Tri Nghiệm Sấm Ký Trạng Trình- Lý Học Càn Khôn- Chiêm Thời...“知 ...

Thứ Bảy, 28 tháng 4, 2012

Tri nghiệm Sấm Ký Trạng Trình- Lý học Càn Khôn- Chiêm thời...“知驗讖記狀程-理學乾坤-占時“...

5- Chiêm thời..! (500 năm nghiệm đúng quanh ta..!) Bí mật Sấm Trạng Trình- Tri nghiệm..! Nhân ngày 30/4/-(1975..!)nhớ đến những khổ Sấm Trạng đầy sự trắc ẩn!!! *** ("Ô hô thế sự...!!!烏 呼...(!) ") *** Sấm Trạng Trình Nguyên văn: 烏 呼.(!) 世 事 萍 摓- Ô hô thế sự bình bồng! 南 北 荷 时 鐵 路 通- Nam bắc hà thời thiết lộ thông 胡 隱 山 中 毛 盡 白- hồ ẩn sơn trung... mao tận bạch... 鯨 居 海 外 血 留 洪- kình cư hải ngoại huyết lưu hồng 雞 盟 玉 受 天 傾 北- kê minh ngọc thụ thiên khuynh bắc 牛 出 嵐 田 日 正 東- ngưu xuất lam điền nhật chính đông 弱 殆 應 來 溮 死 尚- nhược đãi ưng lai "sư tử" thượng 四 方 天 下 太 平 風- bốn phương thiên hạ thái bình phong ..!!! -----------------------------------------------------(500 năm nghiệm đúng quanh ta!- PVH) *** Lời dẫn: Đây là khổ Sấm Trạng được nhiều người vốn ưa thích nghiên cứu Sấm đã biết... nhưng để hiểu thì không cứ ở lời, ở câu hay ngôn từ, mà còn hiểu theo lối ngữ nghĩa ẩn... rồi "nối những ý mấu chốt" lại, mới vỡ lẽ... mới thành cái nghĩa thực..!. Nhưng cần hiểu rằng tuy bài này là một mạch "thất ngôn bát cú" song "sự kiện tiên tri" lại chia ra ở hai hoàn cảnh sự thế khác nhau, cách nhau tới 50 năm! Ôh hhô! đúng nghĩa!! Là cái tài tiên tri của Đức Trạng..! khiến cho sự khám phá rất khó... Ngoài ra còn gắn với những sự kiện lịch sử của nước Ta và nước Tàu... trải dài theo thời gian... 1925- 1975... Lại còn phải biết thêm lịch pháp, cách nói trong học thuật Tử Vi- Độn Giáp... cũng như thuật biến âm... (Bài Sấm này tôi thấy trong "Giai thoại Sấm ký Trạng Trình"- nhà xb Văn Nghệ Sài Gòn 1994- Vốn do tg: Phạm Đan Quế "biên soạn lại" từ các sách trước đây, nhưng chưa có sự giải thích thấu đáo..! cũng trùng khớp trong chép tay, do tôi chép lại và khảo cứu từ các cụ ở Cổ Am- Vĩnh Bảo 2001). A-Giải từ: các từ ngữ Chữ Nôm: "ôh hô!- 烏 呼.(!)" là thán từ! bộc lộ sự cảm thương- lời than, cũng có ý về sự ngạc nhiên! trợ ngữ cho các câu văn than vãn, buồn phiền, tế tụng..; "thế sự-世 事" nghĩa là: sự đời, sự thế, cảnh biến đổi xã hội con người hàng ngày, buồn vui muôn vẻ lẫn lộn của con người: "thế gian sự thế đổi thay, trắng đen, thật giả, dở hay đủ chiều!"; "bềnh bồng-萍 摓" là ý nói về cuộc biến đổi xã hội của đất nước, thiên hạ bách gia, muôn sự trôi nổi, không có định hướng, cứ lung tung... mông lung, mang lạc khôn cùng (!); "Nam Bắc-南 北" nói về đất nước ta, từ Nam ra Bắc, từ Bắc vào Nam, nhưng cũng hiểu rộng thêm: bắc chỉ từ Tàu (TQ), nam chỉ từ Ta (VN) ;"hà thời-荷 时" là đến thời ấy, đến giai đoạn ấy, ám chỉ về thời gian mà tương ứng có sự kiện này nọ...; "thiết lộ-鐵 路" "thiết- là sắt" "lộ- là đường đi" đây là nói về đường sắt; "thông-" là thông suốt, trôi chảy, không còn vướng mắc, từ điểm A đi tới điểm B; "hồ ẩn-胡 隱" Ở đây là danh từ, chỉ họ hồ, rợ hồ, ẩn, tức là Hồ ẩn trốn, nấp, lánh xa mọi người, dấu tung tích theo đúng nghĩa đen để...; "sơn trung-山 中" là ở giữa núi, ở giữa vùng núi non hiểm trở... Để hiểu thêm cần biết cũng có một khổ Sấm ký Trạng Trình bằng quốc ngữ mô tả rõ hơn, mà nay, ai cũng có thể đọc như sau: "...gà kêu vượn hót vang lừng. đường đi thỏ thẻ thậm chưng khôn dò, nhân dân vắng mặt bằng tờ, sơn lâm vào ở đỗ nhờ "khôn thay (!), vua còn "cuốc nguyệt cày mây!"(???), phong điền vũ thuận thú rày: "an thân..!"(???), phong đăng hoả cốc chứa chan, vua ở trên ngàn có ngũ sắc bay, chính cung phương khảm vần xoay, thực thay thiên tử là "tay trị đời..!"(???), anh hùng trí lượng thì coi, công danh chẳng ngại tìm tòi ra đi...; (câu này có bản chép là "anh hùng trí lượng thì coi, trẻ già đâu đấy bồi hồi tìm đi..!)- (nhà xb Đại La 1945- Chu Thiên- Giới thiệu); "mao tận bạch-毛 盡 白" Ở đây "mao" là lông, mao cũng là danh từ, chỉ họ Mao: 毛澤東, "tận" là kết thúc, là hết, thoát khỏi!- theo nghĩa chỉ về thời gian hay giai đoạn, cách hiểu cũng có thể là "tới tận ngày ấy..!", "tận tới lúc ấy"; ở một nghĩa khác nói về sự cố gắng thì như "tận tâm tận lực, tận đáy lòng"... "bạch-" là trắng, là sạch, là minh bạch, là sáng, nghĩa dùng manh tính động từ thì là tẩy, rửa, xóa đi; "mao tận bạch"- có 2 nghĩa trái nhau: 1.là Mao (tới) tận... tận tới "sự sáng"; 2. là tận cuối... cuối tận "sự sáng" ẩn nghĩa sâu sắc thì "tận... sáng bừng! bắt kịp sự việc"; "kình cư-鯨 居": "kình-" chỉ loài cá lớn ngoài biển hung dữ; thí dụ: trong câu nói của Bà Triệu "ta muốn cưỡi cơn gió mạnh, vượt ngọn sóng dữ, chém cá tràng kình ở biển đông, quét sạch bờ cõi, cứu muôn dân khỏi phải lầm than đắm đuối...!"; ca dao có câu "kình nghê vui thú kình nghê, tép tôm ta lại vui bề tép tôm!"; "cư-" là cư trú, nơi ở, nơi đặt sự sống...; "hải ngoại-海 外" hải là biển, bể, đại dương... (chỉ Bể Đông) ngoại là ngoài xa, nơi chân trời, góc bể, tỷ như... Bể Đông... ngoài Bể Đông...; "huyết-" là máu huyết, theo ngữ cảnh là ám thị chiến tranh, máu đổ...; "lưu hồng-留 洪": lưu là lưu lại, cũng là dòng chảy... hồng là chỉ màu sắc của máu (đỏ)! Máu chảy lênh láng; "kê minh-雞 盟" kê là con gà, minh là sáng rõ, ngữ ngôn ý tứ ẩn nghĩa theo văn cảnh... phép địa chi có 12 con giáp, thì kê là năm Dậu; "ngọc thụ-玉 受" ngọc là thứ quý giá, báu vật sáng trong..., thụ là già cả, căn cốt, cứng mạnh không thay đổi... Hai từ "ngọc thụ" ghép với nhau lại hàm nghĩa "ấn chính- thụ chứng" chỉ "Ấn Quốc Bảo" nội hàm quyền lực quốc gia dân tộc; "thiên khuynh bắc-天 傾 北" nghĩa là vận trời, ý trời nghiêng về phương Bắc; "ngưu xuất-牛 出" ngưu là con trâu, ứng với quẻ khôn trong bát quái, tính khí trùng trục, lỳ lợm, vô học, hung bạo, hay dung để ám thị chỉ chủ nghĩa nông dân... "xuất" nghĩa như xuất phát, nẩy ra, khởi sự, bắt đầu... Phép địa chi thì chỉ năm Sửu- con Trâu- là thì điểm xuất phát...; "lam điền-嵐 田"- thì "lam" là màu lam xanh, man mác; "điền" là đồng ruộng, nương rãy; "nhật-" là từ chỉ mặt trời, cũng dùng chỉ ngày kiểu như ta nói "giữa thanh thiên bạch nhật..! giữa ban ngày ban mặt"; "chính đông-正 東" chính là chính xác, đông là hướng đông, hai từ ghép chỉ chính đích tâm điểm hướng đông... Cách nói theo lịch pháp Độn Thái Ất thì "tý- ngọ- mão- dậu" là chỉ "bắc- nam- đông- tây"; "nhược đãi-弱 殆" nhược là bạc nhược, nhu nhược, tượng của nói là yếu đuối mất hết sức lực, thối chí... "đãi" là sẵn có bày ra, mở ra... trông thấy!...; "ưng lai-應 來" là bằng lòng đến hay bằng lòng bỏ đi... "sư tử- thượng-溮 死 尚" là ngôn ngữ ám thị, tìm thấy... theo sự biến âm trong thuật "bốc âm" mà Đức Trạng Trình hay dùng... thượng là thượng cấp, là bề trên, chức quyền cao kiểu như "thượng thư"; nôm na thì "sư tử thượng" là con "sư tử" nhảy lên... hihi! ; "bốn phương-四 方" thuần nôm: chỉ bốn phía xa tắp xung quanh...; "thiên hạ-天 下" là chỉ khắp nơi cộng đồng, trăm họ, dân dã, muôn dân đất nước ..; "thái bình phong-太 平 風" nghĩa xuôi thái bình là yên hàn, yên ổn... nghĩa nghịch là bất động, đứng yên, tiến thoái lưỡng nan..! hoặc không có gió bão!. B-Giải nghĩa: Lịch sử: bài Sấm ám chỉ thế sự từ 1925 tới 1985...: Bốn câu đầu rất khái quát, lại gắn với thời gian từ đầu thế kỷ 20- (XX): ấy là khoảng 1915 tới 1935, Người ta chứng kiến thế giới bấy giờ: mâu thuẫn của các nước Đế Quốc lên đến cực điểm. Sự phân chia thuộc địa và thị trường của các nước tư bản phương tây- sau Đại chiến 1- (I/ 14-18)... căng thẳng có thể bùng nổ chiến tranh bất cứ lúc nào; Cách mạng Vô Sản Nga 1917 đã cướp được chính quyền, lần đầu tiên một nhà nước Cộng Sản ra đời, đe doạ, hừng hực khí thế binh lửa. Những quan điểm cực đoan vô thức, “biên giới do kẻ mạnh!”; “chính quyền từ họng súng!”; “trí thức chỉ là cục phân!”van vân...; phong trào VS ảnh hưởng lớn tới Trung Quốc, Việt Nam và Nam Á... Nhiều dân tộc Châu Á kỳ vọng đến sự giải phóng nhân loại thông qua sự thống nhất Quốc tế Vô Sản do Lê Nin thành lập 1919- (QT-3)... Trong khi đó Đức- Ý- Nhật mưu toan Đại chiến, chia lại thế giới... Phong trào dân chủ, phong trào phản đế 1936- 1939 bùng nổ; Trung Quốc, nội chiến, 1929- 1934 chính quyền QD Đảng tiến hành khủng bố trắng Đảng CS... buộc C.S mở cuộc "Vạn lý trường chinh" Lập căn cứ mới tại Thiểm Tây. Ở Việt Nam, do ảnh hưởng Trung Quốc, 1925- 1940 nhiều đảng phái được thành lập cứu nước, nổi bật là Quốc Dân Đảng và các CS Đảng, các Đảng xã hội khác... Tình hình thế giới và lục địa Á- Âu trước Đại Chiến hai- khó có thể kiểm soát... Lời Sấm thực y mực hệt: Câu 1-/ "Ôh hô! thế sự bềnh bồng!" - Đây cà câu cảm thán! Than về cảnh thế sự "bềnh bồng" mất phương hướng! là sự thật hiển nhiên cho mãi tới ngày nay... Nếu nhìn vào "thế sự" từ đầu những năm 1900 đến nay 2012, đã hơn một trăm năm, thấy rằng, chưa bao giờ thế giới được yên, thế sự thay đổi một cách chóng mặt!... Chống Xâm lược? rồi nội chiến? rồi cực quyền... đúng sai? Ma Quỷ, người, đảo lộn... Một khổ Sấm khác Trạng nâng lên thành hình ảnh thế sự biến đổi: "con mừng búng tít con quay, vù vù chong chóng gió bay trên đài nhà cha cửa đóng then cài ầm ầm sấm động hỏi người đông lân tiếc tám lạng thương nửa cân biết rằng ai có dư phần cho ai vắt tay nằm nghĩ dông dài thương người có một lo hai phận mình!". -Là chẳng rõ nguyên nhân ra sao? Đang sừng sững mà bỗng cái “rụp! 1989!” cả thành trì tan nát... Chính là tận thế! tận thức! tận thực!(*) đấy thôi! Mà còn không ai cảm thấy! Cũng tức là hết lối khoe khoang hoa mỹ, trở lại các giá trị chân lý muôn đời! nhận thức với bản chất thực của sự sống! "lo cho dân thì ít lo ta thì nhều!!!" hiu hiu! xong lại sợ hãi với cái quá khứ và bàn tay đầy máu và nước mắt của chính mình!!! Than ôi! Ôh hô! -Mới có thơ rằng: "Khuyên ai chí sĩ mọi miền hãy đem chớp mắt nối liền ngàn năm" ...thì thấy rõ, dân chưa bao giờ được làm chủ đất nước hay làm chủ pháp luật của mình, mà ngày nay vẫn phân vị "pháp luật nhà nước" và "dân" một cách cô độc... Còn kia các nước CS bao giờ mới hết độc đảng, độc quyền? đến với tự do dân quyền, để nhân tài tranh cử, người dân trực tiếp lựa chọn con người và sự cống hiến thật sự. Bồng bềnh mãi ư? Sự duy tín và sùng bái với thủy tổ dân tộc vốn đương nhiên, nhưng thay vì như thế, bắt dân sùng bái với một kẻ cầm đầu bang đảng này nọ thì thực rất khôi hài? Câu cảm thán này "Ôh hô! thế sự bềnh bồng!" gần 500 năm... vẫn trùm lấp cả thời gian... Câu 2-/ "Nam bắc hà thời thiết lộ thông". Câu này dễ hiểu! là chỉ dấu mốc thời gian, mà các việc của "sự thế" bắt đầu diễn ra... như là một thời điểm của sự tiến hành..(?) Cụ thể là từ đầu những năm 1885- 1900, Pháp bắt đầu xây dựng "thiết lộ"- tức "đường sắt" để nâng cao hoạt động kinh tế xã hội cho đất nước Việt Nam cũng như khai thác hiệu quả nền kinh tế tài nguyên Đông Dương. Nhà máy Toa xe, sửa chữa xe lửa, đầu máy chạy bằng hơi nước... ở Hà nội Hải Phòng bắt đầu được tổ chức... Đường Sắt VN là loại hình Giao Thông có sớm trong khu vực Đông Nam Á... Đến năm 1910 từ Hải Phòng đã có thể đi Vân Nam (nước Tàu) bằng "thiết lộ"; đến năm 1936, đường sắt VN theo suốt Bắc Nam cũng được hoàn thành từ Hà Nội vào tới Sài Gòn... Ấy là "thiết lộ thông": thuộc đất Nam Bắc Việt Nam, cũng gồm cả "thiết lộ thông" Bắc (bên Tàu)- Nam (bên Ta). Câu 3-/ "hồ ẩn sơn trung mao tận bạch". Là lấy mốc "thiết lộ" mà Sấm tiên tri về Ông Hồ (HCM-胡志明) và Ông Mao (MTĐ-毛澤東). Ta thấy thời kỳ 1925-1940, Ông Hồ thường đi lại từ Quảng Châu về Cao Bằng- bắt mối liên lạc và xuất hiện tại các cuộc họp của các nhân sĩ Việt Nam yêu nước; tham gia VN độc lập Đồng minh hội như thể cách xem xét, mà mục đích là ẩn thân chưa xuất đầu lộ diện... "hồ ẩn sơn trung" Rất trùng với khổ Sấm nêu trên "sơn lâm vào ở đỗ nhờ... khôn thay! Phong điền vũ thuận thú... rày an thân.!" Còn Ông Mao thì sao? Ông Mao thời kỳ 1921- 1926 tham gia Đảng CS, nhưng khi Tôn Trung Sơn mất 1925, Quốc Dân Đảng do Tưởng Giới Thạch kế nhiệm, liền hủy bỏ hợp tác với CS, rồi tiến hành khủng bố trắng những người CS thì Ông Mao dần dần có vị trí trong Đảng CS Trung Quốc. Kết thúc Vạn Lý Trường Chinh, lập căn cứ tại Thiểm Tây; giai đoạn 1935- 1936- Ông Mao từng bước nắm được thực quyền trong Đảng, về sau đến 1943 Ông Mao chính thức được bầu là Chủ tịch Bộ Chính trị Đảng CS Trung Quốc... Khổ Sấm viết chính xác "Mao tận bạch" chính là ý nghĩa "sự thế"- Ông Mao bắt kịp "tận ánh sáng" tức là vai trò "tận bạch" với ý tận sáng- sang choi nổi lên một cách rõ ràng..!Nói một cách khác- "thế sự, sự đời đến thời điển này, hết giai đoạn sáng!" thiên hạ "bắc nam- tàu ta" chuyển sang thời kỳ tối tăm tắm máu!!...Và giai đoạn "thiết lộ thông" cũng là giai đoạn "hồ ẩn sơn trung, mao tận bạch" như "một cặp" bài trùng?? Cái ý của bài Sấm chính còn là điều đó: một cặp bài trùng”... (Cơ sở của sự thâm hiểu mối quan hệ đặc biệt của CS Tàu và CS VN..!mà hiện thực lịch sử đã trả lời hiu hiu!)... Câu 4-/ "kinh cư hải ngoại huyết lưu hồng". tức thị 1930-1936- Thời điểm "thiết lộ thông" thì Chiến tranh Thế giới lần 2-(II) sắp sửa xảy ra... "Kình cư hải ngọai" chính là ám chỉ nước Nhật- khi ấy đang tích cực chạy đua vũ trang, chủ trương Đại Đông Á- chuẩn bị tích cực cho sự xâm lược Mãn Châu Lý, 1931; và đổ bộ vào Trung Quốc, chiếm Bắc Kinh, Thượng Hải, Nam Kinh 1937... Vốn nước Nhật gồm hàng ngàn hòn đảo ngoài khơi- nơi "đường chân trời => hải ngoại" bừng sáng, nơi "mặt trời mọc"; Japan- có tư duy "phát xít" cùng thời điểm "thiết lộ thông" nên Sấm ám thị Nhật như loài "cá kình" hung dữ, muốn ăn thịt các loài cá khác! Thực vậy cuộc chiến trên mặt trận Thái bình dương do Nhật chủ động tấn công Mỹ tại Trân Châu cảng và Phi Luật 1941 chứng tỏ lời Sấm cực chính xác... "huyết lưu hồng"! Hihi. -Ta nhớ một khổ Sấm khác cũng nói về nước Nhật: "cách sơn bồng đảo nhân gian, lời truyền, thiên hạ hãy bàn trước xem, Chấn cung có đám may đen, hình như xương cẩu cắm nền kim ô! một mai nảy tích Đông Ngô, chư quân thủy bộ đình hồ vượt sang! Ba quân sức mạnh hổ lang, hỏa thuyền cung nỏ hải hàng từng trăm, chật sông đầy bể sôi tăm, hàn giang sùng sục đất bằng sấm reo, đông thành một khắc bay vèo, trần vương trật vẩy tây gieo đầu hàng, tướng quân lý nguyễn bình nam, cờ năm sắc trắng đỏ vàng tím xanh, gần xa nức tiếng nổi danh, thu đông chực đến hạ thành Thăng long, khắp nơi quân dậy kiến ong, chuông reo trống dục lở long đất trời, đêm đen lửa cháy khốc thời, nhà giàu mất của đứng ngồi thở than..!" -Đây là toàn bộ lời Sấm nói về cuộc chiếm Mãn Châu Lý và Đông thành- Nam Kinh thất thủ năm 1937, mà Nhật Bản gây ra... không thể trật khấc vào đâu được!!!" Lời Sấm thật bi tráng. Có điều từ ngữ câu Sấm đầy ẩn dụ trong phép "bát môn- độn giáp" khiến nó trở nên bí hiểm, khó hiểu. Cuộc tàn rồi mới rõ thấp cao... hihi...!(Thí dụ, tại sao Sấm viết "hình như xương cẩu cắm nền kim ô"? Xin thưa: Ta hình dung khi "nheo mắt" nhìn lên tấm bản đồ, tức từ trên trời cao tít, nhìn xuống, nước "Nhật- Japan" có hình dạng "cô đặc lại" như "cái xương cẳng chó", mới gọi là "xương cẩu", nằm trên mặt nước biển đen ngòm... Bát quái nước là Khảm ()- thủy, thuộc Hắc Đế, tượng của nó màu đen nên mô tả là "kim ô" và Sấm đã rất khôi hài viết dấu đi như vậy!! hi hi..! Sẽ rất dài dòng để giải thích tiếp những câu Sấm đó...). -Trở lại chủ đề chính trong bài: Bốn câu trên (1,2,3,4) để lại một dư âm "sự thế" khác lạ... nửa đầu thế kỷ 20- (XX) như một sự khái quát "tình hình... diễn tiến xã hội bềng bồng... và hành tung trạng thái Mao Hồ ẩn hiện..." . Nhưng bốn câu sau lại tiên tri "sự thế" của "những năm cuối thế kỷ..!" tại Việt Nam... Xét ra chẳng ăn nhập cho lắm... nhưng thể cách "thất ngôn bát cú" lại rất hàm súc... Rõ ràng "thiên cơ tuy bất tiết, bất tức đắc ngôn nhiên" theo nhiều biểu hiện... vốn là như thế! Không thể cứ nói tuột ra!! -Câu 5-/ "kê minh ngọc thụ thiên khuynh bắc". tức là năm địa chi con gà "kê minh"- 1945, Ất Dậu- ấn quốc bảo- mà tên chữ là "ngọc thụ"- ám thị "vật thể biểu hiện quyền lực" quốc gia dân tộc- Ai có "vật thể này" người đó làm chủ thiên hạ theo đúng nghĩa đen. Sấm dạy "Thiên khuynh bắc" tức nghiêng về bắc! Ở đây muốn nói rõ vận trời phù rịt cho chính quyền phương Bắc, tức Chính phủ- Hồ Chí Minh- Chính Phủ được thành lập 1946 ở Bắc Việt Nam. Điểm lại lịch sử: -Ta chứng kiến năm Ất Dậu “con gà vàng”- Cách mạng tháng Tám- 1945 cướp được chính quyền từ Chính phủ Bảo Đại- Trần Trọng Kim, nói cách khác thì năm “Ất Dậu- kê minh” Chính phủ Trần Trọng Kim (thân Nhật???) đã trao quyền điều hành đất nước cho Chính phủ Liên hiệp Việt Nam do Hồ Chí Minh đứng đầu- Một chính phủ đa đảng đại diện nguyện vọng của dân; Chứng kiến Đảng CS khi ấy không đủ uy tín, "bị"- dùng chữ "bị" để làm rõ bản chất..(!)- vâng "bị" Hồ Chí Minh tuyên bố giải tán! Nhưng sau này lại nói là Đảng rút vào hoạt động bí mật!. Đến ngày 3-2- 1951 Đảng Cộng Sản đổi thành Đảng Lao Động VN... và ra công khai, HCM trở lại với nguyên hình- vị chủ tịch Đảng Lao Động VN- tức Đảng CS. (đến đây thì ta biết các nhân sĩ yêu nước đã bị Chính phủ HCM đối sử bằng mặt trái của nó!!! sự sống của họ trong tầm ngắm đã được điểm danh! - Và thiên cơ đã phù rịt cho chính phủ ấy..!); Lần lượt: -Từ 1946, Chính phủ HCM nhân danh lãnh đạo cuộc Kháng chiến Chống Pháp... -Ngày 7-5 1954 giành được chiến thắng lẫy lừng ở Điện Biên Phủ, buộc Pháp ký Hiệp Nghị Giơ- never 21-7, và rút khỏi Việt Nam. -Từ 1955 Việt Nam bị chia cắt làm hai miền... Miền Bắc C.Sản do Liên Xô- Trung Quốc giúp và Miền Nam C.hòa do Mỹ Viện trợ, chiến tuyến là vĩ tuyến 17- sông Hiền Lương (Quảng bình). -Năm 1959 Phong trào Đồng Khởi đấu tranh chống chính quyền VN CH ở miền Nam. -Năm 1960- Mặt trận DTGP Miền Nam thành lập. -Ngày 5-8- 1964 sự kiện Vịnh Bắc Bộ, một tàu khu trục Mỹ bị bắn chìm; Mỹ ném bom miền Bắc, bắt đầu lại chiến tranh; Miền Bắc Tổng động viên Giải Phóng Miền Nam, mở rộng cả chiến trường Lào, Căm post... -Năm 1968 Tổng tiến công tết Mậu Thân; bắt đầu tổ chức Hội nghi Paris về Việt Nam; -Năm1969 Chính phủ CM lâm thời Cộng hòa MNVN của mặt trận DTGPMN ra đời. -Ngày 27-1- 1973, Hiệp định Paris về VN được ký kết; 29-3- 1973 Người lính Mỹ cuối cùng rút khỏi VN; -Mùa Xuân 1975- Ất Mão Bắc Việt CS triển khai chiến dịch HCM- Tổng tiến công Sài gòn, "giải phóng" Miền Nam thống nhất đất nước. Cụ thể: -Tháng 3-1975 bắt đầu chiến dịch HCM- tổng cộng 50 ngày tổng Tiến Công và nổi đậy, mở đầu Gỉai phóng Buôn Mê Thuột 10-3; Ngày 25-3 Gỉai phóng Huế; 29-3 Gỉai phóng Đà nẵng; -30-4- 1975, giải phóng Saigon; kết thúc 30 năm ( từ1945). -Ng 25-4-1976 tổng tuyển cử bầu QH chung thống nhất (khóa-VI); 2-7 QHội họp kì đầu tiên đổi tên nước thành nước CH XHCN VN. -Vậy điểm qua năm tháng lịch sử... những người nay đã thất tuần- diện cổ lai hy! là những người chứng kiến thế sự đời mình, thấy rõ Sấm Trạng y mực hệt "Thiên khuynh bắc- tức Trời phù rịt cho chính quyền phương Bắc..?đúng quá!.". Tôi không bịa tý nào. Vận trời hoa ra thế đấy(?). Câu 6/- "ngưu xuất lam điền nhật chính đông". Câu này thú vị đây! ẩn ý đến "năm con trâu"- năm mà tượng của nó một màu lam biêng biếc... ấy thì là sẽ dẫn đến: "nhật chính đông". Bây giờ điểm qua các năm Sửu con trâu xem nào? kể từ "kê minh- con gà- 1945- Ất Dậu", ta có: -Năm 1949- Kỷ Sửu: con trâu đỏ! kỷ thuộc hỏa, mà ngũ hành thuộc "tích lịch hỏa- lửa Sấm sét"- địa chi- mình thổ, cho nên là trâu đỏ!. -Năm 1961- Tân Sửu: Con trâu vàng hoàng thổ! Tân thuộc kim, mà ngũ hành thuộc "bích thượng thổ- đất trên vách"- địa chi minh thổ, nên là con trâu vàng! (hoàng thổ). -Năm 1973- Quý Sửu: con trâu xanh! Quý thuộc thủy, mà ngũ hành thuộc mộc "tang đồ mộc- gỗ cây dâu" địa chi mình thổ, nên là con trâu xanh, thiên can tương sinh địa chi, lại càng xanh ngút ngát! cánh đồng dâu thật sự! một màu lam đây rồi! Đúng là "Ngưu xuất lam điền" chẳng thể trật khấc đi đâu được!. -Đến đây ta nhớ tới "Chinh phụ ngâm"... một áng thơ nổi tiếng của Đoàn thị Điểm, có những lời ai oán :"Càng trông lại mà càng chẳng thấy, thấy xanh xanh những mất ngàn dâu, ngàn dâu xanh ngắy một màu, lòng chành ý thiếp ai sầu hơn ai?"- là nỗi buồn biệt ly khi người thiếu phụ tiễn chồng lên đường tòng chinh, bóng chàng khuất dần trong bạt ngàn dâu bể? "trải qua một cuộc bể dâu..." (Nguyễn Du)... biết khi nào chàng trở về..! Ta liên hệ tới cuộc chiến hiện thời... khi ấy... -Vậy Năm Quý Sửu- 1973 "ngưu xuất lam điền" có gì lạ? Có đấy mà ta không nghĩ ra đấy thôi..(?) Chính là: 1973 Hiệp nghị Paris đã được ký kết ngày 26-1- 1973; Theo hiệp nghị này, Quân Mỹ phải rút hết về nước trước 29-3-1973! và kết thúc cảnh biệt ly "cung oán ngâm khúc!"? Có đúng vậy không? Xin thưa! Hoàn toàn đúng! cả thế giới chứng kiến lính Mỹ lần lượt hạ cờ rút khỏi Việt Nam- Phi trường Tân Sơn Nhất lần ấy cuối cùng... theo tinh thần Hiệp định... -Tiếp theo: "nhật chính đông" là gì? Ai cũng biết "nhật-" chữ nôm- chính là chỉ "ngày", như ta quen dùng "thường nhật... thường ngày!", "nhật ký... viết thường ngày", vậy "nhật chính đông" là "ngày chính đông"! Đến đây lại phải biết thêm... Vâng, ai từng biết lịch pháp, quen bấm độn, bốc dịch thì hay dùng "cách nói chữ" để chỉ phương hướng như: "tý, ngọ, mão, dậu" để chỉ "bắc- nam- đông- tây"... Thí dụ nói "chúng đang di từ hướng tý sang hướng mão, tức là nói kẻ địch đang hành quân vòng từ hương Bắc sang hướng Đông". Do đó "ngày chính đông" thực chất ám thị là "ngày chính mão!"; lại cần thêm nữa... phải hiểu vòng Hoàng đạo của Trời thì "một ngày của trời bằng một năm của đất!"- cho nên "ngày chính mão" ám thị là: "năm chính mão!" nghĩa là chính: thái ất: tức năm Ất Mão! Đến đây thực rõ ràng "ngưu xuất lam điền nhật chính đông" là chỉ ra rằng "năm Quý Sửu “ngưu xuất lam điền” (rút..!).... sẽ tức dẫn đến “nhật chính đông”- năm Ất Mão (kết..!)".. . hehe! thú vị tình thâm!? -Nhân đây tôi chen thêm một khổ Sấm nôm mà mọi người đã từng đọc, cũng trong sự kiện ký kết Hiệp nghị Paris (26-1 1973) này: Nguyên văn: "phá điền than đến đàn dê, hễ mà chuột rúc thì dê về chuồng! dê đi dê lại tuồn luồn, đàn đi nó cũng một muôn phù trì!". -Tại sao "phá điền... lại... than đến đàn dê"? Ta biết chữ "điền-" gồm chữ "khẩu ôm chữ thập, mà "phá điền... bỏ vành ngoài" thì chỉ còn chữ "thập-", tức là tung và hoành, ám chỉ chiến tranh, mà chiến tranh thì... Ôi! than khốn cho muôn dân! Đúng thế!. (trước kia các tiền bối cho rằng "dê" là dương, rồi gán "dương là tây dương" mà cho rằng Sấm ám chỉ người phương tây- người Pháp!, nhưng giải thích tiếp... thì tối nghĩa! Đành chịu) Chứ không biết rằng Sấm viết "đàn dê" là ám chỉ "dân lành", cho nên chiến tranh là chỉ tổ làm khổ dân lành mà thôi!; ta cần biết, sự ám thị "đàn dê, dân lành" cũng như người phương tây, người theo đạo thiên chúa chỉ "bầy chiên" cũng như "bầy cừu" của chúa vậy!. Tiếp câu: "hễ mà chuột rúc thì dê về chuồng!" Tại sao lại nói vậy? Trước hết thế nào là "chuột rúc? Nôm na là chỉ "năm chuột- năm tý", có tiếng còi thổi lên! Là vì ngày 26-1-1973 ký Hiệp nghị Paris là ngày Dương lịch thuộc năm Sửu, nhưng "Âm lịch" vẫn là năm Tý- tức 23- tháng Chạp- Nhâm Tý; Và... dê về chuồng- tức Mỹ rút hết quân về! Đúng y trang như Sấm dạy! he he!. -Còn như hai câu "dê đi dê lại tuồn luồn, đàn đi nó cũng một muôn phù trì!" là ý thế nào?. Hai câu này thực ra là chỉ rõ "tính chất" của "dê đàn" tức là dân tộc quốc gia nào thì "cái tính chất- dê đàn- dân tộc" cũng luôn phù rịt "tuồn luồn" theo "dân tộc quốc gia" đó! Tính chất ấy vốn "thâm căn cố hữu" và không bao giờ sai lệch! Tức phải hiểu đàn dê luôn theo con đầu đàn! Con đầu đàn đi đâu, chúng đi theo đó. Con đầu đàn lao vào húc!.. là tất tật đều húc... Từ cổ chí kim... từ xa xưa tới ngày nay... ta đã chứng kiến: Một khi kẻ cầm đầu- con đầu đàn, ra lệnh là "đàn dê" làm theo một cách điên cuồng... kể cả đó là các cuộc chiến, giết chóc một đàn dê khác, một dân tộc khác... thật sự phi lý tính, phi cảm tính một cách tang thương... Đó là các cuộc xâm lược... mà khắp nơi trên thế giới đã xảy ra... Than ôi! Cái tính chất "dê đàn thực nhỡn tiền!" khi nó chà đạp ngay cả chính dân tộc mình trong những hoàn cảnh éo lê! Khi kẻ cầm đầu nhân danh "đầu đàn"... để dẹp loạn... Đó cũng chính là các cuộc nội chiến giữa phe này phái khác nữa!... Vâng "dê đi dê lại tuồn luồn... một muôn phù trì!" là như vậy! Câu Sấm đọc lên khiến các tiền bối nghe như ngớ như ngẩn, như đồng như bóng... chả hiểu mô tê mộc tệch gi... thì Nhỡn tiền ngay cả lúc này... Kẻ cầm đầu ký Hiệp nghị Paris (26-1- 73) rồi ra lệnh rút... và đàn dê Mỹ rút quân..! Hiu! hiu..!. -Trở lại bài Sấm trên: -Câu 7/- "nhược đãi ưng lai sư tử thượng". Câu này rất thú vị! Chả hiểu sao Sấm Ngài lại viết một câu lạ lùng? vế trên "nhược đãi ưng lai", duy danh định nghĩa từng từ... nhược là khiếp nhược... đãi là đãi đưa... thết đãi như bày ra? ư hừ.. Thì đấy sự bạc nhược, sự thối chí như đã bày ra rồi! trong hoàn cảnh Mỹ Rút quân, viện trợ bị cắt, từ hàng 1-3 tỷ USD/năm, chỉ còn 500tr usD cho năm 1974 hiu! hiu! (tư liệu web-). Nước Mỹ thì sao? Quốc hội Mỹ không trao quyền cho Tổng Thống của mình được tự ý chủ chiến hay chủ hòa, mà chỉ một mực đòi "Rút quân!"... Vị quân sư "Kít" thì lắm mưu nhiều kế cũng tịt ngòi... Mặc cho Người đứng đầu VN Cộng Hoà- Ông Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu la ó! Không được phớt lờ chính phủ của Ông, không được ký kết Hiệp nghị gì cả, ký thì nguy cho chúng tôi! Bắc Việt CS đã đưa quân tràn vĩ tuyến, chỉ chờ lệnh là đàn dê xông trận! Nhưng Ô. quân sư Kít nói cứng và cứ thừa lệnh TT Mỹ ký cho xong... Đúng là "nhược đãi ưng lai!". Còn "sư tử thượng là gì?" he.. he! từ trước nay, ai có thể biết đây! (Trong tập Sấm mà Phạm Đan Quế- biên soạn theo các tiền bối xuất bản tại Saigon 1994 có viết về khổ Sấm này nhưng không giải thích được!). Vâng nay tôi xin nói rõ: "sư tử thượng- chính là con sư tử nhảy lên một cách bạc nhược!- tức là "miền nam" nhảy lên đối phó với tình hình ấy... một cách bạc nhược!". Sao lại thế? độc giả không biết đấy thôi! "sư tử" chính là sự biến âm từ hai chữ... Vâng biến âm từ hai chữ "the South tiếng Anh- English language- là chỉ phương Nam"... (Tới đây cần biết nhiều từ ngữ mà Trạng Trình sử dụng rất hay dùng biến âm theo thuật bốc âm như tôi từng giải thích... Thí dụ: “mai gầm rắn ấy mới ra, đầu cả đầu nhỏ người ta khốn nhiều!” thì “Mai Gầm” chính là chỉ chủ nghĩa “Mark - Ênghel” đọc gằn trong cổ thành “mai gầm”; hay như “hoa đôi xứ ấy có chàng lý công” thì “hoa đôi” là âm tiệm biến từ “song hoa”, mà “song hoa” lại tiệm biến từ “singga” ẩn lướt trong từ “singgapor”). Chữ “South” âm Việt đọc là “sưu st”=>; âm gió bật đầu lưỡi st => “thành sư tử” Thế là vỡ nhẽ câu “nhược đãi ưng lai sư tử thượng" là Sấm tiên tri về một Miền Nam thất vận, thất co mà những người cầm đầu Chính phủ VNCH ở thời điểm 1975 đã đối phó với tình hình... sau sự kiện ký Hiệp nghị Paris về Việt Nam khi ấy, với một tình thế hết sức bạc nhược..!”. -Câu 8/- “bốn phương thiên hạ thái bình phong”. Câu này có hai vế: vế đầu “bốn phương thiên hạ” thì chẳng cần giả thích! Ai cũng biết là thiên hạ rồi... Vế sau “thái bình phong” là thế nào? Có người không hiểu thì cảm hứng thốt lên “tới lúc ưng về sư tử dậy! thái bình mới tỏa khắp non sông!” Than ôi, một ly đi một dặm chẳng ăn nhập gì vào ngôn ngữ ý nghĩa từ vựng chi cả... “Thái bình phong” xin thưa! nôm na là gió lặng, là sự sự tĩnh lặng. Đây là câu mô tả quang cảnh hiện tình thế giới vào đầu năm 1975- chính vào lúc Chính Quyền VNCH- Ông Thiệu gặp phải hoạn nạn và cơ vận “nhược đãi ưng lai!”...Khi mà quân Bắc Việt CS tấn công ở mọi phía làm cho khắp Miền Nam rung chuyển, ngay cả dân Nam cũng nhanh chóng theo Mặt trận Giải phóng và nổi dậy; Quân Lực VNCH không thể ứng phó kịp với tình hình, lại thêm cái biệt lệnh “tùy nghi di tản” nhốn nháo, sau lúc QLCH thất thủ Đà Nẵng!... Thì xung quanh là các nước ÁSEAN như đứng im phăng phắc! Thế giới chẳng ai lên tiếng, lên án, hoặc cứu giúp mà còn coi đấy là sự hiển nhiên... Ngay cả Mỹ nước đồng minh vốn đỡ đầu cuộc chiến, từng vào sinh ra tử có nhau, cũng mặc cho VNCH- Ông Thiệu... muốn ra sao thì ra… Mỹ đã ký Hiệp Nghị để rút! Thì cứ tìm đường đào vong, khẩn cấp rút mọi cố vấn chuyên gia, mọi gia đình Mỹ đang sống ở Nam Việt... Máy bay tàu bò tháo chạy... cảnh di tản diễn ra!. Quả đúng là bốn phương thiên hạ thái bình phong, tức là cả thiên hạ đứng yên mà quan sát, mà nhìn, mà thây kệ!!!. Ta đã chứng kiến một nhà nước Nam Việt Nam thất thủ như thế, một thế giới đã chào cờ... đứng im như thế tại thời điểm 1975! Hiểu ra Vận trời? Lời Sấm? và phục tài Đức Trạng!. -Đến đây bài Sấm “Ôh! Hô! thế sự bềnh bồng” đã được Giải thích đầy đủ! Sấm Trạng Trình thật tuyệt vời, đúng y mực hệt! Mọi việc do trời! những người mà nay ở tuổi “thất thập cổ lai” như tôi, từng trải qua năm tháng của chiến tranh, từng chứng kiến loạn lạc một thời! Còn ai không rõ nữa đây! tôi có đơm đặt gì cho Trạng đâu, các cụ xưa đã dạy: “Sấm Trạng sai làm sao được, chỉ là ta chưa ngẫm ra ấy thôi!”/. ---------------“500 năm nghiệm đúng quanh ta!. Bí mật đã được khám phá! Tri nghiệm Chiêm thời- Khảo cứu- KTS Phạm Vũ Hội- Nhân ngày 8/4/ Nhâm Thìn- trước 30-4-2012- Hãy xem thêm "Hư thực muôn đời"- Truyện 2- viết theo thể truyện ngắn! trong Blog nay!) Ghi Chú: (*)-"tận thế, tận thức, tận thực": Tận thế: là hết đường sống... mạt kiếp!; tận thức: là nhận ra chỉ có trí tuệ, tri thức cùng tự do- đa nguyên- nhân quyền mới đưa văn minh đến cho thiên hạ; tận thực: là chỉ có kinh tế thị trường tư bản hàng hóa mới đem đến phồn thịnh cho dân./ ------------------------------------------------------------------------------------------ *** Con Lạc cháu Hồng con Rồng cháu tiên- Tri nghiệm!! --------------------------------

1 nhận xét:

  1. snnlúc 14:14 2 tháng 12, 2013

    Cách giải rất hay và thuyết phục nhiều so với các lời bàn khác. Xin cho hỏi, phần chữ Hán của đoạn sấm là nguyên bản, hay là tác giả tự dịch từ âm sang? Cảm ơn.

    Trả lờiXóaTrả lời
      Trả lời
Thêm nhận xétTải thêm... Bài đăng Mới hơn Bài đăng Cũ hơn Trang chủ Đăng ký: Đăng Nhận xét (Atom)

Trang: Tri nghiệm Sấm Ký Trạng Trình- Lý học Càn Khôn- Chiêm thời

  • @vanap.1
  • *** Những bí mật của Sấm Trạng Trình: "thiên cơ tuy bất tiết, bất tức đắc ngôn nhiên- 天幾雖不絏.不息得言然(*)!".-Xin hiểu là: thiên cơ tuy không được tiết lộ, nhưng thực chất có thể tiết lộ... tuy nhiên... không tiết lộ theo cách nói thông thường...”. (trích ở bài “lô hương ký- 爐香記”). -Vậy cách nói thông thường là gì? trả lời: là cách truyền đạt đơn giản dễ hiểu, ai cũng hiểu được, nôm na là nói "toạc móng heo ra..!". nghĩa là nói đúng trình tự theo thời gian như sự mô tả... gọi là vận niên- sự kiện- nhân vật- lịch sử... Trong trường hợp nói về “thiên cơ”- ý lời Sấm dạy- thì ngược lại... không thể nói tọạc ra... Có người hỏi- sợ gì mà không nói...? sợ gì kia chứ? Vâng xin thưa... nói toạc ra thì trước hết người đời cũng không thể tin, có người còn cho rằng khoác lác? về mặt xã hội thì nhà cầm quyền cho là nói nhảm, người ta đang tốt? mình bảo sắp không tốt rồi! ai tin? sắp bị tèo rồi, ai nghe? Quyền lực(!)... điên tiết(!)... thì bắt tống anh này vào kho ‘bóc lịch’- là xong... Thậm chí như cái máy vi tính, cái điện thoại cầm tay, là cái công cụ tiện dụng nhất trần đời, tất yếu phải được phổ biến... mà anh Cu Ba còn cấm, miệt thị là “cái thứ hàng tư bản ấy” chỉ làm hại người, mãi tới 2008 mới cho dân dùng... thì cái tất yếu dân quyền- đa nguyên- pháp quyền- tự do- sở hữu công quyền, cùng với hành lệ xã tắc “rõi muôn đời- một mối xá thư(*)”- tức sự chăm sóc hành chính cho dân, chứ không phải luật lệ hành chính công, hành chính tư gì cả... thật khó mà bình xét cho được.!! (ví dụ- như một công dân chân chính thì có cái chứng minh thư đeo số bám suốt đời, và suốt đời lao động thì đã nộp thuế cho nhà nước... là cái chuyện “giã cối cũng không trật..!”, mà khi lấy cái dấu Chính Quyền xác nhận số CMT của mình- còn phái nộp tiền thì hết chố nói... hu hu! chẳng khác gì Ông là bố đẻ ra tôi, tôi xin ông xác nhận tôi là con ông thì- cứ đưa tiền đây!... Cái đạo lý nằm ở đâu không biết nữa! cái mối “xá thư thiên cổ hữu tình” đi đâu mất tiệt.. hiu..hiu!; hay ví dụ- anh lái xe từ A tới Z chẳng hề gây phiền phức gì cho ai, trơn tru là đằng khác, mà lại có tay CS giơ dùi cui, huýt còi re re... stop anh! kiểm tra giấy tờ..? “đôi khi anh” quên thứ giấy này nọ là chuyện bình thường, vậy mà bị phạt tiền..?- khác nào nộp tiền mãi lộ cho bọn “lộ khấu”- họ nói là họ chỉ thực thi theo quy định... thế thì kêu trờI!.. Chà!. Có thứ quy định để dễ bề móc túi ấy thật à!… hiu..hiu!.. Sao không ai biết hành chính xh là khi có vụ có việc thì theo luật mà xử thấu tình đạt lý, thì việc phải là cụ thể- người là cụ thể, nhân chứng vật chứng... đằng này cái xh lại làm cái luật lộn ngược... đặt ra mục tiêu ngăn chặn vụ việc rồi dùng phương pháp “kiểm tra khắp nơi” mà tha hồ “trấn lột công khai” làm khốn người ngay- người lành.. hu hu!...)- Sấm: “dị mộc phát sinh!-異木發生” - Ấy! Cơ trời sinh ra thế! Sấm viết “trời sinh chúng quỷ dọn đường(*)”- Thì bảo cơ trời sinh ra lũ quỷ nên mới có cái chuyện đầy rẫy ấy!... nào ai nghe? Ta- ta!- ta làm cả sao lại là cơ trời? dư âm chụp mũ là tuyên truyền gây xôn xao dư luận... thôi thì lắm chuyện lắm...! Trường hợp tin cũng còn phải xem xem thế nào, nhỡ ra không phải vậy thì oan khiên bỗng dưng… bậy bạ? Cho nên Trạng viết: “nói ra thì lộ cơ trời, trái tai phải lụy, tài trai khôn luồn; nói ra ám chúa bội quân, đang thì người trị xoay vần đặng đâu(*)?”... -Vâng tất cả chỉ vì thế...!! tai vạ đến không phải do trời mà do kẻ đương quyền, thì khó mà ngồi yên để thăm hỏi mệnh trời đầy đủ, tường tận thấu suốt cho được ... -Cho nên- "tiết lộ thiên cơ" là cái cách nói sao cho thiên hạ muốn hiểu, phải suy ngẫm thật lâu... chẳng khác gì- chủ ý ta đem vàng ngọc bỏ lẫn với sỏi đá, vàng ròng thât, ngọc bích thật trăm phần trăm... nhầm lẫn do người phân biệt mà thôi! Chứ chẳng phải kẻ hàm hồ cho rằng hiểu cách nào cũng được, rằng cứ "giáp ất bính đinh" hay cứ "tý sửu dần mão" đều đúng cả, mỗi người một cách hiểu tùy theo! Anh chẳng thể bắt tôi nghe theo anh được đâu?. Than ôi, ấy là cái lý của bọn cuồng sĩ phỏng có khác nào ngụ ngôn “năm người mù xem voi”, huống hồ ròng ròng cái đám “kinh sử chữ tác chữ tộ” chặn họng người, chẳng nên chấp!!. -Trở lại nói về thiên cơ không theo cách nói thông thường... là gì?.. ấy thì khi tiết lộ phải mượn cái vỏ ngữ ngôn bóng gió mà che đi, mà bọc lại... muốn hiểu phải như sự giải câu đố, giải bài toán về ngữ ngôn, cách thuật, ý nghĩa... Những câu Sấm thì như câu đồng dao lửng lơ, lời văn hay cú pháp phải lạ, ý tứ chìm sâu, như ngớ ngớ ngẩn ngẩn, như đồng đồng bóng bóng!. ngỡ biết rồi đấy... mà thật ra không phải... rốt cuộc- cuộc tàn! mới oà lên vỡ lẽ..!. Ô thế thì cuộc tàn chưa? Xin thưa: tàn rồi!..(từ khi bức tường Beclin sụp 1989- 1998)... cơ mà vẫn còn lại đống tro tàn âm ỉ... tro vẫn bốc khói..!. khí vận- “khí dịch” chưa phát triển tới mức có mưa lũ để... làm cho tắt ngấm, rồi “khí dịch” tiếp tục ra mưa... cuốn trôi và làm sạch, rửa sạch! Đại loại phải có mưa vào 15-3 âm lịch sau hội Chùa Hương, quen gọi là mưa rửa Đền... dân tình sốt ruột lắm, nhưng vận trời cứ thế..! Ánh sáng từ mặt trời đến trái đất còn mất mấy phút (-8'15''), huống hồ..?. Cho nên theo Sấm thì 500 năm khuấy đảo... còn (đúng?) 30- 40 năm nữa thôi đấy!... cuộc tàn phải tận 2044- 2052- 2053... Sấm dạy: “bao giờ khỉ biết đeo hoa, gà trống nhảy ổ, bước qua điềm lành(*)!” là thế!... tức năm Nhâm Thân cả đông và tây đều biến dịch gặp quẻ Ký Tế, như bông hoa nở, còn "Quý Dậu-癸酉" chữ quý như có con gà nhảy đè lên chữ thiên... nên gọi là nhảy ổ. Lại dạy: 1/“mảnh ruộng nhà ai để cắm sào(*) (chữ điền-田) nếu có cái sào cắm vào? 2/-để cho con chuột chạy ra vào(*) (là thành chữ giáp-甲- ghép với con chuột là Giáp Tý-甲子) 3/-mặt trời đã xế ngang chùa nọ(*) (chữ nhật-日- đứng trước chữ tự- 寺, thành chữ thời- 時)- chỉ thời điểm- ứng với 2-3 giờ chiều mặt trời chênh chếch, là giờ mùi- lấy Giáp Tý làm đầu thì tức Tân Mùi- là tính từ 2051 trở đi... 4/cô gái hằng nga đội nón cao(*) (chữ yên-安 - gồm chữ nữ- 女- đội bộ miên)... bốn câu gộp ý- nói rõ năm Giáp Tý- thời an- (2044).. Sấm viết: “Năm giáp tý vẻ khuyên đã rạng, lộ ngư tinh trình tượng thái hanh, ơn trên vũ thị vận hành, kẻ thơ ký tuý, kẻ canh vân đài, bản đồ không sót cho ai... ngàn năm lại lấy hội nơi vạn toàn(*)...” -(Tuy nhiên để xác định “2053” còn thêm phép tính từ lời Sấm trong sách Đại Việt Sử Ký toàn thư- đầu đời Lý- xem bài bí mật lời sấm ngàn năm tuổi- khảo cứu của KTS Phạm Vũ Hội./.).-Trở lại lời bình việc tiết lộ thiên cơ... chính là nói sao thực sự khó hiểu. Riêng Sấm Ký tương truyền là sau khi viết Trạng "rũ tung lên không còn thứ tự nữa", và chép lại... rồi lấy vần điệu theo quốc âm... dạy người mù “hát xẩm” kiếm ăn... cho nên bây giờ ta chỉ bắt gặp từng khổ Sấm đúng với từng sự kiện này nọ mà thôi..! rất khó có thể hệ thống được..! -Nói là “rất khó” chứ không phải không làm được..! -Chẳng hạn câu Sấm Trạng... (thời nay) đã tri nghiệm được, không phải chỉ ở ta, mà nghiệm đúng cả ở phần Đông Âu (phương Đông nói chung)- bởi ấy là thời vận... lại rất cụ thể: “mai gầm rắn ấy mới ra, đầu cả đầu nhỏ người ta khốn nhiều(*)”- (câu này người viết – tôi- được nghe các cụ thợ mộc... khoảng 1953- xẻ gỗ ở Sài Gòn kháo truyền rằng có từ trước nữa... rồi chép lại từ một cụ Đồ ở Nam Sang 2001)- Mai gầm là thế nào? Xin thưa: “CN- Mark- Enghen”- là chủ nghĩa của hai ông râu rậm tận nước Đức- nước Anh, người ta lấy tên hai ông để đặt cho chủ nghĩa ấy, đọc liền, đọc gằn trong cổ họng “gằn” từ hơi ngực... âm ngữ Việt: “Mac/en/ghan”- thành ra “mai gầm!”- một loài rắn rất độc ở khắp các xứ sở, ai bị nó cắn là tong! Chủ nghĩa CS do hai ông ấy khởi xướng, lại được Nga áp dụng thành công vào 1917- năm Đinh Tỵ (thiên can thuộc âm hỏa, địa chi cũng thuộc hỏa- con nhà Xích Đế) chính là năm “con rằn lửa”! Và từ 1917- phong trào CS và CN quốc tế rung chuyển khắp hoàn cầu? đấu tranh giai cấp, làm khắp nơi theo chủ nghĩa CS, dân tình hưởng ứng CS, cách mạng liên miên, đòi giải phóng thế giới, tự cho mình có sứ mệnh lật đổ tư bản, thống nhất thế giới, chiến tranh, cả phương Đông đều vô cùng khốn đốn... “Đầu cả đầu nhỏ” là thế nào? Là quốc tế cs, các đảng cs ở khắp nơi được thành lập, đảng còn tổ chức các “chi bộ đảng” luồn sâu vào các tổ chức quần chúng, các đoàn thể xã hội, nghề nghiệp, từ ông già bà cả tới nam phụ lão ấu, trường học bệnh viện... chỗ nào cũng có tổ chức, mô hình kinh tế văn hóa do các chi bộ nòng cốt /mai gầm/ khuấy động đảo lộn từ thượng tầng tới hạ tầng xh... và đều là đảng “maigầm”... Vâng đích thị “đầu cả đầu nhỏ” là như thế! Và hiện thực không sai là từ Đông Âu- tới Đông Nam Á... khốn đốn mãi... bấy... đến nay, 2011 chưa thoát nạn “mai gầm”..? Riêng Liên Xô chính thức ngày 7/2/1990, Ông M. Goorbachop, cải cách Hiến pháp xóa bỏ độc đảng, "công khai, cải tổ- glanost and prestroika"- 15 nước CH mới thoát nạn Mai gầm... mặc dù vậy tư tưởng cs cực đoan nặng nề, không một chốc một thoáng mà tẩy rửa ngay đi cho được... (chưa có mưa rửa sạch đền!...?hu.. hu!). -Nhưng muốn tri nghiệm người suy ngẫm vốn chủ quan, ngoài sự hiểu vận niên lục thập hoa giáp- ngũ hành bát quái, cũng phải thông thạo các sự kiện hoàn cảnh lịch sử khu vực và thế giới, tuy nhiên cuộc tàn rồi mới thấy, mới nghiệm. Ví dụ, tiếp theo lời Sấm sau đây: 1- Bí mât của chữ “thửa” (…..):"kẻ thì bận thửa hung hoang... kẻ thì mắc thửa hung tàn, kẻ thì bận của bỗng toan khốn mình"(*)...*Ghi Chú: cần hiểu từ ngữ để làm tăng sự hiểu:“kẻ thì... kẻ thì...”- mệnh đề mô tả về hoạt động của con người ở “thì vận” ấy..! hình dung một quang cảnh, giống như ta nói: người thì nằm, người thì ngồi, người thì cuốc, người thì cấy...Kẻ- là đại từ chỉ người- kẻ này kẻ nọ; người này người nọ... “bận” là bận bịu, làm việc hết mình, lo toan... “mắc” cũng có nghĩa biểu đạt như “bận” vì hai từ sau đều là chữ “thửa” giữ vai trò trạng ngữ bổ nghĩa cho vị ngữ!... càng không phải “bận” là vì mắc kẹt, hay vì trói buộc... Thửa- nghĩa (theo văn nghĩa cổ) là làm một vật gì đó cho chính mình, cho vừa khít mình, bằng lòng về cái sự vừa khít ấy, thửa cái áo mà mặc, thửa đôi giày mà đi... cũng có thể dùng chỉ công lao cha mẹ với ý so sánh- thửa công lênh ấy ai bằng, ấy là- công cha mẹ thật khó gì sánh nổi!. Hung hoang- là lung tung chẳng đâu vào đâu, dữ tợn vô thức, cứ rối tinh rối mù- hoang loạn! vô ý thức, ngu dốt, bạo tàn... Hung tàn- hung ác tàn bạo, vô phương cứu giúp... Giải nghĩa: Ngẫm lời Sấm truyền... -Sao lại là- thửa hung hoang- thửa hung tàn? Nào ai biết cái sự "thửa" lại thửa cái hung cho mình? thửa cái bạo tàn cho mình...? kiểu như thửa cái áo, thửa đôi giày cho vừa vặn..! thửa công thửa danh cho mình.!? ẩn trong câu sấm còn nghĩa như là vô thức, làm thửa rất say sưa!. Thế là hậu sinh nông cạn vội chữa "lợn lành thành lợn què" cho dễ hiểu- và câu Sấm trên bị 'sửa..' chép thành "kẻ thì bận thuở hung hoang, kẻ thì mắc thuở hung tàn" là thuở xưa (thuở nay...) đại loại thế... lại biến sự hiểu... rộng thêm ra cái cảnh- thuở quá khứ- quang cảnh, quang cảnh chiến tranh tàn phá..? khiến sư hiểu sai một ly đi một dặm... Đến khi khí dịch tàn cơ, xóa bỏ sự “hệ lụy tư tưởng cs một thời”- cuộc chiến kết thúc 1917- 1989... Mọi người vắt óc ngẫm nghĩ hà... hà! "cuộc tàn rồi mới rõ thấp cao!" (*) đúng quá! Ta tự “thửa” cuộc chiến! "tự chia địch- ta- giặc- thù" rồi đánh nhau, dân ta tự chiến đấu với nhau "nhồi da xáo thịt, huynh đệ tương tàn..!" Than ôi! chủ nghĩa cộng sản thiên đường đâu không thấy chỉ thấy kẻ thua người thắng ôm hận, chuốc thù! tự dân ta choảng ta cả, bịa cái chuyện nhân dân muốn được giải phóng khỏi ách nô lệ?. Người Nga- Liên Xô (CCCP)- tự hỏi không biết tại sao “bấy giờ” chính mình lại điên cuồng đến thế, hồng vệ binh Trung Quốc cũng tự hỏi “lúc ấy” ai đã xui họ thành kẻ bạo tàn?... Thống nhất tư tưởng... từ "cải cách ruộng đất" chống bọn “culắc, địa chủ, cường hào” tới "công hữu hóa mọi tư liệu s.x"... chửi bới xã hội tư bản bóc lột, sưu cao thuế nặng, cấm tư doanh, cấm tư thương, cấm buôn bán... suốt... suốt... đặt ra cái mũ quy kết xóa bỏ bọn tiểu tư sản “tạch tạch sè- tts”... Đến lúc đói quá! Rét quá! Còn ăn thịt nhau.. để rồi sụp cái rụp! 1989- 1998- từ ông Liên Xô tới bà Trung Hoa, tới con khướu- (Việt Nam)... và bây giời 2010 tới Cu Ba, Triều Tiên... đều quay trở lại Tư Bản Thị Trường... kẻ ngộ trước, kẻ ngộ sau, như cơn đại dịch... Toàn là Thiên tài! Thiên tài lãnh đạo, cầm lái vĩ đại, vô cùng vĩ đại... "đắc đảo tượng đồng khắp nơi(!)"- dắt dân đi tịt mất lối, phải quay lại, bắt đầu lại từ “số không”? Còn dưới cả “số không” vì có chỗ đập phá đi nhiều quá... từ 1998- 2000 lại mời gọi đầu tư- tư bản... Thế là từ đầu thế kỷ XX- cả phương đông lên "cơn dại" "chín con rồng"... cách mạng vs là cái sự “dại khờ” lây lan... (chính là “đông a nhập địa- gặp nhiều tai ương”) -Vậy là chữ "thửa" trong Sấm Trạng thật sự rõ và sáng bừng!!... dân phương đông thửa lấy cái “dại” ngót trăm năm- dân tộc nào cũng thửa lấy cái hung hoang, hung tàn cho mình, liệu ai còn chưa hiểu..!?.. Đối với TQ hay VN còn thửa cái gông tự đặt vào cổ lại chẳng có khớp khóa để mở ra! tự bửa cái gông đi không được, lấy đâu ra sức lực? đến nỗi bây giời chỉ mong nó tự mục từ trong, còn như nhờ ai giáng cho cái gông vỡ ra vất đi thì dân tình cũng gãy cổ chết luôn! Cho nên mới có câu “thân nhân không phải là phường thầy tăng(*)”, không phải "thằng tây" nữa rồi! hóa ra toàn người nhà minh làm khổ dân nhà minh..! Ôi! Chữ thửa sâu sắc đau đớn biết nhường nào(..!BM chữ "thửa" được khám phá..!he he..!)./* 2- Bí mật “hùm già... mèo non”: -Chẳng hạn câu Sấm "hùm già lạc dấu khôn về, mèo non chi chí tìm về cố hương(*)..." ấy là việc chiến tranh, việc người Do- Thái bị xua đuối ở khắp châu Âu từ những năm đầu thế kỷ hai mươi XX. Trạng viết ẩn vào địa chi thiên can gắn với đại chiến Thế giới lần thứ nhất! 1914-1918. Tại sao lại gọi là hùm già, vì 1914 là năm Giáp Dần- Dần là năm con hùm (con hổ), chữ Giáp đứng đầu thiên can- lại là dương mộc - con nhà "Thanh Đế", nên viết 'hùm già', còn 1915 là năm Ất Mão thì Ất là âm mộc, cũng con nhà "Thanh Đế", anh em với Giáp vốn dương mộc- mão là mèo, nên gọi là ‘mèo non’... Người Do Thái bị cả Châu Âu bài xích họ bỏ chạy về quê hương Giêruzalem, nhiều kẻ giang hồ tha hương cũng trở về quê nhanh chóng thoát khỏi nơi xảy ra đại chiến... -"Lạc dấu khôn về" là cái sư việc chẳng đâu vào đâu, như ta nói "cái sảy... nảy cái ung". Ta biết 1914- Giáp Dần, năm Hùm chỉ vì lý do đơn giản là một Thái tử Áo và vợ bị một thanh niên Bosnia giết chết, bởi cuộc bạo động do một sĩ quan Secbie chỉ huy... rồi Áo bắt tội nhà nước Sécbia... mấy nước Đức, Nga, Anh, kẻ bênh Áo, kẻ bênh Secbie... nhảy vào oánh nhau!- dẫn tới đại chiến! cho nên mới nói "lạc dấu", lạc lối... lùi không được nữa... rồi từ đại chiến nhất, các nước chiến thắng họp Hội Nghị Vérsaiy 9-1919, chia lại thuộc địa, bắt các nước thua phải chấp nhận, Đức thua ôm hận, nuôi tư tưởng Phát xit... mà hung dẫn tới đại chiến hai (!) Thế là lạc!.. * -Tất nhiên có những cách nói rõ "thiên cơ-天機" trực tiếp như trường hợp giai thoại kể việc Trạng Trình trả lời về sự hưng suy của Chúa Trịnh Kiểm- khi Chúa cho sứ giả tới cầu, mà Trạng dùng hình ảnh khuyên "ở chùa thờ phật thì ăn oản- năm nay mất mùa đi tìm giống cũ mà gieo" rồi cho cho câu Sấm: "Lê tồn Trịnh tại, Lê bại Trịnh vong!-梨存鄭在梨敗鄭亡"(*), -Ấy là khi Lê Trung Tông mất, vua không có con nối ngôi Trịnh Kiểm chần chờ, định kiêm tính... cho người đến hỏi... thì được Trạng nhắc... mà bỏ ý... bèn đi tìm dòng dõi nhà Lê, được Lê Duy Bang mà tôn lên ngôi... sự nghiệp Chúa Trịnh bền vững... cũng đúng cả về sau khi nhà Lê mất bởi loạn Tây Sơn, thì nhà Chúa Trịnh cũng vong... Hay cũng như trường hợp Nguyễn Hoàng cầu kiến thì được Trạng cho câu: “hoành sơn nhất đái vạn đại dung thân-橫山一戴萬大容身” (*)- Một giải từ Hoành sơn vào chính là nơi dung thân vạn đại./. -Ngày nay người ta sửa "vạn đại dung thân" thành "khả dĩ dung thân" thực là sai trái; bởi họ không hiểu các giá trị vật chất- nhân văn, gồm lãnh thổ, lãnh hải cương vực, sắp đặt hành chính, nền nếp phong hóa nhân bản, công lao rất đặc biệt của Triều Nguyễn mãi mãi trong sáng đến muôn đời... Sự thóa mạ nhà Nguyễn thực sự là sai lầm nghiêm trọng, do hạn chế tầm nhận thức.. dân mình(?) tự "thửa" sự hủy hoại phong hóa cương vực tâm thức của chính Việt Nam mình..(!). Ngày nay nhiều người mượn danh nhà Nguyễn để bôi nhọ nhà Nguyễn là từ cái gốc của “hận thù khó lường” cho hết... Sấm viết “hoàng phúc kia đã định tây phong, lầu lầu thế giới sáng trong, lồ lộ mặt rồng đầu có chữ vương”(*) ấy là nói về Nguyễn Gia Long, đã thống nhất bờ cõi áp dụng học tập cách phân chia hành chính như phong cách phương tây gồm tỉnh thành lục lộ... từ trung ương tới địa phương, lập bản đồ hành chính quốc gia. Thể chế thời Nguyễn rõ ràng... phát huy hưng tộc Rồng Tiên tận mãi sau này.... Ở đây có câu "hoàng phúc kia đã định tây phong(*)"- là nói về "cái phúc trạch" của triều Nguyễn, đã học tập nhiều điều ở phong hóa phương tây từ đi đứng, ăn, mặc, ngữ ngôn, giao tiếp... chứ không phải Sấm chỉ cái ông họ Hoàng tên Phúc nào cả! (các cụ xưa cứ đi tìm cái ông họ Hoàng tên Phúc! Hi hi..! - bm đã được khám phá!). Còn như vua Nguyễn Ánh- Ông là người thao lược từng trải, biết khắp đông tây thế giới; Sấm viết “thác cư một góc kim tinh phương đoài(*)” là nói việc Ông ở nhờ đất Thái lan- địa lý vốn ở phía tây so với nước ta nên nói là phương đoài; Ông ra sức nuôi dưỡng tích trữ chiêu mộ nhân tài chờ cơ hội phục quốc, phục triều, còn giúp cả Vua Thái đánh giặc... ấy là “cùng nhau khuya sớm dưỡng nuôi, chờ cơ mới trổ hết tài giúp dân(*)!”... tên Ông đặt niên hiệu Triều đầu 2 chữ ”Gia Long—嘉隆“, triết tự chữ "long-隆" có ẩn chữ "vương-王"- nên Sấm dạy “lầu lầu thế giới sáng trong, lồ lộ mặt rồng đầu có chữ vương(*)”.. là thế...* -Có trường hợp mô tả về hình tượng, mô tả cảnh trí, ướm sát đúng với sự kiện lịch sử như: 3- bí mật câu Sấm "bò men... thui thủi": “bò men lên núi Vu Sơn, thừa cơ mới nổi một cơn phục thù, ấy là những binh phù thui thủi, lòng trời xui ai dễ biết đâu” (*). -Vu Sơn là nơi khi xưa các bô lão quê tôi (Hà nam) vẫn chỉ về phía tây... có dãy núi màu lam mờ nhạt lưng chừng trời, mà nói rằng nơi ấy là nơi Tiên Thánh ở... và bây giờ tôi mới biết... ấy là hướng địa danh Baryanmy- Afganistan nơi có bức tượng Phật Tổ ngàn năm tuổi- đã được LHQ xếp vào hàng di sản văn hóa Thế giới, bị Taliban bắn phá hủy hồi 3- 2001. Năm ấy cũng chính Taliban cùng với trùm khủng bố Osmar Binladen thực hiện vụ đánh bom kinh hoàng tại Mỹ ngày 11-9, làm hai toà tháp- trụ sở thương mại Thế Giới tại New-york sụp đổ hoàn toàn; hơn ba ngàn người chết, hàng trăm người mất tích. Từ đó đến nay cuộc chiến chông khủng bố vẫn tiếp tục diễn ra... -Ai cũng biết Taliban được Mỹ đỡ đầu súng đạn, lên nắm chính quyền ở Afganistan, bằng việc họ lật đổ chính quyền CS- bởi cuộc CM tháng tư 1978- do Brack Cacman cầm đầu mà Liên Xô là hậu thuẫn... Người ta thấy sau khi thắng thế (1989- 1992)- chính quyền Afganistan được thành lập- Taliban đã tập hợp phe cánh chủ trương xây dựng một nhà nước theo đạo Hồi, dòng chính thống. Họ kêu gọi “hỡi các thần dân đạo Hồi hãy trở về xây quê hương...!” Đến lúc này họ trở giáo, coi Mỹ là kẻ thù, vì chính Mỹ là quốc gia khởi xướng cổ súy cho nền độc lâp dân tộc- dân chủ- dân quyền khắp Thế giới, là nguyên nhân chia rẽ đạo Hồi thành các quốc gia dân tộc độc lập. Nền chính trị Mỹ là ngọn cờ tự do- dân quyền, đi ngược giáo lý đạo Hồi cực đoan mà Taliban theo đuổi- đó là thống nhất Thế giới đạo Hồi làm một. Và do vậy nhiệm vụ chính trị của họ cần- là làm sụp đổ thần tượng Mỹ trong con mắt của thế giới!- cần khủng bố nước Mỹ! khủng bố bằng cách nào? Những người bỏ chạy trước cuộc cách mạng Tháng Tư nay lục tục trở về từ khắp nơi, Afganistan ở lưng chừng dãy Hymalaya, ta hình dung họ đi men theo các sườn núi... Đó là tập hợp những tín đồ cực đoan, cảm tử. Họ bịt mặt kín, quấn thuốc nổ đầy người lặng lẽ tản ra khắp nơi, xâm nhập đám đông các nước phương tây, rồi... nổ cái “đùng!” cùng chết luôn.! Rõ là “binh phù thui thủi” chưa? Nhưng ít người biết nghề nghiệp truyền thống của dân Afganistan là ngành chăn nuôi, mà chính là chăn bò, họ sống men các triền núi cao... khi trở về họ phải đi như vậy vượt qua các triền núi cao chất ngất... Và Trạng đã viết “bò men lên núi Vu Sơn”. Vậy là hình ảnh “thui thủi- bịt mặt”, “bò men”... của những kẻ khủng bố đã hiện ra từ lời Sấm...-Không thể hiểu nổi làm thế nào Trạng lại có thể mô tả cả hình ảnh ấy như thể Người đã nhìn rất rõ từ 500 năm trước! (bi mật câu Sấm “bò men lên núi vu sơn- binh phù thui thủi” đã được phám phá! Hi.. hi!).* 4- Bí mật Câu Sấm: ” chín con rồng lộn...”: “chín con rồng lộn khắp nơi, nhện giăng lưới gạch dại thời mắc mưu” (*) Muốn hiểu câu Sấm này cần đến phân tích khí dịch, nhưng chỉ căn cứ vào lịch sử 1917-1989 thì cũng đã dễ nhận biết, nhất là từ đầu thế kỷ XX- các nước cứ bắt chước nhau làm CMVS, từ CM tháng Mười Nga 1917 tới CM thang Tám Việt Nam 1945- cứ hô hào đấu tranh giai cấp, học tập đường lối của nhau sùng bái lãnh tụ này nọ... Cuối cùng cả hệ thống XHCN từ khép kín, bao cấp, hệ lụy tư tưởng CS, đến nay phải mở cửa, mời chào kêu gọi đầu tư... Cái sự “dại” đi theo đường lối CS đã rõ! Và lời Sấm đã đúng... Chỉ có con người cố tình la lên! Chúng ta không dại! chúng ta luôn sáng suốt!.. -"Chín con rồng lộn" là những con rồng nào? Xin thưa là các nước XHCN hình thành sau "Đại chiến 2- the W.W.II": 1- Liên Xô; 2- Ba Lan; 3- Tiệp Khắc; 4- Hunggary; 5- Bungary; 6- Rumani;7- Anbani; 8-Mông Cổ; 9- Nam Tư... Học làm cách mạng vs theo chín con rồng, cả phương Đông trong đó có chúng ta đều lên cơn dại... Hỏi tại sao lại là dại- tại vì tưởng thiên hạ sẽ trở thành "thiên đường"... Năng suất lao động tăng gấp bội CNTB... cuối cùng phải quay lại với kinh tế tư bản thị trường..v..v..và v..v.! và chắc chắn còn rất nhiều cái dại nữa... (Xem “những con số trong Sấm Trạng Trình”- của KTS- Phạm Vũ Hội- tài liêu biên khảo với câu diễn giải: "thế là những nước xẻ đôi.., Sấm truyền không tính người đời khó suy..."- muốn hiểu rõ thì phải biết câu ngạn ngữ Việt- “không ai đẽo cày giữa đường!..” hi hi!- Thế là: Bí mật “chin con rồng lộn”- đã được khám phá./) * 5- Bí mật câu Sấm: “Rồng nằm bể cạn...”: “rồng nằm bể cạn mấy ai hay, rắn mới hai đầu khó chịu thay, ngựa đã tháo yên không người cưỡi, dê không ăn lộc ngoảnh về tây!” (*) Hiểu theo vận niên: năm 2000- Canh Thìn- thìn là rồng- như rồng nằm trên cạn, tưởng muôn vàn khó khăn! muốn mở cửa mà chính sách cũ bịt kín, không có cửa cho đầu tư vào, thủ thục bị ràng buộc, rất nhiều dự án đầu tư bị bỏ bễ, đời sống xh gặp muôn vàn khó khăn- thủ tướng “Phan” đã họp các nhà đầu tư trước nhân dịp tết Tân Tị ? hứa rỡ bỏ các rào cản mà nạn bao cấp tham nhũng giăng ra! Năm 2001-Tân Tỵ- tân tỵ là rắn mới- Nhà nước xác đinh kinh tế thị trường nhưng lại định hướng XHCN, cho phép kinh tế tư nhân phát triển nhưng lại cố níu kéo kinh tế nhà nước phải chủ đạo, mà sự thực thì không thể, doanh nghiệp nhà nước đa phần là lãi lỗ lẫn lộn!- Và một nền kinh tế bị hai quan điểm chi phối- hai đầu thúc ép- lúc thế này lúc thế nọ khiến giới làm ăn, giới mưu sĩ hoạch định chính sách khó mà tiến thoái… thật đúng "Rắn mới hai đầu khó chịu thay!” đến tận giờ vẫn như vậy.... Nhưng người có năng lực “béo lên” thì bị làm thịt như ý kiến Ô “V.H.Phúc” nêu... thì chẳng ai muốn làm nữa!! trí thức vẫn bị lẫn lộn kìm hãm, thật khó chịu..! Năm 2002-Nhâm Ngọ- ngọ là ngựa- con ngựa đã tháo yên, đó là con ngựa quyền lực! một số vẫn thích cưỡi, một số thì chán không muốn cưỡi!.. Con ngựa Quyền lực đã tha hóa, nó được “thửa” từ 1930- nhiều người lợi dụng nó để tham nhũng, thăng tiến- một cách cơ hội, nhưng nhiều người muốn xa lánh nó!- dân cũng xa nó, càng muốn tháo yên cho dứt khoát... trào lưu dân chủ ngày càng phát triển...! Năm 2003- Quý Mùi- dê là dân đen! là dân lành bị quyền lực cấu véo, dồn ép- không cần để ý đến chính sách bảo thủ của nhà nước, họ tìm nguồn lực từ phương tây, họ muốn ăn lộc từ sự đầu tư của nước ngoài! Làm thuê cho họ, họ sòng phẳng hơn, hoặc đi lao động ở nước ngoài!... mượn danh nước ngoài để đầu tư... áp dụng phương thức doanh nghiệp phương tây... Ấy là chẳng trông đợi gì ở cái nhà nước này, họ xin đi tha hương... hướng về tây mà học hỏi mà làm, mà kiếm lộc!./ (còn nhiều lời Sấm đang từng ngày hiển hiện... Hãy xem thêm "hư thực muôn đời, hay là chuyện kể về Sấm Trạng Trình 1 và 2"- viết theo thể truyện ngắn của KTS Phạm Vũ Hội- đã được Dienbatn Blog giới thiệu từ 2008) .*** Ghi Chú: (*)-Những câu Sấm Ký Trạng Trình./. --------------------------------------------------------(10-4-2011- biên khảo tri nghiệm- KTS Phạm Vũ Hội )*

Tổng số lượt xem trang

Người theo dõi

Giới thiệu về tôi

thiệpgiatự Xem hồ sơ hoàn chỉnh của tôi

Lưu trữ Blog

  • ▼  2012 (15)
    • ▼  tháng 4 (2)
      • Tri nghiệm Sấm Ký Trạng Trình- Lý học Càn Khôn- Ch...
      • Mái Đình- Cây Đa- Bến nước...

Từ khóa » Nhược đãi ưng Lai Sư Tử Thượng