Tiếc Chi Một Nụ Cười - Thế Giới điện ảnh
Có thể bạn quan tâm
- Mới nhất
- Điện ảnh Việt Nam Thế giới Hollywood Hàn Quốc Hoa Ngữ
- Truyền hình Hoa Ngữ Thế giới Việt Nam Hàn Quốc
- Sao Gương mặt Hậu trường sao
- Văn hóa & Giải trí Showbiz 360 Tin tức Sự kiện
- Trải nghiệm sống Đi & trải nghiệm Phong cách sống Tâm sự - Chia sẻ
- Đường tới kịch bản
- Photos
- Video
- Trải nghiệm sống
- Tâm sự - Chia sẻ
(TGĐA) - Tôi xem lại mình và xấu hổ, dường như tôi đang trở nên cau có, già nua vì tuổi tác hay stress bởi công việc mưu sinh, bởi những lo toan của một người phụ nữ có gia đình và hai cô con gái nhỏ. Đó hoàn toàn không phải những lý do chính đáng cho thái độ sống của bản thân, vì nụ cười đâu có mất tiền mua, tại sao tôi lại ít cười như thế?
16:39 | 21/05/2015| Đàn ông Việt ở Mỹ | |
| Bài học về tự do, tôn trọng… | |
| Đàn bà nói xấu…đàn bà |
|
Sáng nay, tôi đi chợ về, quãng đường từ chợ về đến nhà mất khoảng 15 phút đi bộ. Trong khi tôi đang mải mê suy nghĩ về… nước Mỹ thì có một người đàn ông Châu Á khoảng gần 60 tuổi, vóc dáng gầy gò vừa nhìn thấy tôi đã hớt hải chạy đến gần. Theo phản xạ, tôi hơi hoảng hốt vì buổi sáng đường rất vắng, hầu như không có ai xung quanh, cảm giác đa nghi và chuẩn bị phòng vệ cho trường hợp xấu nhất ngay lập tức trỗi dậy. Tôi liên tưởng ngay đến mấy vụ cảnh báo đầu độc bằng thuốc mê để lừa tiền mà các bạn trên mạng Facebook ở Việt Nam đang liên tiếp cảnh báo. Nhất là cái túi tôi đang đeo trên người lại đựng không ít tiền mặt. Người đàn ông đó nói một tràng tiếng Anh tỏ thái độ rất tha thiết (Tôi xin đính chính là thành phố tôi đang sống, những người vô gia cư đứng ở ngã tư xin tiền và trông chờ vào sự giúp đỡ của người khác không phải là hiếm hoi). Tôi xua tay ngay lập tức: “I’m sorry, my English is not good!”. Ông ta hỏi: “Are you Vietnamese?”. Tôi gật đầu. Ông ta mỉm cười: “Vậy cô vui lòng cho tôi hỏi ở đây người ta đổ rác vào thứ mấy?” Tôi trả lời: “Thứ 3 chú ạ, ủa mà tại sao chú lại không biết lịch đổ rác vậy?”. Ông ta nói: “Vì tôi mới chuyển đến khu này và chưa kịp làm quen với hàng xóm. Tôi cảm ơn cô nhé”. Tôi nói: “Không có gì ạ!” rồi đi tiếp, chợt nghĩ sao mình vẫn chưa thể nào bỏ được thói quen nghi ngờ người lạ như một phản xạ thường trực, cho dù, đó là người cùng dòng máu Việt với mình, đến mức mỗi lần đi shopping ở các trung tâm thương mại lớn nhất tôi cũng khư khư giữ lấy túi xách và điện thoại di động, mặc dù chồng tôi cam đoan là không có, hoặc ở đây rất ít kẻ cắp hoặc kẻ móc túi.
|
| Nước Mỹ, đất nước của bão tuyết, của áp lực đồng tiền, của nạn thất nghiệp tràn lan bắt nguồn từ những cơn khủng hoảng tài chính nặng nề…, và nước Mỹ trong mắt tôi cũng vô cùng thân thiện với nụ cười luôn nở trên môi người bản xứ, với những thành phố xanh, sạch đẹp, nhiều cây xanh, hoa trái bao quanh các khu nhà đẹp đẽ, duyên dáng như thiên đường có thật. Tôi đã dần bớt đi nỗi lo âu, sự lạc lõng của người con xa xứ khi nhận lấy những nụ cười vô giá ấy. |
Tôi lại nhớ có lần cả gia đình tôi đi siêu thị, vừa bước xuống xe thì một ông Tây tiến lại mỉm cười rất tươi và chào: “Hello!”. Tôi ngớ người ra hỏi chồng: “Bạn của anh phải không?”. Chồng tôi lắc đầu: “Không, ông ấy thân thiện thôi mà, có thể là nhìn tụi nhỏ nhà mình ông ấy thấy dễ thương chăng?”. Sống gần nửa năm trên đất Mỹ mà tôi vẫn ngại ngại làm sao khi người đối diện chả quen thân gì cứ chào hỏi rối rít và chúc nhau từ sáng đến tối. Khi còn ở Việt Nam, tôi vẫn nghĩ người Việt vô cùng dễ gần, dễ tiếp xúc và thoải mái, nhưng sang Mỹ rồi tôi mới thấy, người Mỹ thân thiện không kém. Họ luôn luôn vui vẻ và tạo cảm giác sống tích cực cho mọi người xung quanh. Nhất là những người bán hàng. Hầu như tôi ít khi phải phàn nàn về điều gì vì họ rất tôn trọng khách hàng theo phương châm: “Vui lòng khách đến vừa lòng khách đi”.
|
Tôi có ấn tượng đặc biệt với một cô thu ngân người Mỹ khoảng 50 tuổi, có bộ tóc màu bạch kim ở siêu thị Wallmart gần nhà, công việc của một thu ngân dĩ nhiên là không nhàn nhã gì, họ phải làm việc luôn chân luôn tay không ngừng nghỉ, vì mức độ mua sắm của người Mỹ rất cao. Nhưng sau vài lần quan sát, tôi thấy rằng cô luôn cười rất tươi với khách hàng, cô vui vẻ đến nỗi tự nhiên tôi phải xem lại mình và xấu hổ, dường như tôi đang trở nên cau có, già nua vì tuổi tác hay stress bởi công việc mưu sinh, bởi những lo toan của một người phụ nữ có gia đình và hai cô con gái còn quá nhỏ? Đó hoàn toàn không phải những lý do chính đáng cho thái độ sống của bản thân, vì nụ cười đâu có mất tiền mua, tại sao tôi lại ít cười như thế? Người Việt chẳng có câu: Một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ còn gì. Tôi đã từng lý giải nguyên nhân, bởi nghệ thuật đối đãi khách hàng khiến họ niềm nở một cách khó tin, nhưng chẳng có ai giữ mãi được nghệ thuật sống đó nếu từ đáy lòng họ không phải là một con người có tấm lòng bao dung cởi mở với những người xung quanh.
| Đàn ông dễ hư? (TGĐA) - Đàn ông dù có bản lĩnh đến đâu cũng dễ dàng sa ngã ... |
| Thương người mất mát (TGĐA) - Tôi ngẫm ra rằng, đàn bà nếu thực sự thương yêu nhau, sẽ ... |
| Hôn nhân hay tự do? (TGĐA) - Sáng chủ nhật, cứ 15 phút trên bảng tin Facebook cá nhân của ... |
| Giấc mơ chồng Tây ngọt ngào (TGĐA) - Sau giấc mơ có thật phũ phàng, tôi đã thôi đưa các anh ... |
Cấn Vân Khánh
Tin liên quan
Đàn bà hơn nhau tấm chồng
Hơn một năm sau đăng quang Bạch Công Khanh xây cầu nửa tỷ cho người nghèo Tin mới hơn
-
Thế giới Điện ảnh online tuyển Phóng viên/Cộng tác viên -
5 bí quyết 'vàng' để giữ lửa khi yêu xa mùa Covid -
Công nghệ mới tổng đài ảo trí tuệ nhân tạo giúp tư vấn khách hàng và nhận đơn hàng -
5 bí quyết giúp freelancer quản lý thời gian hiệu quả -
5 cách để tự đánh giá điểm mạnh, điểm yếu của bạn -
4 dấu hiệu cho thấy bạn thích hợp làm freelance -
3 tips làm đẹp đơn giản chị em nên áp dụng ngay -
Hoa khôi Huỳnh Thúy Vi giải nhiệt với món chè hạt sen nha đam
Tin cũ hơn
- Vào bếp cùng Hoa khôi Huỳnh Thúy Vi với món gỏi măng cụt đậm hương vị miền Tây
- Bệnh thành tích
- Lòng biết ơn và sự đương nhiên
- Ông quan ở xứ hoa Tulip
- Làm thế nào để thu hút vượng khí vào mùa thu?
- Chọn giày thế nào cho tốt?
- Những người giàu túng thiếu
- May mắn với trang trí nội thất ô tô
Đọc nhiều nhất
- Mới nhất
- Điện ảnh
- Truyền hình
- Sao
- Văn hóa & Giải trí
- Trải nghiệm sống
- Đường tới kịch bản
- Photos
- Video
Tạp chí Thế giới điện ảnh online
Cơ quan chủ quản: Hội Điện ảnh Việt Nam
Giấy phép hoạt động số: 457/GP-BTTTT, Bộ Thông tin và Truyền thông cấp ngày 15/12/2023
Tổng biên tập: Hoàng Anh Tuấn
Tòa soạn: 51 Trần Hưng Đạo, Hoàn Kiếm, Hà Nội
Điện thoại: 024 3943 1492
Chỉ được sao chép nội dung khi có sự đồng ý bằng văn bản
Bài vở cộng tác xin gửi về: [email protected]
Theo dõi Tạp chí Thế giới điện ảnh online trên:Từ khóa » Tiếc Gì Một Nụ Cười
-
NHẠC SINH HOẠT VPV || TIẾC GÌ MỘT NỤ CƯỜI || TCVPV - YouTube
-
Tiếc Gì Một Nụ Cười_ Cha Tuyên úy Giuse Thịnh.MOV - YouTube
-
Bài Ca Sinh Hoạt Sử Dụng Trong Khóa Huấn Luyện Dự Trưởng
-
BNI Highland - " Tiếc Gì Một Nụ Cười Tặng Nhau Mỗi Lần Gặp...
-
Đừng Tiếc Chi Một Nụ Cười - Vườn Hoa Phật Giáo
-
Cớ Sao Tiếc Một Nụ Cười | Báo Dân Trí
-
Tặng Cho Nhau Ngàn Nụ Cười
-
Ngọc Bảo On Instagram: “Tiếc Gì MỘT NỤ CƯỜI #cônggiáo ...
-
Tiếc Gì Những Nụ Cười Mà Không Thể Trao Nhau - Blog Radio
-
CÁCH MẠNG CƯỜI – TẠI SAO KHÔNG? - Lửa Việt
-
Chớ Nuối Tiếc - Lý Hải
-
The Men - Nụ Cười Đắng
-
Lời Bài Hát Sau Một Nụ Cười


