Tình Nước (Tình Đồng Chí) - Kho Tàng Vọng Cổ Việt Nam

TÌNH NƯỚC

Thơ: Chính Hữu

Lời cổ: Loan Thảo

NHẠC: Nam 1: Quê hương anh nước mặn đồng chua Nam 2: Làng tôi nghèo đát cày lên sỏi đá Nam 1: Tôi với anh đôi người xa lạ Từ phương trời chẳng hề quen nhau Nam 2: Lúc nguy biến tình siết chặt tình Đêm tối chung chăn thành đôi tri kỷ Nam 1: Vì nước... ruộng nương anh bỏ bạn thân cày Nam 2: Gian nhà không.... mặc kệ gió lung.... lay.

VỌNG CỔ: Câu 1:

Nam 1: Mặc gió lung lay nhà tôi xưa nay vẫn vậy, đứng ở ven sông nghiêng nhìn dòng nước chảy, rừng cắm sau lưng tràm mọc tới . . . chân . . .trời

Tháng ba, khói mù lửa phún ngoài đồng trấp lâu đời Song mặn mặn suốt mùa khô, sông chua chua từ mưa xuống Đất đó phèn từ thời lập địa khai thiên (-) Xa cách phương trời tôi vẫn nhớ, Nhớ ánh đèn ghe trễ bắt cá biển đông sông, Nhớ giữa thu linh lán nước tràn đồng, Quằn quại rong đuôi chồn như rừng lên cơn bão. Câu 2:

Nam 2: Mỗi hoàng hôn dõi mắt nhìn vời vợi Thăm thẵm trong kia mặt nước nối ven rừng. Tĩnh mịch, hoang vu Gởi đến cho ta mùi ngọt của bông tràm. Thoắt hiện ra những chiếc xuống độc mộc, Từ rừng sâu rẽ nước tiến về sông (-) Kéo theo hàng chục bó bàng như một bầy trâu nước Đó là công trình của bao ngày khó nhọc Hõi người bạn miền trung ơi Nơi dãy trường sơn ngăn rừng biển cả Bạn có lần nào thấy cái bao bàng đựng lúa ở miền tây (-) NHẠC: Nam 2: Giếng nước gốc đa nhớ chàng trai làng yêu mến Nam 1: Tôi với anh đã từng cơn ấm lạnh Rét run người vầng trán đổ mồ hôi Nam 2: Áo anh rách vai quần tôi có hai miếng vá Miệng còn cười buốt giá chân không giầy Nam 1: Thương nhau tay nắm lấy bàn tay Nam 2: Đêm nay đồng hoang sương xuống Nam 1: Nằm kề bên nhau chờ trăng lên, lòng thấy nao nao

VỌNG CỔ: Câu 5:

Nam 2: Đêm nay nằm giữa đồng hoang thấm dần sương xuống, tôi nhớ tới căn chòi giữ ruộng lúa chín vàng hoe hương thoảng . . . tư . . . bề Chòi ngăn sương xuống, chòi không ngăn được gió về Mùng làm chi khi bốn bên vách trống Một chiếc nóp quê mùa cũng ấm như ngôi mộ giữa đồng thơm (-) Chừng nào quê hương mình mới hết loạn ly, Để dù mình chẳng gần nhau nhưng mãi ãi là tri kỷ Đồng đâu trống để đồng hoang cỏ cháy Giếng nước hết tương tư khi gặp lại bóng trai làng (-)

Câu 6:

Nam 1: Hỡi người bạn quê nghèo đất cày lên sỏi đá Bạn ra đông dọc ngang cùng biển cả Bạn lên đoài lẫm liệt với non xanh (8 nhịp) Tôi lạ gì miền trung giàu cá biển với cây rừng Bạn có nghèo chẳng qua vì ly loạn Chẳng qua vì nắng dài mưa ngắn, bão lụt gần suốt thu đông (8 nhịp) Cuộc đời đưa đẩy bọn ta cùng sẻ chia ấm lạnh Quần tôi vừa vá xong hai mảnh, thì áo anh đã xoạt vai rồi (-) Nam 2: Anh hãy nhìn kia, vầng trăng hăm mốt Vừa lên đến đỉnh đồi Nam 1: Dầm sương con dế gáy Tiếng chó tru dài lạnh lẽo ánh sao băng.

DMCA.com Protection Status Tác phẩm này được bảo vệ bản quyền nội dung trên internet bởi DMCA, chúng tôi nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức. Vui lòng tôn trọng bản quyền tác phẩm, công sức và sự sáng tạo của chúng tôi.

Từ khóa » Ca Cổ Minh Cảnh Tình đồng Chí