THƠ VĂN MÙA THU

Thu 2008

Tết Trung Thu

Thu & tiếng lòng .................................... Gío thu se sắt nỗi buồn Đỏ vàng chiếc lá nhẹ nhàng buông rơi Tình yêu khoắc áo mây trời Rừng thu gom nhặt lá vàng ngẩn ngợ(DM)

..... Vậy đó muà Thu như khúc đàn sầu ,mà cung phím buông bật làm lòng nguời chùng xuống ,vời vời những hình ảnh đã xa xôi ..

Chiếc lá như một biểu tuợng ngắn ngủi cuả vàng son ...Của kỷ niệm cuả một đời nguời .. Mùa Thu luôn luôn diễm ảo ,nhưng luôn luôn gợi sầu ,nỗi sầu chung cuả nhân thế ,cuả thi nhân ... Để trong lòng mỗi con nguời đều có thơ ,trở thành nhà thơ ...Có nguời đã ,đang hay chưa viết ..những lời THƠ còn ấp ủ trong con tim , .trong trí nhớ trong ngàn sâu cuả tâm khảm .

Muà Thu ..Mon treal có lẽ là muà Thu đẹp nhất ,dọc theo phố thị,chạy dài theo những con đuờng những xác lá đủ mầu xanh ,đỏ vàng nâu chen lẫn ,thỉnh thoang những cơn gió lại làm con lốc cuốn lên làm những chiếc lá xoay xoay ,la đà rồi rất nhanh ,rất bất chợt tất cả đuợc ném xuống đất ...Khiến lòng nguời không khỏi những bùi ngùi tiếc thuơng và liên tuởng tới những hình ảnh trong cuộc sống ..mà phải thốt lên : .........Em có nhìn những chiếc lá bay bay , .........La đà ,bất chợt rồi phơi trên đất .........Bóng lẻ nhàai đèn lu mới thắp .........Chiều đi về nghe lá đổ muà khô hay : ........Những chiếc lá vàng vọt duới mưa , ...Những buổi chiều ngây thơ đi ngang khung cửa .......Khung cửa khép và một đời đóng lại .. ....Nỗi buồn thành thơ và tôi ném nó vào đời ... .... Thu ...Nội cái âm cuả nó không :Đã nghe thấy buồn cái cảnh sắc lại làm tăng phần hơn ...Phong thu.. trong cái hiu hiu lạnh cuả gió cuả những đồi núi mây chập chờn lãng đãng thành những làn khói trắng mờ mờ ẩn hiện ...Khiến dễ cảm xúc nỗi niềm - mầu trắng ,Mầu khói trên sông,nỗi cô đơn cuả suơng rừng Phạm công Thiện trong khung cảnh đó ,hình ảnh nguời em gái như một ám ảnh trong cái dòng luân lưu cuả mưa bay gió dồn ... ..........Chiều lên đợi gió chiêu hồn , ..........Tiếng chim kỷ niệm mưa dồn cuối sông , ..........Vo.ng đầu thu ,tám mùa đông , .........Hình em nắng dạt qua dòng nuớc trôi . ..................................................(P.CT)...

Tình yêu như muà thu làm lá mầu nhợt nhạt ,như một triết lý cao thâm ..cái hư ảo trong thuyết nhà Phật trong cái hiện tuợng giới ,mà cuộc đời biến đổi liên tục trong dòng nhân sinh ....Tôi yêu muà thu trong mắt em ...Ôi những niềm đau vừa thoáng hiện , ...Em thấy không ..Em dặm về lưu luyế'n , ...Quê tôi buồn mây trắng ngập ngừng bay . .................................................(P.Truờng )

Trong suốt muà Thu kéo dài ,dĩ nhiên cũng có những nguời cảm nhận muà thu qua thi ca qua nốt bậc cung đàn ...có những cái chỉ là nỗi buồn nhè nhẹ man mác gợn một cảnh sắc hữu tình ,một nhắc nhở trong con mắt ,trong quan niệm cuả từng nguời ...Em không nghe mùa thu ..Duới trăng mờ thổn thức ..Em không nghe rạo rực ..Hình ảnh nguời chinh phu .....(L.T.L) Muà thu cuả thi sĩ Bùi Giáng cũng là những thở than không dứt trong cuộc đời lang bạt cuả thi nhân .......Lớp phiêu bồng mọc trăng ngàn , .......Thành xưa phố cũ muôn vàn phía sau ...

Hay ......Muà thu nơi đâu ? .....Nguời em mắt nâu , ......tóc dài sợi nhỏ ....Không em chín đỏ trái sầu ...(Cung trầm Tuởng ) Trong nỗi lòng tản mạn về thu ..Con nguời có dịp tiếp xúc với thiên nhiên ,có cơ hội chiêm nghiệm về cái luật tuần hoàn của vũ trụ ,cuả gió ,cuả hơi suơng đêm ..cuả những nỗi buồn đã qua ..Bây giờ và biết đâu kéo dài đến tận mai sau ........mà trong cuộc đời không một ai tránh khỏi

Ở mỗi đáy lòng chúng ta đều có những giọt buồn ngay cả trong lúc hoan lạc ,chỉ chờ một con gió ,một que diêm là lại ngùn ngụt ..la.i quắt quay u hoài .Cuộc đời con nguời là một đoạ đầy ,thử thách cuả thuợng đế ..Cái nỗi buồn ấy phải chăng mang tận từ Thiên cổ để khi vừa mở mắt chào đời lọt lòng Mẹ đã oe oe tiếng khóc . Phải chăng muà thu là hình ảnh ,là thân phận cuả con nguời cái hữu thể ,cái tại thế trong cái dòng vô cùng ,vô hạn cuả thời gian để con nguời thấm nhuần dần trong thuyết luân hồi cuả Phật giáo ,hay cái thuyết cuả KITÔ ...

......Cát bụi trở về với cát bụi ..... Trong thế kỷ hiện đại ,bên vũ khí nguyên tử ,bên chết chóc khủng bố ..Con nguời lại thật sự là những chú nai ngơ ngác luôn luôn khao khát sông dài rừng rộng ,khao khát vô cùng và vô tận ...suối mơ và tự do ...mà cánh chim én nhỏ là biểu tuợng xa mờ ..

Chiến tranh thế giới vẫn tiếp diễn ..Sự tàn phá càng ngày càng khủng khiếp ..Những chiếc lá vàng rơi ,những cành cây xám xịt cuả chiều thu làm bùi ngùi ..trong suy nghĩ hiện tại ...làm tăng nỗi nhớ vô vàn cuả một thanh bình xa xưa cái tuổi chưa vào đời ..cuả một miền Nam an hoà huơng luá ..

..Hãy lắng lòng để nghe lại tiếng vỗ bên bờ sông ,hãy cảm cái lưu luyến cuả lũy tre cuả bờ rào bông bụp ,cuả tiếng diều non ..cuảchùm khế ngọt ..Cuả một thời chưa bỏ đất xa quê ... ... ..........Quê huơng khúc hát chiều vang lại , .........Buồn giấc thu sang ..la.nh bến trời ... Và cũng phải chăng ở vào cái tuổi không còn trẻ gì ..Truớc mặt đầy rẫy những chia ly cuả nguời thân ,bạn bè không khỏi tránh những xót xa trong những đêm một mình trên phố vắng ..nhìn bóng mình đổ dài lẻ loi trên lòng đuờng ..Ánh đèn vàng hiu hắt và gió rít bên tai ...........Trống rỗng cuộc đời nên ta ngêu hát , ...........Ngơ ngẩn nhìn ta hàng cây bên đàng .................................................(Ngũ hà Miên ) ...ks...........................................................

Mời em ...chiều thu ... Anh nghe tiếng phone reo Bàn tay thơm huơng thảo Giong câu nghe ngọt ngào Ddưa hồn anh ..trời xạ Như ánh nắng ngiêng chao ấm rơi xuống quả đời Trên giọt nắng vàng tuơi Hình như hoa hé cuời . Anh ấp ủ tiếng lời Như giọng Khuyên ngọt lừ Nửa quả hồn anh chín Nửa xanh kia bồi hồi Anh giữ nắng vàng tuơi Nghe chiều nhẹ chân tới Gió thu rung huyền ảo Nhớ nhung để bên đồi Vội vàng như mở lối Cánh cửa cuả lòng anh Cho em về theo gió Mời em ..viếng hồn này ... ... ...ks....................................

Sắc thu ............................. Thu về nhuộm sắc muôn mầu Cho muôn chiếc lá đợi chờ tiếng rơi Gió thu nhè nhẹ vỗ bờ Mà muôn âm hoảng rã rời tiếng kêu Đi về đong lại nắng chiều Nghe hoang vu đã đổ nhiều nhuộm phai Thuơng ai những sợi tóc mai Con sông xưa nhỏ réo gào biển xanh Tiếc thuơng lối cũ buông mành Tình yêu một thuả trên cành phuợng vuơng Em đời xanh ngát biển huơng Ta chim vò võ muời phuơng lạc đuờng Tìm đâu dấu vết làn huơng Tìm đâu thu lại giấc nồng ngày thơ Một đời trôi nỗi còn mơ Một đời xào xạc ngây ngô sân truờng . .. ...ks........................................

Thu Nhớ - muà xưa Anh nắm tay em buổi gió nhiều Câu thuơng ,câu để : tiếng tình yêu Trầm cung lặng lẽ rơi vàng lá Nghe đã lòng em nặng bóng chiều . Song hành hồn buớc theo dáng khuất Nắng tàn hiu hắt đọng lòng nhau Vai gầy .run rẫy đuờng con gió Vút thổi vào tim tiếng vút sâu . Xuân hồng ,chim sáo - hết xôn xao Biển vắng lòng em chỉ sóng gào Bốn muà Mai nở không vĩnh viễn Giọt lệ tình thu khóc gởi nhau Bóng nhỏ đèn khuya nỗi nhớ nhiều Nghe rời nhịp guôc nỗi đìu hi*u Chập chờn bao để niềm đau hiện Trong buớc thu sang lặng buổi chiều .... Vẫn thế ,vẫn mình em ngỏ nhỏ Bao muà phố lạ Anh tiếc đau ? Đuờng chung lối cũ ,còn nhung nhớ Thu lại sang rồi - Anh ở đâu ? Klan

Thu Nhớ - muà xưa + Còn mang .. Còn mang .......................................... Anh vẫn còn mang cả ráng chiều Cả mùa thu cũ tiếng xôn xao Cả ân tình cũ xanh nhành lá Trong tim tiếng hát thuả nhiệm mầu Có những cái tuởng chừng như khuất Nhưng là chìm lắng nỗi thuơng nhau Chỉ cơn gió động là tiếng lại Muôn hình ảnh dáng lại thêm sâu Quãng đuờng hai đứa lắm lao đao Nhưng khúc sông xưa ,gió mãi gào Chiều thu xa cách nhưng vĩnh viễn Vẫn đọng hình nhau ...vẫn có nhau Thu vừa chớm lại ..nhớ em nhiều Mắt nai ngơ ngẩn nhốt vì sao Chiều nay anh biết em nghèn ngẹn Ngắm lá ..đời hoa ..bóng rũ sầu .. Ddừng buồn như thế em bé nhỏ Tình nào chẳng để lắm thuơng đau , Lòng trong mãi khắc muôn đời nhớ Là khúc thơ sang ...tiếng ảo mầu ... .. Thu vẫn thế lá bỏ xa cành Đời vẫn thế ..Ai có ngờ đâu Vọng chiều thu ,tâm muà xuân Tình ơi ! nắng mãi muôn mầu trong tim .... .. ...ks.........................................

Mùa Thu nhớ ........ Bên anh vẫn nắng vàng lên rực rỡ Chiều tám giờ trời vẫn tráng mầu guơng Chẳng mờ giăng mây xám chốn lưng đồi Và thu nữa chưa về trong buớc nhẹ Có phải chăng nhớ buồn lên ảo tuởng Để lòng nghe con gió chuyển sang mùa Để man man nàng thu sang buớc sớm Giữa sân truờng lơ lửng lá vàng bay Mùa Thu đến là chẳng còn xa cách Tháng Hè qua vang tiếng trống tựu truờng Em lại nhớ và nhắc ta ...rừng xưa lại Dẫm lá vàng .. ngơ ngác ..mắt mầu nai ... Em đã lại ... và lòng anh nghe thảng thốt Xa sân truờng ..chẳng nhớ ..đã bao Thu ..??? ... ...ks.........................................................

Hồn thu học trò Chiều nay nắng nhuộm hàng cây Vòng xe lăn bánh xinh xinh cặp cầm Nhẹ nhàng chân nhả những vòng Trắng trong mầu áo gieo đầy mộng vuơng Chiều nay gió thoảng mùi huơng để nghe tuởng nhớ mi cong ánh nhìn Mòng mọng học trò môi duyên Hồn trôi bến cũ con thuyền sông xưa Nhớ nguời mắt liếc đong đưa Nhớ thời cỏ dại ngây ngô tuổi đời Tóc ai ,sợi ngắn sợi dài Còn vuơng còn quấn còn quàng buồng tim Một thời hoa mộng tiếng chim Lắng trong ký ức muôn hình xa xăm Bờ môi hong chút nắng hồng Nghe mầu phuợng cháy lỡ làng niềm đau Nguời ơi ! giờ ở nơi đâu Guốc kia còn tiếng xa gần hôm nao Nguời còn nhớ nón ngiêng trao Mắt nai len lén dạt dào rẩy run Chiều nay tim tiếng trống tùng Nghe trong thuơng nhớ dây chùng đàn xưa Tuổi thơ nốt nhạc rơi dòng Âm vang một thuả bềnh bồng viễn du ....... Hôm nay lại tím tâm tư Nhắc chi ảnh cũ hồn thu học trò ? ..... ...ks....................................

EM VÀ NGÀY CHỚM THU Từng lá vàng rơi trải khắp dương` mỗi ngày di học thấy thương thương em sợ chân em vô tình dẫm những lá vàng raỉ rác cổng trương` Dường như gió dang chuyển sang muà sáng nghe lành lạnh và mơ mơ em thấy trong em sao là lạ nhớ buồn, buồn nhớ...da. ngẩn ngơ Từng cum. mây lang thang trời cao từng làn gió mơn man lá vàng từng bước ngập ngừng bên xác lá em thấy trong em sao mang mang Pham Vu Que Huong

Thu, thơ, và nỗi nhớ Hình như ... có phải mỗi Thu sang khi chiều bàng bạc ... lá thu vàng lúc ngọn Thu phong về man mác lòng kẻ thi nhân lại bàng hoàng Khi lá trên cây chớm úa vàng dòng thơ viết vội đón Thu sang cùng bao nhung nhớ trên trang giấy có phải tình thơ vừa chợt loang Rồi mỗi mùa Thu, nỗi nhớ thương úa vàng như lá chết ven đường tìm trong xác lá lời thơ cũ để chợt bẽ bàng, chợt vấn vương! Người hỡi mùa Thu rồi sẽ qua như người rồi dần cũng cách xa! mai kia mỗi độ mùa Thu đến nhặt lá bên đường nhớ tình xa! TN

THU SẦU Lòng nhớ ai, sao cứ hoài bối rối, Đoạn văn buồn đọc mãi, chẳng nhớ chi !? Không biết giờ đây nơi đó người đi, Có gió lạnh, có Thu vàng lá rụng? Tay mong ai, tay trở thành dại vụng, Cứ ngoằn nghoèo trên giấy, những gì đâu ! Chữ nhớ thương quanh quẩn, bấy nhiêu câu Đầy ắp kín, hàng tên "Người" nắn nót... Tim nhớ aị tim bỗng dưng thảng thốt, Buốt nhói từng nhịp đập mỗi đêm khuya! Qua chấn song len lỏi bóng trăng thừa, Như nhắc nhở. đêm nào trên lối cũ... Mắt chờ aị cho mi buồn bóng rủ Chớp nhẹ hoài chỉ sơ...gio.t lệ rơi... Mỗi chiều về, mắt mãi ngó xa xôi, Tìm đâu đó dáng người xưa quen thuộc... Bờ vai gầy tủi thân thêm gầy guộc, Run từng hồi khi gió lạnh thoáng qua... Bóng ngả nghiêng xiên theo ánh chiều tà, Thèm khắc khoải bàn tay người diù, đỡ... Chân đợi ai trên đường về lối nhỏ, Bước ngập ngừng trong từng thoáng miên man... Chiều vào Thu, lá từng chiếc, chiếc vàng, Rơi hờ hững trong đìu hiu gío cuốn... Thu Tâm

Thật là mùa Thu! Thật là mùa Thu rồi em ạ buổi sáng nay dáng núi mờ mờ gió nhẹ mơn man, nhớ tóc em bay và nghe thoảng mùi hương ai đó Thật là mùa Thu rồi em ạ mưa lất phất bay, gợi nhớ sao! phố núi cao, dáng nhỏ phương nàỏ mưa có lại gieo buồn mắt biếc?! Thật là mùa Thu rồi em ạ tối hôm qua rả rích mưa Thu sáng hôm nay mặt trời dậy muộn có lẽ còn lười vì chớm Thu Thật là mùa Thu rồi em ạ dù bên song chưa thấy lá rơi nhưng trong lòng đã thấy bồi hồi dường Thu đến mang theo nhung nhớ ... TN

Thu Xưa

Xướng: Thu đã đến rồi bạn biết chưa? Ngàn cây chuyển sắc lá vàng mơ. Mây bay vơ vẩn khung trời lạ, Gió thoáng lững lờ mảnh đất thơ. Ríu rít tiếng chim như tiếng nhạc, Vi vu đôi lá rẽ đôi bờ Tự nhiên cảm thấy lòng dao động, Như được quay về lại thuở xưa. Võ Đình Tiên

Họa: Bên đó mùa thu đã đến chưa? Nơi đây vàng úa ngập đường mơ. Trăng soi dốc núi ghi lời nhạc, Nắng trãi dòng sông chép ý thơ. Chắp cánh đôi chim in bóng nước, Lơ thơ dáng liễu rũ ven bờ. Tình phai thuyền cũ rời xa bến, Lưu luyến ai còn nhớ chuyện xưa. Như Liên

Hương Thu

Em đã nghe trong hơi sương lành lạnh, Mùa thu về trải nắng nhẹ vàng mơ. Trong nỗi nhớ mênh mang chiều hiu quạnh, Để giọt buồn rơi rớt xuống thành thơ. Em đã hay phương trời kia xa thẳm, Hoa cúc vàng rộ nở mảnh vườn xưa. Trên lối nhỏ sỏi đá nằm ủ rũ, Vì còn đâu rộn chân bước đón đưa. Thu viễn xứ gió chiều hong tóc ngắn, Nắng hoàng hôn nghiêng ngả bóng đơn côi. Lá chao đảo lìa cành, thuyền rời bến, Lời yêu thương vắng lặng, lạnh bờ môi. Thu vàng úa dâng hương sầu mắt biếc, Đề hơi men chếnh choáng ngập hồn mơ. Để nhung nhớ chắt chiu từng kỷ niệm, Ngày vui qua có trở lại bao giờ…! Như Liên Đầu Thu 2005

Thu Vọng Tưởng Muà thu mang suơng khói Em nỗi nhớ không lời Như chim buồn không hót Gió chiều tím buông lơi Tuổi thơ bay lên trời Thời gian như lá rụng Em ngồi bên chiều uá Ngẩn ngơ với nụ cuời Bạn bè thuyền ra khơi Sách vở ngủ lưng đồi Dòng mực xưa thánh thót Nhỏ xuống lòng chơi vơi Cung đàn xưa em nhớ Em nằm giấc chim mơ Nghe đời trôi hững hờ Nghe lá chiều bơ vơ Thu ơi ! em hoài nhớ ........... Tiếng chiều ngày xưa đâu ..? tv

THU NHỚ Tôi tiễn người đi một buổi chiều, Một chiều có gió thoảng lao xao... Hoàng hôn vừa lặn sau ngàn lá, Rừng đang thay sắc với muôn màu... Nhìn theo bóng anh xa dần khuất, Trên dòng xe ngược, xuôi nối nhaụ Ráng chiều thinh lặng trong hiu hắt, Hồn tôi bỗng chìm sâu, thật sâu... Gió thoảng đưa hàng cây xôn xao, Hình như đâu đó...tiếng ai gào ? Có phải lần đi là vĩnh viễn Muôn đời ta sẽ chẳng còn nhau ?! Sương lạnh đêm nay gió xạc xào, Bâng khuâng tôi ngắm những vì sao... Từ trong nỗi nhớ nghe nghèn nghẹn, Hôn chợt dâng cao buốt nỗi sầu... Tôi lặng lẽ về trên lối nhỏ, Từng chiều ngơ ngác đế niềm đaụ Mùa Thu tan tác, muà Thu nhớ... Lá đã xa cành, lá về đâu ?!

DẤU CHÂN KỶ NIỆM Anh đi rồi, chiều nay trời trở Gió Thu về tung tóc em bay... Nhìn lá rơi một trời nhung nhớ, Giọt mưa bay buốt giá vai gầy ! Anh đi rồi , không gian oà vỡ Mắt em giờ lặng lẽ xa xôi... Giòng thời gian cứ hoài lần lữa, Em một mình lạc lõng, anh ơi ! Anh đi rồi hoàng hôn xuống vội, Mang màu buồn phủ kín hồn em, Đường sao xa đi hoài không tới ? Bước chân đơn lạc lõng mỏi tìm... Anh đi rồi còn ai che chở, Để mưa buồn làm ướt mắt em ? Con đường quen lạc hoài, bỡ ngỡ, Em, lối về hụt hẫng trong đêm... Anh đi, và mang theo tất cả, Chỉ để em một nỗi mong chờ ! Ai gây chi mỗi người mỗi ngả Để giọng sầu dẫm nát lời thơ ! Thu Tâm

Thơ Lu Hậu Xám

Biển ơi,sao ngăn cách đôi bờ Để em tôi buồn mỗi lần thu sang Ghi lại đôi dòng ngày xa cách Hẹn ngày tái ngộ " Lễ Tình Nhân " Thuyền yêu đương một lần anh lạc bến Là cả đời được tắm suối si mê Valentine này không gặp người trong mộng Tôi sẽ hẹn gặp ở kiếp sau Một năm bốn mùa thu đi cả Ta sẽ yêu nhau trọn bốn mùa Không chừa khoảng trống cho những mùa khác Cứ thế trăng thu vun suối vườn tình

Thu về! Tôi nhớ ngày xưa buổi ngây thơ Thu về nhìn lá rụng ngẩn ngơ hay nhìn ai đó chân bước nhỏ thương ai hay thương lá ... thẫn thờ Hôm nay gió lành lạnh sang mùa Thu đến rồi chăng lất phất mưa Thu xưa xa lắm người cũng thế biết mấy người ơi nhớ cho vừa Tôi vẫn hoài mong bóng một người ước sao được thấy khoé môi cười mong sao buồn chẳng vương mắt ngọc còn mãi trong hồn ý Xuân tươi TN

TÌNH THU... Thu đã về rồi phaỉ không anh bên song .. nhìn lá rơì lìa cành chủt dạ ngẩn ngơ lòng cô quạnh Ừ chẳc bên người ..củng thu sang Nơi đó giỏ Thu lạnh không anh ..! cỏ làm anh se sẳt trong lòng để em gởi chủt tơ trời nẳng dệt mảnh tình nồng sưởi ẩm anh ? Nơi đỏ sương thu nhiều không anh cỏ làm lạnh lả cỏ bên thềm cỏ làm anh nghe lòng giả buổt nhở chủt ồn ào của phố nhỏ xưa ... Nơi đỏ mây thu nhiều không anh ..! bềnh bồng trôi hay vẩn phủ quanh đồi em xin chủt giỏ đưa mây loảng hưởng về đây cho em thẩy anh .. ! nnh thu 2006

EM VÀ NGÀY CHỚM THU Từng lá vàng rơi trải khắp đường mỗi ngày di học thấy thương thương em sợ chân em vô tình dẫm những lá vàng raỉ rác cổng trương` Dường như gió đang chuyển sang muà sáng nghe lành lạnh và mơ mơ em thấy trong em sao là lạ nhớ buồn, buồn nhớ...dạ ngẩn ngơ Từng cụm mây lang thang trời cao từng làn gió mơn man lá vàng từng bước ngập ngừng bên xác lá em thấy trong em sao mang mang Phạm Vũ Quê Hương

Âm vang một thủa bồng bềnh viễn du ****************************

Người đi, đi khắp chân trời Ngắm sông, ngắm núi, ngắm trời, ngắm mây Mắt nai còn ngỡ mắt nhìn Một đàn nai lạc bên rừng ngắm sao Sao rơi rớt rụng đêm hè Trăng thanh gió mát soi qua bóng hằng Nhìn mây sắp mấy cầu vồng Chở hồn bước lạc lên vườn cung tiên Sáng soi chim hót đón mừng Thanh bình gió mát sáng mờ tinh sương Có dăm chú sóc nhảy quanh Có đôi chú thỏ chạy ra chạy vào... Cỏ xanh, xanh cỏ xanh rì Cây cao bóng mát một ngày lại lên Lên ngàn, rồi lại xuống ngàn Ngàn mây non nước yên bình nơi đây..... Minh Nguyễn

Từ khóa » Chợt Gió La đà