[Threeshot][HunHan] Đánh Mất Em - Chap 3 - Wattpad

"Bốp""chát""rầm"_ Mẹ nó Oh Sehun, cậu rốt cuộc đến tận cùng muốn như thế nào mới buông tha cho Luhan, cậu rõ ràng biết chuyện của MinHee không phải do lỗi của cậu ấy vậy mà vẫn hành hạ Luhan đến chết đi sống lại rồi tới đứa con của cậu cậu cũng ra tay, tôi cho cậu biết nếu Luhan của tôi có chuyện gì thì cậu đừng mong sống sót

_ Được rồi Baekhuyn àh, Luhan vẫn còn ở trong đó em mau ra đây ngồi đợi đi em ấy sẽ không có chuyện gì đâu- Chanyeol thấy Baekhuyn dần mất bình tĩnh thì nhanh chóng kéo Baekhuyn lại chiếc ghế gần đó, bơ luôn đứa em của mình đang nghệch mặt ra

2 tiếng trôi qua, Baekhuyn lẫn Chanyeol đang trong trạng thái lo lắng tới tột cùng, bụp một cái ánh đèn cấp cứu tắt, bước ra là vị bác sĩ trán đẫm mồ hôi, gương mặt mệt mỏi hiện lên trên khuôn mặt già nua

_ Bác sĩ, bạn tôi thế nào rồi, đứa bé sao rồi?- Baekhuyn thấy bác sĩ đi ra liền loạng choạng đứng dậy nắm lấy vạc áo ông run run hỏi, ngàn vạn lần đừng như cậu nghĩ

_ Chúng tôi đã rất cố gắng nhưng cậu trai đó ăn uống quá thất thường, đứa bé thì lại quá nhỏ để chịu chấn động lớn, phần đầu của cậu ấy bị va chạm quá mạnh dẫn đến xuất huyết não mất máu quá nhiều nên...... gia đình hãy chuẩn bị tâm lý, bây giờ các người có thể vào thăm cậu ấy rồi- bác sĩ nói rồi rời đi

"Đùng đùng đùng" âm thanh như sấm sét đánh vào 3 con người đứng như chết lặng kia, chuẩn bị tâm lý sao, vậy có nghĩa là......

_ Hahahahaha Oh Sehun anh đã hài lòng hay chưa hahahaha Luhan đã bị anh ép tới chết rồi anh có thấy hay chưa hahahaha anh đã trả thù được cho MinHee của anh rồi đó- Baekhuyn vô lực ngồi sụp xuống trên sàn bệnh viện, nước mắt trào ra như vỡ đê miệng không ngừng cười lớn. Sehun thì không nói gì chỉ nhanh chóng xoay người chạy vào nơi Luhan đang đợi anh, miệng không ngừng lẩm bẩm

_Luhan đợi tôi, cậu không được chết, cậu nhất định không được chết

Vào tới nơi nhìn thấy hình bóng mà 3 năm nay anh vẫn chìm đắm trong thù hận mà không hề nhận thấy cậu sao lại bé nhỏ tới như vậy, tại sao cậu lại yếu đuối tới như vậy, cảm giác muốn ôm lấy cậu vào lòng mà bảo vệ sao bây giờ lại mãnh liệt tới như vậy

_LUHANNNNNNN- Baekhuyn từ ngoài lao vào ôm lấy cậu, nước mắt thấm ướt mảng áo của cậu

Mệt mỏi mở mắt, trước mặt là Baekhuyn đang khóc trong lòng mình, phía sau là Chanyeol đang nhìn mình dáng vẻ đau thương, cố gắng dùng sức chạm vào Baekhuyn, giọng nói thều thào

_Baekhuyn... hứa với tớ phải sống thật tốt... và... chăm sóc cho...Sehun...anh ấy rất dễ đau....đầu... cũng rất...hay mất ngủ..còn...

_ Cậu đến tột cùng vẫn là quan tâm đến anh ta hay sao, anh ta chính là người đã khiến cậu ra như vậy cơ mà?

Baekhuyn Chanyeol lẫn Sehun đang đứng bên ngoài đều ngỡ ngàng với câu nói của cậu, đặc biệt là Sehun trái tim anh như vỡ vụn khi cậu đến cuối cùng vẫn là lo lắng cho anh như vậy, vẫn là yêu thương anh như vậy

_Tớ... muốn gặp anh...ấy... tớ muốn ....gặp Sehun- Luhan không trả lời mà gấp rút nói ra ước nguyện của mình, cậu cảm giác rằng mình sắp hết thời gian rồi

_ Luhan...tôi đây...tôi ở đây...xin lỗi em tôi sai rồi, cầu xin em, đừng rời khỏi tôi... cầu xin em- Sehun nghe cậu muốn gặp mình liền lao như tên bắn về phía cậu mà nói, bàn tay băng giá bao phủ đôi tay nhỏ bé đang run lên, nước mắt củaa cậu trào ra không ngừng, là anh xin lỗi cậu, là anh đang cầu xin cậu đừng rời đi nhưng biết sao đây Luhan cảm thấy như thân mình nhẹ bổng đi, ánh mắt mơ mơ hồ hồ ngắm nhìn khuôn mặt của anh, nở một nụ cười, gắng gượng nói

_ Se...Sehun... có phải hay... không bây... gi...giờ anh rất....vui.... vì..vì đã trả thù....cho...cho MinHee... nếu ...anh được vui...em...em đều ....chấp nhận...vì em...em yêu anh.... tạm biệt Sehun- Nở một nụ cười mãn nguyện, Luhan thật sự rất buồn ngủ, cậu nhìn thấy có một lối đi phía cuối lối đi là pama của cậu còn có MinHee đang vẫy tay mỉm cười, có lẽ cậu đã được giải thoát rồi....

_KHÔNGGGGGGGGGGGG- Sehun gào lên, nước mắt cũng nhanh chóng lăn xuống nơi gò má trắng noãn, anh thật quá ngu ngốc, đến khi mất đi cậu anh mới biết mình yêu cậu đến nhường nào, từ khi nào mà lòng hận thù đối với cậu đã chuyển đổi thành tình yêu như vậy, khoảng khắc đôi bàn tay bé nhỏ của cậu rơi tự do xuống giường cũng chính là lúc trái tim anh như vỡ vụn thành ngàn mảnh, chỉ có thể điên cuồng mà gào khóc để cậu vì thương hại anh mà tỉnh lại, đúng rồi là lòng thương hại, một Oh Sehun mà bây giờ lại đi cầu xin lòng thương hại của người khác

Baekhuyn thì đã ngất từ lúc nào đang nằm trong lòng của Oh Chanyeol, anh bất lực nhìn đứa em ngu ngốc của mình, vì thù hận che lấp đến khi mất đi thì lại đau đớn tâm can

.............................

Ngày chôn Luhan là một ngày mưa dai dẳng như khóc than cho cậu, Sehun Chanyeol Baekhuyn cùng toàn bộ người làm cho Oh gia đều khóc vì cậu, Sehun thì quỳ xuống bên mộ cậu mà thẩn thờ, trên mặt không biết bao nhiêu là vết bầm tím đỏ, Baekhuyn thì do khóc quá nhiều đứng cũng không vững đành nhờ Chanyeol ôm trong lòng

_ Luhan ngàn vạn lần xin lỗi em, là anh sai rồi, là anh đã sai rồi, mặt kệ em có nghe hay không anh vẫn sẽ nói anh yêu em, rất rất yêu em Xi Luhan- Nước mắt lại một lần nữa trào ra hòa cùng những hạt mưa nặng trĩu, anh đau đớn dằn vặt tâm can bên cạnh mộ cậu

"Sehun đừng khóc, em nghe thấy rồi, em cũng rất yêu rất yêu anh Oh Sehun, em vẫn mãi mãi chờ anh" Như một giọng nói thì thầm bên tai Sehun khiến anh bật dậy ngước nhìn xung quanh, sau đó lại tự mỉm cười hạnh phúc, lời nói của anh cậu đã nghe rồi vậy là cậu vẫn còn bên cạnh anh chưa hề xa rời, cậu vẫn luôn mãi trong trái tim của anh.

Hương mộc lan chẳng thể khỏa lấp nổi bi thương

Trầm ngâm nghe tiếng gió lòng quặn đau

Hồi ức khắc vào mảnh trăng tàn

Thiên đường ấy là nơi ta đã từng yêu người.....

--------------------------------Hoàn---------------------------------

Từ khóa » Truyện đánh Mất Em Bạch Sở Sở