Thơ Ý Nga - Tưởng Niệm Người Chiến Sĩ VNCH - Bat Khuat
Có thể bạn quan tâm
NGƯỜI LÍNH THỜI CHIẾN
Ý Nga Tưởng niệm những người lính V.N.C.H. đã nằm xuống cho quê-hương Đưa tay chị vuốt mặt chồng Bờ môi anh nhận, ròng ròng lệ rơi Lau cho anh, chị nghẹn lời, Câu kinh đưa tiễn: “Thảnh thơi Anh về!” Mặt anh nước mắt dầm dề Giọt thương, vợ khóc tràn-trề… tim anh. Bàn tay âu-yếm dỗ dành Thêm lần chăm-sóc rất thành-thật yêu. Khóc anh, chị khóc đã nhiều Xác anh tẩm lệ bao nhiêu cho đầy? Đàn con đôi mắt thơ ngây Vây quanh linh-cữu một ngày rất…”mưa” Bây giờ dù sáng, dù trưa Cuộc đời chị vẫn đong đưa xứ người Vẫn chờ, vẫn đợi nụ cười Của ngày đẹp Nắng, sáng tươi Quê Nhà Sau anh là chị: Hoàng Hoa, Lính Thời Chiến vẫn bôn ba giữ thù Dạy con từ một Chiến Khu Với lòng Cứu Quốc lời ru lưu đày: “Ơn Nhà, nợ nước đã vay Trả sao cho đáng là tay anh hùng!”
TRẬN HẠ LÀO
Kính tặng những quân-nhân Quân-Lực Việt- Nam Cộng-Hòa (QL VNCH) đã chiến-đấu trận Hạ Lào 1971 Âm vang kèn trận Hạ Lào Thúc quân vượt khỏi chiến hào: -Tiến Lên! Thiên anh-hùng sử khó quên Máu xương đọ sức, tuổi tên so tài. Bên mình chỉ bốn trăm hai [420] Mà oanh liệt phá vòng đai trung đoàn. Đương đầu với những ba ngàn, Địch quân “Tiền pháo” sẵn-sàng “Hậu xung”. Thiếu người: sức kiệt, lực cùng Anh-hùng ở chỗ: Chết không đầu hàng! Trông chờ tiếp-tế, dùng dằng, Tả xung hữu đột… cầm bằng tay… không!!! Cưu mang đồng đội thương vong, Ai còn sống sót, phá vòng trùng vây. Không tiếp viện, chẳng bó tay: Trên sáu trăm giặc phơi thây chiến trường! [*] Cùng cực chưa hẳn cùng… đường Những người vì nước coi thường đời riêng Đạn tầm cao, máy bay lên Khó-khăn tiếp liệu, trời nghiêng khói mù [*] Tử thủ trước quân tử… thù Hạ Lào trận đánh ngàn thu oai hùng. (Làm rầu cả nồi canh chung? Dăm con sâu nhỏ thật không đáng gì!) [**] Bao nhiêu chiến-sĩ uy nghi Có đâu như tiếng thị phi quấy rầy [***] Quân kèn âm vọng còn đây! Hồn thiêng tử sĩ, gió lay ngọn cờ! Chú thích: Theo Hary F. Noyes, tạp chí Việt-Nam, Mỹ Quốc thì: *Hoa Kỳ đã thất-bại trong việc yểm-trợ như đã dự trù vì hỏa lực phòng quân của địch quá mạnh. Đã có những báo-cáo về việc các trực thăng tiếp-tế, từ trên cao 5.000 bộ (hơn 1.500m), phải đạp những thùng đạn đại bác xuống, với hy-vọng chúng sẽ rơi vào trong vòng đai của Quân-Lực VNCH. Các trực thăng đã không thể xuống thấp hơn đuợc nữa. **Khoảng 17 người trong 1 tiểu đoàn của QL VNCH đã bị khủng-hoảng, cố bám vào càng trực thăng để đào thoát, số còn lại vẫn bình-tĩnh chiến-đấu. ***Có 1 tấm ảnh lưu lại cảnh 1 người lính VNCH bám vào càng máy bay trực thăng để thoát khỏi chiến-trường, đã được phe phản chiến & thân Cộng đem đi rêu-rao khắp nước Mỹ, như 1 bằng-chứng về sự khiếp nhược của cả QL VNCH.
NOI GUƠNG CÁC ANH
Kính tặng những gia-đình có thân-nhân đã bỏ mình trong các trại tù cộng-sản Ra đi không có ngày về Tập trung bao trại não nề, oan khiên Nam Hà, Yên-Bái, Thái Nguyên, Sơn La, Suối Máu… lò chuyên nhốt tù Phong Quang, Nghệ-Tỉnh mịt-mù, Xác người bó chiếu; hận thù vùi nông Chiến-tranh không tử trận vong, Hòa-bình sao lại long-đong đọa-đày? -“Ngụy quân học-tập vài ngày Khoan hồng, ơn Đảng rất đầy tình thâm. Xưa: quân sinh Bắc, tử Nam Nay ngươi tử Bắc bởi là ngụy Nam !” Bên trong những bức tường giam Bao Anh-Hùng Tận sống làm… bóng ma Nặng lòng nợ Nước, tình Nhà Thác không mồ mả cũng là… chí trai! Tiếc đời sức rộng vai dài Đôi giòng thơ nhỏ như vài bông hoa Tạm xem như Người Đi Xa Những Hồn Tử Sĩ, quốc-gia nợ đền Người nằm xuống, trẻ tiến lên Vẫn vầng chính-khí y nguyên thưở nào!
GIÀNH CÔNG
Tiến quân nhịp bước hùng hồn, Hàng hàng lớp lớp bồn chồn súng gươm, Chiến sĩ góp trang sử thơm Dù “đồng minh” bỏ vẫn luôn kiêu hùng, Địch quân vũ khí điệp trùng, Cán cân quân số vô cùng khác nhau, Sả thân bảo vệ đồng bào, Hy-sinh mạng sống, anh hào lừng danh Hỏi ông-trốn-lính đất lành, Ở đâu lúc ấy? Chiến-tranh không… giành. Bây giờ viết sách, nhe nanh Bút vung, phỉ báng những Anh Hùng nhà?
THƯƠNG BINH
Viết cho người thương binh Một mình, chỉ một mình Từ Bảy Lăm lặng-lẽ , Nhìn kẻ thù xem khinh Sau cuộc đời chiến chinh Anh mất cả chữ tình Đời đau thương nghiệt-ngã “Cáo Già” chết, còn “tinh”… Ngày lê-la hè phố, Đêm lạnh-lùng nghĩa trang, Thắp hương từng ngôi mộ, Dọc ngang như xóm làng Tôi từng ví anh là thơ Người chiến-sĩ, tôi mơ suốt đời Tôi từng muốn được tiếp hơi Để anh chiến-đấu cho đời sáng hơn Để dân thôi những căm hờn Để quê-hương bớt những cơn bão-bùng.
UẤT-ỨC VIỆT-NAM
Viết cho những Người Vợ Lính VN Cộng-Hòa -Buồn ơi dai dẳng sầu không dứt Bứt-rứt chiều qua với nắng hanh Buổi sáng bướm vàng đâu mất cả? Mình em hong tóc nhớ về anh 1975 Em ngồi hong tóc đón anh Người Ta quên hẹn, nắng hanh em buồn Tóc khô, mi ướt giọt tuôn Thôi không thèm đón, ra vườn ngắm hoa Người Ta rất khéo làm hòa Chớ nên gây chiến kẻo ra… vụng-về Khéo yêu em đợi nhiêu khê Một chiều rồi lại lê-thê bao chiều Em đợi, mái dột tường xiêu Mẹ đợi, đôi mắt đăm-chiêu tuổi già 1985 Ai ngờ giặc quyết không tha “Đã lính thời chiến thì … ma thời bình” Bây giờ cỏ mộ anh xanh Bây giờ em phải… loanh quanh đầu đường, Mới kinh-tế, mới thị trường Đuổi dân, đánh cướp… có nhường chi đâu! Đợi anh tóc Mẹ bạc màu Cả dân-tộc đợi, bao lâu hết… chờ? 1986 Giỗ anh, này một bài thơ Tâm trinh chung thủy mắt mờ trầm hương Anh ơi chỉ một đoạn đường Ngỡ rằng tạm-biệt mà thương vô cùng Bao nhiêu năm, chẳng tương phùng Nào thân tù tội… nghìn trùng đã xa! 1987 Thêm lần chôn cất: Mẹ Cha. Đưa con vượt biển, bôn ba nát hồn Bởi chàng trăn-trối: -Vì con, Hãy lo nuôi-nấng bảo-tồn tinh anh 2005 Xác anh mỏng mảnh, mong-manh Hồn anh tức-tưởi trời xanh có về? Đường dài em bước lê-thê Nuôi con cho vẹn lời thề với anh.
SƯ ĐOÀN 23 BỘ BINH HÀO HÙNG và KONTUM tháng 5,6-1972
Kính tặng tất cả những QLVNCH đã chiến đấu trong trận đánh Kontum hào hùng. Môt Sư Đoàn chọi ba* Từ dòng sông Dabla, Thuộc tỉnh lộ mười bốn: Sư Đoàn Hai Mươi Ba, Gồm: Chi Đoàn Chiến Xa, Ba Trung Đoàn Cơ Hữu. Bốn mươi ngày tự cứu, Địch đọ sức với ta. Nhận tiếp tế thả dù Địch và ta… cùng khu, Cách nhau một con lộ, Một dãy phố dân cư. * Trừ Bị** được tung ra, Tank 41 quân ta, Dưới đất có Đội Pháo, Mục tiêu quyết không tha. Trên trời có phi công, AD6*** anh hùng. Đạn từ trên bắn xuống, Đưa giặc vào đường cùng. Màn oanh kích tuyệt vời, Ngoạn mục cùng đất, trời; Ta tha hồ biễu diễn, Giặc tha hồ… xác phơi! Làm mồi cho phi pháo, Hoặc dơ tay đầu hàng! * Dân lấy lại tinh thần, Quân chủ động tình thế, Dù bị địch bao vây, Bộ Binh vẫn dạn dày, Tuyến kháng cự phòng thủ, Làm chủ tình hình ngay. Một ngàn xác Việt Cộng, Năm trăm súng tịch thu, Chiến xa cháy khói mù. Dân reo hò: CHIẾN THẮNG! Chú thích:
*Dựa theo “Hồi ký 25 Năm Khói Lửa” [trang 129-132] của vị tướng đã cầm quân tại mặt trận: Tướng Lý Tòng Bá: 1 Sư Đoàn 23 BB/QLVNCH bị cả 3 Sư Đoàn khét tiếng của địch là SĐ 2 Sao Vàng , SĐ 10 và SĐ320 bao vây tại Kontum từ 14.5 đến hết tháng 6.1972 **LựcLượng Trừ Bị ***Khu Trục AD6 của Không Quân ALVNCH
NGƯỜI LÍNH LUÔN HÀO HÙNG
“Ngoktu”, Huế, khe Sanh… Đã ghi bước chân Anh Thật kiêu hùng, ngạo nghễ Bao chiến tích lừng danh. Cánh dù còn lơ lửng Đạn veo véo xuyên đầu, Dù kiên gan chịu đựng, Cái chết cũng thật… mau! Từ “Trị Thiên vùng dậy” Dân vẫn hằng biết ơn Cuộc hành quân Lam Sơn Rồi “Mùa hè đỏ lửa”: Lửa nháng, mắt Anh… cay Đạn nổ, rồi ... miễng bay Tiền Sát Viên bị… pháo Áo trấn thủ máu nhầy Lính Mủ Đỏ oai hùng Đến viên đạn cuối cùng Anh vẫn còn chiến đấu Trong bom đạn mù tung Dù tử thần cận kề, Anh tung “Em 26” (lựu đạn M26) Mở đường máu chở che Cho bạn bè được thoát Tử thần vẫn còn… chê Bàn tay anh can đảm Quăng thêm nữa, ngược về Vị trí vừa xuất phát Ống liên hợp ép tai Miệng vẫn còn van nài, Gọi: “Tăng cường yểm trợ!” Anh đã chết bi ai Bao trận chiến ác liệt: Từ Quảng Trị, Nhị Bình, Sông Pô Kơ, Tân Cảnh, Đều nhuộm máu chiến binh Bao anh hùng Khinh Binh Giành giật từng sự sống Gương can đảm, hy sinh Chiến đấu cho dân lành Ơn các anh khôn cùng Từ “Kon tum kiêu hùng” Đến “Bình Long, anh dũng” Vì dân đã hết lòng Câu thơ viết cho Anh Những người đã nằm xuống Bài thơ hóa… long lanh Nhang tàn, vòng một hướng. Hướng Quê Nhà xa xăm Có bao người âm thầm Lời cầu kinh đêm vắng Cho những người thác oan.
MAI CHỊ VỀ (CÂY ÚA CHỜ XUÂN)
-Chị về, cưng gửi gì không? Chị cho em biếu Thương Binh ít quà Vui xuân, quên cảnh… mù lòa Sang năm em lại bánh, trà gửi thêm Chị hỏi: -Em đi có nhớ nhà? Chị ơi em nhớ mỗi đài hoa Thẹn-thùng trinh nữ bờ mi khép Nghịch-ngợm mỗi lần tay lén thoa Chị hỏi: -Em đem theo những gì? Chị ơi theo mỗi bước em đi Bụi tre, bó mạ xanh mùa cấy Đất Mẹ thương hoài lắm lụy bi! Chị bảo :-Sao em chẳng trở về? Chờ xuân! Em nhắc lại lời thề Bao năm rễ bứng lìa như thế Xứ lạ đem trồng úa tái tê.
CHIẾN-SĨ
Người ra bưng, lên núi, Nguời âm-thầm trở về, Mặc vợ con tiếc nuối Đường chiến-đấu nhiêu khê! Gom ước mơ, lý tưởng Người chọn đường hy-sinh Dù đang hưởng thanh-bình Quyết khước từ không hưởng Vì bụng đảng hẹp-hòi Đánh người không bằng roi “Rộng lượng”* đem tẩy não Nên tự-do phải đòi! Vì tự-do không có Chữ thúc ép em ghi Cho đồng-bào cố quốc Lời của Người- Đã- Đi Mấy ai đọc bằng hồn? Lời người viết cô-đơn, Gần nửa đời kêu cứu, Khi dân ngày… khổ hơn? Mấy kẻ nghe bằng tim, Những uất nghẹn im-lìm, Đã chôn vùi đáy biển, Hoặc núi rừng Việt Nam ?
*Chính sách khoan hồng vô nhân đạo nhất thế giới: “cãi tạo”
LÍNH MŨ ĐỎ
Câu thơ viết, tặng anh Lính Mũ Đỏ Từng ôm dù tung cánh rợp đường bay Cánh Hoa Dù tô đẹp sắc màu mây Từng chiến đấu hào hùng cho cờ thắm Cơn “sóng đỏ” nhuộm bao nhiêu oan khuất Cơm chiến trường, lửa đạn nếm, vì dân Dẫu gian nan cách mấy chẳng sờn gan Đem thân xác lót đường cho tổ quốc.
Từ khóa » Thơ Lục Bát Vnch
-
Dăm Bài Thơ Lính Trận - Bat Khuat
-
“Thơ Lính Chiến Miền Nam” Của Một Thời - Nam Ròm
-
THƠ CỦA NGƯỜI VIẾT VĂN LÀM LÍNH CHIẾN: TRẦN HOÀI THƯ
-
Thơ Lục Bát Mới
-
Category: VƯỜN THƠ CỦA LÍNH - Chiến Hữu VNCH
-
Hoàng Nhật Thơ: Người Lính VNCH – Tôi Nợ Anh
-
Thơ Hậu Chiến Tức Là Nền Thơ Miền Nam Trước 1975 - BBC
-
Chùm Thơ Lục Bát Tương Tư- Nhiều Tác Giả (ST), Phố Núi Và Bạn Bè ...
-
Thơ Tình Của Người Lính VNCH Viết Từ Chiến Trường Trước Tháng ...
-
Pleiku, Thơ Và Thi Nhân | OVV
-
Sài Gòn Xưa - Thơ Ý Nga - Viết Cho Anh Tưởng Niệm Nguời...
-
Trang Thơ Và Âm Nhạc GĐMĐVN/HTĐ&PC
-
Thơ Tình Của Người Lính VNCH Viết Từ Chiến Trường ... - Nguoi Viet