Top 7 Bài Thơ Hay Của Nhà Thơ Du Tử Lê - Top Chuẩn

Nhà thơ Du Tử Lê (1942-) tên thật là Lê Cự Phách, sinh năm 1942 tại Hà Nam, miền Bắc Việt Nam. Sau Hiệp định Genève, 1954, ông di cư vào Nam cùng với gia đình. Đầu tiên ông định cư ở Hội An, Quảng Nam, sau đó là Đà Nẵng. Đến năm 1956, ông vào Sài Gòn và theo học trường Trần Lực, Chu Văn An, sau cùng là Đại học Văn Khoa. Ông làm thơ từ rất sớm, khi đang còn học tại trường tiểu học Hàng Vôi tại Hà Nội. Sau khi di cư vào Sài Gòn, Du Tử Lê bắt đầu sáng tác nhiều tác phẩm dưới nhiều bút hiệu khác nhau. Bút hiệu Du Tử Lê được dùng chính thức lần đầu tiên vào năm 1958 cho bài Bến tâm hồn, đăng trên tạp chí Mai. TopChuan.com xin giới thiệu những bài thơ hay của ông.

Bài thơ: Ơn em

Ơn em

ơn em thơ dại từ trời,theo ta xuống biển, vớt đời ta trôi.ơn em dáng mộng mưa vời,theo ta lên núi, về đồi yêu thương.ơn em ngực ngải môi trầm,cho ta cỏ mặn, trăm lần lá ngoan.ơn em hơi thoáng chỗ nằm,dấu quanh dấu quẩn nỗi bi hùng một nơi.ơn em tình như mù loà,như con sâu nhỏ bò qua giấc vùi.ơn em hồn sớm ngậm ngùi,kiếp sau xin giữ lại đời cho nhau.tạ ơn em… tạ ơn em…

Bài thơ này đã được nhạc sĩ Từ Công Phụng phổ nhạc thành bài hát Giữ đời cho nhau.

Bài thơ: K. Khúc riêng chàng

K. Khúc riêng chàng

tôi xa người như xa núi sôngem bên kia suối? – bên kia rừngem bên kia nắng? – bên kia giótôi một dòng sương, lên, mênh mông

tôi xa người như xa biển đôngchiều lên lênh láng chiều, giăng hàngnhững cây ghi dấu ngày em đếnđã chết từ đêm mưa không sang

tôi xa người xa đôi môi thamem biết: rồi em như chim ngànthôi còn khua động làm chi nữahồn tôi vốn đã là tro than

tôi xa người xa đôi mắt ngoanvườn tôi trăng lạnh đến hoang tànem xa xôi quá làm sao biếtvốn liếng tôi còn: những ngổn ngang

tôi xa người xa trên sân bayhồn tôi cồn cát dấu chân bầyem vui đời khác làm sao hiểutôi sống lặng lẽ lặng lẽ như cỏ cây

tôi xa người xa hơi thuốc cayngày mai tình sẽ bỏ tim nàychiều em không đến hàng cây cũngnghiêng xuống tôi: từng ngọn heo may

tôi xa người xa bàn tay, vuibàn tay có ngón đã chôn đờibàn tay có ngón không đeo nhẫncó ngón dành riêng cho môi tôi

tôi xa người xa miền thiết thahoa xuân đã héo rụng, hiên nhàphố xưa em buộc đôi hàng bímnay tóc về đâu? – hồn ở đâu?

tôi xa người xa niềm mê oanhồn tôi khô xác sợi giây đànmáu tôi đã gửi trong con chữdẫu chết, còn nguyên lời oán than

tôi xa người xa một mùi hươngbãi khuya, hồn ốc, lạc thiên đườngnhớ ai bi hùng ngất trên vai áomưa ở đâu về? – như vết thương

Bài thơ này đã được nhạc sĩ Đăng Khánh phổ nhạc thành bài hát K. Khúc của Lê.

Bài thơ: Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển

Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển

Khi tôi chết hãy đem tôi ra biểnđời lưu vong không cả một ngôi mồvùi đất lạ thịt xương e khó rãhồn không đi sao trở lại quê nhà

Khi tôi chết hãy đem tôi ra biểnnước ngược dòng sẽ đẩy xác trôi đibên kia biển là quê hương tôi đórặng tre xưa muôn tuổi vẫn xanh rì

Khi tôi chết hãy đem tôi ra biểnvà nhớ đừng vội vuốt mắt cho tôicho tôi hướng vọng quê tôi lần cuốibiết đâu chừng xác tôi chẳng đến nơi

Khi tôi chết hãy đem tôi ra biểnđừng ngập ngừng vì ái ngại cho tôinhững năm trước bao người ngon miệng cáthì sá gì thêm một xác cong queo

Khi tôi chết hãy đem tôi ra biểncho tôi về gặp lại các con tôicho tôi về nhìn thấy lệ chúng rơitừ những mắt đã bi hùng hơn bóng tối

Khi tôi chết hãy đem tôi ra biểnvà trên đường hãy nhớ hát quốc caôi lâu quá không còn ai hát nữa(bài hát giờ cũng như một hồn ma)

Khi tôi chết nỗi bi hùng kia cũng hếtđời lưu vong tận tuyệt với linh hồn.

12-77

Bài thơ này đã được nhạc sĩ Phạm Đình Chương phổ nhạc thành bài hát cùng tên.

Bài thơ: Khúc Hạnh Tuyền, núi sông

Khúc Hạnh Tuyền, núi sông

chẻ đôi sông núi: đêm bưng mặtmưa quấn khăn vào sâu ấu thơchẻ đôi thân thế mù tăm tíchta nghĩa trang nào? chôn cất nhau?

chẻ đôi tâm thất kênh, mương cạnhương tóc truy tầm vai thất tungtưởng ai oan khuất vừa quay gótxương, thịt, đời sau, máu rất buồn

chẻ đôi con gió: cây ly biệttim chấn thương cùng môi tháng, nămphạt ngang ký ức rừng thao thiếtdòng suối trăm năm bỗng mất nguồn.

1993

Bài thơ này đã được nhạc sĩ Trần Duy Đức phổ nhạc thành bài hát Dòng suối trăm năm.

Bài thơ: Khúc Thuỵ Du

Khúc Thuỵ Du

1.như con chim bói cátrên cọc nhọn trăm nămtôi tìm đời đánh mấttrong vụng nước cuộc đời

như con chim bói cátôi thường ngừng cánh bayngước nhìn lên huyệt lộbầy quạ rỉa xác người(của tươi đời nhượng lại)bữa ăn nào ngon hơnlàm sao tôi nói được

như con chim bói cátôi lặn sâu trong bùnhoài công tìm ý nghĩacho cảnh tình hôm nay

trên xác người chưa rữatrên thịt người chưa tantrên cánh tay chó gặmtrên chiếc đầu lợn thatôi sống như người mùtôi sống như người điêntôi làm chim bói cálặn tìm vuông đời mình

trên mặt đất nhiên lặngkhông tăm nào sủi lên

đời sống như thân nấmmỗi ngày một lùn đitâm hồn ta cọc lạiai làm người như tôi?

2.mịn màng như nỗi chếthoang đường như tuổi thơchưa một lần hé nởtrên ngọn cờ không bayđôi mắt nàng không khépbàn tay nàng không thưalọn tóc nàng đêm tốikhư khư ôm tình dài

ngực tôi đầy nắng lửahãy nói về cuộc đờitôi còn gì để sốnghãy nói về cuộc đờikhi tôi không còn nữasẽ mang được những gìvề bên kia thế giớithuỵ ơi và thuỵ ơi

tôi làm ma không đầutôi làm ma không bụngtôi chỉ còn đôi chânhay chỉ còn đôi taysờ soạng tìm thi thểquờ quạng tìm trái timlẫn tan cùng vỏ đạndính văng cùng mảnh bomthuỵ ơi và thuỵ ơiđừng bao giờ em hỏivì sao mình yêu nhauvì sao môi anh nóngvì sao tay anh lạnhvì sao thân anh rungvì sao chân không vữngvì sao anh van emhãy cho anh được thởbằng ngực em rũ buồnhãy cho anh được ômem, ngang bằng sự chết

tình yêu như ngọn daoanh đâm mình, lút cánthuỵ ơi và thuỵ ơi

không còn gì có nghĩangoài tình anh tình emđã ướt đầm thân thể

anh ru anh ngủ mùiđợi một giờ linh hiển

(03-68)

Bài thơ này đã được nhạc sĩ Anh Bằng phổ nhạc thành bài hát cùng tên. Về tên gọi của bài thơ, Thuỵ là tên riêng của bà Thuỵ Châu, vợ cũ của tác giả, còn Du lấy từ bút danh của ông.

Nguồn: Thơ Du Tử Lê (1967-1972), Gìn Vàng Giữ Ngọc xuất bản, Sài Gòn, 1972

Bài thơ: Chẳng chiến chinh mà cũng lẻ đôi

Chẳng chiến chinh mà cũng lẻ đôi

chỉ nhớ người thôi đủ hết đờichim về góc biển. Bóng ra khơilòng tôi lũng thấp. tâm hiu quạnhchẳng chiến chinh mà cũng lẻ đôi.

chỉ nhớ người thôi đủ hết đờibuổi chiều chăn, gối thiếu hơi ai!em đi để lại hồn thơ dạitôi, vó câu bi hùng sâu sớm mai.

chỉ nhớ người thôi đủ hết đờiem còn gương lược dấu đường ngôi?nằm mơ thấy tóc thơm vai hẹnvà, khoảng trời xanh đến rợn người.

chỉ nhớ người thôi đủ hết đờibàn tay dư mấy ngón chia phôi!(tặng nhau chính ngón không đeo nhẫn)và những tàn phai đầy tuổi tôi.

chỉ nhớ người thôi đủ hết đờinhư trời nhớ đất (rất xa xôi.)nắng mưa nhớ mãi hàng hiên đợithư nhớ hồi âm. Lệ nhớ môi.

*

chỉ nhớ người thôi sông đủ cạnnói gì kiếp khác với đời sau.đôi khi nghe ấm áp trên da, thịtnhư thể ai đi mới trở về.

2.1990

Bài thơ này đã được nhạc sĩ Trần Duy Đức phổ nhạc thành bài hát Chỉ nhớ người thôi đủ hết đời.

Bài thơ: 67, Khúc thêm cho Huyền Châu

67, Khúc thêm cho Huyền Châu

Hạnh phúc tôi từ những ngày nước lớnTrời mưa mau tay vuốt mặt khôn cùngBầy sẻ cũ hom hem chiều ngói xámTrời xanh xao chân ngỏ cũng không vềCây mộng nở từng ngón tay lá nõnNôi tương tư cỏ ấm áp thịt da người

Tôi hiu hắt từ mắt em ngắt tạnhMôi thâm khô từ thuở định xin hônNgày tháng hạ khi không mà trở rétEm khi không mà trở mặt điêu ngoaTay trông ngón hương đưa mùi tóc mạNgọn me xa theo ký ức rì ràoChiều qua đó chân ai còn ríu rítLời ai say cho trời đất lại gầnKỷ niệm tôi từ những ngày vỡ tiếngNhẩn nha gom từng cọng thiết tha rơi

Con dế nhỏ lớn lên đăm tiếng hátKhi đêm về ru giọng đớn đau hơnCây niên thiếu cũng thui mầm trong sángLá oan khiên lả tả mái hiên ngườiTôi èo người từ những người cả gióCon dế bi hùng tự tử giữa đêm sươngBầy sẻ cũ cũng qua đời lặng lẽNgọn me xưa già khọm tiếc thương hờ

Em ở đó bờ sông còn ẩm cátCon sóng tình vỗ mãi một âm quên.

1967

Bài thơ này đã được nhạc sĩ Từ Công Phụng phổ nhạc thành bài hát Trên ngọn tình sầu.

Chia Sẻ Bài Viết Với Bạn Bè
TwitterFacebookLinkedInPin It

Có thể bạn thích:

Mã giảm giá Shopee Mới Nhất

[coupon so_luong="3" nha_cung_cap="60826" xem_them_url="https://topchuan.com/ma-giam-gia-shopee/"]

Từ khóa » Du Tử Lê Thơ