[Toàn Chức Cao Thủ][Đoản] Dụ Diệp - Tịch Vũ Nghiên
Có thể bạn quan tâm
Tác giả: 柒贰陆 (Thất Nhị Lục)
Edit: Tống Nghiên
Beta: Tian
Thân tặng sinh nhật Ve-chan.

Dụ Văn Châu

Diệp Tu
1.
“Vậy…bây giờ phải làm sao mới tốt?”
Nhìn đống quần áo, đồ dùng hàng ngày đầy đất và đống giường chiếu hỗn độn, còn có Diệp Tu đang ngậm thuốc, Dụ Văn Châu cũng không trả lời trực tiếp vị đại thần vừa nói xong đang tỏ vẻ rất khổ não, nhưng biểu tình lại không gợn chút sợ hãi nào.
“Hỏi cậu đấy, nói đi.”
Có chút bất mãn liếc Dụ Văn Châu, Diệp Tu hối thúc một câu, mà Dụ Văn Châu chỉ cười cười, nghiêng người về phía Diệp Tu lộ ra một khuôn mặt buồn rầu khốn hoặc.
“Tối hôm qua Diệp thần say rượu loạn tính, tôi cũng không cầu anh phụ trách…”
“Này! Cậu phân biệt cho rõ xem hiện giờ ai mới là người đau mông hả!”
“…Vậy…Để tôi phụ trách cho anh đi.”
Tựa hồ bị chặn miệng, Diệp Tu khó được khi chỉ tập trung chuyên chú nhìn một “người”, mà Dụ Văn Châu thì vẫn bình tĩnh mỉm cười, giống như những lời trước đó của hắn chỉ là qua loa, trong khi chuyện vốn dĩ là hai anh em cùng nhau đi uống rượu, sau khi tạm biệt ai về nhà nấy trong tình cách mạng hữu nghị thuần khiết — trọng điểm — đàn ông với đàn ông, chẳng biết tại sao cứ thế lên giường.
Diệp Tu vốn muốn nói “Không bằng cứ coi như chuyện này chưa hề xảy ra” hoặc “Mọi người đều là đàn ông, đừng để ý” hay là “Làm thì làm cũng không mang thai được, quên đi”, bây giờ toàn bộ đều bị Dụ Văn Châu bóp chết từ trong trứng nước.
Cho nên hai người cứ vậy nhìn nhau…
Diệp Tu thật sự rất muốn từ khuôn mặt đang tươi cười cũng coi như dễ nhìn cùng với đôi mắt của Dụ Văn Châu tìm ra chút manh mối, nhưng tiếc thay, mặc dù hắn là đại thần trong Vinh Quang thì cuối cùng hắn cũng không thật sự là thần trong hiện thực, không còn cách nào khác, ai bảo thuật đọc tâm là kỹ năng BUG cơ chứ.
Mãi cho đến khi Dụ Văn Châu khẽ dán lên vành tai hắn, dùng thanh âm ôn hòa mà không chấp nhận cự tuyệt của riêng mình thấp giọng nói: “Anh đang sợ sao? Diệp thần.”
Mi mắt Diệp Tu giật mạnh — hỏng bét rồi, lần này mặt mũi hắn biết đi về đâu.
“Dụ hồ ly chết tiệt…Cậu trở mặt!” Hắn đẩy cái kẻ vẫn đang cọ cọ đầu mình ra.
“Ai nói là không phải đâu chứ?”
Vì thế…
Dụ Văn Châu cười bóp tắt thuốc lá của Diệp Tu, hôn lên.
2.
“Này, tay tàn.”
“Ừ?”
“Tay. Tàn.”
“Tôi đây.”
Có chút chịu không nổi Dụ Văn Châu ở trên người mình sờ nắn bậy bạ, Diệp Tu rốt cuộc hung hăng đẩy rớt nam nhân đang đè chặt trên người hắn ra.
“Có phải ngoài tay tàn, tai tàn ra tôi còn nên tặng thêm cho cậu một cái não tàn hay không?”
“Diệp thần…dù sao chúng ta cũng coi như là người yêu…” Dụ Văn Châu khẽ cười, cọ cọ bên lỗ tai Diệp Tu — động tác này luôn làm hắn phản ứng rất mạnh. “Anh nói như vậy, tôi có thể đi tố cáo anh tội phỉ báng đó…”
“Vậy cậu đem cái tay ra khỏi đũng quần của tôi ngay.”
Phát hiện từ chối không hiệu quả, trong lòng Diệp Tu có chút nhận mệnh, chỉ là ngoài miệng trước sau vẫn không chịu buông tha. Dụ Văn Châu thấy động tác hắn thả lỏng liền biết mình tuyệt đối có thể đắc thủ, thế là y nâng người, gần như là chóp mũi chạm chóp mũi, mỉm cười nhìn hắn.
“Vì sao?”
“Bởi vì…nếu không lấy ra thì lão tử sẽ thật làm cho cậu thành tay tàn, cậu tin không?”
Diệp Tu nói vậy, hai tay nhẹ nhàng đặt lên vai Dụ Văn Châu.
“Ha ha…anh không phải đã sớm nhận định tay tôi tàn từ rất nhiều năm trước sao?”
Mà Dụ Văn Châu y thì lưu loát lột sạch quần Diệp Tu, cúi đầu, môi dán lên nơi vẫn còn đang muốn tiếp tục cãi lại ấy, đem những lời rác rưởi của hắn tất thảy cắn nuốt.
3.
“Dụ Văn Châu…cậu có biết mình đang làm gì không?”
“Giúp anh cố định một chút, tránh lát nữa làm việc mạnh quá lại tổn thương đôi tay đẹp đẽ mềm mại của Diệp thần anh.”
Nhìn Dụ Văn Châu cười đến rực rỡ, Diệp Tu giật giật hai tay đang bị trói trên đỉnh đầu, hắn cảm thấy biểu tình của mình bây giờ chắc hẳn rất vặn vẹo. Mặt khác, hắn còn nhận thức được một cách sâu sắc và trọn vẹn khi một người đàn ông muốn giải tỏa bất mãn vì ghen tị thì có bao nhiêu khủng bố…
Hắn chẳng qua chỉ là sau khi Hoàng Thiếu Thiên vào cửa, “không cẩn thận” mà “đùa giỡn trêu chọc vượt quá giới hạn” dẫn đến “thân thể tiếp xúc nhiều nhiều” với cậu ta mà thôi, không cần thiết phải đem hắn cột lại để trừng phạt chứ?
Được rồi, có khi Dụ Văn Châu vốn chính là một tên biến thái muộn tao? Cho đến nay vẫn luôn có hứng thú mong chờ một cái cơ hội thế này, làm hắn không còn sức mà nói ra miệng?
Nhất định là thế — Diệp Tu yên lặng kết luận trong lòng.
Vậy…chính mình cứ cho phép tên biến thái này muốn làm gì thì làm đại khái cũng là một thằng biến thái luôn rồi?
Ôi chao, cái này thật là cam go.
“…Chúng ta quen biết nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên tôi mới biết được cậu là một kẻ biến thái thích chơi trói đó, thân ái.”
“…”
Dụ Văn Châu nhíu mày nhìn Diệp Tu vì bị buộc chặt mà vô phương tùy tiện xoay chuyển, cảm thấy con quái vật vẫn điên cuồng gào thét nơi nội tâm, muốn đem người trước mắt này nhốt vào trong lồng sắt, trừ mình ra không cho hắn tùy thích tiếp xúc với người khác rốt cuộc hơi có vẻ bình tĩnh lại.
Thành thật mà nói, cậu không phải một người hẹp hòi, nhưng chỉ là bạn bè đã lâu không gặp mà thôi, có nhất thiết phải đầu tiên là ôm, sau đó sờ, tiếp theo cùng nhau lăn lên trên ghế salon không?
Đương nhiên Hoàng Thiếu Thiên đùa giỡn ầm ĩ là có sai, nhưng mà Diệp Tu cũng không có ra sức cự tuyệt…
Được rồi, y thừa nhận đây là tự cảm giác không an toàn của bản thân y đến quấy phá.
Thế nhưng…
Thành quả trước mắt này quá tốt đẹp.
Có lẽ nào…
Y thật là một tên biến thái?
Mỉm cười, Dụ Văn Châu hung hăng hôn Diệp Tu. Mà dường như Diệp Tu cũng cảm giác được suy nghĩ của y, hắn cười khẽ một tiếng, trả thù mà gặm lại môi của người trên thân hắn.
4.
Diệp Tu vẫn luôn không nghĩ ra vì sao thiên hạ chúng sinh muôn nghìn muôn vạn người, hắn lại coi trọng Dụ Văn Châu người này, quá phúc hắc, biến thại lại còn nham hiểm…Trọng điểm, y là đàn ông, hơn nữa còn là một thằng đàn ông ưa thích đè hắn ra làm loạn.
Tóm lại, hắn không rõ vì sao hắn lại thích y.
Mặc y làm xằng làm bậy, cũng nghĩa vô phản cố.
“Dụ đội, ngày mai không phải cậu có trận đấu à? Làm như thế này cho dù không sợ “trùng hết người cũng chết” thì cũng phải chú ý lần sau vô lực chứ?”
“Diệp thần cứ yên tâm, chết dưới hoa mẫu đơn, làm quỷ cũng phong lưu, huống hồ anh không phải vẫn hay đưa thuốc bổ thận cho tôi sao, anh không nghiệm thu kết quả?”
“…”
Chẳng qua là Diệp Tu dù sao vẫn không nghĩ, hết thảy làm xằng làm bậy của Dụ Văn Châu, dẫn đến hắn phải “nghĩa vô phản cố” đều do hắn tự tìm cả — Dụ Văn Châu luôn nói: “Diệp thần anh có biết, có đến mười triệu loại phương pháp có thể làm cho người ta hỏng mất đó.”
Nhưng Dụ Văn Châu chính là thích Diệp Tu cái người này vẫn làm cho y hỏng mất, cũng giống như Diệp Tu thích hắn vậy.
Cho nên bọn họ cứ ở trong cái vòng tuần hoàn chết đó, Diệp Tu không ngừng đột phát ý nghĩ kỳ lạ đùa giỡn Dụ Văn Châu một chút, làm cho y khiếp sợ tan vỡ, tiếp theo y cũng trả lễ, bắt đầu quá trình làm cho Diệp Tu hỏng mất.
Diệp Tu từng nói rõ ràng trước kia là Dụ Văn Châu chủ động trêu chọc hắn, bây giờ lại nói ngược là như thế nào?
Mỗi lần đến lúc này, Dụ Văn Châu đều cười mà không nói, hoặc là trực tiếp đem Diệp Tu ôm vào trong ngực — kỳ thực, cho dù có vẻ không hợp logic, nhưng người vẫn luôn một mực trêu chọc vô số người trong lúc vô tình rõ ràng chính là Diệp thần anh mà.
Không phải sao?

Note: Vì đây là bản edit phi thương mại nên mọi người vui lòng đừng mang nó ra ngoài. Bản edit này chỉ được post tại đây và tại nhà mình Cobalt Core.
Chia sẻ:
- X
Có liên quan
Từ khóa » Dụ Diệp H
-
All Diệp đồng Nhân H - Dụ Diệp / Thăm Dò - Wattpad
-
All Diệp đồng Nhân 1 - 【 Dụ Diệp 】 Buồng Tắm (R18) - Wattpad
-
Đọc Truyện All Diệp đồng Nhân H - Dụ Diệp / Thăm Dò - ZingTruyen
-
Toàn Chức Cao Thủ Đồng Nhân - Thanh Xuân Năm Đó
-
Đọc Truyện All Diệp đồng Nhân H - Neyu18 - TruyenFun
-
Hoàn - [Kỳ Hội 2021][Diệp Dụ][R18] Mây đen Hóa Mực
-
R18【All Diệp 】Không Vào Diệp Huyệt, Nào được Diệp Tử - TruyenWiki
-
DIỆP TU MANG THAI KÝ (All Diệp, Người Qua đường X Diệp, Song ...
-
Đọc Fanfic All Diệp đồng Nhân H - Neyu18 - FanFic4u.Net
-
Đọc Truyện All Diệp 2 | Daphilis - Doctruyenhot .Com
-
【 Dụ Hoàng Diệp R18】 Cái đuôi Của Ngươi đang động - Truyện 2U
-
【All Diệp 】 Muốn Nuôi Một Con Tu Miêu Miêu Sao? - TruyenKul
-
Diệp Tu Kết Hôn Rồi - Trà Chanh Chém Gió
-
All Diệp đồng Nhân H - Đọc Truyện Online Miễn Phí