VỀ MÃ ĐÀ NHỚ “CON TRỜI” CỦA LÝ VĂN SÂM

Thơ của Nguyễn Ngọc Tân

(Nguồn: VNĐN số 41 - tháng 01 & 02 năm 2021)

 

Vẫn sông nao niết La Ngà

Đêm đêm trở giấc tưởng nhà đang trôi

Cá bè một đỗi lên ngôi

Dập dềnh con nước nằm nôi giữa dòng

 

Quê mình ngô mướt rượt sông

Ôm nguyên cây bưởi, cây bòng lớn lên

Phập phồng đồng đất, đồi đen

Lung liêng cây trái tuổi tên lẫy lừng

 

Mưa nấm mối, hạt ươi rừng

Lẩu khổ qua lá tưng bừng xuýt xoa

Cá kìm khô, bưởi hấp gà

Mãi đằm đằm vị quê nhà dấu yêu

 

Mít Long Khánh, bưởi Tân Triều

Cứ xao xuyến giấu ít nhiều hương quê

Đồ hàng một thuở ngô nghê

Tuổi thơ ngọt vị đam mê đòng đòng

 

Dẫu đời còn lắm mênh mông

Thì chông chênh đá Ba Chồng nhắc nhau

Chông chênh đấy, mà bền lâu

Hệt cây nghìn tuổi rừng sâu nhắc mình!

Từ khóa » Tác Phẩm Kòn Trô