Tịch Chiếu Huề Phương điện - Đam Mỹ Mới Hoàn

Tịch chiếu Huề Phương điện

20190325

Tác giả: Tiêu Đường Đông Qua

Thể loại: cổ trang, cung đình nội chiến, NP, nhất thụ đa công, huynh đệ văn, HE

Biên tập: Tử Kì (wp abc9631548)

Phần mềm hỗ trợ: QT, Google Dịch

Tình trạng: Hoàn (51c) (03/03/2019)

———-

Văn án

“Một Mộ Dung Nghi vừa tiến cung, từ thường dân thoắt cái đã thành hoàng tử.

Một Tứ ca Mộ Dung Đinh Hiên dịu dàng nho nhã.

Một Lục ca Mộ Dung Phi Dật lòng dạ xấu xa với nụ cười khuynh thành.

Còn có thanh mai trúc mã của cậu, Thập đệ Mộ Dung Vũ…

Thứ tình yêu lặng lẽ mà sâu lắng nọ, trong nháy mắt rộ lên tung tóe, ai ngờ được khoảnh khắc được thưởng thức thứ ánh sáng ấy cũng chính là khoảnh khắc đôi mắt mình chết đi?”

———–

Review (by KellyTran1)

Đánh giá: 9/10

Một trong những bộ đa công mình thấy hay là bộ này. Truyện rất cảm động và làm cho người đọc luyến tiếc. Mộ Dung Nghi từ một đứa bé nghèo bình thường bỗng nhiên trở thành hoàng tử. Lúc trước khi vào cung Nghi nhi có cứu một đứa bé lớn tuổi hơn mình. 2 đứa ước hẹn ghê lắm, xong đứa bé đó được rước về , cả 2 ko gặp được nhau nữa. Nghi nhi nhập cung, được tứ ca Mộ Dung Đinh Hiên quan tâm chăm sóc, được cửu đệ Mộ Dung Vũ yêu thương, chỉ riêng lục ca- Mộ Dung Phi Dật – đặc biệt ghét mình.

Nhưng phía sau đó là một bí mật, Phi Dật chính là đứa trẻ mà Nghi nhi hứa hẹn, sau một cơn sốt mà em quên hết. Còn Phi Dật lúc đó đang bị mù nên anh ko biết mặt em, bao năm qua vẫn tìm em, sau một lần tình cờ anh phát hiện em là đứa trẻ năm xưa, thì oái âm thay, Nghi nhi đã yêu Mộ Dung Vũ. Tiếp theo thì rất hay, đọc sẽ biết nha. Thanks.

———

Review (wp nakaomo216)

Tóm tắt: Xin phép cho ta không viết tóm tắt bộ này. Những đam thiên về tình cảm mà ít sự kiện nếu viết tóm tắt/spoil khi đọc sẽ vô vị lắm. ^^

Điểm cộng: – Nhẹ nhàng, sâu lắng, đọng lại rất nhiều cảm xúc

Điểm trừ: – Ta không rõ nữa, cụ thể là khi đọc xong thì trống rỗng, thôi thì coi như không có điểm trừ với ta đi.

Cảm nhận cá nhân:

Mạch truyện giống như cái ánh nắng chiếu trên điện Huề Phương, nhẹ nhàng, bao trùm nhưng cường độ ở mỗi nơi là khác biệt. Ví dụ như ánh nắng tình yêu của Mộ Dung Phi Dật cường liệt và say đắm, giống như ánh sáng tình yêu ảm đạm của Mộ Dung Đinh Hiên, cũng sẽ là ánh sáng nghịch ngợm của Mộ Dung Vũ. Ba người con trai ấy mang lối tính cách khác nhau nhưng đều hướng về phía Mộ Dung Nghi, nặng tình với cậu ta và thể hiện nó theo cách thức riêng biệt.

Đầu tiên là Mộ Dung Vũ, người với Mộ Dung Nghi được tác giả xây dựng ngay từ đầu là “Lưỡng tình tương duyệt”. Chắc chắn một khi bạn đặt chân vào thế giới của Tịch Chiếu Huề Phương Điện bạn sẽ nhận ra ngay cái kết cục của nó, Vũ và Nghi sẽ bên nhau. Nhưng ở phương diện cảm xúc, tôi cho rằng tác giả viết về Mộ Dung Vũ cùng chuyện Vũ Nghi thật không nhiều cảm hứng và sâu sắc. Ba năm Mộ Dung Vũ bị đày ra biên quan dường như là ý tứ của tác giả giúp cho tình yêu của hai anh kia. Ai, dù sao cái kiểu tình yêu mà tác giả dựng cho Nghi Vũ không được lòng đông đảo chúng hủ, nhất là khi còn tồn tại một người khiến cho 90% người đọc TCHPĐ đều yêu là Mộ Dung Phi Dật.

Nói đến Mộ Dung Phi Dật, ta thừa nhận anh có tố chất hoàng đế *cười lớn*, một Minh Quân thì phải như anh, thủ đoạn, lãnh khốc, nhưng không bừa bãi. Lí do anh được nhiều người yêu như vậy chính là vì tình yêu đau khổ của mình. Phi Dật có những cái sai, nhưng tình yêu của anh mãnh liệt khiến cho kẻ khác cảm động, và tất nhiên khiến cho Mộ Dung Nghi vốn cùng Mộ Dung Vũ không thể không động lòng. Nhờ cái sự mãnh liệt đến đau đớn của anh mà bé Nghi bị ghét không ít (haha). Dù sao với cái kết truyện, khi mà Phi Dật sử dụng đến chiêu cuối cùng mình có thể: Giả điên để kéo Mộ Dung Nghi vốn bỏ trốn cùng Mộ Dung Vũ quay về thì ta biết truyện này mặc định để anh làm nhân vật nổi tiếng rồi =)))

Cuối cùng, ta muốn nhắc tới ánh sáng ảm đạm nhưng vô cùng nhu hoà trong lòng ta: Mộ Dung Đinh Hiên. Rất nhiều người khi đọc TCHPĐ không để ý đến anh, nhưng ta khác, ta để ý anh, và thương anh hơn tất thảy. Mộ Dung Vũ hạnh phúc nhất khi có thể đường hoàng ở bên Mộ Dung Nghi, Mộ Dung Phi Dật có thể giả điên giả dại để ở bên cạnh ẻm, còn Mộ Dung Đinh Hiên chỉ có thể âm thầm, âm thầm giúp đỡ khi em ở trong cung, âm thầm ngắm nhìn ba người kia đùa giỡn trước mắt. Mộ Dung Đinh Hiên chưa bao giờ nói ra tình cảm của mình, nhưng tâm ý của anh cũng sâu đậm như hai kẻ kia. “Bất quá, Tứ thúc người có biết, ánh mắt người khi nhìn Cửu Thúc cùng với ánh mắt Phụ Hoàng nhìn Cửu Thúc lúc hắn ngủ quên ở trong sân rất giống nhau không?”. Ai bảo chỉ có Phi Dật mới mãnh liệt, Đinh Hiên cũng mãnh liệt như vậy! Nhưng Phi Dật bùng phát mọi thứ, còn Đinh Hiên thu liễm mọi thứ. Anh không hèn nhát, nhưng anh biết cái ngưỡng mà mình cần giữ là gì. Nghi coi Vũ của hắn là tình yêu tri kỉ, coi Phi Dật là tình yêu bất đắc dĩ, còn anh mãi mãi chỉ là người huynh đệ tốt. Anh không thể liều mạng như Phi Dật, bởi anh biết cái kết quả đó không được như y.

Và sau một hồi cảm thán cho số phận công, ta tìm đến để xét nét em thụ *vươn vuốt*. Mộ Dung Nghi, cái con người này mâu thuẫn nhưng cũng rất đơn thuần. Điều ta hứng thú duy nhất ở bé chính là bé có biết đến “trò lừa gạt cuối cùng” của Phi Dật ca không? Có biết đến tình yêu thầm kín của Đinh Hiên ca không? Ta nghĩ ý đầu có thể là có. Bởi vì khi đọc đoạn kết, ta đột nhiên rất muốn khóc khi nghĩ về khung cảnh ấy. Tại sao phải làm đau nhau nếu đã biết đối phương sẽ mãi không buông tay? Rõ ràng lời thì thầm của Mộ Dung Nghi có nghĩa là: Ta biết rõ ngươi yêu ta, cũng biết tim ta không phải không khắc ghi ngươi, nhưng chung quy ta là kẻ hèn nhát, tình yêu càng bao la càng cuồng ngạo lại càng khiến ta bất an đến mức không dám đáp lại… Ta biết ngươi không điên, nhưng dù vậy ta cũng sẽ chọn chăm sóc ngươi, cùng ngươi đốt đèn nói chuyện đến chết. Còn lại vấn đề với Đinh Hiên ca, thứ cho ta không đoán được, bởi vì đến cuối cùng ta cũng chẳng tìm được chút hi vọng gì từ bé Nghi dành cho anh. TT_TT

Cái kết của TCHPĐ đối với người này là SE, người kia là HE. Với ta, ta chọn là HE, bởi lẽ cảnh cuối cùng mà ta nhìn thấy chính là bức tranh có đủ bốn kẻ bên trong vòng xoáy tình yêu, ở cạnh nhau dưới ánh nắng vàng xuyên suốt tác phẩm. Dẫu vậy, như tựa của bài review này, như nắng vàng cuối thu, TCHPĐ trong ta mãi là nắng vàng cuối thu, cái kết tốt nhất cho một câu chuyện buồn.

————

Review (wp linhphongnhsthi)

Bộ này tớ biết đến trong một lần đi lục lạo đam mỹ để đọc. Mà quá trình đọc cũng rất gian nan. Lúc đọc tóm tắt giới thiệu [ gần như là kể hết cả câu chuyện ^^ ] tớ bị ấn tượng với cái tên truyện “Tịch chiếu”, thế là bắt đầu tìm đọc. Đọc đọc đọc miết, mới phát hiện ra bản dịch dang dở. Bay sang các nhà khác, hoảng hốt phát giác ra “sao nhà ai cũng chưa hoàn thế này”. Đến khi tìm được bản hoàn chỉnh, nó nằm trong trang wattpad, mà điện thoại tớ lúc ấy load wattpad thua cả rùa T_T Cho nên đọc được 1 trang wattpad xong phải đợi gần 5 phút mới có trang thứ 2 để đọc, đã vậy vì đọc dang dở nên lúc sang wattpad đọc, phải tìm rất nhiều trang mới tìm ra được chỗ để đọc tiếp. Tớ nhớ lúc đó trong wattpad có khoảng 112 trang, mà tớ phải mất 3 ngày mới đọc xong được bộ này. Sau này tìm được bản word, phi thường muốn đập đầu vào tường. Cũng vì lẽ đó mà tớ rất quý bản word mình vô tình tìm được: )

Bộ này, cái kết lửng lơ giữa HE và SE lắm. Cả một mạch truyện thấm đẫm một nỗi buồn từ tên truyện cho đến dòng cuối cùng, nhưng vẫn là không dứt ra được. Cho dù nó buồn, buồn thê lương, đã là tịch chiếu thì có cái gì mà vui, nhất định sẽ rất khổ, nhưng vẫn muốn đi theo để biết được cái hồi buồn sẽ đến đâu, sẽ như thế nào.

Bộ này là nhất thụ đa công, và cho đến giờ, tớ vẫn luôn thắc mắc là thật ra Mộ Dung Nghi yêu ai giữa Mộ Dung Phi Dật và Mộ Dung Vũ. Vì chiếm gần hơn nửa câu chuyện tồn tại tình yêu của Nghi với Vũ, Nghi dành cho Vũ, nhưng đến cuối cùng Nghi lại lựa chọn không rời xa Phi Dật, đã vậy nội tâm Nghi còn xuất hiện loại tình cảm “ Rốt cuộc hiểu được chính mình cũng không phải chưa bao giờ yêu hắn” [ hắn ở đây là Phi Dật ấy ]. Nhưng tớ không có ý định tìm hiểu cho cặn kẽ, vì cho dù tìm ra được thì sao, cũng sẽ có người tổn thương thôi, không phải Vũ thì cũng là Phi Dật, còn có một người luôn lặng lẽ bảo hộ Nghi là Đinh Hiên.

Tớ đau lòng trước tình cảm của Phi Dật dành cho Nghi, cũng giận đoạn tình cảm ấy nhiều lắm. Tình cảm này xuất phát từ những ngày mình còn lưu lạc nhân gian, gặp được người bảo bọc cưu mang, dù lúc ấy mới chỉ là một hài tử nghèo nàn, vẫn không quên chia sẻ miếng ăn cho mình, còn hứa sẽ lấy mình làm nương tử. Từ cảm động mà khắc cốt ghi tâm, để ngày sau không phải là báo đáp lại một tấm chân tình lúc hoạn nạn, mà là để bảo bọc yêu thương ngược trở lại cho xứng đáng những ngày đã che chở ta, cho thỏa được tình yêu ta dành cho ngươi. Nhưng sau đó thì sao, đến lúc ta có thể bảo trụ được ngươi, tìm lại được ngươi, hài tử ngày xưa ngươi từng cưu mang ngươi lại hoàn toàn không nhớ, giống như đoạn tình cảm ta chôn giấu bấy lâu bỗng hóa hư không, là vô ích sao. Đã vậy, ngươi còn đem lòng yêu thương kẻ khác. Phi Dật không cam tâm nhìn người mình yêu thương suốt mấy trời đằng đẵng ở bên cạnh người khác, nên không từ thủ đoạn để giữ lấy người đó. Cho dù việc y làm trái ngược hoàn toàn với tình cảm y mang, yêu một người là phải tỏ ra thờ ơ nhẫn tâm với kẻ đó, bởi trong chốn thâm cung nội đấu ngoại đá, thứ gì mình càng yêu thích càng dễ gặp nguy hiểm. Tình cảm của Phi Dật sâu và nặng lắm, lúc Nghi nhi cố tình làm cho bản thân mình ngã ngựa, Phi Dật hóa điên, đủ hiểu tình cảm hắn dành cho Nghi có bao nhiêu thật tâm và sâu sắc. Nhưng vì quá sâu và nặng, mà vô tình khiến nó trở thành loại hành động độc chiếm đến nhẫn tâm. Yêu một người đâu nhất thiết phải là chiếm hữu được người đó, nhưng Phi Dật không hiểu, Phi Dật chỉ cần biết có được Nghi nhi, điều gì y cũng có thể làm, dù đó là giết chết người mà Nghi nhi yêu nhất. Phi Dật cam tâm ôm lắm thân thể Nghi nhi, mặc kệ tâm Nghi nhi sớm chết đi theo cái chết của Vũ. Đến phút cuối cùng, chính đoạn tình cảm sâu lớn ấy khiến Phi Dật không thể chấp nhân được sự thật mình đã mất đi Nghi nhi mà hóa điên. Cú ngã ngựa của Phi Dật khi Nghi cùng Vũ rời đi, là biểu hiện của mọi đau đớn thất vọng đến cùng cực. Ngỡ như thấy được hình ảnh Phi Dật vô hồn nhìn vào khoảng không nào đó, bất lực mà thốt lên, tại sao đến cuối cùng cũng rời bỏ ta mà đi?

Tớ trân trọng đoạn tình cảm của Nghi dành cho Vũ, hạnh phúc khi ở bên cạnh người mình thích, tàn lụy khi người mình ấy chết đi. Lúc ngỡ là Vũ không còn trên đời này nữa, Nghi đã tuyệt vọng mà ôm xác Vũ ngẩn ngơ nửa tháng trời. Nửa tháng trời ấy, là khoảng thời gian tâm Nghi chết đi từ từ, chết theo kỉ niệm ,chết theo con người đã sớm tàn hơi lạnh thân trước mắt. Thống tâm tật thủ, đau đến mức mình chỉ muốn chìm đắm trong kí ức cùng người đó, như một liều thuốc an thần giúp mình xoa đi vết thương vô hình này. Trong lòng Nghi lúc ấy chỉ có Vũ, ngoài Vũ ra, cho dù là ai, dùng biện pháp gì, cũng không lay chuyển được tình cảm ấy. Thâm tâm của Nghi, Mộ Dung Vũ là một điều chân thành thật tâm nhất y có thể giữ gìn trọn vẹn, là điều quý giá nhất mà y muốn trân trọng cùng với mẫu thân của mình. Nhưng không vì thế mà Nghi cố chấp ôm lấy nỗi đau, không vì thế mà Nghi tự lừa dối mình rằng Vũ chưa mất đi, ngược lại, Nghi hiểu, Vũ là gió, nên Nghi phải buông tay, Vũ đã làm nhiều thứ chỉ để đổi lại an bình cho Nghi, thì Nghi phải sống trọn vẹn ngày tháng để những gì Vu hi sinh không trở thành vô ích. Đến khi phát hiện Vũ chỉ giả chết, Nghi có bao nhiêu mừng rỡ, bao nhiêu hạnh phúc. Yêu một người thật tâm chân tình từ đầu đến cuối như vậy, thật sự khiến người ta cảm động.

Tớ còn bất lực nhưng rất đỗi tự hào về đoạn tình cảm của Mộ Dung Đinh Hiên. Đinh Hiên từ đầu đến gần cuối không hề nói trắng ra “ta thích đệ” nhưng vẫn làm tớ hiểu được, Đinh Hiên thích Nghi đến nhường nào. Lặng lẽ yêu, lặng lẽ bảo hộ, miễn người mình thương được hạnh phúc thì đến đâu cũng làm được. Hiên cũng biết đau, còn thấu hiểu được nỗi đau của Nghi khi nhìn Nghi ôm xác Vũ. Vì Nghi, Vũ làm bao nhiêu chuyện, không màng hoàng vị, cũng chỉ để bảo vệ Nghi tránh khỏi hiểm nguy. Tình cảm của Hiên dành cho Nghi, vừa giống như tình cảm của ca ca dành cho đệ đệ mình rất mực yêu thương, vừa giống như một kẻ yêu đơn phương chẳng cần đáp trả. Tình cảm của Hiên, đến cuối mới được khẳng định một lần thông qua lời kẻ khác, nhưng đủ để thấy dù lặng lẽ đến đâu, một đứa trẻ cũng thấu hiểu được “Bất quá, Tứ thúc người có biết, ánh mắt của người nhìn Cửu thúc cùng với ánh mắt của Phụ hoàng nhìn Cửu thúc lúc hắn ngủ quên ở trong sân đều giống nhau không?” Cho nên mới nói, đoạn kết thật sự thỏa mãn, giải quyết được những vấn đề khúc mắc mà không cần ai đau khổ hay chia lìa.

Cái kết là cả nhà cùng ở bên nhau, ai rồi cũng có được nhau theo từng khía cạnh riêng lẻ, Vũ cùng Nghi quay về cung sống với Phi Dật đã hóa điên cùng Đinh Hiên ca, ngày nào cũng lặp lại mỗi một cảnh Đinh Hiên nhìn Nghi đuổi theo Phi Dật chạy khắp sân, sau đó Vũ nhảy ra đem Phi Dật kéo đến trình diện trước mặt Nghi, mỗi ngày đều diễn một lượt, nhưng chưa bao giờ là nhàm chán với người trong cuộc.

Nắng chiều trên điện Huề Phương, niềm vui nhẹ nhàng, nỗi đau thì sâu thẳm. cái buồn cứ thấm đượm lòng người mãi mãi như thời khắc ráng chiều…

———-

Link: https://abc9631548.wordpress.com/dam-mi/tichchieu/

Từ khóa » Tịch Chiếu Huề Phương điện