Tôi đã Chết Rồi – Không Trách Ai, Cũng Chẳng Hận Ai

Tôi không mất nhiều thời gian để đọc tác phẩm này, nhưng lại bỏ ra rất nhiều thời gian để suy nghĩ về nó. Tôi nghĩ về từng nhân vật, tôi nghĩ về từng sự việc diễn biến.

Mộng Thường Uyển đã tạo ra một câu chuyện rất ngược. Không phải ngược trần trụi rõ ràng, mà như một dòng nước hiếm có chảy qua sa mạc, ngấm xuống một ít, rồi biến mất hoàn toàn, không thể níu kéo, chỉ có thể luyến tiếc. Dằn vặt tâm tư, chiếm cứ suy nghĩ.

4e86d306d68b40b4277338662182e0fc.png

Truyện có thể coi là GE, đơn giản là không thể HE, cũng không SE nổi. Quý Ngôn đã chết. Năm đó cậu 29 tuổi, cậu ngồi trong bồn tắm lớn, tay phải cầm dao cứa vào tay trái. Cậu mắt mờ dần. Nhưng cậu vẫn hướng đến một nơi, nơi đặt bức tranh cuối cùng cậu vẽ, bức tranh vẽ Tần Vị. Quý Ngôn đã chết sau 7 năm kể từ khi xa cách Tần Vị.

Genre của truyện là ngược công, song tôi thấy ngược thụ nhiều hơn (dù sự thật là tất cả mọi người đều bị ngược). Tại sao ư? Vì mỗi lần Tần Vị biết một sự thật đủ để giày vò trái tim hắn, thì đồng thời để lộ ra Quý Ngôn đã từng khổ sở thế nào, cô độc thế nào, bi thương thế nào. Có lẽ dùng tất cả tính từ chỉ sự đau khổ cũng không miêu tả được tâm tình của Quý Ngôn trong bảy năm đó.

Không ai hiểu được Quý Ngôn tại sao lại chết. Không ai hiểu được lý do Quý Ngôn một mình bảy năm vẫn không chịu tìm Tần Vị. Quý Trạch coi như hiểu rõ Quý Ngôn nhất, vẫn phán đoán sai nguyên nhân Quý Ngôn chọn cái chết. Hoặc giả anh cố không nghĩ đến. Vì Quý Ngôn mệt mỏi rồi. Cả thế giới của Quý Ngôn là Tần Vị, không có Tần Vị, Quý Ngôn sống không ra sống. Cậu chỉ muốn giữ lại những kỷ niệm đẹp nhất, giữ lại nhớ nhung dành cho Tần Vị. Đối với Quý Ngôn, thời gian đã dừng lại ở bảy năm trước, khi họ còn bên nhau.

Lúc đó Quý Ngôn đã nói sẽ chờ Tần Vị. Một lần chờ, chờ đến tận bảy năm.

2143256436243

“Mùa đông sắp tới rồi.”

Quý Trạch lặng yên dời tầm mắt nhìn mưa phất ngoài cửa sổ, không biết tại sao nhắc tới chuyện không liên quan tới đề tài bên trong, đêm càng rét lạnh nên người ngoài đường rất ít, đều bọc kín quần áo co rúm lại vùi đầu đi về phía trước, “Anh tôi đã từng suýt bị đông chết!”

“Anh ấy đột nhiên không biến mất, sau đó trốn không cho tôi tìm thấy!” Quý Ngôn nhìn tấm kính phản chiếu mình bên trong, lại như nhìn xuyên qua cửa đó để nhìn thấy chính mình trước kia.

“Ngày đó tuyết rơi rất lớn, anh tôi không thấy đâu, còn tôi chỗ nào cũng không tìm thấy anh ấy.” Quý Trạch nói chuyện rất hờ hững, giống như đang kể chuyện cũ, nhưng chỉ có Quý Ngôn biết lúc đó Quý Trạch có bao nhiêu sốt ruột, hoặc là lúc đó hắn tìm đến muốn nổi điên lên.

“Sau đó tối khuya, tôi nghĩ có phải là anh ấy đã về nhà rồi.” Quý Trạch quay đầu đi nhìn Tần Vị, “Lúc tôi đi tới cửa, thấy được anh ấy, núp ở góc tường.”

“Trời lạnh như vậy, anh ấy chỉ mặc một cái áo sơ mi co ro nằm trong đống tuyết, cả người như bị tuyết chôn lấy.” Quý Trạch nói tay cũng khẽ run lên, Quý Trạch cụp mắt nhìn nước trong ly trà lộ ra biểu tình ảm nhiên* của mình, “Nếu không phải tôi đi tìm, e rằng ngày mai anh ấy đã vô thanh vô vô thức mà đông chết ở đó!”

            *Ảm nhiên: ảm đạm thản nhiên

“Anh tôi cả người đông cứng đến tím ngắt, cả người tự ôm chặt mình bị vùi trong tuyết, tôi suýt nữa nghĩ anh ấy đã chết. Khi tôi đem anh ấy từ tuyết ra, anh mở mắt nhìn tôi nói —— cứu anh.” Giọng Quý Trạch có chút run rẩy, sau đó không nhịn được kéo khóe miệng bật cười, “Rõ ràng tìm đến cái chết là anh ấy, anh ấy lại nói với tôi là mau cứu mình!”

“Sau đó anh ấy gọi tôi là Tần Vị.”

“Rõ ràng anh ấy nhìn tôi, lại gọi tôi là Tần Vị!” Quý Trạch trong mắt mang theo giễu cợt nhìn Tần Vị, “Tôi vẫn nghĩ anh tôi muốn chết, nhưng lúc đó tôi mới hiểu được, anh ấy so với bất cứ ai đều muốn sống, anh ấy đang muốn chờ anh tới cứu mình!”

Quý Ngôn rốt cuộc là có bao nhiêu tuyệt vọng, thống khổ mới có thể nằm ở trong tuyết lớn chờ Tần Vị tới cứu mình.

“Anh tôi, hắn luôn muốn được cứu vớt, nhưng người kia chỉ có thể là anh, Tần Vị!”

“Mọi người chúng tôi, toàn bộ đều không bằng một câu nói của anh!”

Quý Ngôn không muốn tiếp tục sống thế này, cũng không muốn phá hoại hạnh phúc của Tần Vị, nên cậu chọn ra đi. Phải, Quý Ngôn chết, không phải trong hận thù, mà là trong một tình yêu sâu đậm. Đây cũng là một trong những lý do tôi ghét Mạc Ngạn Thành, coi thường tình yêu Quý Ngôn dành cho Tần Vị. Quý Ngôn đã từng muốn đến tìm Tần Vị, kết quả thì sao? Nửa năm sau khi Tần Vị mất trí nhớ, cậu mới biết tin. Rồi sau đó cậu nhận được ảnh cưới, giấy báo mang thai, chi phiếu đề nghị tránh Tần Vị. Quý Ngôn yêu nhất là gia đình, cũng yêu nhất là Tần Vị, nên cậu lựa chọn im lặng thu mình liếm láp vết thương trong góc tối chứ không muốn hủy hoại gia đình và sự nghiệp của Tần Vị. Thế nên cậu mới chịu đựng không đến tìm và chất vấn Tần Vị. Cậu nhu nhược? Hẳn là vậy đi. Yêu đến mức nhu nhược. Cậu trao hết tất cả cho người mình yêu, dù là tự tay rạch lên trái tim mình cũng phải gìn giữ hạnh phúc của người đó. Nếu tôi là Quý Ngôn, có khi tôi sẽ lựa chọn tương tự, chỉ là tôi sẽ nhẫn tâm mà bỏ xuống, chứ không dây dưa mãi như Quý Ngôn. 

Em sao có thể trả thù anh?

Căn bản anh không biết em trước khi chết, chỉ muốn nhìn tranh anh.

Bảy năm trước chúng ta vẫn luôn ở bên nhau, cũng ước định sau này sẽ luôn ở bên nhau.

Em nhìn tranh anh, sẽ giả vờ như nhìn thấy anh.

Nghĩ tới thời gian đều ngừng lại ở lúc đó. Bất kể điều gì cũng không quan trọng, cùng chết ở nơi đó.

Em muốn cùng anh bảo vệ ước định đó, coi như chúng ta đã đi đến phần cuối sinh mệnh, tự lừa dối chúng ta cũng đã bạc tóc, thành hai lão già ngốc nghếch, tự lừa dối bên trong thời gian năm tháng qua đều không có gì hối tiếc.

Sau đó, em chỉ nhớ tới Tần Vị trong kí ức bình thản cùng em rời khỏi thế giới này.

Thế nhưng, khi mở mắt em lại nhìn thấy anh.

Tần Vị… Tại sao phải để cho em gặp lại anh?

Mạc Ngạn Thành có tư cách gì mà trách cứ Quý Ngôn về việc không đến tìm Tần Vị? Hắn tưởng Quý Ngôn vui lắm chắc? Quý Ngôn yêu bằng cách của cậu ấy, yêu đến mức sinh mạng cũng không quản, sẵn sàng hy sinh vì nghĩ cho Tần Vị. Tình yêu sâu sắc nhường ấy Mạc Ngạn Thành dám coi thường và so sánh? Mỗi câu mỗi chữ của Quý Trạch lúc uống say, hay cái nhìn từ người ngoài cuộc Trầm Đình Thiên như chiếc búa nện vào lòng tôi. Đúng vậy. Quý Ngôn đã một mình trải qua khổ sở nhiều như vậy, ngoại trừ Quý Trạch chẳng ai biết, cho nên chẳng ai thông cảm. Càng như vậy tôi càng muốn vạch trần sự thật trước mặt Tần Vị, và những người khác, tỷ như Mạc Ngạn Thành, Trầm Đình Thiên, hay mẹ Tần Vị. Tôi muốn họ nhận nỗi đau Quý Ngôn đã trải qua. Tôi muốn họ trả giá. Giống như Quý Trạch hay Tưởng Phàm, tôi không chịu nổi trước việc Quý Ngôn lặng yên chết rồi biến mất không dấu vết.

fb_img_1482417196065

“Tần Vị quên Quý Ngôn, có vợ, có con, có sự nghiệp! Vậy cậu nói cho tôi biết, hi vọng của Quý Ngôn ở chỗ nào?” Người trong cuộc mơ hồ, người bên ngoài rõ ràng, Mạc Ngạn Thành mãi mãi không thấy rõ người đồng cảnh không chỉ có mình hắn, còn có người kia trong miệng hắn, Quý Ngôn.

“Quý Ngôn, vẫn luôn chờ Tần Vị.” Quý Ngôn chết rồi, không thể chờ nữa nhưng cậu vẫn có thể chờ Tần Vị.

Quý Ngôn dùng cách của mình để yêu Tần Vị, tự cho là đúng cũng được, nhát gan nhu nhược cũng được, cậu cẩn thận bảo vệ gia đình và sự nghiệp của Tần Vị, Quý Ngôn chỉ muốn tác thành cho Tần Vị hạnh phúc mà thôi.

Trong bảy năm trống rỗng vô vọng, Quý Ngôn vẫn nhớ Tần Vị, vẽ ra Tần Vị, yêu Tần Vị. Dù Trầm Đình Thiên chỉ là người đứng ngoài nhưng không khỏi vì Quý Ngôn mà thấy tiếc hận và bi thống, vậy nên nói, cái tên Tần Vị kia may mắn cỡ nào mới được Quý Ngôn yêu sâu đậm đến như vậy.

Mạc Ngạn Thành ngạc nhiên nhìn Trầm Đình Thiên, hơi hé miệng, lại không nói ra lời.

“Cậu có thể nói Quý Ngôn nhu nhược, có thể nói hắn ngốc, nhưng… Mạc Ngạn Thành, cậu không thể trách hắn, cậu cũng chẳng có cái gì tốt.”

Âm thanh Trầm Đình Thiên trong phòng trống có vẻ mờ ảo, âm u.

“Cậu chỉ là, không yêu Tần Vị bằng Quý Ngôn mà thôi.”

“Chỉ đến thế mà thôi.”

Nhưng Quý Ngôn không muốn. Cậu chết rồi, mà cậu vẫn không muốn hủy hoại Tần Vị.

Quý Ngôn hận Tần Vị, hận Tần Vị không quay lại, hận Tần Vị quên cậu. Song nhiều hơn, cậu yêu Tần Vị. Mãi mãi yêu Tần Vị.

“Quý Ngôn, em hận anh không?”

Quý Ngôn im lặng không biết tại sao Tần Vị lại đột nhiên hỏi câu này, nhưng cũng không thể làm gì.

Nói không hận, làm sao có khả năng.

Tần Vị yêu cậu, lại quên mất cậu, nói sẽ không để cậu lại một mình, nhưng lúc sinh mệnh cậu biến mất lại không ở bên, nói với cậu là hai năm sau sẽ trở về, cậu chờ bảy năm hắn đều không trở về, nói muốn cùng cậu làm bạn một đời, hắn lại kết hôn sinh con, nói muốn cậu để tất cả thời gian cho hắn, nhưng hắn lại không muốn…

Quý Ngôn hận, hận chết Tần Vị.

Có một Quý Ngôn yêu hắn đến sinh mệnh đều không quản, mà hắn lại không biết một chút nào.

Có mỗi phần hận chuyển thành nỗi hận thấu xương, lại có một phần hận khác theo thời gian mà trở thành chấp niệm.

Mà Tần Vị chính là chấp niệm của Quý Ngôn, bảy năm trôi qua, Quý Ngôn cuối cùng là không nỡ lại đi hận hắn.

“Em yêu anh.”

Giọng Quý Ngôn nhàn nhạt, sau khi nói xong ba chữ cảm giác thời gian dường như đột nhiên ngừng lại.

Thời điểm nhẹ giọng nói ra điều này, Quý Ngôn cảm thấy tim đau đến hô hấp khó khăn. Chỉ ba chữ đó thôi, Quý Ngôn cảm giác bản thân nếu nói thêm vài chữ nữa thì thân thể sẽ lập tức tan vỡ.

Tần Vị trừng lớn hai mắt, gần như không thể tin nhìn Quý Ngôn.

“Em vẫn luôn quên nói cho anh biết… Tần Vị, em rất yêu anh.”

Quý Ngôn chậm rãi nhếch miệng, khóe mắt lại ươn ướt.

Những năm tháng ở bên nhau kia, bọn họ cùng bước đi, nhưng hiện tại nhớ đến như một cái chớp mắt, chung quy khoảng cách bọn họ vẫn bị thời gian kéo xa. Thế nhưng Quý Ngôn có bao nhiêu thời gian hoài niệm, cậu liền có bao nhiêu nhớ Tần Vị.

Từ trước tới nay cậu chưa từng ở trước mặt Tần Vị nói điều này, thẳng thắn nói cho Tần Vị biết, cậu yêu hắn. Trong thời gian bảy năm kia, cậu bảo vệ hồi ức cùng Tần Vị mà sống, cậu giả vờ vẽ là đang nhìn Tần Vị, ở trong lòng cậu luôn tự nói, lại luôn hối hận chính mình chưa từng nói ra khỏi miệng.

Nhưng tốt rồi, cậu cuối cùng cũng nói ra được.

Có người từng nói, nhân sinh chính là một chuyến lữ hành, từng đến rất nhiều nơi, gặp rất nhiều người, từng làm rất nhiều chuyện, vừa đi vừa nghĩ, cứ như vậy cả đời đã trôi qua. Nhưng Quý Ngôn lại không nghĩ tới, tính mạng của cậu vẫn luôn dừng lại ở năm Tần Vị rời đi đó, vẫn chưa thay đổi.

Những chuyện cần làm, những lời chưa kịp nói, vẫn chưa thể tình cờ gặp nhiều người, cũng luôn dừng lại không thể tiếp tục mà dần mất đi trong thời gian đó.

Thế nhưng, tốt rồi, cuối cùng cậu có thể bước đi một bước nhỏ.

Cậu không muốn Quý Trạch đổ hết tội lỗi cho Tần Vị, không muốn Tần Vị sống trong khổ sở, không muốn Tần Vị giống cậu.

Vì cậu chết rồi. Âm dương xa cách.

Sau bảy năm, cậu đã chờ được người. Người đó quay trở về. Nhưng cậu đã chết rồi.

9dfdfb82dd6aea41af30a59aafaf9ad5--sad-anime-anime-boys

Kỳ thực Tần Vị không có lỗi. Mặc dù nếu coi đó là lỗi lầm, cũng chẳng phải hắn cố ý. Hắn bị mất trí nhớ, vốn chẳng nhớ ai cả. Là mọi người hợp nhau lừa dối hắn. Là mọi người khiến hắn quên mất một góc của trái tim, sống bảy năm với một bản thân không đầy đủ. Tần Vị yêu Quý Ngôn, nên dù không nhớ, bản năng vẫn bộc lộ tình yêu dành cho cậu. Do đó mới có sự kiện phản bội về mặt thân xác với một người phụ nữ cũng tên Quý Ngôn, và có đứa con tên Tần Ngôn. Tần Ngôn – Đời này chỉ chung tình với Quý Ngôn…

Tần Vị không nhớ Quý Ngôn, song nhắc đến tên cậu vẫn thấy tim đau nhói, nhìn tranh của cậu vẫn là thống khổ. Đến lúc hắn nhớ ra tất cả, thì nỗi đau đã khắc lên linh hồn quá sâu, không thể sâu hơn nữa, chỉ là tiếp tục chảy máu đầm đìa. Còn đứa con trai vốn từng được thương yêu nuông chiều, thì lại trở thành minh chứng cho sự phản bội.

Tôi không trách Tần Vị. Quý Ngôn không trách Tần Vị. Cậu thông cảm, thấu hiểu và tha thứ cho hắn. Tình yêu của Tần Vị sâu sắc như tình yêu Quý Ngôn dành cho hắn. Hắn vì Quý Ngôn mà trở mặt với gia đình, không ngại bắc thang lên cửa sổ làm lành trước mỗi lần giận dỗi nhau, cũng chỉ có Quý Ngôn mới thay đổi được điều Tần Vị đã quyết định… Từ lúc biết Quý Ngôn đã chết cho đến khi hắn cũng được giải thoát bằng cái chết để đến với Quý Ngôn, hắn đã chịu đủ ngược. Xét cho cùng, kiếp này, Tần Vị có toàn bộ cuộc đời của Quý Ngôn, theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Nếu không phải do bi kịch số phận và sự cố tình chia rẽ của người khác, họ đã có một cuộc sống viên mãn hạnh phúc. Chỉ là trên đời này không có “nếu”. Thời gian bảy năm cũng đã qua rồi, không thể lấy lại được nữa. Tần Vị đã có con trai, có công ty, có sự nghiệp thành đạt, có bằng hữu thân thiết. Và Quý Ngôn đã chết rồi. Đúng vậy, không có cái gì có thể thay đổi sự thật, Quý Ngôn đã chết rồi.

“Anh tôi sợ nhất là ở một mình, nhưng, cuối cùng lại chết một mình trong nhà.”

Tôi nghĩ, nếu có cơ hội trùng sinh, Quý Ngôn sẽ tìm mọi cách giữ chặt Tần Vị, giống như Tần Vị mặt dày theo đuổi cậu ngày trước. Tiếc là, trùng sinh rất xa xỉ. Linh hồn tồn tại một năm đã là món quà lớn nhất dành cho cậu, giúp cậu nhận ra rất nhiều điều khi còn sống cậu không biết. Tôi không cho rằng Quý Ngôn sai khi tự sát. Tôi có thể hiểu cho cậu. Tất cả chỉ là vì cậu yêu một cách hết mình, một cách nhu nhược. Ngoài ra, vai trò của mẹ Tần Vị cùng những người biết chuyện mà giấu giếm, VD như Mạc Ngạn Thành, đã đóng góp không nhỏ cho tất cả bi kịch này. Đương nhiên họ có lý do chính đáng. Mẹ Tần Vị hoàn toàn là vì con trai. Lúc còn sống, Quý Ngôn được bà đối xử tốt, chưa từng bị mắng chửi gì cả. Còn Mạc Ngạn Thành dĩ nhiên là đố kỵ ghen tị. Hắn cho rằng Tần Vị quên Quý Ngôn thì có thể chờ đợi được đến ngày Tần Vị nhìn đến hắn. Nhưng cả hai người sai rồi, mọi người đều sai rồi. Họ đánh giá thấp vị trí của Quý Ngôn trong lòng Tần Vị, cũng đánh giá thấp tình yêu của Quý Ngôn và Tần Vị. Họ vì ích kỷ của bản thân, vì suy nghĩ tự cho mình là đúng, để rồi bóp chết một tình yêu vốn tuyệt đẹp.

“Anh không nên dùng lời nói đường hoàng như thế, anh và Tần Vị ở quân khu biết nhau, tôi không tin Tần Vị chưa từng đề cập Quý Ngôn với anh. Cha mẹ Tần Vị đều biết quan hệ của hai người họ, mà các ngươi ai cũng đều gạt Tần Vị, còn đem Tần Vị đi nơi khác!” Quý Trạch quay đầu kích động nhìn ánh mắt phức tạp Mạc Ngạn Thành.

“Lúc Tần Vị xảy ra chuyện ngoài ý muốn, các người đã nói với Quý Ngôn sao? Qua nửa năm các người mới nói cho Quý Ngôn biết Tần Vị mất trí nhớ, hắn muốn kết hôn, có hài tử, các người đã cho Quý Ngôn lựa chọn sao? Không, các người xác thực nói cho Quý Ngôn. Mẹ Tần Vị gọi điện cho Quý Ngôn để anh ấy buông Tần Vị, sau đó còn trực tiếp gửi ảnh kết hôn cùng giấy báo thai đến, à, đúng rồi, còn có một tờ giấy, trên đó viết “cám ơn cháu, Tần Vị sống rất tốt!”.”

“À, cái này tính là gì! Còn sợ Quý Ngôn tìm đến, cho nên đem tất cả chứng cứ đều gửi lại đây, sau đó cám ơn anh tôi buông tay Tần Vị để hắn hạnh phúc? Anh nói tôi đang ép Tần Vị, vậy các người thì sao? Lúc đấy tôi mỗi ngày mỗi bước đều không dám rời ánh ấy, chỉ sợ đảo mắt hắn liền chết ở chốn nào!” Quý Trạch càng nói càng lớn tiếng, trên mặt trắng bệch ửng đỏ, ánh mắt hơi say tức giận nhìn Mạc Ngạn Thành.

“Tần Vị sống rất tốt, à, vậy còn Quý Ngôn thì sao hả? Quý Ngôn không muốn để vợ con Tần Vị chia ly, đây không phải vừa vặn đúng ý mấy người sao? Anh ấy nhiều năm như vậy ngoan ngoãn ở nhà chờ, không muốn đi phá huỷ hạnh phúc Tần Vị, chỉ tự bảo vệ hồi ức của bản thân mà sống. Đã nhiều năm như vậy, các người không một ai quan tâm qua cảm thụ của anh ấy, ngay cả Quý Ngôn chết đi, các người còn muốn nói với tôi là đáng đời Quý Ngôn sao?” Quý Trạch nói từng câu từng chữ, cuối cùng biến thành chất vấn sắc bén, tầm mắt băng lãnh xen lẫn tức giận thẳng tắp trừng Mạc Ngạn Thành.

“Các người đều nói là lỗi Quý Ngôn, là Quý Ngôn không tìm Tần Vị. Thế nhưng chỉ suy nghĩ một chút là biết, nếu lúc trước mấy người chỉ cần nói thật với Tần Vị thì anh tôi và Tần Vị cũng không đi tới bước này!” Quý Trạch thở hổn hển, trên mặt đỏ lên, từng chữ ép sát khiến Mạc Ngạn Thành á khẩu không thốt lên lời.

4ac4d4d444e72c61bb452&690.jpg

Qúy Ngôn chọn cái chết như sự giải thoát. Cậu chưa bao giờ là một người lý tính. Sau khi mẹ chết, thế giới của Quý Ngôn dần chỉ còn trắng và đen. Tần Vị là người duy nhất cho cậu sắc màu. Tần Vị rời xa cậu, Quý Ngôn không khác gì đã chết, nên cậu thực sự đi tìm chết. Chỉ là cậu sai rất lớn ở điểm, cậu luôn nghĩ về Tần Vị, nhưng lại không để ý Qúy Trạch có bao nhiêu yêu cậu, có bao nhiêu hạnh phúc khi ở bên chăm sóc cậu. Cậu rời bỏ thế giới vì không chịu nổi Tần Vị rời bỏ cậu. Song cậu nhẫn tâm rời bỏ Quý Trạch.

Mãi đến khi cậu thành u linh, cậu mới biết cậu có bao nhiêu sai lầm. Cậu đã không biết cái chết của mình sẽ gây đau khổ cho Tần Vị, Quý Trạch và những người khác như vậy.

“Anh, em sẽ không để anh một mình, em sẽ chăm sóc anh”.

Dù cậu chết đi vì không muốn Quý Trạch nhìn cậu hấp hối trên giường bệnh vì ung thư, tương tự cậu ngày xưa chỉ biết giường mắt nhìn mẹ mình chết dần, nhưng diều đó không thể phủ nhận sự thật Quý Ngôn đã tổn thương Quý Trạch. Không chỉ mỗi việc Quý Ngôn chết đi, bỏ lại Quý Trạch, mà còn là u hồn Quý Ngôn không gặp Quý Trạch, chỉ xuất hiện trước mặt Tần Vị. Quý Trạch vừa đau khổ, vừa ghen tỵ không chịu nổi.

“Trong giấc mơ của em không có anh, anh trai…”

“Anh vẫn không đến tìm em, dù là trong mơ… anh cũng không chịu đến tìm em…” Cuối cùng tất cả ngụy trang của Quý Trạch đều vỡ nát, không còn băng lãnh, không còn khinh bỉ cũng không còn cừu hận, mà chỉ bắt đầu thống khổ và bi ai, giọng nói của hắn ở trong khống khí đau xót mà run rẩy.

Tôi thấy Quý Ngôn nợ rất nhiều người, nhưng cậu nợ Quý Trạch cả đời.

“Anh, em phải đi.”

“Không cần xin lỗi em, anh, anh không có rời bỏ em.” Quý Trạch đi tới trước mặt Quý Ngôn, đầu ngón tay ấm áp chạm vào làn da lạnh băng của Quý Ngôn, sau đó toàn bộ lòng bàn tay nhẹ nhàng xoa trên gò má Quý Ngôn.

“Bởi vì lần này, là em rời bỏ anh trước.”

Quý Ngôn ngẩn người, mắt con cong lên cười, viền mắt lại đỏ.

Mãi đến lúc cuối, Quý Trạch vẫn vậy, ôn nhu đến kỳ cục.

“Cho nên, anh không cần không dám gặp em, không cần cảm thấy có lỗi với em, không cần sợ hãi không biết nên từ biệt em như thế nào, anh không cần phải lo lắng điều gì cả!” Quý Trạch nhẹ giọng nói, gương mặt như đã tan đi băng giá, giống như đem tất cả ôn nhu hóa vào trong ánh mắt, “Em chỉ muốn cho anh biết, nửa năm này, anh, em thật sự rất vui khi gặp lại được anh.”

Anh vẫn luôn sợ sệt chia ly, vậy chúng ta sẽ trước một bước mà tạm biệt nhau đi.

“Vẫn luôn là anh nói cám ơn với em, anh, em mới phải là người nói cám ơn anh nhiều nhất.” Giọng Quý Trạch hơi nghẹn ngào, viền mắt ửng đỏ, đầu ngón tay từ khóe mắt ửng đỏ của Quý Ngôn mem lướt xuống khóe môi cậu, cuối cùng thả xuống, run rẩy nắm chặt thành quyền.

Cả đời người này, chung quy sẽ gặp được một người như vậy.

Sau đó gặp, như vậy là đủ rồi.

Bây giờ, Quý Trạch nên buông tay, dù là không nỡ nhưng còn tiếp tục như vậy, càng thêm thống khổ cho tất cả mọi người mà thôi.

Hắn nên buông tay tạm biệt Quý Ngôn, cho cậu biết không phải cậu là rời bỏ hắn, khiến cậu không cần âm thầm hổ thẹn vì sự tồn tại của cậu khiến hắn thống khổ, tốt nhất là nên làm cho cậu quên hắn thanh thản rời bỏ thế gian này.

Hắn nên buông tay để đem thời gian cuối cùng tặng cho Tần Vị, anh hắn và Tần Vị vừa bắt đầu cùng nhau, bõ lỡ ròng rã bảy năm, cuối cùng bọn họ có thể ở bên nhau.

Quý Trạch yêu cậu. Không giống tình yêu nồng nhiệt đầy rõ ràng của Tần Vị, Quý Trạch yêu một cách cẩn thận, từ tốn, chỉ sợ cậu nhận ra thì sẽ xa cách mình, tựa như dòng suối ấm áp chảy êm đềm mà thôi. Vậy mà Quý Ngôn chưa từng nhận ra. Trong mắt cậu chỉ lấp đầy bóng dáng Tần Vị, chưa từng để ý tư tâm của Quý Trạch. Quý Trạch gần như điên cuồng sau khi cậu chết. Anh muốn trả thù, muốn những người gián tiếp hại chết Quý Ngôn phải chịu đựng áy náy hối hận giày vò. Anh chuyển công tác đến thành phố Z, anh mở triển lãm tranh cho Quý Ngôn. Anh nâng niu từng kỷ vật của Quý Ngôn. Anh cầm tấm ảnh của Quý Ngôn mà bật khóc yếu đuối trong xe. Trên bánh sinh nhật của anh lại là số nến bằng số tuổi Quý Ngôn. Anh mỗi ngày vẫn pha một cốc sữa và chúc ngủ ngon Quý Ngôn vào buổi tối. Anh chăm sóc Quý Ngôn khi cậu yếu ớt nhất. Anh bao dung chấp nhận chứng kiến Quý Ngôn ân ái với Tần Vị, chỉ cần cậu vui vẻ. Cả đời anh chẳng yêu ai khác ngoài Quý Ngôn. Vai trò là em trai hay người yêu đơn phương, Quý Trạch đều hoàn thành xuất sắc.

“Nếu như vậy, anh, anh đem kiếp sau của anh cho em được không?”

“Được, muốn ngoéo tay ước định không?”

“Đều lớn như vậy, còn muốn ngoéo tay sao?”

“Anh, vậy chúng ta hứa nhé.”

“Em đi đây.”

“Chúng ta kiếp sau gặp.”

“Được, anh chờ em!”

“Chúng ta kiếp sau gặp.” Thanh âm trầm thấp lại già nua chậm rãi thốt ra khỏi môi.

Nguyên nhân Quý Ngôn không dám hiện thân trước mặt Quý Trạch rất chính đáng, rất hợp lý, song nó gây hiểu lầm lớn, cậu không biết sao? Thật sự trong tình cảm Quý Ngôn chẳng có mấy can đảm. Cậu yêu Quý Trạch, cậu yêu Tần Vị, rồi cậu làm loạn hết lên.

“Anh, anh có rất nhiều lời muốn nói với em…” Quý Ngôn hít sâu một hơi, sau đó chậm rãi đi về phía Quý Trạch.

“Anh muốn nói với em, cám ơn em đã làm triển lãm tranh, anh rất vui.”

“Anh muốn nói với em, đừng đi quán bar nữa, là em nói không cho anh uống rượu, vậy thì em cũng đừng đi uống.”

“Anh muốn nói với em, anh đã chết, đừng ngốc như vậy mà chuẩn bị sữa cho anh, chúc anh ngủ ngon.”

“Anh muốn nói với em, tan tầm về nhà phải tự mình làm cơm, đừng chỉ ăn bánh mì.”

“Anh muốn nói với em, sinh nhật vui vẻ, và sinh nhật nên chỉ cắm hai mươi bảy chiếc nến thôi.”

“Anh muốn nói với em, em thật sự đã cứu anh, nhiều năm như vậy em không biết anh cảm kích vì em ở bên cạnh anh như thế nào đâu.”

“Còn có…”  Quý Ngôn đưa tay ra, chạm vào âu phục xám đậm Quý Trạch mặc trên người, “Âu phục anh tặng rất thích hợp với em!”

“Nhưng Qúy Trạch, anh không dám gặp em…” Giọng Quý Ngôn run rẩy, con ngươi khẽ run nhìn Quý Trạch.

Quý Ngôn sợ sau nhìn thấy, tất cả mọi thứ đều không thể vãn hồi.

Vì để tránh “kết thúc”, cậu sẽ tránh tất cả “bắt đầu”.

Thế nhưng hiện tại ——

“Chỉ là anh không dám gặp em.”

Anh đã rời bỏ em.

Anh không muốn…sẽ lại rời bỏ em thêm một lần nữa.

Có thể Quý Trạch ích kỷ, cũng chỉ chờ Quý Ngôn quên Tần Vị để thay thế. Tuy nhiên, con người vẫn luôn ích kỷ, nhất là với dục vọng của mình, không phải sao? Ít nhất, Quý Trạch không hề biểu hiện quá đáng mà cho Quý Ngôn một gia đình.

Phần phiên ngoại thực sự chua xót. Tình yêu của Quý Trạch kéo dài cả đời. Cho đến khi chết, tâm trí vẫn hiện lên khung cảnh ấm áp Quý Ngôn nấu ăn chờ anh về. Tần Vị lựa chọn chết cùng Quý Ngôn, còn Quý Trạch lựa chọn sống thay Quý Ngôn, ôm tình yêu ấy suốt đời suốt kiếp.

“Tâm tư Quý Ngôn và mẹ anh ấy giống nhau, tình cảm yếu đuối. Quý Ngôn chính là một bức tranh, nếu người chăm chú nghiêm túc miêu tả một nét, tỉ mỉ che chở, không dám có một tỳ vết phá hủy đi nó…” Quý Trạch cúi đầu, nở nụ cười, “Mẹ Quý Ngôn qua đời, Quý Ngôn liền mất tất cả, không còn bất cứ thứ gì, sau đó Tần Vị dù như vậy cũng chấp nhận. Hắn che chở Quý Ngôn, yêu Quý Ngôn, chiếm đoạt Quý Ngôn, mỗi ngày đều ở bên cạnh anh tôi làm loạn, sau đó hắn làm xong, khiến anh tôi thành bức họa của hắn, chỉnh sửa hoàn hoàn, sắc thái xán lạn.”

“Vào lúc ấy tôi thường trốn một bên nhìn anh ấy, hai người bọn họ lúc ấy thường xuyên tranh cãi, nhưng không biết tại sao tình cảm lại càng tốt. Tần Vị yêu anh tôi, ước tất cả mọi người đều biết điều đó, nhưng anh tôi yêu Tần Vị, chỉ cần nhìn vào đôi mắt ấy là liền biết.”

Vào lúc ấy, trong mắt Quý Ngôn chỉ có Tần Vị, tầm mắt cậu đều là nụ cười xán lạn của Tần Vị.

Quý Ngôn mà buông tay được Tần Vị thì hẳn sẽ đến với Quý Trạch. Trong khoảng khắc Quý Trạch cầu nguyện cho Quý Ngôn, Quý Ngôn đã thực sự động tâm. Mãi đến khi chết cậu vẫn không biết có một người nguyện âm thầm ở bên yêu thương cậu bằng cả trái tim. Tuy nhiên có lẽ Quý Trạch hiểu rõ chút động tâm ấy không thể thay thế chấp niệm một đời của Quý Ngôn với Tần Trạch, nên anh hẹn với Quý Ngôn kiếp sau. Quý Ngôn không hận Tần Vị nhưng quả thực đã quá mệt mỏi. Tôi không chắc kiếp sau cậu còn muốn gặp và yêu Tần Vị không, song tôi có thể chắc chắn Tần Vị sẽ tiếp tục đuổi theo Quý Ngôn. Quý Trạch nếu muốn trái tim của Quý Ngôn thì sẽ phải nhanh chân hơn Tần Vị.

“Chờ sau khi Quý Ngôn tốt nghiệp, tôi liền chuyển trường về, vốn không cần lo lắng cho anh ấy, anh ấy có Tần Vị rất khỏe mạnh. Sau đó hằng năm tôi đều trở về nhìn một cái, một năm, hai năm, ba năm, anh tôi và Tần Vị đều cùng tiến cùng bước, luôn luôn ở cùng nhau, hơn nữa cực kỳ tốt.” Quý Trạch nói xong ngẩn người, sau đó nhắm mắt, sau khi mở mắt lại tràn thống khổ và bi thương, “Nhưng sau đó, Tần Vị lại đi.”

“Tần Vị đem toàn bộ thế giới của anh ấy kéo vào quỹ đạo của hắn, cuối cùng lại đẩy anh tôi đến vách núi.”

“Anh tôi là một bức họa, Tần Vị vẽ rất tốt, lại đột nhiên dội một đống bùn bẩn rồi bỏ đi. Hắn đi, anh trai tôi cũng bị phá hủy.” Tay Quý Trạch run rẩy, sau đó đem ly rượu trút xuống, đồng tử xanh đen thật sâu hạ xuống, khi lại ngẩng đầu lên chợt chấn vấn Mạc Ngạn Thành, “Tần Vị đi, tôi nghĩ đem bức họa này một lần nữa sửa lại, nhưng là làm thế nào! Tôi có thể đem bức họa ấy xé đi, rồi đối với tấm khác y như vậy! Tôi có thể đem bức họa ấy rửa sạch một lần nữa sao? Bức họa này đã bị phá hủy, mặc kệ tôi cố gắng bao nhiều đều vô dụng! Tôi nên làm gì! Anh tôi nên làm gì!”

4ac4d4d4gw1dkscbyqlv7j.jpg

Tôi không muốn suy đoán chuyện kiếp sau. Tôi chỉ mong Quý Ngôn lý trí hơn một chút, suy nghĩ cho bản thân một chút. Cậu sẽ có thể tránh thoát khỏi bi kịch tương tự. Cậu cũng sẽ không coi rẻ mạng sống mà để lại một đống hỗn loạn sau đó nữa.

“Anh, anh đã từng yêu em chưa?” Quý Trạch đi đến cửa, sau đó bước chân chậm dừng lại.

“Có.”

Bước chân Quý Trạch nhất thời ngừng lại, sau đó chậm rãi quay đầu.

“Khi em quỳ gối trong chùa, từ sáng đến tốt vái từng vị phật, nói muốn tạ lễ thần…” Khóe miệng Quý Ngôn nhợt nhạt cười nhưng trong mắt vụn vặt từng giọt sương bi thương cùng đau buồn. Vào thời khắc ấy, e rằng Quý Ngôn thật sự đã động tâm.

Người đàn ông này, đem bản thân cậu từ bên trong vực sâu bi thương và tuyệt vọng liều mạng kéo lên, luôn ở bên cạnh cậu.

Người đàn ông này, ở trong xe cầm hình cậu, khóc như một đứa trẻ gọi tên cậu.

Người đàn ông này, sau khi say rượu nói muốn chăm sóc cậu, muốn đối xử tốt với cậu, cho dù chết cũng muốn đối tốt với cậu.

Người đàn ông này, trong sinh nhật cắm hai mươi chín cây nến, nói yêu cậu, muốn chờ cậu kiếp sau…

Dù là em trai cũng được, Quý Trạch cũng được, thân phận gì cũng được, đối với Quý Ngôn mà nói đều là người không thể thay thế được.

Yêu hay không yêu, Quý Ngôn cũng không phân rõ.

Nếu như cậu còn sống, vẫn cùng Quý Trạch cùng nhau một năm sống chung, có lẽ chỉ một ngày nào đó bọn họ thật sự sẽ ở bên nhau.

E là thật sự, bọn họ suýt chút nữa là ở bên nhau.

Nhưng chỉ là không đúng thời điểm.

Thời gian một năm ở bên Tần Vị, chứng kiến tất cả, vừa là món quà may mắn, vừa là nỗi bất hạnh của Quý Ngôn. Cái chết của Quý Ngôn, sự giải thoát của Quý Ngôn, trở thành chấp niệm của người khác.

Về phần cái kết, nó dễ dàng được đoán trước nhưng khi đọc đến vẫn khiến người ta dằn vặt. Quý Ngôn là một u linh, do chấp niệm mới tồn tại một năm. Mọi thứ sáng tỏ rồi, cậu cũng không thể ở lại. Đúng tính cách được xây dựng, Tần Vị chết theo cậu. Nếu không phải do cậu ngăn cản, Tần Vị đã không chờ thêm 7 năm thời gian. Đến cách chết cũng y như Quý Ngôn, tay phải cứa lên cổ tay trái năm đường. Vẻ mặt của Tần Vị nhẹ nhàng như được giải thoát. Hắn đã chờ ngày này bảy năm rồi. Quý Trạch thì thay Quý Ngôn đi du lịch khắp nơi. Anh hy vọng Quý Ngôn qua đôi mắt của mình, qua dòng máu cùng huyết thống nhìn thấy cảnh đẹp. Quý Ngôn cũng đoán được Quý Trạch sẽ sống tiếp nên nhờ người gửi quà sinh nhật cho Quý Trạch. 50 món quà dồn nén tất cả quan tâm săn sóc của Quý Ngôn. Dường như cậu cũng hiểu sự ra đi của mình sẽ làm Quý Trạch buồn đến mức nào, nên đã chuẩn bị sẵn, coi như là bù đắp cho thời gian còn lại không có cậu ở bên. Đọc đến đây tôi chỉ biết thở dài. Quý Ngôn mà suy nghĩ khác đi thì sẽ không dẫn đến nhiều đau khổ như vậy. Nhưng chung quy lại, đối với Quý Ngôn của lúc đó, cậu không bỏ được, không quên được, không thể làm ra lựa chọn khác….

Đây là một câu chuyện buồn đầy ám ảnh. Tác giả rất biết cách tạo ra nỗi buồn thấm thía xuyên suốt câu chuyện, ấn tượng đến mức cứ nghĩ đến Quý Ngôn là thấy tâm trạng suy sụp. Các nhân vật thì được xây dựng tốt, tính cách nhất quán. Truyện làm tôi liên tưởng rất nhiều đến Mạch lộ quy đồ của Công Tử Như Lan. Trong Mạch lộ quy đồ, Thẩm Mạc Thành cũng mất trí nhớ, nhưng La Thiếu Hằng hoàn toàn không biết Thẩm Mạc Thành còn sống. Bi kịch của họ là bắt đầu từ tư tâm của các vị trưởng bối, những người nhân danh tình yêu mà ích kỷ chia rẽ một cặp đôi cực kỳ yêu nhau. La Thiếu Hằng tuyệt vọng, trầm cảm, phải vào trại an dưỡng. Song La Thiếu Hằng đã không lựa chọn tự sát như Quý Ngôn, nên La Thiếu Hằng đã có thể gặp lại Thẩm Mạc Thành sau 10 năm, làm Thẩm Mạc Thành một lần nữa yêu mình. Tôi tự hỏi, nếu Quý Ngôn không chết mà gặp lại Tần Vị, nhận ra mình từng bị lừa, rồi khiến Tần Vị yêu thêm lần nữa, liệu có khả năng không?

Trong quá trình đọc, tôi đã khóc khi biết sự vật vã của Quý Ngôn để thoát khỏi bóng tối, để rồi chết lặng trong nỗi đau. Không khóc nổi nữa. Khi viết bài review này, tôi cũng suýt rơi nước mắt, nhưng cuối cùng lại không rơi nổi. Tôi không muốn chịu đựng giày vò, lại không hề hối hận khi đọc tác phẩm này. Song tôi khẳng định tôi sẽ không đọc lại truyện này trong tương lai gần, quá đủ ám ảnh rồi.

cropped-y-k-full-18252251.jpg

Một câu chuyện đáng suy ngẫm.

P/S: Tôi dùng “cậu” cho Quý Ngôn, “anh” cho Quý Trạch vì dù hai người là anh em, Quý Ngôn nhiều tuổi hơn, nhưng nếu là một CP thì sẽ là niên hạ. Và sâu thẳm trong Quý Trạch thì không muốn chỉ là anh em với Quý Ngôn.

———————————————————-

Sau khi đọc chính văn được gần một tuần tôi mới biết đến Đôi Ba Chuyện Trong Cuộc Sống Của Quý Ngôn và Tần Vị, một tác phẩm khác trong hệ liệt, cũng là một cái kết khác. Tôi không rõ tác giả viết thêm câu chuyện này là để thỏa mãn bản thân hay thỏa mãn độc giả. Nhưng đối với tôi, dù có hay không tôi vẫn hài lòng. Ban đầu tôi tưởng câu chuyện chỉ đơn thuần kể lại ký ức cũ của Quý Ngôn và Tần Vị nên tôi nhảy xuống chương cuối đọc luôn. Sau đó tôi mới giật mình nhận ra, đây là một cái kết khác. Là một cái kết HE. Ở đó, sau khi chờ đợi bảy năm, Tần Vị tự sát. Rồi Tần Vị mở mắt, phát hiện mình trên giường bệnh, mọi người vây xung quanh. Điều đầu tiên Tần Vị làm là gọi tên Quý Ngôn, và vội vã muốn đi tìm cậu, muốn nhìn thấy cậu còn sống, còn thở, còn ấm áp. Nói chung là có thể suy theo hai chiều hướng, một là Tần Vị trọng sinh về thời điểm bị thương, hai là Tần Vị trong lúc hôn mê nằm mơ thấy kết cục bi thương đó. Tôi thì nghiêng về giả thiết Tần Vị trùng sinh hơn. Nhưng dù gì đi chăng nữa, Tần Vị không mất trí nhớ, không quên Quý Ngôn, không dẫn đến một loạt bi kịch sau này. Có thể nói cái kết được xây dựng không tệ. Tuy rằng không thực tế bằng kết đầu vì chứa yếu tố trùng sinh, cái kết thứ hai lại tựa như trời nắng sau cơn mưa.

Share this:

  • X
  • Facebook
Like Loading…

Từ khóa » Em Sắp Chết Rồi Review