Tiểu Hùng Tinh: Dĩ Thực Vi THIÊN (Trao đổi) - Bút Nguyên Tử

MỤC LỤC BLOG

  • Trang chủ

Thứ Năm, 24 tháng 7, 2014

Dĩ thực vi THIÊN (Trao đổi)

(Trao đổi, tranh luận- Báo Văn nghệ số tháng 11/ 2004)(*) NGUYỄN VĂN HÙNG GV Trường Cao đẳng Sư phạm Sóc Trăng - Trước hết, xin khẳng định có câu Dân dĩ thực vi thiên. “Sử kí: Lệ Sinh, Lục Giả liệt truyện viết: Vương giả dĩ dân vi thiên, nhi nhân dân dĩ thực vi thiên”. “Thiên” là cao nhất, quan trọng nhất, vua coi dân là cao nhất, còn dân coi việc ăn là cao nhất. Thành ngữ này ý nói nhân dân coivấn đề ăn là vấn đề to lớn nhất, cơ bản nhất trong cuộc sống” (Từ điển thành ngữ điển cố Trung Quốc, mục 441, trang 123, Gs Lê Huy Tiêu biên dịch, Nxb Khoa học xã hội, HN, 1993). Hỏi thử các vị cao niên túc nho ông Nguyễn Đình Tựnói đến căn cứ vào đâu mà bảo rằng “không hề có”? Đã có câu đó thí ông Tiến đâu có nghe nhầm gán ghép mà chính ông Tự đã nhầm rồi gán ghép cho người ta là nhầm vậy. Người ta nói có sách, mình không nghiên cứu nên cứ tưởng rác vườn rồidọn quét tới. Và cũng vì vậy mà quét trúng bản thân ông Tự hồi nào không hay! - Trong câu Dân dĩ thực vi thiên, trời đây hàm nghĩa cao nhất, to lớn nhất. Dân xem việc ăn là tối thượng bị ông Tự hiểu một cách méo mó, xuyên tạc: “Dân lấy trời để ăn hay dân đợi trời cho ăn… Nói tóm lại câu đó chả có ý nghĩa gì”, “Làm sao lấy trời để làm cái ăn của dân được”. Cũngvì xuất phát từ chỗ ông Tự chorằng Trần Quốc Tiến nghe nhầm, gán ghép, bịa ra nên câu ấy không có giá trị gì nên ông Tự đã dùng một mớ lập luận hồ đồ bác một cách lấy được, cố tình méo mó ý nghĩa câu trên. - Ông Tự thắc mắc: “Dân lấy ăn làm trời” vậy còn vua quan thế nào? Xin hãy đọc đoạn Sử kí đã dẫn: “… Vương giả dĩ dân vi thiên” (Bậc vương giả lấy dân làm trời), “nhân dân dĩ thực vi thiên” (Dân lấy ăn làm trời), suy lí thì biết cái ăn của người dân quan trọng biết bao nhiêu đối với bậc vương giả, muốn cai trị dân thì điều trên hết (tối thượng) là phải lo cái ăn cho dân. Ở đây, chúng tôi không luận đến vấn đề Dân dĩ thực vi tiên hay Dân dĩ thực vi thiên câu nào xác đáng hơn, chỉ thấy rằng câu nào cũng có ý nghĩa, cũng đề cao vấn đề ăn của người dân. Mới hay, luận bàn nhất là Dọn vườn phải rất nghiêm cẩn, phải đắn đo nghiên cứu cho kĩ, coi chừng gậy ông lại đập lưng ông. Chúng tôi cũng ngạc nhiên vì sao bài như bài của ông Nguyễn Đình Tự lại được đưa vào mục Dọn vườn. Coi chừng dọn không sạch mà làm rối, vấy luôn cả vườn. ------- (*) Báo văn nghệ dùng bài này như một tổng kết cho cuộc trao đổi, tranh luận.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Bài đăng Mới hơn Bài đăng Cũ hơn Trang chủ Đăng ký: Đăng Nhận xét (Atom)

Trang

  • Trang chủ
  • Tiểu phẩm (abc)
  • Tiểu phẩm 1
  • NGỤ NGÔN
  • TẢN VĂN
  • TRƯỜNG XƯA BẠN CŨ
  • Chuyện VIẾT LÁCH
  • NGHIÊN CỨU - PHÊ BÌNH
  • TẠP LUẬN & CHUYỆN XƯA CHƯA CŨ
  • CHÂM BIẾM (thơ phú)
  • CHỮ NGHĨA
  • THƠ
  • TRUYỆN NGẮN
  • TRUYỆN CỔ TÂN TRANG
  • Từ điển TIẾNG QUẢNG TRỊ
  • TÁC GIẢ

Lưu trữ Blog

  • ▼  2014 (411)
    • ▼  tháng 7 (35)
      • Xử NGHỆ SĨ
      • ĐỎ (chữ nghĩa)
      • Cái DANH NGHĨA
      • Viễn tưởng BIA
      • Luận về chữ VUA
      • TRƯỜNG và SỞ
      • AI KHEN - KHEN AI
      • BA CHUNG + 1
      • Cảm nhận về THỜI GIAN
      • TỊT
      • Cơ chế VUA
      • BỊ NHỬ
      • Thơ châm... CHUỘT (2)
      • AI RÀNH SẾP NHẤT ?
      • HOA DẦU BAY (Tản văn)
      • ĐỤC CÒN CÁI XƠ MƯỚP !
      • CÃI CỌ LUẬN
      • CÁI ĐỈNH
      • TUM
      • CỠI CỌP
      • CÁCH NUÔI CHIM
      • BỐN CÁI LẦM (Trao đổi)
      • TÁC GIẢ... GIẢ
      • Quà ĐẶC BIỆT
      • CÀO
      • CẮT CHỖ DỰA
      • Dĩ thực vi THIÊN (Trao đổi)
      • XÍ TỬ
      • Tiếng NGÀI BEO
      • CHẾT DỞ
      • MẶT (chữ nghĩa)
      • CỬ ĐẠI ngâm khúc
      • NGẠC NHIÊN CHƯA ? (Chuyện xưa chưa cũ)
      • Công đức CHỊU CHƠI
      • TỪ THỨC VỀ TRẦN (Thơ)

Bút danh BÚT NGUYÊN TỬ

Ảnh của tôi Bút Nguyên Tử- Tiểu Hùng Tinh Xem hồ sơ hoàn chỉnh của tôi

Từ khóa » Dân Dĩ Thực Vi Tiên Tiếng Trung