Tổng Hợp Những Bài Thơ Viết Về Lũ Lụt Miền Trung
Có thể bạn quan tâm
Suốt những ngày qua, khi thiên tai tràn qua giày vò dải đất miền trung, gây bao đau thương mất mát, thì trên các phương tiện truyền thông, từ báo chí, phát thanh, truyền hình, đến cả mạng xã hội, và cả trong những việc làm thiết thực hàng ngày, đều tràn ngập một không khí đồng cảm, xẻ chia. Qua những bài báo, dòng tin, qua những dòng trạng thái, những lời kêu gọi quyên góp, ủng hộ đồng bào bị thiên tai, hiển hiện rõ một không khí xích lại gần nhau hơn trong một quyết tâm, một ý chí vượt lên tất cả để tồn tại, để chiến thắng của mỗi người và cả cộng đồng.
Thế nhưng sự đồng cảm xẻ chia không chỉ có vậy. Những nhà thơ, trong âm thần cũng đã viết nên những bài thơ đầy tâm cảm. Những câu thơ như bật ra từ những dồn nén của chính mỗi người. Chính vì vậy mà nó thực sự là hơi thở của cuộc sống những ngày này.
Chọn những bài thơ này để giới thiệu đến bạn đọc, người biên tập chủ trương không sửa chữa bất cứ điều gì trong đó, ngoài một số lỗi khi đánh máy. Mục đích không phải để các nhà thơ tự chịu trách nhiệm về tác phẩm của mình, mà chính là muốn giữ nguyên những cảm xúc ban đầu ấy. Mà đã là cảm xúc, thì sự chân thành sẽ vượt qua mọi sơ xuất, vụng về.
Xin hãy được xem đây là những tình cảm mà các nhà thơ ở khắp nơi trong cả nước dành cho miền trung ruột thịt, để cầu mong một sự bình an
Văn nghệ
PHẠM VÂN ANH
XIN MỞ MỘT ĐƯỜNG TRĂNG
Chẳng biết phải nói gì với mùa thu dịu dàng sớm nayKhi hơi thở thắt nghẹn phía Rào TrăngHai lòng mắt lênh loang đất đỏ bện áo xanhVà bùn lèn đặc tâm trí những gương mặt xạm bạc đêm rừng động
Mùi đất ải có bạt mùi áo línhĐang hao khuyết dần trong hơi may?Gió gọi tàn đêmTiếng hú khản dòng bùn quánhMà lạnh câm rông núi?
Những cánh võng khố nâu, những chiến binh áo vải, những người lính tựa cây rừng hiên ngang đứng thẳng…Cuộc chiến ngàn năm chưa bao giờ cân sứcVai kề cận vai đỡ nhau gánh nặngLòng sưởi ấm lòng trong cuồng loạn gió giông
Lạy Mẫu thoải cungXin Mẹ đồng rừngDẫn trăm suối đưa tin lànhGiục ngàn lá nghe nhịp sốngMở một đường trăng ấm hoang lạnh Rào Trăng.
ĐOÀN XUÂN HÒA
I.Mạ đưa con đi sinh, lũ cuốn giữa dòngMột người chết mà hai thi thểLàng xóm đặt con nằm cạnh mẹ
Bồng bồng bống bống bang bangẦu ơ…hóa tiếng khóc tràn sông HươngMạ nằm chỗ ướt canh sươngChỗ khô lót tiếng ru nhường cho conLũ giăng trắng cả bãi cồnTìm mô chỗ ráo cho con bây chừ?
II.Các anh đi cứu nạnĐồng đội giờ cứu nạn các anhCon quái vật nào ẩn dưới Rào TrăngVặn mình tiếng nổ…Những người lính thời bình đất vùi tọa độBếp lửa cơm chiều chưa tắt cơn mơ.
Lại cùng tăng võng lương khôVạch đường hú gọi khản mờ Trường SơnThân vùi mấy lớp bùn nonMay ra hồn vía có còn nương cây.
Nhẹ thôi xin cuốc chùng tayMưa chan buốt thấu đất dày bạn đau.Đây rồi!đỡ lấy thân nhauBạn giờ – thi thể nhuộm màu đất đai.
Ầu ơ buốt ruột xứ nàyLời ru thi thể cỏ cây lặng sầu.
TRÚC LINH LAN
Tiếng gọi đồng đội dội vào lòng đất nướcChiến tranh qua rất lâu rất lâu mà vẫn còn những cuộc hy sinhTôi cúi đầu trước những anh linhXác thân hòa trong bùn nhãoCác anh không kịp nghĩ gì hay nghĩ về ai đó khi cơn cuồng nộ của đất trời…Ập xuống.
Những con đập thủy điện mọc lênkhoét sâu lòng ngực núiRừng thở khò khèCây chảy máuĐất rên đauNhững người kiểm lâm kêu cứuAi nghe?
Đêm khóc!Khi Rào Trăng lũ quét tràn về…Những chiếc nón cối nằm kiaQuân phục còn nguyên đấyMười kí lô mét đường rừng vất vãGiấc ngủ chưa tròn chìm vào cát đáMưa!GióBão giông…
Nhiệm vụ vẫn chưa xongTrang đời chưa viết hếtĐừng lưu luyến.Không có phép màu.Chỉ có tiếng đồng đội gọi trong nước mắtCác đồng chí ơi!Về thôi!
TRẦN MAI HƯỞNG
VĨNH BIỆT!
Không có phép màu nào nữa13 anh đều đã hy sinhChẳng còn một phần ngàn tia hy vọngĐón tin đau, cả nước bàng hoang
Những con người hết lòng vì đồng loạiBất chấp hiểm nguy để cứu ngườiHọ đã trả giá bằng sinh mạngNhững tấm gương trong giông bão cuộc đời
An nghỉ nhé, những chiến binh dũng cảmNhững phút giây ly biệt nghẹn lờiTrong lòng dân các anh sống mãiNỗi xót xa này chẳng thể nào nguôi !
NGUYỄN QUANG HƯNG
Tự sợ
Trời nước mãiChúng con có tội gì!
Sao không chia nước lại mùa hè khô vỡ đá?Sao úng thêm những dãy núi đã sũng?Mục thêm thân người đã bơi chân người đã lộiMục thêm lòng kiên nhẫn sống chung giông bãoCả kiên nhẫn sống chung cây cưa núi xẻ rừng cháy sông hẹp hồ lấp
Cho tôi giơ tay phát biểu!Tôi không muốn sống chung giông bão từ tay người nữa!Tôi không muốn sống chung giông bão từ tay… tôi nữa…Càng nói tôi càng lộ nguyên hìnhTiếng tôi tội phạm nhỏ dần mưa xốiTiếng tôi đồng phạm im dần trong kiên nhẫn trắng xoá đồng loã…
Trời nước mãiCỏ cây núi đồi tội tình gì!Những người đi cứu người tội tình gì!Rừng trống không kiên nhẫn nữaBãi bờ không đứng yên tươi xanh nữaQuanh tôi đất trời chuyểnTôi chạy
Chóng mặt vào cuộc rách tướp chống chọiMai kia bã người sót lại mỏm đồi khôHoàn hồn tôi nghĩ gìKhi ngồi co người lòng hoang như mặt đấtVệt rạch dọc ngang cáo trạng?
Đối diện mình tự phán quyếtTôi có để cửa hoàn lương?Có cho phần đời còn lại của mìnhTrồng lại những cây nơi đã đổ?
HỒ ĐĂNG THANH NGỌC
Trong tiếng hú nghẹn nhoà nước mắtTriệu tim người quay quắt Rào TrăngTrong tiếng thét núi bùn ập xuốngĐã chôn vùi uất nghẹn Rào Trăng
Người bị nạn và những người cứu nạnGửi tang thương mây trắng về trờiVuốt nước mắt chan hoà dòng lũMưa vô hồi trĩu nặng Rào Trăng
Nơi ấy có những người đi mãiĐể lại con thơ, vợ yếu, mẹ giàVị tướng chân trần ra đi cùng chiến sỹKhúc hùng ca vang vọng giữa thời bìnhVà những anh công nhân và những người cán bộChưa kịp sửa ngôi nhà đã mãi mãi chia xa…
Cuộc ra đi bất ngờ vang tiếng thétBùn đá trơ vơ vùi lấp dưới lòng hồCác anh đi không kịp lời giã biệtĐể Rào Trăng mây trắng mênh mông
Cũng để lại niềm tin cuộc sốngNhững hình ảnh yêu thương bình dị vô ngầnDân làng đã thâu đêm cầu nguyệnNhưng phép màu phút cuối đã thành không
Xin vĩnh biệt những con người dũng cảmBiết chốn gian lao cũng không chút nao lòngCác anh sống chân tình như đã sốngVà ra đi như lẽ sống trên đời…
LỆ THU
SAO THẢM KHỐC THẾ NÀY?!
Đêm ấy anh đi về phía núi rừngnúi rừng xưa che anhnúi rừng xưa đuổi giặcsao nay bỗng trùng trùng bất trắcrừng núi giận ai mà gào thét ầm ầmnước bốn bềào ạtnước mênh môngđất đá trên đầu rùng rùng ập xuống
Chưa kịp làm điều mình ước muốn:cứu dân mình khỏi khổ nạn thiên tai…anh đã phải đi rồi –những con số kinh hoàngmười ba, hai mươi hai..!
và hôm nay, ngày maibão lại còn về, còn mưa to, còn “áp thấp”…nước vẫn cuộn đỏ ngầunhư máu của dân nghèo miền Trungtừng hy sinh, bất khuất
Sao lại thế này hỡi muôn thu Trời Đấtcó phải vì nơi lắm tài nguyên nên chẳng được yên bình?!
Đồng đội anh lại xe cộ, tàu thuyền…quyết tìm được những nạn nhân mất tíchlưỡi xẻng xúc bùn chừng sợ đụng vào anh,cái thân thể đã tận cùng đau khi sắp chếtbao đất đá đè lên không thở đượctrí lực dư thừa mà đành bó tay!
không còn giặc ngoại xâmsao thảm khốc thế này?!
NGUYỄN ĐỨC HẠNH
Nghẹn tiếng Miền Trung
Rừng ngã xuống rồi người ngã xuốngLũ trào dâng đau buồn trào dângĐất lở màu đau. Nước lũ màu tàn pháChỉ đau thương có màu đỏ bầmKhông thét nổi thì gào trong câm lặngDân đen có tội gì đâu?Khóc được sẽ vơi như sông chảy từ nguồnĐổ nát và tang tóc là từ trời đổ xuốngHay cũng từ lòng tham? Nhân gieo thành quả để giờ tan hoang?
Miền Trung thành cối giãTrời lấy chầy mưa giã đất đá kinh hoàngCon người thành đàn kiếnTổ tan rồi chống chọi với hồng hoangSao cứ phải Miền Trung thừa thiên tai gian khóMưa trắng trời khăn tang trắng đấtCơm mẹ nghèo chan nước mắt nuốt làm saoỞ nơi khácXin hãy bớt cờ hoa kèn trốngĐể nghe tiếng Miền Trung nghẹn ngào.
ĐOÀN VĂN MẬT
PHÚT LẶNG IM NÀY
trong phút lặng im nàytôi muốn nói với tôi một điều gì đógiữa rừng mưa đổai Phong Điềnai Rào Trăngđã nằm lại muôn trời thác lũxót thương đâu của một người
trong phút lặng im nàynúi gục xuống và rừng ngã xuốngngười nằm lại và người đứng lên(nằm lại như rừng, đứng lên như núi)mơ làm xanh những cuộc đời
trong phút lặng im nàymưa vẫn trắng trời xứ Huếnước vẫn dồn cả về Quảng Trịbao người lính lại ra đigiữa lũ cuốn tang thươnggiữa núi đổ lấp vùi dâu bểgiữa mỏi mòn đời mẹngóng con
xin cúi chào các anhnhững ngọn đèn trong bão giông không tắtnhững cuộc đời không bao giờ đánh mấtlòng tin ở con người.
PHONG DU
Còn ai ở đấy không?
Tiếng gọi thảng thốtTiếng gọi nghẹn ngàoTiếng gọi tan vào rừng núi mênh môngTan vào trong gióChìm vào dòng nước dữ phía thượng nguồnChìm vào nhầy nhụa đất đá giữa mưa tuôn
Đồng đội tìm các anhNgười thân gọi các anhSao không ai trả lờiTrời sáng, trời lại tối rồiSợi hy vọng mong manhCố níu mà không sao níu đượcChỉ có đất và đá dão ra cùng nướcCác anh nằm đâu?Mười ba người dưới lớp đất sâuNúi vẫn lở vùi thêm bao người nữaKhông riêng một Rào Trăng.
Trời vẫn mưa trắng xóaTrắng ngợp vành khăn tangNước vẫn dâng ngầu đụcNuốt chửng những ngôi làng.
Đón các anh về với gia quyến, họ hàngCờ Tổ quốc phủ lên mình, đỏ thêm triệu đôi mắt khócÔi miền Trung quanh năm khó nhọcLũ chồng lũ, bão chồng bãoVà thiên tai không chỉ đến từ trời.
Thương lắm miền Trung ơi!Nước dâng lên caoVai người oằn xuốngNhững bàn tay chấp chớiTrên lỗ thoát hiểm trổ ra từ các mái nhàNhững tiếng kêu, những dòng tin cầu cứuChìm trong dòng lũ trôi xa, trôi xa
Mẹ thiên nhiên đang nổi giận với chúng taPhải chăng Người không bao dung được nữaVà hỡi ôi, mỗi lần mẹ cất lời nhắc nhởLà phận người khi ấy quá mong manh.
Hãy trả lại đây núi biếc với rừng xanhTrả lại dòng sông hiền hòa trôi về biểnĐừng để ai phải hy sinh khi không còn cuộc chiếnĐừng để những dòng tin khiến triệu con tim đau đớn nghẹn lòng.Còn ai ở đấy không?
LÊ ĐỨC NGHINH
THỨC VỚI RÀO TRĂNG!…
(Tưởng nhớ các anh gặp nạn ở đêm Rào Trăng).
Trăng đêm nay – Rào trăng ai thức nữa!Mưa gieo xối xả lũ nơi nàyMiền trung ơi hết những ngày nắng lửaĐất đá vô hồn sập xuống hôm nay.
Trận lũ quét vào đêm không báo trướcLấp các anh trong gió lạnh mưa gàoChẳng ai kịp bảo nhau đêm hoạn nạnNỗi kinh hoàng ập sũng giấc chiêm bao.
Những cơn lũ nhấn chìm vào giấc ngủĐất đá trời sầm sập đổ trong mơÔi sự sống bỗng bất ngờ vụt tắtBàng hoàng đêm lũ quét tận đến giờ.
Các anh lẫn giữa đêm bùn lạnh ngắtCó nghe chăng người thân gọi bồn chồnĐồng đội chờ không còn tia hy vọng…Nhớ ngày nào bom đạn lạc Trường sơn.
Còn đem theo bao nỗi niềm bè bạnKề vai nhau gánh vác cuộc vơi đầyVẫn mãi mãi ấm bên tình đồng độiNhư chưa hề có một cuộc chia tay.
Ơi Rào Trắng, Rào Trăng đêm nay…
TRẦN ĐỨC TÍN
Mình ở đâu, ở đâu…(12/10/2020. Huế mưa lũ trắng trời, một phụ sản trên đường đi sinh đã bị lũ cuốn trôi, tử vong)
thiên thần bé nhỏcha đã không giữ được con bên cạnhkể cả mẹ concũng buông phận mình theo dòng nước lũquê hương sao đỏ ngầu đôi mắtcha nào cần mấy giọt phù sa khi đôi tay cha bỏng rátsỏi cát nào đã đắp mộ con tôi
bão giông nào cắt xé thịt dacon còn chưa được cất tiếng chào đờicha đã thét gào cùng nướccha ước mìnhcũng bị lũ cuốn trôi
mình ơimình ơi ta đã ôm nhau qua bao mùa lũ rồiđôi ta yếu ớt giữa chân trời buốt đaumưa như xẻo thịtmưa như bào dađêm nay nữa anh đã càu mỏi mòn con sóngnhìn lại tay mình chẳng giữ đượcmột giọtnước rơimình ơiquê mình trắng xóa lũ rồimình ở đâuở đâu…
NGÔ TRỌNG NGHĨA
Em ở miền trung ngày bão lũMái nhà ngập nước, trắng mênh môngCái lạnh dầm xương, người ủ rủMì gói cầm hơi, đỡ đói lòng
Cụ già nước mắt khô trên mắtThương đến vô cùng tiếng trẻ thơNhớn nhác gọi lầm ai với mẹTuổi đời chừng ấy phải bơ vơ
Em ở miền trung, ngày bão lũTrắng trời, trắng đất, trắng bàn tayTrắng một vòng khăn quanh tóc trẻNỗi đau trùm kín đất nơi này.
Miền Trung tôi ơi, đêm trắng đêmĐoàn xe cứu trợ nối nhau thêmHai miền Nam, Bắc tim đau nhóiThương lắm miền Trung khúc ruột mềm!
Mai này, bão, lũ sẽ đi quaEm với quê hương dựng lại nhàRuộng, vườn, hoa trái luôn xanh tốtTiếng cười no ấm sẽ vang xa.
MAI VĂN HOAN
Các anh đang ở đâuSao gọi không lên tiếng?Suốt hai ngày tìm kiếmVẫn không thấy các anh.
Qua bao cuộc chiến tranhThiên tai còn giáng họaMột vùng toàn đất đáToàn bùn nhão nhoét thôi
Ở đâu, các anh ơi?!Mọi người đang cầu nguyệnMong các anh lên tiếngCác anh đang ở đâu?
Đang ở dưới thung sâu?Hay ở bên vực thẳm?Cơn mưa nguồn đã tạnhMau mau về đi thôi!
Mẹ khóc hết cả hơiVợ ôm con quằn quạiCả nước đang ngóng đợiỞ đâu? Hỡi các anh!?
Nguồn Báo Văn nghệ số 43/2020
Một số hình ảnh về lũ lụt miền Trung lấy từ các báo đã đưa trong những ngày vừa qua
Từ khóa » Thơ Về Miền Trung Lũ Lụt
-
Những Bài Thơ Viết Về Bão Lũ Miền Trung, Ngập Lụt Vì Mưa Lớn
-
1001 Bài Thơ Lũ Lụt Miền Trung, Chia Sẽ Nỗi đau Mất Mát Của Người Dân
-
Thơ Hay Về LŨ LỤT Với Sự Lo Lắng & Chia Sẻ Nỗi đau Mất Mát
-
Bài Thơ Về Ngập Nước Mùa Mưa Bão Hay Nhất - Thủ Thuật
-
Thơ Về Cảnh Đẹp Miền Trung Thân Yêu, Có Một Miền Trung Rất ...
-
Tìm Bài Thơ "lũ Lụt" (kiếm được 104 Bài) - TKaraoke
-
Top 9 Thơ Lũ Lụt Miền Trung - Thả Rông
-
Top 29 Những Bài Thơ Hay Về Lũ Lụt Miền Trung 2022 - Hàng Hiệu
-
Chùm Thơ Gửi Về Miền Trung Thân Yêu - Văn Nghệ Đà Nẵng
-
Chùm Thơ Nghẹn Ngào đầy Xúc động Hướng Về Miền Trung Mùa ...
-
Thơ Hay Viết Về Miền Trung Quê Hương & Nỗi Nhớ (tổng Hợp)
-
Một Số Bài Thơ Về đợt Mưa Lũ Vừa Qua Tại Miền Trung
-
Tag Archives: Lũ Lụt Miền Trung - Thư Viện Thơ