Trót Yêu (thơ Nguyễn Trung Nghĩa) - VnExpress

  • Mới nhất
  • VnE-GO
  • Thời sự
  • Thế giới
  • Kinh doanh
  • Khoa học công nghệ
  • Góc nhìn
  • Bất động sản
  • Sức khỏe
  • Thể thao
  • Giải trí
  • Pháp luật
  • Giáo dục
  • Đời sống
  • Xe
  • Du lịch
  • Ý kiến
  • Tâm sự
  • Thư giãn
  • Tất cả
  • Trở lại Giải trí
  • Giải trí
  • Sách
  • Làng văn
Thứ hai, 17/6/2002, 17:57 (GMT+7) Trót yêu (thơ Nguyễn Trung Nghĩa)

Trót yêu (thơ Nguyễn Trung Nghĩa)

Trót yêu rồi làm sao mà quên được/ Dù cuộc tình anh mỏng tựa khói sương...

Trót yêu rồi làm sao mà quên được Dù cuộc tình anh mỏng tựa khói sương Cũng có lúc yêu tha thiết khôn lường Nhưng giờ đây đành ra đi thầm lặng.Trót yêu em, yêu chân thành sâu đậm Mong một ngày ta mãi được bên nhau Có ngờ đâu tình đó cũng hoen màu Tàn phai, úa, theo chiều buồn ly biệt.Trót yêu em, yêu thật nhiều tha thiết Mà cuộc đời đôi lúc lại làm ngơ Và chính em cũng đôi lúc hững hờ Nên tình đó đành chết theo mây gió.Trót yêu em, dẫu tình anh bé nhỏ Chưa biết cười đã vội nhuốm đau thương Chưa thấy vui đã chớm thấy giận hờn Chưa hạnh phúc đã có mầm chia cách.Trót yêu em, yêu tâm hồn trong sạch Của tiểu thư của bóng dáng thiên thần Của sao trời vụt sáng giữa không trung Nhưng sao ấy đã bay về nơi khác... Trót yêu em, đến tim này tan nát Cả linh hồn cũng gục chết cô đơn Cả xác thân cũng vật vã điên cuồng Cả lý trí cũng mờ theo năm tháng...Trót yêu em, yêu em nhiều vô hạn Nếu như mình đã thiệt phải cách xa Không còn chi, anh muốn nói thật thà: "Anh buồn lắm, cũng đành thôi chấp nhận!"

Trở lại Giải tríTrở lại Giải trí Copy link thành công × ×

Từ khóa » Trót Yêu Nghĩa Là Gì