Thị Dân Tiểu Thuyết By Nguyễn Việt Hà - Goodreads

Jump to ratings and reviewsWant to ReadBuy on AmazonRate this bookThị dân tiểu thuyết

Nguyễn Việt Hà

3.19Want to ReadBuy on AmazonRate this book“Tiểu thuyết là ngôi lời kể lể nhỏ”Thị dân tiểu thuyết là cuốn tiểu thuyết thứ tư của Nguyễn Việt Hà. Vẫn là không gian phố - ngõ - phố trở đi trở lại trong các tác phẩm của anh, Nguyễn Việt Hà không chỉ đi dọc phố trong không gian đương thời mà còn đi dọc suốt con lộ lịch sử của nó, để tìm ra nguyên ủy hồn phố.Và để hiện thực hóa một công việc lớn lao viết sử phố.

364 pages, Paperback

Published April 1, 2019

Book details & editions1 person is currently reading28 people want to read

About the author

Profile Image for Nguyễn Việt Hà.

Nguyễn Việt Hà

17 books33 followersFollowFollow

Ratings & Reviews

What do you think?Rate this bookWrite a Review

Friends & Following

Create a free account to discover what your friends think of this book!

Community Reviews

3.195 stars2 (9%)4 stars6 (28%)3 stars9 (42%)2 stars2 (9%)1 star2 (9%)Search review textFiltersDisplaying 1 - 6 of 6 reviewsProfile Image for Tung Lam.Tung Lam159 reviews5 followersFollowFollowOctober 20, 2024Với mình thì đây là một cuốn sách khó hiểu, đọc xong vẫn thấy nhiều dấu ? trong đầu. Bìa sách thì ghi là Tiểu thuyết nhưng đọc thì giống tạp văn hơn vì tất cả là những câu chuyện không đầu không cuối, lẫn lộn về thời gian, địa điểm, con người, cảm giác như đang viết theo tuỳ hứng của tác giả chứ không có kịch bản sẵn.Mình hi vọng sẽ đọc được về đời sống bình dị, thường ngày của người dân HN phố cổ nhưng không được như ý, hơi thất vọng. Có lẽ khả năng cảm thụ của mình không đủ để đọc quyển này chăng?
    viet-nam
Profile Image for Lữ Đoàn Đỏ.Lữ Đoàn Đỏ245 reviews144 followersFollowFollowNovember 1, 2021Đây là tác phẩm mới nhất của Nguyễn Việt Hà, tác phẩm cũng đoạt giải sách hay năm vừa rồi nên vô cùng háo hức trước khi đọc, thế mà đọc xong rồi chỉ cảm giác bức bối, lần đầu tiên đọc Việt Hà mà lại muốn sách chóng hết. Tác phẩm đầu tiên Việt Hà xuất bản cách cuốn này gần 30 năm, gần 30 năm viết cả tiểu thuyết lẫn tạp văn hình như ông bắt đầu loay hoay, hay vì tạp văn đã làm văn ông bị tạp?Tác phẩm này không có nhân vật chính, lấy phố làm trung tâm, mấy thế hệ gắn trên con phố, thương hải tang điền, bao loay hoay xoay vần của mấy lớp người trên con phố được tác giả kể lại qua từng kí ức vụn vặn của mỗi con người đã từng ở phố. Phố nhỏ có nhà thờ, có chùa, có đền, có cả ông đồng mở phủ, đại khái là tôn giáo nước Nam chịu ảnh hưởng gì thì phố có đủ cả. Tác phẩm gần 30 năm trước ông viết thì ấn tượng nhất ở cách kể đa tuyến tính, cứ như thể ông sống kí sinh dưới mỗi nhân vật, rõ từng hơi thở tâm tư rồi hiển lộ trên con chữ cho độc giả hít thở cùng, ở cuốn này những đoạn đổi ngôi kể vẫn vô cùng xuất sắc, nhưng khi ở góc độ thứ 3 là 1 người thuật truyện thì mọi thứ giảm sút rất nhiều. Nhân vật của ông có đủ thể loại nhưng hình như nhân vật nào cũng có cốt khí riêng, cốt khí đó tốt hay không thì hậu bàn, thông qua nhân vật ông giãi bày tâm tư của mình (có lúc nhớ Nam Cao cũng mượn Điền trong Giăng Sáng để nói lên cái gọi là "tuyên ngôn nghệ thuật" như sau này cánh phê bình hay dùng). Cứ ý tứ từ những nhân vật đó thì có nhiều phần đã ngả qua màu cay nghiệt. Không hiểu sao giọng văn của tác giả mung lung, nhưng sao thấy quá nhiều hoài niệm và nuối tiếc. Ông nói rất nhiều về hồn phố, hồn cốt còn giữ được là nhờ 1 lớp người giữ những thói quen sinh hoạt thanh khiết, giờ thì phố đã mất hồn ư?? Pháp đã vào thời mạt rồi, nhìn quanh chỉ thấy toàn những tầm thường, giả dối, dốt nát.. Cốt khí lớp người xưa đã bị lớp nay dùng tiền, internet, facebook tẩy cho bằng sạch rồi... Nhưng than vãn thế có khác gì đám hủ nho thời xưa đâu. Tần Thủy Hoàng đốt sách chôn nho, hình như cũng vì lớp nho sĩ suốt ngày kể lể với hoàng đế ngày xưa toàn thứ tốt đẹp, thời Xuân Thu hay Nghiêu Thuấn cái gì cũng perfect, kết cục là Tần Thủy Hoàng Đế dùng Pháp Trị của Lý Tư, gần như tận diệt đám nho gia lắm mồm than vãn...Lớp người cũ có cái lạ là hình như thời mình bao giờ cũng tốt hơn bây giờ, Tây hay Ta cũng đều có lối nghĩ đấy. Trong phim Midnight in Paris, nhân vật chính là nhà văn Mỹ hiện đại, luôn hoài niệm về thời kỳ huy hoàng của nghệ thuật cận đại, ao ước mình được sống trong thời đại của Hemingway, Picasso, của Fitzgerald.. Anh chàng này may mắn có trải nghiệm du hành ngược thời gian trong 1 đêm kì lại ở Paris, gặp những con người đó bằng xương thịt, và đem lòng yêu 1 thiếu nữ mà khi đó đang là người tình của Picasso. Thiếu nữ yêu lại chàng, nhưng sâu thẳm, thiếu nữ chỉ khao khát được sống ở thời đại của Lautrec, Gauguin, Degas.. những người sống cuối thế kỷ 19.. Thời đại nào cũng nhìn về thời cũ với nỗi khát khao ư?Việt Hà viết cuốn này có gì đó mang rất nhiều hoài niệm, nó chính xác là 1 tiểu thuyết về phố, tiểu thuyết cho lớp thị dân, nhưng nó chỉ dừng ở vậy. 1 độc giả bình thường, không cùng chia sẻ hồi ức, văn hóa ở đó sẽ không có thấu hiểm hay đồng cảm. Nó không cho cảm giác quay quắt nghĩ về số phận như những cuốn trước của ông. Nhân vật ở Thị Dân Tiểu Thuyết đều nằm hẳn ở 1 thái cực nào đấy, ít có màu sắc nhờ nhờ nhạt nhạt, trong khi đa phần lớp người bình thường đều chỉ là những màu nhờ nhờ xám xám. Dù sao thì trong mấy cuốn ông đều mượn nhân vật nói thằng nhà văn tử tế vốn không cần nhiều độc giả. Ông vẫn là một nhà văn nhưng độc giả của ông chắc càng lúc càng ít dần. Gần 30 năm từ tác phẩm đầu tay tới giờ, kiến thức của ông thể hiện qua văn ông viết quả thực quá đồ sộ, có vẻ ông mới đọc thêm về vật lý lượng tử, đoạn cuối - khá quen thuộc với những tác phẩm của ông, có 1 đoạn nhỏ do nhân vật trong truyện ông phóng tác viết, 1 cảnh hoang đường khi các vĩ nhân gặp gỡ nơi bức tường Planck, ông viết phóng dụ theo lối Trang Tử dùng, cái bé vô cùng thì gắn cho vật vô cùng lớn, ông ví tường Planck với cánh cửa của giác ngộ, 2500 năm mới có 1 2 người qua cửa, từ thái từ Tất Đạt Đa phải chờ mãi cho tới Di Lặc. Ví von rất sinh động vì Planck là thang khoảng cách cực tiểu, về mặt lý thuyết con người không đủ khả năng thăm dò vật chất nhỏ hơn thang Planck, nó cần năng lượng từ 1 máy gia tốc có kích cỡ tương đương hệ ngân hà. Dù sao thì cuốn này không thích, ông viết theo lối tự sự đa tuyến tính thì tuyệt vời biết bao. Có vẻ giải thưởng sách hay không có nhiều sách hay lắm. Đọc mấy cuốn đoạt giải từ Cõi người rung chuông tận thế của Hồ Anh Thái, Chuyện ngõ nghèo của Nguyễn Xuân Khánh cho tới cuốn này thì mới thấy mỗi cuốn Chuyện ngõ nghèo xứng đáng gọi là sách hay thôi. Mạo muội chấm cuốn này 3/5*.Profile Image for Phạm Tân.Phạm Tân69 reviewsFollowFollowJanuary 27, 2025Nguyễn Việt Hà viết thật bạo lực. Bấu rồi nhéo, ổng đè câu từ ra quật lộn, và thế là chỉ nghe được tiếng la làng om xòm trong đầu. Quanh quẩn không lối thoát trong mê cung của tư tưởng và ý kiến và nhận định và phủ định và phê phán và phê cá nhân, câu từ nhảy dựng như lên đồng hay vô thuốc thì không biết, chỉ biết là đọc mệt mỏi cả cơn nhức đầu. Nhưng tôi thích, hihi. Tôi thích đánh lộn với cá tính của tác giả.
Rồi nó sẽ giống bố, sẽ nằm bẹp một chỗ, sẽ mất đi chỉ để lại những lời nói. Và bất hạnh thay, để lại một vài thứ đã quen dùng. Tất nhiên có những thứ quá cũ, như vợ như bạn, nếu có muốn thay cũng không thể thay được.
Đoạn trên rất quan trọng để giải mã cái "ngồi lời kể lể nhỏ" này của NVH. Hơn ba trăm trang, là tất cả những gì "người của phố" có thể để lại, dù nó vớ vẩn, nửa thật nửa hư, nửa tỉnh nửa mê, nữa làm dấu thánh giá nửa niệm phật, nửa ngồi thiền nửa đi thập tự chinh, nửa già nửa trẻ, nửa nam nữa nữ,... nhưng dù là nữa gì đi nữa, thì vẫn hoàn về không. Mọi sự chật vật để hiểu về sự sống mông lung không một dung mạo rõ ràng, đều về không. Cho dù bạn là ông Tĩnh chỉ biết sống với cốt cách của "con giai phố cổ" hay Stephen hawking, thì bạn cũng chả biết con mẹ gì đang chờ đợi cùng bạn ở phía sau cái sự sống hỗn tạp hoang đường chết con đĩ đực đang ngày càng vô phương cứu chữa của chúng ta.
cũng chỉ là thứ kể lể lảm nhảm đậm tính tiểu thuyết theo kiểu nói nhỏ vỉa hè của đám thị dân. Một mớ chữ nghĩa nông nổi, cố ghi lại những khắc khoải vớ vẩn của một gã trai phố nào đó có thói quen mơ mộng sống ở lầu hồng lầu xanh.
Đoạn cuối có nhắc tới Hồng Lâu Mộng, một tác phẩm về sự suy tàn của một thời đại. Ừ thì còn chả rõ tác giả là ai, nhưng điều này không quan trọng, cũng giống như tất cả mọi thứ đều vô thường (dù sử cũ thường lập lại), nó vẫn là sử, theo cái sử hoang đường của ông Lâm, nhưng, vẫn là sử. Và Cuốn sách này vẫn thật dù nội dung bị sương giăng ngang ổ khóa.Ừ, tôi cho ba sao đường nhiên là vì không quá tâm đắc cuốn này, nên giờ sẽ nói chút về vấn đề của nó. Khác với Tuyệt - không - dấu - vết, cuốn này không có một điểm để bấu víu vào, nó cũng không nhịp nhàng tiến vào khu rừng già đầy thú vị như tác phẩm sau nó, mà nó lan man. Tôi biết đây là mục đích của tác giả, nhưng thật sự là phân nửa cuốn sách này nhạt toẹt, nhưng cũng tại vì cái tính ngoan cố đọc kỹ, nên tôi cố mày mò từng chữ dù không phiêu theo được điệu nhạc nên có của nó, nên cũng lại chán càng chán. Với lại, cái tính châm biến trong cuốn này dù sâu cay và rất hài hước, dù nó giả các giai thoại như ở trong một cuốn tiểu thuyết xa xưa hoang đường nào đó, nó vẫn hơi, sao nhỉ? nó hơi xấu tính. Theo tôi, để chấm biếm một "Ta" nào đó thì bạn phải đối xử với "Ta" đó bằng lòng trắc ẩn, thì nó mới đúng, còn không làm đúng thì chả khác gì cái "tút" trên "phây", thì không mang tính nghệ thuật. Nhưng nhìn chung thì nội dung vẫn rất thú vị cái rất riêng mà bạn không thể kiểm ở đâu khác được. Văn chương của Nguyễn Việt Hà không tầm thường, chưa chắc bất thường hay phi thường, nhưng chắc chắn khác thường. Mới bắt đầu đọc sách mà đọc cuốn này chắc lên tăng xông rồi cố bắt đom đóm giữa trưa nắng chang chang. Đọc vội thì tưởng như đang đứng giữa chợ. Đọc kỹ thì cũng nếm được tí vị trà ngon, dù thường phải bóc xác trà khỏi lưỡi.Túm cái váy dài thượt lại, đọc quyển này nếu bạn muốn bộ não được vận động.
Profile Image for Genie Nguyễn.Genie Nguyễn418 reviews36 followersFollowFollowJune 17, 2021Thật sự khi đến dòng cuối của quyển sách vẫn chưa hiểu thông điệp chính của cuốn tiểu thuyết này là chi?Nhưng phải công nhận quyển này có vài đoạn đọc hài hước đấy nhưng lại “nhột” thấy rõ. Một điểm mình cũng khá thắc mắc (không biết có phải ý đồ hay kỹ thuật viết hơi khác thường của tác giả) ấy chính là việc sách có nhiều đoạn chắp lẫn thời gian với nhau mình đọc cảm thấy hơi phi logic (hay lại lỗi biên tập cắt xén, sắp xếp những đoạn, ý từ nhạy cảm chăng?)Trung Nguyen1 reviewFollowFollowOctober 21, 2021Vẫn lối viết quen viết mà như nói chuyện phiếm ở quán nước vỉa hè đậm chất Hà Nội. Không có gì cao siêu trong thủ pháp nhưng thông tin và những quan điểm về nhân sinh thì luôn khiến tôi phải nghiền ngẫm. Hà Nội cũ qua lời kể của tác giả hiện lên đúng như ông tôi, bố tôi đã từng kể làm tôi mến giọng văn của tác giả từ lúc nào không hay.This entire review has been hidden because of spoilers.Show full reviewProfile Image for Trần Quốc Tuấn.Trần Quốc Tuấn96 reviews22 followersFollowFollowDecember 20, 2019Một cuốn sách có kết cấu bình thường, mọi thứ bình thường nhưng từng thứ nhỏ nhặt lại rất lý thú với bản thân mình. Mình đọc cuốn sách này khá kĩ, vì mình thích nó dù xét dưới giá trị văn chương, nó cũng chẳng phải là điều gì ghê gớm.Displaying 1 - 6 of 6 reviews

Join the discussion

Adda quoteStarta discussionAska question

Can't find what you're looking for?

Get help and learn more about the design.Help center

Từ khóa » Thị Dân Tiểu Thuyết Nguyễn Việt Hà