Thị Vệ Sinh Bánh Bao - Phiên Ngoại: Hôn Hôn Là Cái Gì? - Wattpad

"Chủ tử, quăng răng sữa của Náo Náo lên nóc nhà là được, gói lại làm gì, muốn giữ lại làm kỉ niệm sao?" Thập Thất nhìn Hình Bắc Minh bỏ cái răng vừa rụng của Náo Náo vào chiếc hộp nhỏ trang trí tinh xảo, khó hiểu hỏi.

"Ai biết được tiểu tử đó muốn làm gì, đây là ý của nó." Hình Bắc Minh giơ giơ chiếc hộp trong tay, đăm chiêu nói: "Thật ra, nếu có thể giữ răng sữa của chúng ta lại, cũng là một kỉ niệm. Ta lớn đến thế này rồi mới nghĩ như vậy. Ngươi nói Náo Náo nhỏ như vậy làm sao nghĩ ra được?"

"Ừm... Ta cảm thấy Náo Náo không còn hoạt bát như trước nữa, trở nên..." Thập Thất dừng lại, liếc nhìn Hình Bắc Minh một cái.

Hình Bắc Minh dở khóc dở cười, người này đang định nói gì đó, đành phải tiếp lời: "Trở nên thế nào, nói mau!"

Thập Thất trầm ngâm một lúc, dè dặt trả lời: "Trở nên... giống chủ tử rồi. Cảm giác đó... rất khó nói." Thập Thất lại cẩn thận liếc nhìn Hình Bắc Minh một cái, bị bắt gặp, Hình Bắc Minh đưa tay nhéo mũi người nào đó, hung dữ nói: "Ta là kẻ ác sao, e dè như vậy làm gì?"

Tiền án của chủ tử không ít đâu, Thập Thất đã sợ bị cảnh bị ngươi vứt lên giường chà đạp rồi 囧~

Thập Thất nghĩ đến thứ không nên nghĩ rồi, xấu hổ cười cười: "Không phải, là ta nghĩ nhiều, ừm, thứ này sẽ đưa cho Náo Náo tự bảo quản sao?"

Hình Bắc Minh không vui: "Không được đổi đề tài, nếu không, ngươi hôn ta một cái, ta sẽ xem như chưa có gì xảy ra." Nói xong trong mắt lóe âm mưu, sửa tướng đứng tại chỗ đưa mặt ra chờ.

Thập Thất nhếch môi, nhìn ra Bảo Bảo và Náo Náo đang chơi dưới tàng cây. Chỉ nhìn lướt qua thấy hai cái bánh bao nhà mình lập tức quay đi, Thập Thất không sao làm tiếp được nữa, cầu xin: "Chủ tử, hài tử đều ở đây, để chúng nó nhìn thấy thì biết làm sao."

Hình Bắc Minh lập tức vừa ý nói: "Vậy vào phòng là được chứ? Nhanh lên, nếu không buổi tối..." Hừ hừ, thật ra có vào phòng hay không là để quyết định mức độ mãnh liệt, hiện tại, có thể dịu dàng một chút, nếu chờ đến đêm, vậy thì sẽ là cực kịch liệt cực kịch liệt!

Dê con Thập Thất bị uy hiếp phải chạy vào hang sói đuôi to rồi. Còn về phần ăn thế nào, ăn đến mức nào, không phải thứ bánh bao được nhìn.

Hai cái bánh bao bị bỏ lại trong sân nhìn nhau, tay nhỏ của Bảo Bảo chống cái cằm béo, trầm tư như người lớn thu nhỏ: "Ừm... Cha lớn và cha nhỏ dường như rất thích hôn hôn. Ờhm, các cha nuôi cũng rất thích hôn má Bảo Bảo và Náo Náo. Chẳng lẽ trên mặt chúng ta có mật đường ăn được, ngọt sao?"

Náo Náo nhìn khinh bỉ ca ca nhà mình một cái, tiểu ngu ngốc còn không biết phân biệt mặt với môi. Bất ngờ Bảo Bảo vểnh môi rướn tới, hôn chụt lên mặt nó, xong rồi còn liếm liếm, chép chép miệng, lầm bầm: "Không có ngọt, các cha nói dối, không ngon chút nào."

Náo Náo chùi nước miếng trên cái má bị cắn như kẹo, lại "khinh bỉ" Bảo Bảo thêm cái nữa, bình tĩnh nói: "Chúng ta là tiểu hài tử cho nên mới hôn má, các cha toàn thế này." Náo Náo rướn tới hôn hôn lên môi ca ca nhà mình một cái, xong rồi cũng liếm liếm, rất không hiểu: "A, cũng không ngọt?"

Từ khóa » Thị Vệ Sinh Bánh Bao Truyện Tranh