Thơ NGUYỄN ĐĂNG KHOA - Lê Minh Quốc

Thơ NGUYỄN ĐĂNG KHOA

 

tho-nguyren-khoa-dang

Lời giới thiệu

Sợ nhất của những câu thơ không hồn vía, buộc phải đọc. Dù chỉnh chu câu chữ, vần điệu êm ái trầm bổng du dương; cách tân lên xuống chữ, câu nhưng sáo rỗng hoặc đã sáo mòn tự muôn thuở trước. Đọc thơ ấy, in cũng được; không in cũng chẳng sao. Bởi đọc xong không để lại một ấn tượng nào.

Nhà thơ nào, dù chuyên nghiệp, dù nghiệp dư cũng phải tự “cảnh giác” lấy mình. Tự “làm mới” lấy mình. Ôi! Khó thay cho thơ. Mà đã mê thơ thì nỗi bận tâm ấy khó dứt.

Chính vì lẽ đó khi đọc tập thơ Con đường tự trôi của bạn thơ trẻ Nguyễn Đăng Khoa, tôi mừng quá. Mừng vì đọc được những bài thơ có tứ thơ lạ, có những câu chữ bất ngờ khiến câu thơ mới hẳn lên. “Riêng anh, chưa biết phải làm gì, ngoài vỡ/ Vỡ thành màu của mắt em mơ...”.

Đọc chùm thơ của Nguyễn Đăng Khoa, tôi tin bạn đọc cũng sẽ có cảm nhận như thế. Vì thế, tôi không bình gì thêm. Hãy để những tâm hồn yêu thơ cùng tìm đến sự đồng cảm của tiếng nói của một người tự nhủ: “Tôi đang bay, tay cầm chiếc đuôi của gió...”.

Lê Minh Quốc

THƠ NGUYỄN ĐĂNG KHOA                          

Phác họa ngày

Việc của mắt sáng nay là ghi chépHải trình của mây em xa anhViệc của gió sáng nay là nhè nhẹLạnh rất vừa con chữ mỏng manh.Việc của trầm luân sáng nay là đi vắngViệc của mọi lưỡi dao là vô hạiViệc của hôm này, là đừng ngày mai...Riêng anh, chưa biết phải làm gì, ngoài vỡVỡ thành màu của mắt em mơ...

Tôi tìm nàng, chỉ thấy dấu chân

Nàng tóc bím vào mùa hạThăm con dế, dương cầm, giấc mơ

Nàng chân trắng vào rừng thu vắngNhững mắt nai ngơ ngác gót giày

Nàng môi đỏ chèo thuyền sông lặngSóng mùa đông thở hương mùa mây

Nàng áo hồng lên đồi xuânTìm trái yêu thương, chín một lần.

 

Chỉ còn tôi với bờ đê

Màn đêm buông mỏng dưới thânMột bầy dế lửa tần ngần ngắm sao.Con sông cởi mộng ba đàoMặc bình yên rất vừa vào cuộc trôi.Mành gió kể chuyện xa xôiÔng mây già cỗi nghe rồi lại quên.Đom đóm buồn thắp tim lênMấy mùa mận chín rơi trên giấc trời.Cái ngủ là cái ngủ ơiNeo chi bờ giậu mồng tơi không về?

Tự khúc

Những sách đời dang dởTôi, con chữ lộiTôi, khoảng trống sang hàngNhững chuyến đi hình mũi tênTôi, người đứng đợi Tôi, thăm thẳm đường bayNhững cuối tuần không hò hẹnNắng công viên thẳng đứng thịt daTôi là ghế đáHay là tình nhânTháng mười mộtNhững nỗi buồn sơ sinhTôi, đang òa khócTôi, người đặt tên.

Sông

Ai thở mà đầy khói chiều?Ngàn đôi mắt cũ đẩy triều nước lênThuyền tôi xuôi bến sông QuênBờ xa bão gọi vang tên của người...Ai gió mà lạnh chỗ ngồi?Ai khua chèo động tiếng cười của trăng?

 

Chiếc đuôi của gió

Ngoài sân, tôi và trống vắngNgồi ngắm kỷ niệm quẫy như chiếc đuôi của gióLũ ngày tháng lại leo triền dốc mộngVề dựng đồi cỏ vàng dáng ái ânGửi những bức thư theo đường gióGọi trở về đây, đầy đủ mặt nụ hônLũ ngày tháng lại men theo cơn nhớVề dựng con đường bóng chảy phôi phaiGom lá mục để khuya về châm lửaChúng ta lại phải chờ cháy bên nhau...Ngoài sân, chỉ còn trống vắngTôi đang bay, tay cầm chiếc đuôi của gió...

N.Đ.K(nguồn: Tập san Áo Trắng số 5.2015)

Chia sẻ liên kết này...

Submit to Delicious Submit to Digg Submit to Facebook Submit to Google Bookmarks Submit to Stumbleupon Submit to Technorati Submit to Twitter Submit to LinkedIn
< Lùi Tiếp theo >
Tin mới hơn:
  • LÊ HƯNG VKD: VIỆT NAM DIÊN NIÊN
  • Nhà biên kịch, nhà thơ ĐOÀN TUẤN: Ấn tượng lần đầu đến Mỹ
  • LÂM BÍCH THỦY: Nhà thơ Yến Lan và xà phòng hiệu “Con én”
  • VŨ XUÂN QUẢN: CHÙM THƠ THIẾU NHI - CHỦ ĐỀ NHỮNG NGÀY HÈ BÊN GIA ĐÌNH THÂN YÊU
  • NGUYỄN THỊ HỒNG HÀ: Ngọn roi
Tin cũ hơn:
  • Đoàn Duy Xuyên: Nhớ mẹ
  • Vũ Xuân Quản: CHÙM THƠ THIẾU NHI
  • LÊ HƯNG - một cộng tác viên “mê chữ nghĩa”
  • LÂM BÍCH THỦY: Người cùng thời với ba tôi - nhà thơ YẾN LAN
  • VŨ XUÂN QUẢN: Chùm thơ ngày 1.6
>

Add comment

Tên (* yêu cầu bắt buộc)

E-mail (* yêu cầu bắt buộc, nhưng không thể hiện)

Website

Thông báo cho tôi khi có phản hồi

Send Cancel JComments

Từ khóa » Nguyễn đăng Khoa Nhà Thơ