Tiểu Hùng Tinh: Vần OM - Bút Nguyên Tử

MỤC LỤC BLOG

  • Trang chủ

Chủ Nhật, 5 tháng 1, 2014

Vần OM

TIỂU HÙNG TINH Trong bài Thương vợ, Tú Xương viết: “Quanh năm buôn bán ở mom sông, Nuôi đủ năm con với một chồng”. Gọi mom sông, không gọi bãi sông, bến sông vì thất luật vừa không đúng thực tế, vì bếnbãi thì mặt đất lài, độ dốc không lớn. Gọi bờ sông thì trung tính quá, chưa hiện rõ nét đặc sắc, riêng biệt. Mom sông- cái vần OM có ý nghĩa của nó. OM gợi lên đường nét cong, các góc cạnh bị bào mòn. Đọc câu thơ trong bài Qua đèo Ngang của Bà Huyện Thanh Quan: “Lom khom dưới núi tiều vài chú”. Lom khom- dáng người đây bị cong cúi xuống. Nói nhà vòmlà nhà có mái cong um xuống. Nói móm, sọm , lỏm đều gọi lên hình ảnh cong dođường nét khum lại hoặc oằn xuống. Nam Caotả nhân vật có tính tăng cấp: “Vì thế, nó gầy hơn, nó còm hơn, nó đét lại”. Gầy chỉ gợi cái ốm còn còm tức là gầy ốm đến mức cong xuống (Ở khu IV người ta còn gọi là ròm, rom; Nam bộ thì gọi là nhom, ốm nhom, còm nhom, cũng đều OM cả). Cũng Bà Huyện Thanh Quan, trong một bài thơ khácđã viết: “Xanh om cổ thụ tròn xoe tán, Trắng xóa trường giang phẳng lặng tờ”. Xanh om vừa chỉ màu sắc vừa gợi hình: Tán lá cổ thụ màu xanh dáng cong. Bà Hồ Xuân Hương tinh nghịchvừa sắc sảo khi khai thác tính chất gợi hình của vần OM: “Trời đất sinh ra đá một chòm, Nứt làm hai mảnh hỏm hòm hom”. Hỏm hòm hom- vần OM láy ba, các góc cạnh dẫu của đá cũng bị bào mòn đến mức hoẳm vào, cong co lại. Trong bài Bên kia sông Đuống, Hoàng Cầm viết: “Mẹ già nua còm cõi gánh hàng rong”. Còm cõi gợi lên hình ảnh mẹ già gầy guộc lưng còng vì gánh nặng, chịu thương chịu khó, vừa cảm động vừa tội nghiệp. Hiểu nghĩa vần OM mới cảm được cụm từ mom sông, cái phần đất ở bờnhô ra phía lòng sông, cái doi đất bị bào mòncong lại, hẳm sâu. Bà Tú Xương không phải ngồi ở cửa hàng cửa hiệu để buôn bán mà buôn bán chỗ trên doi dưới nước, chơi vơi không chút an toàn- ở mom sông. Trong cảnh ấy, bà “Nuôi đủ năm con với một chồng”, tần tảo đáng thương và đáng kính biết bao. Và cái vần OM gợi hình, tạo ra một trường nghĩa cần được lưu ý khi sử dụng biết bao!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Bài đăng Mới hơn Bài đăng Cũ hơn Trang chủ Đăng ký: Đăng Nhận xét (Atom)

Trang

  • Trang chủ
  • Tiểu phẩm (abc)
  • Tiểu phẩm 1
  • NGỤ NGÔN
  • TẢN VĂN
  • TRƯỜNG XƯA BẠN CŨ
  • Chuyện VIẾT LÁCH
  • NGHIÊN CỨU - PHÊ BÌNH
  • TẠP LUẬN & CHUYỆN XƯA CHƯA CŨ
  • CHÂM BIẾM (thơ phú)
  • CHỮ NGHĨA
  • THƠ
  • TRUYỆN NGẮN
  • TRUYỆN CỔ TÂN TRANG
  • Từ điển TIẾNG QUẢNG TRỊ
  • TÁC GIẢ

Lưu trữ Blog

  • ▼  2014 (411)
    • ▼  tháng 1 (41)
      • TỰ SƯỚNG
      • Truyện HẾN TỬ
      • BẮN CHỈ THIÊN
      • MẤT ĐÓ ! (Chữ nghĩa)
      • "Văn hóa NHẬU"
      • LƯƠN
      • TƯỢNG
      • ĐƯỜNG CONG NGẮN NHẤT
      • Vần OM
      • XÂY LẦU
      • EM SIÊU - ANH SIÊU
      • Ngụ ngôn CÁO
      • Cần mổ xẻ căn bệnh thành tích trong giáo dục
      • CHUYỆN CẨU lai rai (tập 2)
      • Xử tội GIÁM BỜM
      • NGHỊCH NGỮ (Chữ nghĩa)
      • ĐỊA CƯỜI
      • Người mù hát rong trên xe đò (Thơ)
      • VỢ DẠY
      • ĐI VÒNG
      • Ế BIA ngâm khúc
      • Gặp CÁO CHA
      • THÁNH Ý
      • Từ ngữ- Điển tích CỌP
      • GÀ THỨ THIỆT
      • Cảm thức về dòng sông Trăng
      • LÍ DO NHỢM NHỢM
      • CHỈ TIẾC CÁI GHẾ
      • Từ ngữ RẮN
      • ĐIỆP KHÚC
      • BỌN TÀ ĐẠO
      • MUỐN BỆNH LUÔN !
      • RƯỚC CỌP
      • BÚT NÓ CHƠI !
      • KHÁCH HÀNG THƯỢNG ĐẾ
      • TRỊ LÁO
      • Châm... BIẾM...
      • MÃ LOẠN ĐẢ
      • gọi mùa (Thơ)
      • CHÔN NGỰA
      • Từ ngữ NGỰA (chữ nghĩa)

Bút danh BÚT NGUYÊN TỬ

Ảnh của tôi Bút Nguyên Tử- Tiểu Hùng Tinh Xem hồ sơ hoàn chỉnh của tôi

Từ khóa » Thơ Vần Om