Trà Duyên – Trà đã Tận, Duyên đã Tẫn
Có thể bạn quan tâm
Tôi tình cờ tìm được đoản văn này của tác giả Cảnh Du Nhiên. Một đoản văn cũ, lại đáng giá không thể bỏ qua, chỉ hận biết được quá muộn. Tôi cứ đọc, cứ đọc, đến câu chữ cuối cùng, chẳng rõ nước mắt đã giàn giụa từ bao giờ.

Trà nhi (chữ Hán Việt là “Mính nhi”),
Không biết tên thật của y là gì. Hắn mạnh mẽ xông vào thế giới của y, đặt tên y là Trà nhi, bởi vì y ôn nhu ấm áp, dịu dàng sâu lắng, tựa như một chung trà ấm.
Y là tiểu nhị của một quán trà nhỏ, là con trai duy nhất của ông lão chủ tiệm trà. Hai cha con nương tựa vào nhau mà sống. Hắn dùng 100 lượng bức ông lão rời đi. Y thuộc về hắn.
Sau đó là ngọt ngào, là hoan lạc, là từng đêm yên bình bên nhau. Hắn trêu chọc y để nhìn y thẹn thùng, viết từng chữ “Trà nhi” lên lưng y, cảm nhận từng đợt run rẩy của người dưới thân.
Tính y chân thành, hiền lành, không tâm cơ. Hắn sợ y không đấu lại tiểu quan khác nên dành riêng cho y một biệt viện.
Một cuộc gặp gỡ, một kiện miên sam kéo y vào một giấc mộng hạnh phúc an tường. Giấc mộng kéo dài suốt một năm. Nhưng mộng rồi cũng đến lúc tỉnh.
Hắn là con trai của một phủ giàu nhất thành. Hắn phải tiếp nhận sản nghiệp. Hắn phải khiến phụ thân tin tưởng hắn. Hắn phải thành thân sinh con. Hắn bận bịu với gia đình, bận bịu với sự nghiệp, không có thời gian đến thăm biệt viện hẻo lánh. Đám tiểu quan khác đều được cho bạc và trả giấy bán thân. Riêng người ở biệt viện, hắn vẫn giữ lại.
Hắn thi thoảng nhớ tới Trà nhi, nhớ đến thiếu niên thanh tĩnh chờ đợi hắn đến mỗi đêm bên chung trà ấm. Song, cấm luyến không thể đứng dưới ánh mặt trời. Và hắn sợ hãi. Hắn sợ nhìn thấy ánh mắt oán hận trách cứ, sợ chứng kiến lam nhan phai tàn. Đêm thành hôn, hắn từng đứng ngoài cửa biệt viện. Mãi sau này hắn mới đột xuất muốn đến viện tử đó. Gió thổi lá rơi xác xơ tiêu điều. Bóng lưng y vẫn tại, ngồi trong đình bên bàn đá. Tĩnh lặng, như đọng lại với thời gian. Cỏ úa đầy sân, cơ thể gầy yếu ho khan dữ dội trong gió lạnh, cũng không thể níu kéo được hắn, chỉ làm hắn chật vật bất kham quay đầu bỏ chạy.
Hắn cưới tiểu thiếp, có hết đứa con này đến đứa con khác. Tuy nhiên, cõi lòng đầy trống vắng, mà hắn lại không dám đối mặt.
Không rõ lần cuối họ gặp nhau là lúc nào. Chỉ biết là, không còn bất kỳ cơ hội nào nữa. Khi gặp hạ nhân khiêng một cuộn chiếu quấn thứ gì đó, hắn mới hoảng hốt giật mình. Dù vậy, hắn run rẩy quay ra bảo hạ nhân: “Khiêng xuống đi…” chứ không lật chiếu lên nhìn người bị che phủ phía dưới. Rồi hắn lê bước vào tiểu viện, ngóng trông một bóng hình, một hương trà tươi mới thoang thoảng.
Biệt viện nơi có thế giới hai người, biến thành chiếc lồng sắt khóa y lại đầy cô độc. Hắn cho phép y ra ngoài đi dạo. Song hắn có từng nghĩ đến, trên thế giới này y chỉ còn hắn là người thân duy nhất, mà đấy còn là kết quả của việc hắn cường bách thúc đẩy? Cuối cùng, chính hắn đã nhẫn tâm bỏ rơi y không đoái hoài.
Đêm đêm, thiếu niên tỉ mỉ cẩn thận viết lên giấy hai chữ “Trà nhi” y từng cảm nhận được trên lưng. Y vốn không biết chữ, nhưng rất cố gắng lặp lại từng nét khắc ghi trên da thịt y suốt một năm đó. Từng giọt máu nóng bỏng rơi xuống vẫn không ngăn được y. Trà nhi, Trà nhi, Trà nhi… Y thầm thì với mình mỗi đêm tối tăm cô độc, tựa như đã từng có người thủ thỉ bên tai y những lúc tình nồng. Y tiết kiệm chút chút tiền còm cõi đi mua loại lá trà hảo hạng nhất, pha mỗi ngày, để nếu hắn đột nhiên đến thì có ngay trà ngon chiêu đãi.
Bộ trà cụ cũ kỹ thoáng hương trà thơm sau vô vàn lần sử dụng. Giấy Tuyên Thành lạnh lẽo với con chữ và vệt máu đã khô. Chân tâm đã từng ở đó, đã từng kiên trì chờ đợi một người không bao giờ tới.
Muộn. Mọi thứ đều muộn màng. Muộn cho một mảnh chân tâm. Muộn cho một ấm trà ngon mới pha. Muộn cho nuối tiếc hối hận. Muộn cho người ra đi, muộn cho kẻ ở lại.
“Ngươi đi ra nào… Công tử không tìm được ngươi mất…”. Hắn sống hết đời trong si ngốc, trong nhớ mong. Tiếc là, tấm chiếu đó cuộn thân xác Trà nhi, cuộn đi cả một đoạn tình câm lặng, đi cả hương trà quyến luyến đượm nồng.
Nếu hắn dũng cảm, nếu hắn kiên định, nếu hắn thuận theo tâm ý của mình, nếu hắn không cố tình quên lãng, thì đã không phí hoài một mảnh tình thâm, đã không phá hủy cuộc đời vốn tươi đẹp của một người. Mọi thứ như ảo mộng hoa trong gương, trăng trong nước. Một giấc mộng ngắn ngủi đổi lấy cô quạnh tịch liêu suốt phần đời còn lại của hai số phận. Quá khứ trôi qua không cách nào lấy về, tương lai thì không có.

Giọng văn nhẹ nhàng hư ảo, cách kể bâng quơ như đơn thuần thuật lại một đoạn tình mỏng manh, một duyên phận yếu đuối. Ấy thế mà nó thấm đẫm gan ruột, phủ đầy trái tim, giống như đang thưởng thức một ly trà thanh mát, đắng ngắt, lại không thể buông xuống.
Trà chầm chậm chảy xuống cổ họng, vị trà còn vương trên đầu lưỡi, quyện với giọt lệ thương tiếc cho một kiếp người. Ngọt, mặn, chát.
Share this:
- X
Từ khóa » Truyện Trà Duyên
-
Đỏan Văn Full [ SE ] | Đọc Truyện TRÀ DUYÊN
-
[ĐM] Đoản Văn - Trà Duyên - Wattpad
-
Đam Mỹ Hay - Trà Duyến | 茶缘 - Wattpad
-
Trà Duyên, Vị Khách Qua đường Ung Dung Bình Thản - Truyện FULL
-
[Review 8.5 điểm ] Trà Duyên Tỷ Năm... - Review đam Mỹ Hay
-
Trà Duyên - Vydanhvydanh - Truyện Nguoc - Doc Truyen
-
Trà Duyên - Top Đam Mỹ Ngược Nên Đọc - Truyện 2U
-
Trà Duyên Quá Khách - Truyện Tiên Hiệp | TruyenYY
-
Truyện Đoản Văn Trà Duyên - Sse-llu - ZingTruyen
-
[Truyện Ngắn] Trà Duyên | Phạm Thị Thuý Quỳnh
-
Truyen Tach Tra Duyen Phan -Tách Trà Duyên Phận-Yasuko Tsukioka
-
Truyện Đoản Văn Trà Duyên - Sse-llu Online Cập Nhật Mới Nhất
-
Truyện Đoản Văn Trà Duyên - Sse-llu - TruyenKul
-
(Cảm Nhận) Trà Duyến – Cảnh Du Nhiên. - Ổ.