Thơ viết về con sông quê hay, chùm thơ tình bên dòng sông kỷ niệm
IINI Blog →
Dòng Sông →
Quê Hương →
Thơ Hay 4/8/18Thơ viết về con sông quê hay, chùm thơ tình bên dòng sông kỷ niệm(iini.net) Những bài thơ viết về con sông quê hay, thơ tình nhớ về dòng sông nhiều kỷ niệm của đôi lứa. Đây là chủ đề tiếp theo sau loạt thơ quê hương với tình yêu làng quê & nỗi nhớ mà iini.net đã chia sẽ..
- Chút Tản Mạn Về Con Sông Quê
- Nhớ Sông Quê - Thơ: Song Trà
- Sông Quê Vẫn Vậy - Thơ: Nguyễn Đình Huân
- Lời Thề Đánh Rơi - Thơ: Nguyễn Đình Huân
- Chiều Đông Thêm Lạnh - Thơ: Nguyễn Đình Huân
- Bến Nước Tình Xa - Thơ: Phú Sĩ
- Con Sông Quê - Thơ: Nguyễn Văn Dũng
- Chợt Nhớ - Thơ: Anh Đại Võ
- Lời Dòng Sông Quê - Thơ: Thanh Hà
- Ăn Mày Dĩ Vãng - Thơ: Nguyễn Đình Huân
- Sông Quê - Thơ: Lê Hòa
- Còn Đó Một Dòng Sông - Thơ: Bằng Lăng Tím
- Lời Thề Bên Sông - Thơ: Nguyễn Đình Huân
- Dòng Sông Quê Tôi - Thơ: Vinh Huỳnh
- Lỗi Hẹn Bến Sông Quê - Thơ: Phú Sĩ
- Tôi Còn Nợ Lắm Một Dòng Sông - Thơ: Song Trà
- Khúc Hát Sông Quê - Thơ: Thanh Hồ
- Mong Về Gặp Lại Dòng Sông - Thơ: Chung Mai
- Thơ Lục Bát Sông Quê - Thơ: Trương Thị Anh
- Sông Quê - Thơ: Nguyễn Ngọc Thủy Hằng
- Sông Quê - Thơ: Thạch Thảo
- Ký Ức Sông Quê - Thơ: Tạ Thăng Hùng
- đang cập nhật..
Sông quê thường gắn liền với những kỷ niệm đẹp, vui có, buồn cũng có. Không chỉ vậy, nơi đó còn hình thành biết bao câu chuyện về tình yêu đôi lứa, để rồi có những chuyện tình được đơm hoa kết trái, nhưng cũng không ít đôi lứa phải chia tay trong ngậm ngùi và tiếc nuối. Tuổi thơ thật đáng nhớ biết bao với những kỷ niệm đẹp và tinh nghịch, mỗi lần tan học về lũ trẻ con lại ùa ra sông tập bơi rồi tắm mát, tiếng cười đùa vang cả một khúc sông quê. Hè về, không phải đến trường lớp nữa, chúng giúp gia đình đi chăn trâu, rồi cứ chiều chiều lại cho trâu ra sông tắm mát, vui đùa. Tuổi thơ cứ thế lớn lên, mỗi đứa một phương trời, nhưng rồi cũng có những đứa trẻ cũng không biết đã yêu nhau từ khi nào, để rồi nên duyên thành vợ chồng.
 |
| thơ viết về con sông quê hay (ảnh: internet) |
Sông quê còn gắn liền với những đôi lứa yêu nhau cùng với một cái kết thật buồn và tiếc nuối: Một cô lái đò ngày ngày đưa khách qua sông, trong những người khách thường đi trên chuyến đò ấy đã có chàng trai thầm thương, trộm nhớ cô, thế rồi họ yêu nhau, nhưng rồi chàng trai phải lên đường ra chiến trận rồi không bao giờ trở về nữa, còn cô gái vẫn chèo thuyền trên sông hết năm này qua năm khác để chờ đợi, mái tóc đã điểm sương mà người trai vẫn bặt vô âm tín..... Dưới ánh trăng thanh,
dòng sông quê trở nên thanh bình hơn, đẹp hơn bởi điệu hò ví dặm của cô thôn nữ khiến chàng trai xao xuyến, và cũng hòa mình theo làn điệu ấy, trao gởi những lời yêu thương, những ánh mắt trìu mến và ấm áp. Cảm nhận trước vẻ đẹp của
con sông quê cùng với những kỷ niệm và tình yêu, đã có rất nhiều tác giả thổi hồn mình vào những bài thơ rất hay và nổi tiếng, làm rung động trái tim biết bao người dù ở bất kỳ lứa tuổi nào. Xin mời Quý vị cùng đến với
chùm Thơ viết về sông quê cùng với những kỷ niệm và tình yêu, để hòa mình vào những dòng cảm xúc đó nhé ! Thu Hà
 |
| con sông quê hiền hòa (ảnh: internet) |
Thơ Sông Quê Hay #01
NHỚ SÔNG QUÊ
Thơ: Song Trà Giờ lớn rồi.. đường đời ta muôn ngả chợt một chiều nhớ quá tuổi còn thơ nhớ dòng sông quê sóng vỗ đôi bờ con đò cũ đợi chờ trên bến vắng Ôi !. con sông mãi trôi trong thầm lặng xuôi về đông chở nặng mảnh hồn quê chở đời ta qua mấy lượt đi về chở bóng mẹ ven đê sau buổi chợ Tôi về đây đứng bên bờ sông lỡ ''nhớ người xưa ai mở nước nơi này'' phút lặng thầm cho cò duỗi cánh bay xin hít thở ngất ngây hương lúa mới Và được biết bao ngày sông vẫn đợi hình bóng mình in với mảnh trăng xưa vẫn lục bình theo con nước đong đưa vẫn dáng cũ hàng dừa soi bóng nước Tôi mơ ước thời gian xin quay ngược được trở về ôm nước thuở còn thơ và nhìn theo con nước lặng như tờ thả thuyền giấy xa bờ rồi trôi mãi Nhớ sông lắm, mỗi lần tôi trở lại soi mặt mình, chải lại mái tóc thưa thấy mình già.. mà sông vẫn như xưa vẫn xanh mãi như chưa lần có tuổi... Thơ Sông Quê Hay #02
SÔNG QUÊ VẪN VẬY
Thơ: Nguyễn Đình Huân Sau bao năm con sông quê vẫn vậy. Lãng đãng hiền hoà xuôi chảy về đông. Phía xa xa có vạt cải ven sông. Đã rực rỡ hoa trổ bông rồi đó. Hoa cải vàng tươi rung rinh trong gió. Thời gian nhạt nhoà nỗi nhớ không phai. Một buổi chiều đông cuối tháng mười hai. Người bỏ đi ta vẫn hoài thương nhớ. Quay về đây lang thang trên lối nhỏ. Bàn chân trần bước trên cỏ ven đê. Chiều mùa đông gió bấc lạnh tái tê. Người xưa ơi có quay về bến cũ. Ta cùng nhau đi lật tìm quá khứ. Ký ức đầu đời ấp ủ trong tim. Thời gian bay xa như một cánh chim. Kỷ niệm cũ đã chìm trong dĩ vãng. Ta về đây sau bao nhiêu ngày tháng. Nhớ về một thời lãng mạn thuở xưa. Chợt cô đơn lạnh giá gió đông lùa. Người xưa ơi sao vẫn chưa trở lại.
 |
| tình thơ sông quê hay (ảnh: internet) |
Thơ Sông Quê Hay #03
LỜI THỀ ĐÁNH RƠI
Thơ: Nguyễn Đình Huân Tôi muốn quay về tát cạn sông quê. Để kiếm tìm những câu thề ngày đó. Khi sang sông theo chồng em vứt bỏ. Trong lời thề thuở ấy có tình tôi. Bao năm qua dòng nước lững lờ trôi. Lời thề xưa em đánh rơi cố ý. Ai đã hứa suốt đời yêu nhau nhỉ. Ai đã thề mãi chung thủy sắt son. Lời thề xưa khi đá núi chưa mòn. Con sông quê nước vẫn còn đầy ắp. Em lặng lẽ ra đi không gặp mặt. Trái tim anh như ai cắt buồn đau. Anh quay về chặt bỏ hết hàng cau. Phá nát tan cả giàn trầu héo úa. Trầu cau ư người ta đâu cần nữa. Người đi rồi để lời hứa trôi sông. Anh về đây gió lạnh một chiều đông. Nhìn con nước mà trong lòng tan nát. Thôi cứ mặc cho tình đời đen bạc. Sống vô thường tình xưa gác một bên. Phương trời xa gió đông lạnh đêm đêm. Em có nhớ bờ môi mềm ngày trước. Nhớ tình xưa dạt dào nơi bến nước. Sống bên chồng em có được bình yên. Thơ Sông Quê Hay #04
CHIỀU ĐÔNG THÊM LẠNH
Thơ: Nguyễn Đình Huân Em ra đi bến sông buồn vời vợi. Con đò cắm sào sớm tối chờ ai. Sóng vỗ lao xao như tiếng thở dài. Chiều mùa đông tháng mười hai hiu hắt. Người ta nói tình đầu hay xa cách. Anh quay về gom nhặt mảnh tình rơi. Ngày ra đi em bỏ lại bên đời. Ngắm dòng sông lòng đầy vơi thương nhớ. Con sông quê vẫn bên bồi bên lở. Em đi rồi tình dang dở đắng cay. Chiều mùa đông xơ xác ngọn cỏ may. Một mình anh trở về đây tìm lại. Mối tình xưa vấn vương mùa hoa cải. Gió bấc bên sông tê tái cõi lòng. Thương cho phận mình còn mãi long đong. Như con thuyền trôi giữa dòng không bến. Ly rượu nồng mới nhắp môi nửa chén. Tình không tròn ước hẹn đã ly tan. Mối tình xưa vì ai lỡ cung đàn. Thiếu vắng em chiều đông càng thêm lạnh.
 |
| thơ con sông quê hương (ảnh: internet) |
Thơ Sông Quê Hay #05
BẾN NƯỚC TÌNH XA
Thơ: Phú Sĩ Trách làm chi ...khi em đã đi rồi... Vùng kỷ niệm giờ còn nơi tiềm thức Dòng sông quê đã bao đời trong đục Có bao giờ sông ngừng chảy vì em.... Rặng mù u giờ cũng đã úa mềm Thương cánh bướm bỏ làng đi biệt xứ Con sông quê tiễn chân người lữ thứ Thuyền mãi chờ sao chẳng thấy người xưa Em đi rồi ....còn lại mảnh trăng thưa Đêm mùa thu soi ánh vàng chan chứa Con chim quốc gọi tiếng sầu nức nở Lời nghẹn ngào một thuở khúc tình say Em đi rồi ....trên bến nước chiều nay Nghe vọng lại tiếng ru buồn khắc khoải Cầu hò xưa tình mẹ cha vụng dại Hương bưởi nồng sao trống vắng vòng tay.... Em đi rồi ... chẳng mong một ngày mai... Vùng ký ức ... dệt khúc tình ân ái Gió gọi mây một ngày bay xa mãi Nhắn đôi lời ... gửi lại cuối mùa thu .... Thơ Sông Quê Hay #06
CON SÔNG QUÊ
Thơ: Nguyễn Văn Dũng Tôi đã ước một chiều nào trở lại Nơi sóng vờn gắn bó tuổi thơ tôi Xa dòng sông hơn bốn chục năm rồi Sao vẫn nhớ cả một trời đất mẹ. Ơi bến cũ bao buổi chiều đám trẻ Đợi thuyền về chí chóe bám đu chơi Những đêm hè da diết tiếng ru hời Nghe sóng nước bỗng rơi hàng lệ nhỏ . Nhìn cánh vạc phía xa vờn trong gió Thương kiếp cò lặn lội mé ven sông Hiểu sớm nao mẹ vác cuốc ra đồng Là cây mạ đã ngậm dòng nước mát . Con thuyền nhỏ nghe sóng ru rào rạt Có bao lần nhớ bờ cũ hát không Kỉ niệm xưa cứ dồn dập chất chồng Xôn xao lạ làm ta lòng muốn khóc.
 |
| con sông quê và tuổi thơ (ảnh: internet) |
Thơ Sông Quê Hay #07 CHỢT NHỚ Thơ: Anh Đại Võ Con sông quê bao đời luôn lặng lẽ Chở ước mơ tuổi trẻ thật êm đềm Bao năm rồi còn ghi dấu trong tim Lòng chợt nhớ ướt mềm trong kí ức. Nơi bến cũ một thời tôi thổn thức Cùng bạn bè nô nức với trò chơi Nghe câu hò cô lái khẽ buông lơi Say giọng hát ru hời tình đất Mẹ. Lăn tăn sóng theo nhịp chèo nước rẽ Có hàng dừa in dáng vẻ chân quê Và cùng ai hứa vẹn giữ câu thề Xong mùa vụ yên bề chung hạnh phúc. Rồi thời gian lắt lay muôn trầm khúc Những bộn bề lắm lúc bỗng quên mau Lắng lòng thương chợt nhớ đến nghẹn ngào Cay khoé mắt khát khao tìm về lại. Thơ Sông Quê Hay #08 LỜI DÒNG SÔNG QUÊ Thơ: Thanh Hà Sông có biết ngàn năm con sóng gọi Lời thiết tha vọng biển cả xa xôi Chân trời xanh mây lặng lẽ cứ trôi Gió thổn thức tơi bời ngày giông bão Con sông quê bao mùa thương sắc áo Chở tình yêu khao khát của lứa đôi Chiều đôi bờ tim tím lục bình trôi Như nỗi nhớ muốn gửi về bên nớ Đêm trên sông câu hò ngân nức nở Chạnh lòng ai một khúc nhạc ly hương Nhịp chèo khua tan vỡ ánh trăng buông Cho tiếng cuốc vọng buồn đêm khuya vắng Hạt phù sa sông vun bồi thầm lặng Cho đồng xanh nắng rải gọi mùa vui Ai xa quê mà không chút bùi ngùi Theo con nước lòng xuôi về đất mẹ.
 |
| nhớ kỷ niệm tuổi thơ bên dòng sông quê (ảnh: internet) |
Thơ Sông Quê Hay #09 ĂN MÀY DĨ VÃNG Thơ: Nguyễn Đình Huân Ta về đây hòng ăn mày dĩ vãng. Nhìn dòng sông lãng đãng lững lờ trôi. Nhớ ngày nào còn bé đã tập bơi. Trên sông quê khi bầu trời nắng cháy. Cùng bạn bè mình mò của bắt cáy. Chui vô vườn cùng nhau đẩy vải xanh. Con thuyền nan mấy đứa đứng chòng chành. Đứa ăn trộm đứa đứng canh ngoài cổng. Mới đó thôi thời gian như giấc mộng. Tóc bạc rồi đời sao giống bể dâu. Ta về đây ngồi trên bến sông sâu. Nhớ bạn bè thuở chăn trâu ngày ấy. Bến sông quê bao năm rồi vẫn vậy. Chỉ có điều không thấy bạn bè đâu. Đứng bên sông hoàng hôn tím một màu. Người xưa ấy đã qua cầu xuất giá. Chúc cho em vui bên người xứ lạ. Ta quay về tìm chiếc lá diêu bông. Chẳng thấy đâu chỉ thấy lá trầu không. Nơi bến cũ chiều mùa đông lạnh giá. Thơ Sông Quê Hay #10 SÔNG QUÊ...! Thơ: Lê Hòa Em còn nhớ...con sông quê ngày ấy...? Mình cùng nhau...thường ra tắm mỗi ngày Anh chăn trâu...em mò cua-bắt ốc... Chuyến đò chiều...giọng ai hát...hò khoan... Dòng sông quê...nơi hò hẹn-nhớ thương... Đã bao năm...cùng đôi ta khôn lớn Rồi từ đấy...mỗi người đi một hướng... Hai phương trời...ta cách biệt...đôi nơi... Anh bôn ba...khắp mọi nẽo đường đời... Em ngược xuôi...nơi chân trời...góc bể Bởi dòng đời...cuốn ta đi xa mãi... Dòng sông quê...vẫn lặng lẽ...đợi chờ... Và một ngày...anh lại ghé...thăm quê... Dòng sông xưa...vẫn hiền hòa chảy mãi... Anh tìm kiếm...bóng hình...người xưa ấy... Mắt đượm buồn...vì chẳng thấy...em đâu...?
 |
| thơ tình sông quê buồn (ảnh: internet) |
Thơ Sông Quê Hay #11
CÒN ĐÓ MỘT DÒNG SÔNG
Thơ: Bằng Lăng Tím Đã lâu lắm chưa về thăm quê Mẹ Dòng sông xanh lặng lẽ chảy xuôi dòng Cải nở vàng ai đem nắng ra hong Để sắc nắng quyện trong màu hoa cải Bâng khuâng bước hôm nay đây trở lại Vẫn con đò gác mái đợi người qua Vẫn hàng lau nghiêng bóng dưới chiều tà Mà bỗng thấy lòng ta xao xuyến lạ Thuở thơ bé cùng chơi trò thuyền lá Chở ước mơ ra biển cả mênh mông Những ngày mưa vui bắt cá rô đồng Quần áo ướt ra sông cùng bơi lội Bao kỷ niệm thật thân thương quá đỗi Nhớ bạn bè chỉ thầm gọi từng tên Cậu nhà bên hay ra ngóng ngoài thềm Giờ chắc đã ấm êm vui hạnh phúc Tháng năm đợi vẹn nguyên trong ký ức Một lời thương rạo rực trái tim hồng Dấu yêu à! Kỷ niệm một dòng sông Em vẫn giữ trong lòng từ thuở ấy. Thơ Sông Quê Hay #12
LỜI THỀ BÊN SÔNG
Thơ: Nguyễn Đình Huân Chiều chia ly anh đi đâu không biết. Phương trời xa mãi biền biệt cánh chim. Bao năm qua em mải miết đi tìm. Kỷ niệm cũ nơi đồi sim ngày trước. Tay trong tay ta cùng xây mộng ước. Mơ mai ngày mình sẽ được chung đôi. Mái ấm dựng xây hạnh phúc lên ngôi. Nhưng thực tế cuộc đời không như mộng. Anh ra đi tìm tương lai cuộc sống. Nơi quê nhà em một bóng chờ ai. Trong cô đơn thao thức những đêm dài. Giọt nước mắt làm tóc mai xơ xác. Không trách người chỉ thương mình phận bạc. Giữa dòng đời ta đã lạc mất nhau. Tình cũ bẽ bàng trong chốn bể dâu. Người ra đi bỏ nỗi đau ở lại. Rau răm đắng cay buồn thương hoa cải. Anh ra đi sao đi mãi không về. Nhớ thương ai em vẫn giữ lời thề. Lời đã hứa bên sông quê ngày ấy.
 |
| thơ nhớ mãi con sông quê (ảnh: internet) |
Thơ Sông Quê Hay #13
DÒNG SÔNG QUÊ TÔI
Thơ: Vinh Huỳnh Dòng sông quê vẫn muôn đời tuôn chảy. Vẫn lững lờ đưa đẩy nước đầy vơi. Con nước ròng chảy ra biển trùng khơi. Đi khắp nẽo chẳng nơi nào có được. Tuổi ấu thơ bao nhiêu điều mơ ước. Cùng bạn bè bắt chước lội ngoài sông. Đùa giỡn nhau cho đến lúc nước ròng Lòng vui sướng vẫn không sao tả xiết. Khi lớn lên tôi mới vừa chợt biết. Xa quê hương tha thiết nhớ dòng sông. Kỷ niệm xưa thôi thúc ở trong lòng. Dòng sông nhỏ mênh mông và thương nhớ. Xuân sắp về Mai Đào đua nhau nở. Con đò chiều than thở nhớ người xa. Dẫu nơi đâu cũng vẫn nhớ quê nhà. Quê hương đó Mẹ Cha luôn chờ đón. Và dòng sông cũng tràn đầy mơ mộng. Đem phù sa cháy bỏng tặng người thân. Lục bình trôi thêm nhung nhớ vô ngần. Màu hoa tím lâng lâng niềm thương tiếc. Thơ Sông Quê Hay #14
LỖI HẸN BẾN SÔNG QUÊ
Thơ: Phú Sĩ Con sông quê đã bao mùa mưa nắng Nước lớn ròng theo dĩ vãng tuổi thơ Làng đôi ta bên lở đợi bên bồi Chiều tan học ta chờ nhau chung lối Đời dâu bể có ngờ đâu nên nỗi Anh xa rồi khuất lối những chờ mong Nơi quê người anh có thấy buồn không Nơi bến vắng con nước ròng trắng bạc Sóng đời thổi anh phương trời phiêu dạt Để bến sông nay khao khát câu hò Để tình mình như nhánh lục bình trôi Lãng đãng buồn qua bao mùa nước nổi.., Sáo đã bay trong một chiều nắng vội Em theo chồng... hờn dỗi bến sông quê Anh ra đi không mong đợi ngày về Trách làm chi ủ ê tình chim sáo Em bỏ lại nửa câu hò sầu não Con bướm vàng thôi đậu trái mù u Cho lời ru da diết điệu tình thu Trôi đi mãi mịt mù mùa thương nhớ.
 |
| con sông quê Mùa Thu. |
Thơ Sông Quê Hay #15
TÔI CÒN NỢ LẮM MỘT DÒNG SÔNG
Thơ: Song Trà Tôi còn nợ lắm một dòng sông nợ ánh trăng nghiêng rớt giữa dòng nợ nước lớn ròng ngày hai bận đã chở buồn tôi buổi tàn đông Trên bến sông buồn cuối chiều nay nhìn dòng sông cũ đã vơi đầy in bóng mây buồn từ dạo ấy nghe hồn lãng tử đã qua đây Tôi đã nợ sông cả một đời nợ dòng nước ấy với đầy vơi nợ chiều tím biếc trên sông vắng đã chở dùm tôi nước mắt rơi Thuở ấy ngày này đã cuối đông nàng xuân sắp sửa lướt qua dòng trên bờ nhộn nhịp tiếng cười nói dưới bến có người khóc trên sông Tôi đã xa rồi từ rất lâu tưởng rằng nơi ấy lấp nỗi sầu hôm nay tôi sông mừng gặp lại đã cuộn hồn tôi dưới dòng sâu. Thơ Sông Quê Hay #16
KHÚC HÁT SÔNG QUÊ
Thơ: Thanh Hồ Ta nghe gì như khúc hát sông quê Dào dạt đưa ký ức về một thuở Sông quê ơi nặng tình ai thương nhớ Biết em còn rơi lệ ở xa xăm ? Thời gian trôi mà kén mãi vương tằm Anh xa em như rằm không trăng tỏ Ký ức ơi... về làm chi vàng võ Cạn chén nồng... tình nào có thể quên ! Nhớ thật nhiều ai hát khúc đưa duyên Rằng xa anh như thuyền không bến đậu Sáo sang sông cho buồn vương lối cũ Thương nhau rồi... để mình bậu lẻ loi ! Ví ngày xưa ta dạo bước chung đôi Hờn giận chi để bèo trôi lạc bến Khắc khoải nhánh sông, đò đâu chẳng đến ? Câu hát giã từ...xao xuyến trong anh. Em có về cho cau thắm trầu xanh ? Hay bên ai, đang ngọt lành say đắm Nơi bến sông xưa, cây sào vẫn cắm Võng mãi câu hò.. thương lắm...đò ơi !
 |
| dòng sông nhỏ uốn lượn. |
Thơ Sông Quê Hay #17
MONG VỀ GẶP LẠI DÒNG SÔNG
Thơ: Chung Mai Mong về gặp lại dòng sông Bốn mùa bồi đắp nhuộm đồng mải mê Thủy triều dâng nước tràn trề Cá tôm thoả thích đâu chê đất nghèo Ven bờ thuyền ghé đậu neo Lững lờ xuôi chảy đám bèo nhẹ trôi Trẻ trâu mấy đứa đâu rồi Bạn bè tôi đó cái thời ...tắm sông ! Còn vương ngai ngái bùn nồng Phù sa thắm đỏ dòng sông quê mình. ...
Chùm thơ viết về con sông quê hương với nhiều kỷ niệm vẫn đang còn cập nhật các bạn nhé. Xin mời các bạn xem lại loạt thơ kỷ niệm tuổi thơ viết về những kỷ niệm ngày còn thơ bé, những trò chơi hay chơi của ngày xưa,... gợi lòng ta nhớ về những ngày xưa thật đẹp, hồn nhiên, trong sáng.. Thơ Sông Quê Hay #18 SÔNG QUÊ Thơ: Trương Thị Anh Sông quê mát đọng tình quê Tơ duyên đưa lối em về nơi anh Xum xuê khế ngọt trĩu cành Đôi bồ câu với hoa chanh chào mời Chiều ngồi bến cũ thảnh thơi Ngọt trong dòng nước, nói lời chân quê Mỗi năm lễ hội em về Sông dào dạt sóng tình quê vơi đầy Xưa anh gánh nước sông này Đổ phèn chum nước nửa ngày lọc trong Bồ kết đốt tỏa hương nồng Anh thêm lá bưởi cho lòng đam mê Tóc bạc thay mái tóc thề Cùng anh về lại đường đê ngả chiều Thơ anh nồng nàn lời yêu Hoàng hôn phủ bóng đò chiều mênh mang.
 |
| dòng sông quê hương tôi. |
Thơ Sông Quê Hay #19 SÔNG QUÊ... Thơ: Nguyễn Ngọc Thủy Hằng Dòng sông quê đêm ru buồn tỉnh lặng Điệu hoài lang sâu lắng đượm ân tình Nắng bên cầu đang đón ánh bình minh Trải chân tình thiết tha về bến mộng Quê em đó đêm trăng thanh gió lộng Đường vào làng núp dưới bóng cây đa Lúa trúng mùa nhờ những lớp phù sa Đàn cò trắng bay ngang qua kiếm sống Đứng trên bờ nhìn thủy triều gợn bóng Nghe xa kìa vọng lại khúc tình sầu Nữa đời em thổn thức dưới trăng thâu Cuộc sống cũng trôi theo dòng nước nỗi Bến sông quê đã bao mùa hờn dỗi Giữa dòng đời con sáu vội sang ngang Để lại đây thương nhớ cánh bướm vàng Nhánh mù u buồn than giờ chẳng đậu Miền tây ơi có khi nào hiểu thấu Em sang đò để bậu lại sầu rơi Nữa vòng trời xứ lạnh lắm đơn côi Niềm hạnh phúc lạc rồi dòng sông cũ.. Thơ Sông Quê Hay #20 SÔNG QUÊ Thơ: Thạch Thảo Mênh mang buồn tìm về.. bến sông quê.. Bao kí ức ùa về ..sao nhung nhớ.. Người đi xa nghe lòng nhiều ...trăn trở Con sông hiền hòa..một thuở.. yêu thương... Hơn nửa đời ..mái tóc điểm.. phong sương Còn mãi miết.. những dặm trường ..trôi nỗi Khi mõi mệt với cõi lòng.. sắp đuối Muốn tìm về... nơi ấy.. bến sông quê... Biết bao giờ cho thỏa những ..đam mê Được, mất, hơn thua với bộn bề cuộc sống Thế giới bao la ...biển trời cao rộng.. Vẫn muốn tìm về nơi ấy ..bến sông quê.. Được ôm ấp ..được che chở ...vỗ về.. Dang rộng tay... ôm vào lòng nỗi nhớ.. Thấy cuộc đời nhẹ nhàng như ..hơi thở Có đâu bằng.. nơi ấy ...bến sông quê....
 |
| tắm sông. |
Thơ Sông Quê Hay #21 KÝ ỨC SÔNG QUÊ Thơ: Tạ Thăng Hùng Một chiều lang thang bên dòng sông quê Mái tóc rối ngược chiều gió nước Tôi ngược thời gian tìm về thuở trước Dòng sông ơi lưu luyến biết chừng nào. Bao nhiêu năm không hiểu được vì sao Dòng nước ngược xuôi ngày đêm thay đổi Sông vẫn xanh trong, sóng vỗ bờ vời vợi Vầng trăng tròn đứng đợi phía bên kia. Trăng cứ theo tôi đến tận đêm khuya Tôi đứng lại, trăng cũng liền dừng lại Tôi bước tiếp, trăng vẫn theo tôi mãi Tôi hỏi thầm sao đùa mãi trăng ơi? Sông nước êm đềm tắm mát tuổi thơ tôi Tắm cả ước mơ buổi đầu đẹp nhất Nơi bến đợi hẹn hò sông lấp lánh Nghe câu hò tha thiết quá đi thôi. Nhớ có lần chú bộ đội gọi đò ơi Đêm tối quá đò không sang sông được Khi đã về đây, nỗi nhớ càng da diết Rồi chú bơi nhưng không tới được bờ... Cả làng tôi thương chú đến ngẩn ngơ Nhớ ngày trước đò đưa người ra trận Những chàng trai cười tươi trong nắng Cô gái làng đưa tiễn khóc nhìn theo. Bầu trời xanh soi dòng nước trong veo Chúng tôi trưởng thành điều đi qua nơi ấy Giờ sông quê đã có cầu xây mới Vẫn nồng nàn tha thiết nhớ đò ngang. Chiều một mình bên dòng sông lang thang Bao ký ức nồng nàn thương nhớ Tôi muốn ôm dòng sông như thuở nhỏ Thả con thuyền mơ ước của ngày xưa... Thơ Sông Quê Hay #22
(đang cập nhật..) Các bạn vừa xem qua những bài thơ viết về con sông quê với những kỷ niệm về tuổi thơ, tình yêu,.. Những sáng tác mới nhất về con sông quê sẽ được iini.net cập nhật sớm nhất. Hãy chia sẻ cảm xúc của bạn về con sông quê ở phần bình luận bên dưới bài viết nhé!.. Thơ viết về con sông quê hay, chùm thơ tình bên dòng sông kỷ niệm được đăng bởi Dương Ngọc Thái, vào lúc 2018-08-04T12:20:00+01:00  |
| Dương Ngọc Thái |
➥ Bạn vừa xem
Thơ viết về con sông quê hay, chùm thơ tình bên dòng sông kỷ niệm trên trang web iini.net, được thành viên Dương Ngọc Thái biên tập vào lúc 2018-08-04T12:20:00+01:00 [nội dung đã được chỉnh sửa/cập nhật gần đây nhất vào lúc 2018-12-10T15:34:20Z].
➥ Bạn có thể tìm thấy nhiều bài viết liên quan trong danh mục: Dòng Sông
➠ Quê Hương
➠ Thơ Hay
➥ Hãy chia sẻ bài viết này lên mạng xã hội nếu bạn thấy hay nhé! Chia sẻ lên Facebook Có 5 bình luận cho bài viết "Thơ viết về con sông quê hay, chùm thơ tình bên dòng sông kỷ niệm"
Các bạn vừa xem qua chủ đề Thơ viết về con sông quê hay, chùm thơ tình bên dòng sông kỷ niệm, mọi sao chép sang trang web khác xin vui lòng ghi rõ tên tác giả và nguồn "https://www.iini.net/" - DMCA