Trăng Nơi đáy Nước P1 (Sinh Tử Văn Thuần Sinh, SE) - Sơ Cuồng Các

20160915200535_hViS2

Trong nhà lao tối tăm lạnh lẽo, xộc lên mùi vị hổ lốn giữa ẩm mốc hôi thối của phân gián chuột trộn lẫn với mùi tanh tưởi của máu cùng thịt vụn. Không gian tĩnh lặng, đó đây chỉ nghe loáng thoáng mấy tiếng xích sắt leng keng va vào nhau. Cai ngục uể oải làm một hớp rượu cho ấm người rồi chống tay lên bàn gà gật ngủ, đằng nào thì những kẻ ở trong này cũng một phần người mười phần xác rồi, lại thêm gông xiềng ngục thất kiên cố, chẳng kẻ nào có hơi sức đâu mà làm loạn. Tại một gian ngục thất nằm ở tận cùng nơi sâu nhất, tăm tối nhất, cũng là gian ngục kiên cố nhất, nơi dành riêng để “ưu ái” những kẻ tù nhân đặc biệt nguy hiểm, lúc này khe khẽ phát ra vài tiếng rên rỉ trầm thấp. Tiếng rên đứt đoạn, không ầm ĩ ồn ào nhưng nỉ non triền miên, giống như tiếng con thú nhỏ bị thương, dù đã cố gắng kiềm chế đến bật máu môi, nhưng vì những đớn đau vượt quá giới hạn của ý thức nên vẫn bật ra theo bản năng, nghe đến não lòng. Trong ngục, một thân hình đang bị treo ngược lên trần ngục, nhìn qua mười phần quái dị. Hai chân gầy guộc bị gắn vào hai vòng sắt treo lên trần theo tư thế banh rộng ra, khiến cho kẻ nọ không thể khép chân lại. Y phục bị lột trần trụi để lộ thân mình mảnh mai yếu ớt đầy những vết thương, hai tay bị trói quặt lại đằng sau, càng phô bày cái bụng tròn căng như cái trống, bị siết bởi những vòng dây thừng thô to trói nghiến, hằn lên từng ngấn từng ngấn. Mà lúc này, cái bụng lại không ngừng nhúc nhích cử động đến biến dạng, tựa như có thứ trong đó đang điên cuồng muốn phá vỏ chui ra. Mái tóc dài rối tung rũ xuống đất, che đi một nửa gương mặt tái nhợt đang vặn vẹo vì đau đớn. – Aaa…ư ư… Những thanh âm trầm khàn vẫn âm ỉ vang lên, lẫn trong tiếng leng keng của dây xích, vì cử động giãy giụa của tù nhân mà không ngừng lay động. Tích Nguyệt đã đau lâu lắm rồi. Hôm qua y bị tra tấn đến ngất đi, rồi tỉnh lại bởi những cơn đau âm ỉ nơi bụng dưới. Cách một lúc lại đau một lần, lúc đầu y còn cắn răng chịu đựng được, nhưng giờ thì những cơn đau cứ dồn dập trút xuống như từng cơn sóng toan vùi lấp y trong biển cả thống khổ. Y biết rõ những cơn đau ấy có ta nghĩa gì, lại thêm cử động bất thường của hài tử trong bụng cho y biết rằng y đã sắp sinh rồi. Nhưng mà trong hoàn cảnh này, ở nơi địa ngục này, với tư thế treo ngược này, chết đi có lẽ còn dễ đang hơn việc sinh nở vạn vạn lần. Nhưng y vẫn không buông xuôi, y chết không đáng tiếc, nhưng hài tử, đó là kết tinh của y và hắn, báu vật quý giá nhất của y, còn hơn cả sinh mệnh, dù phải nhảy vào dầu sôi lửa bỏng y cũng muốn sinh nó ra. Quằn quại một hồi lại một hồi, mồ hôi tứa ra như tắm, ướt đẫm thân thể trắng mịn đầy vết máu của y, hoà tan những vết máu khô đỏ sẫm, cũng khiến chị những vết thương cũ càng thêm đau xót. Nhưng những nỗi đau cỏn con ấy chẳng đáng là gì so với nỗi đau cắt thịt lột da nơi bụng dưới. Cái bụng tròn căng giờ đã cương lên trĩu nặng như muốn rơi ra khỏi thân thể gầy mảnh ấy, đúng ra sẽ trĩu xuống như hình quả lê, bây giờ vì tư thế ngược mà đổ dồn trở lại, điên cuồng xao động. Sản phụ bình thường lúc này cần nhất là đứng dậy đi lại cho thai mau xuống,thế nhưng y lại bị treo ngược. Tư thế không đúng, thai không xuống được, thân thể lại bị trói lủng lẳng giữa không gian, y không có nơi bám víu để dồn lực mà rặn xuống. Ngọc Nhạc đau đến muốn ngất đi, nhưng y buộc phải tỉnh táo lại. Bụng đau đến dữ dội, thời gian lâu như vậy, hẳn là tới lúc phải sinh rồi. Nhưng hai tay y lại bị trói, không thể sờ xem sản đạo đã mở đến đâu. Xung quanh không có ai để có thể trợ giúp y. Hắn… không biết giờ hắn đang ở nơi nào. Chợt trong nhà lao tĩnh lặng vang lên những tiếng bước chân ngày càng tới gần, rồi tiếng mở khoá lách cách. Y hồi hộp hy vọng, nhưng rồi lại thất vọng cùng cực khi nhìn thấy người bước vào. Dung nhan đoan trang mỹ lệ, xiêm y phấn hồng thêu hoa tinh xảo không vương một hạt bụi, tựa như thiên tiên xuất thế cứu người trong cơn hoạn nạn, thế nhưng lại khiến y lâm vào tuyệt vọng. Bởi vì y biết, hôm nay, mình không còn đường sống. Nàng bước tới gần y, gương mặt xinh đẹp nở nụ cười vui sướng vì kịp lúc thấy được thứ gì thú vị lắm. Nàng vươn bàn tay trắng mịn, ngón tay như ngọc tạc khẽ chọc vào cái bụng căng nứt của y, a một tiếng rồi dẩy qua đẩy lại khiến y đung đưa. Hành động tựa như trẻ con vui đùa của nàng đủ khiến y quay cuồng choáng váng. Nghịch đủ rồi, nàng cúi đầu, đưa tay gạt mớ tóc trên mặt y, nhìn gương mặt vốn thanh nhã không gợn bụi trần vì đau mà vặn vẹo của y, mỉm cười nói: – Ngươi thấy sao, dễ chịu chứ? Y thở dồn dập, khó nhọc mở miệng, vứt hết tôn nghiêm mà cầu xin nàng: – Người muốn chém muốn giết ta…thế nào cũng được, chỉ cầu người…cho ta sinh hài nhi này…ra đã… Nàng lại bật cười khanh khách, tiếng cười ở nơi tăm tối nghe cũng lạnh gáy, tựa như tiếng quỷ hồn reo cười. – Tất nhiên rồi, ta tới là để giúp ngươi sinh đẻ mà. Chứ một mình ngươi ở đây… đẻ thế nào được. Tiếng nói của nàng âm nhu lạnh lẽo, dù là nói nhẹ nhàng lại càng khiến cho y kinh hãi. Nàng rút cây roi có gắn dằm sắt ở bên cạnh ra, ngắm nghía một chút rồi bảo: – Hình như ngươi chưa vỡ ối, làm sao sinh đẻ, để ta hỗ trợ ngươi. Dứt lời nàng vung roi nhắm thẳng cái bụng căng nứt của y mà giáng xuống. Nhát roi của người luyện võ, dùng đủ mười phần lực lại tính toán chuẩn xác mang theo hận ý muốn lăng trì đối phương, quất xuống giống như lưỡi dao chém vào phần bụng yếu ớt cần che chở nhất. Y thét lên một tiếng, toàn thân run rẩy vì đau. Nàng nói: – Chưa đủ rồi, tiếp nào Một roi lại một roi, bụng y bị dằm sắt gim vào nóng rát, cũng với lực đạo của những nhát roi, đau đớn giống như bị chém nát, hài tử bị động đau cuống quít xoay chuyển mong tìm lối thoát. Y không nhịn nổi mà thét lên mấy tiếng. Thấy chưa đủ, nàng bất kể hình tượng thục nữ mà vung chân, đá một cú vào bụng y. Aaa…Đau… đau quá… Ào một tiếng, y cảm thấy trong bụng như có thứ gì vỡ nát, một dòng dịch ấm phun khỏi hạ thể y, rồi chảy ngược xuống mông, xuống bụng. Nước ối đã vỡ, hài nhi rất nhanh sẽ chui ra, nhưng vì tư thế sai nên không xuống được. Y biết bây giờ chỉ có thể dốc sức mà rặn, liền cắn răng dồn hết mười phần sức lực rặn thai ra. Sản phu bình thường dùng một phần lực thì y phải dùng mười phần, nhưng thai nhi cứ trôi lên rồi lại tụt về bụng. Nàng dừng tay, thích thú nhìn dáng vẻ quằn quại trong thống khổ của y. Y khó nhọc, đứt quãng khẩn thiết cầu van nàng: – Cầu người… van người…cho ta được sinh… Nàng nghiêng đầu cười: – Không phải ta đang giúp ngươi sinh sao? Hay là ngươi trách ta chưa đủ nhiệt tình. A, phải rồi, ta chưa từng có diễm phúc được sinh đẻ, mà có lẽ cả đời cũng không có, tất nhiên không có kinh nghiệm, ngươi phải thông cảm cho ta chứ Nàng nói rồi tiến gần hơn, không ngại ngùng đưa tay banh rộng hạ thể của y ra. Thấy mình bị trần truồng phô bày bộ vị kia ra trước mắt nữ nhân, y cắn răng nuốt xuống cảm giác cay đắng khuất nhục. Nàng không nhanh không chậm từ từ khám phá sản huyệt của y, ra chiều thích thú: – Xem kìa, nó mở ra rồi đấy, nhưng có vẻ chưa đủ rộng cho một đứa bé, để ta giúp ngươi mở rộng thêm… Nói rồi, nàng ta cầm ngay một thanh sắt có gai nhọn xọc vào nơi tư mật ấy. Bộ vị vốn mềm yếu non nớt làm sao chịu đựng được tổn thương kinh hãi nhường ấy, lập tức trở thành một đám huyết nhục tơi bời. Cảm giác bỏng rát nơi hạ thể truyền đến phối hợp cùng đau nhức trong bụng khiến Ngọc Nhạc thét lên một tiếng sắc nhọn rồi lịm đi, buông thõng thân thể đung đưa trên dây xích. Những đau đớn mà y gánh chịu đã đi tới cực hạn. Máu tươi cùng nước ối hoà cùng nhau chảy dọc xuống thân thể treo ngược của y, trên cái bụng căng tròn và tấm lưng ngang dọc vết roi đỏ thẫm, toát lên một vẻ đẹp thê lương quỷ dị. Bội Vy nhìn kẻ đã ngất đi trong thống khổ kia, trong lòng liền thấy không thỏa mãn. Nào có dễ dàng như vậy, Ngọc công tử cũng thật là nhu nhược đi. Đây chỉ mới là phần dạo đầu thôi, ngươi hại ta mất đi nhiều như vậy, ta liền từng món từng món trả lại ngươi. Nàng cười nhạt một tiếng rồi ngoắc tay ra lệnh cho thuộc hạ bên ngoài tiến vào. Kẻ kia nhanh chóng đem khoá trên chân kẻ bị treo tháo ra không chút vướng víu, thân thể Ngọc Nhạc mất đi trói buộc, tức khắc nặng nề rơi xuống, đập thẳng xuống sàn nhà lao cứng như đá lạnh như băng. Bụng thai cứng rắn va đập với nền đá “Binh” một tiếng, giống như vừa có thứ gì vỡ ra, Ngọc Nhạc trong mơ hồ hét lên thảm thiết rồi triệt để chìm vào hôn mê. Bội Vy thích thú dẫm hài lên gương mặt mỹ lệ đã xanh tái không còn chút huyết sắc của y, rồi rê chân dọc theo thân thể tang thương kia, thẳng xuống phần bụng cao ngất vừa bị đập mạnh mà méo mó chấn động, tựa như tuỳ lúc có thể đạp mạnh xuống, đem thai nhi trong bụng này đạp cho ra ngoài. Một vũng máu lênh láng chảy dưới thân thể đã vô lực của Ngọc Nhạc, đập vào mắt Bội Vy, giống như một đóa hoa máu xinh đẹp.

~~~

Khi Ngọc Nhạc một lần nữa vì đau mà tỉnh lại, y nhận ra mình đã không còn ở trong nhà lao cũ. Cảnh vật từ từ hiện rõ trước đôi mắt mơ hồ vì bị giam quá lâu trong bóng tối của y, lần này không còn dựng ngược như trước nữa. Ngọc Nhạc cố gắng cử động một chút, lập tức thân mình đau đến nghẹt thở, cổ, vai, lưng, bụng, hạ thân, không nơi nào là không tan nát chằng chịt thương tích. Chân tay vẫn bị trói cứng trên một cây cột. Nhưng ít nhất thì y cũng được trói thẳng chứ không treo ngược như trước. Bụng thai lúc trước cao ngất giờ đã trụy xuống trầm trọng, giống như tuỳ lúc có thể rơi khỏi thân thể. Bụng cứng rắn trướng lên, không còn tròn trịa mà méo mó biến dạng vì những cú đạp loạn của hài tử. Ngọc Nhạc nhịn xuống một tiếng rên, yêu thương nhìn xuống bụng. Hài tử của y vẫn còn, nó đang gấp gáp muốn ra đời, rất nhanh sẽ ra đời. Tuy rằng vẫn trong hiểm cảnh, nhưng không bị treo ngược, y vẫn có thể tìm cách sinh hài tử ra. Tốt nhất là nhân lúc nữ nhân kia chưa treo ngược y lại.

Nhưng bị dày vò lâu như thế, khí lực của y đều đã tiêu tan không còn chút nào. Ngọc Nhạc gắng gượng tích cóp hơi tàn để rặn xuống, nhưng đều giữa chừng đứt đoạn. Hài tử đã xuống rất thấp, cơ hồ đã sắp ra ngoài rồi, y chỉ cần cố gắng chút nữa thôi là hài tử được ra đời. Nghĩ như vậy, Ngọc Nhạc lại ráng sức một lần nữa. Nhưng đột nhiên, thân thể y cứng lại, nỗ lực kiềm chế những run rẩy phát ra từ nỗi sợ hãi tột cùng. Bởi vì y cảm nhận được, có một vật thể lạnh lẽo nhớp nháp đang theo bắp đùi của y trườn lên. Không chỉ có một, mà là hai, ba, bốn, năm,… từ từ quấn lấy 2 chân, tay, lưng của y… Một mùi tanh lợm phả vào mũi y khiến y muốn nôn ra. Trong ánh sáng nhập nhoạng lấp lánh những ánh mắt ngoan độc lạnh lẽo. Máu trong người Ngọc Nhạc như đông lại. Y rốt cuộc cũng hiểu được thứ Bội Vy muốn “tiếp đãi” y là gì. Chẳng trách nàng có hảo tâm đem y dựng thẳng lại, hoá ra chính là ném y vào trong bồn rắn. Nơi nơi đều là loại độc vật ghê tởm ấy, chúng lúc nhúc quấn quanh thân y, siết lấy cái bụng đã sắp rơi ra của y. Một con xà men theo bắp đùi của y mà tiến lên thăm dò, rồi bất chợt thọc sâu vào sản huyệt đã mở rộng của y. Ngọc Nhạc kinh hoàng đến chết lặng, tiếng hét cũng nghẹn nơi cổ họng không thoát ra nổi. Thân xà trơn lạnh ở trong hậu huyệt của y cọ xát ra ra vào vào, chặn đứng đường ra của hài tử. Một cảm giác kinh tởm tràn ngập thân xác Ngọc Nhạc. Thần trí Ngọc Nhạc nhanh chóng rơi vào tuyệt vọng đến mất hết ý thức. Y hiểu rằng, một khi Bội Vy đã không muốn cho y sinh hài tử ra, thì y có cố gắng thế nào cũng là vô ích. Thôi thì y cứ như vậy mà chết đi, mang theo hài nhi của hắn, thà rằng hài nhi ở trong bụng y còn được sạch sẽ nguyên vẹn, nếu sinh ra ngoài, hẳn sẽ thành thức ăn cho lũ rắn ghê tởm kia.

Đáng tiếc, Bội Vy đâu có đơn giản để y được như nguyện mà chết. Độc nhất nhân gian là lòng dạ của nữ nhân, nàng chính là muốn đem những dày vò thống khổ nhất mà trút xuống y cho thỏa nỗi căm hận. Khi Ngọc Nhạc muốn sinh thì nàng treo ngược y khiến y không thể sinh, mà trái lại, khi y đã muốn mang theo thai nhi trong bụng bảo tồn nguyên vẹn mà chết, nàng lại muốn cho bụng thai kia nhất định phải rơi xuống. Thế nên những độc xà kia liên tục ở sản huyệt của y ra vào, khuếch trương sản huyệt, tư thế đứng thẳng, hai chân đều banh rộng ra, cộng thêm thuốc thúc sinh nàng đã cho y uống lúc hôn mê, cùng với va đập mạnh khi nàng thả y rơi xuống… tất cả đều hợp lại phản bội y, giống như đang hung ác cố giằng lấy hài tử ra khỏi bụng y, ném xuống cho lũ rắn độc kia nhấm nháp. Ngọc Nhạc tâm can đều trống rỗng, tất cả những đau đớn đều đã trở nên mơ hồ không còn cảm giác, chỉ còn lại duy nhất một ý niệm khiến y yếu ớt duy trì, không thể sinh hài tử ra, không thể để con rơi vào miệng lũ độc xà kia. Y cố sức siết chặt cơ bụng, khép lại sản huyệt, cố không để hài tử tụt xuống. Lúc này, thanh âm ngọt ngào của nữ tử kia lại vang lên: – Thế nào, ta giữ lời hứa, toàn lực giúp công tử sinh sản, đến bảo bối cũng đem ra hết, hẳn là công tử cũng vừa lòng rồi đi…Chỉ là…không biết công tử có còn muốn sinh hay không thôi… Ngọc Nhạc vừa rồi còn vật vã, lúc này chợt biết rằng tất cả đều vô vọng, cũng chẳng cần cầu xin con ác quỷ này nữa, cũng không thèm nhìn nàng một lần, tranh cãi với nàng càng khiến cho khí huyết công tâm, hài tử cũng sẽ dễ rơi xuống hơn. Y lẳng lặng quay đầu, gương mặt đã trở lại an nhiên, nhắm mắt chờ đợi tử vong đến. Thế nhưng sự im lặng của y lại khiến khơi lên phẫn nộ cực điểm của nữ nhân kia. Nàng khổ công sắp đặt bao nhiêu như thế, chính là muốn thấy vẻ thống khổ của y, muốn y nếm trải nỗi phẫn hận giống nàng. Không ngờ tới nhận được lại là vẻ đạm mạc ngàn năm như một của y, tất nhiên không cam lòng. Nàng bất chấp sự can ngăn của thuộc hạ, xức thuốc Kỵ xà rồi cứ thế xông xuống bồn rắn, không còn để ý hình tượng mỹ mạo thánh thiện gì nữa. Nàng lội giữa đám xà lúc nhúc, bắt lấy một con màu lục vằn đen to bằng cổ tay, nhét vào trong miệng y. – Ngươi không muốn nói, ta liền cho ngươi không cần nói nữa. Nhưng ta thật muốn biết, xà này chui vào bụng ngươi, bầu bạn với nghiệt súc trong bụng ngươi, liệu có chật hẹp quá mà đẩy nghiệt súc kia ra ngoài không?

Cảm giác tởm lợm bao trùm lên Ngọc Nhạc, đánh gãy chút ý chí cuối cùng của y. Con rắn tanh tưởi kia luồn sâu vào yết hầu y, chui xuống ngực. Y vô lực thả lỏng toàn thân, như một cọng cỏ khô mặc cho giông tố vùi dập. Thai nhi cũng vì trôi xuống thêm một chút, nhưng y không quản được nữa. – Cảm giác thế nào? Ngươi nói đi chứ? À ta quên, ngươi không nói được nữa. Nghiệt súc của ngươi có vẻ không vui vì bị tranh chỗ, để ta giúp nó ra ngoài… Nói rồi nàng đấm thẳng một quyền vào bụng y, lại ép chặt xuống. Thai nhi tụt xuống thêm một tầng, đúng ra đã lọt ra ngoài sản huyệt, nhưng lại bị con rắn chặn ở dưới. Nàng liền nắm lấy nó kéo thẳng ra ngoài ném đi, thai nhi cũng vì thế mà tụt thẳng xuống, mơ hồ đã trông thấy đầu nhỏ dính đầy máu kia. Y không còn thấy đau nữa. Thì ra khi đau đớn đến cùng cực, chính là chẳng còn cảm giác gì hết. Toàn thân tâm đều đã nát, giác quan đều thành vô dụng. Trước mắt y cảnh vật đã nhạt nhoà, đối với y, cái chết bây giờ là sự giải thoát tốt đẹp nhất. Y không còn dư sức mà hận nàng. Chỉ là… luyến tiếc. Luyến tiếc không thể cùng hắn đón hài tử, không thể tiếp tục ở bên hắn. Mà Trường Minh, hắn nếu như biết y cùng con đã chết, hẳn là sẽ đau lòng…

Bỗng một tiếng thét trầm khàn mà thảm thiết vang lên, cùng lúc ánh sáng chói lọi rọi vào nhà lao tăm tối dơ bẩn. – Ngọc Nhạc!!! Y cố gắng mở mắt tìm kiếm, dù rằng mắt đã nhoà, y vẫn biết, hắn đã đến, hắn giữ lời thề vượt qua ngàn trùng ngăn trở đến cứu y. Trên đôi môi đã bạc khẽ nở một nụ cười nhợt nhạt. Trường Nhạc, người… cuối cùng cũng đến. Nhưng là…ta không đợi được nữa rồi… Y không còn nghe thấy tiếng gầm phẫn hận của hắn, không nghe thấy tiếng hắn xé xác nữ nhân kia cùng những con rắn đang quấn lấy y, cũng không nghe thấy tiếng hắn nức nở gọi tên y trong vô vọng nữa… Bàn tay y vừa thoát khỏi dây xích, cứ thế buông thõng xuống, đập thẳng vào lòng hắn một chuỳ trí mạng. Hài tử trong bụng bị nghẹt thở quá lâu, nay lại mất đi sinh khí từ cơ thể mẹ, cũng không còn động nữa. Hắn ôm lấy thi thể xích loã đã tan nát đến không còn nguyên dạng nữa vào lòng, tuyệt vọng cảm thụ chút ấm áp cuối cùng dần mất đi. Hắn vĩnh viễn mất y rồi.

Chia sẻ:

  • X
  • Facebook
Thích Đang tải...

Có liên quan

Từ khóa » Sinh Tử Văn Thuần Sinh Gián