Thật ư? Thật ư? Phải Là Hồng Phai Xanh Thắm. ( Đã Có ... - Wattpad

Một lúc thì thấy sính lễ quá mỏng, một lúc lại cảm thấy Văn lão phu nhân làm người soi mói cay nghiệt. Suy nghĩ của bà ta, nữ quyến trong nhà có ai không nhìn ra. Hải thị rất thông minh thể hiện là mình vẫn chưa hết nôn nghén, trốn trong phòng không ra. Chỗ Thịnh lão phu nhân Vương thị không dám nói câu nào, cả ngày rầu rĩ không vui, tính tình nóng nảy gấp mười lần bình thường.

Lão phu nhân vì chuyện của Minh Lan mà giận Vương thị, nhìn bộ dáng bà ta như vậy không nhịn được mà âm thầm hả dạ. Có điều Như Lan đến cùng vẫn là cháu nội bà, qua mấy ngày bà không nhìn nổi nữa chỉ có thể mở miệng.

"Chuyện lớn như vậy sao con không cùng người nhà thương lượng một chút? Nói là làm luôn rồi hả?!" Lão phu nhân ngồi trên giường, vẻ mặt giọng nói đều quyết liệt.

Vương thị đứng phía dưới, trên mặt có ý không phục giải thích: "Con rể Văn gia cảnh bình thường, Như Nhi bị tủi thân như vậy, con dâu không đành lòng nên trợ cấp nhiều một chút."

Lão phu nhân nhìn khuôn mặt Vương thị, giận không có chỗ phát tiết, vỗ giường quát lớn: "Con hồ đồ! Con nghĩ ta tiếc chút tiền mới nói sao? Từ khi con vào cửa bao nhiêu năm như vậy, ta với lão gia đã bao giờ nhớ nửa phần đồ cưới của con?! Lòng dạ con hẹp hòi như vậy cho ai xem?!"

Vương thị thấy lão phu nhân nóng giận vội vã quỳ xuống luôn mồm nói: "Lão phu nhân bớt giận, đều là con dâu không phải, để con dâu giải thích, thật sự là quá tủi thân cho con bé Như..." Nói xong Vương thị không nhịn được ươn ướt viền mắt, " Lão phu nhân người chưa gặp qua nhà thông gia, thật sự là thô bỉ như thôn phụ, con dâu đau lòng cho Như nhi, mới..."

Lão phu nhân nhìn Vương thị tâm địa mẹ hiền, không khỏi hơi mềm lòng: "Cha của cháu rể Văn cũng là người đọc sách, chẳng qua là không may mắn, vừa mới thi đậu tiến sĩ, còn chưa kịp nhậm chức quan đã bị bệnh thương hàn mất mạng. Lão phu nhân thông gia nếu không phải là người lợi hại làm sao có thể chống đỡ cho gia tộc! Ta biết con sợ Như Nhi bị ức hiếp nên mới mua cho nó một tòa nhà trong thành, nhưng con làm như vậy là phản tác dụng rồi."

Vương thị ngừng nước mắt, ngẩng đầu ngơ ngác, vẻ mặt không hiểu.

Lão phu nhân nhìn Vương thị vụng về chậm chạp, trong lòng mệt mỏi, cúi đầu vuốt đường viền xanh ống tay áo của chính mình một lúc mới điều hòa hơi thở, bình thản nói: "Bà thông gia dù ta chưa từng gặp như cũng biết bà ta là quả phụ mà nuôi được hai đứa con trai lớn lên, lại nhớ đến chi tiêu ăn mặc trên người cháu rể hồi trước, ta cũng biết bà ta tất nhiên là người tính toán về tiền bạc. Con cũng nhìn ra điểm này mới lo lắng cho Như Lan đúng không?"

Vương thị ra sức gật đầu, vội vã chen miệng nói: "Mẫu thân nói đúng lắm, con nghe nói bà thông gia xưa nay thiên vị con trai nhỏ, bao nhiêu bạc đều cho cậu ta, hôm đính hôn đó con dâu thả tiếng gió thăm dò, bà ta từ chối lập tức nói tiền bạc không đủ, yêu cầu Như Nhi với con rể thành hôn xong phải tự mình thuê nhà mà sống. Vì thế, con dâu mới..."

Vương thị thấy lão phu nhân trừng mắt nhìn mình mới ngượng ngùng ngậm miệng lại, lão phu nhân quay đầu thở dài nói: "Con đặt mua tòa nhà cho con rể, có phần lên mặt nhưng cũng không tính là quá sai, quan lại thế gia giúp con rể gia cảnh bần hàn nhưng có chí tiến thủ học hành cũng là bình thường. Con sai là sai ở chỗ không nên một hơi mua tòa tứ hợp viện hai lầu to như vậy, hai đứa có hai cái miệng nhỏ dùng hết được sao! Con trai ở trong thành có tòa nhà lớn, mẹ đẻ sao có thể không qua lại hưởng phúc? Con chờ xem, quay đi quay lại bà thông gia sẽ mang cả nhà từ nông thôn ở Kinh Giao chuyển đến đây, lúc đấy Như Nhi mới gọi là tự tìm quả đắng mà ăn."

Từ khóa » Phim Biết Không Biết Không Phải Là Hồng Phai Xanh Thắm