TIN VAN HOME PAGE - UNICODE VERSION
Có thể bạn quan tâm


The Poetic Torture-House of Language Căn nhà tra tấn thơ của ngôn ngữ
What if, however, humans exceed animals in their capacity for violence precisely because they speak?Liệu con người hung bạo hơn loài vật, là do chúng... nói? Không chỉ nói, mà khốn kiếp hơn, làm thơ?
Đường ra trận mùa này đẹp lắm
Almost a century ago, referring to the rise of Nazism in Germany, Karl Kraus quipped that Germany, a country of Dichter und Denker (poets and thinkers), had become a country of Richter und Henker (judges and executioners) - perhaps such a reversal should not surprise us too much.
Cách đây hầu như cả 1 thế kỷ, nhân cái vụ vùng lên của Nazi tại Đức, Karl Kraus bèn đi 1 cú thọc lét, rằng thì là Đức vốn là 1 nước của những thi sĩ và những nhà tư tưởng, nay trở thành xứ xở của ông tòa và đao phủ. Cái sự đảo đi đảo lại 1 tí đó, chắc cũng chẳng làm ai ngạc nhiên
Ui chao sao giống Xứ Mít quá vậy. Thi sĩ & Toán Sĩ & Nobel Sĩ, nay biến thành Ông Tòa [Viện Tàn Sát Nhân Dân] và Đao Phủ Thủ [Cớm VC] The Tree No One Visits So I did. I climbed one afternoon Up that steep, rocky hill, Stopping to rest and admire a wildflower And the view of the lake In the valley down below. I would have liked a goat for company. A black-and-white one with a bell To go ahead, graze awhile and break The quiet as he resumes his ascent To where a tree stands dark and silent Waiting all these years for someone To sit in its shade at ease with himself. Even the wind that's always thinking up Little games for its leaves to play, In no hurry now to disturb the peace. Charles Simic: Mater of Disguises Cây chẳng ai ghé Vậy thì Gấu vậy. Một buổi chiều Gấu bèn trèo Ngọn đồi dốc, lởm chởm đá Ngưng để nghỉ, và thưởng thức hoa dại Và nhìn xuống con hồ Nơi thung lũng bên dưới Ừ nhỉ, giá mà có bạn đường, một con bê Một con bê trắng và đen, với cái chuông Lanh chanh đi trước, sướt qua một thoáng, và phá vỡ Sự yên tĩnh, khi con vật tiếp tục trèo lên đồi Tới một chỗ có cái cây, đứng, âm u và câm lặng. Đợi dài cổ bao năm tháng, một người nào đó Ngồi dưới cái bóng của nó, thoải mái với chính anh ta, là GCC Ngay cả ngọn gió thì cũng bày đặt vài trò chơi Cho đám lá đỡ buồn Vội vã làm chi, khuấy rộn nỗi bình an, làm gì Hở, Anh Cu Gió? Dead Season This landscape with its somber skies Must have fallen in love With a story by Edgar Allan Poe. One of its birch trees could be his Eleonora, And the other, further on, Ligeia.Life is a dream within a dream, Whisper the fallen leaves under our feet. The old house, softly lit from within By its copper pots and mirrors, Seems even more abandoned this evening.
What if I were to knock on its door? Keeping in mind, as I push it open And enter cautiously, that for Poe Beauty could be the cause of sudden death.
Mùa Chết
Khung cảnh này với bầu trời xám xịt của nó, hẳn là đang khật khừ vì tương tư, một câu chuyện của Edgar Allan Poe. Một trong những cây bu lô hẳn là Eleonora của ông ta Và cái cây kia, có thể là Ligeia.
Đời là mơ trong mơ, Những lá khô dưới chân chúng ta thì thào. Căn nhà cổ, sáng nhè nhẹ từ bên trong nó, Qua mấy cây đèn đồng, và những tấm gương, Có vẻ hoang phế hơn nhiều, Vào một buổi chiều tối như thế này.
Chuyện gì xẩy ra nếu tôi gõ cửa? Và luôn nhớ rõ điều này, Khi rón rén bước vô căn nhà, Với Poe, Cái Đẹp có thể là nguyên nhân của cái chết bất thần.
Charles Simic The Paris Review, Spring 2010 Số này có 6 bài thơ của Simic. TV đã đi 4 bài In That Big HouseWhen she still knew how to make shadows speak By sitting with them a long time, They talked about her handsome father, His long absence, and how the quiet Would fill the house on snowy evenings.
"Tell us, child, are you afraid?" they'd ask, While the girl listened for steps in the hallway, The long, dim one with a full-length mirror That's been going blind like her grandmother Who could no longer find or thread a needle
As she sat in the parlor remembering some actors Her son brought to dinner one night, The one young woman who wandered off by herself And was found later, after a long search, Floating naked in the black water of the pond. Trong căn nhà lớn đó Khi cô gái vưỡn biết cách làm cho những cái bóng lèm bèm Bằng cách ngồi với chúng một lúc thật là lâu Chúng nói về ông cụ của cô gái, rất bô trai Sự vắng mặt dài của ông, và, như thế nào Sự yên tịnh thấm vô, và làm đầy căn nhà Vào những buổi chiều tuyết Hãy nói cho chúng ta, cô bé, cô sợ ư? Khi cô gái lắng nghe tiếng chân người ở hành lang Dài, lù tà mù, với chiếc gương lớn Cũng trở nên mù như người bà của cô Hết còn tìm thấy, cây kim hay sợi chỉ Trong khi cô gái ngồi nơi phòng khách, nhớ tới vài nghệ sĩ Đứa con trai của cô mang về nhà ăn, một buổi tối Người đàn bà trẻ bỏ ra ngoài đi lang thang Và được kiếm thấy, sau khi tìm đã đời Trôi lều bều trong vùng nước đen nơi cái hồ. Keep This to Yourself There are country roads now that are empty. They'll hold on to the light of the dayA bit longer, mindful some boyMay be heading home after a game.Whoever he is, he'll have to hurry. This lovely moment won't last long. The road before him lies white Here and there under the dark trees,
As if some mad girl in the neighborhood Had emptied her linen closet And had been spreading her things Over the soft late summer dust.
Nhím cho riêng miCó những con đường nhà quê bi giờ trống trơn Chúng sẽ níu kéo ánh sáng của ngày Lâu hơn một tị, chắc là có tí quan hoài tới 1 đứa bé nào đó Có thể trên đường về nhà, sau một trò chơi
Đứa nào thì đứa nào, thằng bé phải vội vã Chút khoảnh khắc rất đỗi đáng yêu này chẳng thể kéo dài Con đường trải dài trước thằng bé một màu trắng Đây, đó, dưới những cái cây sẫm đen
Như thể một cô gái lối xóm Soạn cái tủ đựng quần áo của cô Và bèn trải ra những cái xú chiêng, những cái xịp Trên lớp bụi mờ của một mùa hè, nhẹ, muộn.
Charles Simic
RICARDO REIS THE CHESS PLAYERS I've heard that once, during I don't know What war of Persia, When invaders rampaged through the City And the women screamed, Two chess players kept on playing Their endless game. In the shade of a leafy tree they stared At the old chessboard, And next to each player was a mug of wine, Solemnly ready To quench his thirst in the moments when, Having made his move, He could sit back and relax, waiting On his opponent. Houses were burning, walls were torn down And coffers plundered; Women were raped and propped against The crumbling walls; Children, pierced by spears, were so much Blood in the streets ... But the two chess players stayed where they were, Close to the city And far from its clamor, and kept on playing Their game of chess Even if, in the bleak wind's messages, They heard the screams And, upon reflection, knew in their hearts That surely their women And their tender daughters were being raped In the nearby distance, Even if, in the moment they thought this, A fleeting shadow Passed over their hazy, oblivious brows, Soon their calm eyes Returned with confident attention To the old chessboard. When the ivory king's in danger, who cares About the flesh and blood Of sisters and mothers and little children? When the rook can't cover The retreat of the white queen, what Does pillaging matter? And when with sure hand the opponent's king Is placed in check, It hardly concerns one's soul that children Are dying in the distance. Even if the infuriated face Of an invading warrior Should suddenly peer over the wall and cause The solemn chess player To fall right there in a bloody heap, The moment before that Was still devoted to the favorite game Of the supremely indifferent. Let cities fall and people suffer, Let life and freedom Perish, let secure, ancestral properties Be burned and uprooted, But when war interrupts the game, make sure The king's not in check And the most advanced of the ivory pawns Is ready to redeem the rook. My brothers in loving Epicurus And in understanding him More in accord with our view than with his, Let's learn from the story Of the impassive chess players how To spend our lives. Let serious things scarcely matter to us And grave things weigh little, And let the natural drive of instincts yield To the futile pleasure (In the peaceful shade of the trees) Of playing a good game. Whatever we take from this useless life, Be it glory or fame, Love, science, or life itself, It's worth no more Than the memory of a well-played game And a match won Against a better player. Glory weighs like an overlarge burden And fame like a fever, Love wearies, for it ardently searches, Science never finds, And life grieves, for it knows it is passing ... The game of chess Completely absorbs one's heart but weighs little When lost, for it's nothing. Ah, in the shade that unconsciously loves us And with a mug of wine At our side, intent only on the useless Effort of the chess game, Even if the game is only a dream And we have no partner, Let's do as the Persians of this story: Wherever out there, Near or faraway, war and our country And life are calling us, Let them call in vain, while we dream In the friendly shade Of our partners, and the chess game dreams Of its indifference. 1 JUNE 1916 FERNANDO PESSOA: A LITTLE LARGER THAN THE ENTIRE UNIVERSE Cao Thủ Cờ Tướng Tôi nghe nói, trong 1 cuộc chiến ở Persia, cuộc chiến nào tôi không rõ, khi những kẻ xâm lăng tàn phá Thành Phố, đàn bà la thét, hai cao thủ cờ tướng, tiếp tục cuộc cờ không chấm dứt của họ, ở dưới bóng cây, họ cắm mắt cắm mũi vào một cái bàn cờ cũ, và bên cạnh là một vại cuốc lủi, thật trịnh trọng, và luôn luôn sẵn sàng làm dịu cơn khát của hai cao thủ, sau một nước cờ, bèn ngửa người ra phía sau, tu một đường, chờ đối thủ đi nước cờ của anh ta. Nhà cháy, tường đổ, của cải bị ăn cướp Đàn bà bị hiếp, bị trấn vô tường, để tiếp tục hiếp, trẻ con bị đâm, chém, đường phố đầy máu… Nhưng hai cao thủ vẫn bình chân như vại, ngay dưới chân thành phố, tiếp tục chơi cờ, trong tiếng la hét từ phiá xa vọng tới. Ngay cả khi, trong tiếng gió thoảng, có tiếng la thét, và họ, trong thâm tâm, thoáng có nghĩ tới, những người đàn bà của họ, những đứa con gái ngoan ngoãn của họ, đang bị hiếp, chắc cũng không quá xa nơi họ đang chơi cờ, và lông mày, lông mi của họ có thoáng âm u, tâm tư của họ có nhầu nát, tí ti, thoáng 1 tí, và họ lại chú mục vào cuộc chơi không chấm dứt, trở về một cách thật là vững tâm với cái bàn cờ cũ của họ. Khi ông vua bằng ngà trên bàn cờ cũ bị nguy hiểm, thì ai để ý làm gì tới thịt rơi, máu đổ, ở trên đường phố, biển máu biển miếc, bà mẹ, người vợ, đứa chị, con em bị, hay được… giải phóng ? Giải phóng hay ăn cướp thì có ăn thua gì tới một đường thối của Bạch Hoàng Hậu? Và một khi đi được một nước vừa ý, đặt ông vua vào đúng vị trí, thì những đứa trẻ đang chết ở xa xa kia, là cái chó gì mà phải quan tâm? Note: Những bài thơ trên, có bài được post, nhưng chưa được dịchTừ khóa » Trúng Hay Hụt Em Chắc Là Họ Không Hụt Nhỉ Lyric
-
Trúng Hay Hụt Em Chắc Là Họ Không Hụt NHỈ? Chị Có Bạn Trai Anh ấy ...
-
2 0 0 0 - Trúng Hay Hụt Em Chắc Là Họ Không Hụt NHỈ? Chị... | Facebook
-
Trúng Hay Hụt, Em Chắc Là Họ Không Hụt Nhỉ, Chỉ Có Bạn Trai Anh ...
-
Tik Tok || Trúng Hay Hụt,em Chắc Là Họ Không Hụt Nhỉ??? - YouTube
-
Chúng Hay Hụt Em Chắc Em Hay Hụt Nhỉ - TikTok
-
Tlinh – Thích Quá Rùi Nà Lyrics - Genius
-
Lời Bài Hát Hợp âm Guitar Ba Em Trồng Khoai Lang
-
Kookmin World [Ver 4] - Trúng Hay Hụt? - Wattpad
-
10 Bài Hát Tỏ Tình Ngọt Lịm Của Vpop Khiến Crush Gục Ngã
-
Thành Ngữ Tiếng Anh – Sưu Tầm - MarvelVietnam
-
Yêu Nhầm Chị Hai ... Được Nhầm Em Gái (Đang Tiến Hành) - YNCH ...
-
Day6 Jaehyungparkian | Geborgenheit - Tì3 - Wattpad
-
Những Bức Thư Học Sinh Viết Cho Thầy Cô Giáo Cũ ý Nghĩa - Thủ Thuật