Tôi Về Với Cậu 9 | Meme2000

9.

Thanh nghe xong đỏ mặt, không phải cậu không nghe mà là cậu chưa từng để ý tới. Cậu ban đầu là do mẹ cậu nhất quyết không cho về quê, chắc là do cái vụ cậu chết hụt. Cha cậu thì thật ra chịu lép mẹ cậu nên ông chỉ về quê một mình không ép hai mẹ con đi cùng. Tới lúc lớn rồi thì đời nào cậu có hứng thú về quê chứ, chuyện ở đây cậu chẳng bao giờ để ý. Cha mẹ cậu có cãi nhau chuyện gì cũng không bao giờ nói chuyện trước mặt cậu. Ngay cả chuyện nhà ông nội ở sâu tít tắp không điện không tiện nghi cậu cũng chẳng biết. Nếu sau khi đậu đại học cha cậu không làm cứng bắt cậu về thăm ông nội một lần chắc gì cậu giờ này ngồi đây mà nghe ông nội nói về Hoàng.

  • Nhưng như vậy thì có liên quan gì đến chuyện con nên cân nhắc chuyện con có thích Hoàng nữa hay không? Ông nội không thích cậu ấy, hay không thích con thích một thằng con trai?
  • Thích một thằng con trai?…không chỉ mình con. Nhưng không phải ông không thích thằng Tí. Ông thương nó còn hơn con. Nó sớm hôm ở đây tới lui với ông còn thân hơn cháu ruột. Nó tuy nói hơi khờ một chút nhưng lại hiền lành chân chất. Ai nói sao nghe vậy không biết gian xảo cũng không biết tính toán thiệt hơn. Ông sợ mày làm nó buồn.
  • Ông nội à, ông không thương cháu ông…
  • Mày ra sao ông mặc kệ nhưng dứt khoát không được làm thằng Tí khổ.
  • Con thích cậu ấy thật lòng mà. Con không nói dối.
  • Thanh à! Con chưa ra đời chưa biết. Con và nó hai môi trường sống khác nhau, cách suy nghĩ cách nhìn nhận cuộc sống khác nhau. Con có chắc là tới mai này con còn thấy nó phù hợp?
  • Chắc chắn, lúc bây giờ cũng vậy, mai này cũng vậy.
  • Dù cho con có như thế nào cũng không thay đổi?
  • Ông biết con năm nay bao nhiêu tuổi không. Hai mươi, hai mươi rồi đó. Con có thể lấy vợ sinh con được rồi. Vả lại không phải con chưa từng yêu qua, con chắc chắn biết mình thích hay không thích ai đó mà.
  • Nếu cha mẹ con không đồng ý thì sao?
  • Con đã có kế hoạch, tốt nghiệp ở đây con sẽ đi du học hai năm. Xong trở về có đủ bằng cấp con sẽ xin được việc làm tốt, lương cao. Khi đó mọi chuyện không còn lệ thuộc cha mẹ con nữa, con có thể chủ động chuyện tình cảm của con. Con chỉ sợ lúc đó Hoàng lại thay đổi thôi, con thấy cậu ấy không tha thiết gần gũi với con lắm trong khi con lo trước mọi chuyện rồi nên con mới giận cậu ấy. Ai có biết thì ra cậu ta khờ mấy chuyện đó thật.
  • Con đừng làm bậy đó, khi con chưa chắc chắn thì đừng làm cho nó tin rằng con sẽ ở bên cạnh nó suốt đời. Nó tin rồi mà con thay đổi thì tội nó lắm. Ông không cấm chuyện con thích ai, nhưng với thằng Tí con hãy để tới khi con thực sự biết mình muốn gì. Khi đó ông sẽ giúp tụi bay nói chuyện với ông nội thằng Tí.
  • Con biết mình thích Hoàng mà. – Thanh mạnh dạn khẳng định.

……..

  • Tui không giận cậu nữa. – Hoàng cười cười khi nghe Thanh ríu rít đi theo ỉ ôi xin lỗi.
  • Thật chứ, không giận tui chứ? Vậy còn giận tui chuyện tối hôm qua không?
  • … – lắc lắc đầu.

Chuyện giận hờn đã bỏ qua Thanh lập tức túm Hoàng lại chỗ mấy gốc mai già cạnh vách nhà, cậu ghé sát tai Hoàng nói.

  • Cậu biết làm thế nào để phụ nữ có thể có em bé không?

Thanh nói xong mà bản thân thấy cả người nóng ran, chuyện giới tính cậu và đám bạn ở nhà có thể trò chuyện rôm rả mà chẳng thấy ngượng lấy một chút nhưng không hiểu sao khai thông đầu óc cho Hoàng lại làm cậu có cảm giác như làm chuyện xấu, y như đầu độc con nít ấy.

  • Mấy cô gái lấy chồng thì sẽ có em bé.

Chuyện hiển nhiên ai cũng biết. Thanh gục đầu muốn đụng đất. Câu trả lời ai cũng có thể nói nhưng cũng không nói lên được người trả lời có bao nhiêu hiểu biết về chuyện chăn gối.

  • Thì đương nhiên lấy chồng mới có em bé, nhưng làm cách nào đó cậu hiểu không. Cách nào…cách thức ấy… – Thanh thực sự không biết nên diễn tả như thế nào để Hoàng có thể hiểu cậu muốn lấy thông tin nào từ Hoàng.
  • Làm đám cưới.
  • Đương nhiên phải làm đám cưới. Sau đám cưới ấy. Chuyện tế nhị chỉ hai người biết ấy.
  • … – Hoàng nhìn Thanh không biết Thanh muốn hỏi cái gì. Nhưng không lẽ Thanh ngố đến thế. Hai người cưới nhau, tối ngủ chung, cùng giường cùng chăn chuyện đó ai không biết.
  • Này…cậu hiểu tui muốn nói gì không?
  • Cậu không lẽ tới mấy chuyện đó cũng không biết, tui ở đây quê mùa hơn cậu còn biết. Tụi con trai trong xóm đứa nào cũng biết mà.

Nói xong mặt Hoàng đỏ tận mang tai. Thanh nhìn thấy biểu hiện đó thì mừng thầm, nói vậy Hoàng cũng không thể liệt vào hạng chậm phát triển, nói sơ sơ là cậu ấy hiểu ý rồi. Chắc chỉ là khờ khạo do thiếu kinh nghiệm thôi. Ông nội chắc nói quá lên.

  • Không biết mới hỏi cậu. – Thanh tiếp tục thực hiện ý đồ của mình.
  • Thì…thì sau khi cưới người ta ở chung một nhà…ăn chung một mâm..

Mắt Thanh sáng lên, khuyến khích Hoàng tiếp tục nói

  • …Ngủ chung một giường.
  • … – “Tuyệt” vậy là không ngốc tới mức hết thuốc chữa.
  • Sao tự dưng lại hỏi mấy chuyện đó. – Hoàng thấy Thanh có vẻ hứng khởi lắm nên cũng tò mò.
  • Tui muốn làm mấy chuyện giống như vậy với cậu. – Thanh tự tin nói rành mạch, giống như cậu nói với người bán hàng “Tôi muốn mua cái này” rồi móc tiền ra vậy. Cái này không biết nên liệt vào dạng tỏ tình? Cầu hôn? hay đang quấy rối?
  • … – Hoàng cúi mặt, xấu hổ.
  • Không muốn hả. Tối hôm qua tui đã nói muốn làm vợ chồng với cậu. Cậu có muốn không?
  • … – Hoàng gật gật đầu.
  • Vậy mấy chuyện đó có làm cùng nhau cũng phải mà. Tại sao cậu không cho tui làm chuyện vợ chồng với cậu.
  • Cậu…cậu nói gì vậy. – Mắt Hoàng tỏ vẻ không hiểu. Không phải cả hai làm hết rồi sao. Hoàng coi Thanh như vợ chồng, tại sao Thanh bây giờ lại nói không rồi còn đổ thừa cậu.

Thấy Hoàng phản ứng kỳ lạ Thanh dịu giọng.

  • Cậu sao vậy? Tui nói cái gì cậu không đúng hả.
  • Không phải trước giờ mình giống như vậy sao. Sao cậu còn nói tui không chịu?
  • … – Thanh lần này thực sự không hiểu Hoàng muốn nói cái gì.
  • Đều như thế nào.
  • Trước giờ như cậu nói. Mình yêu nhau, tui thích cậu, nhớ cậu. Làm chuyện vợ chồng với cậu, chờ cậu về. Giờ cậu lại nói không là sao?
  • Ờ!! – Lần này thì Thanh hiểu, Hoàng quả nhiên chưa được khai thông chuyện ân ái. Cậu ấy vẫn nghĩ cả hai đã thân thiết rồi. Vậy là cậu ấy đồng ý thuộc về mình, chỉ là cách thức chưa đúng thôi. Vậy thì để cậu chủ động vậy. dạy cho cậu ấy biết ân ái là thế nào.
  • Còn thiếu một chút nữa mới thực sự là vợ chồng.
  • Thiếu?
  • Đúng, chuyện này sẽ không ai nói ra bởi vì chỉ có hai người biết.
  • Vậy sao cậu biết?
  • Vì sách dạy.
  • Sách?
  • Lần sau tui mang về cho cậu xem. Nhưng bây giờ, cậu tin tui không?
  • Mình chính thức thành vợ chồng nha. Làm luôn phần chỉ có hai người biết.
  • Đó là làm gì.
  • Làm tiếp chuyện tối qua mình đang làm đó. – Thanh có cảm giác mình đang dụ trẻ vị thanh niên phạm tội, nhưng lúc này cậu lại không có chút bất mãn nào về chuyện chậm chạp của Hoàng, cậu có cảm giác cậu là tất cả của Hoàng, chiếm trọn Hoàng. Cảm giác này thật vĩ đại.
  • Nhưng chuyện đó kỳ cục. – Hoàng nhớ tới chuyện Thanh chạm vào nơi đó của cậu.
  • Kỳ, thì kỳ cho nên chỉ vợ chồng thân thiết mới làm. Ai cho mấy người quen biết sơ sài làm mấy chuyện đó. Biết không?
  • Thật?
  • Thật.

Ngay tối mùng một tết Thanh nhất quyết phải biến ngày đầu năm này thành một ngày trọng đại của cả hai. Đáng lẽ phải là đêm qua khi thời khắc đầu tiên của năm mới nhưng thôi, nếu lỡ rồi thì thôi cũng còn trong ngày đầu năm mà.

  • Đi đâu vậy? – Hoàng bị lôi đi thì nhăn mặt nhăn mày. Giờ này tối thui còn đi đâu nữa?
  • Theo đi thì biết.

Một mạch mang Hoàng tới cây rơm cách xa nhà, Thanh loay hoay tìm nơi sáng nay cậu đã chọn, một hốc hơi khuất khuất có thể giấu người vào đó phòng có ai thấy, nhưng thực ra thì giờ này chẳng ma nào có khả năng đi tới chỗ này cả.

Ấn Hoàng ngồi vào chỗ trước rồi mới ngồi sát xuống cạnh bên, Thanh dùng cả cơ thể mình ôm Hoàng.

  • Cậu hứa rồi nha, bây giờ làm gì cũng không được phản đối đó.

Hoàng gật gật đầu đồng ý. Thực ra cậu cũng bắt đầu lo lo những vấn đề Thanh đã nói với cậu, cả hai sẽ làm những thứ chỉ có hai người biết, rồi sau đó sẽ thân cận như vợ chồng, sẽ suốt đời ở bên cạnh nhau, ăn cùng mâm ngủ cùng giường không bao giờ cách xa nhau.

  • Nhưng tui không biết làm gì cả, với lại mấy chỗ đó dơ…
  • Không sao, cậu chỉ việc nằm yên. Không phản đối là được.
  • Chắc chưa? – Thanh hỏi lại một lần cho chắc.
  • Chắc. – Nghĩ tới Thanh sẽ cùng mình ăn cùng mâm, ngủ cùng giường ở cùng nhà, ngày ngày được gặp Thanh mà trong lòng Hoàng rất hưng phấn chờ mong, cậu mạnh dạn gật đầu chấp nhận.
  • Sẽ đau một chút nhưng sau đó sẽ không đau nữa. Lát có đau thì cậu cứ nói, tui sẽ nhẹ lại biết chưa?
  • Ừ.
  • Bắt đầu nha.
  • Ừ…

Thanh được cái gật đầu của Hoàng thì bắt đầu đè ngửa Hoàng trên lớp đệm rơm, để cho đầu Hoàng gối trên một cánh tay mình cậu bắt đầu vuốt ve Hoàng. Nhìn khuôn mặt Hoàng mờ mờ ảo ảo trong bóng tối Thanh càng thêm rung động, nằm đè cả thân mình lên người Hoàng cậu bắt đầu dùng môi mình mân mê đôi môi Hoàng, liếm láp, mút mát, nhấp cắn. Ôm gọn Hoàng trong vòng tay mình Thanh có một cảm giác sở hữu mạnh mẽ cái con người đang nằm cứng ngắc bên dưới. Một cảm giác bản thân mình to lớn vĩ đại, bây giờ cậu có Hoàng, rồi cậu sẽ bao bọc người này đến tận chân tơ kẽ tóc. Cậu đã có một kế hoạch cho cuộc đời mình dù Hoàng có là một vấn đề phát sinh bất ngờ nhưng cũng không phài là không tốt, rất tốt là đằng khác.

Mẹ cậu đã từng nói qua, chỉ cần cậu xong đại học, ra nước ngoài, lấy được bằng chuyên môn trở về nước thì với bằng cấp tốt như vậy không lo không có nơi nhận cậu làm, không lo thất nghiệp bị đói. Lúc đó thì cậu có thể tự do bay nhảy không ai cấm cản. Mẹ chỉ có thể lo cho cậu được tới đó, còn lại bà không có hơi sức để theo cậu cả cuộc đời. Đủ bằng cấp và thực lực cũng là trả hiếu cho mẹ cậu, bà có nhắm mắt xuôi tay cũng không phải lo lắng cho thằng con mình có sống được an nhàn hay không. Cha cậu cũng không phản đối, ông nói ông tích lũy được một số vốn không nhỏ ông sẽ để cho cậu làm vốn làm ăn ban đầu, muốn đi làm hay muốn tự kinh doanh gì đều có thể không cần lo lắng.

Vậy cho nên có thêm Hoàng vào cuộc sống của cậu thì cũng là điều tốt không có gì là xấu cả. Cậu đang đi trên bước đường từng bước tự lập thì dù Hoàng có khờ khạo một chút, không nhanh nhạy không thể cạnh tranh với đời thì cậu cũng dư sức bao bọc, chỉ cần vài ba năm nữa thôi.

Chia sẻ:

  • X
  • Facebook
Thích Đang tải...

Có liên quan

Từ khóa » Tôi Về Với Cậu