VIỆT NAM MỘT TRẠI TẾ BẦN
Có thể bạn quan tâm
Bỏ qua nội dung - Trang chủ
- HcM, Sự tích: Con yêu râu xanh
- HỒ CHÍ MINH : CON NGƯỜI TRĂM MẶT
- Những người mang tên Hồ Chí Minh
- Măt thật của cộng sản
- Ngày Này Năm Xưa 20-2-1979
- SỰ THẬT VỀ QUAN HỆ VIỆT -TRUNG
- VẤN ĐỀ BIÊN GIỚI GIỮA VIỆT NAM VÀ TRUNG QUỐC TRONG SÁCH TRẮNG CÔNG BỐ NĂM 1979 Tháng Mười 1, 2011
VIỆT NAM MỘT TRẠI TẾ BẦN
Đăng trong 05.03.2015 bởi saohomsaomaitka23 post Đầu Xuân, trăm hoa đua nở, người người diện áo mới ra đường, các quan khoe mẽ sự giàu có tột đỉnh, các đài phát thanh, báo chí trong nước tha hồ tán về một năm thắng lợi, thành công, ổn định… Sao lại nói đất nước là một cái trại tế bần?
Xin mở ngoặc chỗ này: Đất nước là một cái trại tế bần lớn, trong đó, những người lao động nghèo cùng chung tay với tư bản để bố thí, nuôi nấng, cưu mang cho các quan Cộng sản. Đất nước này là một cái trại tế bần vĩ đại với hàng triệu kẻ ăn xin trên lưng nhân dân. Đừng nhầm tưởng những người ăn xin, lăn lóc ngoài đầu đường xó chợ mới là ăn mày. Xét trên hành động họ thật sự là những người ăn xin nhưng sâu xa hơn, trên góc độ chính trị, họ cũng là những người đang bố thí cho các quan Cộng sản, các quan Cộng sản mới là kẻ ăn mày.
Vì sao lại có kiểu lập luận ngược ngạo và vô lý này? Bởi lẽ, thỉnh thoảng vẫn thấy các ông quan, bà quan nhà Cộng sản móc túi, bố thí cho người ăn xin cơ mà? Không, đó là cái mà ai cũng có thể làm được và ai cũng có thể nhìn thấy. Bởi giới ăn mày, ăn xin họ rất sòng phẵng, cho dù sự sòng phẵng này có léo hánh, có xảo quyệt (mạnh khỏe mà vẫn đóng bộ yếu đuối để lăn lóc ăn xin) chăng nữa thì ít nhất, họ cũng chấp nhận thân phận của một người ngửa tay xin sự ban ơn, xin lòng thương của đồng loại. Họ không dấm dúi về thân phận ăn mày của mình, họ hoàn toàn khác với các quan chức Cộng sản. Thử hỏi, trong đất nước này, ai là kẻ nhân danh một dân tộc cả trăm triệu người này để vay vốn nước ngoài, xin viện trợ nước ngoài để rồi tư túi, tùng xẻo, phân năm xẻ bảy trong bè lũ, phe nhóm với nhau? Chắc chắn không có ai ngoài những quan chức cấp cao trong nhà nước, chính phủ, trung ương đảng Cộng sản. Chỉ có họ mới đủ thẩm quyền để làm điều này. Và khi các nước khác mở hầu bao viện trợ nhân đạo, cho vay không hoàn vốn, cho vay lâu dài… Nhóm quan lại từ trung ương đến địa phương đã bỏ túi một phần không nhỏ. Thử hỏi: Ai đã nhận hối lộ, và ai đã hối lộ? Đương nhiên là quan chức bề trên nhận hối lộ của cấp dưới, cấp dưới lại nhận của cấp thấp hơn. Và để có cái mà hối lộ, giới quan lại Cộng sản đã không ngần ngại tham nhũng, đục khoét, bán đứng lãnh thổ, lãnh hải, bán đứng danh dự dân tộc, thao túng công quĩ, biển thủ… Có như vậy họ mới có tiền để cống nạp cấp trên. Và chuyện này cũng không nằm ngoài vấn đề cướp đất của dân lành để hô biến thành những dự án, sau đó bán đất dự án bỏ túi. Tất cả những hành vi tham nhũng, hối lộ, biển thủ của công… Đều cho thấy khả năng tự làm kinh tế của giới quan lại Cộng sản rất thấp, nếu không muốn nói là họ không có khả năng này, họ phải ăn cắp, ăn xin của nhân dân và làm giàu bằng tiền ăn cắp, ăn xin. Cho dù ăn cắp, tham nhũng hay ăn xin, xét về bản chất, căn cội của hành vi này, đều là ăn mày, bất lực từ căn để và tự dối lòng mình, tự lấp liếm với danh dự để ăn mày của nhân dân. Thử hỏi, ngân sách quốc gia do đâu mà có nếu không phải là do thuế của nhân dân đóng góp? Với kiểu thu thuế theo định mức giá trị gia tăng, từ chai thuốc trừ sâu cho đến bó rau, hạt lúa, củ cải, trái bắp và cả cái ca để người ăn mày ngửa ra giữa chợ hay cái nón lá để người ăn mày ngửa xin giữa cuộc đời đều có thuế trong đó. Vấn đề thuế của nhân dân là bao trùm, từ chén cơm cho đến hạt gạo. Vậy suy cho cùng, người ăn mày ngửa tay xin ngoài chợ đời nhưng vẫn phải đóng thuế cho nhà nước mỗi khi mua bất cứ một thứ hàng hóa nào trên đất nước hình chữ S này. Và một khi các quan ăn chặn thuế của nhân dân, biển thủ công quĩ, điều này chứng tỏ bọn họ đã thành một loại “ăn mày của ăn mày”. Suy cho cùng, quan chức càng lớn thì mức độ ăn mày và độ dày của da mặt càng cao, chả có gì để hãnh diện hay tự hào!
Thế nhưng bọn họ vẫn dương dương tự đắc, tự cho mình tài giỏi, đạo đức, biết cống hiến cho xã hội. Đó là một bi kịch của dân tộc! Không có bi kịch nào lớn hơn bi kịch mà ở đó, những kẻ ăn mày lại luôn xem mình là ân nhân, là kẻ bố thí, còn những người bố thí lại phải sống thân phận ăn mày. Điều đó đang xãy ra trên đất nước này. Và cũng không có bi kịch nào đáng sợ hơn sinh mệnh và danh dự của gần một trăm triệu ông chủ, bà chủ, cô chủ, cậu chủ phải bị mang ra thế chấp để vay nợ, để một số nhỏ ăn mày được sống phè phỡn, giàu có, vương giả và lạnh lùng nhìn chủ của mình, ân nhân và cũng là nạn nhân của mình phải chịu đói rét, đau khổ, u tối. Điều đó e rằng xãy ra rất hãn hữu, ở các nước thuộc về thế giới thứ ba và một số nước độc tài, trong đó, Việt nam đứng ở vị trí chủ chốt! Đã hơn bốn mươi mùa xuân trôi qua, người dân miền Nam đã nếm đủ mọi nỗi khổ nhục và cũng đã hơn bảy mươi mùa Xuân, người dân miền Bắc nếm đủ mất mát, hy sinh, đau khổ và tủi nhục. Tất cả những gì người dân cống hiến, ban tặng cho cái chế độ này không gì khác là những cái bằng khen, những cái huy chương nếu bán giấy lộn và đồng nát chẳng mua đủ một bữa cơm. Và những gì họ bố thí cho cái chính thể Cộng sản xã hội chủ nghĩa này đã quá đủ. Đã đến lúc những người bố thí phải dừng ngay việc bố thí bằng cách này hay cách khác. Và cũng đã đến lúc những kẻ trộm cắp, những kẻ nhận bố thí, ăn mày trên xương máu và số phận của nhân dân phải dừng ngay việc sống bám của họ, phải biết học hai chữ “tự trọng” và cần tìm hiểu thế nào là danh dự, làm người. Họ cũng cần phải xem việc sống phè phỡn trên xương máu cũng như sự bố thí của tổ tiên, dân tộc là một cái tội. Mà tội đầu tiên là tội lừa dối, lừa dối tổ tiên, lừa dối dân tộc, lừa dối cộng đồng quốc tế, và đáng nói hơn cả là lừa dối bản thân, xem sự ăn mày, ăn bám nhân dân của mình là một thứ công trạng. Một khi kẻ ăn mày bớt nhỡn nhơ, biết xấu hổ trước đồng loại và người tài biết đứng lên xây dựng quê hương, dân tộc thì mới hy vọng vào sự tồn vong của đất nước này! Một năm mới, cũng là một bước khởi sự cho một vận hội mới! Hãy thôi ngay việc biến đất nước này thành một trại tế bần!
KHUYẾT DAN
__._,_.___
Chia sẻ:
- Chia sẻ
- X
- In
Có liên quan
Bài này đã được đăng trong Uncategorized. Đánh dấu đường dẫn tĩnh. ← Hung hãn và hèn nhát Thống OBAMA từ chối tiếp tổng bí thư Nguyễ n Phú Trọng →Bình luận về bài viết này Hủy trả lời
Translate Phiên-dịch
translate to:
Arabic Chinese Simplified Chinese Traditional Danish Dutch Filipino French German Greek Hebrew Hindi Hungarian Indonesian Italian Japanese Korean Norwegian Portuguese Russian Spanish Swedish Thai VIETNAMESE ENGLISH- Tìm kiếm cho:
Bài được chú ý
- 1 DĐKTTG ĐẶNG CHÍ HÙNG : Lại nói về lá cờ
- Con tướng Nhanh, Quang béo bị giết?
- Chan Dung Quyen Luc: Dân nghèo Quảng Ngãi và ông Bí thư T ỉnh ủy Nguyễn Hòa Bình
- Bàn tay nhuốm máu của Hồ Chí Minh
- lời gửi Nhạ c sĩ Nguyễn Ánh 9
- Tiểu luận: "ĐMCS"
- Phùng Quang Hải - Tài sản như thế này mà bị b ắn vào bụng - Uổng quá
-
Bài viết mới
- 22 November, 2018 18:02
- 2 October, 2018 09:15
- 23 August, 2018 18:42
- 23 July, 2018 17:20
- 10 March, 2018 16:17
- Nhà hoạt động Thúy Nga ‘sắp bị truy tố Điều 88′
- THÁNG TƯ ĐEN : MỘT CÁI CHẾT BI HÙNG
- Guồng quay cướp đất và sự kiện Đồng Tâm (phần 1)
- Dân Hải Phòng biểu tình phản đối cầm quyền cộng phỉ cướp đ ất Đình Làng – 14-04-2017
- Bí mật của biển
- Bắc Triều Tiên : Mỹ xem xét « giải pháp quân sự », Nhật lo di tả n kiều dân
- CÁC LUẬT SƯ LÊN TIẾNG VỀ NGÒI NỔ Ở MỸ ĐỨC, HÀ NỘI
- Ung nhọt, Mỹ Đức!
- Hà Nội khởi tố vụ Đồng Tâm vào lúc tình hình vẫn bế tắc
- Đồng Tâm Mỹ Đức, chưa có hồi kết
- Khởi tố vụ hiếp dâm sau thư tuyệt mệnh
- Tin nóng: UBND huyện Lộc Hà Hà Tĩnh đã THẤT THỦ
- Công an muốn tăng sức mạnh bằng nhiều luật mới
- Luật mới hạn chế quyền chống tham nhũng của dân
- Sai lầm chiến lược và quả bom nổ chậm Formosa
Thư viện
Thư viện Thời gian Tháng Mười Một 2018 (1) Tháng Mười 2018 (1) Tháng Tám 2018 (1) Tháng Bảy 2018 (1) Tháng Ba 2018 (1) Tháng Năm 2017 (1) Tháng Tư 2017 (38) Tháng Ba 2017 (27) Tháng Hai 2017 (21) Tháng Một 2017 (31) Tháng Mười Hai 2016 (26) Tháng Mười Một 2016 (11) Tháng Mười 2016 (43) Tháng Chín 2016 (128) Tháng Tám 2016 (135) Tháng Bảy 2016 (281) Tháng Sáu 2016 (150) Tháng Năm 2016 (100) Tháng Tư 2016 (19) Tháng Ba 2016 (114) Tháng Hai 2016 (93) Tháng Một 2016 (127) Tháng Mười Hai 2015 (194) Tháng Mười Một 2015 (140) Tháng Mười 2015 (92) Tháng Chín 2015 (118) Tháng Tám 2015 (101) Tháng Bảy 2015 (196) Tháng Sáu 2015 (147) Tháng Năm 2015 (144) Tháng Tư 2015 (204) Tháng Ba 2015 (251) Tháng Hai 2015 (155) Tháng Một 2015 (237) Tháng Mười Hai 2014 (141) Tháng Mười Một 2014 (152) Tháng Mười 2014 (124) Tháng Chín 2014 (216) Tháng Tám 2014 (272) Tháng Bảy 2014 (117) Tháng Sáu 2014 (216) Tháng Năm 2014 (362) Tháng Tư 2014 (187) Tháng Ba 2014 (220) Tháng Hai 2014 (220) Tháng Một 2014 (169) Tháng Mười Hai 2013 (203) Tháng Mười Một 2013 (290) Tháng Mười 2013 (185) Tháng Chín 2013 (101) Tháng Tám 2013 (132) Tháng Bảy 2013 (175) Tháng Sáu 2013 (255) Tháng Năm 2013 (152) Tháng Tư 2013 (136) Tháng Ba 2013 (195) Tháng Hai 2013 (173) Tháng Một 2013 (135) Tháng Mười Hai 2012 (119) Tháng Mười Một 2012 (126) Tháng Mười 2012 (203) Tháng Chín 2012 (263) Tháng Tám 2012 (106) Tháng Bảy 2012 (174) Tháng Sáu 2012 (80) Tháng Năm 2012 (92) Tháng Tư 2012 (111) Tháng Ba 2012 (18) Tháng Hai 2012 (119) Tháng Một 2012 (223) Tháng Mười Hai 2011 (224) Tháng Mười Một 2011 (282) Tháng Mười 2011 (230) Tháng Chín 2011 (252) Tháng Tám 2011 (220) Tháng Bảy 2011 (292) Tháng Sáu 2011 (424) Tháng Năm 2011 (302) Tháng Tư 2011 (303) Tháng Ba 2011 (284) Tháng Hai 2011 (38)Chuyên mục
Chuyên mục Chọn chuyên mục Abuse Annexation bán nước Bạo Lực bầu cử tự do Biển Đông buôn lậu Cách Mạng Hoa Nhài censorship Chính Trị chủ nghĩa cộng sản china sea communications consumer protection csvn Cultural Heritage current events cyber crime dân chủ Du Lich Economy ethnic cleasing Freedom genocide giao duc hoáng sa trương sa human trafficking humanitarian Aids inflation internal conflict internet invasion Investment Jasmine jobs justice Lao Động Lao động Lòng Yêu Nước – Patriotism lich su – history matchmaking moi truong natural disaster Nô Lệ nghèo đói ngoai giao Nhân quyền phan quoc Police Brutality Protest – Bieu Tinh quân sự Real Estate remembrance – Tưởng Niệm saigon sức khoẻ Security shopping sports – the thao spratly Strike Tôn giáo Technology terrorism tham nhung Threat tin tặc tinh nguoi Toi Ac Trade Trung Cộng Trung hoa tuyen truyen Uncategorized Việt Nam Cộng Hòa vietnam corruption Vietnamese American Pride Văn hóa war crime xã hội xã hội chũ nghĩa Youth điễm báo
đăng ký thư điện tử (email)
đăng ký vào blog thì sẻ được thông báo những bài mới bằng email
Địa chỉ email:
đăng ký
Tham gia cùng 97 người đăng ký khác- RSS - Bài viết
- RSS - Bình luận
tìm bài theo lịch
Tháng Ba 2015
« Th2 Th4 »H B T N S B C 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 Visitors 1 795 238 người độc
Meta
- Tạo tài khoản
- Đăng nhập
- RSS bài viết
- RSS bình luận
- WordPress.com
- Tìm kiếm cho:
visitors : 1 816 633
- Bình luận
- Đăng lại
- Theo dõi Đã theo dõi
-
saohomsaomai.wordpress.com Đã có 97 người theo dõi Theo dõi ngay - Đã có tài khoản WordPress.com? Đăng nhập.
-
-
-
saohomsaomai.wordpress.com - Theo dõi Đã theo dõi
- Đăng ký
- Đăng nhập
- URL rút gọn
- Báo cáo nội dung
- Xem toàn bộ bài viết
- Quản lý theo dõi
- Ẩn menu
-
Từ khóa » Trại Tế Bần Việt Nam
-
VNTB – Ám ảnh Trại Tế Bần Hiền Vương... - Việt Nam Thời Báo
-
Nỗi Kinh Hoàng Của Một Người Thoát Khỏi 'trại Tế Bần' Ðà Nẵng
-
VNTB – Ám ảnh Trại Tế Bần - Việt Nam Thời Báo
-
Trại Tế Bần - Báo Dân Sinh
-
Bí ẩn 'Đại Ca Của Các đại Ca' ở Sài Gòn: Giang Hồ Loạn Chiến - Kỳ 4
-
Trại Tế Bần | Sài Gòn Tôi Yêu
-
Trại Tế Bần - Wikiwand
-
Trại Tế Bần Và Tù Nhân Việt Nam Trong Mùa Dịch Covid-19
-
Người Phụ Nữ Mở Trại Tế Bần Chăm Sóc 80 Con Chó Vô Gia Cư - Dân Việt
-
Tại Trại Tế Bần (nơi Tập Trung Người Sống Lang Thang, ăn X… | Flickr
-
Nạn Nhân đói Lay Lắt Trên Phố - VnExpress
-
Chặng Cuối Của Cuộc đọa đày - Tuổi Trẻ Online
Xin mở ngoặc chỗ này: Đất nước là một cái trại tế bần lớn, trong đó, những người lao động nghèo cùng chung tay với tư bản để bố thí, nuôi nấng, cưu mang cho các quan Cộng sản. Đất nước này là một cái trại tế bần vĩ đại với hàng triệu kẻ ăn xin trên lưng nhân dân. Đừng nhầm tưởng những người ăn xin, lăn lóc ngoài đầu đường xó chợ mới là ăn mày. Xét trên hành động họ thật sự là những người ăn xin nhưng sâu xa hơn, trên góc độ chính trị, họ cũng là những người đang bố thí cho các quan Cộng sản, các quan Cộng sản mới là kẻ ăn mày.
Thế nhưng bọn họ vẫn dương dương tự đắc, tự cho mình tài giỏi, đạo đức, biết cống hiến cho xã hội. Đó là một bi kịch của dân tộc! Không có bi kịch nào lớn hơn bi kịch mà ở đó, những kẻ ăn mày lại luôn xem mình là ân nhân, là kẻ bố thí, còn những người bố thí lại phải sống thân phận ăn mày. Điều đó đang xãy ra trên đất nước này. Và cũng không có bi kịch nào đáng sợ hơn sinh mệnh và danh dự của gần một trăm triệu ông chủ, bà chủ, cô chủ, cậu chủ phải bị mang ra thế chấp để vay nợ, để một số nhỏ ăn mày được sống phè phỡn, giàu có, vương giả và lạnh lùng nhìn chủ của mình, ân nhân và cũng là nạn nhân của mình phải chịu đói rét, đau khổ, u tối. Điều đó e rằng xãy ra rất hãn hữu, ở các nước thuộc về thế giới thứ ba và một số nước độc tài, trong đó, Việt nam đứng ở vị trí chủ chốt! Đã hơn bốn mươi mùa xuân trôi qua, người dân miền Nam đã nếm đủ mọi nỗi khổ nhục và cũng đã hơn bảy mươi mùa Xuân, người dân miền Bắc nếm đủ mất mát, hy sinh, đau khổ và tủi nhục. Tất cả những gì người dân cống hiến, ban tặng cho cái chế độ này không gì khác là những cái bằng khen, những cái huy chương nếu bán giấy lộn và đồng nát chẳng mua đủ một bữa cơm. Và những gì họ bố thí cho cái chính thể Cộng sản xã hội chủ nghĩa này đã quá đủ. Đã đến lúc những người bố thí phải dừng ngay việc bố thí bằng cách này hay cách khác. Và cũng đã đến lúc những kẻ trộm cắp, những kẻ nhận bố thí, ăn mày trên xương máu và số phận của nhân dân phải dừng ngay việc sống bám của họ, phải biết học hai chữ “tự trọng” và cần tìm hiểu thế nào là danh dự, làm người. Họ cũng cần phải xem việc sống phè phỡn trên xương máu cũng như sự bố thí của tổ tiên, dân tộc là một cái tội. Mà tội đầu tiên là tội lừa dối, lừa dối tổ tiên, lừa dối dân tộc, lừa dối cộng đồng quốc tế, và đáng nói hơn cả là lừa dối bản thân, xem sự ăn mày, ăn bám nhân dân của mình là một thứ công trạng. Một khi kẻ ăn mày bớt nhỡn nhơ, biết xấu hổ trước đồng loại và người tài biết đứng lên xây dựng quê hương, dân tộc thì mới hy vọng vào sự tồn vong của đất nước này! Một năm mới, cũng là một bước khởi sự cho một vận hội mới! Hãy thôi ngay việc biến đất nước này thành một trại tế bần!