Truyện Trạng Quỳnh Hay Nhất | | Page 17 - Nhasachminhthangvanhoc

Menu Skip to content
Search Search for:

ĐÁ BÈO

Một bà Chúa có nhan sắc hơn người, nhưng phải cái tính kiêu kỳ, đỏng đảnh, đi chơi phố hễ gặp ai không hợp ý là hô lính đánh đập vô tội vạ. Bà còn mắc bệnh hay tò mò, mỗi khi gặp chuyện gì lạ là hỏi rõ ngọn ngành cho bằng được mới thôi. Một hôm bọn lính tráng kiệu bà Chúa đi chơi qua chỗ Quỳnh ở. Trưa hè, trời nắng chang chang, Trạng Quỳnh cố ý ra đón đường để chạm mặt bà Chúa nanh nọc lại có tính tò mò ấy. Quỳnh lội xuống cầu ao, té nước đá chơi, mấy đám bèo cứ quẩn vào chân Trạng làm cho Trạng bỗng nảy ra một ý hay. Khi kiệu bà Chúa đi qua, Trạng vẫn cứ hai chân đá bèo như thế, mặt thì nghếch lên nhìn bà Chúa như ý chọc tức. Bà Chúa giận lắm, nhưng không thể vô cớ trách cứ, mà động vào Trạng đâu phải dễ, không khéo lại bị hố to. Thấy Trạng cứ thản nhiên nghịch nước, nghịch bèo, bà Chúa sinh dạ tò mò, muốn biết nguyên cớ cái trò nghịch ngợm ấy. Bà liền giáo đầu một câu bâng quơ: – Ông Trạng làm gì, như là “nhớ ai ra đứng bờ ao” thế kia. Trạng vờ không nghe thấy, cứ lẩn mẩn đá bèo làm cho bà Chúa không ghìm được cơn tò mò, lại hỏi tiếp: – Ông rỗi rãi lắm nhỉ, trưa nắng thế này, ra ao ngâm chân cho mát chắc? – Vâng, chào bà Chúa. Tôi chẳng có việc gì thì ra đứng bờ ao, chưa thấy con nhện nào chăng tơ, thì bà đã đi qua, thật như mệnh trời xui khiến. – Thế chân ông làm gì mà cứ khoắng nước bộn cả ao bèo? – Vâng, nắng cực quá, Trạng đá bèo chơi cho đỡ cơn. Bà Chúa võ vẽ đôi chút nghệ thuật nói lái của dân gian, thẹn đỏ mặt, không còn dám tò mò căn vặn gì nữa, giục thị tỳ, lính tráng đi cho nhanh, cho khuất tiếng cười của Trạng còn văng vẳng sau lưng.

PHẬT SAY

Xưa có làng Thuỵ Chương, một làng nổi tiếng về nghề nấu rượu ở ven Hồ Tây. Rượu ở đây thơm ngon đặc biệt, người khắp vùng rất chuộng, thường đến mua rất đông. Ở mé trước làng Thuỵ Chương có một ngôi chùa nhỏ, tượng Phật khá nhiều, cảnh rất nên thơ, vẻ thiền không hơn mùi tục. Nhưng đến thời Lê Trung Hưng chẳng hiểu vì lý do gì, chùa chiền ít được chăm nom nên hoang tàn, đổ nát, chỉ còn trơ lại một pho tượng Phật tay chống gậy, thân hình xiêu vẹo. Một hôm Quỳnh nhân qua đấy, ghé vào làng mua rượu, thấy pho tượng Phật như vậy, bèn tức cảnh sinh tình, nảy mấy vần thơ đùa vịnh Phật, như sau: Ông đứng chi mà đứng mãi đây? Nghẹo nghiêng như tỉnh lại như say. Vãi nào đã chuốc cho ông rượu? Còn nậm nào không cho tớ vay? Tương truyền từ đó, dân làng và khách thập phương đều gọi tượng ấy là tượng Phật say.

Share this:

  • X
  • Facebook
Like Loading...

Related

Pages: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 Post navigation Tuyển Tập Tiếu Lâm Truyện Cười Hay NhấtThủy Hử

Leave a comment Cancel reply

Δ

Search for: Recent Posts
  • DẾ MÈN PHIÊU LƯU KÝ – TÔ HOÀI
  • THẦY LANG – TADEUSZ DOLEGA MOSTOWICZ
  • TẤT CẢ CÁC DÒNG SÔNG ĐỀU CHẢY – NANCY CATO
  • CA DAO TỤC NGỮ VIỆT NAM – PHƯƠNG THU
  • BÓNG TỐI SỢ HÃI – SIDNEY SHELDON
Recent CommentsArchives
  • January 2015
  • December 2014
Categories
  • Arthur Conan Doyle
  • Dan Brown
  • Sidney Sheldon
  • Tác Giả Nổi Tiếng
  • Thơ & Thi Nhân
  • Tiểu Thuyết Tình Yêu
  • Trang Chủ
  • Truyện Cười Dân Gian VN
  • Truyện Cười Tiếu Lâm
  • Truyện Ngắn
  • Truyện Ngắn
  • Uncategorized
  • Văn Học Cổ Điển
  • Văn Học Nước Ngoài
  • Văn Học Thiếu Nhi
  • Văn Học Việt Nam
Meta
  • Create account
  • Log in
  • Entries feed
  • Comments feed
  • WordPress.com
Privacy & Cookies: This site uses cookies. By continuing to use this website, you agree to their use. To find out more, including how to control cookies, see here: Cookie Policy
  • Comment
  • Reblog
  • Subscribe Subscribed
    • nhasachminhthangvanhoc.wordpress.com
    • Sign me up
    • Already have a WordPress.com account? Log in now.
    • nhasachminhthangvanhoc.wordpress.com
    • Subscribe Subscribed
    • Sign up
    • Log in
    • Copy shortlink
    • Report this content
    • View post in Reader
    • Manage subscriptions
    • Collapse this bar
%d Design a site like this with WordPress.comGet started

Từ khóa » đá Bèo Chơi