Thơ Vô đề Của Nguyễn Bỉnh Khiêm/59 – Wikisource Tiếng Việt

Bước tới nội dung
  • Văn kiện
  • Thảo luận
Tiếng Việt
  • Đọc
  • Sửa đổi
  • Xem lịch sử
Công cụ Công cụ chuyển sang thanh bên ẩn Tác vụ
  • Đọc
  • Sửa đổi
  • Xem lịch sử
Chung
  • Các liên kết đến đây
  • Thay đổi liên quan
  • Tải lên tập tin
  • Thông tin trang
  • Trích dẫn văn kiện này
  • Tạo URL rút gọn
  • Tải mã QR
In/xuất ra
  • Tải về bản in
  • Tải về EPUB
  • Tải về MOBI
  • Tải về PDF
  • Định dạng khác
Tại dự án khác Giao diện chuyển sang thanh bên ẩn Tải về Văn thư lưu trữ mở Wikisource < Thơ vô đề của Nguyễn Bỉnh Khiêm ←58 Thơ vô đề của Nguyễn Bỉnh Khiêm5960→

Một bài thơ độc vận "khôn" đặc sắc cả về nghệ thuật (dùng điệp hai chữ "dại, khôn" ở tất cả các câu) lẫn nội dung (triết lý về dại khôn một cách chí lý).

10385Thơ vô đề — 59Nguyễn Bỉnh Khiêm

Làm người có dại mới nên khôn, Chớ dại ngây si, chớ quá khôn. Khôn được ích mình, đừng rẻ dại, Dại thì giữ phận, chớ tranh khôn... Khôn mà hiểm độc là khôn dại, Dại vốn hiền lành, ấy dại khôn. Chớ cậy rằng khôn khinh kẻ dại. Gặp thời, dại cũng hóa nên khôn !

Lấy từ “https://vi.wikisource.org/w/index.php?title=Thơ_vô_đề_của_Nguyễn_Bỉnh_Khiêm/59&oldid=21320” Thể loại:
  • Thơ Nôm
Thể loại ẩn:
  • Trang con
Tìm kiếm Tìm kiếm Thơ vô đề của Nguyễn Bỉnh Khiêm/59 Thêm ngôn ngữ Thêm đề tài

Từ khóa » Dại Vốn Hiền Lành ấy Dại Khôn