Trong Ngọt Ngào Và đắng đót Cõi Văn - Văn Nghệ Quân đội

Toggle navigation
  • Trang Nhất
  • Giới thiệu
  • Dòng chảy
  • Bình luận văn nghệ
  • Văn xuôi
  • Thơ
  • Người lính
  • Thế giới
  • VNQĐ kết nối
  • Trang chủ
  • Giới thiệu
  • Dòng chảy
    • Quốc phòng
    • Chính trị - xã hội
    • Văn nghệ
  • Bình luận văn nghệ
    • Điểm sách
    • Phê bình văn nghệ
    • Diễn đàn văn nghệ
    • Trao đổi
    • Học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh
  • Văn xuôi
    • Sáng tác
    • Nửa thế kỉ văn xuôi
    • Tác giả & tác phẩm
    • Bút kí - Phóng sự
    • Truyện ngắn dự thi
  • Thơ
    • Sáng tác
    • Tác giả & tác phẩm
    • Thơ trên bàn biên tập
    • Thơ dự thi
  • Người lính
    • Chuyển động
    • Giải trí
    • Chiến sĩ +
    • Hôm qua & Hôm nay
    • Camera của tôi
  • Thế giới
    • Chân dung
    • Sáng tác
    • Phê bình văn học
    • Tin tức
  • VNQĐ kết nối
    • Thư tòa soạn
    • VNQĐ số mới
    • Văn học & nhà trường
    • NHÂN VẬT TUẦN NÀY
    • Tư liệu VNQĐ
Trong ngọt ngào và đắng đót cõi văn Thứ Ba, 06/12/2016 00:12 Email . TỐNG NGỌC HÂN Đứa hàng xóm nhà tôi, mới tuần trước ngạc nhiên, “Giờ em mới biết chị là nhà văn đấy”. Tôi khẽ cười. Cuối cùng thì cũng có vài người ở đây biết tôi là nhà văn. Mà ai khi biết điều này cũng đều ngạc nhiên cả. Bởi vì họ thấy tôi không khác gì họ. Đúng là tôi không khác gì họ thật. Tôi cũng có mái tóc ngắn giống chị nhân viên dọn buồng phòng trong nhà nghỉ, để thuận lợi cho công việc và dễ dàng tự gội dưới vòi nước. Tôi cũng có cái quần nhiều túi giống chị Tây du lịch bụi, để đựng tiền, điện thoại và một vài thứ đồ linh tinh. Tôi cũng mặc những chiếc áo hoa nhiều màu giống cô hàng mã để những ngày Sa Pa mưa tối đất tối trời, nhìn vào áo mình cho đỡ u ám... Tôi còn thấy mình giống chị bán măng, giống anh bán củi, giống chị rửa bát thuê trong quán phở. Đôi lúc, sang trọng hơn tí, tôi thấy mình giống chị giáo viên phố, giống em lễ tân trong khách sạn, giống nhân viên thu cước điện thoại, giống bà chủ tịch hội phụ nữ cắp sổ đi đôn đốc chị em... Tôi giống quá nhiều người. Thực ra, không phải là tôi giống họ, mà trên con đường đến với văn chương, tôi đã lần lượt là họ... Nên tôi hiểu họ hơn bất cứ ai. Và hiểu tôi hơn bất cứ ai. Nhà nhiếp ảnh Huy Thức của Hội Văn học - Nghệ thuật Lào Cai lần đầu tiên tìm thấy tôi ở Bảo Yên, khi ấy, toàn thân tôi bọc trắng một lớp bụi đá ở công trường, bên cạnh cái máy xay đá và những cây búa lớn. Ông thán phục tôi lắm. Giữa chốn bụi bặm ầm ã, lại có con bé tuổi ngoài đôi mươi, làm thơ trong trẻo thế kia. Ông cho tôi tiền đi chợ và bảo, “Nhuận bút của tao đấy”. Tôi không nhớ mình đã rưng rưng cảm động thế nào, khi lần đầu tiêu tiền nhuận bút của người làm văn nghệ. Rồi những bài thơ nho nhỏ của tôi in trên tạp chí Văn nghệ Lào Cai vào những năm 2000 mang đến cho tôi một cảm giác rất lạ. Cảm giác như một nửa con người tôi đang thuộc về một cõi khác, vừa thực đến nghiệt ngã, vừa ảo đến diệu kì. Tôi tạm gọi đó là cõi văn. Năm 2002, căn nhà của tôi ở Bảo Yên bị hỏa hoạn thiêu rụi. Những ngày nương náu ở Hội văn nghệ tỉnh, tôi thật sự thấm thía nỗi buồn trắng tay. Hai mươi sáu tuổi đầu và hai lần trắng tay ra khỏi nơi ở. Thơ tôi bắt đầu ngấm vị chua chát cay đắng. Tôi nói với nhà văn Đoàn Hữu Nam, khi đó làm biên tập ở Tạp chí Văn nghệ Lào Cai, “Có khi, em viết truyện thôi, thơ không nói được hết đâu”. Đúng là khi ấy, thơ không mang hết tôi và những tâm sự của tôi. Và tôi viết truyện ngắn. Lần lượt Giấc mơ, Bàn tay người đàn ông, Chuyện kể về đêm... ra đời trong năm 2003 - năm tôi đặt chân lên Sa Pa. Tôi viết tay trên cuốn sổ nhỏ, thường vào cuối ngày, sau khi đã tròn trịa những bổn phận. Cứ lặng lẽ viết, lặng lẽ sống và chìm vào những số phận quanh mình. Không ai biết là tôi viết truyện hay làm thơ cả. Đời người có những cột mốc. Tôi cũng không thể nào quên những cột mốc làm nên tuổi bốn mươi của tôi. Nhưng tôi là người không ưa kể lể. Ghét ôn nghèo kể khổ, không thích ai xót thương, tội nghiệp mình. Tôi chỉ thích nhắc lại những kỉ niệm khiến tôi vui thôi. Văn chương là niềm cứu cánh của tôi. Văn chương đem đến cho tôi những vui buồn định mệnh. Tôi ở xa, thi thoảng có việc ra thành phố và ghé qua Hội văn nghệ tỉnh, mọi người thường cho tôi ứng nhuận bút của bài thơ hay truyện ngắn... vừa mới được tạp chí duyệt in. Hay những giải thưởng văn nghệ hằng năm, người ở thành phố chỉ được ôm bằng, thì tôi đã được ứng trước tiền thưởng. Tôi luôn thấy mình được ưu ái, bao bọc bởi những thương mến mà bạn văn chương và độc giả Lào Cai - nơi tôi sống, và Phú Thọ - nơi tôi sinh ra lớn lên - dành cho mình.   trong ngọt ngào Ai đến thăm tôi cũng thắc mắc, rằng tôi viết vào lúc nào. Không máy tính, không internet, không bàn làm việc. Đến tôi cũng chả nhớ là tôi viết vào lúc nào, nữa là bạn bè. Quay cuồng với bán mua, chắp vá thổ cẩm, con nhỏ và trăm thứ công việc nội ngoại, tôi vẫn in hai tập thơ và xuất bản hai tập truyện ngắn. Cuối năm 2012, tôi mua cái máy tính, tự gõ truyện, thay vì trước đó mang bản chép tay đi thuê đánh máy. Khi có máy tính, đầu năm 2013, qua bạn bè, tôi lân la làm quen với các báo Văn nghệ, Văn nghệ Công an, Tiền phong, Đại biểu nhân dân, Văn nghệ Trẻ, Lao động... Và chỉ một năm, với hơn ba mươi truyện ngắn in trên các báo, tạp chí trung ương, tôi được độc giả quan tâm và biết đến nhiều hơn. Giải Nhất cuộc thi truyện ngắn của tỉnh Lào Cai năm 2012 khiến tôi tự tin bước vào cuộc thi truyện ngắn của tạp chí Văn nghệ Quân đội 2012-2014. Chính cuộc thi truyện ngắn của Tạp chí Văn nghệ Quân đội năm đó đã khiến tôi nảy sinh tham vọng thử thách chính bản thân mình. Tôi muốn biết sức tôi đến đâu, tạng tôi hợp với đề tài nào... Được in truyện trên Văn nghệ Quân đội là điều không tưởng với tôi trước đó, thì trong hai năm, tôi đã được in năm truyện ngắn ở đây. Cũng hai năm đó, tôi hoàn thành hai cuốn tiểu thuyết, Huyết ngọc và Âm binh và lá ngón (cuốn này sau đoạt giải C cuộc thi sáng tác truyện ngắn, tiểu thuyết và kí do Bộ Công an phối hợp Hội Nhà văn tổ chức). Cuối năm 2013, tôi tự tin nộp đơn và được kết nạp vào Hội Nhà văn Việt Nam. Sau khi vào Hội Nhà văn Việt Nam, tôi vẫn tiếp tục vắt mình trên những trang viết. Kể chuyện, đã thật sự trở thành niềm say mê của tôi. Tôi muốn được mọi người nghe chuyện tôi kể. Chỉ đơn giản thế thôi. Có người khuyên tôi đừng chạy theo giải thưởng, ảo lắm. Họ nói thế, cũng có cơ sở, vì ba năm liền (2013, 2014, 2015), truyện của tôi lọt top 10 truyện ngắn hay của Văn nghệ Trẻ và Văn nghệ, rồi giành các giải thưởng của Văn nghệ Quân đội, của Bộ Công an, Bộ Nông nghiệp và phát triển nông thôn… Tuy nhiên, tôi không giải thích, vì chỉ có tôi mới biết, tôi viết văn vì điều gì. Với tôi, động cơ, lí do ấy thiêng liêng lắm, đâu dễ gì mang ra để bàn cãi mổ xẻ. Tôi coi văn chương là bạn. Tôi không hời hợt nông cạn với bạn, thì bạn không phụ tôi, thế thôi. Tôi nghĩ, nếu ngày nào đó, tôi ngừng viết, thì độc giả rồi cũng quên những Hồn xưa lưu lạc, Mầm đắng, Cổng làng, Đêm không bóng tối, Nước mắt để dành…, và quên cả tôi nữa. Đường đến với văn chương của tôi, thực chất là con đường tôi đã và đang đi mỗi ngày. Con đường ấy sang trọng và giản dị như con đường lát gạch. Mà mỗi tác phẩm của tôi, tôi tự ví như một viên gạch. Muốn có nhiều viên gạch, thì phải viết thôi. Chính những viên gạch tác phẩm của tôi nâng bước chân tôi đi. Khi nào còn lấm láp mưu sinh quanh tôi, còn nhọc nhằn giả trá quanh tôi, còn bất công, còn đớn đau, còn hạnh phúc của những người sống quanh tôi, tôi còn viết. Còn ai muốn nghe tôi kể chuyện, tôi còn kể.  * *    *  Hiện giờ, gia tài tác phẩm của tôi đã là chục cuốn sách xuất bản. Đó là hai tập thơ, hai tiểu thuyết và sáu tập truyện ngắn. Và còn vài dự án in ấn trong năm tới nữa. Tôi chưa khi nào bằng lòng. Tôi vẫn nhớ như in lời của nhà văn Nguyễn Đình Tú, “Em phải mở mang đề tài, để nhắc đến em, mọi người không chỉ gọi em là cây bút của Lào Cai”. Và lời của nhà văn Nguyễn Khắc Trường, “Các anh chị bây giờ viết giỏi lắm, triết lí cũng sâu cay lắm. Nhưng tôi cũng thắc mắc, cái chất hóm hỉnh, dí dỏm, hài hước của ngôn ngữ Việt đi đâu cả rồi”. Tôi luôn ghi nhận, tận dụng tất cả những cuộc gặp mặt, hội thảo, để lắng lọc những điều hay đẹp từ phía người đối diện. Tôi luôn coi bạn viết là thầy, để mà học hỏi. Rồi lại can đảm đối diện với chính mình bằng những câu hỏi tưởng dễ mà lại khó trả lời. Viết như thế, có giúp gì được cho người đọc không? Đã đủ nhân văn chưa?... Nên mỗi truyện tôi viết ra, đều là một sự khơi gạn, đắn đo kĩ càng. Không có lí thuyết nào áp dụng lên việc sáng tác của tôi cả. Tôi kể chuyện bằng con tim còn đủ nồng nàn và cái đầu luôn tỉnh táo trước những lằn ranh mong manh nhất. Văn chương là một sự cho đi. Nhọc nhằn với bao nhiêu trải nghiệm, bao nhiêu đắng đót để viết ra truyện. Rồi chia sẻ với mọi người. Cái hạnh phúc khi được chia sẻ kì diệu lắm. Chả thế mà bao nhiêu người muốn viết. Chả thế mà tôi luôn trong tình trạng bị nhân vật cầm tay dong đi trong cái biển đời đầy ắp những hỉ nộ ái ố. Đi đến mê mệt rồi thấy mình đang lâng lâng ở cõi khác: cõi văn. Ở cõi này, thi thoảng vẫn có những người hỏi nhau, “Đã đọc Tống Ngọc Hân chưa?”. Thật là khó diễn tả cái cảm giác khi nghe người đời gọi tên mình.   T.N.H   VNQD Tin tức khác
  • Văn nghệ Quân đội và những bài thơ "khó in" của tôi

  • Nhà văn tài năng chưa hẳn đã là nhà văn lớn

  • Đoàn Công binh Tân Trào ngày mới

  • Tướng Nguyễn Sơn trên mặt trận văn hoá

  • Tự mình cách biệt

  • Tiểu thuyết ngôn tình Trung Quốc tại Việt Nam dưới góc nhìn văn hoá đại chúng

  • Người anh hùng Điện Biên bên hàng bia Văn Miếu

  • Hai nội dung nổi bật của thơ Việt Nam thời hậu chiến

  • Bác Hồ với các nhà văn Việt Nam và văn học Xô-viết

  • Từ đêm thơ sân khấu cát

Thống kê Bài đọc nhiều nhất
  • Từ nhà trường ra chiến trường
  • Những mùa xuân ở xứ người của Bác
  • Gầm cầu
  • Hàng binh vùng vĩ tuyến
  • Tiếng quê hương trên sóng nước miền Trung
  • Thơ của Nguyễn Việt Chiến
  • Truyện cực ngắn: viết và đọc trong bối cảnh công nghệ số
  • Thơ của Vũ Quần Phương
  • Một năm gồng mình cùng nhân dân vượt thiên tai
  • Công nghiệp quốc phòng Việt Nam, từ cội nguồn lịch sử đến tự hào quốc gia
Ống kính nhà văn Neo vị tết trong lòng người Việt

Neo vị tết trong lòng người Việt

Những chú ngựa cho đi sự sống

Những chú ngựa cho đi sự sống

Điệu vũ giữa mùa đông Hokkaido

Điệu vũ giữa mùa đông Hokkaido

Niềm vui và bản sắc văn hóa Chăm trong lễ hội Ka-te

Niềm vui và bản sắc văn hóa Chăm trong lễ hội Ka-te

Khi tác giả là nguyên mẫu

Khi tác giả là nguyên mẫu

Trong thời gian này tôi cùng trung đội ở trên chốt rất gần địch. Trận địa tôi chỉ cách khu nhà hòa hợp chừng 1 cây số... (NGUYỄN TRỌNG LUÂN)

Những người tôi gặp, những chuyện tôi viết

Những người tôi gặp, những chuyện tôi viết

Tôi từng hình dung viết văn là công việc của sự hư cấu, một hành trình phác dựng thế giới từ trí tưởng tượng, nơi nhà văn tự do tạo hình mọi thứ theo ý mình... (TRẦN THỊ TÚ NGỌC)

Nguyên mẫu của tôi là những người đã phất cao cờ hồng tháng Tám năm 1945

Nguyên mẫu của tôi là những người đã phất cao cờ hồng tháng Tám năm 1945

Là người đi dọc biên giới phía Bắc, tôi có thế mạnh khi hình dung, mở ra không gian của giai đoạn lịch sử đó... (PHẠM VÂN ANH)

Các nguyên mẫu trong "Trăng lên"

Các nguyên mẫu trong "Trăng lên"

Cụ đã kể cho tôi nghe về cuộc đời của mình. Cụ nguyên là một võ sư. Cuộc đời cụ có thể viết thành một thiên tiểu thuyết... (THẾ ĐỨC)

Sách từ Nhà số 4 Sự vô cảm sau dấu chân trinh thám Tiểu thuyết "Phía sau cuộc chiến" Tiểu thuyết "Chỉ tình yêu gửi lại" Trái tim của đảo Đặt mua tạp chí Văn nghệ Quân đội Lịch phát sóng trên kênh
  • Lịch phát sóng thứ 7 ngày 6/4
  • Lịch phát sóng thứ 6 ngày 5/4
TRUYỀN THÔNG & PHÁT TRIỂN Thaco Cửa sổ văn nghệ Tín ngưỡng và tôn giáo An Nam

Tín ngưỡng và tôn giáo An Nam

“Tín ngưỡng và tôn giáo An Nam” của Tiến sĩ Georges Coulet ra đời trong một thời đoạn

Triển lãm Thánh Mã 2026

Triển lãm Thánh Mã 2026

Các tác phẩm đa dạng về chất liệu, kích thước, phong cách, mang đến sự ấn tượng đặc biệt trước thềm xuân Bính Ngọ 2026.

Chiếu phim kỉ niệm những sự kiện trọng đại của đất nước

Chiếu phim kỉ niệm những sự kiện trọng đại của đất nước

Chương trình phim chiếu trong Đợt phim tại Trung tâm Chiếu phim Quốc gia bao gồm các phim truyện: Thanh âm vượt đại dương, Tử chiến trên không, Địa đạo - Mặt trời trong bóng tối

Khúc tráng ca người lính qua nét vẽ Lê Anh Vân

Khúc tráng ca người lính qua nét vẽ Lê Anh Vân

Lê Anh Vân sáng tác ở nhiều đề tài, song khi nhắc đến ông, công chúng không thể không nhớ tới những tác phẩm giàu xúc cảm và mang tinh thần hiện đại về người lính

Sự trở lại của những bậc tài danh

Sự trở lại của những bậc tài danh

Nguyễn Tư Nghiêm tiếp tục kéo dài truyền thống vẽ Kiều khởi từ đầu thế kỉ XX với sự tham gia của nhiều danh họa

Chiêm nghiệm cái đẹp từ những khuôn hình nhỏ

Chiêm nghiệm cái đẹp từ những khuôn hình nhỏ

Triển lãm tranh kích thước nhỏ mang đến một trải nghiệm nghệ thuật rất riêng. Ở đó, mỗi hoạ sĩ tạo nên thế giới của sự tinh tế và độ tỉ mỉ trong từng nét cọ.

Nhiều tác giả trẻ giành giải thưởng tản văn “Đối thoại với núi rừng”

Nhiều tác giả trẻ giành giải thưởng tản văn “Đối thoại với núi rừng”

Ngoài nhà văn Du An là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam còn lại đều là các gương mặt mới, có người còn rất trẻ.

“Ngày tháng này”: biến tấu của kí ức

“Ngày tháng này”: biến tấu của kí ức

Chuyển biến mạnh mẽ nhất của Đặng Tiến trong triển lãm lần này nằm ở chất liệu sơn mài. Mười bức sơn mài trong tổng số hơn bốn mươi tác phẩm

“Kính vạn hoa mở ra thế giới…”

“Kính vạn hoa mở ra thế giới…”

Nhân dịp kỉ niệm 30 năm ra mắt bộ truyện Kính vạn hoa của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh, Nhà xuất bản Kim Đồng tổ chức cuộc thi Viết

Triển lãm “Sắc thu”:  Vẻ đẹp nhân văn trong nhịp sống đương đại

Triển lãm “Sắc thu”: Vẻ đẹp nhân văn trong nhịp sống đương đại

Lấy cảm hứng từ vẻ đẹp tiềm ẩn của quê hương đất nước, từ sức sống hồi sinh sau thiên tai, bão lũ

  • Trang nhất
  • Giới thiệu
  • Dòng chảy
  • Bình luận văn nghệ
  • Văn xuôi
  • Thơ
  • Thế giới
  • VNQĐ kết nối

Tạp chí văn nghệ quân đội điện tử - tổng cục chính trị - QĐND Việt Nam

Tổng biên tập: Nguyễn Bình Phương - Tòa soạn và trị sự: 4 Lý Nam Đế - Hà Nội

Tel: (84 - 024)8454370 Fax: (84 - 024)7333979

Email: [email protected] / [email protected]

Thường trú phía Nam: 161 - 163 Trần Quốc Thảo, P9, Q3, TP.Hồ Chí Minh

Từ khóa » đắng đót Là Gì