Tìm Hiểu Võ Thuật | Orchids_Garden Family

Posted – 05/04/2007 : 17:43:38 http://www.dct.com.vn/forum/topic.asp?TOPIC_ID=267

AIKIDO – Con đường của tình yêu thương nhân loại

Di chuyển như luồng ánh sáng. Bay như cơn sấm. Ra đòn như cơn sét. Quay trong tâm điểm vòng tròn. Chính điểm quân bình. Đó là Hiệp khí đạo.

Trong những năm gần đây tại Việt Nam đã có rất nhiều người yêu thích và luyện tập Aikido. Người ta đến với Aikido để tìm sự hoàn thiện và rèn luyện bản thân, rèn luyện những đức tính vốn có trong mỗi con người, đó là tính kiên trì, nhẫn nại và khiêm tốn.

Aikido được du nhập vào Việt Nam năm 1958, do công của ông Đặng Thông Trị, người đã thụ giáo môn võ này tại Pháp mang phổ biến môn Hiệp Khí Đạo mới lạ này tại Việt Nam. Trải qua bao thăng trầm Aikido đang tìm lại vị trí của mình trong làng võ thuật Việt Nam. Thực ra, Aikido không phải là môn võ xa lạ gì với người dân nước Việt, hơn 30 năm qua, môn võ này đã có mặt tại Sài Gòn, Huế, Đà Nẵng, Lâm Đồng, An Giang và đến tháng 2-2001, Aikido đã trở lại Hà Nội.

Aikido- môn võ hiện đại

Aikido là môn võ tương đối còn trẻ trong thế giới võ thuật, nhưng Aikido chính là sự kết tinh của một nền tảng triết học và văn hoá phong phú. Aikido có xuất xứ từ Nhật Bản do Tổ sư Uyeshiba Morihei (1883-1969) – người đã tìm ra chân lý cội nguồn của võ đạo chính là tình yêu thương vạn vật, là sự hoà hợp giữa thế giới vật chất và tinh thần – sáng lập vào đầu thập niên 20.

Khi sáng lập ra môn phái Aikido, Sư tổ Uyeshiba Morihei đã tuyên bố Akido chính là phương thức liên kết mọi người lại trong hoà bình. Aikido được viết tắt từ 3 chữ AI KI và Do- Đạo, với ý nghĩa Aikido không phải là môn võ hay kỹ thuật chiến đấu đơn thuần, mà đã trở thành một môn Võ Đạo thực sự. Trong Aikido không có đòn tấn công, không có tính đối kháng khi chống lại các đòn tấn công của đối phương, và khi thực hiện các kỹ thuật, Aikido phải tập trung tinh thần cao độ. Những tiêu chí này được thể hiện rõ trong các kỹ thuật chuyển động, phương thức triển khai kỹ thuật và cả khi khống chế đối phương hoàn toàn. Với các kỹ thuật nhẹ nhàng, uyển chuyển, không có quá nhiều kỹ thuật lắt léo, đòn thế nhiều lúc nhìn như múa, nhẹ nhàng nhưng nếu đánh thì uy lực vô cùng. Aikido là môn võ phù hợp với mọi lứa tuổi. Bất cứ ai cũng có thể tập luyện Aikido: nam giới, nữ giới, người già, trẻ em, và mọi người có thể luyện tập cùng nhau.

Aikido không dùng để đánh nhau hay để trấn áp đối thủ bằng sức mạnh. Nó là môn võ dùng để chế ngự bạo lực của đối thủ với kỹ thuật được sinh ra từ thân pháp của nhập thân và xoay chuyển nên nó không gây đến sát thương đến sinh mạng của đối thủ. Vì thế, có thể nói nó là môn võ xứng đáng với thời đại ngày nay, thời đại kêu gọi sự tôn trọng sinh mạng của con người. Đây cũng chính là nguyên nhân mà Aikido được gọi là môn võ “Hoà”.

Aikido không phải là môn võ cạnh tranh, nó không cần sự đua tranh thắng hay thua, mạnh hay yếu với kẻ khác. Điều cốt yếu của Aikido là tinh thần mong mỏi hoàn thiện mình và sự miệt mài tập luyện, cùng nhau trau dồi các kỹ năng.

Aikido không chỉ đơn thuần là các kỹ thuật đấu võ mà nó còn chú trọng vào việc “tiếp nhận quy tắc và sự vận động của tự nhiên vào tinh thần, cơ thể mình, thể hiện cảm giác hợp nhất giữa con người và vũ trụ ngay trên cơ thể mình”. Mặt khác, Aikido cũng rất coi trọng chữ “ái”, tức là lòng yêu thương của con người đối với vạn vật trọng vũ trụ. Quá trình luyện tập lấy việc theo dõi sự luyện thành của tâm, thân, trên cơ sở trau dồi luyện tập và lòng nhiệt huyết tập luyện cùng bạn đồng môn làm mục đích, vì vậy bất cứ ai cũng có thể tập luyện được. Tập luyện lâu dài không chỉ tốt cho sức khoẻ mà ngay trong sinh hoạt hàng ngày, dù làm bất cứ công việc gì, sự tự tin, nỗ lực một cách tích cực sẽ dần dần được bồi đắp trong bạn một cách tự nhiên. Hơn nữa, tại võ đường, tất cả mọi người đều không có sự phân biệt quốc tịch, chức vụ, tuổi tác và giới tính nên đây cũng là nơi tốt nhất để tăng cường sự hiểu biết lẫn nhau. Quá trình luyện tập Aikido sẽ không bao giờ kết thúc. Việc duy trì liên tục nguồn sinh lực là cần thiết và nó cũng sẽ trở thành tài sản quý giá cho chính bản thân ta.

Sự truyền bá Aikido ở nước ngoài được bắt đầu từ những năm 1950, và cho đến nay nó đã có mặt trên 70 quốc gia. Vậy là phương pháp rèn luyện tâm, thân, vượt qua mọi biên giới, chủng tộc đã được công nhận trên thế giới với 1.500.000 người đang tham gia tập luyện.

Aikido lấy tình thương làm nguồn cội Aikido là một môn võ tự vệ, không có nội dung đối kháng, không có trong chương trình thi đấu của SEA Games, Olympic…Aikido lấy tình thương làm nguồn cội. Trong kỹ thuật Aikido, tình thương đã ảnh hưởng tới lối kết thúc đòn thế, loại bỏ mọi độc chiêu, sát thủ, phản ánh lên gương mặt an nhiên tự tại và tạo ra một phong thái đặc thù. Nhờ có tình thương mới có hy sinh, mới biết nhẫn nhịn, kiên trì, tiến tới sự thông cảm và tha thứ để xoá bỏ hận thù ganh ghét. Trong đời sống nhờ biết ổn định được nội tại, quân bình trong tương quan xã hội, giúp con người đạt được khả năng tự thích ứng với nhiều thay đổi, biến chuyển của thiên nhiên để sống khoẻ, lâu và có ích cho xã hội. Chính vì ý nghĩa này, mà hiện nay ở Nhật Bản, môn võ Aikido đã thu hút rất đông người đến võ đường để tập luyện. Môn võ này cũng đã lan rộng tới nhiều nước trên thế giới, trong đó có Việt Nam.

Tuy nhiên, chúng ta cũng cần hiểu rõ môn võ này có ảnh hưởng như thế nào, và nó mang lại lợi ích gì đối với cuộc sống của chúng ta?

Được mệnh danh là môn võ thanh cao và khôn ngoan nhất. Aikido được biết đây là một phương pháp hữu hiệu để phát triển, toàn thiện, cùng sử dụng hết các khả năng của con người, cả về thể chất lẫn tinh thần. Thoạt mới nhìn, Aikido có thể được coi như là một phương pháp dùng để tự vệ một cách hữu hiệu chống lại bất cứ một hình thức tấn công nào. Hơn thế nữa, Aikido còn được coi như là một “Dung Pháp”, một con đường kiện toàn trí óc và thân thể, điều hoà các năng lực thể xác và tinh thần của một cá nhân trở thành một con người hoàn thiện hơn.

Vậy thì Aikido khác các môn võ thuật khác như thế nào? Nếu nói hai môn võ Taekwondo và Karatedo là hai môn võ lấy tấn công, lấy cương làm gốc thì Aikido là môn võ thiên về nhu. Aikido là một môn võ nghệ thuật lấy nhu thắng cương, dùng chính sức mạnh của đối thủ để chiến thắng họ. Hầu hết, các môn võ thuật đều cho rằng mình là một môn võ có những phương cách tự vệ hữu hiệu và an toàn cho mọi người.

Aikido chỉ thuần tuý tự vệ, bất đắc dĩ, bảo vệ mình khi bị tấn công chứ không bao giờ tự gây hấn trước. Aikido hoàn toàn không có những thế, những kỹ thuật tấn công. Khi phát triển đến một trình độ cao, kỹ thuật tự vệ luôn luôn được nhắc nhở và nhấn mạnh là không được huỷ hoại hoặc gây tổn thương nặng cho đối thủ.

Aikido luôn chú ý đến trọng tâm là điểm tập trung năng lực của con người, đó là Khí, là Nội lực và hơn nữa có thể khoáng trương, phát triển ý niệm đó trên các phương diện khác nữa, chứ không chỉ ở trong phạm vi chật hẹp của võ thuật mà thôi.

Ngoài ra, Aikido còn có những phương cách riêng, một chiến lược đặc biệt bao gồm các động tác, các cách thế di chuyển và các kỹ thuật căn bản áp dụng trên đường tròn hay vòng cầu một cách linh động và uyển chuyển. Aikido bảo chúng ta nên và phải tự vệ lấy chính mình. Aikido còn nhắc nhở chúng ta phải tự chịu trách nhiệm về những phản ứng tự vệ, mặc dù là chính đáng nhưng hãy “làm sao đừng gây những tổn hại đáng tiếc cho đối phương”.

Aikido là môn nhu đạo, không đòi hỏi nhiều sức khoẻ của người tập. Aikido sử dụng lực của đối phương để đánh lại chính đối phương nên ai cũng có thể tập Aikido dù thể lực yếu hay khoẻ.

Aikido mang lại lợi ích gì khi bạn luyện tập? Aikido coi việc luyện tập không phải là phương tiện để chiến đấu với kẻ khác, mà là quá trình tự rèn luyện thể lực và tinh thần. Người tập luyện tập cho mình ý chí tự chiến thắng bản thân “Chiến thắng thật sự là chiến thắng chính mình”. Quả đúng như vậy. Cuộc sống luôn vận động và đặt ra trước mắt ta biết bao thử thách. Những thử thách đó luôn đeo đẳng ta từ lúc sinh ra cho đến lúc chết đi. Đó có thể là những khó khăn trong cuộc sống thường nhật hay có thể là những căn bệnh hiểm nghèo dai dẳng. Tất cả những điều đó có thể khiến cho bạn buồn bã, khó xử hay dẫn bạn đến nỗi tuyệt vọng. Tuy nhiên, nếu bạn có đủ tự tin để vượt qua chính mình thì bạn có thể chiến thắng tất cả.

Aikido rất coi trọng khí chất và tinh thần, luôn đặt chữ ái lên hàng đầu, không rèn luyện dựa vào sức mạnh của cơ bắp mà đề cao sự dẻo dai, tính kiên trì, nhẫn nại và ý chí tự luyện ở mỗi võ sinh. Vì vậy, tập luyện Aikido luôn gắn liền với tinh thần “Chính thắng ngã thắng”.

Chiến thắng bản thân là chiến thắng lớn nhất và khó nhất. Có những việc nghĩ thật đơn giản, nhưng chúng ta vẫn chưa làm được. Chỉ những việc tưởng như đơn giản đáy thôi cũng cho thấy chúng ta phải cố gắng thật nhiều. Và hãy nhớ rằng điều quan trọng là phải vượt qua chính bản thân mình, tự rèn luyện để đẩy lùi những khuyết điểm, hạn chế và phát huy những ưu điểm của bản thân.

Aikido là môn võ không có điểm kết thúc vì khi luyện tập càng nhiều thì cảm giác tập trung về suy nghĩ và chuyển động trong các kỹ thuật sẽ trở nên nhuần nhuyễn hơn và chính trong quá trình đó ta lại nhận thức được những kỹ thuật tiếp theo khác. Tính kiên trì và bền bỉ sẽ được hình thành trong mỗi người.

Aikido không tạo ra tính đối kháng trong các kỹ thuật. Quan điểm của Aikido coi đối thủ là bạn được thể hiện ở nguyên lý chuyển động và kỹ thuật hoá giải các đòn tấn công theo đường tròn có tâm là trọng tâm của cơ thể để tạo sức mạnh cho các đòn đánh và từ đó triệt tiêu tính đối kháng. Khi sự đối kháng được hoà giải thì không còn xung đột, giúp cho con người sống trong hoà bình và hoà hợp với môi trường xung quanh.

Tập luyện Aikido giúp tăng cường thể lực cũng như phát triển trí tuệ và tinh thần. Aikido mang lại sức khoẻ tốt và rèn luyện tư duy suy nghĩ , qua đó giúp các hoạt động ngày càng hiệu quả hơn. Aikido dựa trên những nguyên tắc không tấn công, không đối kháng và không ganh đua. Người luyện tập Aikido không những có thể tự bảo vệ mình trước đối thủ to lớn và mạnh mẽ hơn, mà còn được rèn luyện phẩm tính thông hiểu và tôn trọng người bạn tập.

HIỆP KHÍ ĐẠO LÀ GÌ?http://www.svduhoc.com/forum/lofiversion/index.php?t2107.html

Theo nguyên ngữ, AI có nghĩa là "hiệp lại", KI là "khí", DO là "đạo, con đường". Như vậy AIKIDO có nghĩa là Hiệp Khí Đạo.Theo lời giảng của tổ sư Morihei Uyeshiba: "Bởi chữ AI (hoà hiệp) cùng chung nghĩa với chữ AI(tình thương), tôi quyết định đặt tên cho ngành võ đạo vô song của tôi là Aikido".

Căn cứ theo lời giảng của tổ sư trên đây mà ta thường nghe nói: "Hiệp khí đạo, môn võ của tình thương".Nhưng đó chỉ là mới theo chữ mà giảng, còn theo nội dung thì sở dĩ gọi Aikido là môn võ của tình thương là vì tính chất đòn thế Aikido.Tương thuyền Đạt Ma sư tổ sau khi dạy cho chư tăng chùa Thiếu Lâm những đòn thế cực kì lợi hại, các nhà sư này trên đường đi vân du truyền đạo đã gặp những tên lục lâm thảo khấu tấn công. Các nhà sư bèn dùng võ chống trả khiến bọn ấy phải vong mạng hay thương tật suố đời, vì các đòn thế Thiếu Lâm lúc đóđều gồn trong các nhóm đấm đá chặt xỉa.Trước cái chết hoặc thương tật của những kẻ ngu dại đó, chư tăng rất lấy làm đau xót, nghĩa rằng vì tự vệ mà mình đã phạm vào đức Từ bi. Các nhà sư bèn trở về chùa thỉnh ý của Sư tổ. Sư tổ bèn truyền cho chư tăng những thế võ chỉ chuyên khoá bẻ, vặn tay đối thủ, tự vệ hiệu quả mà lại không làm thương tốn đến thân thể đối thủ. Đó là môn cần nã thủ. Tình thương đã xuất hiện từ thới xa xưa đó.Nhưng các đòn cầm nã thủ chí là vài hạt cát trong sa mạc mênh mông những đòn thuộc nhóm đấm chặt xỉa mà gần như mọi môn phái đều dùng, kể cá môn Nhu thuật là môn tuy có các đòn cầm nã thủ nhưng số lượng các đòn đấm đá chặt xỉa vẫn chiếm đa số áp đảo.Đặc tính của các đòn đấm đá chặt xỉa là tiếp xúc thẳng góc với mục tiêu (thân thể địch thủ) với ý định xuyên qua mục tiêu đ1o, gây thương tật hay tử vong cho địch thủ.Aikido trái lại, biến môn sinh thành một quả cầu, địch thủ lao tới đấm đá đâm chém… đều bị trược đi và té, vì "quả cầu" sẽ xoay thuận theo chiều hướng tấn công của địch thủ, "quả cầu" ấy chỉ tránh né và hướng dẫn cho địch thủ té vì sức tấn công của chính hắn.

Tự vệ trong Aikido phải mang một ý nghĩa đạo đức.Aikido đã xây dựng một Lý thuyết công để nghiên cứu toàn diện một cuộc tấn công của địch thủ, và vạch rõ một cuộc tấn công nào cũng gồm 3 yếu tố: tâm lý (ý chí muốn làm hại ta), thể chất (dùng thân thể, chân tay, binh khí), chức năng ( đòn thế ,phương cách tấn công). Tự vệ trong Aikido chỉ là hóa giải yếu tố chức năng (đòn thế) chứ không hủy diệt yếu tố thể chất (thân thể) của địch thủ.Nơi đây tình thương được thể hiện rất rõ nét.

Aiki (Hiệp khí) là hợp các khí lực lại, nhưng hợp như thế nào?

Một đứa hài nhi mới chào đời, trí óc chưa phát triển, nó phản ứng theo bản năng, hồn nhiên với hoàn cảnh chung quanh, chưa có sự phân biệt giữa tri giác và phản ứng, hay giữa tinh thần và thể xác. Khi bàn tay nhỏ xíu của nó đang nắm chặt, ta khó mà mở bàn tay nó ra mặc dầu nó không hề cố gắng chống cự lại ta.Nhưng khi nó lớn lên, phát triển các khả năng lý trí, hố ngăn cách giữa tinh thần và thể xác nới rộng, giữa quyến định và hành động là trạng thái do dự. Tinh thần phán đoán, quyết định rồi để mặc thể xác thì hành các hoạt động vật chất, vì vậy động tác chỉ tùy thuộc duy nhấy vào sức mạnh của cơ bắp. Nhưng nếu bây giờ có 1 phương pháp hợp nhất tinh thần và thể xác, lúc đó sức mạnh tinh thần đổ thẳng ra, pha hòa cùng thể xác, tạo nên 1 sưc mạnh tổng hợp. Thể xác có giới hạn nhưng tinh thần thì vô hạn, nó không có sức nặng, không có thể tích, một người nhỏ con chưa chắc đã có một tinh thần "nhỏ", và nếu kiên trì tập luyện, sức mạnh tinh thần của người đó sẽ không biết lớn đến mức nào.Lại nữa, nói riên về thể xác, một khi ta đã học cách sử dụng thân xác như 1 khối chứ không phải dùm sức mạnh của từng bộ phận rời (tay, chân..) sức mạnh phát ra sẽ vô cùng to lớn. Mỗi nơi trên thân xác ta đều có khí lực, sức mạnh, ta phải tập họp được toàn thể sức mạnh của thể xác tại nơi ta cần dùng.Tóm lại khí lực dùng trong Aikido là khí lực tổng hợp: tinh thần cộng với toàn khối thể xác.MỘt trong những phương pháp luyện khí để đạt được sức mạnh tổng hợp ấy là tập trung tinh thần và Nhất Điểm (HARA) ở dưới rốn và tập thở bụng.Về kỹ thuật, Aikido gồn có những bài tập luyện sau đây: té, di chuyển, bất động hóa và ném té địch thủ. Trong phần tự vệ áp dụng các đòn thế trên có tự vệ chống đòn tay không, dao, gậy, kiếm v.v…

FallinInLoVe

Sự khác biệt giữa Aikido và các môn võ khác http://cafe.timnhanh.com/blog-Nzg1Nzg1/comment/NzEzNDM=

THÁI CỰC QUYỀN – TAEKWONDO http://dactrung.net/Phorum/tm.aspx?m=254500

KARATEDO http://karatevn.com/kungfu/tai-lieu-vo-thuat/bon-he-phai-lon-cua-karatedo.karate

JUDO

Vài nét về nguồn gốc Judo.Muốn hiểu sâu về môn Judo, chúng ta cần tìm tận nguồn gốc phát sinh ra môn Jijitsu (Nhu thuật) vì chính môn võ cổ truyền này đã là nền tảng cho Jigoro Kano sáng lập ra môn Judo ngày nay.

Vào thời trung cổ, ở nước Nhật có người thầy thuốc tên là Sirobel Akiyma cảm thông với nỗi đau khổ và sự yếu đuối của con người trước thiên nhiên và bạo lực, ông sang Trung Quốc nghiên cứu những phương pháp giúp con người khoẻ mạnh và chiến đấu dẻo dai. Một thời gian dài lưu lại tại đây, ông đã học hỏi khắp nơi, nhưng các môn võ thuật Trung Quốc thời bấy giờ không đáp ứng sự mong muốn. Ông thất vọng trở về nước , trên đường về, Akiyma ghé vào đền Dazaifu để rèn luyện môn Zen trên 100 ngày.

Vào một sáng mùa đông, bão tuyết phủ trắng cả cỏ cây vạn vật, một hiện tượng tuy thông thường nhưng làm ông đặc biệt chú ý: Dưới sức nặng của tuyết phủ, cành sồi to lớn tưởng như vững chắc bị gẫy đổ, ngược lại những cây trúc chỉ uốn mình theo sức nặng rồi lại vươn lên tươi tốt sau cơn giống tuyết. Cảnh tượng ấy kích thích trí tưởng tượng của Akiyma. Ông chợt nảy sinh ra ý nghĩ "Hãy lấy sự mềm dẻo đối chọi với cứng rắn. Theo ông càng cứng rắn càng dễ bị gẫy đổ trước sức mạnh, cũng như cành sồi to lớn kia dưới sức mạnh của giông tuyết".

Tư tưởng trên đã trở thành nguyên lý căn bản cho một môn võ công mang tên là Jujitsu do Akiyma khởi xướng. Sau đó theo thời gian, môn Jujitsu phát triển không ngừng và lớp người sau đã sáng tạo thêm nhiều đòn thế hiểm độc dành riêng cho giới quý tộc Nhật bản trong các trận tử chiến.

Jigoro Kano là một người đạt được đỉnh cao của môn Jujitsu và từ nền tảng của môn võ này ông đã sáng lập ra một trường phái mới mang tên Judo. Theo định nghĩa của người Nhật bản, Judo là "đường lối uyển chuyển" về nguyên tắc ông Kano nói: "Sức lực ít hiệu năng nhiều", nghệ thuật dùng sức nằm gọn trong bí quyết đơn giản "Khi bị đẩy thì kéo, khi bị kéo thì đẩy". Ta thử tưởng tượng một người khoẻ dùng sức đẩy một người yếu. Thay vì đẩy lại, người yếu lại dùng sức mình kéo luôn đối phương về phía mình, khiến họ mất thăng bằng. Ngay thời điểm này, với một thế căn bản của môn Judo người yếu quật ngã đối phương dễ dàng. Như vậy chủ trương của môn Judo không tấn công đối phương, chỉ khi nào bị tấn công người võ sinh Judo mới phát huy đòn thế.

Lý giải từ nguyên tắc trên, Kano và hàng môn sinh cao cấp của ông qua bao thế hệ, đã sáng tạo bồi đắp nên một hệ thống kỹ thuật rất phong phú và đa dạng được lưu truyền và phổ biết đến ngày nay.

Jigoro Kano sinh ngày 28 tháng 10 năm 1860 tại phủ Mikage, tỉnh Hypgo (gần vịnh Osaka) Nhật Bản. Thủa nhỏ Kano là một cậu bé thông minh, hiền lành nhưng ốm yếu, thường bị bạn bè bắt nạt. Mang nặng mặc cảm ấy nên cậu bé Kano nuôi ước vọng sớm trở thành một người khoẻ mạnh, đầy đủ sức lực để mọi người khỏi xem thường. Năm Kano lên 10 tuổi trong một trận đấu bóng đá, cậu bị vây đánh đến ngất xỉu vì sự xích mích giữa hai đội. Nhưng rất may, Kano được một đồng đội giỏi Jujitsu (Nhu thuật) kịp thời giải cứu, sau đó cậu chơi thân với người bạn này và khởi luyện môn Jujitsu. Sự nghiệp võ thuật của Kano bắt đầu từ đó

Bước đầu tiên trên con đường võ học, Kano gặp nhiều khó khăn. Cậu đã đến xin học với nhiều võ sư giỏi Jujitsu nhưng đều bị từ chối, mãi đến năm 1877 trong thời gian theo học trường Đại học chính trị kinh tế, Kano mới trở thành học trò của Fuduka, một võ sư nổi tiếng và đức độ trong giới Jujitsu thời bấy giờ. Ước nguyện đã thành hiện thực, người sinh viên 17 tuổi này ra công luyện tập. Nhờ đức tính hiền hoà cần mẫn, Kano được thầy Fuduka quý mến. Chẳng bao lâu Kano trở thành một võ sỹ Jujitsu tài ba.Năm 1879 thầy Fuduka mất. Kano tiếp tục học võ với võ sư Mattaemon-Iso vị thầy này không những là võ sư Jujitsu mà còn là một tay kiếm thuật tài danh. Thầy Iso rất quý mến Kano, bằng lòng nhận học trò nối nghiệp. Tại võ đường Tenjin Shinkage của thầy Iso có anh chàng võ sinh khổng lồ tên Fukushima to khoẻ, nặng cả tạ. Lần nào tập thi đấu Fukushima cũng quật Kano xuống sàn dễ dàng. Kano nhỏ bằng nửa Fukushima nhưng hơn anh ta ở chỗ quyết tâm và kiến thức của chàng sinh viên Đại học Hoàng gia ở Tokyo. Kano quyết lợi dụng ưu điểm này của mình để có ngày quật ngã cho được bạn đồng môn to lớn này. Anh luyện tập không ngừng nghỉ và tham khảo tất cả các sách báo về môn võ vật mà anh có. Hôm đó như thường lệ, chàng khổng lồ Fukushima tập với Kano và có ý xem thường người võ sinh nhỏ con này. Nhưng vừa di chuyển được vài bước Fukushima thấy mình bị mất thăng bằng chới với đằng trước, nhanh như cắt Kano tiến sát vào người anh ta, rùn thấp người gánh Fukushima lên vai, quay một vòng ném xuống nệm! Chuyện khó tin nhưng có thật, Fukushima vừa đau vừa giận, đứng lên tấn công ngay Kano, nhưng một lần nữa Fukushima thấy mình hỏng chân và bị quật ngã xuống nệm, Kano chiến thắng! Anh đã thành công một đòn mới do anh nghĩ ra, đó là đòn Kata Guruma.Đến năm 1881, Jigoro Kano trở thành một cao thủ của phái Tenjin Shinyo. Chưa thoả mãn với trình độ đã đạt được, Kano xin sang học với một hệ phái Jujitsu khác-hệ phái Kito có trưởng môn là võ sư Isunetoshi Iikubo, võ sư Iikubo rất giỏi về kỹ thuật Nage Waza (kỹ thuật quật ngã) và cũng rất chú trọng tự do đối luyện. Kano đồng thời luyện tập rất chăm chỉ, còn tiếp tục nghiên cứu cải tiến các kỹ thuật đã học dựa trên những nguyên lý khoa học. Ông đã kết hợp những "đòn ruột" của hệ phái Tenjin Shingo là kỹ thuật khoá làm đối phương bị bất động (Katame Waza) và kỹ thuật tấn công các yếu huyệt (Atemi Waza) với kỹ thuật ném-quật (Nage Waza) của hệ phái Kito, hạn chế đi những kỹ thuật nguy hiểm để trở thành hệ thống luyện tập phù hợp với tinh thần thể dục thể thao. Cũng năm 1881, Kano tốt nghiệp khoa triết học sau khi tốt nghiệp Đại học chính trị kinh tế vào năm 1880 và trở thành một giảng viên ở trường Đại học Peers dành cho con cháu các nhà quý tộc, nhờ có thực tài sau ông được cử làm cố vấn Bộ Giáo dục, rồi Khoa trưởng Đại học Sư phạm Đông Kinh, Khoa trưởng đệ ngũ cao đẳng viện Đông Kinh. Tuy nhiên phần lớn thời giờ trống, Kano dành hết cho võ thuật.Năm 1882-một năm đáng ghi nhớ-Kano vẫn học ở võ đường Kito nhưng đồng thời lập riêng cho mình một võ đường ở đền Eishoji, võ đường đầu tiên của môn Judo. Võ đường này lúc đầu có 9 học sinh cũng từ võ đường Kito chuyển sang. Thực ra lúc này chương trình học vẫn còn ảnh hưởng nặng của Jujitsu và mỗi tuần 2-3 lần, võ sư Iikubo sang giúp cho Kano huấn luyện, cho đến một ngày…. Hôm đó, Kano tập randori (tự do đối luyện) với thầy mình là võ sư Iikubo, Iikubo tấn công nhưng đều bị Kano phá được và với kỹ thuật mới sáng tạo, anh đã quật vị trưởng môn Kito ngã liên tục trên 3 lần. Trước sự kinh ngạc của Iikubo, anh học trò Kano đã giải thích cho thầy mình nghe những nguyên lý mà mình vừa tìm ra, chủ yếu là kỹ thuật kuzushi tức là cách làm cho đối phương mất thăng bằng theo các hướng khác nhau để có thể quật ngã họ. Sau khi nghe xong, ông Iikubo tỏ vẻ thán phục và nói : "Từ nay anh sẽ trở thành thầy của tôi". Ngay sau đó, ông Iikubo đã trao quyền trưởng môn Kito cho Kano và trở thành huấn luyện viên giúp cho Kano, người mà trước đó còn là học trò của mình.Kano dành hết thời gian sau khi dạy văn hoá là chăm sóc võ đường ở đền Eishoji. Ông đã dùng tiền của mình để giúp võ phục quần áo cho các võ sinh nghèo. Nhưng thầy trò Kano luyện tập hăng quá, sàn của ngôi đền cổ kính không chịu nổi sức ném sầm sập nên vị chủ trì đề nghị thầy trò dời sang nơi khác. Kano đã dời võ đường về tại nhà mình ở Kojimachi và năm 1884, Kano đặt tên cho võ đường là Kodokan, tiền thân của võ đường Kodokan ngày nay. Theo nguyên nghĩa, Ko có nghĩa là tưởng niệm, do là đạo, kan là căn phòng, Kodokan có nghĩa là đạo đường để tu luyện tinh thần. Như vậy Kano đã sáng lập ra môn võ mới với tên gọi là Judo, Ju là nhu, do là đạo. Kano chủ ý thay chữ "jitsu" của Jujitsu bằng chữ "do" vì ông muốn Judo như là một cách rèn luyện cả thể chất lẫn tinh thần, một quan niệm sống có ý nghĩa triết học, chứ không thuần tuý chỉ là những kỹ thuật chiến đấu, dù là tự vệ. Vì thế các đòn nguy hiểm của Jujitsu bị hạn chế tối đa, kỹ thuật Atemi vẫn còn dậy nhưng chỉ rành riêng cho các võ sinh cao cấp có đức tính tốt và khả năng tự chủ. Một khác biệt quan trọng giữa Judo và Jujitsu là kuzushi, tức kỹ thuật làm đối phương mất thăng bằng, sau đó chỉ dùng một lực nhỏ cũng làm cho họ bị quật ngã. Sau này, theo Kazuzo Kudo, cao đồ 10 đẳng của Kano và là tác giả của bộ sách nổi tiếng "Dynamic Judo": kỹ thuật Kuzushi là cốt lõi của Judo, chính nó làm phân biệt được giữa Judo và Jujitsu đồng thời đưa Kano trở thành tổ sư của môn Judo.Tuy vậy lúc ban đầu, võ đường Kodokan ra đời là cái gai giữa xung quanh là môn võ Jujitsu nên đã gây ra sự tranh chấp lớn. Những cuộc tranh tài giữa các môn đồ của hai phái thường xảy ra từ võ đài đến ngay ở ngoài đường phố. Nhưng cũng từ đó Judo đã nhanh chóng chứng minh được ưu thế của mình, võ sinh Judo đã thắng trong nhiều cuộc tranh tài, đáng kể nhất là năm 1885, võ đường Kodokan đã đoạt giải quán quân trong một giải quan trọng tranh tài cùng với môn Jujitsu, từ đó môn võ Judo trở nên nổi tiếng thu hút nhiều học viên và ngày càng đẩy lùi môn Jujitsu vào bóng tối.Dưới thời Minh Trị, nước Nhật mở rộng cửa đón nhận nền văn minh Âu Châu, do đó trong thời gian từ 1889 đến 1893, Kano có dịp đi giới thiệu Judo ở các nước Châu Âu. Năm 1897, võ đường Kodokan dời về Shimotomizaka và lúc này, dưới sự kiểm soát của Kodokan đã có hơn 250 võ đường Judo khắp nước Nhật. Sau đó sang đầu thế kỷ XX, Judo được Bộ giáo dục Nhật bản chính thức đưa vào huấn luyện ở các trường học của Nhật từ cấp 1 đến đại học.

Từ năm 1909, Kano nhiều lần đại diện nước Nhật hướng dẫn đoàn vận động viên Nhật đi tham dự các thế vận hội Olympic, giáo sư đã được sự chấp thuận của Uỷ ban tổ chức Olympic giới thiệu môn Judo với thanh niên các nước trên thế giới về dự Đại hội, tinh thần môn võ Judo rất phù hợp với tinh thần thể thao của Olympic. Nhờ vậy, những năm sau môn Judo được phổ biến rộng rãi, các phân viện của Kodokan lần lượt được thành lập tại nhiều nước trên thế giới. Lần cuối cùng, sau khi tham dự Olympic năm 1938 tổ chức ở Le Caire (Ai Cập) trên đường trở về ông Jigoro Kano đã từ trần ngày 4-4-1938, thọ 79 tuổi.

Năm 1956 Liên đoàn Judo quốc tế(FIJ) chính thức thành lập, đến nay FIJ có hơn 100 nước thành viên, trong đó có cả Việt Nam. Năm 1964 Judo được đưa vào chương trình thi đấu chính thức của Đại hội Olympic được tổ chức tại Tokyo. Kể từ lúc ra đời đến nay, Judo trải qua một quá trình phát triển trên 100 năm, không riêng gì người Nhật, mà hầu hết các dân tộc trên thế giới ngày nay càng hiểu biết và tập luyện Judo. Điều này là một minh chứng hùng hồn về tính lợi ích của Judo bởi các yếu tố sau đây:1- Judo là một thể thao có sức thu hút về thi đấu, có một hệ thống kỹ thuật phong phú và một bộ luật thi đấu tiến bộ.2- Judo có thể tập luyện và thi đấu như các môn thể thao khác mà không nguy hiểm đến tính mạng.3- Judo là phương tiện rất tốt để rèn luyện thanh thiếu niên về thể chất và giáo dục về tinh thần.

Judo có 10 điều tâm niệm nhằm nhắc nhở học viên Judo luôn luôn trung thành với nguyên lý cơ bản đạo đức của môn Judo, đó là:1- Tôn trọng kỷ luật nội quy của nhà trường.2- Kính thầy mến bạn, bênh vực người yếu đuối thế cô.3- Kính trọng các bạn trong môn phái võ nghệ khác.4- Ngoài những trận giao hữu, tuyệt nhiên không thách thức nhận đấu với ai.5- Thắng không kiêu, bại không nản, lúc nào cũng giữ được bình tĩnh.6- Chỉ tự vệ trong trường hợp bị tấn công, nhưng luôn luôn dung thứ người thất thế.7- Luôn luôn tự rèn luyện để thân thể được cường tráng tư tưởng ngay thẳng trong sạch khoan dung, tính nết nhẫn nhục, nhu hoà và kiên trì.8- Nghe nói tư lợi thì ngoảnh mặt đi, khi bàn công ích thì băng mình tới.9- Thà chịu thiệt còn hơn làm điều hèn nhát bất công.10- Mục tiêu của mỗi võ sinh Judo là : Nhân – Trí – Dũng.Người luyện môn Judo khi còn được học ở võ đường hay khi đã vào đời luôn luôn ghi nhớ những điều tâm niệm này để tu thân, hành xử việc đời và giúp ích cho xã hội.

Đẳng cấp trong Judo thể hiện trình độ kỹ thuật và khả năng thi đấu của mỗi võ si. Việc thăng cấp đai từ cấp 5 (đai vàng) đến cấp 1 (đai nâu) thông thường do quá trình luyện tập và thi đấu được tổ chức tại mỗi phòng tập. Số điểm để được thăng mỗi cấp đai đều có quy định chung. Từ cấp 1 (đai nâu) trở lên võ sinh Judo phải thi trước một hội đồng đai đen có uy tín. Việc thăng đẳng cấp đều có quy định quốc tế thống nhất về kỹ thuật và điểm thi đấu.

Đẳng cấp môn Judo được ấn định như sau:Cấp 6 Rokyu – đai trắngCấp 5 Gokyu – đai vàngCấp 4 Yonkyu – đai camCấp 3 Sankyu – đai xanh lá câyCấp 2 Nikyu – đai xanh lamCấp 1 Ikkyu – đai nâuNhất đẳng (Shodan) Nhị đẳng (Nidan) Tam đẳng (Sandan) Tứ đẳng (Yodan) Ngũ đẳng (Godan) – đai đen phân biệt ở các vạch trắng hoặc Lục đẳng (Rokudan) Thất đẳng (Shichidan) Bát đẳng (Hachidan) – đai đen hoặc thưởng đai đoạn đỏ đoạn trắng hoặc Cửu đẳng (Kudan) Thập đẳng (Judan) – đai đen hoặc thường đai mầu đỏ

Chia sẻ:

  • X
  • Facebook
Thích Đang tải...

Có liên quan

Từ khóa » Judo Nguy Hiểm Hơn Aikido