TRỌNG SINH CHI TÁI GIÁ MẠT LỘ THƯỢNG TƯỚNG - Hàn Lạc Yên

Edit: Lạc Yên

Tác giả: Lục An Nhất Trảng

Độ dài: 241 chương + 13 Phiên ngoại

Thể loại: Nguyên sang, đam mỹ, trọng sinh, tương lai, sủng ngọt, thú nhân, sinh tử, tinh tế, ABO, giới giải trí, tiền hôn hậu ái, chủ thụ, vả mặt, thanh thủy, 1v1, HE.

Tự ti, u uất, tàn tật, hủy dung công VS ôn nhu, tự ti, mỹ nhân, dụ thụ.

Truyện yêu nhau ngày qua ngày, ăn cơm, uống nước, ôm ấp, hôn hôn, sinh con đẻ cái, dài dòng như cuộc đời một con người, nhẹ nhàng, không não, không có cao trào, lẫn kịch tính, cảm thấy chán có thể quay đi, đừng buông lời làm tổn thương trái tim già nua không chịu nổi kích thích.

Nguồn: wikidich, jjwxc.net

5cd4ad3354b8084fb499e2e2

Văn án:

Kiếp trước, khi nhận được thông báo gen xứng đôi Lăng Sầm cảm thấy thế giới này điên rồi, mình cũng điên theo luôn rồi.

Lăng Sầm là một Omega cực kỳ xinh đẹp, là một diễn viên nổi tiếng, sự nghiệp đang phát triển rực rỡ, là tình nhân trong mộng của vô số fan Alpha ở Liên Bang. Cho nên, ghép đôi với thượng tướng của tinh tế chính là dệt hoa trên gấm. NHƯNG…, với điều kiện cần và đủ, phải là Lục Kiêu thượng tướng của một năm trước. Chắc chắn không phải thượng tướng hiện tại, một người tàn phế cả hai chân, khuôn mặt lại đầy sẹo độc mà ngay cả kỹ thuật chữa bệnh tiên tiến của tinh tế cũng không cách nào chữa trị, một khuôn mặt khủng khiếp đến mức độ chỉ nhìn ảnh chụp cũng khiến cho vô số Omega kinh hoảng, thậm chí đủ khiến cho trẻ con khóc đêm hãi quá mà ngậm miệng. Lăng Sầm vì thế vô cùng bất mãn với cuộc hôn nhân này.

Vì vậy, sau khi kết hôn, vì vẫn được hàng tá người theo đuổi, Lăng Sầm đã lựa chọn đi theo một gã khác. Để rồi cuối cùng khi có binh biến, chính cái người đã hết lòng hết sức theo đuổi hắn lại vứt bỏ hắn một mình chạy trốn. Vậy mà, “trượng phu” trên danh nghĩa của hắn lại cứu hắn, thậm chí vì hắn mà chết.

Sau khi trọng sinh, Lăng Sầm quyết định sẽ cho mình một lựa chọn khác. Tướng mạo thế nào, kỳ thật có gì quan trọng đâu.

— Phân cách tuyến—

Công quân là một nguời tàn phế cả hai chân phải di chuyển bằng xe lăn, nửa khuôn mặt cũng bị hủy dung, hoàn văn cũng không chữa khỏi. Thụ là diễn viên điện ảnh được mệnh danh là mỹ nhân đệ nhất Liên Bang, trước khi xuất giá chính là tình nhân trong mộng của Alpha toàn Liên Bang. Kiếp trước, công vì cứu thụ mà chết, sau khi trọng sinh thụ quyết định toàn tâm toàn ý yêu công. Kết hôn trước yêu sau. Công mỗi ngày đều vô cùng thắc mắc vì sao thụ lại không sợ khuôn mặt khủng khiếp của mình? Vì sao lại chấp nhận lăn giường cùng một kẻ tàn phế? Vì sao lại yêu mình nhiều đến là như vậy?

~

CHÍNH VĂN

Chương 1 – Chương 2 – Chương 3 – Chương 4 – Chương 5 – Chương 6 – Chương 7

Chương 8 – Chương 9 – Chương 10 – Chương 11 – Chương 12 – Chương 13

Chương 14 – Chương 15 – Chương 16 – Chương 17 – Chương 18 – Chương 19

Chương 20 – Chương 21 – Chương 22 – Chương 23 – Chương 24 – Chương 25

Chương 26 – Chương 27 – Chương 28 – Chương 29 – Chương 30 – Chương 31

Chương 32 – Chương 33 – Chương 34 – Chương 35 – Chương 36 – Chương 37

Chương 38 – Chương 39 – Chương 40 – Chương 41 – Chương 42 – Chương 43

Chương 44 – Chương 45 – Chương 46 – Chương 47 – Chương 48 – Chương 49

Chương 50 – Chương 51 – Chương 52 – Chương 53 – Chương 54 – Chương 55

Chương 56 – Chương 57 – Chương 58 – Chương 59 – Chương 60 – Chương 61

Chương 62 – Chương 63 – Chương 64 – Chương 65 – Chương 66 – Chương 67

Chương 68 – Chương 69 – Chương 70 – Chương 71 – Chương 72 – Chương 73

Chương 74 – Chương 75 – Chương 76 – Chương 77 – Chương 78 – Chương 79

Chương 80 – Chương 81 – Chương 82 – Chương 83 – Chương 84 –Chương 85

Chương 86 – Chương 87 – Chương 88 – Chương 89 – Chương 90 – Chương 91

Chương 92 – Chương 93 – Chương 94 – Chương 95 – Chương 96 – Chương 97

Chương 98 – Chương 99

Chương 100 – Chương 101 – Chương 102 – Chương 103 – Chương 104 – Chương 105

Chương 106 – Chương 107 – Chương 108 – Chương 109 – Chương 110 – Chương 111

– Chương 112 – Chương 113

Chương 114 – Chương 115 – Chương 116 – Chương 117 – Chương 118 – Chương 119

Chương 120 – Chương 121 – Chương 122 – Chương 123 – Chương 124 – Chương 125

Chương 126 – Chương 127 – Chương 128 – Chương 129 – Chương 130 – Chương 131

Chương 132 – Chương 133 – Chương 134 – Chương 135 – Chương 136 – Chương 137

Chương 138 – Chương 139 – Chương 140 – Chương 141 – Chương 142 – Chương 143

Chương 144 – Chương 145 – Chương 146 – Chương 147 – Chương 148 – Chương 149

Chương 150 – Chương 151 – Chương 152 – Chương 153 – Chương 154 – Chương 155

Chương 156 – Chương 157 – Chương 158 – Chương 159 – Chương 160 – Chương 161

Chương 162 – Chương 163 – Chương 164 – Chương 165 – Chương 166 – Chương 167

Chương 168 – Chương 169 – Chương 170 – Chương 171 – Chương 172 – Chương 173

Chương 174 – Chương 175 – Chương 176 – Chương 177 – Chương 178 – Chương 179

Chương 180 – Chương 181 – Chương 182 – Chương 183 – Chương 184 –Chương 185

Chương 186 – Chương 187 – Chương 188 – Chương 189 – Chương 190 – Chương 191

Chương 192 – Chương 193 – Chương 194 – Chương 195 – Chương 196 – Chương 197

Chương 198 – Chương 199 – Chương 200 – Chương 201 – Chương 202 – Chương 203

Chương 204 – Chương 205 – Chương 206 – Chương 207 – Chương 208 – Chương 209

Chương 210 – Chương 211 – Chương 212 – Chương 213 – Chương 214 – Chương 215

Chương 216 – Chương 217 – Chương 218 – Chương 219 – Chương 220 – Chương 221

Chương 222- Chương 223 – Chương 224 – Chương 225 – Chương 226 – Chương 227

Chương 228 – Chương 229 – Chương 230 – Chương 231 – Chương 232 – Chương 233

Chương 234 – Chương 235 – Chương 236 – Chương 237 – Chương 238 – Chương 239

Chương 240 – Chương 241

~

PHIÊN NGOẠI

Phiên ngoại 1 – Phiên ngoại 2 – Phiên ngoại 3 – Phiên ngoại 4 – Phiên ngoại 5

Phiên ngoại 6 – Phiên ngoại 7 – Phiên ngoại 8 – Phiên ngoại 9 – Phiên ngoại 10

Phiên ngoại 11 – Phiên ngoại 12 – Phiên ngoại 13

~

Tâm sự mỏng: Xưa giờ chỉ thích đọc cường cường, mà không hiểu sao đọc bộ này lại thích quá thể, cứ như chọt hết vào tất cả manh điểm của mình vậy, dù theo mình đánh giá thì công hông có đặc biệt cường, thụ thì lại cũng càng không. Công thì tàn tật nên tự ti, thụ thì phần vì áy náy, phần do cuộc sống không quá suôn sẻ phía trước mà cũng tự ti. Họ không tự ti với người ngoài vì trong xã hội họ đứng ở vị trí khá cao, họ chỉ tự ti với nhau. Nhưng họ càng tự ti lại càng yêu nhau, luôn cảm thấy mình chưa đủ tốt với đối phương nên càng yêu đối phương nhiều hơn, nhiều hơn và nhiều hơn nữa. Nên cái cách họ ngược tâm nhau làm thấy đau nhè nhẹ, cái cách họ yêu nhau lại làm thấy hạnh phúc nhè nhẹ, cứ nhè nhẹ, nhè nhẹ mà cào rối cả ruột gan. Nhân sinh thường tình, không ai hoàn mỹ, ai mà chả có lúc tự ti, nhưng dù tự ti thì càng hoàn thiện bản thân, càng suy nghĩ cho đối phương. Từng hành động nhỏ để hiểu nhau, để quan tâm nhau, để bảo hộ nhau, ngày qua ngày làm nên một tình yêu vững chãi. Đợi hoài mà không thấy ai edit, đợi cả năm rồi nên thôi đành tự edit. Toàn văn là ngọt ngào, tú ân tú ái, rải đường, nhét cẩu lương, ai muốn giảm cân hoặc chóng ngán thì có thể lướt qua. Tác giả hành văn dài dòng, một chương trung bình khoảng 3000 từ, chương cá biệt thì gần gấp đôi, tác giả mà lag lên thì 1 vạn chữ là chuyện bình thường nên sương sương cả bộ khoảng 90 vạn chữ, chắc tới mùa quýt năm nào đó mới edit xong, mà còn nghe đồn bên Tấn Giang ra thêm 18 chương phiên ngoại nữa nhưng không biết đúng không vì mình chả biết tiếng Trung đâu.. Mình lấy nguồn từ Wikidich và chưa có sự đồng ý của tác giả, edit theo tự hiểu nên không đảm bảo chính xác, chắc chỉ tương tự 50% nên xin đừng mang đi đâu, sai nhiều ngại lắm. À, cũng chưa có xài wordpress nên không rành lắm, hoặc nói là chả biết gì (◕‿◕)(◕‿◕)(◕‿◕)(◕‿◕)(◕‿◕)(◕‿◕) nên mình nghĩ mình sẽ đăng lên cả Wattpad. Nhà mình là Hàn Lạc Yên nhé.

Chia sẻ:

  • X
  • Facebook
Thích Đang tải...

Có liên quan

Từ khóa » Trùng Sinh Chi Thương Lam Wikidich