|Truyện đã đọc Và Cảm Nhận| | "Trà ốc Tàng Kiều"
Nói chung sở thích của Trà thì…..cái gì cũng đọc, không ngại gì hết, nói cho dễ hiểu thì là ăn tạp :”> nhưng ngặt nỗi ăn tạp thì tạp nhưng để nhai lại thì khó khăn, túm lại già khó tính mà còn ấu trĩ, cho nên mọi cảm nhận trong này đều rất rất chủ quan, cá nhân của bản thân Trà. Trà không quen viết giới thiệu, chủ yếu chỉ có cảm nhận mà thôi, nên nếu có nói gì xúc phạm đến các tác phẩm mà mọi người yêu thích thì xin lượng thứ cho Trà : ) Và mọi đánh giá trong này của Trà HOÀN TOÀN DỰA TRÊN QUAN ĐIỂM CÁ NHÂN Trà, cho nên mọi người đừng theo đó mà nhận định truyện hay hay dở nha, không Trà lại bị tác giả với editor truy lùng xử tử >_<
p/s: và rất rất cám ơn tất cả các tác giả đã viết ra truyện cho mọi người đọc, cũng như các bạn editor đã bỏ thời gian công sức cho Trà mặt dày đọc chùa ♥
-[update liên tục]-
Đam mỹ•…••…••…••…••…••…••…••…••…••…••…••…•
Theo tác giả:
Bạch Vân
- Bàng hoàng đích dã thú
- Bất phối đích luyến nhân
- Mê hoặc đích ngưu lang
- Lưu niên tự thủy
- Tiểu trạch ngư đích sa ngư hòa vương tử
Công tử hoan hỉ
- Báo ân ký
- Bất chính đương quan hệ
- Diễm Quỷ
Đọc Diễm Quỷ, ko ấn tượng với cái tên Diễm Quỷ mà đặt hết tình cảm vào “Tang Mạch” .
Tang Mạch chỉ là một “kẻ yêu” với vẻ ngoài thanh tú chứ không mặn mà sắc sảo nhưng coi thường tình yêu như Diễm Quỷ.
Tang Mạch chỉ là một văn nhược thư sinh bị “đẩy đưa” phải trở thành gian thần hung ác chứ không phải là một Diễm Quỷ nanh thép, dọa người trong mắt nhân gian.
Và Tang Mạch sống chỉ để chờ có một lúc, người y yêu nói với y câu “Mạch thượng hoa khai, khả hoãn hoãn quy hỹ” khi y cất bước ra đi, nhưng chưa bao giờ y có được.
Diễm Quỷ đến cuối cùng vẫn là có được tình yêu của Không Hoa, vậy còn Tang Mạch, tình yêu của Sở Tắc Quân là thứ y dù chỉ là nhìn thấy thôi cũng không có khả năng chứ đừng nói là sở hữu!
Người đời nghĩ Diễm Quỷ tự do tự tại, bất cần nhân thế nhưng nào biết rằng, Tang Mạch ở “sâu” trong lòng Diễm Quỷ luôn lo lắng, hoang mang, luôn kiếm tìm trong tuyệt vọng!
Đọc Diễm Quỷ là để cảm nhận được cái gọi là tình người, là thế thái!
Đọc Diễm Quỷ là hiểu thêm về sự hy sinh, được mất trong tình yêu. “Yêu mà không có được” là đau khổ nhường nào?
Và đọc Diễm Quỷ là để thương cho một Tang Mạch yếu đuối, yêu sâu!
Không biết đã đọc bản onl bao nhiêu lần, cũng ko nhớ đã đọc bản xuất bản bao nhiêu bận, lại càng ko nhớ đã nghe kịch truyền thanh đến nằm lòng từ lúc nào…Những môi lần đọc lại là một hồi trống cảm xúc khác nhau.
Còn nhớ rất rõ, lần đầu đọc, trong lòng đau lắm, đau đến không thể diễn tả được, chỉ vì “yêu mà ko có được”, có lẽ quá giống với bản thân rồi. Lần thứ hai đọc, lại khác lắm, có chút j đó nhẹ tênh, gần như hụt hẫng, vì hình như càng thấu hiểu được nỗi lòng của Diễm Quỷ hơn, y dùng 300 năm để hiểu, để giác ngộ, giác ngộ thứ kiềm nén cố chấp trong lòng y về con người đó, từ lúc bắt đầu mãi đến khi kết thúc, y có lẽ chưa bao giờ có được thứ j dù là nhỏ nhất. Vậy thì thôi, buông lơi cho nhẹ nỗi lòng. Lần thứ ba, rồi lần thứ tư, rồi những lần tiếp theo nữa…đọc để thương Tang Mạch, để xót Diễm Quỷ, rồi là xót cho Sở Tắc Quân, và rồi là đến Không Hoa. Có những lúc đọc, lại tự đặt câu hỏi “Liệu Tắc HÂn có từng yêu Tắc Quân?” và “liệu con người đó có hiểu cho cái “đau” của Tang Mạch”??
Có quá nhiều cung bạc cảm xúc và những câu hỏi nối đuôi nhau mãi không bao giờ có được giải đáp, có lẽ CTHH cố tình khiến cho cau chuyện này có lởn vởn như thế, vật vờ như thế, như tình yêu và bóng ma chập chờn của Diễm Quỷ vậy… —————- p/s: DQ là truyện duy nhất của CTHH để lại ấn tượng trong lòng mình, những câu chuyện khác ko hiểu sao cứ thấy nhàn nhạt….
Đánh giá tổng thể: cốt truyện 5/5♥, thụ 6/5♥, công 5/5♥, nhân vật phụ 5/5♥
- Hoàn Khố
- Này những phong hoa tuyết nguyệt
- Tư phàm
Dịch nhân bắc
- Biên thành phiến mã
- Đả bất tử đích chương lang
- Đổ cục
- Hảo nhân nan vi
- Hồn đồn than
- Huề thủ hi thủ
- Mã phu
Nói MP là ngược kinh điển thì hoàn toàn không chính xác, nó không bi thảm uất ức như Yêu straight, Hiệu ứng bươm bướm (tính về hiện đại) hoặc không kịch liệt như Diện Cụ (cùng tác giả) hoặc giả như Nam Phi hoặc chủ…(tính về cổ trang) nhưng nó lại được xếp vào hàng ngược kinh điển.
Nhắc rõ là nội dung MP không hề đáng giá cũng không có cái gì gọi là đặc biệt, đem so sánh với hàng hà sa số tác phẩm kinh điển của Dịch tỷ thì nó chỉ…bình thường.
Cái hay của MP là ở cách xây dựng nhân vật và chăm chút cho chi tiết nhỏ (Dịch tỷ viết những chỗ này rất hay). Nhân vật MP cũng lại là một sửu thụ như tất cả những nv thụ khác của Dịch tỷ nhưng mà y không phải khôn ngoan như Trương Bình, tuy cũng nghèo nhưng xung quanh y không phải là lớp vỏ hào nhoáng của cung đình cùng với âm mưu sâu độc của hoàng gia. Y chỉ là một tên phó nô bình thường của một nhà giàu tầm tầm bậc trung. Y đơn giản lắm, đơn giản đến mờ nhạt. Nhưng y yêu con người kia, không hẳn vì lý do gì vĩ đại hay đặc biệt lắm, chỉ như “thuận theo tự nhiên nước chảy thành sông” mà thôi. Y không có gì để cho người kia ngoài trừ số của cải ít ỏi và tình cảm của mình.
Đến lúc bị phản bội….có lẽ cũng là đau, nhưng y chưa từng oán người kia, chưa từng hận bản thân, chưa từng trách số phận, y sòng phẳng đánh đổi. Y cho người ta cái gì thì y đòi lại cái đó, không cần trả lãi, không cần bù thêm. Ngay cả mạng cũng không tiếc mà cho thì hà tất gì phải đòi hỏi nữa.
Tra công thường đi với thánh mẫu thụ, gần như là định lý. LK là tra công điển hình nhưng MP lại không phải là thánh mẫu, y không khoan dung, y không độ lượng, y lại càng không xinh đẹp, ngoan ngoãn, thiện lương. HE của truyện hoàn toàn hợp lý đến độ phi lý *cười* nhưng đó là cái HE khiến mọi người thở phào, thở phào về độ “cảm thương” của nó (không tính đến PN hường phắn quá mức nha ==) MP dùng cái gì để cướp lại con người và cả tình yêu của LK, y dùng mạng mình và sự thấu hiểu người kia để cược…đơn giản vì tình yêu của y đã dùng hết rồi mà con người kia vẫn không quay đầu nhìn y dù chỉ một lần. Cho bọn tra công chọn giữa tình yêu và quyền lực (hoặc nhiều thứ khác), bọn hắn nhất định chọn vế sau, nhưng nếu là quyền lực và mạng sống…*cười* con người mà, ai chẳng tham sống. MP cùng đường rồi, MP hết cách rồi, MP yêu đến điên cuồng rồi, nên MP liều hết tính mạng. Tuy nhiên y không gào thét phô trương, không cố tình để lộ sơ hở hoặc lợi dụng bất kỳ ai, y làm, một cách lén lút, rồi cũng rút lui một cách lén lút. Y muốn để người kia ghét bỏ hết những thứ xung quanh mình, những thứ cướp người kia khỏi vòng tay MP. Những mưu kế sau đó của MP không cần nhắc đến.
Có lẽ, thương MP 1 nhưng phục MP đến 100, 1000. Mỗi bước đi của y đều tính toán kỹ càng, y dự liệu trước tất cả, vì y…hiểu người kia. Có lẽ đây là tiền cược duy nhất của y chăng, không rõ được 🙂
Nhiều người ức chế vì sao MP cứ đâm đầu vào người kia, đến cuối cùng lại chấp nhận tha thứ, thật ra bao nhiêu tra công vs thánh mẫu khác cũng HE một cách vô lý đấy thôi *nhún vai*. Đối với cái nhìn chủ quan của Trà, ở kết, MP tha thứ cho LK không hẳn vì tình yêu (nhưng chắc chắn là có vì tình yêu) mà giống một kiểu ‘hưởng thụ’ hơn, ha ha, hưởng thụ thành quả mà mình đạt được, hưởng thụ kết quả mà mình mong muốn, mà nếu nhớ không lầm thì MP có đồng ý tha thứ đâu :)), y chỉ ‘chấp nhận’ thế thôi. Vì cái y thật sự muốn, đến cuối cùng có lẽ đã chẳng phải là tình yêu của LK nữa rồi, mà y muốn con người kia không cách nào rời bỏ được y, sẽ quay về như lúc nhỏ, với người kia, y là trời, y là đất, là tất cả những gì người kia có. Không có y, người kia căn bản không làm được bất cứ điều gì!
Còn nói về anh tra công thì…chắc đó giờ chưa bạn nào vượt được mốc của Yến Tử Kiệt trong lòng Trà nên thấy anh này cũng ‘tra’ thường thường =)) Ít nhất anh còn rất nhân đạo, chưa một lần nào thật sự muốn lấy mạng MP, hành hạ sơ sơ không hà :”> Nhưng tác giả khắc họa điểm khiến người ta ghét của hắn là ở chỗ hắn dùng những ‘chiêu’ MP dạy hắn (để đối phó người khác, để tự vệ) trên chính người MP và những lần bày mưu tính kế, lợi dụng MP lại không hề lén lút, quang minh chính đại mà lừa, đường đường chính chính mà lợi dụng…vì hắn biết người kia cam tâm tình nguyện. Hắn biết người kia hiểu hắn cũng biết cách khiến người kia triệt để bỏ cuộc, chỉ là… cái sự cưu mang thuở bé, yêu thương thời niên thiếu, hy sinh lúc thành danh của người kia đã khắc quá sâu vào lòng hắn mà hắn không phát hiện và hắn không hiểu người kia như hắn nghĩ.
Người này làm Trà liên tưởng đến con diều. Diều có gió thì diều sẽ bay, gió càng mạnh nó càng hung hăng, căng dây, giật hướng, vặt chiều…khiến người chơi diều khó chịu. Nhưng cuối cùng, hết gió, người thu dây, nó lại trở về một mảnh vải, vài đoạn tre vô dụng. Có thể thuận gió mà bứt đứt dây, rồi thì sao, bay cao, cao đến mấy cũng chỉ có hai kết cục: vướng vào nhánh cây không lối thoát hoặc rơi vèo xuống bờ ao, bãi bùn nào đó mà thôi. Là diều thì chỉ nên ngoan ngoãn cho người ta thả! (Trà đột nhiên nghĩ, có khi nào MP cũng nghĩ như Trà không ta =)))~)
Không hiểu sao nhưng Trà nghĩ tác giả muốn nói quan hệ của 2 người này kiểu như mấy câu ba má mình ưa nói với mình á “tao ăn muối còn nhiều hơn mày ăn cơm” =))) suy cho cùng anh công vẫn là do một tay anh thụ dạy ra ^^
Lại nói về những tình tiết nhỏ của truyện, có 2 tình tiết khiến Trà nhớ nhất, cũng là 2 phân đoạn khiến Trà bật khóc (thực ra mấy đoạn khác đau mấy cũng chẳng khóc được ==, đó giờ đọc truyện toàn khóc mấy chỗ không đâu ==)
- Một vạn một ngàn sáu trăm hai bạc trắng. Tình yêu và lòng tin cả đời của MP dường như chỉ được bấy nhiêu thôi. Y đánh đồng những tháng ngày hạnh phúc thật sự trong dĩ vãng và giả dối của hiện tại giữa mình và LK chỉ như ký ức, chỉ giống kỹ nữ bán hoa, vậy thì…cho y chút tiền dưỡng già đi vậy. Y già rồi, mệt mỏi rồi, cần phải nghỉ ngơi thôi. Lúc y tính toán kỹ lưỡng từng lượng bạc này, cảm xúc trong y là gì, tác giả không nhắc đến. Có lẽ là đau, có lẽ là hận….nhưng Trà nghĩ, nó là hụt hẫng và lơ đễnh thì đúng hơn. Còn gì để hận, còn gì để đau, có lẽ chỉ là MP muốn nói gì đó – những lời cuối cùng với người mình yêu, nói lời tạm biệt với tình yêu của mình.
- Khi LK ra đi, y tặng người kia hai thứ. Người kia không có quên, cũng không hề vứt bỏ, có lẽ y hạnh phúc vì điều cỏn con này. Tác giả dùng cách chơi chữ quá xuất sắc cho một cái tên “Vọng Phu”! Nhưng thật ra nào có vọng, nào có ký, nào có tương… “Vong Phu”. Vong phu! Vong phu! (câu này làm Trà nhớ đến một câu rất kinh điển – đối với Trà – ‘Ta hận vì mình…đến quá sớm!’) Lúc nghe được những lời này, có lẽ MP đã chết lặng, nhưng y cố níu kéo, cố giữ cho mình một sợi rơm cứu mạng, vì y … thật sự bơ vơ rồi. Đến cuối cùng thì sao, mảnh ngọc kia người ta coi như rác rưởi mà vứt đi, “Vong Phu” kia người ta vô tình giết chết. Đọc đến đoạn đó, nước mắt chựt rơi lúc nào không rõ. Một từ thôi, “thê lương”. MP ôm lấy cái đầu đầy máu tươi kia vào lòng mà khóc, y khóc như đứa trẻ, khóc như đã hóa điên…triệt để rồi, triệt để biến mất hết rồi. Những thứ ‘thuộc về’ y và người kia.
Đọc Mã Phu chính là đọc Mã Phu, Mã Phu hay không vì bất cứ thứ gì khác mà nó hay vì chính Mã Phu!
Đánh giá tổng thể: cốt truyện 4,5/5♥, thụ 6/5♥, công 4/5♥, nhân vật phụ 3/5♥
- Sửu hoàng
Đại phong quát quá
- Đào hoa trái
- Thần tiên thú
- Uyên ương phổ
Điệp chi linh
- Cho tôi một bát cháo
- Tình yêu của đau dạ dày
Đoạn tàn tình
- Bồi thẩm thừa tướng
- Ngụ phi
- Thành dục tuyết chủ
Hắc bạch kiếm yêu
- Ác mã ác nhân kỵ
- Mạch thượng hoa khai
- Nhất dạ tình thụy đáo tân lão bản
Hắc sắc cấm dược
- Phong vô nhai
- Ô hắc
Hương quả phẩm hồ
- Dục thần chi quả biệt sách
- Ngự tiền thị vệ của trẫm
Lam Lâm
- Ảo giác
- Hàng không bán
- Huynh hữu đệ cung
- Không thể không yêu
- Lam đích báo ân
- Nghịch phong nhi hanh
- Phi hữu
- Phiến tử hòa ngã
- Quân tử chi giao
Lúc Nhậm Ninh Viễn khắc dòng chữ “Đây là một cuộc sống rất dài, rất hạnh phúc.” lên bia mộ của Khúc Đồng Thu không biết anh đã mang tâm trạng gì nhưng chắc rằng đây là tâm nguyện lớn nhất đời anh, tậm nguyện mong cho người kia được sống một cuộc đời thảnh thảnh thơi thơi, an nhàn không bận tâm gì cả. Có lẽ, trong mắt người khác anh là một kẻ lạnh lùng, ngụy quân tử, đạo đức giả…thì đã sao, vốn dĩ anh cũng tự nhận mình chả phải kẻ tốt đẹp gì. Khái niệm tốt xấu của con người là hữu hạn, cứ cho là anh không có chút từ bi với bất cứ người nào mà đánh giá anh là kẻ xấu xa nhất đi, nhưng anh vẫn trên cả mức tốt với Khúc Đồng Thu và Khúc Kha, tốt đến không cần đáp trả, chỉ cần người kia sống hạnh phúc là được rồi. Lại có người nói, anh làm vậy là để chuộc tội, để tâm hồn thanh thản, ừ thì. Nhưng anh đã làm tội gì mà phải chuộc, đêm định mệnh của 14 năm trước đó là anh chủ động sao, không hề! chuyện Dương Diệu anh lường trước được sao, không hề! Và anh, đã từng bao giờ tự cho mình là thần chưa, chưa hề! Đóng vai một vị thần khiến anh mệt mỏi hơn bất kì ai, một vị thần không chút tì vết, không chút sứt sẹo của Khúc Đồng Thu hơn 10 năm, vỏ bọc đó anh gánh vác nổi sao, suy cho cùng anh cũng chỉ là một con người!
Tuy đến phiên ngoại sau này, Lâm tỷ đã lý giải mối oán hận của Khúc Đồng Thu với anh là vì quá để ý anh, quá ỷ lại vào anh, quá coi trọng anh mà dồn hết sức lực để căm ghét con người này. Nhưng sao vẫn thấy bất công quá, trong 35 năm cuộc đời anh, có đến 15 năm anh sống vì con người kia, ôm mọi nỗi nhọc nhằn vì con người kia, gánh trên vai bao nhiêu dối trá vì con người kia, “Thật sự thương yêu một người mới phải lo lắng, hao tổn tâm tư lừa người đó, mới phải cẩn thận lừa gạt cả đời, để người đó mãi vẫn vô cùng vui vẻ.” “Nói dối không nhất định là xấu xa, nói thật không nhất định là tốt đẹp.”, anh chính là thế đó, vì để người kia vui vẻ anh đã soạn hết lời nói dối này đến lời nói dối khác, để che đậy quá khứ mà người kia không muốn nhắc đến, để che đậy vẻ mặt ác quỷ của vị thần mà người kia sùng bái… 15 năm, anh vẫn quan tâm chăm sóc người kia như vậy, chỉ làm theo “lẽ” thường mà chưa từng chất vấn bản thân tại sao phải như vậy? Thậm chí cả một tiếng “yêu” anh cũng không dám nói, nắm được người kia trong tay anh cũng không dám đòi hỏi gì, chỉ sợ người kia lại biến mất, lại tổn thương….bởi vì anh nghĩ, Nhậm Ninh Viễn anh đã nợ Khúc Đồng Thu quá nhiều!?! ———————————— Túm lại một câu, đọc QTCG cực kì thương cho “chú Nhậm” 😥 và có một chút gì đó hơi hựn hựn Khúc Đồng Thu -_-
Đánh giá tổng thể: cốt truyện 5/5♥, thụ 4/5♥, công 6/5♥, nhân vật phụ 4/5♥
- Song trình
- Sự cố ngoài ý muốn
- Thập nhất lâu
- Trì ái
- Yêu hận đơn giản
- Vô xứ khả tầm
Lăng báo tư
- Ái thần ái tác quái hệ liệt
- Đan hành bổn hệ liệt
- Miêu cương hệ liệt
Lâm Tử Tự
Đây là tác giả Trà thần tượng cho nên Trà sẽ không viết cảm nhận cho bất kỳ truyện nào của chị ấy cả, đơn giản vì với Trà vài chữ, vài câu không thể diễn tả hết cảm xúc của Trà với truyện của chị ấy ^^ Tất cả các hạng mục đều 10/5♥
- Ngã ái Trữ Tĩnh lộ hệ liệt
♥Trạm xe buýt lãng mạn
•[PN]Viêm hạ ký sự
•[PN]Phổ thông bằng hữu
♥ Thái dương của ngày mai
♥ Đèn đường trên phố
♥ Chuyên chúc đích xưng hô
♥ Nắm chặt tay em
♥ Phong cảnh ngoài cửa sổ
♥ Kiếp này chỉ vì em
♥ Hắn là kẻ nhát gan
♥ Khả tằng ký đắc áo
♥ Anh thảo trong gió
♥ Kiếm tìm một ngôi sao?
♥ Anh là hạnh phúc của em chăng?
♥Ái thượng nhất chích miêu
♥ Bạc hà hiệp tấu khúc
♥Tập hợp PN
♥ Đặc điển
- Đô thị lưu hành hệ liệt:
♥Giữa bầu trời và em
♥ Ngu nhân mã đầu
- Linh huyễn quốc hệ liệt:
♥Đặc biệt đích nhĩ
♥Tâm trung đích ca
- Thiên xứng cố sự
- Vô sở chúc hệ liệt:
♥Chúng lý tầm tha
♥Thư sinh và hồ ly
- Vũ Trung khúc
Lê hoa yên vũ
- Chỉ trăng xuân vẫn đa tình
- Nam nô
- Thái giám
- Thập nhị yêu tinh hệ liệt
Mạt hồi
- Cấm cung
Đối với riêng bản thân Trà, đây là truyện mà Trà yêu thích nhất, hơn cả những tác phẩm kinh điển đã từng đọc (Phượng Vu hay Loạn thế chẳng hạn). Không hiểu sao, nhưng Trà cực kì thích cái không khí truyện này.
Mỹ công niên hạ hoàng đế ft bình phạm niên thượng thị vệ thụ, một cốt truyện không có gì đặc sắc trong hàng hà sa số đam mỹ khác. Ấy thế nhưng Thiệu Diệp Hoa lại là một “bé” công cực kỳ, cực kỳ thực tế, không hoa lệ bá đạo như hàng tá anh hoàng đế vương gia khác, yêu bạn thụ là treo lên đầu, trưng ra cho cả thiên hạ biết “bổn vương/trẫm chỉ có người này”, anh yêu người đó cho nên muốn đem lại cho người đó những gì yên bình nhất, giấu người đó đi khỏi tầm nhìn của thế tục, trước mặt mọi người, người đó với anh chỉ là một thị vệ gác cổng bình thường, bị ức hiếp, anh cũng không nghênh ngang trừng phạt kẻ ác, không lộ mặt để mà che chở người đó. Cái anh làm là tìm cách trị tội kẻ kia cho thật thỏa đáng, ngang nhiên mà trị, trị bằng quốc tội, bằng sự lạnh lùng cơ trí của anh, vì ngoài một người nam nhân, anh còn là một hoàng đế, hoàng đế khổ công bước lên xác chết của cơ số người mà ngồi lên hoàng vị. Chỉ một chi tiết nhỏ đến không thể nhỏ hơn của anh là bịt mắt người kia mỗi lần đưa đến thị tẩm, anh nói cung đình nhơ nhớm bẩn thỉu lắm không đáng để ánh mắt trong sáng thuần khiết kia nhìn thấy, một chi tiết nhỏ này thôi cũng đủ khiến Trà cảm động đến rơi nước mắt. Người xung quanh anh không hiểu nổi cách làm của anh, Trịnh Dung Trinh khinh bỉ anh, Người đó lại không nghĩ là anh yêu mình. Vậy thì có sao, miễn anh bảo vệ được người mình yêu là đủ. Và tất cả tình cảm ấy của anh, chỉ một câu nói của Thái hoàng thái hậu cũng đủ hiểu “Thiên hạ có bình an hay không đều phụ thuộc vào một người”, vì anh đã bảo vệ đến thế, lẳng lặng thu liễm đến thế nhưng chỉ cần ai đụng đến người đó thì Thiệu Diệp Hoa anh sẵn sàng gặp thần giết thần, gặp phật giết phật.
Và bạn thụ Tống Bình An là bạn thụ Trà thươngggggggg nhất trong cả thời gian đọc đam mỹ của mình. Một bạn thụ khờ gì mà khờ đến thương, có đôi lúc đọc mà Trà nghĩ không biết bạn có yêu anh Hoa không hay chỉ là phục tùng vậy thôi, đọc mấy lần cũng không dám xác định tình cảm của bạn, nhưng đến cuối thì Trà cũng bỏ qua cái khúc mắc này, không sao hết, cứ thế mà bên nhau cả đời là được. Bạn thụ hiền đến đáng yêu chết được, lúc mắc cười nhất là đoạn hỏi bạn thích ăn gì, bạn chỉ trả lời “cơm” khiến anh Hoa hắc tuyến đầy đầu =)) Bình An không mưu mô như Mã Phu, càng không tài trí như Phượng Minh Khuynh Vũ, cũng không biết tính kế như Trương Bình, không ôn hòa hiểu chuyện như Lâm Thanh Vân, cũng không sắc nước hương trời như hằng hà sa số thụ khác, mà chỉ là anh lính gác cổng thành, thô kệch, ngốc nghếch, không hiểu nhân tình ấm lạnh. Tuy nhiên, dù có hơi trì độn nhưng bạn vẫn ý thức được mình là người mà anh Hoa cưng bằng trọn con tim, là người có ảnh hưởng đến anh Hoa nhiều lắm, nhưng bạn vẫn kiên trì mà lùi một bước, đứng sau anh Hoa, không dám đứng ngang hàng, trong mắt bạn quân-thần là quân-thần, anh Hoa mãi là bậc cửu ngũ chí tôn, còn bạn chỉ là một thị vệ nho nhỏ, đức gì tài gì mà sánh vai cùng anh, nhưng chỉ cần anh Hoa cần, bất cứ lúc nào bạn cũng bên cạnh. Một đoạn trong truyện mà Trà thích nhất đó là đoạn 2 bé trốn đi xem hoa đăng (thiệt ra là tại anh Hoa thôi =))~), hai người đứng trên triền núi nhìn về phía xa, lúc đó là lúc mà Trà nghĩ Bình An đã xác định được mình muốn gì, mình phải làm gì và cũng hiểu thật ra anh Hoa muốn điều gì. Không khí ấm áp đó cứ lẩn quẩn mãi, thậm chí khi đọc Trà còn có ảo giác được nhìn tận mắt khung cảnh 2 người đó, từng làn gió mát thoang thoảng thổi qua (drama quá rồi =)))~)
Đọc sơ chắc tưởng thanh thủy văn, nhưng thiệt ra má Hồi chơi H ghê lắm =))))))))) mới đầu đọc còn tưởng H văn :v nhưng mà H rất hay, đưa vào nhiều văn cảnh rất hợp thời, khiến mạch truyện vững hơn và tâm trạng nhân vật cũng khắc họa được rõ nét hơn. Tóm lại muốn đọc truyện này mà định bỏ không đọc H thì tốt nhất đừng đọc luôn 😥 Trà khuyên rất chân thành.
Ngoài ra mấy yếu tố hài hước cũng không thiếu đâu, đọc mà có khi ôm bụng ra cười điên lắm =)), nhưng có đoạn cũng khóc hơi thảm (này chắc tại Trà cải lương :”>)
Tóm lại, ai thích thể loại ấm áp, đọc được H, thích bình bình không mặn không nhạt, chịu được shock tinh thần thì nên đọc truyện này.
Đánh giá riêng của Trà thì nội dung 5/5♥, công 6/5♥, thụ 5/5♥ =))), nhân vật phụ 4/5♥
- Quỷ thê
- Nhất cá thế kỷ đích ôn nhu
Mộc vũ linh âm
- Đạp tuyết tầm mai
Mê Dương
- Cấm kị hệ liệt:
♥Huých tường
♥Lễ vật của tù trưởng
♥Nghịch ái
- Hắc bang bất luân hệ liệt:
♥Cửu tình như hỏa
♥Điềm mật anh túc
♥Phong ái
- Lang ái hệ liệt:
♥Đầu lang tống báo
♥Lang ái tự hỏa
♥Lang hậu truyền kỳ
♥Tiêu lang tướng quân
- Ngã bỉ nhĩ đại hệ liệt:
♥Bí mật của phụ vương
♥Muốn ngủ liền ngủ
♥Muốn trộm liền trộm
♥Muốn thượng liền thượng
- Tống thượng môn hệ liệt:
♥Khoái nhạc trạch cấp
♥Thủy tiết bất thông
- Thánh thú thần quốc hệ liệt:
♥Ái đíchbáo báo
♥Hồ ly hồ đồ
♥Xà ngã kỵ thủy
♥Thú tính đại phát chi thần hồn điên đảo
- Thương nghiệp chí hệ liệt:
♥Kích ái tiểu thần phụ
♥Nọa nhược đích khoái hoạt
♥Sủng nị vô tội
- Thượng nhạc hữu thượng cao trung hệ liệt:
♥Cực lạc tiên sư
♥Vận động khố hạ bí mật
- Vương triều Chacrot hệ liệt:
♥Lãng đãng tiểu mã câu
♥Nhật bất thăng quốc vương
Neleta
- Hồng phúc dao
Phiền Lạc
- Ngự y kiến tập
- Tỏa tình
Phong Lộng
- Ca ca cấp đệ đệ tín
- Chủ tử
- Ngoạn vật thế gia
- Nô tài
- Phàm nhân ca
- Phượng vu cửu thiên
- Thái tử
- Tịnh phi dương quang
Tự từ
- Lãng đãng giang hồ
- Một năm kia
Thập thế
- Cầu duyến
- Đoạn tình kết
- Tỏa tình khiên
- Vương phi của ta là nam nhân
Thụy giả
- Ách ba
- Quân túy trần hương
Thứ Hồng
- Bình đạm như thủy
- Đại mễ tiểu mạch
Triệt dạ lưu hương
- Diệp gia
- Dục hải
- Vũ lâm
Vạn diệt chi thương
- Dục mãn hạnh lâm
•…••…••…••…••…••…••…••…••…••…••…•
Theo thể loại
Cổ Trang
- Áp trại phu nhân
- Bá đạo vương gia điêu ngoa công tử
- Bại nhứ tàng kim ngọc
- Băng sơn vương gia đích ái nhân
- Bỉ ngạn lâm uyên
- Cát tường như ý
- Cầu hoàng
- Cống phẩm
- Công tử nhà giàu lấy kiều lang
- Châu thai ám kết
- Chất tử điện hạ
- Chỉ là lúc đó lòng ngẩn ngơ
- Chiêu tuyết
Đây có lẽ là một câu truyện hay, nhưng với Trà nó sẽ được 6/5♥ nếu chỉ có quyển 1, thêm quyển 2 nó còn 4/5♥, đến quyển 3 nó lại chỉ còn 3.5/5♥ mà thôi. Nói vậy có lẽ hơi cực đoan nhưng với Trà thì chính là như vậy.
Đọc Chiêu Tuyết có cảm giác rất tương tự khi đọc Thập nhất lâu của chị Lâm: Trà thích nam thứ hơn nam chính : ) Có lẽ là cái cách mà họ yêu rất tiêu cực nhưng Trà thích vì như những gì Dương Hà trong TNL nói “Tất cả hạnh phúc của ta, là một thứ có tên là Ninh Hạo” mà đối với Lí Ninh Hạo thì “Dương Hà, ngươi có thiệt nhiều thứ….thiếu ta chắc cũng không có vấn đề gì.”
Cốt truyện ban đầu khai mở rất dễ hiểu, rất dễ nhận định ai sẽ thuộc về ai, Vương Tông Viêm nhìn như chỉ là người qua đường giáp, ấy vậy mà….mọi thứ đều thay đổi. Người kia tiếp cận y vì âm mưu, vì trả thù nhưng chính vì hận ý đó lại khiến cho cái diễn của người kia như thật như giả và y lại bị động lòng trước cái u buồn thoáng qua, ánh mắt mờ mịt, những giọt nước mắt lã chã đó. Y nói “Đừng khóc Thanh Thư, ta không muốn nhìn ngươi rơi lệ, coi như là vì ta”, y nói “Thôi, ngươi tin cũng tốt, không tin cũng được, chờ khi chúng ta bên nhau đến đầu bạc, sắp chết, khi đó ngươi không tin cũng phải tin.”, y nói “Thanh Thư, đừng náo loạn. Từ nay về sau ta thật sự sẽ không để ngươi có nửa phần ủy khuất…”. Tất cả tin tưởng, tất cả cõi lòng, hoài bão ước vọng và cả tình yêu, y đều trao cho người kia không một chút quyến luyến, đổi lại chỉ là một lời cáo trạng diệt môn! Tác giả (vô tình hoặc cố ý) không miêu tả kỹ tâm trạng của Tần Tố khi chuyển giác yêu Vương Tông Viêm, có lẽ vì ngay cả Tần Tố cũng không hiểu mình đã yêu Vương Tông Viêm khi nào, yêu ở điều gì từ y, trạng thái hoang mang trống rỗng đó rất rõ ràng. Và cảm xúc duy nhất trong lòng hắn là, cảm thấy có lỗi với Vương Tông Viêm vì……mọi thứ hắn làm được không phải vì hắn thông minh mà là vì hắn ỷ vào y yêu hắn.
Nếu truyện kết thúc ở quyển 1, Trà không ngần ngại mà nói Chiêu Tuyết có thể sánh ngang cùng Nam phi hoặc chủ. Cảm giác nghèn nghẹn u uất không thể diễn tả được, muốn khóc mà không thể khóc, muốn hận mà không thể hận, tiếc nuối lại không biết phải tiếc cái gì…Vì cái vướng vấp còn lại của quyển 1 chỉ là ánh mắt ngỡ ngàng của Vương Tông Viêm.
Quyển 2 chính là đem lại cho Trà cảm giác hụt hẫng, khiến câu chuyện trở về ngang tầm với Chỉ là lúc đó lòng ngẩn ngơ. Một sự gượng ép rất mơ hồ khi cho Tần Tố yêu Lý Ký! Hai người, ngay từ đầu chỉ là không khí tri kỷ quanh quẩn, một chút đượm buồn, một chút thấu hiểu, ấy nhưng có cái gì để gọi là yêu? Hẳn là Lý Ký yêu Tân Tố, ok, nhưng Tần Tố yêu Lý Ký là không thể nào! Hắn từng nói hắn luôn như vậy “nhớ một người, yêu một người”. Đúng, khi ở bên Vương Tông Viêm, hắn yêu y nhưng nhớ Lý Ký, vì Lý Ký cho hắn cảm giác mình được sống thật với bản thân với cảm xúc chứ không phải diễn tuồng giả dối, cảm giác hối lỗi ăn sâu như ở bên Vương Tông Viêm. Nhưng khi ở bên Lý Ký, hắn nhớ Vương Tông Viêm cũng hoàn toàn đúng, vậy sao….yêu Lý Ký ở chỗ nào không thấy? Quá hẫng! Toàn bộ quyển 2 chỉ ăn điểm được đoạn Tần Tố gặp lại Vương Tông Viêm ở thiên lao trở về sau (Trà không muốn nhắc đến nguyên nhân hậu quả vì có liên quan đến LK) Thu hậu trảm quyết, hắn mặt đồ tang đến tiễn y, hát một khúc “Ngũ hành âm dương ca” tiễn y một đoạn đường. Hình như Trà nhớ mình đã khóc, rốt cuộc vì khóc được nên hạ điểm cho truyện này =))) Hạt sạn duy nhất của quyển này (về Tần Tố và Vương Tông Viêm) chính là ở thiên lao, Vương Tông Viêm đã gọi Tần Tố là Tố Nhi. PHẢI GỌI LÀ THANH THƯ!! Tần Tố đã nói, Thanh Thư chính là hận ý của hắn, là nhơ nhuốc của hắn, đúng vậy, cho nên đến phút cuối cùng đáng lẽ Vương Tông Viêm phải gọi hắn một tiếng Thanh Thư, Thanh Thư bây giờ chính là tội lỗi của hắn, là món nợ phải gánh cả đời của hắn với Vương Tông Viêm, nhưng tác giả đã không làm vậy, tiếc!
Quyển 3 là hụt hẫng tăng lên cao độ, nội dung gần giống, mạch truyện hao hao nhưng nó khiến Trà phải thốt lên “Còn lâu mới bằng được Nam Phi hoặc chủ”. Tần Tố vì cái gì mà dám còn sống trên cõi đời, vì hắn đã chết một lần rồi sao? Đủ sao? Đủ với tình yêu của Vương Tông Viêm, đủ với uất hận của Vương Tông Viêm, đủ với oan khuất của Vương Tông Viêm, đủ với mấy trăm sinh mạng Vương gia sao? Đủ sao? Còn Lý Ký, lấy cái gì mà dám nói yêu Tần Tố, gã theo lời Vương Tông Viêm nói, chỉ là một tên ngụy quân tử không hơn không kém. Đừng lấy cái cớ mình là quân chủ một nước để vịn vào, quân chủ một nước lại phải nương nhờ gấu quần một nam nhân sao, phải tự tay dâng người mình “yêu” cho kẻ thù sao, bất tài vô dụng! Quân chủ, yêu một người, yêu thiên hạ, vì đại nghiệp thì phải như một Kha Phượng Viêm! vì bảo vệ người yêu, vì bảo vệ ngôi vị, vì bảo vệ con dân mà nhẫn tâm uống cổ độc quên tình. Và nếu yêu sâu đậm hoặc không yêu thì phải rõ ràng như Mạc Tuyệt, nhận cổ độc rồi thì sao, lung lay rồi thì sao, đến cùng y chỉ phải tự hận mình vì không quên được người kia, vì phụ người yêu mình sâu sắc. Tần Tố là bị lừa uống thuốc, bị lừa một cách ngô nghê, ngu ngốc! Hắn đã chọn, hắn chọn được, hắn đã nhẫn tâm chọn được, hắn chọn “Lý Ký, ta yêu ngươi….và cả…Người ta đã lãng quên.”
Một kết thúc nực cười, thậm chí còn nực cười hơn cả Chỉ là lúc đó lòng ngẩn ngơ. Đánh giá tổng thể: cốt truyện 3/5♥, công 0/5♥, thụ 3/5♥, nhận vật phụ 6/5♥
- Chức Cẩm
- Cuộc sống mang bầu của nam y tá
- Dạ đoạn huyền
- Dạ quang
- Diễm luyến tàn đồng
- Dương thư mị ảnh
- Đại giá quý phi
- Đan vu thưởng thân
- Đảo môi tiểu bảo bối nhi
- Đăng hoa bất kham tiễn
- Điệp vũ hoa khai
- Đông Phương Bất Bại chi Noãn Dương
- Đường đột mỹ nhân
- Đường lang quân
- Hạ cửu lưu chi hoạt sắc sinh hương
- Hắn là vương phi của ta
- Hệ tình tuyến
- Hiên viên
- Hiệp sĩ
- Hoa Nguyệt Ngân
- Hoa vũ doanh ca
- Hoàng đế không làm đi làm thái giám
- Hoàng huynh
- Hủ mộc sung đống lương
- Khất cái hoàng đế
- Khiêu gia hoàng đế dữ mộc đầu minh chủ
- KHUYNH TẪN THIÊN HẠ
- Khuynh quốc
- Khuynh tình
- Lạc diệp hưu tình
- Lạc mai phong
- Lâm song dạ ngữ
- Lão bà vương gia của ta
- Lão gia hệ liệt
- Lạnh lùng tể tướng liệt hỏa hoàng đế
- Liễm Âm vấn tình
- Liễm Diệm cầm hoan
- Liên tình
- Lưu manh hoàng phi
- Mại thái lang
- Mạo bài tân nương
- Mê cung
- Minh Uyên
- Nam phi hoặc chủ
- Nam sủng của vương gia bá đạo
- Nam thiếp
- Niết bàn chi khuynh phúc
- Ngân báo đích thiếu niên sủng vật
- Ngộ điếu phong lưu long quân
- Nguyệt hạ triền miên
- Nguyệt loan loan
- Ngự y dữ thân y
- Nhất chỉ hoang đường mộng
- Nhất cá đa đa tam cá oa
- Nhất túy hứa phong lưu
- Nhất thực thiên hạ
- Nhị thiếu
- Nhiên dạ
- Nho nhỏ Miêu lang quân
- Như nguyệt như thu
- Nhược thụ
- Oan gia
- Phong cuồng đích mộc đầu
- Phụ thân ta muốn gả cho ngươi
- Phù ảnh ám hương
- Phượng Tần
- Phượng tướng quân truyền
- Quân lâm thiên hạ chi tàn cục
- Quân vương
- Quỷ thuyết
- Soán vị ba
- Sửu thụ ngự phu
- Tà trần
- TAM THÊ TỨ THIẾP
- Tàn ngọc ly thương
- Tàng yêu
- Thần Nguyệt
- Thiên hạ vũ trạng nguyên
- Thú y
- Tịch chiếu Huề Phương điện
- Tiếu xuân phong
- Tiểu quan của đại phu
- Tiểu tư
- Tình hãm trạng nguyên lang
- Tọa khán vân khởi thì
- Tố trung tình chi hồ li tiểu bảo bối
- Túy hoa ấm
- Túy Hồng Y
- Tùy hứng
- Tuyệt hồn
- Tường lân uy phượng
- Thả túy phi thương
- Thác giá
- Thái thượng hoàng
- Thanh ca chi Dận Nhưng
- Thâu long hoán phụng
- Thị tẩm mỹ lang
- Thiên hạ đệ nhất sủng
- Thiên Thủy sơn trang – Oan gia ngõ hẹp
- Thiếp thân tể tương
- Thụy khuyết tình sự
- Thùy ngôn vô dụng
- Thư đồng
- Trà duyến
- Trọng sinh chi tiểu gia bất tý hậu
- Vong quốc chi quan vs khai quốc chi quân
- Vũ quá thiên minh, phù sinh nhược mộng
- Vương gia địa ái trù
- Vương gia tha mạng
- Vương gia đích thiếp thân thị vệ
Hiện Đại
- 365 nghề chi nghiệp phục vụ
- Ái thượng đại sư huynh
- Ái vô cấm kỵ
- Anh chỉ cần em
Một câu chuyện rất tình cờ đến với Trà, có lẽ nếu không vì cái sự “tình cờ” đó, Trà sẽ không bao giờ đọc được nó, Thẩm Dạ Diễm là cái tên rất xa lạ trong suốt con đường đọc truyện của Trà (cả ngôn tình, cả đam mỹ). Bỏ qua rất nhiều lỗi nhỏ trong phần dịch thuật (về dùng từ, về câu cú…) thì đây quả là một câu chuyện hay. Dù chỉ mới đọc một lần (nhưng chắc chắn sẽ đọc lại lần hai, ba…) nhưng cảm nhận trong Trà là “rất đời”, không hẳn thực tế đến mức đau khổ như “Yêu straight”, hoặc không đẹp đẽ màu hồng như những câu chuyện khác, Liêu Duy Tín của Thẩm Dạ Diễm vẫn là một anh chàng hào hoa phong nhã, giàu có, lịch lãm…điển hình của mẫu hoàng tử thường thấy trong tiểu thuyết, tuy nhiên anh vẫn mang đến một chút hơi hướm khá mới. “Mới” ở đây, không phải tính cách anh có gì đó đặc biệt, chỉ đơn giản ở anh có sự hài hước, mặt dày :)) rồi lại rất điềm tĩnh, trầm ổn, cái cách anh ở bên Bạch Ký Minh khiến người khác phải ngưỡng mộ, vì chính sự thành thục của anh dường như đã lột sạch cái vỏ ngoài của Bạch Ký Minh. Có lẽ, trong mắt Trà anh không hoàn hảo đáng dựa vào như CMN, không cao cao tại thượng như NNV, mà anh, chỉ là một Liêu Duy Tín rất rất khác
Cái đặc biệt của “Anh chỉ cần em” có lẽ đó chính là Bạch Ký Minh, như những gì Liêu Duy Tín nhận xét về con người này: là một người cực đoan, cứng đầu, cách giải quyết vấn đề tiêu cực, luôn không chừa đường lui cho mình để đến cuối cùng lại làm tổn thương bản thân và người khác. Bạch Ký Minh ban đầu xuất hiện nhẹ nhàng, dịu dàng như bao nhân vật thụ của các truyện khác, rồi đọc, rồi đọc, …Ồh, cái con người này cũng khá bướng đấy chứ…Ồ…con người này quả là biết diễn kịch rồi….Ồ, con người này quá rắc rối và khó hiểu rồi…Và cuối cùng thì phải như những gì Liêu Duy Tín đã hét lên với mặt biển mênh mông, Bạch Ký Minh là một kẻ xấu xa! Liêu Duy Tín căn dặn không được cãi nhau với mẹ, Bạch Ký Minh liền không cãi, nhưng lại chống đối ngầm, đến mức gần như rơi vào căn bệnh tự kỉ cũ của bản thân, đến mức say rượu rồi xuất huyết dạ dày…Cái cách xử lý vấn đề của Bạch Ký Minh lúc nào cũng vậy, chỉ khiến cho cha mẹ khóc không chịu được, khiến cho Liêu Duy Tín phải hoảng sợ, đau lòng. Đến lúc bị anh quát cho một trận trong điện thoại, những gì Bạch Ký Minh đáp chỉ là “Ừm”…Đúng là một đứa ngốc đáng ghét! Đôi khi chợt nghĩ, có lẽ cái mà Bạch Ký Minh chôn sâu vào lòng, giấu chặt vào tim không phải con người cứng đầu, nổi loạn như Liêu Duy Tín đã nghĩ mà thực sự là một đứa nhóc nhút nhát, sợ hãi và cần sự quan tâm. Chỉ cần được anh vỗ lưng dỗ vài câu liền có thể an ổn ngủ trong lúc say rượu…những gì Bạch Ký Minh cần, chắc chỉ có thế.
Và thực sự thích lời kết của truyện : “Ta băn khoăn tự hỏi: Thế nào là đúng? Thế nào là sai? Yêu một người chẳng phải đơ thuần là yêu thôi sao? Lẽ nào cách nhìn của số đông có khả năng dìm chết mọi thứ…”
Đánh giá chung: cốt truyện 4/5♥, công 4/5♥, thụ 4/5♥, nhân vật phụ 3/5♥
- Anh yêu em
- Bá đạo vs ôn nhu
- Bạch hắc bạch
- Bạch trạch
- Bản sắc lưu manh
- Bản tình ca của 2 người
- Bạn trai ta là quái vật
- Bất luân chi luyến
- Bất phong ma bất thành hoạt
- Băng phong chích dục
- Băng sơn nam nhân đích liệp vật
- Blue
- Bình dân hạnh phúc
- Bỉ lưu manh canh lưu manh
- Ca ca hỗn huyết của ta
- Ca ca
- Ca ca luyến nhân
- Câu lạc bộ sắc lang
- Chân tình tương ủng
- Chích thị nhất tràng du hí
- Chủ nhân thỉnh uy ta ăn no
- Chuyện tình hoa tường vy màu đỏ
- Chuyện tình người qua dường giáp
- Cùng miêu mễ H ba
- Cục cưng à, gọi ba đi
- Cuồng thú
- Cưng chiều
- Dật Ninh
- Dụ dỗ my nam quật cường
- Dụ hoặc
- Đại gia
- Đại thúc tứ thập
- Điên phúc đồng thoại
- Điểu ngữ chuyên gia
- Độc gia chuyên sủng
- Đôi cánh mà tôi muốn có
- Đứa nào dám khi dễ tiểu thụ của ta
- Đưa tôi đi ngắm biển mua đông
- Đừng chạy lão sư
- Đương bt gặp gỡ bt
- Gia hữu tiểu ngốc
- Gia hữu tiểu tiện
- Giám đốc thỉnh đến đẩy ngã ta
- Hải nguyệt thâm thâm
- Hào môn diễm
- Hắc đạo tình duyên
- Hiệu ứng bươm bướm
Xót xa nhất là “Hiệu ứng bươm bướm”…ai bảo là người nhân tạo thì không biết yêu thương, là vô tri vô giác…người nhân tạo ấy ít nhất vẫn biết nhận ra tình cảm của bản thân, còn hơn con người luôn tự cho là thông minh cuối cùng vẫn là chìm mình trong vũng lầy tình cảm mà chính mình đào xới…uh thì cuối cùng “hoàng tử bé” cũng chết đấy…nhưng là chết vì đã không thể sống được chứ ko phải chết vì không được yêu hay không thể yêu, còn người kia, cũng là 1 con người nhân tạo, nhưng cuối cùng cũng biết khóc, biết hy sinh…hình ảnh hai người áp tay vào nhau qua tấm thủy tinh dày, quả thật khắc sâu vào trí óc rất lâu rất lâu…không thể nào xóa nhòa được…đọc đến đấy…từng mảng từng mảng hồi ức về 2 người lại chầm chậm trở lại…ngày đầu tiên hoàng tử bé biết ăn kem, rồi hoàng tử bé nuôi chó, hoàng tử bé bị bệnh, rồi hoàng tử bé biết vẽ, vẽ bất cứ thứ gì, rồi thích nhất là vẽ con chó nhỏ cụt đuôi….rồi hoàng tử bé rúc vào lòng anh mà ngủ….Tất cả tất cả, đan xen vào nhau, lồng ghép vào nhau ở giây phút cuối đó, giây phút cuối cùng hoàng tử bé được tồn tại trên thế giới này…Cuối cùng hai người họ cũng cùng nhau biến mất, biến khỏi thế giới bất công và đầy tội ác này…kết truyện tôi tự dựng cho mình một thế giới khác, một tinh cầu khác, nơi mà hoàng tử bé lại được rúc sâu vào lòng anh, yên ổn mà nằm ngủ, ko mộng mị, ko hoảng sợ, cọ nhẹ bên chân anh là chú chó nhỏ cụt đuôi… Đó là câu chuyện về những con người nhân tạo, còn câu chuyện về những nhân bản chân thật nhất trên thế giới này thì sao?
Họ yêu nhau, dằn vặt nhau, đánh đổi tình yêu của nhau, lẫn của người khác, tự làm tổn hại bản thân và cả đối phương…rốt cuộc cái họ có được cuối cùng vẫn chỉ là 1 cái kết như bao nhiêu người khác…Nam Lăng vì yêu mà điên cuồng cả nửa đời người, vì yêu mà đánh đổi một ình yêu khác, cũng vì yêu mà hủy diệt một tình yêu khác, rốt cuộc cái mà cậu nhận được không gì ngoài kết cục đau thương nhất, cậu lựa chọn giải thoát cho bản thân, giải thoát cho tất cả, cho tình yêu xiềng xích mà cậu có, cho tội lỗi mà cậu đã gây ra,…Còn Úy Điển…anh yêu Nam Lăng nhưng lại dùng sự hối lỗi mà níu giữ trái tim cậu, dùng trách nhiệm để trói chặt cậu, cuối cùng anh lại dùng quyền uy để ép buộc cậu…đến lúc cậu ngã nhoài vào lòng anh, bất động, anh có khóc, có cười, có hối hận cũng quá muộn…Tình yêu của con người, đúng là luôn ích kỉ như thế!!
Đọc HUBB 1 lần, tôi chưa hề dám mở lại lần thứ hai, cảm xúc rất loạn, đọc những mảng truyện này, những thước phim quay chậm này như thấm từng chút, từng chút vào não, vào tim, khiến tôi cảm thấy rất khó thở, nước mắt rơi khi nào cũng không rõ, nhưng phân đoạn riêng tôi ko nói, nh những lúc nhiều nhân vật xuất hiện, quả thật tôi không biết rằng mình đang khóc cho ai, khóc vì điều gì, chỉ là như Nam Lăng đã nói trái tim con người giống như quả cam, một chút tổn thương (Nam Lăng đã ví là con dao nhọn) cứa vào một chút, lập tức sẽ có nước tràn ra, tràn hết rồi, còn lại chỉ là một cái vỏ ngoài khô héo…Cảm xúc khi đọc HUBB là rất rất muốn nước mắt trào ra!
Đánh giá chung: cốt truyện 5/5♥, nhân vật 5/5♥
- Hoan nghênh lai đáo trạch nam chi gia
- Hôn nhân tạm được
- Huề thủ hi thủ
- Huynh đệ cấm chỉ
- Hương vị trong trí nhớ
- Hữu điều kiện luyến ái
- Kẻ mù người điếc
- Kiền sài liệt hỏa
- Kim dạ bất lưu nhân
- Khi cà chớn gặp cà chưa
- Khi lãnh khốc gặp lạnh lùng
- “Khiếu thú” tẩu khai lạp
- Không phải chúng ta chia tay rồi sao
- Khởi đầu của hạnh phúc
- Kỵ sĩ diệt vong
- Khố hạ chi thần
- Khởi đầu của hạnh phúc
- Lõa sắc sinh hương
- Lòng trung thành và tình yêu
- Luxury man
- Luyến ái bảo mẫu
- Luyến tâm
- Lưỡng ốc tam phu
- Mens world
- Mèo tinh nhà ta
- Mữu sát lãng mạn
- Nhà có chó dữ
- Niệm Mộ
- Ngã ái biến thái
- Ngã hòa tha
- Ngốc lũ biệt truy
- Người yêu bí mật của tổng tài
- Nhất bạn cú ngã ái nhĩ
- Oa oa thân
- Phát ngoan tiên sinh
- Phế thoại tiên sinh
- Phụ tử tình duyến
- Rổ rá cạp được thì cạp đi
- Rối rắm
- Sách đạn tinh anh
- Sắc vi xử xử khai hệ liệt luyến sắc
- Siêu cấp vj hôn phu
- Siêu sao tính cái gì
- Song diện nam sủng
- Sở vị ái trường thiên
- Sửu nhi
- Tam quan bất chính
- Tả tiên sinh hữu tiên sinh
- Tâm cơ thiên sứ
- Tây xan tiểu tình nhân
- Tiếc là không làm gì được
- Tiện xà truy thê lục
- Tiểu minh tinh
- Tiểu Ngư nhi của ta
- Tìm về thân ái
- Tinh dương vô uy
- Tình nhân đệ đệ
- Tình sự hoa hồng
- Tổng tài nô lệ thư ký chủ nhân
- Tổng tài và kẻ lang thang
- Tuyệt đối xâm chiếm
- Tự lang
- Từ tiểu tam biến tiểu thụ
- Tương ái hảo bất hảo
- Thắc liễu thác liễu
- Tham lam đích xâm chiếm
- Thân ái! Ta muốn ly hôn
- Thiên niên đích yêu ước
- Thụ ca sáng, công ca tối
- Thú nhân tinh cầu
- Thuận theo tự nhiên nước chảy thành công
- Thủy trung hỏa
- Tra công hoàn lương ký
- Uyên Viễn lưu trường
- Vĩnh Hằng
- Vợ mới của bố ở nhà đối diện
- Xui xẻo, chia tay đi
- Yêu một hồn ma không chân
- Yêu trong mùa tuyết rơi
- Yêu straight
Và một đống đoản, H văn khác (kể hồi mệt quá, hẹn khi khác T^T)
•…••…••…••…••…••…••…••…••…••…••…•
Ngôn TìnhCố Mạn
Dịch Phấn Hàn
Tào Đình
Tân Di Ổ
- Thất tịch không mưa
“Thực ra bọn em thế này cũng ko có gì ko tốt. Buổi sáng hằng ngày tỉnh giấc, biết anh ấy ở bên, có thể chạm vào anh ấy, nói chuyện với an ấy, cảm nhận được sự tồn tại của anh ấy, như vậy là đủ rồi, ko ai quy định tình yêu phải trải qua kết hôn, sinh con, thậm chí là tình dục, em ko nghĩ như vậy, anh trai cũng thế.”
Đọc truyện này được hơn hai lần rồi, vậy đấy mà đọc vẫn khóc như mưa đêm Thất Tịch. Có lẽ ai cũng nghĩ Thẩm Hàn Vũ quá tự quyết, quá “tự cho là đúng”, còn Thẩm Thiên Tình lại quá cố chấp, quá cứng đầu…nhưng suy cho cùng cả hai ng họ đều là nạn nhân của trò đùa số phận mà thôi. Một câu “yêu hay ko yêu?” có lẽ là vướng vít cả đời ko thoát ra được. Đuổi nhau một vòng rồi lại một vòng, đuổi đến mệt mỏi rã rời, đến tê dại lã hơi, đến cuối cùng lại nhận ra “ừ thì mình quá ngốc!” Hai người ấy, từ đầu đến cuối vẫn là thế thôi, Tình vẫn là Tình của anh, và Vũ vẫn mãi là Vũ của cô. Tình nhân, vợ chồng hay là anh em đều như thế, họ yêu nhau thì màng gì đến danh phận. Sống bên nhau cũng đủ rồi!
Đọc đến khi Thẩm Thiên Tình bị mù, thực ra tròng lòng đau lắm, nhưng lại nhẹ hẫng đi, có lẽ đối với cô, như thế chính là giải thoát, đến một nơi xa hơn, nơi vũ trụ chỉ thuộc về mình cô, nơi có thể ngắm anh trọn vẹn như cả đời cô hằng mơ ước. Còn anh, có lẽ phần cuối của truyện chính là những khoảnh khắc giày vò người đàn ông lý trí này. Nửa cuộc đời trước của cô bị hủy hoại chính là vì lý trí của anh,vậy thì anh dừng quãng thời gian ngắn ngủi còn sót lại của cô để bào mòn tình cảm, đục khoét tâm hồn mình. Những đêm khuya ko dám nhắm mắt ngủ, những lúc ôm thân thể trơ xương của cô vào lòng, những lần nghe bác sĩ nói thời gian của cô đã ko còn nhiều, những giây phút được hát ru bài hát quen thuộc cho cô….đối với Thẩm Hàn Vũ, có lẽ cái đau của chứng Mutiple sclerosis cũng chỉ đến mức này mà thôi! Lúc Thẩm Thiên Tình ra đi, có lẽ cái chết ấy mới trọn vẹn, mới viên mãn, mới hạnh phúc làm sao…nhưng còn Thẩm Hàn Vũ, cả đời anh đều vì cô “em gái” này mà sống, cô chết rồi anh phải làm sao? Em gái anh từ nhỏ đến lớn chỉ biết mình anh, chỉ nghe lời anh, chỉ nhớ đến anh, thậm chí lúc còn nhỏ đi lạc đường, tên cha tên mẹ, cả tên bản thân cũng ko nhớ, chỉ nhớ tên anh; Em gái anh sau khi cha mẹ mất thì sợ bóng tối vô cùng; Em gái anh, nếu phải đi một mình thì phải làm sao?? Cho nên, “Tình, đợi anh!” ————— “Tình yêu, giống như lần đầu được nếm thử quả khế mới chín. Chua chua, chát chát, nh ko kìm được, vẫn muốn nếm thêm lần nữa. Trong quả khế chát xanh, nụ cười ngốc nghếch, ngọt ngào của anh, tình đầu thơ ngây, trong sáng của em lặng lẽ nảy mầm”
Đánh giá chung: cốt truyện 5/5♥, nhân vật nam 4/5♥, nhân vật nữ 5/5♥, nhân vật phụ 5/5♥
•…••…••…••…••…••…••…••…••…••…••…•
Tiểu Thuyết hiện đạiMarc Levy
Guillaume Musso
Chia sẻ:
- X
Từ khóa » Toả Tình Review
-
Mục Lục Tỏa Tình | Thủy Đạm Nguyệt
-
Tỏa Tình - Truyện FULL
-
Tỏa Tình - 锁情 – Tác Giả: 樊落 –... - Tổng Kết Đam Mỹ Hoàn | Facebook
-
Tỏa Tình Khiên - 锁情牵 Tác Giả: Thập... - Tổng Kết Đam Mỹ Hoàn
-
Tỏa Tình Khiên | AMETHYST
-
Review | Khiết Nha
-
Review Ngôn Tình - [ Huyền Huyễn - Cổ Đại ] Toả Hồn - Doc Truyen
-
Tình Toả Thâm Cung | Docsach24 - Đọc Truyện Hay
-
Đọc Truyện Review Ngôn Tình Ver Cổ Đại - Toả Hồn - Hạnh Dao Vị ...
-
Review Truyện Tỏa Sáng Bên Anh
-
List đam Mỹ đã đọc (review) - Jianvip1112
-
Một Đêm Tỏa Tình, Tổng Tài Tiên Sinh Thỉnh Ôn Nhu Tô Thanh ...
-
Một Đêm Tỏa Tình, Tổng Tài Tiên Sinh Thỉnh Ôn Nhu
-
Review Phim: Cuộc Chiến Tỏa Tình|Tóm Tắt |@Rãnh Rỗi Review
-
[Review] Tỏa Ưng | Gekkabijin
-
Review Truyện - Toả Sáng Bên Anh - Việt Nam Overnight
-
Review Tỏa Sáng Bên Anh - Ebook Truyện
-
Một đêm Tỏa Tình, Tổng Tài Tiên Sinh Thỉnh ôn Nhu - Wiki Dịch Tiếng Hoa