách chính mình, sợ anh sẽ thấy tuyệt vọng và sụp đổ. có mấy ai hiểu những gì anh đã trải qua đâu cơ chứ !

thanh choàng tay ôm lấy anh. cậu thủ thỉ vào tai anh bằng chất giọng ấm ấm hơi trầm của mình.

- chín tháng trước là đông nam á, giờ là cả châu á anh à. em tin mọi người sẽ hiểu những gì mình đã trải qua. ai dám nói gì anh, em sẽ làm thịt đem cho anh ăn.

- mày định làm thịt cả nước này à thanh ? - anh lườm cậu, vùi đầu sâu hơn nữa vào đống chăn gối trên giường.

- ờ có khi thế thật hihi - thanh vẫn cười, nụ cười ngu ngơ nhất mà phượng từng thấy - nhưng nếu không ai chê trách anh thì em chẳng phải làm thịt ai, anh nhỉ ?

đáp lại cậu là một khoảng lặng dài. anh nhìn đăm đăm lên trần nhà, chẳng đáp lại lấy một lời. trong đầu cậu vừa nghĩ ra một trò chơi mới. được thôi, đây sẽ là cách tốt nhất để an ủi anh người yêu đang buồn bực của cậu.

- anh ơi anh ơiiii ! mình cá cược với nhau một quả đi.

- mày lại làm sao hả thanh ? có tin tao sang mách thằng dũng không ? cá độ gì giờ này ? láo nháo nó quen à ?

phượng lườm đàn em của mình cháy cả mặt thế nhưng thanh vẫn te tởn cười. thiếu mỗi cái đuôi là giống hệt con chó đang phấn khích đợi chủ. thở dài một cái, coi như là giải buồn đi vậy.

- ờ rồi. mày muốn cá cược gì ? nói nhanh không tao đổi ý.

tất nhiên, giờ này vũ văn thanh chỉ chờ có thế mà thôi. cậu rút điện thoại ra từ túi quần, vẫy vẫy trước mặt anh rồi từ tốn giải thích.

- bây giờ nhé, em mở điện thoại lên mạng. ở đây không lên được facebook nên mình dùng tạm instagram thay thế đi. mở ra đọc bình luận và tin nhắn của mọi người. nếu đúng là người ta đang ném đá thật, em về làm thịt từng người. nếu mọi người khen mình thì anh ơi ....

- làm sao ? - nguyễn công phượng khó hiểu nhìn vũ văn thanh. thằng bé đang nhìn anh mà toe toét cười, cái điệu cười, hừm, khỏi nói thì cũng biết là thế nào đi, lại còn nháy mắt với anh.

- tối nay làm tí đi !

chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, nguyễn công phượng chấp nhận lời cá cược của vũ văn thanh.

- ờ, chơi thì chơi

vũ văn thanh hí hửng cầm hộp sữa, dâng lên tận miệng nguyễn công phượng. cậu ngồi phía sau lưng, ôm anh thật chặt vào lòng. ít nhất, nếu như có chuyện gì đó tồi tệ xảy ra, anh sẽ không thấy cô đơn.

mở khóa màn hình, ấn vào instagram. nguyễn công phượng dường như đang nín thở, còn vũ văn thanh thì choáng váng trước những gì mình thấy.

đã có hàng trăm cái tin nhắn được gửi về acc instagram của vũ văn thanh. cứ mỗi giây load lại hộp thư anh lại thấy có thêm một tin nhắn. có lẽ acc của nguyễn công phượng còn nhiều tin nhắn hơn nữa, anh là cầu thủ nổi danh nhất mà.

- ê thanh ơi anh có sao không ? em thấy anh ngã đau lắm đấy ! đừng bị chấn thương nhé, về việt nam đi. em đợi anh. cảm ơn vì những gì mọi người đã làm.

- anh ơi anh ngã có sao không ? mọi người trong đội ổn cả chứ ? hà nội đang mưa lắm, nhưng mà vui dã man anh ạ. gửi cho anh cái ảnh xem không khí thủ đô nàyyyy !

- trung quốc mưa tuyết lạnh lẽo nhưng việt nam đầm ấm lắm. làm tốt lắm rồi các chàng trai, về nhà đi, cả dân tộc chờ các em.

- đừng thất thần như thế, chị sợ. chúng ta có gục ngã thì đã sao chứ, cũng chỉ là ngã ở phút thứ 119 thôi. các em đã làm tốt lắm rồi, đừng buồn. việt nam đang chờ đấy, về nhanh lên còn ăn tết.

- đã lâu lắm rồi cả nước mới được sống trong giây phút này. chẳng cần biết ngày mai thế nào, các em có thấy màu đỏ đang tung bay ngoài kia không ? u23 việt nam, cảm ơn các em thật nhiều.

- ai cần cái cúp quán quân hả anh ? nhìn xấu bỏ mẹ, cái cúp fair-play của mình còn đẹp hơn. đá bóng thì lấy cúp hình quả bóng chứ ai lấy cái cúp hình cốc bia làm gì. thích cái đấy thì về em làm cho 23 người hẳn 23 cái nhé ?

vũ văn thanh đọc từng cái tin nhắn và cả bình luận ngập tràn trên instagram, trên báo mạng cho nguyễn công phượng nghe. cậu biết mình đã đúng. chẳng có ai ngoài đó chửi mắng anh của cậu, cũng chẳng có ai buồn bã thất vọng vì những gì đội tuyển đã làm.

anh quay người lại, vùi mặt vào hõm vai rộng lớn của cậu. vai anh đang rung lên từng hồi, mà kể cả có đúng là anh đang khóc thật thì thanh cũng chẳng dám trêu.

- thật sự không ai quay lưng lại với chúng ta hả thanh ?

giọng anh bé xíu, buộc cậu phải căng tai ra mà  nghe. anh của cậu vẫn luôn lo đối đầu với những cơn ác mộng đáng sợ nhất sau mỗi trận thua - bị khán giả quay lưng. thế nhưng lần này không còn như thế nữa rồi. không như thế nữa.

và mong là sẽ không bao giờ như thế nữa.

- ê phượng ơi, có bạn còn đang chê tóc anh này hahaha - vũ văn thanh cười rung cả giường - còn có cả bộ sưu tập tóc của anh từ trước đến nay nữa này, sao em không nhận ra mấy kiểu này hả anh ?

vũ văn thanh vẫn tiếp tục trận cười sặc sụa của mình, không còn để ý đến trời trăng gì nữa. tất nhiên, mặt nguyễn công phượng đã đen lại, chứa đầy bực tức. ai cho cậu dám cười anh, rồi cười cả tóc anh nữa ?

- em xin lỗi, em xin lỗi thật. nhưng mà anh xem hết đống ảnh đấy đi rồi đánh em cũng không muộn cơ mà.

vũ văn thanh lồm cồm bò lên giường. sau khi cướp cái điện thoại đang chứa bao nhiêu cái ảnh "hơi" đáng xấu hổ ấy, nguyễn công phượng đã chẳng chút nể nang thẳng chân đạp vũ văn thanh xuống giường rồi đi vào phòng tắm đóng sầm cửa lại.

- thôi mà, thôi ! huhu anh ơi em xin lỗi. anh ơiiiiii !

vũ văn thanh đập cửa phòng tắm mà kêu gào. anh của cậu lại giận rồi. đừng hỏi tại sao người ta gọi nguyễn công phượng là công chúa. vì đơn giản tính của anh khó chiều y như thế, chẳng ai chịu được cả.

- anh ơi thế còn vụ cá cược lúc nãy ạ ? anh hứa rồi cơ mà. anh phượng ơiiiiii !

- tao đang tắm đây ? mày đợi tao một lúc thì có chết không hả thanh ?

gương mặt vũ văn thanh bỗng chốc chẳng còn đăm chiêu ủ dột như mấy phút trước phải dỗ dành nguyễn công phượng nữa. nói đơn giản thì, cậu lại quay lại trạng thái con cún hớn hở vẫy đuôi chờ chủ rồi. nhìn cái biểu cảm đấy mà xem, thể nào anh cũng đấm vỡ mặt cậu mất.

thế nhưng mấy điều đấy có ý nghĩa gì đâu. điều quan trọng là vũ văn thanh cậu sắp được "làm tí" với nguyễn công phượng rồi.

-------------------------

trận đấu năm ấy đáng lẽ ra không nên xem lại, cuối cùng lại làm thế mất rồi.

thế nên mới nhận ra rằng, sự quay lưng của người hâm mộ còn đáng sợ hơn bất - kì - thứ - gì.

đưa người ta lên tận thiên đường rực rỡ, rồi lại dìm xuống tận đáy sâu nhớp nháp.

xin lỗi, lúc ấy em không ở đó. từ giờ chỉ cần thi đấu hết mình là được, kể cả có thua cũng không sao đâu. các anh đã cố gắng rồi mà, em sẽ ở đằng sau.

cũng hi vọng là, tất cả mọi người sẽ không quay lưng khi có chuyện gì đó.

Từ khóa » Thanh Phượng Wattpad