Thơ.Thoáng Bâng Khuâng | NGUYỄN SỸ ĐÀO

THOÁNG BÂNG KHUÂNG   Thoáng bâng khuâng là Thi phẩm riêng chỉ một thể thơ Lục Bát, mỗi bài có 4 câu (2 câu 6 và 2câu 8); với trên 300 bài; tôi viết cho anh, cho bạn và cho tôi… Về tất cả những gì tôi nâng niu, trân  trọng; Là cảm xúc chợt đến cứ ngân nga dìu dặt thành vần điệu.             Đây là thể thơ được ví là “Ngàn năm hồn Việt” tương lai có thể là “Quốc thơ” nên viết làm sao phải uyển chuyển, mượt mà, vần chân, vần lưng tránh Lạc vận, Trùng vần; Viết đúng “Niêm luật thanh điệu bằng trắc” có như vậy câu thơ mới không khổ độc… mới đi vào lòng người.                                         Thoáng bâng khuâng, với nhiều cung bậc tình cảm nhưng chủ đạo là yêu thương, luyến nhớ, đúng là yêu không chút phàn nàn oán thán, không giận hờn ghẻ lạnh và không bồng bột vô tình. Ấy là lòng mình xin được gửi gắm qua Thơ những vần thơ ngọt lành đằm thắm.           Rất mong được mọi người đón nhận           Xin trân trọng cảm ơn !                                            Nguyễn Sỹ Đào   HỒN VIỆT

Ai gieo câu Lục chênh chao Để cho câu Bát thả vào mộng mơ Để trăng gác núi đợi thơ Để tình qua ngõ thẫn thờ nên duyên.     VÌ ĐÂU

Vì đâu nên nỗi phải say? Để quên vị đắng vị cay sự đời Tin gì kẻ hẹn người vời Mà đem gán cả đất trời yêu thương.

BÔNG HỒNG TẶNG EM

Bông hồng tươi thắm còn đây Trao người bày tỏ mộng xây duyên trời Chút tình đơn bạc vậy thôi Mong người đón nhận để rồi hôm nay…     HẬN LÒNG

Một thời hồng nhuỵ thắm hoa Ong trao bướm lượn giao hoà cung mây Nơi biển biếc chốn rừng cây Giờ còn níu buộc để cay… hận lòng.   KẾT THÂN

Thực tình cũng muốn kết thân Con tim cũng đã đôi lần nhắc ta Biết là đằng ấy đã là… Nhưng sao vẫn cứ sót sa hỡi người?

  LẠ GÌ

Lạ gì cái thói trăng hoa Bán mua chao chát chẳng qua vì buồn Vì mình giờ hẵn còn son Hẵn còn duyên lắm bởi còn đấy say.

THÔI THÌ   Trách ai lỡ hẹn không sang Để cho trầu úa cau vàng hết say Thôi thì lỡ đó còn đây Dẫu không hò hẹn vẫn đầy trái yêu.     LỜI YÊU

Em chờ em đợi lời yêu Câu thương câu nhớ mỗi chiều từ anh Mong cho nồng ấm mái tranh Để cho thêm chút ngọt lành nắng mai.

VUI GẶP BẠN

Thật vui ta gặp nhau đây Mắt nhìn ánh mắt ngất ngây ráng trời Ngập ngừng bối rối chưa thôi Tay trong tay ấm tình người thu nay.     NÉT HOA

Khuôn trăng tươi tắn như hoa Rạng ngời cung quảng phai nhoà áng mây Xanh rờn khóm trúc hàng cây Tương tư buộc chặt tình say quặn lòng.   BỐN MÙA

Thu tàn Đông đã qua đây Cho bàng thay áo giỡn mây lưng trời Chỉ mong Xuân lại mau thôi Để cành nẩy lộc xanh chồi Hè nay.     LẼ LÀ NHƯ VẬY

Lời yêu mộc mạc thực lòng Câu thương câu nhớ khơi dòng suối thơ Mượt như Lục Bát mộng mơ Ngàn năm hồn Việt kết tơ trao tình. YÊU BÉ

Bé ơi! ngoan nhé ông chiều Bà cho cháu cưỡi cánh diều tung bay Mẹ cho trái ngọt không cay Thầy cô dạy vẽ áng mây trăng tà.

  HẸN NGÀY MỚI

Nắng chiều dần khép nơi đây Hoàng hôn phủ kín rừng cây bầu trời Bình minh ơi! Thức dậy thôi Cùng ta đón ánh nắng ngời ban mai.   THOÁNG BÂNG KHUÂNG

Lối qua hai ngõ đã mòn Gót son người tạc giờ còn lưu đây Đâu rồi dáng liễu hao gầy Một thời lam lũ vơi đầy tuổi xuân.      THU ƠI

Thu trao trái bưởi hoe vàng Thu gieo xao xuyến ngỡ ngàng lệ rơi Thu cho hương sắc đất trời Thu ơi! Hỏi có nhớ người thương em.

SẮC VÀNG

Ta về tìm lại sắc vàng Mênh mang đồng lúa ngõ làng hạt rơi Cọng rơm săn ánh nắng trời Cho ta nồng ấm một thời bên em.

  ĐÓN XUÂN

Thi đàn “Sáu…Tám” đón xuân Thi huynh, thi hữu quây quần bên nhau Hân hoan cung bậc tâm đầu Chúc mừng vạn sự đẹp câu yêu đời.

CUỐI

Chốn đời lên tít cung trăng Nắm tay chị Nguyệt dung giăng tối trời Mải vui lỡ hẹn để rồi Mang danh là Cuội ôi thôi tại chiều.     XUÂN ẤY

Chúng mình ngày ấy còn xuân Bâng khuâng đôi mắt bao lần cạn nhau Thế rồi cùng chụm mái đầu Chắt chiu gom góp nhớ câu xây đời   XIN CHIỀU

Ly sầu sóng sánh giọt trăng Nào cùng dốc cạn say trong duyên trời Băn khoăn chi chuyện đã rồi Nếu còn vương vấn thì thôi… xin chiều.    TRÁCH QUÊN

Cái thời mơ mộng trách ta Cớ sao để mặc trăng tà đêm sương? Vô tình quên cả nhuỵ hương Để rồi tình lỡ, ai thương phận mình.

HỒNG

Bông hồng bày tỏ tình ta Dáng hồng ai để nhạt nhoà trong sương Má hồng chín mọng thơm hương Môi hồng e ấp vấn vương trao mình.

  HƯƠNG SẮC MÙA XUÂN

Mai đào hương sắc mùa xuân Ánh vàng ráng đỏ luôn gần bên nhau Từ Nam Quan đến “tuyến đầu” Tưng bừng chào đón tình xuân dâng đời.

NHẮN NGƯỜI

Câu thương để ngỏ lối về Khúc ngâm dìu dặt đê mê gửi người Đừng hờn đừng dỗi ấy ơi! Dẫu sao cũng đã một thời cùng quê.  

CÂY BÀNG   Cây bàng hớn hở xuân sang Vô tư đứng ở đường làng thay mây Thảo thơm nên lá ken dầy Thanh cao nên mới đong đầy tiếng chim.   NHỚ QUÊ

Dẫu xa nhưng vẫn nhớ về Quê cha đất tổ đam mê bao người Ấy là lời mẹ à ơi Ru ta khôn lớn một thời ở quê.

  CHỈ VÌ

Ai mà không nhớ chuyện xưa Chắt truyền ù ập vui đùa bên nhau Chỉ vì những chuyện đẩu đâu Vầng trăng tan vỡ, phai mầu nhạt hương.

LẼ SỐNG

Khuôn vàng thước ngọc xưa nay Ơn đền nghĩa đáp đẹp thay lẽ đời Mạch nguồn thanh khiết cùng khơi Nhân tình thế thái nhớ lời trước sau.

  THỰC TÌNH   Thực tình nể vợ vẫn hơn Cơm ngon canh ngọt dỗi hờn khỏi lo Tiền vàng nàng cũng giữ cho Khi vui cũng lại hát hò mỏi tay.   VỘI QUÊN

Lạc vào giữa chín tầng mây Mới hay cung quảng vườn cây nhà trời Gác son, trái ngọt dâng đời Vội quên lam lũ một thời bên nhau.  

MỜI BẠN   Bạn năng qua ngõ thăm nhà Dù không “chào hỏi” nhưng ta thấy gần Hiểu là bạn rất ân cần Hình như còn chút phân vân chưa thành…   EM XIN

Em xin anh cả vừng đông Cho ngày rực nắng bõ công mong chờ Xin anh bầu rượu túi thơ Cho lòng thanh thản đêm mơ giấc nồng.  

TÔI YÊU

Tôi yêu màu tím hoa sim Sắc vàng hoa cải, lặng im ngắm trời Tôi yêu em khóc, em cười Nét duyên em giữ cho người yêu em…   HOÀI NIỆM

Non ngàn vằng vặc trăng thu Từ trong sâu thẳm tiếng ru nhớ về Công cha nghĩa mẹ làng quê Cho con trí dũng đam mê… ơn người.                                  PHƯỜNG TÔI

Dữu Lâu là đất phường tôi Ruộng trầm cấy nếp chân đồi trầu xanh Dâng vua cha bánh ngon lành Cho trai gái được tác thành cùng non,

NÀO NGỜ

Nào ngờ mjnh lại dối tôi Bảo là già ắt qua thời tuổi xanh Khuyên nhau gương vỡ lại lành Cứ làm là được là thành núi non,                      CHO MÌNH   Ví mình như thể áng mây Quên mình nên đã đong đầy gió mưa Để mình giữ trọn duyên xưa Cho mình thanh thản như vừa cùng anh.

VÌ AI   Mảnh trăng vàng khuất trong mây Khiến lòng trạnh nhớ dáng gầy dưới mưa Này em còn nhớ chuyện xưa Vì ai mà để không vừa lòng anh.                            ĐỂ RỒI

Nhớ ai chín đợi, mười chờ Siêu siêu bóng hạc đến giờ còn trông Để rồi lòng lại dối lòng Người ta vẫn nhớ, vẫn mong trách gì.

XÔI HỎNG BỎNG KHÔNG

CHỜ ai…ai đợi mà CHỜ TRÔNG mòn con mắt đến giờ vẫn TRÔNG LÒNG đau nhưng chẳng trách LÒNG MÌNH ơi! Xôi hỏng bỏng không tại MÌNH.

GẶP

Bồng bềnh giường gió, đệm mây Nâng hồn lữ khách ngất ngây ráng trời Gặp bâng khuâng giữa cuộc đời Sững sờ tay nắm tay người tìm nhau.

CHÚC AN KHANG   Mùa xuân ươm lộc, ươm chồi Tô cành vẽ lá để rồi kết hoa Sắc xuân gửi tặng thay quà Chúc mừng năm mới cả nhà an khang.     XUÂN HẠ THU ĐÔNG 

Bốn mùa Xuân Hạ Thu Đông Bốn mùa hái lượm thoả công trông chờ Bốn mùa chắp mối duyên thơ Cả năm gieo những ước mơ say nồng.   MỜI BẠN   Thật là thất lễ quá chừng Đã lâu mới lại từ rừng về quê Tài Vang, Hoàng Hải không chê Mời lên Yên Bái lối về xóm thơ.

  GỬI BẠN

Ba ta sống ở đôi nơi Người Nam kẻ Bắc một trời xa xăm Dẫu không có dịp đến thăm Vần thơ trao gửi ngàn năm vẫn còn   ĐỦ   Trăm ngàn thì cũng chẳng thừa Đôi vần trao gửi cũng vừa đủ vui Đủ cho quên hết bùi ngùi Lại cùng lên mạng, ngọt bùi sẻ chia.     LỜI YÊU

Lời yêu ngẫm thực đậm đà Cho tình tôi bác dẫu xa vẫn gần Khác gì chung ngõ, chung sân Chung dường đi lại ân cần thăm nhau.

MONG   Từ ngày gặp được “Tôi yêu” Cho nên được ngỏ đôi điều cùng nhau Mong rằng tình nghĩa trước sau Mãi nồng như mối tình đầu đã trao.   ĐẦY VƠI Quanh năm lo liệu, liệu lo Bóng câu tăm cá con đò không lơi Níu dưng dưng ánh nắng trời Tràn trên sông nước đầy vơi nỗi niềm.   NGỠ LÀ   Cây đa ở Florida Nhìn sao lại giống quê nhà thân yêu Chiều chiều rồi lại chiều chiều Chăn trâu, bắt bướm thả diều mà thương.     KHÔNG NHƯ

Đời hoa phiêu dạt mỏi mòn Sắc hoa vẫn thắm vẫn còn trinh nguyên Vẫn còn giữ trọn lời nguyền Không như cái hạng Điêu thuyền gió trăng.   HỎI   Nâng ly, trạm cốc cười tươi Hỏi người có thấy đất trời hay không? Say trong men đắng hương nồng Tiệc này hỏi có ta không hỡi người.     QUÊN   Nhớ rằng có trước có sau Để cho tình nghĩa trầu cau mặn nồng Quên đi con sáo sang sông Cho ai khỏi đợi, khỏi trông nao lòng.   LẼ THƯỜNG   Qua thơ thêm hiểu cảnh nhà Anh em hòa thuận hoan ca kết đoàn Giữ gìn tình cảm vẹn toàn Là anh là chị lo toan lẽ thường.     KHÁC GÌ   Để cho tình bớt đơn côi Khỏi nhung nhớ, khỏi bồi hồi chờ trông Đừng như cá chậu chim lồng Khác gì có lại là không nặng lòng.   VẪN THƯỜNG   Vẫn thường qua ngõ thăm nhà Vẫn thường nghe bạn vui ca ấm nồng Nay trời Bắc đã vào đông Nghe bài”…anh nói” mà không muốn về.     LẠC   Lạc vào giữa chốn hoa dăng Ngàn sao lấp lánh ai giăng kín trời Chỉ mình tôi, vẫn mình thôi Bâng khuâng tìm lại một thời lãng quên.

CẦU TRE MẤY NHỊP   Mấy ngày không đến thăm em Vườn thơ vẫn sáng ánh đèn lung linh Cầu tre mấy nhịp hữu tình Để người xóm Trại, xóm Đình có nhau.   TRÀ

Trà thơm hương đất hương trời Từ tay người mời, thơm lại càng thơm. Búp trè tắm nắng gội mưa Làm dịu cơn khát sớm trưa đi về.   TRAO NHAU   Ghé thăm nghe nhạc ngắm hoa Lời vui bày tỏ ấy là hữu tâm Ta trao nhau chút hương thầm Để nên tri kỷ tri âm một đời.   XÓM CŨ Lại về xóm cũ thuở nao Qua cầu lòng những xôn xao bóng chiều Cây cầu tre nối bờ yêu Để ta gặp lại bao điều mộng mơ.   ẤM LÒNG   Trà thơm hương cúc hương nhài Nâng niu em rót, cả hai ấm lòng Cầu tre ta bạn thong dong Về quê thăm lại xóm trong, làng ngoài.     NHỚ   Nhớ thời múc nước giếng đình Bóng ta cùng với bóng mình nghiêng chao Ánh trăng vàng cũng khát khao Vậy mà sao nỡ đong vào rót ra.   KHÔNG THỂ   Về đây nghe nhạc uống trà Trà thơm dìu dịu lời ca ấm nồng Cánh cò cõng nắng qua sông Lời thương chưa ngỏ nên không thể về.     THỰC HƯ   Ai người sao nỡ dửng dưng Chốn quê đẹp vây không dừng chân ư? Rồng mây thực thực hư hư Tít trên cung quảng, chỉ trừ là tiên…   TRÀ NGON   Đi đâu vắng cửa vắng nhà Lâu lâu mới thấy người ta chào mời Trà ngon, ngon lắm ai ơi! Nhâm nhi cùng bạn ở đời gì hơn.     HỎI   Tìm đâu nhịp phách cung đàn Cầu tre lắt lẻo qua làn nước xanh Lối về để lỡ sao đành Lời thương ngày ấy người dành tặng ai   PHÂN VÂN   Vậy mà ta lại hiểu là… Câu thơ lỗi vận thành ra đứt vần Để rồi lòng những phân vân Đường thi Lục Bát có gần gũi nhau?     NHỚ   Câu thơ chuốt nhẹ nắng chiều Xốn xang cung bậc bao điều mộng mơ Có sang thì để đây chờ Có yêu thì nhớ be bờ khơi mương.   HẸN   Để cho ai những thẫn thờ Quên quên nhớ nhớ mơ mơ màng màng Mùa đông chạy chốn vội vàng Để mùa xuân hẹn người sang trao tình.     ĐỂ RỒI   Hỏi người có bán ta mua Mớ tôm mớ tép cái cua con còng Để ai thêm bớt long đong Để rồi ai khỏi đau lòng vì ai.   THỰC TÌNH   Có gì mà phải đếm đong Đem thơ giao khắp làng trong xóm ngoài Hết thôn Đông đến thôn Đoài Thực tình không hưởng cũng hoài phí thơ.   KHI NAO Khi nao ngự ở niết bàn Quả nhân mong được Phật ban phước dày Để cho xứng với đất này Hồn thiêng sông núi đắm say ân tình.   AI MÀ   Cuội Hằng như bóng với hình Rượu thơ cũng thể như mình với ta Nhạc vàng nhạc đỏ khéo ca Đèn mờ đèn tỏ ai mà không mê.     BỞI ĐỜI   Ngẫm câu đắc lão thiên thu Lòng không vướng bận mịt mù khói hương Bởi đời còn lắm tơ vương Vẫn còn đây đấy yêu thương mặn nồng.   TÌM LẠI   Cuộc đời nay đó mai đây Tìm vui cho thỏa tóc mây ráng trời Lấp đầy trống trải chơi vơi Nhớ về tìm lại dòng thơi cội nguồn.   DẪU Ý lời bạn ngỏ tuyệt vời Dẫu đi cuối đất cùng trời vẫn đi Nắng mưa nào có ngại gì Trèo non lội suối một khi tâm đồng.

.

CHẤP NHẬN Đi tìm, tìm cả cuộc đời Để rồi chấp nhận tóc mồi răng long Để rồi se sắt cõi lòng Tỉnh say, say tỉnh đục trong khôn lường.     GẶP NHAU   Gặp nhau ai nỡ dửng dưng Không bia thì rượu xin đừng từ nan Chén này xin rót đầy tràn Nào ta cùng cạn đời ban cho mình.

  CỚ SAO   Đôi khi đây cũng giận mình Cớ sao lại nỡ vô tình buông lơi Nỡ quên mọi thứ trên đời Để rồi luyến tiếc một thời dửng dưng.

QUA THỜI   Qua rồi một nắng hai sương Cơm rau cháo bẹ môi hường nhạt phai Qua thời nếm mật nằm gai Để cho có được nắng mai tươi hồng.   VẪN SAY   Có gì tiếc nuối bạn ơi ! Vui buồn sướng khổ đầy vơi đã từng Tóc hoa dâm chẳng dửng dưng Vẫn say thơ phú vẫn mừng xuân sang.     TẶNG NGƯỜI   Tặng người chung sống cùng ta Bông hồng bông cúc dăm ba bông tiền Để người hiền dịu như tiên Cho ta ngưỡng mộ không phiền lụy chi.   CHỐN XƯA   Cùng nhau gạn đục khơi trong Tình thơ dù cạn lại đong cho đầy Dù rằng nay đó mai đây Chốn xưa dẫu đắng vẫn đầy trái thơm.     XA RỒI   Trung thu năm ấy xa rồi Nào còn đâu nữa tình tôi với nàng Chỉ còn đây bóng trăng vàng Vời xa ngàn dặm giữa nàng và tôi.   NGỠ NGÀNG   Những đêm hóng mát bên hè Nhâm nhi từng ngụm nước chè đợi trăng Ngỡ ngàng thấy bóng chị Hằng Khoắc tay chú Cuội dung giăng cuối trời…     NHƯỜNG   ANTON mời rượu hay trà? Một ly như vậy có ta không mình? Thôi nhường phái đẹp người xinh Chén trà nồng ấm nghĩa tình bạn trao.   GỬI   Hoài niệm xin gửi trời xanh Lời ru nồng ấm ngọt lành gửi sao Lời yêu gửi chốn thanh cao Cho lòng ai đấy nao nao nỗi niềm.       Bạn bè dù ít, dù nhiều Đôi lời san sẻ, đôi điều động viên Gửi người nữ sĩ thục hiền Nhân ngày phái đẹp không tiền mua hoa.   GIỌT THU   Giọt thu buổi sớm trong ngần Nắng thu rọi chiếu muôn phần lung linh Khiến cho ngõ trúc càng xinh Vườn hồng càng thắm, thơ tình càng say.

DÙ CHO   Ngàn năm sau mãi mãi còn Mối tình huynh muội sắt son mặn nồng Dù cho bão giật mưa giông Rễ bền cây vững thì không lay nào.   VẪN CÒN   Vẫn còn nơi ấy bên sông Ngõ vườn vẫn thắm bông hồng nụ mai Để ai vẫn chạnh nhớ ai Cứ bâng khuâng đợi, cứ hoài ngóng trông.     ĐỪNG   Thôi đừng trách gió vô tình Trăng suông hờ hững để mình chờ trông Ru hời con nước dòng sông Nhớ chăng bến đợi sao không thấy về.   ĐẾM   Đếm từng cánh tím hoa sim Này yêu, này ghét anh tìm cánh nao Thoáng trong hương gió ngọt ngào Người trao lời hứa với bao nỗi niềm.     NGỎ LÒNG   Ngỏ lòng cho má ai hường Cho môi ai thắm, biết mương ai đào Để cho dòng nước xốn xao Xô bờ vồn vã nao nao cung trầm.   HỎI TRĂNG Gửi trăng bao nỗi phiêu diêu Hỏi trăng đâu bóng nàng Kiều mộng mơ  Này trăng sao chỉ tưởng tơ Đợi trăng không biết bao giờ trăng lên.   CHỈ MONG Nỡ nào để nụ hoa xinh Thơm cho ai tỏ, ngọt lành ai hay Chỉ mong ai đấy mai ngày Chắp tròn trăng khuyết san đầy trăng suông.

.

NHƯNG   Nhưng mà trăng khuyết dửng dưng Lá thôi xào xạc suối rừng thôi reo Trời thu vẫn cứ trong veo Ngõ vườn vẫn cứ vắng teo bóng hồng.     RỒI THÌ   Qua rồi tháng bảy mưa ngâu Thế mà họ vẫn đợi cầu qua sông Rồi thì lại qua tiết đông Đôi tình nhân ấy vẫn trông, vẫn chờ.   CÙNG   Sắn thơm khoai ngọt lạc bùi Cái thời lam lũ có tôi với nàng Cùng nhau tắm ánh trăng vàng Cùng vui trống ếch khua vang sân đình.     TIẾC

Tiếc cho trời sáng tỉnh tinh Tiếc cho trời đất ghét mình không mưa Tiếc cho ghép mãi vẫn thừa Tiếc cho đi sớm về trưa nhỡ nhàng.   GẶP   Gặp đây muôn sự luận bản Thế thời, thời thế quan san chẳng nề Mời chào tha thiết nên mê Điệu xòe cùng với rượu quê rộn ràng.     VẪN   Bảo người lên lão người hờn Vẫn say bóng nguyệt, cung đờn tình tang Bước đi vẫn rất vững vàng Thấy điều ngang trái vẫn phang chẳng nề.

LẠI   Nhà bên có chuyện đánh ghen Vì nàng đi lễ lại khen sư thầy Để cho má cứ hây hây Đêm nằm lại ngỡ nơi đây cửa thiền.     VẬY MÀ   Sự tình kể cũng ngược đời Trắng đen đã rõ đầy vơi đã tường Vậy mà vẫn cứ vấn vương Vẫn không chắc chắn phải lường nông sâu.   SẼ   Dù cho bão dập mưa sa Mùa xuân rồi sẽ nở hoa ngát vườn Giống tốt ta lại gieo ươm Sẽ cho trái ngọt hoa thơm dâng đời.

  NHỜ   Nhờ mình ta mới biết ta Bốn phương là bạn một nhà thật vui Thu đi thôi chớ ngậm ngùi Đông về xuân đến ngọt bùi sẻ san.   TẠI   Thôi đừng than phận trách thân Tu thành chính quả mà phần còn vơi Thiệt hơn đâu phải tại trời Tại người lắm chốn nhiều nơi ấy mà.     THỜI XƯA   Cái thời xưa ấy đã xa Nhớ quên, quên nhớ cũng là thường thôi Xem tranh tôi nhớ ra rồi Cái ngày xưa ấy, một thời rất yêu…   CHỈ VÌ   Nhớ ra người ấy bắt đền Chỉ vì hôm ấy người bên liếc nhìn Khăn hoa cặp tóc làm tin Vèo qua cửa sổ chẳng tìm thấy đâu.     ĐỢI   Vườn xuân đợi sắc hoa đào Trời xuân đợi cánh én trao rộn ràng Tình xuân để ngỏ lối sang Tuổi xuân tô thắm đường làng ngõ quê.

CHÚC NĂM MỚI

Thu cho bông cúc hoe vàng Đông hồng thắm đỏ xốn xang lòng người Xuân đào khoe sắc hồng tươi Làm quà đón tết, gửi lời chúc vui.     NÀNG THƠ   Nàng thơ xinh thật là xinh Như khoa khôi giữa sân đình làng ta Sáng trong như ánh trăng ngà Thanh cao như huệ, đậm đà như ngâu

TIẾC LÀ   Thôi thì xin chớ luận bàn Nàng thơ đẹp vậy hỏi han mất gì? Tiếc là đệ chỉ vô vi Chắp tay vái Phật cười khì tĩnh tâm.     VÀNG   Mệt lòng nhọc sức người ơi! Yêu thương là lẽ ở đời chót mang Nàng thơ ví cũng như vàng Vậy mà sao nỡ phũ phàng từ ly…   CHỮ RẰNG   Chữ rằng có trước, có sau Cũng như duyên số trái cau tàu trầu Dễ gì chia cắt được đâu Dễ gì để áo qua cầu gió bay…     LẠI CÒN   Lại còn mơ mộng mộng mơ Lại còn về đón đi đưa tối ngày Lại còn vui rượu ngất ngây Lại còn ao ước chung xây mộng vàng.

hong

CHIỀU MƠ   Vần thơ gieo đến ngọt ngào Nàng thơ vui rượu bước vào trang thơ Qua Khau Phạ lúc trăng mờ Nhớ Đèo Ngang buổi chiều mưa thuở nào.     NHỚ AI

Cảnh vui ai nỡ không qua Trăng thanh gió mát sao ta hững hờ Yêu thiên nhiên mới đề thơ Nhớ ai nên mới ngẩn ngơ đợi chờ.   AI MÀ   Ý vần thơ thật sáng trong Ai mà không ước chẳng mong một lần Đề thơ thực luận giữ vần Không mười phần cũng tám phần cổ thi.     THƯA RẰNG   Gỡ làm chi mối bòng bong Đã sao mặc vậy đèo bòng mà chi Thưa rằng chuyện ấy cũng tùy Nhân tình thế thái thịnh suy lẽ đời…   DẪU RẰNG   Buồn vui theo những cánh thư Quên đi sầu muộn bài trừ khổ đau Dẫu rằng rét úa trái cau Dẫu rằng sương muối để trầu héo hon.

  LIỆU   Người ơi chốn ấy vui chăng? Non xanh nước biếc liệu bằng nơi đây? Áo cơm liệu có đủ đầy? Giao du liệu có vui vầy thỏa thuê?   NHƯNG ĐỪNG   Đừng như hoa mướp hoa cà Sáng còn tươi tắn chiều tà nhạt phai Nhưng đừng buồn nhé ngày mai Từ trong tàn lụi hình hài đơm bông.     THÔI ĐÀNH

Vườn xưa hoa đã nở đầy Mà không kết trái bởi dây tơ hồng Vương vào dậu cúc đi tong Thôi dành xôi hỏng bỏng không cười khì.   TẠI SAO   Ngắm trăng dạ những mơ màng Tại sao Nguyệt Lão là nàng Hằng Nga Rõ xa thì thật là xa Sao mà vẫn cứ thăm nhà thường xuyên.     THẾ THÌ   Thế thì mới phải luận bàn Chỉ tay ray mặt quan tham vô tình Biết là không chấp vô minh Nhưng không để chúng xem mình ngu si…     CÁI TÔI   Cái tôi làm hỏng thân tôi Tưởng mình tài giỏi thế rồi ta đây Ngỡ rừng chỉ có một cây Trên đời chỉ muốn làm thầy nhân gian.     NGẪM   Sự đời ngẫm mãi chẳng ra Niềm đau chia sẻ- tặng ta hay là? Phù sinh trong cõi TA BÀ Thành tâm bái phật chắc là sáng minh.   TỎ BÀY   Sững sờ gặp tứ thơ hay Bâng khuâng xin được tỏ bày đôi câu Này người sao vội đi đâu Tím chiều vai sát vai nhau nặng tình.

SÁ CHI   Ở đời lắm chuyện dại khôn Lường cho hết được chân chồn gối long Sá chi sức kiệt lưng còng Dở hay xin chớ đếm đong làm gì

ĐỪNG SO   Tìm trong tiếng nhạc bập bùng Có ta với bạn vui cùng trăng sao Đừng so đất thấp trời cao Cứ vui là thỏa khát khao đợi chờ.     THẢ VÀO   Nghe thơ lòng những bồn chồn Thả vào trăng rượu mộc tồn thú chơi Chén này xin cạn người ơi! Không say không biết đầy vơi nỗi niềm.   ĐÔI TA

Đôi ta từ bấy đến nay Gây cơ dựng nghiệp chung tay chống trời Vượt lên bão táp trùng khơi Làm nên nghiệp sáng cho đời mãi sau.     MỜI   Mời người bớt chút lên ngàn Cùng ta vãn cảnh hoa ban rừng chiều May ra nhặt được khăn Fiêu Gói cả trong ấy bao đều xốn xang.   LẼ GÌ   Lẽ gì buông tiếng thở than Làm vơi nhịp phách cung đàn mùa xuân Làm cho lòng những phân vân Bao giờ mới được tẩy trần đắc tiên.     THẾ THÌ   Thế thì đừng để mộng tan Thế thì cứ mộng quan san sá gì Thế thì có mộng “ti vi” Của nhà hàng xóm cười khì cũng lên.

Hinhnenso1.com-hinhdong-.039

CHO NÊN   Ngàn năm xưa đến bây giờ Thần tiên ai nỡ hững hờ cho qua Tiếc không đón được về nhà Cho nên cứ phải đi ra đi vào.

  ĐỢI   Đợi vầng trăng lặn đềm tàn Đợi tình trao gửi cung đàn xôn xao Đợi người hôm nảo hôm nao Đợi hoài đợi mãi ai nào sẻ chia?         CÔNG AI   Công ai ngày tháng vun trồng Cho cà sai nụ cho hồng thắm hoa Để ta biếu mẹ làm quà Mừng xuân chúc thọ cả nhà vui ca.     CHỈ VÌ   Hôm qua mùng tám tháng ba Vô tình không đến tại gia chúc mừng không phải là mình dửng dưng Chỉ vì có chuyện chẳng đừng… cho nên…   CHẮC LÀ   Bao năm gieo hạt, vun trồng Chữ tình đã ngỏ, chữ đồng đã nên Thuận vì nhường dưới kính trên Chắc là Biển…chẳng phạt đền mình đâu.     CỚ SAO   Lẽ là sự đã phân minh Cớ sao đệ lại rứt tình ra đi Lấy ai san sẻ một khi Gánh tương tư nặng như trì buộc thân.   HÌNH NHƯ   Hình như người ấy đợi chờ Bóng câu tăm cá bên bờ tịnh dương Hình như chín nhớ mười thương Xóm nghèo rau muống chấm tương thuở nào.

  CHỈ LÀ   Món quà xuân thật đậm đà Suy đi ngẫm lại để ta hiểu đời Sự là mềm…cứng…đầy…vơi… Chỉ là tương đối vậy thôi đừng phiền.   PHÂN VÂN   Đọc thơ lòng những phân vân Uyên Minh sao sớm tẩy trần lạ chưa? Đã toan sớm nắng chiều mưa Nhân tình xa lánh đón đưa chẳng màng.     VẬY LÀ   Vậy là chuyện của nhà Tần Chẳng hay, chẳng biết bất cần nên sai Gán vào chuyện của anh tài Rất mong thông cảm ngày mai sửa dần.   CHO   Cho đây với đấy thêm gần  Nắng mưa che chở, ân cần hỏi han Để cùng trao đổi luân bàn Câu từ chữ nghĩa chứa chan ân tình.   ĐỂ RỒI Quá khen đôi lúc bất cần Cứ xênh xang thế có lần vạ bay Cứ như tỉnh, cứ như say Để rồi lại phải lý này, lẽ kia.   SỰ LÀ   Sự là thơ phú lắm khi Ngoa ngôn lộng ngữ chỉ vì chữ danh Muốn là hoàng yến hoàng anh Muốn là công phượng đậu cành cây cao.

  XÁ GÌ   Nắng mưa nào có xá gì Tầm chương trích cú một khi nguyện cầu Xá gì biển rộng sông sâu Tao nhân mặc khách nhớ câu chân tình.   SỰ ĐỜI   Sự đời bao chuyện ly kỳ Ngẫm ra nào có ai vì ai đâu Mua vui cho bớt dạ sầu Vẽ vời là để thay màu trắng đen.     CHỈ MONG   Chỉ mong hoa thắm đừng tàn Sông sâu đừng cạn, bần hàn mau qua Chỉ mong bạn hữu gần xa Ai ai cũng mạnh, nhà nhà an vui.   LO   Lo cho các cụ về ngàn Có duyên mới đặng muốn làm dễ đâu Tận tâm đời trả công đầu Chu toàn trời trả ân sâu phúc dày.     TƯỞNG LÀ   Hồn về cõi hạc cung hằng Tưởng là thoát tục chối chăng lẽ gì Vậy mà suy tính chi ly Bắt con bắt cháu lạy quỳ tiến dâng?   CHỈ VÌ   Những lời Phật dạy nhân gian Vậy không ghi nhớ oán than nỗi gì Đặt bày rối rắm chỉ vì Tâm tà hạnh muội suy bì thiệt hơn.     CŨNG MONG   Ngẫm suy thì trách chi ly Ơn đền nghĩa đáp cũng vì chữ tâm Dẫu xưa sống có lỗi lầm Cũng mong đại sá cõi âm, niết bàn.

THÀNH TÂM   Nam Mô để dạ thảnh thơi Quy y mọng nhận được lời khuyên dăn Đục trong xin chớ lăn tăn Thành tâm gạn chắt muộn mằn vẫn hơn.     GỬI TRAO   Lời hay ý đẹp luận bàn Cho tâm thêm sáng ngập tràn niềm vui Gửi trao nhau những ngọt bùi Chữ nhân chữ đức người ơi dăn mình.   AI LƯỜNG   Vầng trăng đầu tháng cánh diều Hay vành môi ấm bao điều tương tư Hay con thuyền chở ưu tư Xốn xao trầm mặc thực hư ai lường.     TÌM LẠI   Trở về ngõ xóm ven đê Để đi tìm lại dáng quê ngày nào Khăn voan quần lĩnh yếm đào Mẹ đi trẩy hội én chao dẫn đường.   CHU TOÀN   Nắng mưa gội trắng mái đầu Thân cò lận đận chẳng sầu, chẳng đau Tảo tần bữa cháo bữa rau Vẫn lo vẫn liệu trước sau chu toàn.     THUẬN HÒA   Nắng mưa là việc của trời Nuôi ta khôn lớn việc Người sao quên Nhớ mong nghĩa đáp, ơn đền Giữ yên tổ ấm dưới trên thuận hòa.   YÊU THƯƠNG   Hữu duyên nên mới có tình Hữu tình nên mới cho mình thêm yêu Bài thơ nói được bao điều Đối nhân sử thế chuộng chiều yêu thương.     ƠN CHA MẸ   Công cha nghĩa mẹ cao rầy Cho ta cuộc sống đủ đầy cao sang Cho tình quê, nghĩa xóm làng Cho ta cả trái tim vàng yêu thương.     DÙ LÀ   Dù có đi ngược về xuôi Dù là con đẻ con nuôi con cầu Xin người nên nhớ ghi sâu Công cha nghĩa mẹ chẳng đâu sánh bằng.       ƯỚC GÌ   Ước gì trầu thắm duyên cau Sáo qua sông lại mau mau trở về Ước gì vai sát môi kề Như là cái thuở chân quê ngày nào.   ĐỂ CHO   Ước gì sông chỉ tày gang Để cho đây đấy hai làng kề nhau Ước gì đừng lỗi mùa cau Để trầu khỏi đợi cho đau thiếp hồng.       AN LÀNH   Ước gì chung ngõ chung sân Chung đường đi lại ân cần giúp nhau Khi mạnh khỏe lúc ốm đau Có lời thăm hỏi bệnh mau an lành.   DẠI GÌ   Dại gì đến đó khó về Vợ mong con ngóng ê chề năm canh Ước rồi tưởng vậy là thành Không đâu, khổ lắm, tan tành tư gia.     ƯỚC   Ước gì cơm trắng thay khoai Ước gì không phải nằm ngoài ngày đông Ước gì gặp lá Diêu bông Ước gì không phải mất công đi tìm.   THÀNH RA   Thoáng nghe mà dạ bồi hồi Trước hoa tôi chỉ là tôi khạo khờ Chắp vần chọn tứ cho thơ Thành ra mơ mộng, mộng mơ ấy mà.     QUỲNH LÀ   Quỳnh là vương giả loài hoa Quỳnh sao nở muộn để ta phải chờ Quỳnh đừng mượn rượu thả thơ Quỳnh ơi ! trăng đợi bao giờ thì nên     Có được thì mới có không Có đi xa mới có trông có chờ Có yêu thơ, mới làm thơ Có tình thì mấy ngẩn ngơ qua nhà.     RỒI SẼ   Qua đêm rồi sẽ rạng ngày Ngọt bùi chung hưởng đắng cay vơi dần Đất trời rồi sẽ vào xuân Ngày vui hạnh ngộ Tấn Tần bên nhau.   BỞI VÌ   Bởi vì đã chót mộng mơ Để cho chìm nổi vần thơ chưa thành Thôi thì được vậy cũng đành Phải đâu vì bát cháo hành buông xuôi.     BAO NHIÊU   Bao nhiêu cái lý tỉnh say Bao nhiêu cái chuyện dở hay ở đời Bao nhiêu là thứ giời ơi Cớ sao chuốc lây buông lời thở than?

ÔI THÔI   Thế là đã đắc thánh hiền Thế là người đã thành tiên Phật rồi Trần gian chỉ biết ôi thôi Người về xứ ấy để tôi thẫn thờ.     HẸN GẶP   Cõi tiên hẹn gặp vườn đào Cùng vui cho thỏa khát khao đợi chờ Lại nhấp tửu, lại vịnh thơ Mong đừng quá chén mơ mơ màng màng     ĐỂ CHO   Chữ tâm ấy trọng chữ thành Chữ thanh cùng với chữ danh một vần Chữ chuyên đi với chữ cần Để cho tình nghĩa thêm gần gũi nhau.

  HÃY VỀ   Nhớ về góc phố năm nao Mà lòng người vẫn xôn xao bồi hồi Phố xưa người ấy đâu rồi Hãy về tìm lại nơi tôi đợi nàng.   CỚ SAO   Cớ sao để mất người hiền Để rồi nhớ nhớ quên quên cái thời Để thêm sầu nặng người ơi! Phố xưa còn đó nụ cười khát khao…       THÔI ĐỪNG   Thế là bạn hết bùi ngùi Vì người xưa đã có noi ấm lòng Thôi đừng nhớ, thôi đừng mong Thôi đừng hò hẹn đèo bòng đa mang.   RƯỢU NGON   Những lần uống rượu ở quê Anh trên em dưới vỗ về nỉ non Ơ kìa sao chén vẫn còn “Tăm” phần “tăm” nhé rượu ngon cơ mà.     THÌ RA   Thì ra trong chính nỗi BUỒN Chia đôi lại được cội nguồn niềm vui Để cho vơi những bùi ngùi Cho lòng thanh thản, thảnh thơi ghẹo đời.     TÌNH TA   Tình ta tim tím hoa cà Ngan ngát hoa cúc, đậm đà hoa ngâu Dẫu là đi đẩu về đâu Thì đây người hỡi nhớ câu tâm tình.     BẼ BÀNG   Bao nhiêu hoa thắm, quả bùi Giành cho người hết còn tôi lỡ làng Để con sáo phải sang ngang Để cho hoa nhụy bẽ bàng trước xuân.   PHẢI CHĂNG   Bao nhiêu hoa thắm nụ xinh Gửi vào đây cả tâm tình muôn phương Giọt sương trên cánh huê hường Phải chăng thông điệp tình thương mặn mà…     MẶC   Cũng không tính toán so đo Cứ phô ra cả, cứ cho hết mình Kể cả thứ sỉnh sình xinh Mặc cho hay biết có tình hay không.   THẪN THỜ   Lá hoa, hoa lá cũng hờn Bởi tình nhà ấy đẹp hơn hoa rồi Chỉ cần vài tứ thơ thôi Trời mây cũng phải ngừng trôi thẫn thờ.     CHUYỆN XƯA   Chuyện ngày xưa ấy ai ơi! Đã xa, xa lắm cái thời dở dang Người trần mà lại đa mang Ước ao gác tía cung vàng cùng tiên.     NHẮC NHỚ

Trăng suông gieo xuống bông buồn Cô đơn tìm giọt lệ tuôn lỡ mùa Thời nay nhắc nhớ thuở xưa Cuộc đời lam lũ có thừa chua cay.

NGHỊCH LÝ   Đồn rằng nhất mẹ nhì con Mày ngài mắt phượng duyên còn hơn xưa Tối ngày kẻ đón người đưa Ô dù võng lọng mà chưa bằng lòng.     THỊ MẦU    Chưa rằm Mầu đã lên chùa Đong đưa giải yếm khéo đùa vậy thôi Mắt la mày liếc nhìn trời Tội cho Thị Kính lặng ngồi ngắm mây.     THÊM   Chỉ thêm chút dại nữa thôi Là ta sẽ hóa thành người ngu ngơ Thành ra chỉ biết ngóng chờ Bóng câu tăm cá bên bờ sông trăng.   CHỈ LO

Người quên ta cũng không buồn Chỉ lo bão dập mưa tuôn mất mùa Lo không còn có ngày xưa Để trao người ấy duyên thừa vị cay.     TỰ SỰ   Mấy hôm uống rượu quá đà Cho nên đôi mắt của ta đã mờ Phải chăng còn tại do thơ Mới hay thơ rượu vào hùa hại tôi.

GOOD BEY   Ai ai cũng bận “xây nhà” Mạng Ô hẹn tháng ba là Good bey Cho nên ai chẳng thăm ai Buồn cho năm tháng rộng dài nỡ qua…

DÙ CHO   Dù cho bão táp mây mưa Dù không đi sớm về trưa chung đường Nhưng lòng vẫn nặng vấn vương Đừng để hờ hững nói thương đau lòng.     TRỜI ƠI!   Duyên tình lắm đận dở dang Để ai luống những bẽ bàng buồn thay Nào là mặn ngọt chu cay Vậy mà cam chịu thế này giời ơi!

ĐỂ LỠ   Ngày xưa để lỡ đủ đường Bây giờ mới thấy yêu thương vụng về Cảnh đời trong đục chốn quê Phải đâu phận gái trăm bề tủi thân.

  OÁN   Người ơi ván đã đóng thuyền Trúc mai luống chịu chuân chuyên nhọc nhằn Thôi thì phận liễu muộn nằn  Oán người gửi áo trao khăn vô tình.     THÌ CŨNG   Người ơi! Thôi chớ luận bàn Lẽ là như vậy thở than phiền lòng Chuyện đời thôi khỏi đếm đong Đục trong thì cũng theo dòng trôi xuôi.

MẦN   Cảm ơn bạn động viên tôi Nghiệp nghề là để có ngôi có phần Bây giờ thì cũng không cần Về hưu dỗi dãi lại mần nàng thơ.     CHẲNG QUÊN   Lời khuyên của bạn tuyệt vời Bao năm nay vẫn mình ơi anh chiều Đã từng nước lọ cơm niêu Chẳng quên san sẻ lời yêu chân tình.     THÌ CHO

Có khi lại ậm, lại ờ “Lợn kêu con khóc”…lại vờ như không Vợ bảo: “khoản ấy ba đồng… Cái kia sáu chục, má hồng thì cho”.     DÈ CHỪNG   Dè chừng nàng nổi tam bành Cơm không ngọt canh chẳng lành bạn ơi! Nếu mà đất chẳng chịu trời Nam nhi vái lạy, mình ơi ta chừa.   CŨNG THỬ   Giữa thời trăn sự đua chen Ai mà lại chịu thấp hèn hỡi ai Trẻ già đua sức đua tài Có thua cũng thử một vài ba queo.     CÙNG   Biết rằng đây chẳng thể bì Sức trai như bạn vu vi ngàn trung Thôi xin trở lại ba cùng Cùng ăn cùng ở cùng chung tang tình

 

Ở NHÀ   Ở nhà thỏa sức hát ca Dù không mỏi miệng, nhưng mà nỏi tay Không bia, không rượu vẫn say Tha hồ trăng gió tối ngày không sao.     BAO GIỜ   Bão giông gian khó đã qua Ngày vui dành trọn cho ta với mình Bắc thang lên hỏi thiên đình Bao giờ cho bóng với hình gặp nhau.     KHIẾN CHO

Ngày nào người hẹn ta chờ Bao năm rồi nhỉ đến giờ vẫn trông Khiến cho se sắt cõi lòng Thủy chung như vậy còn đong đếm gì.

  MUÔN MÀU   Thế là trời chuyển tiết đông Cúc vàng nhường chỗ sắc hồng kiêu xa Hương bông hoa huệ đậm dà Đường phố sáng rực sắc hao muôn màu.     TRỜI NGUYỀN   Đạo đời trân trọng chữ tình Chữ nhân chữ nghĩa cho mình nên duyên Cũng đừng như ả Điêu Thuyền Hay như mụ Tú trời nguyền rủa cho.     ĐÔI KHI   Đôi khi tôi cũng tiếc hoài Bởi vì luống để nhạt phai Phật đàn Nên không hiểu được lời ban Không hay được lẽ phải làm phải tôn     A DI ĐÀ PHẬT   A Di Đà Phật cao xa Thỉnh mong người thấu lòng ta cõi trần Cuộc đời như thể phù vân Biết khôn đỡ dại, ân cần khỏi lo.

  CHỮ LÀ   Chữ là báo hiếu mẹ cha Báo ân tiên tổ phúc nhà an khang khác chi ngà ngọc bạc vàng Gieo nhân thơm ngát tình làng hương quê.  

HIỀN TÀI   Thời nào cũng trọng “Tài hiền” Ấy là “Nguyên khí” làm nên nghiệp nhà Làm nên nghiệp sáng Quốc gia Lẽ là năng luyện ắt là mới nên

  LỜI KHUYÊN   Tĩnh tâm nhờ được lời khuyên Bạn thơ tri kỷ, bạn đường bao dung Lời vàng thấu đến cửu trùng Cho người gặp nạn được cùng sẻ chia.   THI CẢM   Bộ tranh tùng cúc trúc mai Tôn nhân quân tử ai ai cũng thờ Cũng là cảm hứng cho thơ Để cùng với rượu đợi chờ trăng lên.     TIẾT XUÂN   Miền Tây Bắc có hoa ban Mùa xuân nở trắng non ngàn đẹp thay Điệu xòe xi lượn Nùng Tày Rặt dìu kèn lá đắm say lòng người

CŨNG LÀ   Đêm đông gió bấc lạnh lùng Đường xưa lối cũ có chung bao giờ Nói là đêm mộng ngày mơ Cũng là kiếm cớ làm thơ dối lòng.   GẶP LẠI   Bốn mươi năm mới gặp nhau Mà trầu không úa, mà cau không gia Gặp rồi mình lại chia xa Nhớ đừng ngần ấy năm xa mới gần.   THỰC TÌNH   Thực tình cũng có đôi lần  Dừng chân trước ngõ tần ngần rồi qua Để người giận dỗi thế là Trầu vàng cau úa ngõ nhà đành quên.     THẾ LÀ   Giờ thì gặp ở chốn này Có người chia sẻ giãi bày chuyện xưa Thế là chờ đợi không thừa Thế là bão táp nắng mưa qua rồi.

LẠI CHO   Rượu bia trên mạng ngọt ngào Uống bao nhiêu cũng chẳng sao đâu mờ Vừa nâng chén vừa thả thơ Lại cho ta được mộng mơ cung Hằng.   EM ĐỢI   Tối nay em đợi thầy Đề Tắm trăng gội gió triền đê Ngân Hà Cùng nhau hái ánh sao sa Biếu cha, biếu mẹ làm quà hợp duyên   HỌC   Trời đêm cuối tháng tối om Ngó lên cung quảng chẳng nhòm thấy ai Chị Hằng chú Cuội cả hai Học người hạ giới diễn hài mua vui.     CỦA TRỜI   Của trời ai nỡ dửng dưng Nhưng mà cũng phải có trừng mực thôi Đừng như Từ Thức lỡ rồi Vợ về tiên giới chỉ ngồi thở than.

  HỮNG HỜ   Câu thơ người thả hững hờ Để trăng suông bỗng làm mờ nét duyên Để sóng thôi vỗ mạn thuyền Để hoa thôi ngát, chim khuyên thôi chào.

  BÓNG HÌNH   Khác nào như bóng với hình Như cành với cội, như quỳnh với giao Lời thương dịu ngọt người trao Ân tình người sẻ, máu đào người san.

  GỬI ĐẶNG DIỆU THOA

GỬI người gieo thả vần chờ ĐẶNG cho ai nấy thẫn thờ hoài trông DIỆU kỳ thay đấy mở lòng THOA mềm nhung nhớ mà không lấy gì.

  CHỈ LÀ   Làm gì có chuyện ấy đâu Chỉ là nhờ mạng trao câu tâm tình Người xinh họ cũng như mình  Yêu thơ ai nỡ vô tình với thơ.   SẼ VỀ   Đông tàn xuân mới sẽ sang Đào mai sẽ nở rộn ràng xóm quê Vui xuân người hẹn sẽ về Bõ ngày chờ đợi não nề vần thơ.     THU CÁCH MẠNG

Nhớ ngày cách mạng mùa thu Đoàn quân thắng trận chiến khu trở về Khắp làng bản, khắp thôn quê Cờ bay phơi phới say mê lòng người.

THẾ NÀO   Đường Chiều mà đã thả thơ Thế nào cũng gặp ước mơ dạt dào Thế nào cũng thấy trăng sao Thế nào cũng  lại xôn xao trong lòng.     BIẾT LÀ iết là người đã ghé sang Đã gieo, đã thả dịu dàng yêu thương Tơ lòng còn đó vấn vương Không trao người được mà thương phận mình.

MỘT THỜI   Cái thời áo mũ cánh chuồn Là quan phụ mẫu dưới luồn trên cưng Chuyện thì chẳng dám thẳng thừng Phê thì cũng lại chúc mừng mà thôi

  CŨNG NGON   Thế là đã được đáp đền Thế là cuộc sống dưới trên thuận hòa Thế là khỏi phải đi xa Thế là mới biết của nhà cũng ngon.   LẼ NÀO   Lẽ nào già lại gió trăng Của trời “khê sống” mà bằng lòng ư? Thôi thì nhắm mắt ậm ừ Đành thôi thứ ấy ai từ được đâu.     ẤY LÀ   Ấy là thuở tóc còn xanh Sức còn trai trẻ tinh anh tỏ tường Bây giờ thương cũng muốn thương Nhưng mà dò dẫm biết đường nào đây.   VẪN GIỮ   Cũng giận dỗi cũng mộng mơ Cũng thường thao thức ngóng chờ trăng lên Không chiều thì cũng bắt đền Nhưng mà vẫn giữ dưới trên nhịn nhường.     AI NÀO   Miếng trầu cánh phượng mới têm Câu ca Quan Họ êm đềm người trao Phập phồng dưới cánh yếm đào Tâm tình ngọt lịm ai nào không mong

HÌNH NHƯ   Hình như ai đã nói câu Rượu thơ, thơ rượu đổi sầu thành vui Đổi chua chát lấy ngọt bùi Để nguôi cơn khát tình tôi với nàng.     THÔI THÌ   Thôi thì bạn hiểu cho tôi Nói năng thì được lôi thôi không sành Ngay khi mái tóc còn xanh Hát hò không thạo thực hành ẩm ương.

TUỔI XUÂN   Tiếng xuân gõ nhịp tình xa Hương xuân thao thức ngỡ là trăng rơi Sắc xuân làm tím góc trời Tuổi xuân người ấy một thời rất duyên.     ẤY LÀ   Ấy là cái chuyện tầm phào Đùa vui một chút ai nào sợ ai Tháng năm năm tháng còn dài Sự là ai chịu kém ai bao giờ.   CHẮC LÀ   Chắc là đi với thầy đề Chắc là không sợ món quê nhớ đời Phải nên cảnh giác người ơi ! Gái ngoan kiếm cớ lựa thời mất tong.     HAY LÀ   Hôm qua bạn đã kêu trời Hôm nay bạn lại gọi giời tại sao? Hay là ngõ trúc vườn đào Khách thơ liếc trộm gửi vào tương tư.   HÔM NAY   Hôm nay ngày “cá tháng tư” Đùa đùa thực thực, thật hư thế nào Tiếc là đất rộng trời cao Nếu gần mình sẽ xin bao một chầu…     NHƯ HOA   Miệng cười tươi tắn như hoa Rượu bia tràn cốc để ta cùng mình Nâng ly chúc phúc người xinh Mong rằng luôn giữ ân tình xóm quê.   CẢM ƠN   Cảm ơn My đã qua nhà Tặng hoa, tặng ảnh đậm đà sắc hương Để lòng người nhận vấn vương Say sưa gắm dáng huê hường lung linh.     BÔNG THẠCH THẢO   Mấy bông thạch thảo xinh xinh Trà My gửi tặng cho mình sáng nay Nhìn càng đắm, ngắm càng say Bông hoa đồng nội tỏ bày duyên quê.   BỞI VÌ   Nhà mình gỡ tưởng là ai Bởi vì che kín hình hài dung nhan Gặp nhau chào chỉ gật tràn Về nhà ngẫm lại thôi van các nàng.     ĐÃ QUA   Đã qua ngày nắng đêm mưa Đã qua cái đận sớm trưa chẳng màng Nhưng mà chẳng dám đa mang Quẩn quanh xó bếp đỡ nàng nước nôi.   GIÚP CHO   Điều mong ước thật tuyệt vời Cảm ơn bạn có những lời đông viên Giúp cho lòng bớt ưu phiền Giúp cho bệnh tật không tiền cũng qua.     GIỬ PHÙNG HỮU NHÂM   Chuyện xưa bánh đúc, bánh đa Nghĩa tình ngày ấy đậm đà khó quên Mãi còn em chẳng… bắt đền Miễn sao lo liệu dưới trên thuận hòa.

HẸN   Tháng năm giầu dãi dãi giầu Lo toan trăm chuyện còn đâu… để mà Bạn thương đừng có trách ta Mai thôi rồi sẽ hat ca …tâm tình…     BẠN TRAO   Bạn trao hoa đẹp người xinh Trao lời hẹn ước tâm tình cho nhau Cánh hồng chúm chím muôn màu Để thương để nhớ ngàn sau vẫn còn.   NHƯ   Mặc cho mưa gió bão bùng Ngồi nhà vào mạng như cùng chiếu thơ Vẫn hò hẹn, vẫn mộng mơ Nhớ ai, ai nhớ đến ngơ ngẩn lòng.     KHÉO GHÊ   Người sao mà lại khéo ghê Nhắc ta đừng có mải mê quanh nhà Cũng nên có chuyến đi xa Thăm bè thăm bạn để mà kết thân.   CŨNG VÌ   Cũng vì chướng rủ màn che Hết xuân rồi lại qua hè chờ thu Cho nên không thể viễn du Tới thăm bạn hữu cho dù vẫn mong.     GỬI   Gửi qua làn gió nụ hôn Gửi qua cánh én bồn chồn xôn xao Gửi vào thơ những khát khao Gửi cho mình nhé cánh đào mùa xuân.   HOA   Hoa hồng hoa cúc hoa đào Mùa nào thức nấy gửi trao mọi người Riêng tôi đào vẫn luôn cười Dẫu là mùa hạ vẫn tươi vân giòn.     THƠ LÀ     Thơ là ánh mắt nụ cười Thơ là cầu nối giữa người với ta Thơ là nhạc, thơ là hoa Thơ là lời hứa để mà chờ trông.   CHÍN, MƯỜI   Nghe mà lòng thấy vấn vương Thi ra chín nhớ mười thương một thời Vẫn còn thao thức chưa nguôi Dẫu là xế bóng chưa vơi nỗi sầu.     TRÁCH QUÊN   Vầng trăng tắm mát bến sông Chắc là chờ rượu nên không muốn về Để nàng thơ những ủ ê Trách người quen hẹn xóm quê ngày nào.   NHÀ KIA   Nhà kia có được vợ hiền Đẹp người tốt nết lo yên mọi bề Nào là ăn uống ngủ nghê Điển trang mũ áo vỗ về nựng cưng.     MÌNH TA

Câu thơ đượm nghĩa nặng tình Gửi trao tâm sự giữa mình với ta Đất trời, trời đất bao la Cũng không ngăn nổi tình ta với mình.   TIẾNG THƠ Tiếng thơ từng giọt trầm ngâm Ríu ran cung bậc huyền cầm đêm thanh Gửi thương yêu, chút ngọt lành Ban mai tươi rói long lanh tiếng cười.     NGƯỜI XINH

Ai người xinh đến là xinh Đờn ca thơ họa thắm tình trời mây Lâu rồi mới gặp nhau đây Bên cầu liễu rủ lòng đầy mến thương.   CHUNG VUI   Vậy thì hẹn bạn hôm nao Trở về ngõ trúc vườn đào chung vui Cùng nhau san sẻ ngọt bùi Tháng năm người đã cùng tôi dệt thành.     NHƯNG   Cảm ơn bạn đến thăm tôi Gửi vần thơ đẹp, trao lời tri ân Tiếng yêu thanh khiết trong ngần Nghe như xa lắc nhưng gần gũi thay.   KÍNH CHÀO   Kính chào thi lão Phan Văn… Anh Hai cũng xứng, anh Văn cũng tày Hề chi người phải giãi bày Đọc thơ nghe chuyện đã hay nhẽ rồi.

  LẠI XIN   Lại xin thưa bác Phan Văn… Tuổi cao tâm sáng lăn tăn sự gì Cớ sao bác lại xo bì Thấp cao hơn kém một khi tâm thành.     THỰC TÌNH   Thực tình anh vẫn là anh Hô mưa gọi gió xuân xanh đã từng Chuyện đời cũng chẳng dửng dưng Vậy giờ xin bác cũng đừng đắn đo.     HÃY   Chưa đi đã nhớ Thành Đô Chưa đi đã thấy sóng xô cõi lòng Hãy vui lên hãy chờ mong Tình yêu, tình bạn có trong tim rồi.

HỎI CÒN   Lâu rồi người chẳng đến chơi Lễ nào người đã xa rời cố hương Hỏi còn nhớ, hỏi còn thương Cầu ao bến nước bóng hường xóm quê.     QUẠNH HƯU   Nào đâu còn nụ cười giòn Bếp than nguội lạnh lối mòn quạnh hưu Đường trơn ai rắt ai dìu Để ta chìm giữa bóng chiều tha phương.     LẠI CHẲNG   Có ai mà chẳng thích hoa Có ai lại chẳng thích quà tặng thơ Có ai lại chẳng mộng mơ Có ai lại chẳng đợi chờ ngóng trông.     BA THẰNG

Ba thằng ngày ấy bây giờ Mắt soi ánh mắt thẫn thờ bên nhau Ly sầu sóng sánh nỗi đau Ba thằng cùng cạn cùng lau lệ nhòa.   GƯỢNG CƯỜI   Nuốt vào trong nỗi sót sa Gượng cười mếu máo cho qua nỗi sầu  Suối vàng nơi ấy ngàn sâu Chắc người cũng sẽ mong cầu bình an…   TIỆC ẢO Toàn là những thứ để trông Tiền thì không mất một đồng vẫn ngon Kề bên mấy ả cười giòn Tay vung mắt nháy miệng tròn chữ o.     HOA THẮM Bao nhiêu hoa thắm nụ xinh Gửi vào đây cả tâm tình muôn phương Giọt sương trên cánh huê hường Phải chăng thông điệp tình thương gửi người…   MẮT AI

Mắt ai lúng liếng vậy ai? Cớ sao lại cứ nguýt hoài người ta? Đừng như vậy nữa kẻo mà! Lửa rơm bùng cháy cả nhà thành tro.     DẪU XƯA   Dẫu xưa không phải lên rừng Dẫu xưa không phải còng lưng kéo cày Dẫu xưa không phải ăn vay Chắc là sự nghiệp thời nay đáng mừng.     MÀ LẠI   Chuyện ngày xưa ấy ai ơi! Đã xa, xa lắm cái thời dở dang Người trần mà lại đa mang Ước ao gác tía cung vàng cùng tiên.   GỬI BẠN

Cảm ơn bạn đã đọc thơ Lại còn chia sẻ giấc mơ năm nào Thực tình không hiểu vì sao Chuyện xưa vẫn cứ nao nao trong lòng.     CÒN ĐÂU   Đã qua cái tuổi cập kê Còn đâu vai sánh vai kề bên nhau Còn đâu trầu thắm duyên cau Ngẫm tình Ngưu- Chức mà đau đến giờ.     NHỚ   Nhớ ngày con sáo sang sông Thuyền tình gác mái bóng hồng nhạt phai Ai về, hãy nhắn giùm ai Đường xưa, lối cũ thôn Đoài nhớ không?     THA HỒ   Mình à đây cũng xin đồng Chuyện đâu để đấy quyết không bận lòng Dòng thơi leo lẻo xanh trong Tha hồ vùng vẫy còn mong đợi gì.       LÀM GÌ   Làm gì có chuyện thẩn thơ Vợ khôn con đẹp đâu chờ đợi ai Buông lời thở vắn, than dai Cùng là kiếm cớ một hai thôi đành.     NHÀ ẤY   Bố con nhà ấy rất xinh Nhìn là đây biết có tình hữu duyên Thả thơ luc bát rất chuyên Vần điệu dịu ngọt trắc huyền chẳng chênh.       ƯỚC GÌ   Ước gì cùng bến chung bờ Dòng sông thơ nhạc đợi chờ trăng xuông Cùng nhau tìm lạch dò luồng Chắp vần gỡ tứ gõ chuông thỉnh cầu.

  MONG

Mong cho duyên nợ bí bầu Tôm đồng dân giã đẹp câu tâm tình Còn như chuyện của chúng mình Ai dạy ai chứ phân minh làm gì.     ĐẤY NGỎ   Câu thơ đấy viết ai bì Ý tình đấy ngỏ còn gì đẹp hơn Ngoài kia gió giận mưa hờn Lòng ta vẫn rộn cung đờn tình tang.     THỰC TÌNH   Thực tình đây đã qua thời Hô mưa gọi gió đầy vơi nỗi niềm Cũng phong sắc, cũng “áo xiêm” “Làm quan” nhưng lại thiếu tiền sai sang.

ĐÔI KHI

Đôi khi cũng thực bẽ bàng Phận nghèo nào dám mơ màng vinh hoa Thế rồi trời nổi can qua Làm dân lại được giao hào muôn nơi.

ĐƯỢC

Được bạn mến, được vui cười Làm thơ lại được người người đọc thơ Thực tình tôi cũng không ngờ Nhờ trang blog Mà thơ đăng đàn…     NÉT ĐẸP Thanh cao như thể ngọc ngà Chân tình như thể cơm cà dầm tương Những mong gửi gắm yêu thương Bạn thơ trọng nghĩa, bạn đường kết thân.   VẪN GẦN

Dù xa xôi cũng vẫn gần Còn hơn cùng ngõ chung sân vô tình Đói cơm, rách áo làm thinh Thấy chuyện bạo ngược bất bình bỏ qua.   LỠ SAY

Hôm nay vui bạn lỡ say Bước đi chệnh choạng thẳng ngay khôn lường Người thành dở dở ương ương Miệng cười toe toét ai thương tớ nào.     LẠI CÒN

Lại còn hạ giọng thì thào Này cô em ới! Hôm nao sang chời Giọng ca nghe cũng tuyệt vời Cứ như bò rống giữa trời trang trang.

    KHOE LÀ

Khoe là đây giọng ca vàng Đã từng “tranh giải” cùng nàng Uyên Linh Cô ấy trở thành minh tinh Còn mình thành gã say tình nàng men.     ƠN NGƯỜI   Trải bao mưa nắng dãi dầu Mới nên sự nghiệp, phải đâu đã thừa Ơn người đội nắng gội mưa Để ta không biết sớm trưa nhọc nhằn.       MỘT THỜI   Xa rồi hoa thắm nhụy vàng Một thời rực rỡ ngỡ ngàng xóm quê Nứu rưng rưng bước ta về Uống từng giọt khát bộn bề ưu tư.     XIN ĐỪNG   Trời xanh, xanh ngắt một màu Thủy chung gìn giữ cho nhau ấm lòng Xin đừng so đọ đếm đong Dòng thơi nỡ để đục trong khó lường.     MÀ TRÔNG   Kìa kìa ra ngõ mà trông Nàng thơ đẹp tựa bông hồng ghé chơi Câu từ dung dị tuyệt vời Nghĩa tình đằm thắm không vơi tấc lòng.     NHỜ ĐÂU   Lại xin được hỏi chi Hằng Nhờ đâu mà lại trẻ măng thế này Muôn đời nào có đổi thay Dẫu là tròn, khuyết vẫn say vẫn nồng.       NỠ NÀO   Nỡ nào rứt áo như không Vườn thơ vẫn đẹp, bóng hồng vẫn xinh Người ơi! Sao nỡ quên mình Câu thơ lỗi vận chuyện tình sang trang.

ĐỔI LẤY   Câu thương câu nhớ người ơi! Trao nhau đổi lấy nụ cười thắm môi Cùng chung giây phút bồi hồi Để nhâm nhi ánh trăng ngời trong thơ.

    ĐỂ RỒI

Để rồi đợi, để rồi chờ Để cùng thấu hiểu cuộc cờ chênh chao Trời thu vời vợi xanh cao Dệt câu thơ đẹp xốn xao tím chiều.     CHỮ LÀ   Yêu thương để lại oán hờn Nỏ trao tay giặc, giáo gươm vô tình Chữ là sinh tử, tử sinh Mỵ Châu Trọng Thủy tội tình ở đâu.

ĐÃ CHỌN TẬP

Chia sẻ:

  • X
  • Facebook
Thích Đang tải...

Từ khóa » Thơ Về Hoa Bâng Khuâng