Vẻ đẹp Đắc Kỷ - VĂN THƠ NHẠC

Thứ Hai, 19 tháng 12, 2016

Vẻ đẹp Đắc Kỷ

Vẻ đẹp Đắc Kỷ
Đọc lại "Phong thần" trong Việt Nam Thư Quán. Cả quyển sách, với tôi, chỉ có một ý hay. Về mặt zăng chương, đoạn cuối, (chương 97), Lã Vọng chém Đắc Kỷ, có một khúc văn tuyệt vời. Bây giờ tôi mới biết Đắc Kỷ đẹp đến thế nào. Chẳng khoa học gì cả, chẳng đạo đức gì cả. Chỉ là khao khát "tội lỗi" của thằng đàn ông thôi. Nhưng không phải thứ đàn ông chỉ biết nhảy thôi, còn biết... đẹp nữa. Hè hè... Tôi mất hết ác cảm với vua Trụ, với những nàng Đắc Kỷ, Hỉ Mị và Ngọc Mỹ Nhân. Chém đầu rồi mà vẫn không hiện nguyên hình chồn 9 đuôi, trĩ 9 đuôi, cây đàn bằng đá, mà vẫn là người… đẹp. Hè hè... Mời bạn thưởng thức (cảm ơn Việt Nam Thư Quán): Còn Lôi Chấn Tử khiến quân trói Ðắt Kỷ ngoài cửa ải. Ðáng lẽ trong trường hợp nầy Ðắc Kỷ mặt ủ mày chau, nhưng trái lại mặt Ðắc Kỷ nở hoa, những đường thanh sơn cẩm thú nổi bật lên trên hình hài nhi nữ, khiến cho ai trông thấy cũng động lòng. Tên tả đao trông thấy Ðắt Kỷ cặp mắt hữu tình, miệng nói duyên dáng, hàm răng như hạt lựu, môi tợ thoa son, đứng nhìn không nháy mắt. Khi Lôi Chấn Tử truyền khai đao, Ðắc Kỷ nói với tên tả đao rằng: - Thiếp chết thật hàm oan, xin tướng quân dừng tay trong giây phút. Sớm muộn cũng chết nhưng tướng quân rộng lòng thêm một khắc giá ngàn vàng. Tên tả đao thấy Ðắc Kỷ gọi mình bằng tướng quân lòng thêm lính quýnh, đã sẳn ý thương hoa tiếc ngọc, bây giờ lại được mỹ nhân lấy lòng như vậy, nên tay chân rời rã, cầm đao không nổi nữa, thả rơi xuống đất, mình mẩy chết tê, cặp mắt nhìn Ðắt Kỷ trân trân không nháy. Lôi Chấn Tử thấy tả đao rớt gươm, đứng sững như hình trồng, liền truyền tên khác đến thay. Tên ấy nghe Ðắc Kỷ năn nỉ cũng rơi gươm, đúng trơ như tên trước. Lôi Chấn Tử đổi ba bốn tên Tả đao kế tiếp, tên nào cũng chết trân như vậy, cất gươm không nổi. Lôi Chấn Tử tuy hò hét, khiến Tả đao hạ thủ nhưng thật ra chính Lôi Chấn Tử thấy dung nhan và nghe lời năn nỉ của Ðắc Kỷ cũng rủn lòng, chân bước tới không nổi. Lôi Chấn Tử nghĩ thầm: - Chẳng biết con yêu nầy có tà thuật gì mà làm mê hoặc mọi người như vậy? Nếu tình trạng nầy tiếp diễn mãi thì làm sao chém Ðắc Kỷ được. Nghĩ rồi cố gắng lê bước đến trước trướng báo lại với Tử Nha: - Thưa sư thúc, tôi không làm nổi trách nhiệm nầy. Bấy giờ Tử Nha đã truyền bêu đầu Hồ Hỷ Mỵ và Ngọc Mỹ Nhân, thấy Lôi Chấn Tử vào tay không, lại nói như vậy, vụt miệng hỏi: - Cửu vĩ hồ ly tinh đã chạy mất rồi sao? Lôi Chấn Tử thuật chuyện lại. Tử Nha nổi giận mắng: - Ngươi giám sát một con yêu mà không xong, còn mặt mũi nào làm tướng. Còn các tên Tả đao tội đáng chém đầu. Nói rồi truyền Dương Tiễn và Vi Hộ ra thay Lôi Chấn Tử coi việc giám sát. Hai người tuân lệnh, dẫn các tên đao phủ mới ra, bắt các tên đao phủ cũ trói lại, chờ chém Ðắt Kỷ xong sẽ xử tội các tên đao phủ bất lực ấy. Chẳng ngờ bọn đao phủ mới nầy khi đến nơi thấy Ðắt Kỷ thì tay chân cũng rời rã, mình mẩy tê cứng, không sao cầm nổi cây đao. Dương Tiễn trong người cũng thấy nôn nao, nói với Vi Hộ: - Nó là con hồ ly tu luyện ngàn năm, có tài làm cho ngươi ta mê mẩn. Rất đỗi, Trụ vương là vị Chúa, còn phải say đắm đến mất nước, huống hồ lũ quân gia. Chúng ta phải vào thưa lại với sư thúc định liệu, kẻo giết oan bọn Tả đao tội nghiệp. Hai người vào thưa lại với Tử Nha. Các chư hầu nghe nói lấy làm lạ, đều có ý muốn ra pháp trường xem thử. Tử Nha cùng chư hầu ra đến nơi, cảm thấy Ðắc Kỷ xinh đẹp mười phần, nhan sắc quyến rũ thật khó lòng giết. Tâm trạng mọi người đều giống nhau là tiếc ngọc, thương hương, nhưng không ai dám nói. Tử Nha nói với mọi người: - Nó là con hồ ly tu luyện ngàn năm, nên có thuật khêu gợi, làm cho lòng người mê mẩn. Rất đỗi các đệ tử tiên gia còn không cầm lòng được, thì người thường làm sao không động tâm. Thế này tôi phải dùng đến bửu bối mới trừ nó được. Nói rồi khiến Dương Tiễn vào lấy bầu gươm phép đặt bàn hương án, để hồ lô trên bàn, và van vái: - Xin bửu bối trở mình. Các chư hầu và binh tướng ai nấy đều hồi hộp. Sự hồi hộp ấy thật khó tả. Có lẽ họ không nỡ giết một mỹ nhân sắc nước hương trời như Ðắc Kỷ chăng? Tử Nha vái dứt tiếng thì nắp hồ lô mở ra, hào quang chiếu sáng lóa. Trong hào quang hiện ra một cây gươm có hai con mắt và hai cái cánh chiếu thẳng vào đầu Ðắt Kỷ. Ðắc Kỷ biết lưỡi gươm Lục yểm lợi hại dường nào rồi, đành nhắm mắt chịu phép. Lưỡi gươm bay qua lại hai lần trên không trung đầu Ðắc Kỷ rụng xuống, máu vọt ra lai láng. Các chư hầu đều thương tiếc, chắc lưỡi thở ra. Toàn là những câu văn tầm thường, thậm chí sáo! Thế mà lộ ra một vẻ đẹp muôn đời… Vẻ đẹp của Đắc Kỷ không hình thành nhờ tài mô tả, mài câu, giũa chữ của tác giả hay/ và dịch giả. Nó toát ra xuyên qua quan-hệ giữa các nhân vật. Nó (là) giá trị giữa người với nhau. Đắc Kỷ đẹp đến mức không ai nỡ sát hại. Ngay Khương Tử Nha cũng phải dùng bùa phép, tà thuật mới chém được. Thế thì, giữa Khương Tử Nha và Đắc Kỷ, ai người hơn ai? Chư hầu đành ngậm ngùi thương tiếc, không ai buông một lời khen tài năng của Khương Tử Nha. Tuyệt. Thế mới là hành văn.
Phan Huy Đường
Theo http://www.vanchuongviet.org/

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Bài đăng Mới hơn Bài đăng Cũ hơn Trang chủ Đăng ký: Đăng Nhận xét (Atom)

XXXXXXVũ trụ đêm trong thơ Anh Hồng: Sự đối thoại với mình và tha nhân của cái tôi bản thể

Vũ trụ đêm trong thơ Anh Hồng: Sự đối thoại với mình và tha nhân của cái tôi bản thể Thơ Anh Hồng trong Tôi và đêm và… vì thế, không chỉ l...

  • Nguyễn Du - Từ một ai đó đến không ai cả Nguyễn  Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
  • Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
  • Ánh trăng trong thơ Dương Quân Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê,  Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Tìm kiếm Blog này

  • Trang chủ

Giới thiệu về tôi

vanthonhactrieuchau.blogspot.com Xem hồ sơ hoàn chỉnh của tôi

Báo cáo vi phạm

Lưu trữ Blog

  • ▼  2016 (5115)
    • ▼  tháng 12 (310)
      • Cảm nhận cung đàn xưa
      • Nguyễn Vỹ - Nhân chứng của một thời đại
      • Sen lạc mùa trong nắng thu phai
      • Nguyễn Ngọc Hưng- Hạt thơ, Hạt bụi, Hạt vàng
      • Thử bàn về câu ca “Con mèo, con chó có lông…”
      • Mùa chiến dịch Mùa văn chương của Lê Văn Thảo
      • Những con mắt trần gian
      • Lược khảo thơ mới và thơ tự do
      • Đoàn Chuẩn - Từ Linh - Một mùa thu nào lãng mạn
      • Phong cách sống của người đời
      • Những tình ca mùa xuân
      • Thơ từng ôm và mặt trời từng hạt
      • Bướm bay vườn cải hoa vàng
      • Lời ca em thiên thâu - Trường ca Avril
      • Chim sơn ca giọng năm quảng tám
      • Nhớ quê hương từ giai điệu mùa thu
      • Ả đào Việt Nam và geisha của Nhật Bản
      • Ca từ trong các giai phẩm mùa xuân
      • Phạm Duy - Người viết nhạc tình
      • Đêm nghe “Cỏ xót xa đưa” - Trịnh Công Sơn
      • "Nam quốc sơn hà"- Bản hùng văn của danh tướng Lý ...
      • Dư âm từ bài thơ Khúc Ly Đình của Cao Thị Vạn Giã
      • Cành mai xuân và dòng thời gian vô tận
      • Nữ sĩ Hồ Xuân Hương - Thiên tài bất hạnh
      • Xuân bất tái lai
      • Mùa đông, cảm nhận qua một ca khúc
      • Ngày tết đọc thơ Người chị trong thơ Nguyễn Bính
      • Học nhạc Classic
      • Đừng để hoàn cảnh làm hỏng cuộc đời mình
      • Thả lòng theo “Một cõi đi về”
      • Cách học, cách lập thân, lập nghiệp của kẻ sĩ
      • Tết Hà Nội đầu thế kỷ XX
      • Hà Nội ơi đêm mùa đông, Hà Nội ơi
      • Đôi nét cảm nhận về thơ của Bùi Giáng
      • Cảm nhận về ca khúc Cỏ xót xa đưa
      • Vết lăn trầm - Một lời nhắn nhủ thầm kín của Trịnh
      • Nguồn cảm hứng sáng tạo của Dạ khúc ánh trăng - Mo...
      • Đến Đà Lạt nghe "Đà Lạt tình em"
      • Những khuynh hướng tiêu biểu trong nghệ thuật guit...
      • Đôi dòng về ca khúc “Sông đợi”
      • Tôi đi trên nốt nhạc
      • Nhớ một chiều Hà Nội
      • Chiều một mình qua phố
      • Đêm trăng
      • Đi giữa trời khuya sao đêm lấp lánh
      • Huyền thoại trường sơn và những cô gái mở đường
      • Vẫn còn đây những “Cô gái mở đường”
      • Nhớ mãi bóng hình em - Những cô gái mở đường
      • Thơ mới 1930-1945 - Nhìn từ sự vận động thể loại
      • Vài nét về văn học Đông Nam Á
      • Hai đại thi hào dân tộc: Nguyễn Du và J.W.Goethe
      • Tấm lòng và nhân cách tha thiết với lý tưởng cao đẹp
      • Khúc chuông chùa của Thanh Giang
      • Đọc một bài thơ như thế nào
      • Nhà văn suy nghĩ về nghề văn: Khen và chê
      • Thời gian mấy mảnh ghép chơi vô cùng
      • Thiên nhiên nơi ký thác tâm hồn
      • Trương Tửu viết về Điêu tàn của Chế Lan Viên
      • Rừng đói - Truyện hay độc đáo không cần bịa
      • Trần Ngọc - Người kể chuyện tình bằng thơ
      • Người nhà quê ra thành phố
      • Tôi, người vẽ bìa cuốn "Rừng đói"
      • Chuyện mình, chuyện đời, chuyện nhân thế… Lời tựa ...
      • Thời gian ơi sao không đổi sắc màu
      • Xuân Diệu - Vây giữa tình yêu
      • Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi
      • Sắc màu Phật giáo trong nhạc phẩm của nhạc sĩ Trịn...
      • Đời người chỉ như gió thoảng qua
      • Cát bụi tuyệt vời
      • Tản mạn tính thiền trong thi ca
      • Nắng hè đổ bóng mẹ quê
      • Tự tình cùng đông Hà Nội
      • Hoa sữa - Chút hương thu Hà thành quyện trong thoá...
      • Vì em đã mang lời khấn nhỏ
      • “Hạ trắng” và những ảo ảnh mơ
      • Hà Nội, một ngày mưa
      • “Ướt mi” - Những giọt nước mắt, những giọt mưa ngâ...
      • Khúc mưa… khúc tình… xa
      • Cát bụi cuộc đời… và những… vết mực phận người
      • Triết lý sống
      • Sự ra đời của ca khúc "Cát bụi"
      • "Sai lầm ngu ngốc" của Albert Einstein
      • Einstein - Cuộc đời và sự nghiệp
      • Đặc sắc của văn học cổ điển Việt Nam qua nội dung ...
      • Vụ án văn chương truyện Kiều
      • Bà Chúa thơ Nôm
      • Nhìn lại Phố Phái
      • Hà Nội phố cổ
      • Nguyễn Đức Quang vỗ cánh chim bay
      • Nguyễn Đức Quang, người du ca hát cho quê hương
      • Xuân và Trăng
      • Yêu nhau cởi áo cho nhau
      • Ra ngoài ngàn năm hay tiếng vọng của thời gian
      • Bùi Giáng - Ngắm trăng sau độ mưa nguồn
      • Bùi Giáng và những chuyện chưa kể
      • “Triết học nhẹ nhàng” của Trịnh Công Sơn
      • Giá trị văn hóa của văn bia thời Lý - Trần
      • Hàn Mặc Tử (1912-1940) - Từ miền nhân sinh tới cõi...
      • Mưa rừng
      • Ca trù - Biện luận từ góc nhìn cổ nhạc Đại Việt

Từ khóa » Thơ Về đát Kỷ