Tớ Ghét Cậu - Tuổi Trẻ Online

3mNKndMr.jpgPhóng to
Ảnh minh họa, từ Internet
TTO - Tớ, cậu cùng sinh ra và lớn lên trên mảnh đất cao nguyên đầy nắng gió. Tuy vậy, chắc sẽ chẳng bao giờ hai đứa có thể biết được nhau nếu ngày đó không xảy ra.

Năm ấy, cơn bão quái ác đổ ập đến và cướp đi sinh mạng của bao người, còn cậu thì bị thất lạc gia đình. Là một trong những chiến sĩ cứu hộ bão lụt, ba tớ đã giúp cậu thoát khỏi vòng nguy hiểm và đưa cậu về nhà cưu mang.

Kể từ khi xuất hiện trong nhà, đứa con gái cưng là tớ bị san sẻ tình thương. Còn cậu luôn nhận được sự quan tâm đặc biệt từ phía ba mẹ tớ. Lúc nào ba mẹ cũng sợ cậu cảm thấy thiệt thòi. Tớ ghét cậu lắm! Mặc ba mẹ rầy la, tớ không thèm gọi cậu là anh dù cho cậu lớn hơn tớ những hai tuổi. Tớ luôn tìm đủ mọi cách để cậu bị ba mẹ khiểm trách nhưng lần nào cũng vậy, ba mẹ chỉ xoa đầu cậu rồi nhẹ nhàng nói: “Lần sau nhớ cẩn thận hơn con nhé!”.

Tết đến, cái tết đầu tiên gia đình tớ có thêm một thành viên là cậu, quyền lợi của tớ không còn như trước. Mọi năm, tớ được ba mẹ sắm sửa cho ba đến bốn bộ quần áo, còn búp bê, đồ hàng. Năm nay, cậu đã... cướp đi một nửa số quần áo của tớ, thậm chí cậu còn được ba mẹ mua cho nhiều đồ chơi hơn tớ. Khi ba mẹ trao quà, tớ đã vứt con búp bê bằng sứ xuống đất làm nó vỡ tan tành. Tớ trách ba mẹ không công bằng, không còn thương tớ mà chỉ biết thương một đứa con hoang là cậu. Và hậu quả, ba đã cho tớ một cái tát.

Từ trước tới giờ, tớ không ít lần làm ba mẹ giận, nhưng chưa một lần nào ba ra tay đánh tớ. Vậy mà lần này tớ chỉ mới nói xúc phạm đến cậu một chút, ba đã...

Ngồi một mình trong phòng, nhớ lại vẻ mặt thương hại của cậu lúc nãy, tớ đã tức lại càng tức hơn, đã ghét lại càng ghét hơn gấp bội, tớ quyết tâm thực hiện một kế hoạch lớn.

Chiều ba mươi tết, ba mẹ có việc đột xuất phải đi. Sau khi gói bánh chưng xong và bắt lên bếp, mẹ giao cho cậu canh bánh để kịp cúng giao thừa.

Nhìn vẻ mặt mệt mỏi của cậu, tớ biết chắc thế nào cậu cũng ngủ gật. Đây sẽ là một cơ hội tốt để tớ “báo thù”. Đúng như tớ dự đoán, mới có ngồi canh được một lát, cậu đã gục đầu. Đợi cho cậu ngủ say, tớ mon men tới bếp, dụi tắt lửa. Chưa yên tâm, tớ còn múc nước tạt vào bếp. Nhìn cậu ngủ ngon bên nồi bánh sống nhăn, tớ đắc ý lắm. Để xem lúc ba mẹ về không có bánh chưng cúng, cậu sẽ giải thích thế nào.

Quả thật, lần này cậu đã bị mẹ trách mắng rất nhiều. Cậu chỉ biết vừa xin lỗi mẹ vừa hì hục nhóm lại bếp. Nhìn bếp tro ướt sũng, rồi nhìn thấy tớ cười mỉm, cậu thừa biết con nhóc này đã hại mình. Trông vẻ mặt căm giận của cậu, tớ như trút được nỗi bực tức trong lòng.

Tuổi thơ của tớ và cậu cứ trôi qua như thế. Tớ lúc nào cũng bày kế hại cậu, còn cậu thì luôn cúi đầu nhận lỗi dù biết rõ chuyện đó không phải do mình làm. Năm tháng trôi qua, tính trẻ con ấy cũng ít dần. Rồi đến hôm nay, ba mẹ về nhà dẫn theo hai người lạ mặt. Ba gọi cậu lên ngắm cậu thật kỹ, còn mẹ thì ôm chặt cậu vào lòng mà khóc. Cuối cùng, tớ cũng giải thích được hành động kỳ lạ đó của ba mẹ.

Thì ra hai người kia chính là ba mẹ của cậu. Suốt mười lăm năm nay, họ lặn lội tìm kiếm cậu khắp nơi và giờ họ đã tìm được. Không hiểu sao tớ cảm thấy buồn lắm, tớ không muốn cậu về với họ chút nào cả. Cậu đi rồi tớ biết cải nhau với ai, còn ai để tớ ăn hiếp, bắt nạt, còn ai cất công làm những món quà xinh xắn tặng tớ trong ngày sinh nhật, còn ai âm thầm lo lắng, chở che cho con nhóc này nữa. Bây giờ, tớ bắt đầu lo sợ, sợ cậu sẽ xa rời tớ, sợ rằng tớ sẽ mất cậu, mãi mãi.

Và tớ cũng đã hiểu, đối với tớ, cậu “đáng ghét” biết nhường nào.

Đọc tiếp Về trang Chủ đề

Từ khóa » Tớ Sẽ Ghét Cậu