Vườn Thơ đạo »» Cập Nhật Hằng Ngày - Rộng Mở Tâm Hồn
Có thể bạn quan tâm
- Bài mới hôm nay
- Trang chủ
- Về trang chủ
- United Buddhist Foundation
- United Buddhist Publisher
- Facebook Kinh điển
- Trang sách Nguyên Minh
- Mua sách trên Amazon
- Wordpress
- Smashwords
- Scribd
- Tìm kiếm thông tin
- Tìm kiếm tổng hợp
- Tìm sách, nhạc Phật
- Tra cứu từ điển
- Kinh Nam truyền
- Kinh Bắc truyền
- Xem nhanh
- Về danh mục tổng quát
- Lá thư hằng tuần
- Học chữ Hán
- Sách mới nhất
- Hướng dẫn sử dụng
- Tổng mục Kinh điển
- Linh Sơn Pháp Bảo Đại Tạng Kinh
- Đọc sách
- Nghe sách nói
- Xem và tải PDF
- Nghe nhạc Phật
- Theo dòng sự kiện
- Các trang Phật giáo và Văn hóa
- Giới thiệu
- Mục đích và Tôn chỉ
- Ban Điều Hành: Chủ nhiệm
- Ban Điều Hành: Phó Chủ nhiệm
- Ban Điều Hành: Thư Ký
- Ban Điều Hành: Thủ Quỹ
- Đài Truyền hình An Viên (AVG)
- Đài Truyền hình Bà Rịa Vũng Tàu (BRT)
- Phóng sự truyền hình: Sống đẹp (BRT)
- Báo Thanh Niên giới thiệu
- Liên lạc
- Rộng Mở Tâm Hồn
- Hội từ thiện VNSE
- Hoạt động từ thiện
- Cấp phát học bổng
- Liên lạc với chúng tôi
Tìm kiếm thông tin
Tìm thông tin tổng hợp Close ×Tìm kiếm sách, âm nhạc
Tìm kiếm tên sách Tìm kiếm chương sách, bài viết Tìm ca khúc, album, ca sĩ, nhạc sĩ Phật giáo Tìm trong nội dung sách Close ×Tra cứu các loại từ điển
Tra cứu thuật ngữ Phật học Tra từ Tiếng Việt Tra từ tổng hợp Phạn, Anh, Việt, Pháp Đại từ điển Hán Việt Từ điển Hán Anh Close ×Tra cứu Kinh điển Nam truyền
Tìm tên kinh tiếng Việt Tìm tên kinh tiếng Anh Tìm tên kinh tiếng Pali Tìm nội dung kinh tiếng Việt Tìm nội dung kinh tiếng Anh Close ×Tra cứu Kinh điển Bắc truyền
Tìm tên kinh tiếng Việt Tìm dịch giả Việt Nam Tìm nội dung kinh tiếng Việt Tìm nội dung kinh chữ Hán Tìm tên kinh Hán tạng Tìm kinh số trong Hán tạng Tìm dịch giả Trung Hoa Close ×Nhật ký đọc sách
Close ×Tìm kiếm album, nhạc phẩm...
Tìm ca khúc, album Phật giáo CloseTrực giác của tâm thức là món quà tặng thiêng liêng và bộ óc duy lý là tên đầy tớ trung thành. Chúng ta đã tạo ra một xã hội tôn vinh tên đầy tớ và quên đi món quà tặng. (The intuitive mind is a sacred gift and the rational mind is a faithful servant. We have created a society that honor the servant and has forgotten the gift.)Albert Einstein
Người cầu đạo ví như kẻ mặc áo bằng cỏ khô, khi lửa đến gần phải lo tránh. Người học đạo thấy sự tham dục phải lo tránh xa.Kinh Bốn mươi hai chương
Người khôn ngoan chỉ nói khi có điều cần nói, kẻ ngu ngốc thì nói ra vì họ buộc phải nói. (Wise men speak because they have something to say; fools because they have to say something. )Plato
Khởi đầu của mọi thành tựu chính là khát vọng. (The starting point of all achievement is desire.)Napoleon Hill
Để chế ngự bản thân, ta sử dụng khối óc; để chế ngự người khác, hãy sử dụng trái tim. (To handle yourself, use your head; to handle others, use your heart. )Donald A. Laird
Ai dùng các hạnh lành, làm xóa mờ nghiệp ác, chói sáng rực đời này, như trăng thoát mây che.Kinh Pháp cú (Kệ số 173)
Tôn giáo không có nghĩa là giới điều, đền miếu, tu viện hay các dấu hiệu bên ngoài, vì đó chỉ là các yếu tố hỗ trợ trong việc điều phục tâm. Khi tâm được điều phục, mỗi người mới thực sự là một hành giả tôn giáo.Đức Đạt-lai Lạt-ma XIV
Điều người khác nghĩ về bạn là bất ổn của họ, đừng nhận lấy về mình. (The opinion which other people have of you is their problem, not yours. )Elisabeth Kubler-Ross
Phán đoán chính xác có được từ kinh nghiệm, nhưng kinh nghiệm thường có được từ phán đoán sai lầm. (Good judgment comes from experience, and often experience comes from bad judgment. )Rita Mae Brown
Người ta có hai cách để học hỏi. Một là đọc sách và hai là gần gũi với những người khôn ngoan hơn mình. (A man only learns in two ways, one by reading, and the other by association with smarter people.)Will Rogers
Hạnh phúc không phải là điều có sẵn. Hạnh phúc đến từ chính những hành vi của bạn. (Happiness is not something ready made. It comes from your own actions.)Đức Đạt-lai Lạt-ma XIV
Trang chủ- Danh mục
- Danh mục tổng quát
- Vườn thơ đạo
Trang chủ »» Danh mục »» Danh mục tổng quát »» Vườn thơ đạo »» Cập nhật hằng ngày »»
Vườn thơ đạo»» Cập nhật hằng ngày Trúc Lâm Rỡ Ràng(Kính tặng Thiền Viện Trúc Lâm)Nhạc & Lời: Khánh HoàngCa sĩ : Túy TâmGuitar & Bè phụ: Khánh HảiCon vẫn thấyDáng Thầy bước điUy nghi rạng ngờiHiện thân Chánh PhápThật hiền từThầy mở toangcửa ngõ Đại BiTâm thiết tha lão bàChỉ ra Nẻo về quê nhàĐi vềLễ hội Linh SơnBay vútLên non Thiếu ThấtTào KhêVầng trăng thanh tĩnh lặngCùng lượn trênSóng bạc Tây GiangCó mùi hương hoa quếCó vệt cháy than hồngCó hét la gậy đánhVà cóCười mãi không thôi!Núi Trúc Lâm Yên Tử Rỡ ràngNơi đây Phụng HoàngBát ngát bình yênCon vẫn thấynơi ThầyTam Bảo Thường TrụAn nhiên!Plano _ November 11, 2006 Khánh Hoàng
Trưởng Giả Duy Ma CậtLời & Ý: kinh Duy Ma CậtNhạc: Khánh HoàngCa sĩ: Túy TâmGuitar: Khánh HảiỞ nơi thành lớn Tỳ Da LyCó người trưởng giả Duy Ma CậtNgười đã từng cúng dườngvô lượng chư Phậtvào Vô Sanh NhẫnBiện tài vô ngại, du hí thần thôngNắm vững tổng trì, thu hoạch Vô ÚyHàng phục các ma, an ủi kẻ oán hờnGiỏi về trí độ, viên thành nguyện lớnThị hiện có vợ con, quyến thuộcNgười thường tu Phạm hạnhThích cuộc viễn lyVào nơi sinh tử, giữ lấy Tịnh QuốcAn vui Niết BànRộng lòng bố thí kẻ nguy nanNương vào của cải nơi gian trầnVận dụng chánh pháp thật vi diệu, thần kỳCứu độ chúng sanhCác loài chúng sanh là cõi Phậtcủa Bồ Tát!Plano _ November 03, 2004 Khánh Hoàng
Vườn Phật Bồ Đề Đạo TràngNhư một vần thơViết từ xi măng, cát đáNhư một bài hátVới toàn nốt tròn trắng, viên dungNhư những đóa bạch liênVươn lên nền trời xanh TexasGiữa những con đường nhỏvà những cánh rừng thưaCảnh vật còn hoang sơBao tấm lòng rộng mởKhai phát Bồ Đề tâmCúng dường Tam BảoBốn mươi chín tôn tượngBốn mươi chín tấm lòng vàngTỏa sáng nơi vườn PhậtBồ Đề Đạo TràngNam mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật!Nam mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật!Đất trời mở raNgào ngạt hương thơm Chánh PhápChiêm Bặc đơm ngátĐón từng bước hoằng hóa Thế TônBốn mươi chín hội XuânAn nhiên một niềm vui bất tậnGiải thoát khắp các cõiTừ nay dứt trầm luânTỏ lòng thành tri ânPhật Pháp Tăng vô thượngHồi hướng đến vạn loàiPhúc lạc an lành!Plano _ February 03, 2006Ca sĩ: Túy TâmGuitar & Bè phụ: Khánh Hải Khánh Hoàng
KHOẢNH KHẮC NÀY ĐÂYGiấc mơ hiển hóa giữa đờiKhó đem chữ nghĩa tả lời tâm can Quý thầy ở giữa nhân gianChỉ trong khoảnh khắc ngập tràn hỷ hoan Dẫu cho mộng vẫn chưa trònNhân duyên hội ngộ hãy còn tương laiSa Bà ngày tháng miệt màiHoằng truyền Phật pháp đường dài biết baoMới hay sóng gió ba đàoCon thuyền giáo hội lòng nào thối tâmNhư Lai sứ giả lặng thầm Đạo – đời lắm những thăng trầm chẳng suyHiền hòa, thông tuệ, từ biGiữ gìn chánh pháp sá gì lợi danh Tín tâm vẫn vững pháp hànhĐạo vàng tỏa sáng trời xanh thái bìnhĐất trời văng vẳng Tâm kinhLời Như Lai vọng vô hình gió mâyBây chừ khoảnh khắc này đâyGiữa đường hoằng hóa dựng xây pháp tòaẤt Lăng thành, 0325 Đồng Thiện
KHOẢNH KHẮC TRÂN QUÝCó khoảnh khắc cực kỳ trân quýNhững vị thầy thông tuệ từ biĐạo và đời ly loạn không suyĐang nối tiếp tượng vương Tuệ SỹPhút hội ngộ lòng đầy xúc động Đã từ lâu tôi vẫn ngưỡng trông Quý thầy là hiền sỹ phương ĐôngMây trắng bay biển trời cao rộng Gióng trống pháp nơi vùng đất mớiSoi đuốc thiêng hành đạo độ đời Lái con thuyền giáo hội không rờiThanh tịnh hạnh lòng người cảm phụcẤt Lăng thành, 0325 Đồng Thiện
XUÂN HỨNGHồng đào Bắc pháiHuỳnh mai Nam bangLôi hỏa Việt tộcAn lạc xuân quangCổ nhân xuân bất tậnPhi nguyệt dạ hữu maiHối tử hậu bối laiHoài vọng quá thiên nhaiPhong xuân xuy quá sơn hà Hương xuân mãn địa kiến tòa Như LaiTình xuân vô khả khiết màiTâm xuân hoan hỷ khinh tài trọng nhân Nguyên đán tư hương nghi tình khởi Sơn hà hoán chủ mạc vị quânHà cớ tòng tha ly cố quận Bất tri niên kỷ đáo gia xuân Ất Lăng thành, mùng một tết Ất Tỵ Tiểu Lục Thần Phong
Đêm Qua Sân Trước Một Cành MaiLời: Thi kệ của thiền sư Mãn Giác (1052-1096; đời nhà Lý, Việt Nam)Nhạc & Lời phụ: Khánh HoàngCa sĩ : Nhã PhươngHòa âm : Thái Bảo LộcNgày tháng trôi hoài đâu biết dừngVạn pháp luân chuyển mãi như sôngTuôn chảy khôn xiết bao vui buồnRồi ra bọt bóng nước mông lungQuay lại mới hay lòng thư tháiKho trời sẵn có chẳng đầy vơiNăm qua tháng tới không ngăn ngạiSương lạnh trăng khuya vẫn tỏa ngời“Xuân đi trăm hoa rụngXuân đến trăm hoa cườiTrước mặt việc đi mãiTrên đầu già đến rồiChớ bảo Xuân tàn hoa rụng hếtĐêm qua sân trước một cành mai”Plano _ January 08, 2004 Khánh Hoàng
Đêm Cuối Năm Về Thăm Cha MẹThể hiện: Ca sĩ Thùy DươngCon về thăm Cha MẹĐêm trầm hương ngát trờiBước thầm vào đất tổLòng mở hội Xuân vuiChớm hoa ven ngõ trúcKhẽ lay ngàn cánh mộngRộn ràng ngân tiếng khánhQuyện lẫn tiếng hồng chungCửa hé mở đón mờiTrăng xưa tỏa rạng ngờiGiã từ bao phiền muộnAn nhiên mùa thảnh thơi!Mẹ pha bình trà thơmCha thơ mới tỏ bàyQuà Xuân khéo biến hiệnKhắp sơn hà Đông TâyLắng yên đêm trừ tịchNăm cũ mới giao hòaQuê nhà trên đất kháchBừng nở cả mùa hoa !Plano _ January, 2007 Khánh Hoàng
NGỌN ĐÈN SÁNG SOIThầy đi rồi cơ nghiệp vẫn còn đây Đại tạng kinh in dấu ấn sâu dày Khúc dương cầm, những áng văn trác tuyệt Tấm lòng son đầy nhiệt huyết quan hoài Từ Vạn Tương về Việt Nam dựng lập Giữ cơ đồ giáo pháp của Như Lai Đạo và đời mực thước chẳng đơn sai Thầy trọn vẹn cả đường dài phụng sự Ngoài độc hành đơn thân đời lữ thứ Trong lặng thầm sáng suốt chí chơn như Tuệ quang minh biên sách tả kinh thư Sĩ khí đại kêu gọi người thức tỉnh Vị cô thần hết một lòng trung chính Ngài thiền sư y chỉ pháp phụng hành Bậc du sĩ khí phách cực tinh anh Đấng trưởng tử tận chí thành hoằng hóa Bút mực nào tả đủ đầy công hạnh Cọ sơn đâu vẽ được huệ thần khai Màn trời đen lấp lánh ánh sao mai Non nước lở đắp cà sa bồi tụ Đạo pháp hoại, dấn thân làm rường cột Thiền lâm suy, dõng mãnh dụng môn quy Đời loạn lạc, lòng chan chứa từ bi Pháp lữ loạn, quyết viễn ly lập chí Bóng dáng thầy lung linh trong tâm tưởng Đức hạnh thầy lan tỏa khắp mười phương Non nước nầy dù cuộc vận nhiễu nhương Ngọn đèn sáng soi con đường cao rộng Ất Lăng thành, 1024 Tiểu Lục Thần Phong
TÔI CŨNG CÓ THẦN TƯỢNGDĩ nhiên là không phải mấy em chân dài ưỡn ẹo Ngôi sao điện ảnh, thời trang Những anh chàng sáu múi Thần tượng tôi đâu phải là tỷ phú giàu sang Càng chẳng là bọn doanh nhân, chính khách Thần tượng của tôi vô cùng đơn sơ, thanh bạch Sống tri túc với khí phách ngất trời mây Trí tuệ cao siêu trong tấm thân gầy Sĩ trượng phu giữa dòng đời đen bạc Chống gậy trúc đạp trường sơn dấn bước Ngày và đêm trang nghiêm mực thước Mắt nheo cười nắng quái cũng liêu xiêu Thần tượng của tôi tôn quý biết bao nhiêu Giữa nhân thế xô bồ loạn động Tấu dương cầm hồn bay cao lồng lộng Phụng nhân gian cúng dường Tối thắng tôn Cuộc hành trình như thể vô môn Vốn hư không mà bảo tồn dựng lập Thần tượng tôi bậc kim cang vô úy Mặc thói đời luân lý suy vi Hình án ngục tù cũng chẳng hề chi Thì kể gì những trò ma mị Sống tháng ngày quốc gia rưng rưng máu lệ Khóe mắt gầy hao nắng quái Nhìn xuyên qua bóng tối đêm dài Mảnh cà sa bọc lấy hình hài Đấng trượng phu với bản hoài dựng lập Thần tượng tôi duy nhất Dù đến đi vẫn mãi mãi trong tâm hồn Bóng áo lam còn đó với non sông Phù đạo pháp giữ tông môn dân tộc Dịch kinh sách, làm thơ, chơi nhạc Bậc tài hoa dâng trác tuyệt cho đời Dẫu vô ngôn mà chan chứa vạn lời Người như thể từ “Khung trời hội cũ”* Đem miệng lưỡi tán dương sao cho đủ Ngôn từ đời quả cũng thật phù du Thần tượng tôi vị du sĩ vô tung Như mây gió thung dung tự tại Mấy mươi năm thể Tâm kinh “Vô quái ngại” Giờ còn đây một mảnh trăng gầy Đủ phủ sáng non nước ngày chung cuộc Ất Lăng thành, 0924 * Chữ của ngài Tiểu Lục Thần Phong
Có Điều Gì Đất Trời Muốn Nói(Riêng về những cơn bão dữ hoành hành trên địa cầu; như bão Katrina, bão Rita vào tháng 8, năm 2005 ở miền Đông Nam nước Mỹ)Có Điều Gì Đất Trời Muốn NóiMà ta vẫn vô tình chưa hiểuÔi Katrina Ôi RitaCác nàng đến tự trời caođể bao gia đình khổ đauĐổ nátVà trên những xa lộ thênh thangmiền Nam nước MỹTìm về nơi đâu?Trú ẩn phương nào?Những con tim âu loVất vưỡng trong đêm tốiMịt mờCó phiền muộn ướt nhòa nước mắtDòng xe vẫn vô tình bất độngÔi Katrina Ôi RitaGiữa màn đêm của sợ hãiTìm nhau để nhận ra nhauCùng khốnCầu mong chút hơi nồng thương yêuvượt qua khổ nạnĐường về xa xămBước mỏi rã rờiKhắp không gian bao laĐâu là nơi yên ấmQuê nhàHãy mở lòng raCùng thắp lên ngọn đènBi TríVà hãy mở cửa căn nhàTừ ÁiĐể làm nơiAn trú cho nhauCó điều gì đất trời muốn nói?Plano _ September 24, 2005 Khánh Hoàng
Con Người Với NhauSức tàn phá của thiên nhiên thật khủng khiếp. Chiến tranh và hận thù giữa con người với nhau đôi khi cũng có thể gây ra những niềm đau đáng tiếc. Nếu trận bão Yagi lưu lại những vết thương trên dải đất quê hương, thì chúng ta cũng cứ hãy dìu nhau trong gió trong mưa…Diễn ngâm: Hồng VânDìu nhau trong gió trong mưa,Giúp nhau xóa bỏ vết xưa hận thù.Ôm nhau trong tối mà ru,Thương nhau chưa đủ, hận thù làm chi.Kiếp người sớm đến chiều đi,Buông hai tay xuống, còn gì nữa đâu?Tối đen vũ trụ một màu,Tình thương dắt lối cho nhau đến gần.Ngả nghiêng quả đấy xoay vần,Đỡ nhau cho khéo, cho gần nhau thêm.Gối nhau trong giấc ngủ mềm,Lay nhau giữa giấc mê đêm kinh hoàng.Sống còn dưới góc trời hoang,Cho nhau nắng ấm, cho hồng hoa tươi.Tiếc chi một nhếch nụ cười?Mong manh biết mấy, kiếp người nhỏ nhoi.Trên giàn khoan Ocean Benloyal trong vùng Bắc Hải (North Sea, Scotland)ngày 11.05.1991 Hoang Phong
Cần Chi Vội Vã(Riêng về những bước chân an bình nơi trần gian huyễn mộng) Xin đừng đi vội vã Như thời gian nhanh qua Cũng đừng yên như đá Muôn đời chậm khai hoa! Hãy đi từng bước nhỏ Thong dong vượt biển đời Mỉm cười trên sóng gió Huyễn mộng bọt bóng thôi! Vui theo từng bước hồng Tươi thắm tâm núi sông Diệu minh không chao động Mầu nhiệm cùng hư không Đâu cần chi vội vã Ung dung với cảnh đời Như mục đồng sáo thổi Lưng trâu ngồi thảnh thơi Muôn việc tự đầy đủ Chẳng thiếu cũng không dư An nhiên không mau chậm Tròn sáng: vầng trăng thu! Plano _ August 16, 2009 (Nhạc & Lời: Khánh Hoàng Ca sĩ: Thụy Long Hòa âm: Thái Bảo Lộc) Khánh Hoàng
KHÁNH ĐẢN HÂN HOANNgài vẫn an nhiên giữa cuộc đời Dù đời loạn động đến tàn hơi Thị phi bất tận lời bao biện Giữa chúng trung tôn hiện dáng người Lớn nhỏ chi chăng chỉ mỉm cười Giới hương đức hạnh tỏa muôn nơi Niêm hoa khoảnh khắc đầy vi diệu Tay chỉ mặt trăng chiếu sáng ngời Tứ chúng đồng tu nhớ lấy lời Giới luật nào đâu phải chuyện chơi Là thầy của cả trời người vậy Cứ thế vâng theo, thấy tuyệt vời Người đến nơi đây chỉ một thời Mà ơn đức ấy chẳng hề vơi Người trong nhân thế mừng lễ tạ Khánh đản hân hoan cả đất trời Chim hót ngàn hoa nở khắp tươi Pháp âm như sấm vọng trùng khơi Đến đi như thế từ muôn thuở Giác ngộ đường đi mở lối rồi Ất Lăng thành, 0423 Thanh Nguyễn
Khánh ĐảnThị hiện nơi này giữa thế gian Hân hoan chung hưởng ánh đạo vàng Phật về khai mở con đường sáng Tháng tư trăng tỏ rạng muôn nơi Mạn thù sa trắng thoảng rơi rơi Chư thiên đảnh lễ tự cung trời Chấn động mười phương ngàn thế giới Muôn loài hoan hỷ với Như Lai Một sớm vừa xanh ánh sao mai Trí huệ bừng lên độ mãn khai Sanh tử từ đây lìa mãi mãi Ngài đến vườn Nai khai pháp môn Từ đây thành thị chí sơn thôn Tứ chúng đồng tu theo Thế Tôn Từ bi trải rộng, lòng khiêm tốn Hữu tình Phật tánh vốn đồng nhau Hỏa trạch hiểm nguy hãy ra mau Tam giới này đây lắm thương đau Tam đồ mạt lộ đầy lửa máu Luân hồi lên xuống sáu đường mê Trăng tròn Vesak khắp sơn khê Khánh đản mừng vui lễ lại về Trời người cung kính lời xưng thệ Y chỉ phụng hành theo Thế Tôn Ất Lăng thành, 0423 Đồng Thiện
Xứ Xứ HươngThế Tôn thị hiện Sa Bà Quảng truyền chánh pháp hằng hà độ sinh Tam giới tứ chúng hữu tình Ngũ thừa lục đạo tùy hình tượng thân Dị loại thô tế bất phân Đại bi huệ lực tương lân thánh phàm Chân nhơn tự thức quỹ tàm Phật tánh giác ngộ bao hàm nhân thiên Trung đạo thượng thiện thánh hiền Nhất chơn pháp giới vô biên nguyện thề Bát nhã đoạn hoặc muội mê Đê đầu đảnh lễ tâm cơ tỏ tường Mãn thiên hoa xứ xứ hương Hỷ hoan khánh đản cúng dường Như Lai Ưu đàm hoa độ mãn khai Sơn cùng thủy tận thiên nhai bồ đề Ất lăng thành, 0424 Đồng Thiện
Tống Biệt HànhMột bước đường thôi nhưng núi cao Trời ơi mây trắng đọng phương nào Đò ngang neo bến đầy sương sớm Cạn hết ân tình, nước lạnh sao? Một bước đường xa, xa biển khơi Mấy trùng sương mỏng nhuộm tơ trời Thuyền chưa ra bến bình minh đỏ Nhưng mấy nghìn năm tống biệt rồi Cho hết đêm hè trông bóng ma Tàn thu khói mộng trắng Ngân hà Trời không ngưng gió chờ sương đọng Nhưng mấy nghìn sau ố nhạt nhòa Cho hết mùa thu biệt lữ hành Rừng thu mưa máu dạt lều tranh Ta so phấn nhụy trên màu úa Trên phím dương cầm, hay máu xanh Tuệ Sỹ
Tiễn NgườiNgười nhẹ không như lá Bay vào cõi sương sầu Một ngày mây trắng quá Vô ảnh đến ngàn sau Áo chân như tan biến Lời kệ đẵm vào thơ Đường không đi không đến Tâm hướng vọng vô bờ Hôm qua đài sen trắng Còn thả bóng mỏng manh Chuông ngân vào nguyệt lạnh Gửi nhân gian thơm lành Ôi tiếng đàn mộng ảo Bản sô nát ánh trăng Như bước người đi dạo Bỏ lại một lần chăng? Tiễn người về xanh thẳm Rừng núi lộng mây ngàn Tay phù hư cõi tạm Ta che nắng mưa tan (Bến Lặng 24-11-2023) Từ Kế Tường
Hướng Về Ngày MaiThể hiện: Ca sĩ Xuân Trường Cuộc sống vốn có muôn ngàn ca khúc Thật là tuyệt vời Ở mỗi phút giây ta nhiệt tâm giúp đời Dù những khó khăn vây chặt tựa ngọn sóng bủa vào bao hăng hái ngày đầu ta đi tới Đừng cho trôi qua đi những giây phút Nhiệt nồng tuổi trẻ Vì em có nhớ chăng tuổi Xuân chóng tàn Thời gian vẫn trôi nhanh tựa những dòng thác đổ ập vào chân núi ngàn đời không quay lui Như em thơ luôn vui ca múa và chạy nhảy Ta hăng say tận tụy từng ngày Không ưu tư âu lo không vướng những muộn phiền Ta như chim Giữa trời thênh thang! Sống vui ngày hôm nay xây dựng tương lai xán lạn Những con tim nồng nàn Bên trời tươi sáng Yêu muôn loài cùng thiên nhiên như hồng vừa mới hé nụ Ngát trong khu vườn xanh Hướng Về Ngày Mai! Cuộc sống đã cho đi và không muốn đòi lại điều gì Vậy em hãy an tâm dang tay đón nhận Mặt đất đã cho ta bao nhiêu hạnh phúc diệu thường Thật tươi thắm: Nguyện lành muôn sắc hương! Lữ Gia _ November 02,1980 Khánh Hoàng
Hòn sỏi nhỏNhặt một hòn sỏi nhỏ Ném xuống mặt hồ xanh Nghe tiếng nước lủm chủm Mặt hồ chẳng yên lành Nhặt một hòn sỏi nhỏ Ném vào mặt gương soi Mặt gương vỡ tan nát Chẳng ghép lại được rồi Nhặt một hòn sỏi nhỏ Ném vào một con mèo Con mèo chạy đi núp Nó chẳng còn nghe theo Nhặt một hòn sỏi nhỏ Ném vào giữa cuộc đời Cuộc đời va chạm lắm Chẳng yên lòng thảnh thơi Nhặt một hòn sỏi nhỏ Ném vào số phận ai Người ta không vui vẻ Mình cũng sẽ buồn hoài. Cuộc đời là quán trọ Người lâu mấy cũng đi Rời chốn nương náu đó Ta còn lại những gì? Một mảnh thân cát bụi Một nắm đất cỏ hoang Hơn thua hay thương ghét Rồi cũng đến suối vàng Ta ngồi yên lắng đọng Nghe ngọn cỏ thầm thì Dù có thương có giận Gió cũng về mang đi… An Tường Anh
Mẹ là bình yên!Nắng trưa phủ xuống hiên nhà Mẹ ngồi nhóm bếp khói pha vườn trầu Thương cho đôi mắt đã sâu Tóc pha sương bởi dãi dầu nắng mưa Nhớ ngày Mẹ trẻ thời xưa Nụ cười thắm sắc, tóc thời còn xanh Thời gian bỏ ngõ qua mành Mẹ đà già yếu tóc xanh bạc nhiều Nhớ ngày tôi nhỏ liêu xiêu Bước đi bên Mẹ nghe nhiều sướng vui Mẹ tôi ngần ấy năm Trời Gánh mùa sương lạnh, gánh nơi gió chùn Cuộc đời như đóa phù dung Chớm qua ngần ấy tương phùng thế gian Mẹ như bóng ngã xế tàn Như tia nắng đổ nhòa ngang lưng đồi Ta cầu ngần ấy năm trôi Mẹ luôn mạnh khỏe sống đời bình an! Mẹ như ánh sáng thế gian Rọi cho con bước giữa ngàn bóng đêm! Có Mẹ đời mãi bình yên! Mẹ là điểm dựa dịu hiền cho con! An Tường Anh
Mai Này Đi Vào NúiMai này đi vào núi Đường mây bặt dấu hài Thân tâm chút cát bụi Điểm hồng đời thêm vui! Mai này đi vào núi Trăng sáng vẫn mỉm cười Trời đất ươm thơ mộng Ửng một màu tinh khôi Núi chập chùng tuôn dài Mưa và nắng vẫn hoài Luân chuyển bao vi diệu Hiển bày trong hư thái Chốn tuyệt lộ mịt mùng Trăng vẫn chiếu vô cùng Thơm ngát hương hạnh nguyện Từng bước về thung dung Mai này đi vào núi Quê xưa đó rạng ngời Thênh thang xứ tĩnh lặng: An vui! Khánh Hoàng
Nắng Mưa Không NgạiDẫn:Có hai điềucần được nhắc nhớ cho chính mìnhvề nổi muộn phiềnĐiều thứ nhất:Nếu ta nhìn thấy được nổi muộn phiềnta có thể nhặt nó lênrồi buông nó xuốngĐiều thứ hai:Nổi muộn phiền không thường hằngnó luôn biến đổi và sinh diệtNó có thể chuyển hóatừ một kén sâu xấu xíđể trở thành cánh bướm xinh đẹpbay vút lên trời hồngTất cả những nổi niềm buồn vui kháctrong đời sống thế tụccũng đều như vậyHãy ra sức buông điKhông hối tiếc, không ngăn ngạiĐể ngày nào đó,Ta có thể sống nhẹ nhàng, thanh thoátvà an lạc trọn vẹnvới tấu khúc của mùa XuânMiên viễn!********
Ta nhặt nổi muộn phiềnBỏ vào túi hư khôngNgày kia bỗng hóa bướmBay lên cõi trời hồngTa thả nổi bâng khuângTrôi vào dòng sinh mệnhTuôn chảy niềm không tênHóa sum la vạn tượngTa nhặt nổi hân hoanTô môi son tịnh khẩuKhẽ mỉm cười lặng yênNiềm tịch nhiên miên viễn!Ta thả niềm âu loVào chung trà u nhãThong dong bơi như cáÐùa vui hương đậm đàNhặt lên rồi buông xuốngNổi niềm đầy lại vơiNhư đêm rồi chợt sángTấu khúc Xuân dâng đờiBuông rồi không nhặt lạiBao nắng mưa không ngạiNúi sông muôn hình tướngChẳng thiếu-thừa, khứ-lai!Plano _ March 13, 2007 Khánh Hoàng
Quét Lá Cuối NămTrình bày: Mai Thảo Chiều cuối năm ra sân quét lá Nắng trải vàng theo nhát chổi đưa Ta quét lá long lanh hoa nắng Hiên thềm nhà: trang cổ tích xưa! Tiếng chổi quét gửi lời thầm nhắn Tiễn biệt lá vàng thượng lộ bình an Những chiếc lá nay nằm ngay ngắn Rất hiền hòa chẳng chút băn khoăn Chiều cuối năm ngồi im thấy lá Buông nhánh muộn phiền về với bình yên Cuộc sinh diệt trong từng giây phút Luân lưu hoài cũ mới thay phiên Ta tiễn đưa chính là ta chào đón Mỗi hoàng hôn ửng sáng một bình minh! Plano _ January 02, 2006 Khánh Hoàng
Xin Cho Loài Người và Chim Thú An VuiNhạc: Hà Nhật Linh & Thơ: Trí Khiệm Hòa âm: Nguyễn Minh Châu (Silicon Band Paris) Tiếng hát Quỳnh Dao Nam Mô A Di Đà Phật Nam Mô A Di Đà Phật Nam Mô A Di Đà Phật Nam Mô A Di Đà Phật Chiều đêm qua và những chiều đêm đã qua Tôi đã niệm ngàn vạn tiếng A Di Đà Với lời nguyện ước xin trao gởi đến người và muôn loài chim thú Như lời chúc an vui cuộc trần đời Như lời chúc bình yên nơi đất mới Nhỡ chiều nay người lịm dần hơi thở Xin cho tôi được lịm dần hơi thở thay cho người Nhỡ chiều nay người đớn đau thân xác Xin cho tôi được đớn đau thân xác thay cho người Nhỡ chiều nay người buốt xót trái tim Xin cho tôi được buốt xót trái tim thay cho người Nhỡ chiều nay người phiêu dạt linh hồn Xin cho tôi được phiêu dạt linh hồn thay cho người Nhỡ chiều nay người lầm lạc tử ngục Xin cho tôi được lầm lạc tử ngục thay cho người Nhỡ chiều nay người đọa hình thống khổ Xin cho tôi được đọa hình thống khổ thay cho người Chiều đêm nay và những chiều đêm ngày mai Tôi sẽ niệm ngàn vạn tiếng A Di Đà Với lời nguyện ước xin trao gởi đến người và muôn loài chim thú Như lời chúc an vui cuộc trần đời Như lời chúc bình yên nơi đất mới Nam Mô A Di Đà Phật Nam Mô A Di Đà Phật Nam Mô A Di Đà Phật Nam Mô A Di Đà Phật Trí Khiệm
Thu quán vô thườngBiết đâu mình sống 100 năm Thân củi mục hoá hương trầmẢo hóa đường đời bất tậnKéo dài vô thủy vô chung Biết đâu 80 mình chết Bây giờ xế bóng 75Năm năm làm chi cho hết Khéo lo những chuyện xa tầmBiết đâu sang năm mình chết Hôm nay Thu mới sang mùaĐông Hạ Xuân xanh trước mắt Thì vui quên chuyện hơn thuaBiết đâu ngày mai mình chết Chiều vàng thêm một đêm nayThời gian mất tăm biền biệtChén đưa chén tiễn vơi đầy Biết đâu giờ sau mình chết Đủ dài một chén hoàng hoaYêu thương không màng hơn thiệt Cười vui ngấn lệ quan hàBiết đâu giờ mình đang chết Thiên thu nhất khứ sát naThì cứ cười vang quên hết Niềm đau nỗi khổ Ta BàThu sang lá rụng quán vô thường Đông tới mưa về quán tuyết sương Xuân quán ngàn hoa vô hữu tướng Hạ về rực rỡ quán mười phương Nhân gian đang sống là đang chết Đang về xuôi mái nghĩa đang quaTử sinh vẫn gối đầu tương biệt Không lại hoàn không ai là taSacramento, vào Thu 2022Trần Kiêm Đoàn** Quán niệm bên trời hiên quán vắng; Thấy mình thành một sợi mây bay! (Trụ Vũ) Trần Kiêm Đoàn
Qua Tháp Cánh TiênNgọn tháp có hình dáng như vạt áo tiên đang bay, tương truyền vua Chiêm Thành là Chế Mân cho xây dựng sẵn chính giữa thành Đồ Bàn chờ tặng Công Chúa Huyền Trân. Tác giả viết bài thơ này hoài niệm người xưa, mong có ngày thấy một pho tượng uy dũng của vua Chế Mân được dựng bên cạnh tháp.Nửa gánh giang san, nửa gánh tình, Đồ Bàn bái biệt tóc đương xanh. Lạnh hồn tháp cổ trơ vơ đứng, Vắng tiếng chuông đưa, gạch với mình. Trăm năm quạnh quẽ lòng non nước, Vạn thuở tang thương lối đế kinh. Cánh Tiên nung phiến tình quân tử, Tưởng áo ai bay trước tháp linh. Từ Hoa Nhất Tuệ Tâm
Đến Đi Một MìnhNhạc & Lời: Khánh HoàngCa sĩ: Khắc DũngHòa âm & Đọc lời dẫn: Thái Bảo Lộc Dẫn: Trong "Góp Nhặt Cát Đá" của thiền sư Muju, bản dịch của Đỗ Đình Đồng, do Lá Bối xuất bản năm 1971 tại Sài Gòn, có câu truyện kể: "Trước khi Ninakawa qua đời, thiền sư Ikkyu đến viếng ông. Ikkyu hỏi: "Tôi sẽ độ anh". Ninakawa đáp: "Tôi đến đây một mình và sẽ ra đi một mình. Anh có thể giúp tôi được gì?" Ikkyyu nói: "Nếu anh cho rằng anh thật có đến và đi, thì đó là ảo tưởng của anh. Hãy để tôi chỉ anh con đường không đến , không đi". Với những lời khuyên này, Ikkyu vén lên một con đường trong sáng, và Ninakawa mỉm cười ra đi".Trong kinh Pháp Hoa, phẩm Tín Giải, chàng Cùng Tử bỏ quên người cha Trưởng Giả, đã lang thang rày đây mai đó, kết bạn ở khắp nơi chốn. Nhưng rồi ra, chàng chỉ là người cô đơn, đã đến và sẽ đi một mình, độc hành trên con đường lữ thứ,xa xôi, bất tận... Đã đến một mìnhRồi sẽ đi một mình
Chàng Cùng Tửlang thang hoài trong ba cõi
Muôn pháp là bạnmà vẫn cô đơnLạ lùngChùm mộng huyễnvới trò dâu biển mà thôiKhông đến một mìnhvà chẳng đi một mìnhNgười Trưởng Giảan nhiên hoài theo năm thángSông núi hiển bàymà Có-Không đâu bận lòngTuồng ảo hóatrôi vào mênh môngÁnh trăng vàng tỏa ngátKhắp phiền muộn nhân gianDù trong đêm nguyệt tậnDù nẻo về gian nanCó một dòng Tây GiangBao giờ nước vơi cạn?Chợt sông chỉ là thếĐường không đến không đi!Plano _ Oct. 13, 2003 Khánh Hoàng
Nói Với Tuổi GiàThể hiện: Ca sĩ Xuân Trường Bạn đã đến với ta và không đi nữa Ta với bạn vẫn ràng buộc từ xưa Thân tứ đại, tâm vô thường nói thế Ta với bạn: hai đứa quên chưa ? Đêm rất dài mình ta khó ngủ Bån thường xuyên thủ thỉ bên tai Bên nhau đây: hãy vui đừng ái ngại Tóc bạc da nhăn: cứ thế thêm hoài ! Bạn đã đến: ta cùng làm lão trượng Băng qua cầu sinh-tử hồi hương Thế gian này còn đầy rẫy yêu thương Lòng thanh thản nhủ rằng: không chi vướng ! Cảm ơn bạn đã cùng ta hợp xướng Khúc nhạc đời toàn cảnh hiện bày lên Buổi hoàng hôn vạn vật sẽ không tên Sẽ chan hòa thênh thang về Bến Giác ! Plano _ May 12, 2004 Khánh Hoàng
Bếp NhàThể hiện: Ca sĩ Xuân Trường (Riêng tặng hiền nội) Ngăn tủ mở ra nồng thơm rau quả Kết tụ tinh khôi vạn nẻo đất trời Chén đũa thì thầm đôi lời thăm hỏi Ngôn ngữ diệu vợi tâm ý thảnh thơi Chùm nho im lìm không màu phẫn nộ Táo chín ngoan hiền đỏ bóng chơn nguyên Nheo mắt vườn ngoài nụ hồng tủm tỉm Bất động thần kỳ sợi nắng soi nghiêng Ngón tay thon gầy tợ những nhành mai Thoăn thoắt vân du chẳng hề quái ngại Xanh đỏ tím vàng dưới trên quán xuyến Nhật nguyệt tịnh huyền thinh không lặng yên! Dọc ngang qua lại như một cõi riêng Nước lửa reo vang bốn mùa hóa hiện Khói ấm vờn bay chưa hề lên tiếng Hương vị diệu thường sung túc an nhiên! Plano _ March 05, 2012 Khánh Hoàng
Hoa SenThơ: Rabindranath Tagore Chuyển ngữ: Hoang Phong Diễn ngâm: Hồng Vân Hôm ấy vào ngày hoa sen nở, Lòng tôi lơ đãng lạc phương nao? Trên tay giỏ hoa dường trống rỗng, Cánh hoa lạc bước tận phương nào? Hôm nay và đã biết bao lần, Trong tôi ray rứt bao sầu muộn. Giật mình tỉnh giấc từ trong mộng, Bàng hoàng hương thoảng gió phương nam. Ngọt ngào hương tỏa, tim đau nhói. Gió hè rạo rực từng hơi thở, Gợi nhớ trong tôi cõi trống không. Bao lần trông ngóng tôi chờ đợi. Nào ngờ hoa nở cạnh bên tôi. Vì tôi hoa tỏa hương ngào ngạt. Thật gần, gần lắm hoa đang nở, Ô kìa hoa nở đáy lòng tôi. Bures-Sur-Yvette, 31.12.10 Hoang Phong
Đường mâyDiễn ngâm: Hồng Vân Đường mây trăm nẻo thênh thang. Con đường nho nhỏ yêu thương lối nào? Xuôi miền phố chợ lao xao, Hay miền núi thẳm bước vào hoang sơ? Người đi từ thuở bao giờ? Người về mấy độ xuân hờ còn vương? Đưa chân trong cõi vô thường, Bước vào vạn nẻo trăm đường tử sinh. Chốn nào một cõi vô minh. Dặm em mấy nẻo dặm tình bao xa? Bước nào lạc lối trong ta? Yêu thương càng rộng càng xa lối về. Xa xăm vạn nẻo sơn khê. Dặm em chỉ một lối về mà thôi. Gian truân trăm nẻo đường đời, Hồng mây nhung nhớ lưng trời nhẹ bay. Yêu thương nho nhỏ lối này, Ngã vào nhung nhớ cánh tay em hờ? Hay là sông nước mấy bờ, Bến này là mộng hững hờ đường mây? Hoang Phong
Tiếng EmDiễn ngâm : Hồng Vân *** Tiếng ai thở gió vào xuân, Đem mưa vào hạ đem buồn vào thu. Ngày đông thâm thấp mây mù, Tiếng em gọi cả hoang vu vào lòng. Tim ta một cõi trống không, Tiếng em thổi cả mây hồng vào ta, Dư âm lướt nhẹ trên hoa, Rót vào thương nhớ trong ta giọt sầu. Không gian run nhẹ mấy màu? Tiếng em giọt nhớ rót vào trong ta. Giọt nào em gửi vào hoa, Giọt thương vào lá giọt buồn vào mưa? Vì em gom lại mấy mùa, Nơi xa mượn gió quyện vào tiếng tơ. Vì ai trót một vần thơ, Gửi em ta thở bốn mùa vào mây. Bures-Sur-Yvette, 26.04.07 Hoang Phong
Sáng Tháng Hai Nhìn Tuyết Trời DallasTrình bày: Ca sĩ Khắc Dũng Tuyết tháng hai Dallas Chợt về không hẹn trước Chiều qua nắng còn vương Sáng nay đâu dạng tướng? Thanh khiết màu trắng tinh Chẳng gợn chút cấu trần Choàng ôm muôn sự vật Bặt lối về tử sinh Chung quanh thật vắng im Lăng xăng chợt lắng dừng Cả bức tranh tịch tĩnh Vô động diệu vĩnh hằng Vạn pháp đều bình đẳng Nhuốm màu với tuyết sương Xanh đỏ vàng đen tím Đếm chẳng có hai đường! Trắng cánh đồng dã thảo Vươn dài lên trời cao Thuần sắc chất bình yên Chẳng tỳ vết phiền não Những khóm Blue Bonnet Bông hồng bông cúc vàng Thường khi bao dị biệt Nay mỗi màu hồn nhiên Plano _ February 14, 2008 Khánh Hoàng
Ngày Tết Đọc Kinh Phậtca sĩ Thùy Dương & Khắc Dũng Ngoài kia đang ngày Tết Người người đi chúc Xuân Trong đây giở trang kinh Ngát mùa vui an tĩnh! Hiên thêm nhà rực nắng Lấp lánh sắc ngàn hoa Khơi tuôn dòng Bát Nhã Trên vết mực cũ nhòa Mùi kinh Phật thân quen Bạn cố cựu không tên Thoảng trầm hương minh triết Xua tan mọi não phiền Ta đọc thầm lời Phật Nhiệm mầu lẽ chơn thật Dòng pháp nhũ ngân vang Cung diệu âm chẳng dứt Ngoài kia có còn Tết? Trong này chẳng hết Xuân Mùa không diệt không sanh Thênh thang Vô Biên Xứ! Plano_March 17, 2005 Khánh Hoàng
Lão Trượng Qua CầuCa sĩ: Trần Ngọc Lão trượng qua cầu Hoài sao chẳng tới Chân vẫn bước mau Tâm như hư thái Đi đâu? Về đâu? Ngàn năm có hỏi Lão trượng không nói Tĩnh lặng nhiệm mầu Rừng che núi chắn Mưa nắng nhiễu nhương Phận thân vẫn tuôn Vào trong biển lớn Đất trời mông lung Lão trượng thung dung Hòa theo Không Tánh Mây nước mịt mùng! Plano _ August 02, 1997 Khánh Hoàng
Mẹ Hiền Cửu LongCa sĩ: Hạnh Nguyên Từ đỉnh núi Hy Mã Tuyết phủ quanh năm rét căm Lượn chảy qua bao miền Thắm tươi đầy hoa cỏ lạ Và Mẹ đã tới đây Chia tình thành chín nhánh Trọn ôm giải đất lành Ấp yêu mớm ngọt sức sống Trải bình nguyên bát ngát Ơn Mẹ ra công đắp tô Hệ rạch mương lưới nhện Tay Mẹ mở ra vô tận Cả đàn con quấn quít Bên Mẹ nhờ hơi ấm Vùng châu thổ ngút ngàn Tháng năm hiền hòa êm đềm Quanh năm không vãn than một lời Tần tảo nuôi con Bao dung tha thứ hết lỗi lầm Dạy dỗ hết lòng Mong con lớn khôn nên người Vui với vui của con Nên mãi khôn nguôi Trải ngàn đêm thao thức Vỗ về con thơ ngủ yên Mạch phù sa đắp bồi Dưỡng nuôi cội nguồn sinh động Ruộng vườn thêm tốt tươi Khi Mẹ nhòa nước mắt Mùa nước lũ dâng tràn Vang vang tiếng Mẹ réo gọi Tình Mẹ thiết tha Suốt đời tuôn chảy hoài Một dòng muôn ước nguyện Mãi không nhạt phai! Lữ Gia - 25 tháng 5, 1981 Khánh Hoàng
Một lời thăm mẹDiễn ngâm: Ngô Đình Long *** Từ lâu chẳng một lời, Không một câu thăm mẹ. Hôm nay mẹ thế nào? Mong mẹ vẫn an vui. Suối vàng thuyền mẹ thả? Con thuyền bé trôi xa? Xanh rêu dòng nước chảy? Mẹ hiểu cuộc đời này, Sao có nhiều bận rộn, Con phải sống, phải ăn, Phải ngủ, phải làm việc, Thêm tủi hờn thương yêu. Nhân gian kiếp làm người, Món nợ này phải trả. Từ những ngày xưa đó, Biết bao nhiêu nước mắt, Mẹ trả cho cuộc đời, Mẹ trả cả thương yêu, Mẹ cho con kiếp người. Thưa mẹ, Suối vàng rêu có xanh? Yên vui thuyền mẹ thả? Hai bên bờ ngát hoa? Thế gian còn nhiều nợ. Con nợ nắng ngày xuân, Con nợ mưa ngày hạ, Con nợ lá ngày thu, Nợ cả rét chiều đông. Lớn lên con nợ người, Yêu thương con nợ mẹ. Món nợ này bao la, Con có gì để trả? Xin trả hết cho người, Còn chút nào trả mẹ. Tuy tấc lòng nhỏ bé, Nguyện trả bằng thương yêu. Con chỉ xin giữ lại, Chua xót chút tình người. Thưa me, Từ lâu con vun xới, Con ươm được cành hoa, Lá xanh như cuộc đời, Cánh hồng như tuổi thơ, Nhụy hoa ngát tình người. Trong tim con hoa nở. Muốn gửi hoa cho mẹ, Cổng thiên đường mờ mịt. Cõi thiên đường sao xa? Hình như trên cõi ấy, Đã có thừa trăm hoa? Vì mẹ cõi trần gian, Đáy lòng con vun xới, Cánh hoa ngát tình người, Hoa này xin dâng mẹ, Gửi mẹ cõi rêu xanh, Thả hoa theo con nước, Chốn suối vàng chìm sâu. Saint-Rémy-Lès-Cheuvreuse, 10.08.98 Hoang Phong
Chuông chùa Hàn SơnNhạc & Lời: Khánh Hoàng Ca sĩ: Khắc Dũng Hòa Âm & Lời Dẫn: Thái Bảo Lộc Dẫn: Đêm vắng lặng Người hàn sĩ co ro quạnh quẻ trong khoang con thuyền nhỏ bỏ neo nơi bến sông trên đất lạ Trăng xế Quạ kêu Sương mù giăng đầy trời Chung quanh đang say ngủ Ánh lửa chài leo lét Chợt có tiếng chuông chùa Sứ giả của Đại Bi tâm Đã ngân vang tìm đến lay tỉnh và xua tan đi bao não phiền nơi khách cô lữ! Chuông Chùa Hàn Sơn Sông đêm lạnh, sương giăng Tiếng quạ buông chập chờn Gió ngân dài niềm riêng Thuyền vào neo bến Phong Kiều Trăng lặn, ánh nhạt nhòa Đêm cô tịch, mình ta Lửa chài đâu đủ ấm Nặng tình khách phương xa Chợt vang tiếng chuông chùa Sứ Giả lòng Đại Bi Lay động muôn hồng trần Biến mãn khắp pháp giới Cô Tô thành ngoại choàng giấc mộng mê Hàn Sơn cổ tự Tạ ơn Tam Bảo Chuông chùa từ hư không Hòa quyện muôn sức sống Đến thăm thuyền đại mộng Lay gọi khách phiêu bồng Chỉ một thoáng ngân vang Xua tan bao não phiền Chuông chùa khơi cội nguồn Miền phúc lạc vô thượng! Plano _ June 20, 2010 Khánh Hoàng
Hoàng Hạc Lâu: Thưa Chuyện Cùng Thôi HiệuNơi tiên sinh có lầu Hoàng Hạc Quyến luyến thế trần chưa nở rời xa Bóng hạc vàng đã vụt bay qua Chút dư ảnh người xưa lững lờ Vầng mây trắng lang thang hoài cổ Trời đất mênh mang trôi mãi về đâu? Tìm không thấy quê hương muôn thuở Cây xanh cỏ biếc bến sông đợi chờ Chung quanh đây cũng lầu Hoàng Hạc Sắc chất não phiền quên mất bình yên Khói trời chiều tỏa quyện trên sông Sóng vang vọng cội nguồn tĩnh lặng Rừng cây Hán Dương nay hiện rõ Cỏ biếc Anh Vũ mơn mởn màu thơ Một cái thấy xưa không lầm lỡ Nay kẻ hậu sinh chút lời bày tỏ Hạc vàng bay đi như thời gian không trở lại Tâm vốn thường tại, không quái ngại: Hạc vàng bay! Plano _ March 06, 2005 Khánh Hoàng
Hương Quê Diệu ThườngVề đây ấm tiếng trường tiêu Cung mây bàng bạc tịch liêu mộng nguồn Hơi Xuân tỏa sáng đêm buồn Mượt êm nhã nhạc suối tuôn dịu dàng Thanh mưa nhịp nắng rỡ ràng Lá hoa hợp tấu thênh thang nẻo về Viễn ly vạn dặm sơn khê Dạt dào giai điệu hương quê diệu thường Đường cô lý ánh nguyệt buông Tha phương hạnh ngộ trà hương đậm tình Không gian đượm thắm an bình Tràn dâng ý nhạc ngát xanh cội nguồn Tấu khúc lặng dứt u buồn Cảnh duyên chuyển hóa tròn vuông bổng trầm Tĩnh tọa mùa khai tâm hoa Hài hòa cung thỉnh thang âm gọi mời Đường cao vút Lên tận cô phong đỉnh Đứng ngồi với trăng: Cả tiếng cười! Plano _ July 13, 2008 Khánh Hoàng
Cứ rằngThơ: Hoang Phong Diễn ngâm: Hồng Vân Cứ rằng em chẳng yêu tôi, Để tôi lên mán tôi yêu cô mường. Tôi tìm phố chợ tôi thương, Thương cô quán vối bên đường áo nâu. Hay là bì bõm nương sâu, Thương cô con gái tát gàu nước trong. Thôi thì em cứ theo chồng, Em đừng ngoảnh lại đau lòng tôi thêm. Cứ rằng em nghĩ mà xem, Thà như đằng ấy chẳng thèm yêu tôi, Để tôi quay lại thôn đoài, Tìm cô con gái thuở ngày chăn trâu. Hay tôi tìm chốn nương dâu, Có cô con gái dệt tơ nuôi tằm. Cứ rằng cái chuyện trăm năm, Chẳng chăn chẳng gối chẳng nằm với nhau. Cứ rằng tằm chẳng bén dâu, Thôi thì em cứ bảo nhau mấy lời. Cứ rằng thôi thế thì thôi, Mặc tôi khăn gói ra ngồi bến sông. Đò em tách bến theo chồng, Tôi ngồi bến nước mà mong thuyền về. Tôi xin giữ mãi lời thề, Chẳng yêu ai nữa chỉ cô lái đò. Nhìn cô mà ngẩn mà ngơ, Sao cô chẳng ghé vào bờ đón tôi. Ra thì thôi thế thì thôi, Đò ngang em bảo bỏ tôi một mình. Bờ sông ngọn trúc rung rinh, Nghĩa đâu chẳng có chút tình cũng không. Quê cha xa mấy quãng đồng, Cho tôi về hỏi thôn đông mẹ già. Xem cô hàng xóm cạnh nhà, Xon xon mấy đứa hay chưa có chồng? Ví rằng thôi cứ bằng không, Cứ như cái thuở em chưa theo chồng. Khăng khăng chẳng nói chẳng rằng, Sao em chẳng bảo trắng tay tôi nghèo. Để tôi lẽo đẽo mà theo. Ví như em bảo tôi nghèo thì thôi. Cho tôi trèo tận lưng đồi, Đẵn cây kéo lá để tôi cất nhà. Làm công đi cuốc ruộng xa, Có tiền tôi lại thuê ra ruộng gần. Tôi trồng thiên lý trước sân, Trồng khoai tôi bán bốn lần một năm. Tiền dư mua chiếu em nằm, Mua em tấm lụa tơ tằm em may. Nhưng này thôi thế thì thôi, Hóa ra em chẳng yêu tôi mất rồi. Chẳng yêu em nhỉ thì thôi, Tôi về bán nốt mồng tơi cả giàn. Xin em, em chớ từ nan, Tiền này em trả đò ngang theo chồng. Hà Nội, 11.03.02 ______________ Nếu bản năng sinh tồn đưa đến sự tranh dành miếng và các cuộc chiến tranh triền miên trong lịch sử nhân loại, và nếu bản năng sợ chết làm phát sinh ra tôn giáo, tạo ra những sự xung đột tín ngưỡng khắp nơi, thì bản năng truyền giống mang lại thật nhiều màu sắc cho sự sinh hoạt xã hội, nào là tình yêu, thi ca, âm nhạc, hội họa, điêu khắc, phim ảnh, phấn son, quần áo, giày dép và cả các cô hoa hậu. Thế nhưng bản năng truyền giống đôi khi cũng có thể tạo ra cho con người thật nhiều cảnh huống "bất toại nguyện", còn gọi là "khổ đau". Tuy vậy, một người thanh niên chất phác nơi thôn dã, dù "bất toại nguyện" thế nhưng không phát lộ một cảm tính ghét bỏ hay một toan tính đáng tiếc nào, trái lại còn tạo được cho mình những ước mơ hạnh phúc và một cử chỉ tuyệt đẹp. Đây là bài thơ thứ hai viết theo "hơi thơ" của thi sĩ Nguyễn Bính. Bures-Sur-Yvette, 21.05.21 Hoang Phong
Dưới Cành Vô ƯuCó mùa hoa lạ Mấy ngàn năm qua Vô Ưu tươi thắm Nở ngát Ta Bà Nhiệm mầu pháp giới Đất trời hồn nhiên Hân hoan chờ đón Mùa Xuân thị hiện Từ đỉnh núi tuyết Xuống nơi bình nguyên Tận cõi huyền linh Hát mừng Đản Sinh Mùa hoa rực sáng Át ánh vầng quang Tỏa hương diệu ngát Sắc ngời trần gian! Dù ở chốn rừng sâu Hoặc giữa biển khổ đau Và bao kiếp trầm luân Vẫn mong ngóng Thế Tôn Khắp trời rất lạ Bay lượn mưa hoa Chư thiên ca múa Nhạc vang tưng bừng Một chương sử mới Mở hội từ đây Vũ trụ hòa vui Dưới cành Vô Ưu Khánh Hoàng
Tạ TìnhNhạc: Minh Huy - Tiếng hát: Chi Huệ Em đã nợ anh một khối tình Đã từng trả hết thuở đầu xanh Bây giờ tóc trắng dòng dư lệ Nguyệt quế ngày xưa chốn cổ thành. Em cũng nợ anh một tấm lòng Từ dòng vô định chảy thành sông Từ trong thiên cổ rơi thành lệ Giọt lệ cho người, khi nhớ mong. Em vẫn nợ anh một tiếng cười Nợ rừng, nợ suối, nợ bờ môi. Trong tim em giữ dòng kinh cũ Nhắn với trời cao gởi đến người. Nếu chẳng bao ta giờ gặp lại nhau Câu thơ em trao, xin để lại ngàn sau Từ trăm năm trước, duyên và nợ Đã trả hết rồi, sao tình hoài nhớ nhau Hiên văn ai nhớ dấu hài Mở trang cổ tích trăng cài song thưa. Hương trời một thoáng duyên xưa Hoá thành một áng mây đưa cuối trời. Từ Hoa
CHUNG TRÀ NGÀY TẾTTrình bày: Thái Bảo Lộc Cảm ơn em Mời ta chút nắng Trong chung trà Buổi sáng mùa Xuân Vang vang thời kinh pháp Tịnh lạc cuộc vuông tròn Ta Bà cũng thảnh thơi Ngàn lời Không nói hết! Cảm ơn em Ngồi cùng ta mồng một Tết Nâng chén trà Lóng lánh tâm xuân Vàng màu hổ phách Thong thả hương trầm Bao bận bịu Bỗng dưng tan biến! Ngày đầu năm Bên nhau cạn chén Ngắm đất trời Ngời sắc: Bình an! Plano _ Feb. 13, 2013 Khánh Hoang
Đêm Cuối Năm Về Thăm Cha MẹTrình bày: Ca sĩ Thùy Dương Con về thăm Cha Mẹ Đêm trầm hương ngát trời Bước thầm vào đất tổ Lòng mở hội Xuân vui Chớm hoa ven ngõ trúc Khẽ lay ngàn cánh mộng Rộn ràng ngân tiếng khánh Quyện lẫn tiếng hồng chung Cửa hé mở đón mời Trăng xưa tỏa rạng ngời Giã từ bao phiền muộn An nhiên mùa thảnh thơi! Mẹ pha bình trà thơm Cha thơ mới tỏ bày Quà Xuân khéo biến hiện Khắp sơn hà Đông Tây Lắng yên đêm trừ tịch Năm cũ mới giao hòa Quê nhà trên đất khách Bừng nở cả mùa hoa! Plano _ January, 2007 Khánh Hoàng
Một mảnh không gianDiễn ngâm: Hồng Vân Rọc rách không gian từng miếng nhỏ, Xếp vào từng mảnh túi hành trang. Lớp lớp không gian ngày xưa đó, Gói vào nén chặt nỗi niềm thương. Cắt đứt thời gian từng đoạn ngắn, Buộc túi hành trang đeo lên vai. Hun hút ngàn thu đâu cách mãi? Thời gian đâu dễ vướng chân ai. Đường về quá khứ lần bước nhẹ, Tìm về với mẹ chuỗi ngày thơ. Chọn mảnh không gian làng quê mẹ, Trải ra phủi sạch lớp bụi mờ. Cả mảnh không gian ửng nắng hồng, Có hàng tre rủ, vũng ao sen, Có ông bà ngoại thương con gái, Rời bỏ làng quê đi lấy chồng. Chẳng một lần về, xa từ đấy, Mẹ xa bà ngoại xa ông ngoại, Xa cả bờ ao, xa luống khoai, Tiếc cả hội làng vui biết mấy... Nhắc mãi mẹ thương hoài quê cũ, Cố gói về đây bên cạnh mẹ, Chút mảnh không gian làng Mông Phụ, Đắp lên mình mẹ giấc ngàn thu. Một vùng hoang vu và sỏi đá, miền nam Yemen, 10.10.92 Hoang Phong
Nghìn thu mẹ có hayDiễn ngâm: Kim Lệ Chẳng lẽ ôm lấy tay mẹ mãi, Bụng mẹ con xếp hai bàn tay. Trả mẹ mười ngón xương xếp lại. Thế đó nghìn thu mẹ có hay? Dẫn con, nắm lấy tay mẹ dắt, Nuôi con, xốc vác hai bàn tay. Ra đi mười ngón gầy xếp lại. Lặng lẽ nghìn thu mẹ có hay? Nham hiểm, trong vòng tay mẹ che. Hung bạo, đưa cánh tay mẹ đỡ. Để rồi khép lại hai tay lạnh, Lạnh buốt nghìn thu mẹ có hay? Tuổi thơ xa mẹ ngày xưa đỏ, Hai tay tuy nhỏ sức mẹ cho. Chống đỡ cõi người từ thuở ấy, Ở chốn nghìn thu mẹ có hay? Dày dạn phong sương tay đã rắn, Nghĩ rằng đủ sức che cho mẹ, Mẹ đã xa rồi ngày xưa ấy, Thương mẹ nghìn thu mẹ có hay? Saint-Rémy-Lès-Chevreuse 11.09.98 Hoang Phong
Mẹ hátMẹ hát đưa tiễn ta đi, Mang theo tiếng mẹ ta đi vào đời. Dù đi trọn kiếp con người, Vẫn chưa quên hết những lời mẹ ru. Mẹ ru đưa tiễn ta đi, Nẻo đời muôn dặm một lời mẹ khuyên: Này con nhớ lấy đừng quên, Tình người con nhé hát lên giữa đời! Một mình mẹ hát hôm nay, Suối vàng vọng lại thuở ngày ru con. À ơi tiếng hát mỏi mòn, Trong tim lời mẹ vẫn còn tiếng ngân. Ngả nghiêng quả đất xoay vần, Thương mẹ ta hát cõi trần nghêu ngao. Cất cao lời mẹ thuở nào, À ơi ta hát gửi vào không gian. Bures-Sur-Yvette, 12.05.13 Dù con đã ngủ say, Thế nhưng dường như mẹ vẫn hát? Biết bao khổ đau trong lòng, Nhưng mẹ vẫn hát. Mẹ hát vì con hay vì mẹ? Mẹ hát để cảm thấy gần con, Hay để tiễn ta vào đời? Tiếng hát của mẹ ta vẫn chưa quên. Nghêu ngao giữa đời, Ta cất cao tiếng hát. Ta hát vào lòng ngưới, Ta gửi vào vũ trụ. Mẹ có nghe chăng? Tiếng hát của mẹ một ngày xưa! Bures-Sur-Yvette, 17.11.20 Hoang Phong
Nguồn Suối Từ ÂnEm bảo kinh Phật sao khô khan Ta xem kinh Phật lệ dâng tràn Suối nguồn linh diệu tuôn thầm lặng Đẫm ướt từ ân khắp nhân gian Em bảo kinh Phật sao mênh mang Ngờ đâu kinh Phật thật nhã nhàn Đôi dòng tỏa sáng muôn phiền não Chuyển hóa bụi hồng ngát trăng vàng! ‘Yết đế Yết đế Ba La Yết đế Ba La Tăng Yết đế Bồ đề Tát Bà Ha!‘ Em bảo kinh Phật khó hiểu ra Rửng thu hư ảo khuất mù sa Buông tay lần giở từng trang giấy Bừng cả càn khôn vạn sắc hoa! Plano _ July 3, 2008 Khánh Hoàng
Tôi thởTừ ngày lọt lòng mẹ, Tôi biết thở một mình, Thuở bé nằm trong nôi, Tôi biết khóc gọi mẹ. Hôm nay tôi còn thở, Hơi thở này là gì? Là mong manh hạnh phúc, Hay khổ đau kiếp người? Phút này tôi còn thở, Hơi thở này vì đâu? Vì trong tôi xót xa? Vì tình người phải trả? Tại sao tôi vẫn thở? Cho ai hơi thở này? Nhịp thở nào cho mẹ? Hơi thở nào cho cha? Cùng hoa lá hoang vu, Cùng côn trùng cầm thú, Tôi thở chốn rừng sâu, Tôi thở với địa cầu. Này côn trùng cầm thú, Này hoa lá hoang vu, Hãy cho nhau hơi thở, Cùng ta nhịp thở này. Ta thở với đại dương, Ta thở cùng thủy triều. Dâng lên rồi rút xuống, Ta thở khắp mười phương. Mười phương trời rộng mở, Ta thở với trăng sao, Ta thở trong lòng người, Ta thở vào vũ trụ. Hôm nay tôi còn thở, Nghìn năm tôi vẫn thở. Hơi thở nào cho mẹ? Nhịp thở nào cho cha? Xót xa tôi vẫn thở, Tôi thở vào muôn hoa, Tôi thở vì muôn thú, Tôi thở bằng tình người. Úp mặt trong hai tay, Tôi thở bằng nước mắt, Giọt nước măt thương người, Tôi khóc từ trong nôi. Tôi không khóc gọi mẹ, Mẹ cho tôi hơi thở, Tôi biết thở một mình, Tôi thở với mười phương. Bures-Sur-Yvette, 06.01.04 Hoang Phong
Qua đi những cơn đau cuối nămCòn đau không tiếng chim kêu buồn nơi nhánh sầu đông trước ngõ phù sa cuộn đục trên sông dài bờ bến mông lung rác rưởi lầy nhầy ung thối ngày tàn thu bầy ruồi nhặng no bụng buồn tung cánh gia tài dành dụm một sớm tan bay Trường giang sóng gợn khua hồn nước trường sơn mây phủ lấp quê nhà cơn đau dai dẳng ngày vô tận khóc cuộc tình chung như nước dâng Còn đau không điều gian dối nào rồi cũng lần hồi rơi rụng lá vàng lả tả ngày thu sang niềm tin yêu từng đặt nơi huyễn ảo hãy khóc một lần khi mặt trời lên cao Vó ngựa cuồng rông đường thiên lý theo về bụi đất rợp đồng hoang mắt xanh đã mờ dấu kim-cổ tự tình rớt lại những bâng khuâng Còn đau không tiếng ai khóc nấc nơi phòng đợi những người áo trắng căng thẳng vào ra dịch bệnh tràn lan không biên giới ôm ngực đau buốt cuộc chia xa Sắc xuân tiềm ẩn nơi màu lá nhộng chuyển mình vỏ kén vươn ra vỗ cánh lần đầu cho chu kỳ ban sơ loài bướm phảng phất hương về từ ngọn gió mơn man những nụ mầm từ lâu ươm ấp sẽ nở bừng chào ngày mới phong quang Còn đau không những con tim lụi tàn héo hắt hãy buông xuống nơi đây giây phút này những mê vọng cuồng tưởng trần gian thành-bại gì rồi cũng qua hết cười tràn sảng khoái chờ xuân sang. Vĩnh Hảo
Tuổi mười haiDiễn ngâm: Hồng Vân Tóc em mẹ còn chải,Chiếc kẹp chưa biết cài.E thẹn chẳng dám nhìn,Yêu anh tuổi mười hai.
Cổng trường không có ai,Anh cho em cánh hoa,Vén mái tóc em cài,Yêu anh tình mười ba.
Một hôm không gặp anh,Em ngồi học một mình,Viết tên anh trên giấy.Tình mười bốn thơ ngây.
Lắm đêm em thao thức,Ôm chiếc gối em nằm,Mơ thấy chuyện vợ chồng.Sợ khiếp tình mười lăm.
Bâng khuâng tuổi trăng tròn,Hay tựa cửa ngắm mây.Mẹ nhìn em, em thẹn,Tình mười sáu hây hây.
Tuổi mười bảy biết buồn,Yêu anh anh chẳng đoái.Tâm sự với ai đây?Khổ đau tình mười bảy.
Tuổi mười tám thôi học,Lặng lẽ tình trôi đi.Em thường ngồi em khóc,Mười tám tình chia ly.Vài người đến dạm hỏi.Mẹ gả em theo chồng.Thời gian dừng lại đấy,Quanh em khoảng trống không.
Hôm nay trời trở rét,Mùa đông đã đến rồi.Kiếp người chừng có vậy?Tình yêu giấc ngủ say.
Sân trường đón cháu ngoại,Chực nhớ tuổi mười hai. Nhớ thật dài giấc mơ,Yêu anh tình ngây thơ.
Tiếng đàn trẻ nô đùa,Đánh thức tình tuổi nhỏ,Tiếc ngày xưa ngây thơ.Anh ở đâu bây giờ? Hoang Phong
Nguyệt TràTrình bày ca khúc: Xuân Trường Đun nước pha bình trà Nước cội nguồn vui ca Reo lên từng bọt bóng Khói cuộn tròn như hoa Trăng thu bừng chiếu tỏa Lung linh sáng khắp nhà Lẻn vào chung trà ấm Nhoẻn nụ cười hiền hòa Trà tươm trải lời thơ Trăng dệt thành cung nhạc Cả thiên nhiên múa hát Tung bay ngàn cánh hạc Trà thơm lừng vạn đóa Sen thanh khiết lòng đời Vàng trăng Ba La Mật Ánh rực màu tinh khôi Trà với trăng chẳng một Sắc tướng hiện không hai Sóng sánh vô phân biệt Trà với trăng hòa hài Đảnh lễ khắp mười phương Kính thỉnh cùng nâng chén Đất trời không hò hẹn Vơi đầy: Vẫn an nhiên! Khánh Hoàng
Một giọt nướcThơ: Hoang Phong Diễn ngâm: Hồng Vân . Thưa mẹ, Hôm qua con nằm mơ, Thấy có con đom đóm, Lập loè như vì sao, Trên cành đào cạnh cửa. Sáng hôm nay ra vườn, Con thấy một giọt sương, Như viên ngọc long lanh, Như pha lê trong suốt. Óng ả trên cành đào, Một giọt sương thật trong, Lồng mây trời màu hồng, Ửng màu xanh đọt lá. Giọt sương mai thật trong, Mong manh như bọt nước, Rạt rào trên ngọn sóng, Cõi đại đương mênh mông. Thưa mẹ, Con nhớ phút ra đi, Mẹ cho con nước mắt, Một giọt nước cuối cùng, Của thân gầy héo khô. Nhìn con bằng nước mắt, Mẹ cho con vị mặn, Của khổ đau kiếp người, Của bọt sóng ngàn khơi. Lớn lên con đã hiểu, Bằng một giọt nước mắt, Mẹ cho con màu hồng, Của mây trời lồng lộng. Mẹ cho con màu xanh, Màu xanh của hoa lá, Xanh xanh một kiếp người, Xanh ngát một mùa xuân. Bằng giọt nước lấp lánh, Mẹ cho con trăng sao, Lẫn thiên hà vũ trụ, Cả trần gian tình người. Thưa mẹ, Ngỡ mắt mẹ đã khô, Thế gian xuân đã tàn, Đại dương nước đã cạn, Muôn sao trời đã tan. Nhưng hôm nay lại thấy, Giọt nước mắt của mẹ, Trên chót lá đầu cành, Một giọt sương thật trong. Bures-Sur-Yvette, 19.12.09 - Hoang Phong
Mồ CôiThơ: Hoang PhongDiễn ngâm: Hồng VânKhổ đau nào lớn nhất,Là khổ đau của mẹ.Có người mẹ nào không đau khổ?
Nước mắt nào xót xa nhất,Là nước mắt của mẹ.Có người mẹ nào không khóc?
Ước vọng nào thiết tha nhất,Là ước vọng của mẹ.Có người mẹ nào không ước mơ?
Nuôi con mẹ vẫn hằng mơ,Mong sao con lớn chen chân với đời.Con ôm chặt những ước vọng của mẹ,Con xót xa những giọt nước mắt của mẹ.
Nhưng mà đau khổ mẹ ơi,Làm sao con tát vơi bờ biển khơi?
Nhớ ngày hấp hốiMẹ nuốt hết lo âu,Mẹ nuốt hết đau khổ,Nhìn con mẹ gượng xanh sao nụ cười.
Này con giữ lấy tình người,Cho con mẹ chỉ có ngần ấy thôi.
Tay mẹ xương,Nắm tay mẹ lạnh,Hành trang con gói chút tình,Truyền tay mẹ ấm hành trình đường xa.
Thế rồi biển rộng bao la,Nặng hành trang đó xông pha với đời.
Hôm nay con đã hiểu,Tình người là thiên đường,Yêu thương là cửa ngõ.
Vì con xin mẹ chớ lo,Yêu thương con đóng làm đò,Dọc ngang biển rộng gom lòng bàn tay.Saint-Rémy-Lès-Chevreuse,
03.08.95
Hoang Phong Người vềTrời rạng muôn phương với trăng sao Đất rung bảy lần cùng núi rừng Người về rực rỡ vườn tuệ giác Thiên nhạc dặt dìu khúc xưng dương. Trần gian thống khổ bao đời kiếp Bảy bước đơm hoa mở đường về Trí tuệ xua tan ngàn năm tối Từ bi trải rộng vạn nẻo mê. Thị hiện đi ngang đời tục lụy Hóa độ hằng hà mộng phù sinh Đại dương ảnh hiện trăng miên viễn Dạt dào sóng vỗ nhịp vô thinh. Từng đến từng đi từng lưu trú Hay vẫn chưa từng với mộng trung Nhẹ cười phiêu diêu thân dặm lữ Gậy trúc qua đường nghiêng bóng không. Một thuở ngang về Xôn xao cuộc thế Căn nhà bốc lửa Rường cột đổ nghiêng Hớt hãi bầy đàn Vẫn còn giành nhau ghế cao ghế thấp Lặng nhìn thế sự trong đêm Núi tuyết nghìn năm tịch mặc Cánh phụng hoàng không lẫn giữa bầy quạ đen Ôi đời, ôi thế nhân, hãy yên lòng tranh ngôi phù phiếm Ta về đây không vì quyền chức, cao danh Ta về đây mở một con đường Con đường phủ nhận mọi con đường Con đường cô liêu chỉ một hương vị Tuyệt nhiên không lời Bất động như như. California, ngày 25 tháng 4 năm 2020 Kính dâng Thầy Tuệ Sỹ nhân mùa Phật Đản Vĩnh Hảo
Con người với nhauDiễn ngâm: Hồng Vân * Dìu nhau trong gió trong mưa, Giúp nhau xóa bỏ vết xưa hận thù. Ôm nhau trong tối mà ru, Thương nhau chưa đủ, hận thù làm chi. Kiếp người sớm đến chiều đi, Buông hai tay xuống, còn gì nữa đâu? Tối đen vũ trụ một màu, Tình thương dắt lối cho nhau đến gần. Ngả nghiêng quả đấy xoay vần, Đỡ nhau cho khéo, cho gần nhau thêm. Gối nhau trong giấc ngủ mềm, Lay nhau giữa giấc mê đêm kinh hoàng. Sống còn dưới góc trời hoang, Cho nhau nắng ấm, cho hồng hoa tươi. Tiếc chi một nhếch nụ cười? Monh manh biết mấy, kiếp người nhỏ nhoi. Trên giàn khoan Ocean Benloyal trong vùng Bắc Hải (North Sea, Scotland), ngày 11.05.1991 Hoang Phong
Lại thêm một ngàyThanh Trung & Hồng Vân diễn ngâm Lại thêm một ngày cho cuộc đời. Lại thêm một ngày cho em, Lại thêm một ngày cho anh, Lại thêm một ngày cho những người còn sống trên cõi đời này. Thức dậy sáng hôm nay, Em có đứng trước gương chải tóc, Những lọn tóc rối trên vai? Em vẫn thường nói rằng: "Tóc dài vướng lắm anh ạ! Lắm khi em chỉ muốn cắt nó đi". Riêng, mỗi ngày và mỗi ngày, Anh vẫn thích ngắm em đứng trước gương chải tóc, Những lọn tóc rối trên vai. Em vừa nghiêng đầu vừa ngửa đầu ra sau, Nửa vén, nửa hất nhẹ những lọn tóc dài óng ả ra lưng. Duyên dáng làm sao, Cái cử chỉ thật là con gái của em! Có những phụ nữ lại cúi xuống, Kéo hết tóc ra phía trước, Rồi bất chợt hất mạnh ra sau. Anh thấy nó phũ phàng và thô bạo quá. Anh thích cái mong mang nửa vời, Như nụ cười của nàng Mona Lisa. Chưa hẳn nàng không cười, mà chưa hẳn nàng sẽ cười. Anh thích cái dư âm của yên lặng giữa hai nốt nhạc, Cái ranh giới giữa hiện thực và hư vô, Cái ngỡ ngàng của một cô bé mới lớn, Cái đậm đà giữa yêu thương và hờn dỗi, Cũng như anh đã thích cái cử chỉ rất là phụ nữ của em, Nửa vén, nửa hất nhẹ những lọn tóc rối trên vai. Cái cử chỉ thật tự nhiên, Nhỏ nhoi và tầm thường. Hạnh phúc đối với anh cũng giản dị như vậy, Thầm kín và nhẹ nhàng. Lại thêm một ngày cho cuộc đời, Một ngày cho những người còn sống trên cõi đời này. Một ngày rồi lại một ngày, Vì ai em để tóc dài vướng vai? Nghiêng đầu em vén lọn dài, Cho anh vuốt nhẹ bờ vai sợi mềm. Một ngày rồi lại một ngày, Trôi trên suối tóc bờ vai sợi dài. Ngày xưa còn đó, hôm nay, Em còn để ngọn tóc dài vướng vai? Một ngày rồi lại một ngày, Chảy theo suối tóc bờ vai em mềm. Ngày xanh trôi nhẹ êm êm, Vai em nho nhỏ sợi mềm mong manh. Êm đềm trôi nhẹ ngày xanh, Hai bờ vai nhỏ mong manh sợi dài. Lại thêm một ngày cho cuộc đời, Một ngày cho những người còn sống trên cõi đời này. Anh xin mỗi ngày và mỗi ngày Dành lại cho những ai cái hạnh phúc của uy quyền, giàu sang và danh vọng. Mong manh hạnh phúc của anh, Chập chờn cánh bướm đầu cành tập bay, Thênh thang như một bóng mây, Bay về quỹ đạo nào đây giữa trời. Lại thêm một ngày cho cuộc đời, Anh xin xa lánh cái hạnh phúc của chói lọi, của xa hoa và rực rỡ. Anh xin từ bỏ cả yêu thương lẫn oán hờn. Âm thầm hạnh phúc của anh, Như con sâu nhỏ gặm vành lá xanh, Như sương run nhẹ đầu cành, Chực rơi xuống lớp cỏ xanh cỏ vàng. Lại thêm một ngày cho cuộc đời, Anh xin dành lại cho mọi nguời, Cái hạnh phúc của rượu cay, Của miếng thịt hồng, của làn da trắng phếu. Êm êm hạnh phúc của anh, Trên vai em đó lọn xanh sợi dài Thật thà hạnh phúc của ai, Sợi nào còn rối, sợi nào vướng vai? Lại thêm một ngày cho cuộc đời, Anh xin xa lánh những tiếng hát, những giọng cười, Anh xin chối bỏ cái hạnh phúc của chiến thắng, uy danh và lãnh đạo. Nhẹ nhàng hạnh phúc của anh, Như cơn gió thoảng bên mành tường hoa. Nhẹ như một hạt phấn hoa, Rơi êm trong gió bay vào hư vô. Lại thêm một ngày cho cuộc đời. Quả đất quay thêm một vòng, Ngân hà văng xa thêm mấy mươi năm ánh sáng? Anh vẫn còn đây, Vẫn chiếm một chút không gian vũ trụ này. Thêm bao nhiêu người đã nằm xuống? Thêm bao nhiêu đứa trẻ đã ra đời? Lại thêm một ngày cho cuộc đời, Trên quả đất này bao nhiêu viên đạn vọt khỏi nòng? Bao nhiêu hận thù lại nổ tung? Lại thêm một ngày cho cuộc đời. Bao nhiêu nước mắt lại rơi. Thêm bao nhiêu nụ hôn trên má, Được bao nhiêu nụ cười trên môi? Thêm một ngày cho cuộc đời, Một ngày gần gũi với con người, Hay một ngày gần lại với hư vô? Ta đã làm được gì cho người? Ta đã làm gì được cho ta? Hạnh phúc nào cho những người nằm xuống? Hạnh phúc nào cho những người vừa đến? Hạnh phúc nào cho những kẻ sắp ra đi? Sáng hôm nay thức dậy, Tim anh vẫn đập, nhắc anh nhớ tình người. Anh yêu thương những người nằm xuống, Anh yêu thương những ai còn đếm từng ngày trong cuộc đời, Dù đang đếm trong hạnh phúc, khổ đau, oán hờn hay tham vọng. Anh yêu thương những người sắp cất bước ra đi, Quằn quại hay nhẹ nhàng, thảnh thơi hay nuối tiếc. Lại thêm một ngày cho cuộc đời, Một ngày cho những người còn sống trên cõi đời này, Nhưng, sáng hôm nay lại không có anh bên cạnh. Lấy ai em hỏi phải mặc áo nào để ra phố với anh? Em mặc chiếc áo xanh xanh, Nõn như màu lá, long lanh da trời, Trong như sắc nước biển khơi, Mỏng như gió thoảng, nhẹ hơn mây hồng. Nắng thu phơn phất hây hồng, Anh đem quấn nhẹ nửa vòng vai ai. Thiên nhiên màu áo hôm nay, Vướng trên lưng áo mảnh mai sợi mềm. Lại thêm một ngày cho cuộc đời, Một ngày tim còn đập, một ngày anh còn yêu. Yêu thiên nhiên, anh thương từng hạt cát, Hoang vu sa mạc nào bát ngát. Trời cao anh yêu thương muôn sao, Âm thầm tuần du trong quỹ đạo. Sâu xa anh thường từng tế bào, Thân sinh vật nơi muôn ngàn thế giới. Giản dị là yêu thương này, Như hơi anh thở nhịp tim từng ngày. Như bờ vai nhỏ sợi dài, Tay em vén nhẹ sáng ngày hôm nay. Hoang Phong
Cứ ngỡ khi tuổi già...Hồng Vân diễn ngâmTa cứ ngỡ tuổi già toàn tẻ nhạt, Ngại bốn mùa năm tháng lướt qua nhanh, E gió mưa ủ dột đáy lòng ta, Ngại tóc thưa, da mồi trên gương mặt. Bỗng chợt thấy già nua nào có tuổi, Chẳng buồn lo, hân hoan lòng tràn ngập. Ngày tháng trôi, ra đi từng bước nhỏ, Tuyệt vời thay, ngăn ngắn một ngày qua. Ta cứ ngỡ tuổi già trời ảm đạm,Xuân không hoa, miệng thiếu cả nụ cười, Hoa biếng hát, ủ rũ lá cành khô. Trang sách buồn, ngòi bút chừng khô mực. Nhưng bỗng thấy tuổi già sao thanh thản, Phút này đây, chẳng nghĩ đến ngày mai. Đếm làm gì, năm tháng cứ trôi đi. Mặc thời gian, nâng bút một vần thơ. Ta cứ ngỡ tuổi già lòng héo úa, Còn lúc nào bay bổng với trăng sao? Tim khô cằn không một tia lửa ấm, Sưởi lòng ta giữa khung trời giá buốt. Bỗng chợt thấy một đóa hồng nở rộ. Say ngắm hoa rạng rỡ dưới trời thu, Ta hít mạnh giữ lại mùi hương cũ, Sưởi lòng ta trong những buổi chiều thu. Nguyên bản bằng tiếng Pháp của nữ sĩ Marcelle Paponneau.Bures-Sur-Yvette, 22.01.12Hoang Phong chuyển ngữJe croyais que vieillir. . . Je croyais que vieillir me rendrait bien maussade,Craignant chaque saison, les années, le tapage,Le grand vent et la pluie, l’esprit qui se dégrade,Les cheveux clairsemés, les rides du visage. Et puis je m’aperçois que vieillir n’a pas d’âge,Qu’il ne faut point gémir, au contraire chanterEt même, à petits pas, les jours ont l’avantageD’être beaux et trop courts quand ils sont limités.Je croyais que vieillir c’était le ciel tout gris,Le printemps sans les fleurs, les lèvres sans sourire,Les fleurs sans chansons, les arbres rabougris,Un livre sans histoire, un crayon sans écrire. Et puis je m’aperçois que vieillir rendre bien sage, Que je vis chaque instant sans penser à demain, Que je ne compte plus les années de mon âge, Peu importe le temps, le crayon à la main.Je croyais que vieillir transformerait mon âme,Que je ne saurais plus contempler les étoiles,Que mon cœur endurci n’aurait plus cette flamme,Qui transforme la vie lorsque le ciel se voile.Et puis je m’aperçois que les plus belles rosesFleurissent à l’automne et sous mes yeux ravis, Je respire très fort ce doux parfum que j’oseGarder pour embaumer l’automne de ma vie.Marcelle Paponneau
Marcelle Paponneau - Hoang Phong chuyển ngữ Đi thăm conTrình bày: Hương Sen Hôm nay đi thăm con, Mẹ nấu cho con nồi xôi, Xách cho con nải chuối. Mẹ vẫn thương con như khi còn trong nôi, Như khi con mới biết ngồi. Quê lên hai ngày đường, Tuy sức mẹ đã già, Thương con, đâu quản ngại đường xa, Thương con, như khi còn trong nôi, Ngày tập đi, đôi chân còn vấp ngã. Mẹ mang theo nồi xôi, Xách cho con nải chuối. Năm mười tám tuổi, Con nằm xuống ở bìa rừng cao-su hẻo lánh này. Một viên đạn nhỏ đã giết con. Ngày xưa cha con cũng ngã xuống, Vì một viên đạn đồng nhỏ xíu. Những viên đạn của hận thù hay vui sướng? Kẻ thù của con có reo mừng khi bắn trúng con? Chắc họ được khen thưởng và được gắn huân chương? Con đã làm gì cho kẻ khác hận thù con? Con có thấy đau nhói khi ngã xuống ở bìa rừng cao-su này? Con có cảm thấy viên đạn xuyên vào da thịt con và hất con ngã xuống? Con có đau đớn lắm không trước khi con nhắm mắt? Dù còn đau, con hãy quên đi để thức dậy với mẹ. Hôm nay, mẹ lại nấu cho con nồi xôi, Xách cho con nải chuối. Mẹ vẫn thương con như khi còn trong nôi, Như khi còn học nói, Như cái thuở con còn rong chơi. Này con, đường xa, chuối đã dập, xôi đã nguội, Con hãy thức dậy với mẹ. Con làm gì nên tội? Để phải nằm xuống ở bìa rừng cao-su hẻo lánh này, Ngày con mười tám tuổi. Già nua hay lẩm cẩm, Nghĩ đi rồi nghĩ lại, Me thương tất cả những ai có con, Dù cho họ có con phía bên này hay bên kia. Dù họ giàu sang, không nghèo hèn như mẹ, Dù họ có học, không dốt nát như mẹ, Nhưng có lẽ tất cả đều thương con mình, Như mẹ đã thương con, và vẫn còn thương con, Thương như khi con còn trong nôi, Bập bẹ khi con còn học nói. Con hãy thức dậy với mẹ, Mẹ nấu cho con nồi xôi, Đem cho con nải chuối. Đã hơn hai mưoi năm, mẹ đi thăm con, Một nắm đất hoang ở bìa rừng cao-su hẻo lánh này. Nếu con còn sống, Có lẽ mẹ đã được cái diễm phúc làm bà nội. Có lẽ mẹ hảnh diện lắm, Khi đi hỏi vợ cho con. Con Hai ở đầu xóm, thiệt giỏi lại dễ thương, Chắc con còn nhớ, Nó đã đi lấy chồng, Và lên Sàigòn từ lâu rồi. Sao con nằm đây, Ngày con mười tám tuổi? Con ơi, Thương con nhớ tiếng con cười, Tưởng như những lúc rong chơi sau hè. Nhớ con tan chợ mẹ về, Reo vui đón mẹ bờ đê đầu làng. Một ngày sao ngắn ngủi, Trời chuyển mưa sụp tối, Mẹ ra đường đón xe. Tóc mẹ bạc trắng, Dạo này đau yếu luôn. Nếu trời cho còn đủ sức, Năm tới..., Mẹ lại nấu cho con nồi xôi, Xách cho con nải chuối. Thôi mẹ về... Hoang Phong
Ru conThơ: Hoang Phong Giới thiệu: Kim Lệ Diễn ngâm: Hồng Vân *** Chờ lưng con đủ dài, vai con đủ rộng để khoác chiếc áo này của cha, đó là hy vọng của mẹ. Hy vọng sẽ giúp mẹ đủ can đảm để sống. Hy vọng như vậy tức là mẹ đã tự chọn cho mẹ một con đường. Nhưng đến ngày đó, em cũng sẽ già đi vì nhọc nhằn và thương nhớ. Hình bóng anh cũng sẽ mờ đi trong đôi mắt em. Tai em cũng sẽ lảng không còn nghe thấy tiếng thở của anh mỗi đêm. Chiếc áo này cũng sẽ phai nhạt hơi anh. Con hãy ngủ cho say, để mẹ cởi cái quần này của con để vá và giặt cho con. Mẹ hứa là Tết năm nay, mẹ sẽ mua cho con một chiếc quần mới, nhưng mẹ không thể phá chiếc áo này của cha để may quần cho con. Đó là kỷ vật duy nhất còn lại của cha con. Cái áo mà mẹ còn nhớ cha con đã mặc khi gặp mẹ lần đầu. Những quần áo khác của cha, mẹ đã bán đi từ năm ngoái, khi con ốm nặng. Con hãy nhắm mắt ngủ yên, như thế con sẽ cho riêng mẹ một vài giây phút ngắn ngủi để soi gương và chải lại mái tóc của mẹ. Thương cha, mẹ thấy xấu hổ khi soi gương chải tóc trước mặt con. Mẹ biết mẹ còn trẻ, mái tóc mẹ còn xanh. Mẹ rất sợ nhìn thấy hình bóng mẹ trong gương. Mẹ cố quên đi và chối bỏ những ngày xanh của mẹ. Mẹ cũng chẳng hiểu tại sao cha con lại phải chết như vậy. Dốt nát, cực khổ từ lúc bé, nào mẹ có được đi học đâu. Những người đồng đội với cha con nhắn về cho biết là cha con đã nằm xuống với nhiều người khác tại một nơi nào đó trong dãy Trường Sơn. Mẹ cũng chẳng biết là nơi đó ở đâu. Đối với mẹ, cha con lúc nào cũng sống bên cạnh mẹ, an ủi mẹ, khuyến khích mẹ, giúp mẹ can đảm để nuôi con. Thôi con ngủ đi, để mẹ được vài giây phút tưởng nhớ đến cha con và chải lại mái tóc của mẹ, và mẹ còn phải ra vườn dể xách nước tưới rau: À ơi con ngủ cho ngon, Mẹ còn cuốc đất lại còn tưới rau. Chợ mai mẹ gánh cho mau, Thúng rau phía trước, thúng sau con ngồi. Đong đưa nhịp võng à ơi, Mẹ mong mẹ tưởng tới thời con khôn. Ru con say giấc ngủ ngon, Mẹ lau nước mắt mẹ mòn nhớ thương. Nhìn con nhắm mắt mà thương, Để mẹ trông lén vào gương chải đầu. Nhìn con giấc ngủ chìm sâu, Thương con lòng mẹ âu sầu héo hon. Ru con say giấc ngủ mòn, Quần con rách nát mẹ còn phải khâu. Ru con con ngủ cho lâu, Để mẹ ngồi khóc mẹ đau một mình. Lắc lư nhịp võng rung rinh, Tủi thân cho mẹ một mình cô đơn. Ngày nào mẹ gặp cha con, Yêu cha mẹ mới tuổi tròn đôi mươi. Ru con giấc ngủ nữa vời, Nhớ anh quên cả tuổi đời còn xanh. Ngày xanh sao khéo mong manh, Hoa chưa đơm trái trên cành đã tan. A` ơi con ngủ cho ngoan, Cha con một nắm xương tàn rừng sâu. Tình yêu như giọt mưa ngâu, Chưa chùi giọt ngắn đã lau giọt dài. Thương cha con ngủ cho say, Để mẹ ngồi nhớ những ngày mẹ yêu. Yêu cha con những buổi chiều, Mồ hôi ướt áo nắng chiều nhạt phai. Cha con chiếc áo sờn vai, Ngày đầu mẹ nhớ cái ngày gặp nhau. Áo này mẹ gối lên đầu, Mẹ ôm mẹ ngủ vẹn màu thủy chung, Nhớ sao thương mấy cho cùng, Thương anh lạnh lẽo hố chung xương tàn. Con ơi con ngủ cho ngoan, Mẹ mở cái áo mẹ quàng lên tim. A` ơi con ngủ cho im, Áo này mẹ đắp mẹ tìm lấy hơi. Bao giờ con lớn con ơi, Con mặc được áo mẹ vui mẹ mừng. Sáng hôm đó từ trụ sở của Công ty đến nhà em, trên con đường Hàng Bún dẫn đến một khu chợ, bất chợt anh trông thấy một người phu nữ còn trẻ, trẻ lắm, chỉ độ hơn hai mươi. Người phụ nữ gánh một thúng rau phía trước, trong thúng phía sau có một đứa bé độ lên ba, đầu nghiêng sang một bên, ngủ gà ngủ gật. Anh bước theo cùng một nhịp với chiếc gánh kẽo kẹt trên vai người phụ nữ. Mái tóc ngang vai, gương mặt thon dài nhưng đầy đặn, dính vài vết bẩn trên má và trán, có lẽ là bùn đất. Các vết bẩn không che dấu được nét bình thản gần như lạnh lùng trên gương mặt của người thiếu phụ. Thế nhưng đôi mắt... Một đôi mắt thật buồn, lạnh lùng và nhẫn nhục, dường như đang che dấu một cái gì đó, đè nén một xúc cảm nào đó. Hôm nay giữa biển khơi của vùng Bắc Hải thuộc xứ Scotland, trên giàn khoan Ocean Benloyal, trời thấp và gió lạnh, lạnh hơn buổi sáng Hà-nội ngày hôm đó, anh chợt nhớ đến bóng dáng của người phụ nữ gánh con và gánh rau trên đường Hàng Bún. Hình ảnh đó, đôi mắt đó hiện lên với anh thật ray rứt, khiến anh nghẹn thở. Anh liên tưởng đến một giai đoạn mà góa phụ nhiều lắm trên quê hương ta. North Sea, Scotland, 12.06.1991 trên Giàn khoan Ocean Benloyal Hoang Phong
Yên lặngThơ: Hoang Phong Diễn tả: Hồng Vân - Thanh Trung *** Thôn sâu say nắng buổi trưa hè, Đàn gà núp nắng sau lũy tre. Dưới hiên mẹ ẵm con cho bú, Đàn ruồi kéo đến bay vo ve. Bỗng đâu súng nổ giữa ban ngày, Đứa bé ưỡn bụng viên đạn bay. Mở mắt em chết giữa ban ngày, Nhả vú không kịp khóc ngo ngoe. Trong nhà hoảng hốt một cụ già, Năm tháng đã mù lòa đôi mắt, Quờ quạng bò càn trên mặt đất, Xấp mặt không một tiếng kêu la. Lom khom ôm xác con mà chạy. Lộp bộp đạn bay viên đạn bay. Máu đào phọt ướt con trên tay, Duỗi chân mẹ chết giữa ban ngày. Mặt mẹ mặt con dòng máu đỏ, Đàn ruồi bâu lại bay vo ve. Thế đó quê hương tôi lặng lẽ, Oi ả như một buổi trưa hè, Như mẹ duỗi chân con nhả vú, Yên lặng giữa tiếng ruồi vo ve. Tôi yêu thương cái yên lặng của quê hương tôi, Cái yên lặng của những con người nằm xuống. Với những người đã ngã xuống và nằm xuống, Họ lúc nào cũng yên lặng. Họ nằm xuống với một viên đạn đồng, Viên đạn nào cũng rít nhanh và nóng bỏng, Phập vào thân xác nóng hổi của họ. Họ cùng nhau nằm xuống trong yên lặng. Yên lặng vẫn ngủ yên trong tôi. Thầm kín và xót xa, đớn đau rỉ máu. Lắm khi cái yên lặng đó lại bùng dậy, nóng bỏng, Rát như viên đạn lọt khỏi nòng. Tôi thấy những những người đồng hương của tôi, Bất cứ ở đâu, họ khoe khoang: Nào nhà cao cửa rộng, nào ô-tô bóng loáng. Nào hộp đêm, nhạc sống, nào món nhậu tuyệt vời. Mừng thay cho họ, tôi yêu thương và cám ơn họ, Tôi xin cám ơn họ, Vì vĩnh viễn họ đã trả lại cái yên lặng cho những người nằm xuống. May mắn và hạnh phúc nào hơn cho những ai đã nằm xuống, Tôi yêu thương và cám ơn họ, Vì vĩnh viễn họ đã trả lại cái yên lặng cho lương tâm, Cho những người còn sống. Tôi yêu thương quê hương của yên lặng, Cái yên lặng của quê hương tôi, Cái yên lặng của mẹ duỗi chân, con nhả vú, Cái yên lặng giữa tiếng ruồi vo ve. Saint-Rémy-Lès-Chevreuse, 21.07.1998 Hoang Phong
Xe lên quán dốcThơ: Hoang Phong Diễn ngâm: Hồng Vân và Phan Xuân Thi ****** Xe lên quán dốc chiều sương, Tà huy bóng ngã bên đường dặm cao. Bốn bề hoang vắng cỏ lau, Tre rừng nghiêng ngả một màu hoang sơ. Xe dừng quán tối bơ vơ, Dường trong mái chếch bóng mờ có ai? Lão bà áo rách hai vai, Vội vàng quạt bếp châm vài cành khô. Chiều tàn lắng xuống hư vô, Cụ ơi áo rách đã bao tuổi đời? Ngày xưa tan biến mất rồi, Trên vai cụ đó kiếp người bao xa? Cụ hâm cho bát nước trà, Tôi ngồi ấm dạ nhìn ra quãng đường. Gập ghềnh quán dốc chiều sương, Trong tôi hóa kiếp mười phương giang hồ. Cụ bảo tôi cứ ngồi chờ, Dặm xa con cụ rừng sâu sắp về. Góc nhà con muỗi vo ve, Lão bà, con muỗi và tôi cùng chờ. Quán nghèo gian tối xác xơ, Cả ba cùng đói bếp trơ than hồng. Dặm xa se thắt đáy lòng, Quê hương tôi đó bụi hồng tà huy. Muôn phương giong ruổi tôi đi, Dáng quê hương đó còn gì trong tôi? Giang hồ thế đó kiếp người, Chiều sương quán dốc hôm nay tôi về. Bỗng nghe tiếng động bên hè, Hình như con cụ đã về rừng sâu. Củi khô một bó trên đầu, Hóa ra thiếu phụ bạc màu áo thô. Dắt theo đứa bé xanh xao, Trên lưng một túi khoai đào còn dây. Con đưa cho ngoại bọc khoai, Đi vào chào bác, rửa khoai ngoại làm. Trước nhà khe suối lom khom, Bóng già nghiêng xuống lưng còm tóc sương. Bơ vơ quán dốc bên đường, Nghìn năm tuởi tác quê hương tôi gầy. Vo ve con muỗi đâu dây, Quanh tôi chỉ thấy thân gầy héo khô. Ráng hồng rặng núi nhấp nhô, Rừng tre trở gió rì rào sương tan. Lấy que cơi lớp tro tàn, Mặt người thiếu phụ lửa than ánh hồng. Tóc mai ướt đẫm sương rừng, Mồ hôi đọng lại trên lưng áo mòn. Lão bà bước đến lom khom, Vùi trong bếp lửa tro tàn mớ khoai. Hai người ngoảnh lại nhìn tôi. Trong gian nhà tối bốn người nhìn nhau. Đứa bé hai mắt thụt sâu, Chiếc khăn rách nát quấn đầu rét run. Bếp hồng tí tách lửa than, Quanh tôi chiều xuống bạt ngàn sương đêm. Lão bà bới lớp tro đen, Khoai vùi cụ gắp lên bàn cho tôi. Đói lòng nghẹn củ khoai bùi, Thế rồi nước mắt tình tôi hai dòng. Sơn La, 12.03.2002 Hoang Phong
Bắt bóng bắt hìnhTrông hình bắt bóng, bóng mờ sương Sắc tướng nhân sinh huyễn mộng thường Hảo hớn râu mày mà ướt át Thuyền quyên yểu điệu lại căng cương Hình thù ẻo lả xông tiền tuyến Tánh khí hiên ngang nấp dưới giường Bắt bóng trông hình e trớt quớt Ta Bà vạn pháp biến khôn lường… *** Ta Bà vạn pháp biến khôn lường Chớ bắt hình dong dễ trật đường Đạo mạo nghiêm trang mà ác quái Lùi sùi nhí nhảnh lại hiền lương Mồm xà bụng thiện dung từ ái Khẩu Phật lòng tà ẩn kiếm gươm Trí tuệ thần thông e mới trúng Xem bằng mắt thịt dễ… đau thương! Vĩnh Bò Cạp
Nợ duyên duyên nợ nợ nầnNỢ DUYÊN Người thường gặp gỡ trên đường Tương lân đồng bệnh văn chương nợ nần Phương trời đất nước đi thăm Trở về im bóng thì thầm với Thơ! TÂM KIẾM Còn thanh kiếm báu vô hình Ẩn trong tâm đó an lành bao năm Chực chờ một phút si sân Vút lên một nhát nợ nần chồng lên. GẪM TU Nợ duyên bao kiếp phũ phàng Gặp nhau thương mến chuyển sang hận thù Vắt tay lên trán gẫm tu Oán hờn trút bỏ, mịt mù sáng lên! NỢ Nghiệp theo dai dẳng kiếp này Về vườn hôm tối, sớm mai réo gào Nào màng sáng chói vì sao Nợ nần sân khấu phải chào lại lên. THẤY HAY MÀ CƯỜI Oái oăm duyên nợ lùm xùm Khỉ ăn Dê chịu, nợ nần trả vay Gặp trò ném đá giấu tay Càng điêu đứng càng thấy hay mà cười! VẼ Cầm hoa mà vẽ nụ quên Hôm nay sẽ nhớ để thêm nợ đòi Cầm hoa mà vẽ nụ chơi Tinh khôi he hé chào đời lạc quan. NGHE Nghe từ nghiệp dĩ bao đời Gọi về mộng mị réo đòi tình câm Đàn buông ba tiếng lặng trầm Quá giang vào gió nợ nần sạch bay. VỠ ĐẤT Sần chai tay trắng nợ nần Đất khô ướt mộng vỡ từng mảnh hoang Mồ hôi bóng mướt kiên gan Mầm xanh bật nẩy đất vàng đất thiêng. Ở LẠI Hai bờ sinh tử nghiêng chao Đèn không hắt bóng in vào hư không Thi ca lãng đãng một giòng Tình nằm ở lại nợ nần chữ Yêu. SINH VÔ SINH RA Vô sinh thời cứ sinh vô Sinh vô vợ lẻ, cặp bồ sinh ra Nghén thai duyên nợ ta bà Hết duyên hết nợ thì là vô sinh! HƯƠNG HOA Tường rêu soi bóng lặng thầm Trán hằn sâu những nợ nần oan gia Hoa hồng một đóa dâng Cha Trầm hương khói tỏa lệ nhòa đội ân. HÔN NHÂN Trăm năm duyên nợ kiếp này Chung chăn chung gối đêm ngày buồn vui Tim nồng hòa nhịp miệng môi Mái tranh vẫn ấm tiếng cười uyên ương. VƯƠNG GIA Hậu sinh khấp bái Vương Phòng Thi Văn Nhạc Họa nợ nần loay hoay Xưa truyền lưu đến hôm nay Thanh tao, ngạo nghễ, cười ngày khóc đêm. VẪN CÒN Khóc than chi với thân này Góp gom tứ đại trả vay với đời Vẫn còn duyên nợ cuộc chơi Loay hoay cho đến rã rời da xương. NGUYỄN CÔNG HOAN Tơ vương lá ngọc cành vàng Cái thủ lợn, kiếp hồng nhan nợ nần Tôi quyết sống bước đường cùng Tình khuyển mã tắt lửa lòng bơ vơ. ĐẾN VỚI NHAU Trên sa mạc nước mất nguồn Nước buồn róc rách trong rừng thẳm sâu Bao giờ duyên nợ đến nhau Cát vàng khô cháy bỗng đâu ẩm tình. THƯƠNG BÙ Quân thù đối mặt bao phen Hòa bình thống nhất làm quen cười trừ Nợ duyên nên bạn hóa thù Trả xong hết nghiệp thương bù khi xưa!. NÀNG KIỀU THỜI ĐẠI Phấn hương khỏa lấp tiêu điều Nửa đời tựa cửa yêu kiều mỉm chi Miếng cơm, ân nghĩa trả vay Tôi và em có nặng dầy nợ duyên? LÁ BỒ ĐỀ Lá xanh. Vàng. Rụng. Về nguồn. Đất lành Hạc đến Sân vườn thêm thiêng Tự sinh tự diệt tự nhiên Còn xương lưu chút nợ duyên kiếp này. ĐOÀN MÒ Trăm năm duyên nợ chất chồng Tử sinh đại sự, tơ hồng se duyên Phập phù số đỏ, vận đen Môi cười, dáng đứng, gọi tên đoán mò! ĐÀN ĐÁY Vô đề cầm, vô đề cầm! Ôm cây đàn đáy vọng âm với đời Tơ se duyên nợ đất trời Năm cung ba sợi cất lời nỉ non. ĐÒI VÀ TRẢ Đòi thơ, thơ trả đầy nhà Đàn tôi rươm rướm tràn ra thơ dòng Đòi thơ, nhạc cứ lòng vòng Thơ đàn thơ nhạc chất chồng nợ duyên. Mãn Đường Hồng
Trước nhàTrước nhà, đất đã hội duyên Xôn xao hố móng, vươn lên trụ nhà Gẫm thương thân phận yếu già Mưu sinh nặng nhọc ta bà trầm luân Bạc đầu bạc phếch áo lưng Chân run vượt khó qua từng buổi đau Ngồi trông nghĩ nghiệp nghèo giàu Nghĩ duyên nghĩ nợ chậm mau kiếp người Ta còn được phước thảnh thơi Ngồi trong bóng mát còn đòi thêm chi? Thơ gieo động chỗ ngồi này Cảm thương người khổ, mắt cay cay buồn... Trước nhà, ai mới lên hương Và ai xuống dốc nẻo đường bôn ba? Mơn man hớp một ngụm trà Vần thơ rơi độp vỡ ra tự tình! Tâm Không Vĩnh Hữu
Tứ cú lục bát "Nín thinh & Câm lặng"THINH LẶNG Chắt chiu từng giọt uyên huyền Thăng lên thiên giới, lặn chìm u minh Gió mây đảo động vòm xanh Tâm vô chấp trước lặng thinh với Thiền! SIÊU VIỆT Chập chùng sấm dội tâm kinh Cõi thiền rung chuyển, cõi tình lặng câm Âm ba vi diệu bổng trầm Ba la yết đế giai không trống bờ! TAN Lao xao mật ngọt chết ruồi Xì xầm xóc xiểm hai lời cho đau Nhẹ cười tâm vút đỉnh cao Lặng im bóng chiếc tan vào hư không. MẤT THIÊNG Tượng thiêng liêng khoác áo phàm Tranh thanh cao nhuốm bụi trần vô minh Trôi xuân qua hạ lặng thinh Mối xông chuột nhấm chùa đình khóc than! CHỢT Chợt, mình hồn phách chơi vơi Chợt, thơ hào hứng mấy lời vọng âm Chợt, người chỉ thích lặng câm Chợt, cười chín nụ hỏi thăm tuổi già… TRÚT TRẢI Lặng im từ độ yêu người Tường rêu khuya ngắm, mây trời sớm trông Tim còn thoi thóp đếm đong Vần thơ trút trải nỗi lòng ghét thương. HỒI SINH Hương trầm khói tỏa cay cay Chuyện xưa nước mắt, chuyện nay bất bình Đêm dài bia mộ lặng thinh Bình minh sẽ tới, hồi sinh lên đàng! CÂM LẶNG Nghe từ núi đá thầm thì Gọi chân lãng tử đạp mây thoát trần Đập đàn tan tác ăn năn Ừ, bao hùng biện nay câm lặng hoài. CHUYỂN Chuyển héo úa hóa tươi xanh Chuyển em im nín tụng kinh vang trời Chuyển bầy hoang dã thành người Chuyển tôi khóc thét nay cười nhe răng! THIỀN Thiền đi, thiền tọa, thiền nằm Thiền bò, thiền đứng, thiền câm lặng thiền Tĩnh lặng giữa chốn đảo điên Rửa tay tâm sạch, rửa tiền tâm nhơ! NHẬP Vươn lên theo ánh mặt trời Hướng dương rạng rỡ với đời sáng trong Gió về ru nhịp thong dong Lặng im vĩnh cửu một giòng như như. TẦNG Tầng cao có dáng em ngồi Chôn chân tầng thấp có tôi ngước nhìn Sài Gòn một thuở lặng thinh Bây giờ ồn ã bóng hình lên mây. NGHIỆP CHƯỚNG Thuế sưu đằng xuống bần cùng Hiền nhân giãy giụa, anh hùng nín thinh Tắt đèn một cõi u minh Mang mang nghiệp chướng tội tình trả vay. ĐẬM NHẠT Mảng nhạt còn thấy thơ thơ Mảng đậm bỗng thấy mắt mờ hoa văn Khổ cho nhãn nghiệp nợ nần Ngữ ngôn tắt ngúm, điệu vần lặng im! KÝ ỨC TUỔI THƠ Bóng hình chạy trốn nắng trưa Nhớ thầy nhớ bạn một mùa hạ xanh Giở trang lưu bút lưu tình Bâng khuâng nỗi nhớ lặng thinh hạ về. TIÊU TAI Rồi khi lặng lẽ vào chùa Quẳng sau lưng hết, góc trưa một mình Lặng thinh. Hơi thở. Lặng thinh. Khổ lo, nghiệp chướng hóa thành mây bay... HÔN TRANH Bóng hình treo mảng tường rêu Vờn mưa đùa nắng gác nghèo lặng câm Nét xưa đậm sắc phong trần Cuối năm hạ xuống ba lần hôn lên. NẺO Hành trình về phía phương Đông Vén vô minh, đón gió lồng lộng Tâm Ba đào bỗng chốc lặng câm Sáng choang một nẻo tung tăng Ta Bà! CHỜ Lặng thinh với nắng mưa buồn Đá mòn bia bạc vô thường hỏi thăm Hoàng hôn thoi thóp lâm râm Chờ bình minh sáng hồn thăng bỏ đời! LƯU DẤU Vó câu in dưới thung vàng Tình lưu bóng gửi lên đàng hi sinh Thanh bình ngô lúa mướt xanh Tiếng người xưa đã lặng thinh giữa đồng. ÔM ĐÀN Nhện giăng góc tối cũ càng Âm im thin thít cây đàn lãng quên Mai vàng rộ nở chợ đêm Ôm đàn tôi ngỡ ôm em mà mừng. HỎI Hỏi mây, mây chằng trả lời Hỏi cây cây nín, hỏi trời trời im Hỏi đá, đá cũng nín thinh Hỏi tôi, tôi lại quên mình hỏi ai. NÓI & NÍN Huyên thiên xấu tốt, đất trời Cổ kim lưu loát tuôn lời người nghe Bổng trầm hoạt bát khen chê Tối chiều gặp vợ lúc về nín câm. TÌNH CÂM Yêu ai, yêu mối tình đầu Tương tư không nói, ưu sầu im hơi Lặng câm ôm suốt cuộc đời Phòng đơn bóng chiếc đêm cười hồn nhiên. ĐÈN Tắt đèn lặng lặng thinh thinh Sớm mai bừng mắt thấy mình đến nơi Đường xa rong ruổi suốt đời Chong đèn sáng lóa muôn lời lặng câm. CỐ ĐÔ Cờ bay theo gió rợp trời Thuyền về Bến Ngự vắng người thương yêu Chuông Thiên Mụ đổ sớm chiều Thọ Xương gà gáy, xóm nghèo lặng thinh… CHƠN Mây trôi nước chảy dòng đời Phù sa danh lợi đắp bồi nhân tâm Thôi về tay rửa lặng câm Hồn hoang huyền bí truy tầm chữ Chơn! Tâm Không Vĩnh Hữu
Thử thể ngọa thiền (Thân chuột nằm thiền)Thử thể phàm phu rệu rã rồi Nằm dài quán sát dõi theo hơi Tim đen đập mạnh khi buồn bã Tóc bạc rơi đầy lúc thảnh thơi Duỗi cẳng đưa duyên trôi với ảo Xuôi tay thả nợ trả cho người Thân già sức yếu đương nhiên lắm Chỉ sợ Tâm mình nhuốm uế hôi… Chỉ sợ Tâm mình nhuốm uế hôi Phan duyên giải đãi động tơi bời Từng giây hít thở bình tâm quán Một buổi ra vào tịnh khẩu chơi Ngọa đó mà như vừa xuống dốc Nằm đây chẳng khác mới lên đồi Ui chao tứ đại càn khôn đảo Mới biết nằm thiền chỉ xạo thôi! Tâm Không Vĩnh Hữu
TRĂNGNHẠC CHÀO Nghe từ thuở ngủ nôi đưa Nhạc ngân hò đẩy tối trưa yên bình Trăng tà soi nẻo mưu sinh Ôm đàn ta khảy tang tình chào nhau. NGHE Nghe từ duyên trước vọng về Âm ba vi diệu bốn bề rộn reo Ôm đàn ngơ ngẩn chạy theo Ô… vầng trăng nhỏ ai treo đỉnh đồi! THIỀN THI Cành mai sân trước nở đêm Tịch yên phá chấp tâm truyền khai tâm Đói ăn, khát uống, mệt nằm Nhà tranh hương tắt, vầng trăng soi cười. HÒA BÌNH Chiến trường phủ bóng hoàng hôn Đạn im lửa tắt, linh hồn tung tăng Gọi nhau thăm hỏi ân cần Hai đầu chiến tuyến chung vầng trăng khua. LỬA Những vầng trăng sáng rừng khuya Đường vu quy có em về ngâm thơ Đừng cho lửa tắt bao giờ Để tôi sưởi ấm năm chờ tháng trông! THÔN NỮ Trăng vàng trăng ngọc đồng trinh Miền xưa thôn vắng mối tình say mê Rượu trà nhấp nhịp cà kê Hoài xuân thiếu nữ nằm nghe tiếng buồn. BÁN Trăng trời Tây trắng bệch buồn Phương Đông trăng tỏ mấy vầng thơ hoa Mua trăng, tôi bán trăng cho Sáu xu tiền lẻ tròn vo trăng rằm! CHIA Xôn xao dưới tán lá rừng Chia nhau tự sự vui mừng, buồn đau Vầng trăng quầng lửa quấn nhau Đạn bom ký ức bạc đầu ngâm nga. THỔN THỨC Thềm khuya thổn thức vui buồn Thì thầm với lá đọng sương mỉm cười Nỗi lòng tươm rướm theo hơi Thơ bay lên ánh trăng trời hòa âm. RỪNG Ngàn cây thủ thỉ đêm trường Chồi đâm lá rụng giỡn nguồn suối reo Nai vàng ngắm ánh trăng treo Bình yên nghe tiếng gió thều thào thơ. HUYỀN ẢO Chim huyền vụt cánh qua đêm Vô thanh, không hót, nỗi niềm rải rơi Ánh trăng ảo mộng treo trời Mối tình câm lặng bóng soi trở mình. CHÚT AN ỦI Còn niềm an ủi cuối cùng Chia cho em đó, nửa phần tôi mang Con đường sáng dưới ánh trăng Một cõi bé tí song hành bên nhau! ĐÈN & TRĂNG Thực dân cứ mãi tắt đèn Tiền đồ u tối đổ ghèn mắt dân Tắt đèn thì đón ánh trăng Đêm dài lắm mộng cũng thành đêm thơ! TÌNH ĐẦU Chôn sâu một mối tình đầu Trong tim hâm nóng trăm câu ngập ngừng Trăng vàng níu gọi gió ngưng Nụ hôn vụng gửi muôn trùng nhịp yêu. HÃY QUÊN Giang hồ nửa kiếp lãng quên Hái hoa cẩm chướng cài lên trăng vàng Hãy để ngày ấy lụi tàn Đã rồi cái sự tan hàng, hết duyên! PHƯỚC ĐIỀN Gọi kêu tâm thức ngủ vùi Bất nhị giải thoát đất trời sáng choang Lối này ruộng phước bỏ hoang Lông rùa, sừng thỏ, trăng vàng hội duyên. MÊ LẦM Bồi hồi bước lạc rừng mê Chuông im mõ tắt ngày qua nhang tàn Ma trơi ngộ nhận trăng vàng Thỏng tay nhắm mắt đầu hàng nghiệp văn. LỬA Hoàng cung vằng vặc trăng vàng Tim tươm mực thắm gửi nàng dòng thơ Bồi hồi cháy lửa kinh đô Tam thiên đỏ rực, đôi bờ nồng hương! DẠ HƯƠNG Sương đêm thấm ướt môi mềm Hương bay quấn quít nỗi niềm nhớ thương Tàn rồi câu khấn nén hương Sân trăng soi bóng, hoa vườn nở tươi. TRĂNG & THƠ Tuyệt trần hoa nở chào đêm Vườn sau ứ rác nhũn mềm nhớp nhơ Trăng soi ma mị mập mờ Triêu dương tôi đón vần thơ nắng hiền. CÒN VƯƠNG Bình minh chim chóc im lìm Vì em dậy sớm ra thềm xuống sân Đêm qua trăng sáng một vầng Còn vương trên lá lăn tăn bên hài. MỘT LẦN Em về quê núi hút xa Đá mềm đất ngủ, ngàn hoa nở mừng Mùa trăng soi suối sưởi rừng Bóng hình khắng khít một lần nhớ nhau. BẤT CHỢT Trăng soi dấu khuyết vệt tròn Những đêm hò hẹn vẫn còn khắc in Tình buồn chạy trốn bặt im Một hôm bất chợt hồi sinh bần thần! VỚT Ngược dòng quá khứ lăng xăng Tay nơm tay vợt bóng trăng mái chèo Văn chương hề rẻ hơn bèo Vớt liền tay sướng nhà nghèo ngâm nga! CƯỜI ĐƠN SƠ Lá thư đô thị đơn sơ Đêm trăng quê mẹ tạ từ tình quê Hành trình công lý đi, về Ba Giai Tú Xuất cười khoe răng vàng! PHẬN QUÊ Thủy chung sống thác với tình Hồng nhan rèm thả một mình bâng khuâng Khuya rồi, phố vẫn lăng xăng Hỏi người có nhớ ánh trăng quê mùa? GỌI Xứ người trăng lạnh triền miên Gọi thơ không đến, gọi duyên không ừ Gọi em, em lại chần chừ Trùm chăn tôi ngủ từ từ đến mai! HÀN MẠC TỬ Gái quê bẽn lẽn sượng sùng Đây thôn Vỹ Dạ trường tương tư chàng Vội vàng chi lắm sáng trăng Muôn năm sầu thảm thời gian rụng rồi. EM CƯỜI Em cười sáng cả đêm đen Không cười, đêm phải thắp đèn năm canh Em cười che ánh sáng trăng Không cười, thấp thỏm chị Hằng buồn hiu. NGỜ ĐÂU Vầng khuya vằng vặc trăng già Soi đầu xanh đã chuyển ngà tóc tiêu Câu thề cứ ngỡ tiêu diêu Ngờ đâu trăng sáng gọi kêu giấc nồng. NGAY ĐÂY BÂY GIỜ Bụt xưa đã nhập Niết Bàn Chúng sinh thắp đuốc lên đàng tự đi Trăng vàng theo hướng chỉ tay Thoát vòng sống chết ngay đây, bây giờ! Tâm Không Vĩnh Hữu
Đôi Bàn TayTHẢ Thơ văn thuần Việt ba miền Yêu đương, hình sự, đạo thiền hòa nhau Hồi ức lửa đạn, trầu cau Bàn tay xòe thả năm sau có còn?! RỬA Bàn tay lỡ đã nhúng chàm Theo lao gieo nghiệp, nghiệp càng dầy lên Quay về tẩy rửa tâm đen Rửa tay chữa bệnh bỗng nhiên yên bình! NHÌN LẠI Nửa đời nhìn lại thấy em Nằm đong đưa võng trong tim tôi già Cười khan bên bút thơ trà Bàn tay trơn trắng đã nhòa tình xưa. GIEO Xòe tay xem nốt ruồi già Bàn tay chằng chịt vịt gà ngỗng ngan Hốt về một nắm đậu rang Rải tung khắp đất, hiên ngang ta về! ĐẤT VỠ Sần chai tay trắng nợ nần Đất khô ướt mộng vỡ từng mảnh hoang Mồ hôi bóng mướt kiên gan Mầm xanh bật nẩy đất vàng đất thiêng! YẾU ĐUỐI Bàn tay mềm mịn nuột nà Là tân thế giới, là hoa thiên đường Thơm lừng đất Mẹ yêu thương Tôi về yếu đuối chân dừng khó đi. KHÓI MÂY Bạo tàn rồi cũng khói mây Đỉnh cao danh vọng tan bay giữa trời Bon chen lặn hụp với đời Đôi bàn tay trắng kiếp người bặt câm. TIẾNG ĐÀN Bàn tay đau vuốt phím đàn Nỗi lòng da diết trổi âm gửi người Đêm dài tình khúc chơi vơi Sớm mai thăng giáng tiếng lời hoan ca. KHỎI CHỜ Lườn gà nấu với xốt cam Gà hầm bí đỏ ăn kèm tương cay Há cảo, hoành thánh, phở chay Bàn tay vợ nấu ăn ngay khỏi chờ. ĐƯỜNG Tìm về đất Tịnh ngược dòng Những vầng mây biến hóa rồng phượng bay Phù du xòe mở bàn tay Cái quan đường mở dưới ngay chân mình. TƯỚNG Chữ điền thêm rậm râu ria Một là hảo hớn hai là... mỹ nam Đôi bàn tay đẹp chai sần Bôn ba chinh chiến sau làm... hiền phu! ẢO VỌNG Đêm ngày vọng tưởng cao sang Trí tâm rượt đuổi lầu vàng mâm son Tình thâm, ân nặng không còn Dừng chân ngó lại trắng trơn tay mình! THỦY & CHUNG Tinh mơ tình lại bắt đầu Hoàng hôn trăng mộng tình sầu lại đi Kể từ xòe rộng bàn tay Nhân duyên rơi xuống một ngày thủy chung. NƯỚC NGUỒN HƯƠNG GIANG Hai tay vốc nước uống vào Mát tươi từng ngụm, ngọt ngào từng giây Nghìn xưa trôi đến nghìn nay Châu thân nhận đón giọt đầy giọt vơi. CHÁNH TÍN Niềm tin vững chãi đường trường Hòa cùng khổ đế đếm buồn đong vui Đường trường đã bước, không lui Hai tay được-mất cuộc chơi vẫn còn! CÒN NẮM CHI? Đắm say đất bạc, đất tiền "Hoàng kim hắc thế tâm" điên cái lòng Đã từng tay trắng, tay không Thì về với đất có còn nắm chi? Tâm Không – Vĩnh Hữu
Tứ cú lục bát "Nương"THIỀN Mệt nhoài lăn giữa vô minh Lục dục nghịch cảnh, thất tình chướng duyên Nương theo hít thở cùng Thiền Đón đưa vọng tưởng tâm yên với đời. NẤP NƯƠNG Đất cha vườn tổ chưa về Bóng cây lẻ bạn chiều quê mơ màng Nấp nương dưới ánh đạo vàng Ngày mai quẫy gánh lên đàng vượt qua... CHỐN Lênh đênh thân phận hoa bèo Đạn bom chia cắt, khổ nghèo chia ly Bèo trôi hoa dạt lất lây Chốn nương thân đến báo ngày bình yên! HÁT NHỚ Gang tay đo nỗi nhớ dài Đo tình nương náu hình hài xa xôi Câu hò gửi gắm dòng trôi Còn đây bài lý riêng tôi hát buồn. LIÊU TRAI CHÍ DỊ LIÊU xiêu vách đất mái rơm TRAI phòng cắm cúi tóc bờm bút nghiên CHÍ cao nương bóng cửa thiền DỊ ma tà quỷ về miền tịnh an. HẬU KIẾT Giang hồ tứ cố vô thân Vỉa hè ngơi tối, xiếc rong nương ngày Lặng nhìn lừa lọc, xót cay Tiền hung hậu kiết sum vầy người thân. TÌM NHÀN Thường ngày ở huyện xôn xao Tuô ông chí chóe, mày tao rần rần Thằng khôn phải giả bộ đần Tìm về chốn vắng nương thân mà nhàn! TÌM Thời gian vụt mất, đi tìm Ve sầu, phượng vĩ im lìm trường xưa Bóng mờ lây lất nắng mưa Nương thân tìm chốn chuông chùa vọng âm. CHỐN NƯƠNG THÂN Lênh đênh thân phận hoa bèo Đạn bom chia cắt, khổ nghèo chia ly Bèo trôi hoa dạt lất lây Chốn nương thân đến báo ngày bình yên! TỰ LẬP Nấp nương dựa bóng sống nhờ Thẹn thùng rễ bám, dật dờ dây leo Gió đùa ngọn cỏ cười reo Mong manh tự lập dẫu nghèo vẫn sang! NƯƠNG CHÙA Trăng lên trêu ngọn dừa già Gió lùa qua lá sương sa bạc đầu Bồi hồi vầng trán hằn sâu Nương chùa ký ức hoa màu, đất hoang. Mãn Đường Hồng
Tứ cú lục bát "Chuông"CHÂN KINH Bừng lên ánh đạo uyên huyền Sang Đông ngược Bắc lưu truyền kiến tri Chân kinh bất khả tư nghì Hồi chuông tiếng mõ chuyển xoay nghiệp trần! CHỨNG Từ vô minh bỗng sáng lòa Bất nhị giải thoát vỡ òa hai vai Tận cùng hải giác thiên nhai Nghe chuông vọng tiếng khoan thai quay về. THIỀN SƯ Cây tùng yên dưới đáy khe Nhật nhật đối cảnh bản lai không gì Chi tâm vạn pháp Bụt này Tìm đâu cho mệt? Chuông thầy gõ booong... CHUÔNG NGÂN Hồi chuông đêm nguyện ấm tình Gửi muôn phương gọi anh linh xa vời Trong sương lạnh nghe tiếng ơi Âm dương hòa nhập giữa trời chuông ngân... NẰM CHỜ Sớm khuya nhặt nhạnh giấc mơ Góp gom ý nguyện nằm chờ nghe chuông Ngày mai lên đỉnh sầu buồn Hát vang tuyệt khúc, thả buông kinh thiền. BÚT SA Bút sa gà chết một đời Tâm trong tánh đục đọng trôi ngục tù Bút còn đỏng đảnh khôn ngu Tiếng chuông lan tỏa khóc cười thơ văn. GỌI HỒN Đám đông điên loạn xa rồi Lầu xanh kín cửa có người đập gương Đường vào triết mộng yêu đương Tiếng cồng vang bóng, tiếng chuông gọi hồn. KINH VIỆT NAM Hành ca cánh đồng hòa bình Ngày mai đây sẽ bình yên an hòa Đôi mắt nào sẽ mở ra? Dòng kinh nhật tụng khóc òa tiếng chuông... CHUÔNG NGUYỆN Dấn thân bầu bạn chiến trường Lao đao khói lửa vấn vương mối tình Nhịp cầu đổ gãy mong manh Hồi chuông cầu nguyện một mình đồi cao. TÌM Thời gian vụt mất, đi tìm Ve sầu, phượng vĩ im lìm trường xưa Bóng mờ lây lất nắng mưa Nương thân tìm chốn chuông chùa vọng âm. CHUÔNG SỚM Lưu từng tiếng thở rên than Lắng tai nhận giọng cầu van vút trời Không gian dối bởi làn môi Gửi theo chuông sớm muôn lời ăn năn. TÚ MỠ Vẳng nghe chuông của ông Trùm Loay hoay ngồi chữa mắt rồng thơ vui Vịt con vườn trẻ vậy thôi Chuyện "tướng đi ỉa" khặc cười cả đêm! NHẠC SĨ TÔ VŨ Chiều mưa em đến thăm anh Hoàng hôn xóm nhỏ nguyên lành ngày xưa Tiếng chuông ngân đổ chiều thu Cánh buồm theo gió, hướng dương hoa tàn. MÊ LẦM Bồi hồi bước lạc rừng mê Chuông im mõ tắt ngày qua nhang tàn Ma trơi ngộ nhận trăng vàng Thỏng tay nhắm mắt đầu hàng nghiệp văn. Mãn Đường Hồng
Gió mưa giông bãoNẮNG SƯƠNG MƯA GIÓ Mưa qua trảng gió bụi hồng Tro tàn rực rỡ sổ lồng đón sương Bâng quơ khói nắng đồng mương Dừng chân đi bụi đảo buồn với hoa. TÔI DÀNH CHO TÔI Đi trong mưa gió sấm rền Cuối đường chập choạng tắt đèn vô minh Duyên tàn phước mỏng mong manh Cũng từ nghiệp báo tôi dành cho tôi! SỐNG KHỎE Đã về mùa gió heo may Mưa rơi tóc bạc bay bay chiều buồn Biết quen với lẽ vô thường Vươn vai mà sống, lên đường thương yêu. NƯƠNG THÂN Còn không chốn để nương thân Nắng mưa gió bụi lang thang mệt nhoài? Mà thôi, thân giả tạm rồi Nương trên bám dưới đất trời thong dong. HÂM TÌNH Đầu mùa gió lạnh se se Ấm trà ảm đạm im nghe nhạc sầu Hâm cho sôi nóng tình đầu Mưa phùn nước đọng in màu trăng ma! NHẤT LINH Giòng sông Thanh Thủy lạnh lùng Gánh hàng hoa nhớ thương chồng đi Tây Đời mưa gió mắt cay cay Mong anh phải sống, người quay tơ buồn... VŨ TRỌNG PHỤNG Một đồng bạc, bộ răng vàng Hồ sê líu, hồ sê sàng sàng sê Trúng số độc đắc vỡ đê Số đỏ, Giông tố, ê chề buồn đau! GIEO GẶT Gió gieo mát mẻ mỉm cười Ngày sau bão tới đứng ngồi khóc than Cây muốn lặng, bão chẳng màng Luật đời sòng phẳng, quả nhân chạy trời! BIẾT VẬY Một đời giông bão đi qua Đèn khuya thao thức héo già con tim Trút ra sóng gió bất bình Đỉnh cao? Biết vậy lặng im cho rồi! YÊN Không yên thì nín cho yên Gió mưa yên ắng thì nên yên lành Không yên lục dục thất tình Tám nguồn gió lặng thì mình lại yên. TƯỚI MƯA Đầu hạ tưới những cơn mưa Thằn lằn tặt lưỡi, tôi vừa mỉm chi Ngôi nhà trong cỏ xanh rì Nghe vang tiếng gọi đàn bầy ong ve... NGỒI VÀ ĐỨNG Xuân sang gió đến Sư ngồi Còn con đứng đó rối bời mưu sinh Xuân về mưa gió lặng thinh Con ngồi xuống hóng. Hồi kinh vọng về. THỜI TIẾT TÌNH Phong trần gọi nhớ phong ba Gọi thương bão táp, mưa sa cùng về Có em, rực rỡ mùa hè Mất em, tuyết bỏng câu thề rã tan. TRẦM THĂNG Trầm thăng những bước giữa đời Tám ngọn gió thổi đứng ngồi đón đưa Khóc cười sướng khổ bán mua Một ngày mưa tạnh cũng vừa nắng lên! Tâm Không Vĩnh Hữu
Sương & SươngCHỚP Lung linh sương đọng cỏ vàng Sớm mai nắng rực huy hoàng chớp mi Ưng vô sở trụ phút giây Tam thiên vỡ nát bụi bay uế trần. GIAI KHÔNG Bên hiên gió mát hương nồng Kinh thư xua đuổi phong trần sương sa Chỉ còn ta với Phật, Ma Trắng đen sai đúng chánh tà giai không! SÁCH Hẩm hiu trang sách trang đời Gió sương thổi đọng ngoài trời thấm sâu Tưng bừng vui quấn niềm đau Vãi vung con chữ đậm màu thương yêu. VƯỚNG Giang hồ ân oán tứ phương Rửa tay gác kiếm, mờ sương cạo đầu Kiếm treo còn bén ưu sầu Tay thơm còn nhuốm sắc mầu si mê! TRẦM TƯ Hiên khuya sương đẫm nỗi niềm Lập lòe đôm đốm trêu đèn tim khô Kiếp người gẫm nhẹ tóc tơ Buông câu thơ chửi bâng quơ sự đời! THỔN THỨC Thềm khuya thổn thức vui buồn Thì thầm với lá đọng sương mỉm cười Nỗi lòng tươm rướm theo hơi Thơ bay lên ánh trăng trời hòa âm. SÉT Tôi đi đêm tối sương mờ Tìm em lấp lánh bao giờ sương tan? Bần thần tìm kẻ hỏi han Ái tình sét đánh cho tàn sương mai. SƯƠNG SẮC MÀU Long lanh lấp lánh sắc màu Nét phiêu mảng lặng sương cầu vồng tan Kỳ hoa tươi mát bên đàng Cỏ thơm sương thấm bật tràng cười duyên. HOA LÁ Cồn hoa lá cỏ sương mờ Tôi về nhón gót dật dờ tìm em Cỏ hoa cồn lá chao nghiêng Tôi chào cám dỗ quàng xiên chân già! ĐẮM Đánh đường say đắm tìm hoa Bâng khuâng thế thái, xuýt xoa nhân tình Sương long lanh đọng lá cành Giữa đêm ngắm nghía rớt thành giọt châu. NGUYỆN Hắt hiu sương gió biên thùy Nhặt gom khô khốc, duyên tùy duyên qua Nguyện thề đã bóc bỏng da Trăm năm chuyển kiếp Ta Bà rong chơi. VẼ Hội họa học hỏi hứng hăng Vẽ vời vung vít vùng vằng vi vu Sương sa sàm sỡ sụt sùi Long lanh lả lướt lù lù lấm lem! QUÊN Trăm năm ngắn ngủi đời người Sương rơi đọng lá, lá rơi đọng thềm Chớp nguồn, mưa tạnh, nắng lên Nhâm nhi hữu hạn mà quên vô cùng. GỬI Gửi hương hoa đọng sương tình Gửi gai hồng điểm trên cành oan gia Gửi tạ từ ướt tiếng ca Gửi duyên đỏng đảnh chan hòa khúc phiêu. ĐÁNH THỨC Còn kia những đốm lửa hồng Tro tàn sưởi ấm cõi lòng tha hương Ấm từ sớm vắng mờ sương Vô tình đánh thức một vườn thơ say. TRẺ BỤI ĐỜI Gió sương mưa nắng bụi đời Từ trong sỏi đá nở ngời sắc hoa Hương bay gửi chốn không nhà Hỏi mẹ không bóng, gọi cha không hình. TRẢI RỘNG Mắt cay cay những cảnh đời Ngày trưa say nắng, tối trời đẫm sương Cửa lòng toang mở xót thương Tình yêu trải khắp nẻo đường nhân sinh. CHỈ LÀ An vui đóng đếm từng ngày Chờ nghe lá rụng thỏng tay về nguồn Chỉ là hạt nước giọt sương Hòa cùng nhịp sống vô thường, vậy thôi! Mãn Đường Hồng
Ngoạn cảnh đêm nguyên tiêu ở Già Lam (1980)Đêm nguyên tiêu Già Lam ngoạn cảnh Dòng chuông ngân song sánh dòng trăng Sư già hay khách thi nhân Đang thời Bát Nhã hay Xuân Thúy Kiều? Ai vừa mới buông chèo cập bến Từ cung trăng uyển chuyển lên bờ Sen vàng bước bước nở hoa Cá theo đảnh lễ Phật Bà Quan Âm Vườn Già Lam thưởng trăng nhân thế Mõ chuông dồn dục kệ nhập thơ Tùng xuê trúc hóa la đà Mười bông sứ trắng đốm ngà ngọt sao… Hương nguyên tiêu ngọt ngào vương giả Cúc phương phi đại đóa tròn gương Se se trăng vấn màn sương Màn sương buông xuống Già Lam ảo huyền Phật Tam Thế tòa sen di động Cuộc dạ du vắng lặng tròn đầy Quán Âm tà áo tung bay Nghiêng mình cung kính mở tay rước mời Lầu chuông tiếng chuông rơi thánh thót Dục trăng lên eo óc canh gà Giấc thiền sực tỉnh Sư già Đầy mình trăng sáng ngỡ là ban mai. Tâm Tấn
Tứ cú lục bát "Về bên mẹ"QUÃNG ĐỜI TRONG BỤNG MẸ Nhân duyên nghiệp dĩ luân hồi Tái sinh gắn kết kiếp đời làm con Cưu mang chín tháng vuông tròn Ba năm nhũ bộ đội ơn Mẹ hiền. VỀ BÊN MẸ Bồi hồi bước lạc rừng mê Chuông im mõ tắt ngày qua nhang tàn Ma trơi ngộ nhận trăng vàng Quay về bên Mẹ nhập làng văn chương. MUỐI Mặn bạc lưng áo của cha Mặn vạt áo Mẹ lau qua đêm trường Mặn đôi mắt lệ ai buồn Đất nhà muối đọng bên đường tôi xa. OẰN Công Cha, nghĩa Mẹ, ơn Thầy Con tim nhức nhối, bàn tay trắng lòng Bao giờ con mới trả xong? A tăng kỳ kiếp vẫn còn oằn mang! CÂU CA Lưu hương cổ nguyệt mãn đường Hồng nhan nguyệt dạ nõn nường liêu trai Miền Trung một dải ngân dài Nhớ thương quê Mẹ miệt mài câu ca. VƯỜN QUÊ Gọi thơ về với nỗi niềm Xoa con tim ngủ giấc triền miên yêu Câu tròn chữ nhẹ dệt thêu Vườn hoa quê mẹ trong veo sương về. Y NHƯ KINH Phật kia, Cha Mẹ tại đường Tìm đâu ngoài chợ, ngoài vườn thiền môn? Dù dâng vàng nén mâm son Không bằng hiếu thảo giữ tròn như kinh! TIẾNG RU Nỗi lòng, tình nghĩa mênh mông Trưa hè đưa võng cho con yên lành Tiếng ru da diết thắm tình Mai sau khôn lớn con mình bỏ đi... CƯỜI KHOE Từ đường ẩm thấp đơn sơ Đêm trăng xứ lạ tạ từ tình quê Hành trình lạnh buốt đi, về Hôn lên chân Mẹ cười khoe răng mòn! THANH TỊNH & TÁC PHẨM Trăng lên quê Mẹ về làng Mùa xuân ngậm ngãi tìm trầm nguồn thơ Tôi đi học, nhớ sông Hương Trăm năm nhớ một chuyến đò tình thư. TÊN Sinh ra trong tổ lạnh nghèo Mẹ cha đặt gọi cu Tèo, hĩm Đen Trưởng thành đổi họ thay tên Trung Lương, Thánh Thiện... rồi quên gốc nhà! LÁ Lá xanh nấp dưới lá vàng Lá vừa rách nấp lá lành che qua Chín chiều gọi nhớ tuổi thơ Vui cùng ký ức mẹ cha thương mình! QUY CỐ HƯƠNG Nhau chôn rốn cắt đất mềm Bôn ba ôm những nỗi niềm nhớ thương Một ngày đẹp quy cố hương Bóng thu bé bỏng tựa nương Mẹ già. Tâm Không Vĩnh Hữu
TỨ CÚ LỤC BÁT “QUAY VỀ”QUAY VÈ Đường về quê mẹ xa xăm Một ngày thương nhớ, mười năm mong chờ Tim nhoi nhói bóng nhạt mờ Bước chân bỏ nẻo giang hồ trở quay. THẢNH THƠI Về đây, tôi đã quay về Ngàn sau ngàn trước lặng nghe tâm cười Buông rời tìm phút thảnh thơi Mặc đời gió lộng, mặc người trá gian. SÁM HỐI Vươn vai gánh lấy nghiệp dầy Chân tung bụi oán, tay bày mâm cơm Bụng làm dạ chịu bao cơn Dập đầu sám hối, khum lưng quay về. TUNG BAY Vẫy tay luồn khỏi bóng đêm Chân trời tươi sáng bóng chim vẫy vùng Tuổi thơ tôi đã sống cùng Quay về chập chững thẹn thùng lên mây... ĐẤT PHƯƠNG NAM Từng năm đất thấm máu xương Cha ông mở cõi khai đường mưu sinh Sài Gòn Hòn Ngọc lung linh Quay về sông nước chòng chành thuyền trôi... THOÁT Nhẹ tênh từng bước quay về Không gian tịch mịch, im nghe xa gần Phập phồng tâm thức không không Đỉnh cao muôn trượng bụi hồng rơi bay. TUỔI THƠ Tuổi thơ tít tắp xuân hè Bon chen một vé quay về rong chơi Đông tàn biển mát hụp bơi Thu qua lớp mới cùng ngồi bên nhau. SEN Sen lòng hé giữa bể dâu Rạp mình sám hối, cúi đầu ăn năn Bước chân dè dặt dùng dằng Quay về lối nẻo thiện lành ngát hương. CHỈ TAY Quay về hỏi đường chỉ tay Nghiệp duyên còn, hết, mỏng, dầy, kiết, hung Chỉ tay lại rối chập chùng Chấp tay sen búp, thôi ngừng hỏi han! NGỰA Tung bờm hí lộng đường xa Vó câu gõ độp vườn nhà rêu phong Thời gian in bóng ngựa lồng Vụt đi hun hút chờ mong quay về. CHỨNG Từ vô minh bỗng sáng lòa Bất nhị giải thoát vỡ òa hai vai Tận cùng hải giác thiên nhai Nghe chuông vọng tiếng khoan thai quay về. Tâm Không Vĩnh Hữu
Lời quả phụTrăng hiền đi, sao dời trên khoảng rộng, Ðây Phật thuyền vượt lướt sóng kim quang, Trầm pha hương Phật-giới với trần-gian, Ngày đại lễ cầu siêu hồn vạn hướng. Em quỳ trước hình anh, trầm mặc tưởng, Ngoài trời sương thu khóc lá thu rơi Trong gió thu muôn lá khẽ vang lời, Có phải chăng hồn anh về thăm gọi? Ðây giấc ngủ đôi trẻ thơ ngây dại Mà hương đời đã mất hẳn hơi cha. Mộng thấy gì, mơ hoảng gọi: ''Ba! Ba!'' Ôi tội nghiệp, mầm non đang thiếu nhựa. Em còn nhớ năm kia, tin tợ lửa Ðốt cuồng tâm: Anh chết giữa đường xa. Giữa đường đời em không thấy bông hoa Vùng sa mạc đâu tìm ra bóng dịu. Ðàn ân ái tơ chùng dây lạc điệu, Rượu tình duyên khô cạn chén tim đau. Muốn theo anh nhưng sông lớn không cầu, Hai biên giới âm dương chia cách hẳn. Cho nhả bớt vị cay hòa lẫn đắng Nhuần trang kinh thoa dịu vết thương lòng Em tìm hiểu câu: ''sắc tức thị không'', ''Không tức thị sắc'' thoát vòng giải nghiệp! Niềm oan khổ dần khuây sầu gối chiếc. Ðấng đại-từ-phụ đã dạy lời thiêng: ''Thân người làm bằng một khối nhân duyên, Gió, đất, nước, lửa tạo thành nghiệp lực Ðã hết, để đổi mầu cho tâm thức, Thì sắc thân giả tạm phải tàn đi.'' Hiểu vô thường mà vẫn khóc chia ly, Là ray rứt cho chậm hồn siêu thoát. Vu Lan năm nay, nhuần ân Phật pháp Khói trầm xin thay dòng lệ năm xưa Tưởng niệm hồn: xe gió đón sao đưa Quà trí tuệ anh về ban pháp-bảo. Cho em vững giữa sóng đời điên đảo, Tay yếu gầy chống vượt khỏi phong ba Cành Từ Bi tâm thơm ngát hương hoa, Ðường chân lý trí êm hiền bóng dịu. Hai đứa con thơ đường đời vạn nẻo, Xin hãy soi chính đạo sáng trên đường. Ðể mai sau dù khổ nắng đau sương Kho nhân ái vẫn giàu như ánh sáng. Hỡi quả phụ cô nhi đang khổ nạn, Liềm chiến tranh hái mất những tình thương, Ðêm trầm hoa bát ngát kính dâng hương, Thành tâm hướng đấng Như Lai tự tại. Cầu siêu thoát những linh hồn thân ái, Cầu vạn hồn chiến sĩ được siêu thăng Theo thuyền mây về thế giới [siêu linh] vĩnh hằng, Cầu non nước thanh bình tươi thắm sắc Cho bể khổ bớt tràn vì nước mắt, Và hờn đau thôi ngút đến tầng mây. Trong gió thu, lời quả phụ đêm nay Theo chuông vọng không gian đầy âm hưởng. Muôn lòng như một: xây về phật-hướng Tin tưởng dâng, tìm an ủi vô biên Kinh cầu dâng, tam bảo ngát hương thiêng Bao quả phụ cô nhi khuây thống khổ. (Huế - 1953) Tâm Tấn
Trăm câu hiếu hạnhRưng rưng nến lệ nhỏ tràn Khói hương quyện mối tâm tang thở dài. Ðón cha: gỗ ướp thi hài Phủ thân con: áo sô gai lạnh đời. Mầu liễn đối treo nơi nhà cũ, Vách tường xưa nhớ chủ đeo tang. Bi thương không có ai đàn, Nhạc sầu như tỏa âm tang khắp nhà. Nhìn kiểng trước lá hoa ủ rũ, Ngắm hiên sau ghế cũ cha ngồi, Chén trà đậm nước lên hơi, Ấm thơm thuốc lá, miệng tươi miếng trầu. Lời nghiêm ái ngàn câu gia huấn, Thuở hoa niên con vững tinh thần. Phước tròn nép bóng hai thân, Chị em, em chị, đầy sân vui vầy. Nếm vị thế, muôn cay ngàn đắng Bán mồ hôi mua chén cơm ngon Áo lành miếng ngọt cho con Cha sương nhuộm tóc, mẹ mòn hình mai. Mẹ thao thức canh dài không ngủ, Cha thẩn thờ bữa lú quên ăn: Bịnh con khi giảm khi tăng, Ngày chăm thuốc sắc, đêm chăn cháo hầm. Lời nghiêm huấn cha thầm truyền Ðức, Gieo cho con trí thức chen đời; Mẹ trao tiết giá làm người, Công, Dung, Ngôn, Hạnh, khuyên lời thanh cao. Ngày gả cưới, xôn xao nghi lễ Mẹ sau màn mắt lệ tràn thương, Thúc con điểm phấn thoa hương, Mà lòng cha thắt nỗi buồn xa con. May con đẹp tình son duyên thắm, Mắt mẹ cha ngời ấm niềm vui. Rủi con phận ẩm duyên ôi, Thương lo, cha mẹ ngậm ngùi xót đau. Chăm con tới đẹp màu lông cánh, Mỗi cuộc đời mỗi gánh gia nương. Chị em tản mác đôi phương, Mẹ cha với tháng năm trường quạnh hiu. Trăm ngàn bữa nâng niu giấc ngủ, Ngàn vạn lần mớm bú cơm nhai. Nuôi con đẹp vóc xinh vai, Mẹ cha bóng xế, nào ai hầu gần? Vin gậy trúc cha lần bước yếu, Bám vách tường mẹ níu tay run. Ôi, đem lộc cả vàng muôn Khó ngăn tóc bạc, da dùn, mắt nhem! Rồi bóng xế, sương đêm, ngày nắng Gió thời gian tới, chắn làm sao?! Năm tàn tuổi hạc thêm cao, Cõi trần tâm thức thay màu Sắc Thân… Bóng từ mẫu xa vân cỡi hạc, Khóc chia ly chưa nhạt niềm tang: Bảy năm cha mất bạn vàng, Con ngơ ngác thấy trần gian thiếu tình. Nay tới lúc hồn linh của mẹ Ðón cha lìa cõi thế nghiệp căn. Ðêm qua một ánh sao băng, Bình minh cha vượt siêu thăng linh hồn. May con học chơn ngôn Phật dạy: ''Chữ Sắc Không, Sắc ấy là Không.'' Vô thường tan giữa vô cùng, ''Tiếc chi cát bụi đóng khung hình hài.'' Nhưng sanh dưỡng hoài thai bảy kiếp, Thân máu xương nặng nghiệp tiền ân. Một đời người, có song thân Lâm chung, khó nén tim bầm thương đau. Bơ phờ trước ân sâu nghĩa rộng, Nhớ dắt Tâm tìm bóng, tìm hình. Tìm trong ánh nến lung linh, Tìm trong hương khói sắc thanh bay tàn. *** Rằm tháng bảy, Vu Lan Ðại Lễ Sửa vành khăn, lau lệ, im sầu. Thân cha an dưới cỏ khâu, Hồn cha chưa tịnh, con cầu Bổn Sư: Cầu xin Ðấng Ðại Từ Ðại Hiếu Mục-Kiền-Liên di chiếu Vu-Lan Hiếu tâm đuốc tuệ soi đàng, Hào quang tiếp dẫn muôn ngàn hóa sinh. Tâm đệ tử chí thành cung kỉnh, Dâng Ðạo Tràng thanh tịnh trang nghi êm. Nhuần ân Phật-lực vô biên, Pháp luân chuyển hướng thiện duyên con nhờ. (Vườn trần thế như tơ vướng trí, Hương trần ai như vị mê tâm. Tránh sao thoát phút Si, Sân Cành Từ quả Ðức có lần chua cay!) Thương cha mẹ, sợ dây nhân quả Vương chân người sa đọa nơi đâu. Gởi theo mõ vọng chuông hầu, Hội Vu Lan họp kinh cầu mười phương. Nép dưới bóng cành Dương phật-pháp, Hồn mẹ cha cực lạc siêu sinh Bao nhiêu nhân sự vô minh, Bao nhiêu nghiệp báo vô tình gây nên Của cha mẹ, con xin chịu thế Nhờ Vu Lan Ðại Lễ chuyển di… Tiếng chuông mầu nhiệm huyền vi, Cảm nghe như bước chân đi cõi nhàn. Tâm Tấn
Thương gần nhớ xaNhân tình tợ điểu đồng lâm túc, Ðại hạn lai thời các tự phi Ôi, bạt ngàn cánh chim bóng hạc, Cả đại bàng, chim sẻ cũng xa bay! Một niệm thương, trăm niệm nhớ, hao gầy Xâu chuỗi hạt đứt tung tràng kỷ niệm. Ðất mẹ ấm … khép hờ khung cửa huyển, Nấm mồ ôm … tái diễn chuyện ngàn thu. Ta đi sau để nhận chút đền bù Món gia bảo: Vườn thơ Ðông-chí lạnh. Ta ươm mãi xuân thu lời mật hạnh: Nắng hạ bung hương, vận hội chân tài. Cơn bão qua chỉ sụp đổ đền đài, Non gấm vóc vẫn ngàn chim hội tụ Xin xóa cho ai mối sầu xa xứ… Tâm Tấn
Bóng trùm đỉnh nonĐã từng ngày trôi qua tắt nắng Thật phũ phàng khi vắng vầng dương Hiểu thông đời vốn vô thường Mà sao cứ vẫn xót thương đắng lòng! Người đã khuất hồng trần sông núi Để lại đời bao nỗi tiếc đau Gọi thầm mà nghẹn từng câu Cha ơi… Cha đã đi đâu vắng rồi? Trầm thơm tỏa, hoa ngời hương sắc Kính dâng Người bóng khuất kính yêu Hồi kinh tha thiết cầu siêu Ngưỡng mong cõi Tịnh sớm chiều nghe kinh… Cả cuộc đời hi sinh lặng lẽ Nuốt đắng cay cho lệ ngược dòng Vượt đường xa giữa bão giông Nắng chang bạc áo nỗi lòng giấu sâu Đời dâu bể buồn đau cay đắng Bóng lặng thầm một nắng hai sương Lao đao xoay trở lắm đường Long đong gian khó vẫn luôn vững vàng Nuôi con lớn muôn ngàn khó nhọc Rộng vòng tay bảo bọc thương yêu Khi rộng rãi, lúc chắt chiu Lo từng năm tháng gánh nhiều ưu tư… Cả cuộc đời y như chiếc bóng Bóng bao trùm rừng rộng non cao Thái Sơn bóng phủ dạt dào Công Cha đong đếm biết bao cho vừa? Cha lặng lẽ bốn mùa trăn trở Giáo dưỡng con từng đứa thành nhân Đức còn lưu Mỹ Thiện Chân Đàn con nhận lấy mà xông pha Đời Đường gian khổ lõm lồi hun hút Những đêm dài Cha thức héo hon Chỉ vì lo lắng cho con Da mồi tóc bạc vẫn còn nghĩ suy… Rồi ngày đến Cha đi biền biệt Mất Cha rồi, thương tiếc lắm thay Nhưng tình Cha vẫn còn đây Công Cha vẫn đó tràn đầy núi sông! Tâm hương thắp gửi lòng quý kính Cầu hương linh chóng vánh siêu thăng Thảnh thơi về cõi an lành Chuông ngân bái lạy Chân tình nhớ Cha! Uất Kim Hương
Tôi tìm, tôi nhìn và tôi điTôi tìm quá khứ hồn ma Thấy mình trai trẻ đã già chín mươi Sinh lão bệnh tử buồn cười Tuồng tuồng tích tích ai người thật chân? Tôi về ngồi vạch chân tâm Thấy ra bất tịnh từ ngàn nợ duyên Thấy bóng xưa mới lên đèn Soi hình nhợt nhạt, gọi tên mực nhòa Thôi đừng gợi chuyện bướm hoa Hôm qua tim đã bỏ nhà tha hương Bỏ buông sắc diện ưu buồn Thản nhiên lên ngựa đường trường tìm vui Tôi nhìn sang trái cuộc chơi Hoa tươi đã héo gục nơi huy hoàng Hiên ngang bỗng chốc ngỡ ngàng Xôn xao hoen gỉ mộng vàng lên mây Đồi cao úa cỏ tàn cây Bóng hình tuyệt mỹ vụt bay ngút tầm Cờ bay phấp phới đã nằm Bụt thiêng vỡ dưới bóng râm nẩy chồi... Tôi nhìn sang phải dòng đời Thấy mình vẫn vậy những lời giao duyên Thơ say sưa chẳng ra tiền Tình chân chẳng được ưu tiên xếp hàng Chỗ ngồi an tĩnh nóng rang Đôi chân lại muốn sang đàng bên kia Trong tim khô lệ đầm đìa Phím dây mòn mỏi đợi nghe tang tình... Tôi nhìn phải trái bên mình Dưới trên, sau gáy để dành nhìn sau Dõi theo hơi thở thật sâu Con đường phía trước nhiệm mầu tôi đi... Tâm Không Vĩnh Hữu
Ba mươi nămBa mươi năm Đủ để già Hình xưa vẫn trẻ Bóng tà soi nghiêng Ba mươi năm Đủ để điên Tình xưa còn đó Và duyên còn đầy Ba mươi năm Đủ để gầy Lá xanh héo úa Bọng cây gió lùa Ba mươi năm Đủ để đùa Gác nhà thu bóng Vườn chùa sưởi tâm Ba mươi năm Ba mươi năm Huơ tay thoáng chốc Gieo vần văn chương Ba mươi năm Đủ vui buồn Ba mươi năm nữa Còn vương bụi đời? Ba mươi năm Đủ để chơi Tiếng chuông thao thức Nụ cười chào nhau Ba mươi năm Đủ để đau Áo ươm hạnh phúc Khăn lau bùi ngùi Ba mươi năm Đủ cạn lời Tình treo mái nhện Thân dời nẻo quê Ba mươi năm Vẹn câu thề Hồi kinh sám hối Ngộ mê hoa bèo Ba mươi năm Thoáng trôi vèo Sờ nghe còn đó đập đều nhịp tim Ba mươi năm Thiên địa linh Mỉm cười thanh thản Hành trình vô ngôn… Tâm Không Vĩnh Hữu
Người câm nằm mộngTôi nằm mộng thấy cà sa Phơi ngoài rào giậu cho ma ngắm nhìn Ma tâm ma chướng là mình Thòm thèm mà chộp lấy hình tướng không... Rồi nằm mộng thấy con sông Chiếc đò không chủ giữa dòng lênh đênh Tôi ôm rác rưởi lềnh bềnh Mái chèo ai giấu tận trên chùa thầy... Tôi nằm mộng thấy rừng cây Muôn trùng lá rụng phơi đầy pháp duyên Xòe tay nắm bốc uyên huyền Lá khô rệu rạo vỡ trên tay chàm… Rồi nằm mộng thấy lều hoang Mõ chuông hòa điệu kinh vàng gọi ai Công phu vi diệu trong ngoài Xả buông cho hết sóng soài nằm chơi… Rồi mộng thấy nàng với tôi Giao duyên trả nợ xong rồi chia xa Yêu nhau lắm để khóc òa Ái biệt ly khổ làm ta điên đầu… Tôi nằm mộng suốt đêm thâu Sớm mai chằng dám hé câu tâm tình Vì câm nên nín để dành Chỉ mình biết được ngọn ngành ngộ mê… Tôi nằm mộng khó kể khoe Á mộng thiền để đi, về độc cô Mộng trong mộng chất trăm bồ Một ngày nào đó... Bất ngờ mộng tan! Tâm Không Vĩnh Hữu
Quay về thời bé bỏngChơi đùa với cháu còn thơ Ngoại vui trẻ lại ngược giờ thời gian Biết bao thắc mắc ngỡ ngàng Biết bao chấm hỏi, chấm than nhìn đời Mắt to ngơ ngác ngắm người Luân phiên tiếng khóc nụ cười Hồn nhiên Chơi đùa với cháu trẻ em Ngoại về quá khứ tìm xem chính mình Vô tư chộp bắt bóng hình Trần gian lạ quá, đẹp xinh muôn màu Ngây thơ chập chững bước đầu Từng ngày tập tễnh chẳng sầu lo chi Ta bà thế giới vui thay Có gì đâu phải sợ ngày ngán đêm? Chơi đùa với cháu bé em Quay về thơ ấu thích thèm cưng thương Dẹp đi sân khấu tích tuồng Gạt đi hai tiếng Vô Thường chói tai Ngoại bồng ẵm cháu trên tay Quay về thơ dại Tháng ngày vô ưu Rỗng không tính toán ân cừu Trống trơn đen trắng, khôn ngu, chánh tà... Chơi đùa với cháu A ha... Từng ngày hạnh phúc Tuổi già hồi xuân! Vĩnh Hữu
Sắc màuĐỏ xanh vàng tím lam hồng Đường trần in dấu nâu sồng du tăng Đêm dài vàng vọt con trăng Hồ đen đúa nở một cành sen thơm Lũy tre đom đóm chập chờn Cảnh quê xám xịt nhuộm cơn buồn sầu Tranh xưa tượng cổ tối màu Đá kêu gỗ hát tím nâu tự tình Phố già gạch nát rêu xanh Nước trong veo đọng đầu cành lưu ly Ửng hồng đôi má nắng say Đen tuyền tóc suối thả bay bên dòng Trắng trinh trang giấy chưa chồng Bướm vàng vờn lượn gửi lòng si mê Mắt buồn chớp mộng đỏ hoe Lênh đênh mây xám trôi về đỉnh thiêng Xòe đôi tay trắng không tiền Nhìn xa tìm bóng thần tiên mơ màng Sắc màu nhảy múa hỏi han Mím môi nhắm mắt đón ngàn ánh sao Tìm kêu vô sắc nơi nào Vọng về tiếng đáp: "Xin chào, Sắc Không!" Mãn Đường Hồng
LậtHài nhi vui hứng lật mình Sắc hình biến chuyển, cái nhìn đảo quay Thế cờ lật ngược múa may Gieo duyên tạo nghiệp búng tay giữa đời Thiêng liêng lật đất vá trời Kiến tri lật hết ý lời mê cung Lật nhào xiềng vách lao lung Bước chân hùng lực ung dung lên đàng Khoanh tay bó gối dìm hàng Thời gian vẫn lật từng trang ngoài thềm Ngăn làm sao được nghiệp duyên Tránh sao cho thoát kim tiền lóe hương? Đã vui phải chấp nhận buồn Đã còn phải mất, bình thường vậy thôi Gió đời lật giấy tả tơi Mưa nguồn lật những trang phơi ướt nhòe Tương lai lật nhắc hứa thề Duyên tình lật nhẹ quay về đảo điên Lật đi, muốn cứ lật thêm Lấy bình minh lật bóng đêm đen ngòm Xác thân lật úp tâm hồn Bàn tay xấp lật huy hoàng ngửa ra Buồn tình ta lật đời ta Gom thâu vạn pháp vào nhà lật Tâm Lật kinh tập tễnh hành thâm Lật tung chí nguyện mà lâm râm cầu Già đang lật tóc trên đầu Lật xem ngàn trước ngàn sau luân hồi Táo gan lật chỗ mình ngồi Một giờ thiền quán bay trôi bềnh bồng Chỗ ngồi in đậm chữ Không Nhìn xem chỗ đứng: Cánh đồng hoang vu. Mãn Đường Hồng
Đêm dài lắm mộngĐêm dài tâm cứ phan duyên Lao nhao lắm mộng Láo liên lắm tình Vách phên che chắn bóng hình Hỷ nộ ái ố chòng chành dục bi Lạc còn vướng xích muốn bay Ta nâng đầy cốc mà say một chầu Nốc đi cho cạn ưu sầu Uống đi như thuở cau trầu cưới em Sợ gì lắm mộng dài đêm Nghiệp duyên chớ nghĩ bớt thêm méo tròn Biết ta vượt thoát cười giòn Biết mình đạp vách mất còn tánh tâm Biết từng giọt uống miếng ăn Biết không khói thuốc theo làn phù du Giả mù chi để sa mưa Đâu cần phân giải nẻo tu lối hành Biết ta là đã biết mình Đêm dài lắm mộng cũng thành mộng không Mộng không thì cứ lông nhông Lông nhông thì cứ thong dong đêm dài Nâng lên Phiêu hốt một ngày Mộng thêm huyền ảo Đêm dài thinh thinh. Vĩnh Hữu
ĐànĐàn buồn tơ nhện giăng giăng Bụi trần bạc mốc ghé thăm từng ngày Từ khi rửa bút treo cày Đàn im góc vắng chùng dây tự tình Sáng chiều mưa nắng lặng thinh Người thờ ơ lắm phải đành vô duyên Nốt trầm trầm xuống tịch yên Nốt thăng thăng tận cõi miền hư vô Âm giai chìm xuống đáy hồ Tình ai phiêu lãng theo thơ đi hoài Vậy rồi bất chợt sớm mai So dây vuốt phím đoái hoài cung thương Đàn cho rơi bụi xuống đường Phong trần gặp gỡ gió luồng thêm vui Đàn cho trầm cảm hóa tươi Trái tim bung nở tiếng cười lạc quan Đàn chùng xuống gót lang thang Dừng chân hè phố nhớ hàng rong xưa Đàn đưa một tiếng ngang chùa Đẩy câu pháp cú dạ thưa lạy thầy Đàn cho tình bắn lên mây Đại bàng hội ngộ sum vầy cổ long Đàn cho chao đảo cầu vồng Thất tình lục dục chất chồng lên theo Đàn cuồng nộ với thương yêu Đứt dây, trật nhịp, cất treo cây đàn! Mãn Đường Hồng
Mẹ ngồi dưới bóng râmMẹ ngồi dưới bóng mát xưa Lặng nghe ngân vọng chuông chùa xa xa Thả cho trôi hết phiền hà Lá khô xào xạc bên hoa hương nồng Mẹ ngồi tịnh giữa hư không Nỗi niềm u ẩn Nỗi lòng trải giăng Hồi kinh sám hối thăng trầm Dòng đời lên xuống soi trăng tỏ ngời Nghiệp xưa duyên cũ buông rời Ngâm vần thơ Đạo Hát lời tin yêu Tháng ngày triền phược bám theo Chén cơm chay tịnh dỗ nghèo làm vui Mẹ ngồi dưới mát nghỉ ngơi Chiều hôm nắng quái không lời bi ai Vượt qua mê lộ đêm dài Tâm kinh Bát Nhã khoan thai thầm thì... Mẹ ngồi dưới bóng Từ Bi Bao năm nương tựa đêm ngày lạc an Thiêng liêng sáng Ánh Đạo Vàng Huyền quang rạng chiếu Hân hoan đi, về… Tâm Không Vĩnh Hữu
Ba trăm năm nữa"Bất tri tam bách dư niên hậu Thiên hạ hà nhân khấp Tố Như?" - Nguyễn Du - Ba trăm năm nữa còn ai Khóc thương hồi tưởng một vài trống canh? Khiêm cung thi bút lưu tình Đoạn trường da diết tân thanh vọng đời... Trăm năm cho một kiếp người Chữ Đời chữ Đạo khóc cười giống nhau Duyên tình ẩn hiện bể dâu Bôn ba bụi bặm quay đầu thấy thơ. Ba trăm năm nữa. Bao giờ? Bụi vay trả bụi phất phơ luân hồi Còn ai ngồi nhớ đến tôi Chữ Không chữ Hữu một đời gieo duyên? Ba trăm năm nữa suốt xuyên Chữ Tài chữ Mệnh kết liền với nhau Hoan ca tưới mát ưu sầu Lưu giòng nhân thế ngàn câu an lành. Ba trăm năm nữa gọi mình Cảo thơm lần giở bóng hình nhạt phai Duyên còn hay đã nguôi ngoai Đàn reo bút vẽ thiên thai hạc về... Ba trăm năm nữa hẹn thề Luân hồi sinh tử vai hề diễn sâu Bên rèm dõi nhịp vó câu Xác hồn nhập hội qua cầu chênh vênh. Ba trăm năm nữa trả đền Trang thơ nhòe tối khưi đèn săm soi Thương mình rơi lệ mà chơi Báo thân nặng nợ ngồi cười sắc không. Tâm Không Vĩnh Hữu
Thời không in bóng nâu sồngNâu sồng dưới nắng sen treo Thời không tịch mịch Sớm chiều an nhiên Xua tan biết mấy ưu phiền Chập chùng mưa gió phan duyên trêu đùa Nâu sồng bạc dưới nắng trưa Bước thiền Gõ gậy Sân chùa thân quen Đạo vui lướt dưới hoa đèn Người đi kẻ ở Đêm đen qua rồi Đã qua hoán đổi chuyển dời Tâm kinh vi diệu không lời Vô âm Nửa chang nắng Nửa bóng râm Nâu sồng khẽ bước lặng thầm dưới hoa Tuổi xanh nhuộm bạc tuổi già Sáng thơm tuổi đạo Đi qua mộng dài Bến bờ mê giác không hai Sắc không bất nhị Dép hài mòn sân Thời không đượm nét thanh bần Y vàng xếp gấp hành thâm chốn về Chuông vừa báo Ngọ Lặng nghe Nâu sồng hòa sắc hoa xòe cánh hương... Tâm Không Vĩnh Hữu
Giữa mùa senTa dừng chân giữa đầm sen Ngát thơm hương đạo Thiêng liêng ngày mùa Góc xa nương bóng sân chùa Trước hoa ai lại hững hờ, vô tâm? Ngắm nhìn Khoảnh khắc lặng câm Tím vàng hương sắc Trăng Rằm sáng soi Đẹp chưa Tâm Đạo giữa Đời Xinh chưa Sen nở lòng người hân hoan Còn ta Cứ mãi lang thang Nghe chuông, chuông tắt Nhặt vàng, vàng bay... Nửa đêm gõ cửa vấn Thầy Thầy trao chữ Hỷ Hai tay bưng về… Ta dừng chân ngắm hồ sen Thấy hoa bung nở mà quên nẻo đường Sắc hương thanh thoát trên bùn Bên dòng pháp nhũ mõ chuông dặt dìu Ta còn vương vấn chữ Yêu Hay mang chữ Nghiệp dạt bèo trôi hoa? Nửa đêm vấn tượng Bụt Đà Bụt ban chữ Ngộ Về nhà gẫm suy Ta còn đủng đỉnh chân đi Thấy sen dâng Phật Gặp Thầy cho kinh Nửa đêm thiền quán Một mình Đầm đen động đậy Một cành sen vui. Tâm Không Vĩnh Hữu
Đệm đànTiếng vui reo rộn lối về Ôm đàn tôi đệm thêm nghe tưng bừng Tiếng buồn ai trút sau lưng Ôm đàn tôi đệm âm chùng xuống chân Tiếng người than thở bên sân Ôm đàn tôi đệm dỗ dành sẻ chia Tiếng chim tấm tức chia lìa Ôm đàn tôi đệm nửa khuya gọi bầy Nam mô tiếng vọng chùa thầy Ôm đàn tôi đệm trải bày nghiệp duyên Tiếng thều thào, tiếng nấc rên Tiếng tru tréo chửi, tiếng nghèn nghẹn đau Tiếng ai oán vỡ tình đầu Đàn tôi đệm nhẹ nguyện cầu an vui Tiếng gì giông giống tiếng tôi Ngâm nga lạc vận giữa đời nhiễu nhương Đệm tôi nghe khúc vô thường Gửi ngàn sau chút vấn vương tiếng đàn! Mãn Đường Hồng
Chiều vềChiều về Nắng tắt Mưa vui Nhà quê tĩnh lặng Ngoại ngồi nhớ thương Vắng xa để nhớ để buồn Nụ cười Tiếng khóc Môi rung lạ kỳ Tre già măng mọc loay hoay Vòng tay tiền định ẵm đầy thiện duyên Nhạc ru câu niệm mật huyền Đong đưa một giấc Bình yên một giờ Nhà buồn Già nhớ trẻ thơ Ra vào trống vắng hai bờ ghét yêu Nhịp thơ rụng xuống thềm chiều Vần bằng vần trắc rộn reo bần thần Ô hay, Thương lắm nợ nần An nhiên ôm lấy xa gần mà hôn Gió về lay động dại khôn Ngoảnh đầu Nhìn lại Vẫn còn ngày mai… Tâm Không Vĩnh Hữu
Độc hành rong ruổiĐộc hành Rong ruổi đường xa Nắng trêu đốt nóng thân già lêu nghêu Chùa quê ấm áp chốn nghèo Chùa xa thanh tịnh gió reo hoa cười Độc hành rong ruổi thảnh thơi Lễ tăng bái Phật Bồi hồi ghé qua Tịnh Quang, Minh Thiện, Nghĩa Hòa Kim Sơn, Diên Thọ... cờ hoa hợp đèn Trường Long, Vĩnh Thọ tịnh yên Linh Sơn Pháp Bảo cửa thiền vẳng kinh Chùa xa Vãng cảnh Một mình Lòng hân hoan đón đản sinh Bụt Đà Chùa xa Lòng chẳng hề xa Tâm hương thắp nguyện Về nhà gióng chuông Từng giây quán chiếu vô thường Tháng ngày chớp tắt Yêu thương cuộc đời Độc hành Khoan hãy nghỉ ngơi Nguyện tâm phụng sự Dâng lời tâm ca. Tâm Không Vĩnh Hữu
Phật vềPhật về Thế giới hoan ca Muôn vàn hương sắc lá hoa tỏa bừng Chim muông reo hót vang lừng Đàn tiên sáo thánh hòa cùng nhạc kinh Phật về Đạo lực thiêng linh Hào quang biến chiếu Sắc hình uy nghiêm Liên hoa thơm nức cõi thiền Lời vàng rung chuyển tam thiên nhiệm mầu Phật về Buôn vắng làng sâu Nhiên đăng soi lối qua cầu chướng ma Kim ngôn rúng động Ta Bà Xưng tôn Vô ngã vị tha tỏ ngời Phật về Pháp tưới muôn nơi Ấm êm, mát dịu cõi người trầm luân Từ Bi Hỷ Xả suối nguồn Quay về nương tựa khổ buồn tan bay Phật về Sáng đó Đẹp đây Hương lòng thành kính Dâng ngày Đản Sanh! Tâm Không Vĩnh Hữu
Tứ cú Lục bát về Chánh PhápĐón Tháng Tư Mùa Phật Đản CHÁNH PHÁP Từng lời vàng ngọc quang minh Ngục tù lộ diện, gập ghềnh bày phơi Ngón tay, vầng nguyệt kia rồi Đuốc soi tự thắp vượt đời khổ đau. THAY Lửa phừng phực cháy trong Tâm Mắt long sòng sọc, cơn sân hận trào Hớp câu pháp nhũ ngọt ngào Nấm thơm, rau sạch thay vào rác dơ. TÂM CHÁNH Lấy trí dũng, lấy thật thà Lấy nhân lễ nghĩa trừ tà ngoại thân Chỉ là sắc tướng quỷ thần Giữ Tâm chánh vững vạn lần an vui. PHÁP MẦU Chuyển ao bùn vượt đồi cao Chuyển trên tuyệt đỉnh rơi vào hố sâu Chuyển vô minh sáng pháp mầu Chuyển tình giãy chết qua cầu tái sinh. PHÁP HÀNH Tự mình cởi trói chân tay Dụng Tâm tháo bỏ những dây buộc ràng Đương đầu ngẩng mặt hiên ngang Khoan dung đối chọi, khẽ khàng nhường lui! PHÁP NHŨ Lành thay pháp nhũ chảy trôi Qua sông tấp bến, qua người ghé tâm Qua nương đọng xuống hố hầm Qua phường phố rộn hỏi thăm nhân tình. KHỎI NHỜ Tìm đâu cao thẳm thằm thăm Tìm đâu xa xẳm xằm xăm mơ hồ Một nguồn pháp nhũ sờ sờ Hằng ngày tu tập khỏi nhờ thánh tiên! PHÁP NHIỆM MẦU Dang tay ôm Pháp nhiệm mầu Lạ quen hòa một cùng nhau yêu đời Ôm một lần để thảnh thơi Trải lòng mình để cùng người hoan ca. Tâm Không Vĩnh Hữu
Xưng Tôn Thất Bộ(Kính mừng Đại Lễ Phật Đản 2643- PL: 2563) Hương thiêng ngào ngạt tỏa liên hoa Bảy Bước Xưng Tôn đài sáng lòa Thường hiện soi đàng thương Bể Khổ Đản sanh chuyển pháp độ Ta Bà Chân Như đốt thắp Đèn Minh Trí Đại Ngã châm truyền Đuốc Giác Tha Thế giới cung nghinh bậc Chánh Đẳng Như Lai giác mãn ngát sen tòa. Tâm Không Vĩnh Hữu
Giấc huyền khôngĐêm mơ một giấc huyền không Hương trầm thoang thoảng giữa lòng phù vân Đau thương bao thủa bao lần Câu kinh nép chặt duyên trần xót xa Người đi trẩy mộng sơn hà Ta về đếm giọt mưa sa cuối mùa Dùng dằng khuất lối mây khua Nghiêng nghiêng lá rũ gió lùa giấc hoa Ni-Liên vờn bóng nhạt nhoà Nhấp nhô dòng nước sáng loà dưới trăng Phù sinh vạn nẻo băn khoăn Gội giòng tâm tưởng oặn lòng kiếp hoa Hạc gầy chở giấc xuân qua Thong dong soãi cánh đậu toà Như Lai Huyễn hư nửa giấc trang đài Bàng hoàng chợt tỉnh tâm cài sắc không Sương khuya ngự đỉnh cô phong Oan hồn rên giữa thinh không tịch mờ Ngậm ngùi châu quyện trúc tơ Nhân sinh đứt đoạn dạt bờ tử sinh Tóc huyền xõa lấp trang kinh Mơ hồn hoá bướm tự tình cửa không 05.01.2019 Lê Diễm Chi Huệ
Chùm tứ cú lục bát về “Thời Gian”THOĂN THOẮT Lá tươi, hoa thắm reo đùa Mầm chồi non nớt cũng vừa nẩy xanh Tháng ngày buôn chuyện tử sinh Thời gian thoăn thoắt, sắc hình tàn phai. TÌM Thời gian vụt mất, đi tìm Ve sầu, phượng vĩ im lìm trường xưa Bóng mờ lây lất nắng mưa Nương thân tìm chốn chuông chùa vọng âm. BẤT CHỢT Bóng hình bất chợt xa xăm Thời gian bất chợt trôi nhanh đêm trường Tình tôi bất chợt điên cuồng Thơ tôi bất chợt ưu buồn nhịp âm. THƠ HÀN MẶC TỬ Vội vàng chi lắm sáng trăng Muôn năm sầu thảm thời gian rụng rồi Say trăng thao thức ra đời Hương tan, xuân chín, nghe lời suối reo. VƯỢT Thời gian gõ khẽ nhịp đều Nở tàn, tươi héo đã nhiều kiếp hoa Tình còn lững thững mây xa Vượt trên lạnh ấm mà qua điêu tàn. TIẾNG THỜI GIAN Thời gian mới mất vẫn còn Nghe từ dĩ vãng tiếng đờn liêu trai Chập chùng hội ngộ tương lai Dưới chân. Trước mắt. Tại đây. Tôi cười. TRÔI Ngày trôi, trôi, lại một ngày Sương tan, sấm tắt, hàng cây lá vàng Quên rồi dĩ vãng khóc than Ngày mai cười cất một tràng đón xuân! NHỊP Chân còn nhịp với loanh quanh Tâm còn nhịp với cõi lành mõ chuông Thời gian nhịp với vô thường Dòng trôi vẫn nhịp cùng buồn không tên. Mãn Đường Hồng
Bước nhảy thênh thangTa trong vắng lặng ngàn sao Lịm hương dạ bích biến vào Chơn Không. Lá bồ đề thả qua sông Ta tung Thuyền Ý băng dòng tịch duyên Rẽ mây năm sắc non Thiền Ta tung cánh hạc gọi miền siêu âm Vọng về mấy tiếng hồng chung Ta cười tay nhịp đỏ hồng ráng pha Trời nghiêng đổ trận mưa sa Dội trên chiếc nón ta bà tụng kinh Hốt nhiên đồi biếc run mình Tâm xao sấm động hẹn tình vô vi Vân đài vút cánh Thơ đi Ngàn hoa mỉm nụ thầm thì mở hương Chén Thiền cạn hớp trà sương Ta truyền tinh đẩu chiếu phương ngân hà Mống mời Hai-Tám sao sa Thênh thang ta nhập linh tòa bảo châu Nhẹ chao Tam thức thay mầu, Khoác về chiếc áo trắng phau Hạc Thần. Chập chùng bước nhảy phi thân Ngoảnh sau đã mất dấu chân độc hành, Búng tay viên sỏi qua ghềnh, Sum la vạn tượng cựa mình lắng nghe: “Gate, gate, paragate” Giọt sương đá ứa, hột mè ôm non. Tâm Tấn
Thở ra hít vàoBây giờ đã hóa hôm qua Ngày mai rồi sẽ hóa ra bây giờ Thất tình lục dục dật dờ Biết rằng ảo mộng vẫn chờ vẫn mong Biết rằng tuồng tích sắc không Vẫn hoài vai diễn với dòng nhân sinh Lắng tâm soi bóng nhìn mình Héo tươi, già trẻ, đỏ xanh luân hồi... Tìm về hơi thở mà chơi Một hai ba bốn... Xong rồi bốn ba... Bây giờ Ta đúng là Ta Chỉ qua chớp mắt sát -na là gì? Ô hay ... bất khả tư nghì Ta còn hơi thở ta thì còn Tâm Hít vào nghĩ đến tha nhân Thở ra nghĩ đến chín ngàn nhân duyên! Tâm Không Vĩnh Hữu
Phật kỳ nâng vác trên vaiPhật kỳ nâng vác trên vai Đi qua gió lộng dặm dài trần gian Nắng soi mưa hắt bẽ bàng Phất phơ pháp nạn hiên ngang sử truyền Phật kỳ phấp phới thiêng liêng Năm màu hợp sắc nối liền năm châu Xiển dương chánh đạo nhiệm mầu Oán thù xóa bỏ Khổ đau vơi chìm Bồ câu trắng sáng bóng chim Hòa bình tâm nguyện mong tìm khát khao Gian nan phong vũ ba đào Lá cờ Phật đạo treo cao giữa đời Qua rồi máu lệ tả tơi Qua rồi oan nghiệt Qua rồi lửa thiêu... Tung bay giữa vạn cánh diều Lời vàng thấm đẫm cờ treo rợp chùa Pháp truyền chuông vọng trống khua Bồ Đề hạt giống muôn mùa gieo ươm Cờ bay an giữa vô thường Tùy duyên bất biến Yêu thương trải đầy Phật kỳ nâng vác trên vai Treo cao rực sắc lễ đài uy nghiêm Bát Chánh Đạo Mật Tịnh Thiền Từ Bi Hỷ Xả Ước nguyền tung bay! Tâm Không - Vĩnh Hữu
Quán vô thườngQuán Vô Thường để làm chi? Để ta biết quý giờ ngày tháng năm Quý nên gieo sạ thiện lành Hãy hành chuyện tốt Cứ làm điều vui... Quán Vô Thường chẳng để chơi Mà để biết thật: Kiếp người gang tay Còn vào ra hơi thở này Thương yêu chưa đủ Chớ gây oán thù! Quán Vô Thường để mà tu Thoát ra mộng ảo sa mù khổ đau Có gì tồn tại bền lâu Hài lòng, thỏa chí... rồi sau có còn? Quán Vô Thường rõ thất tồn Bội thu, mất mát, vuông tròn, đầy vơi... Lềnh bềnh, chuyển tiếp, dạt trôi Đừng buồn đau khóc Lại ngồi tiếc than... Quán Vô Thường để bình tâm Núi mòn Sông cạn Kiếp nhân sinh bèo Mong manh Ngắn ngủi Tan vèo Đầy cao nặng lớn sớm chiều đã bay... Quán Vô Thường Tỉnh giấc say Thoát mê mà sống tháng ngày Thường thôi! Mãn Đường Hồng
Phước duyên của cátCầm bay xúc cát Tươi cười Lòng tràn hoan hỷ Mắt ngời nguyện mong Tâm có mà cũng như không Phát tâm phụng sự Thi văn cúng dường Đã trôi lăn những nẻo đường Đắm mê vướng víu khổ buồn thị phi Đã mòn gót Đã chai tay Ôm mang phiền não Gặp ngày buông ra "Án lam Án lam tóa ha!" Chơn ngôn thầm niệm Tâm hòa với Tâm Thi văn kinh kệ hòa vần Cầm bay xúc cát Lâm râm Bồi hồi Từng là hạt bụi chơi vơi Nay làm hạt cát không lời nói năng Mai này bảo điện khang trang Bình yên dưới Ánh Đạo Vàng Phước duyên! Mãn Đường Hồng
Những nẻo đườngĐã đi qua những con đường Ngoằn ngoèo Trúc trắc Xuống mương Lên ngàn Bụi trần bạt áo gian nan Mưa giông lầy lội giỡn bàn chân chai... Đã qua đại lộ mệt nhoài Khu kinh tế mới Rừng gai Kênh đào Mộng vàng tuổi trẻ hư hao Trở trăn uất ức, nghẹn ngào áo cơm... Đã lần mò lối cảo thơm Quê Cha Đất Chúa bồ hòn ngậm vui Đường xưa võng lọng bùi ngùi Dòng sông trầm cảm lặng trôi gọi đò... Đã qua mê lộ trường đồ Mây mưa Trăng gió Gan trơ Bóng chìm Duyên tình say đắm lim dim Chợt đêm thức giấc ngồi nhìn vũng sâu... Đã về một nẻo ngọc châu Kinh vàng Pháp nhũ Nhiệm mầu trải giăng Bước chân thôi hết ngại ngần Tự tay thắp đuốc mà băng đường đời... Đường hôm nay Nở nụ cười Chắp tay Quỳ gối Đất trời mông mênh Đường ngày mai Rợp thiện duyên Trăng in đáy nước Mình ên Thả gàu. Vĩnh Hữu
Nghe trống Bát-nhã"Bát-nhã hội Bát-nhã hội Bát-nhã hội Thỉnh Phật thượng đường Đại chúng đồng văn Bát-nhã âm Phổ nguyện pháp giới Đẳng hữu tình Nhập Bát-nhã Ba-la-mật môn" Chắp tay Nghe tiếng trống dồn Cung nghinh Triệu thỉnh Chư tôn thăng đường Bảo tòa thơm ngát hoa hương Trang nghiêm pháp giới Trùng trùng uy linh Chắp tay Cung thỉnh âm thanh Từ Bi cứu độ chúng sinh muôn loài Đạo từ Kim khẩu Như Lai Truyền vang tưới mát trong ngoài thân tâm Biển Trí Tuệ Sóng Diệu Âm Thiêng liêng lan tỏa hồng trần khổ mê Chắp tay Đón tiếng trống về Vén màn u tối phủ che bao đời Trống vang Bát Nhã ba hồi Thành tâm sám hối Nụ cười nở sen! Vĩnh Hữu
Cây đèn hành khấtHoa lửa gợn hương trầm Gió Pháp dệt tơ hương Đèn bạc nạm Long Lân Qui Phụng Gấm vàng che rợp sắc Hoàng Vương Cung Vua A-Xà-Thế Rộn nghi lễ cúng dường Hoa lửa Hoa đăng vạn ánh Kính dâng lên Đấng Pháp Vương Một túp lều tranh xiêu vẹo Lão Bà hành khất bên đường. Aùo bốn mùa tơi tả, Cơm mỗi bữa đói thường. Lang thang xin bố thí Lòng nhân khách qua đường, Hai đồng tiền giữ kỹ -Quên thân đói còm xương, Quên cơm thừa rổng bị, Quên tủi hận chán chường - Mua dầu thắp sáng cúng dường Như Lai. Đèn Hàng Khất, đèn chai sứt mẻ Chứa gia tài của kẻ bần nhân. Vét vơi dâng một tấm lòng, Ngọc đèn thành khẩn soi trong túp lều. Lạy Từ Phụ ! tin theo Phật Giáo, Con sống theo nếp đạo thiện lành. Đường đời đau nếp nhân sinh, Thân con cuối chợ đầu đình lê la. Muốn cúng Phật : trồng hoa phước huệ Công đức này mong để mai sau. Cầu xin oai lực nhiệm màu Nguyện cho đủ sáng đèn dầu suốt đêm Sức chú-tâm linh diệu Đèn phần phật cháy lên Dầu thiêng không vơi cạn Đẹp tới buổi bình minh Đèn bạc nạm ngọc châu Cung Vua tới Đế Thành Suốt đêm tàn le lói Quanh tịnh xá cung nghinh. Phật dạy đức Kiền Liên Bồ Tát, Bước đi tắt nốt các cây đèn ! Vách nghèo đèn vẫn bừng lên, Ba lần thổi vẫn ánh đèn sáng trưng. Thấy sự lạ, Ngài dùng chéo áo, Mảnh cà-sa quạt đảo oai thần; Lửa thiêng gặp gió thần thông, Ngọn càng rực rỡ chiếu lòng Kim Cương. Đức Phật tới ngăn đệ từ : Ngọn đèn hành khất dị thường Là ánh hào quang vị Phật Tương lai chứng quả mười phương Rồi giữa hoàng thành tráng lệ Sau bao nghi lễ cúng dường, Thọ Ký lão bà hành khất. Chư tăng tán thán tâm hương Đèn Hành Khất, Đèn Đế Vương Phát ra ánh sáng cũng thường như nhau. Tâm-Linh mới thật sang giàu : Khung Kim-Cương để gồm thâu ý vàng. (Phật Đản 2508 – Giáp Thìn 1964) Tâm Tấn
ChoCho rồi Không nhớ làm chi Chưa cho Đừng hẹn mai nay trễ tràng Đã cho Cho với chân thành Đừng cho vì lợi cho mình mai sau Cho rồi Có nhớ gì đâu Không ghi không nhớ Không cầu không mong Đã cho Cho với tấm lòng Đừng cho để vướng lòng vòng trả vay Cho rồi Quên béng chẳng hay Phước điền màu mỡ cấy cày sạ gieo Niềm vui san chỗ trũng nghèo Tình thương chia sẻ nơi heo hút buồn Cho rồi Không vướng không vương Chạy đua đùa với vô thường phù vân Dẫu khăng khăng nói không cần Đẹp thơm còn đó theo chân đi về... Cho rồi Chẳng thấy chẳng nghe Buông tay Nhắm mắt Cười khè với cho! Tâm Không - Vĩnh Hữu
CườiCười khi định khóc là cười Cười khi khóc lén là vui một mình Cười lúc giận dữ mới xinh Cười bằng đôi mắt? Cười tình chứ sao! Cười mếu là cười tào lao Cười khoan dung lúc chỗ nào cũng hay Cười thiệt là cười thẳng ngay Chứ đừng cười nịnh, cười trây vô hồn Cười khi mất như khi còn Cười mỉm chi với cười giòn dễ thương Cười khề khà lúc lên hương Cười thanh thoát với chao tương nhà chùa Đừng cười cợt nhã giỡn đùa Khi người đau khổ hay vừa gặp tai Hãy cười hoan hỷ lai rai Nửa khuya dậy khóc, sáng mai vẫn cười! Vĩnh Bò Cạp (Vĩnh Hữu)
Đi lên đi xuốngĐi lên Tạm lánh hồng trần Nghe chuông Bái Phật Thấy gần thành tiên Đi xuống Về với đảo điên Gièm pha, chỉ trích Ưu phiền lao nhao Đi lên Hoan hỷ dạt dào Tụng kinh niệm chú Thanh tao Yên bình Đi xuống Về với gập ghềnh Giành tranh đố kỵ Lềnh bềnh hơn thua Đi lên Mưa tối, nắng trưa Vượt trăm bậc cấp vẫn chưa nản lòng Đi xuống Về với bụi hồng Đương đầu tất bật Nợ chồng lên thêm Đi lên Ta thích đi lên Thân tâm thanh thoát Cõi thiền dỗ ru Đi xuống Là lúc hành tu Gieo duyên, trả nghiệp Hỏng hư chữa lành Đi lên Nghe Pháp, lạy Tăng Quỳ hương sám hối Ăn năn tỏ lời Đi xuống Chấp nhận cuộc đời Xin Bi Trí Dũng Mà cười hồn nhiên. Tâm Không - Vĩnh Hữu
Qua cầu chánh niệmBước chân thư thả qua cầu Biết đi Biết đứng Hít sâu Thở đều Biết mình thân đã rong rêu Biết đời ảo mộng đang nhiều đắm mê Biết qua Biết lại Đi, về Biết dừng Lắng đọng để nghe tiếng lòng Qua cầu biết bến đục trong Biết con nước chảy nghẽn thông Nghiệp mình Oán xưa nợ cũ chòng chành Không ai phá giải cho thành nhẹ vơi Chính mình Và chỉ mình thôi Không nương tha lực mà ngồi ước ao Tự tâm tự lực Lấp đào Điềm nhiên nhận đón hư hao, mẻ mòn Thiện lành gieo xuống sắc son Yêu thương chia sẻ đầy tròn niềm vui Qua cầu chánh niệm thảnh thơi Oan gia trái chủ xin mời về đây Vững tin chánh pháp giải bày Dừng chân Hoan hỷ trả vay rồi về.... Uất Kim Hương
Thiền môn lộng gióThiền môn lộng gió tơi bời Cửa thiền rộng mở Gió đời xộc qua Gió lành ngan ngát hương hoa Còn luồng gió độc... ác tà chen theo Thiền môn cảnh giới trong veo Bốn mùa nghinh đón giàu nghèo như nhau Đón an vui, đón khổ sầu Nào đâu phân biệt trước sau, phú bần? Từng cơn gió thốc bụi trần Gièm pha, phỉ báng, cộc cằn, vu oan... Cửa thiền vẫn cứ mở toang Từ Bi Hỷ Xả Đạo Vàng rạng soi Từng luồng gió độc qua rồi Gió lành ở lại đất trời trong xanh Cửa Không trở lại lặng thinh Giao cho Nhân Quả công bình phạt khen Ngàn xưa ngàn sau sáng đèn Gió thổi mặc gió Cửa thiền tịnh an. Tâm Không - Vĩnh Hữu
Chổi đưa quét nhịp(Quý tặng những đạo hữu lặng lẽ quét dọn sân chùa) “Cần tảo Già lam địa Thời thời phước huệ sanh Tuy vô tân khách chí Diệc hữu thánh nhơn hành.” Chổi đưa sáng sớm Nhịp đều Héo rơi úa rụng từ chiều tối qua Xạc xào vàng lá tàn hoa Mưa khuya bỡn cợt sân già thiền môn Chổi đưa Quét nhịp gom dồn Phan duyên Nghiệp chướng Dỗi hờn Ghét ganh Vọng ngôn vọng ngữ vọng thanh Đắm say luyến ái Túi tham chưa vừa... Quét gom vào góc sân chùa Nắng lên khô đốt không chừa uế ô Quét lùa Tâm niệm nam mô Từng giây miên mật trước giờ lễ thiêng Điểm danh tạp nhiễm ưu phiền Thân tâm gột rửa mà quên sức mòn Chổi đưa từng nhịp Quét gom Chùa quang sân sạch Linh sơn nhiệm mầu Chuông ngân Dừng chổi Cúi đầu Nhẹ cười thanh thản Nguyện cầu an vui! Uất Kim Hương
Vui thay Phật ra đời! Vui thay chùa mọc lên!Kính Mừng Đại Lễ Vesak Liên Hiệp Quốc 2019 - Pl: 2563 Vui thay, Phật ra đời Vui thay, Chùa mọc lên Giữa hỗn độn tơi bời Người tìm phút bình yên Vui thay, Phật đản sanh Vui thay, Chùa hoành tráng Giữa nhầy nhụa hôi tanh Người bỏ rời chán ngán. Vui thay, Phật giáng thế Vui thay, Chùa diễm lệ Giữa tranh giành cấu xé Người tránh xa tồi tệ Vui thay, Phật giáng trần Vui thay, Chùa vĩ đại Giữa buôn Thánh bán Thần Người thoát vùng mê dại Vui thay, Phật ra đời Có Chùa tức có Phật Có Pháp và có Tăng Giữa dòng đời tất bật Vui thay, Phật đản sanh Chùa mọc lên vui thật Chùa giàu nghèo, lớn nhỏ Tâm Phật đâu cũng Phật! Vui thay, Phật giáng thế Phụng thờ ngôi Tam Bảo Chùa to chen chùa bé Đều là nơi tránh bão Vui thay, Phật giáng trần Chùa Tăng truyền Pháp hạnh Thay ngục tù, thù hằn Khổ nhẹ vơi, Đạo mạnh... Vui thay, Phật ra đời Chùa uy nghiêm Đạo sáng Pháp nhiệm mầu ngời ngời Kính mừng lễ Vesak! Tâm Không Vĩnh Hữu
Tứ cú lục bát “Tháng ngày ở vùng yên tĩnh”ĐỌC SÁCH Nhâm nhi con chữ trải dòng Từng trang nhẹ giở động lòng rung tim Khi trưa vắng, lúc nửa đêm Thị phi san sớt, nhân duyên chia cùng. NHẪN VUI Trong Tôi đã có Nhẫn rồi Và kia trong Nhẫn có Tôi chưa già Tôi và Nhẫn vẫn chưa xa Và Tôi có Nhẫn, Nhẫn và Tôi vui! THƯ PHÁP Mực thơm đen nhánh dòng đời Phết trang giấy cũ nên lời thiêng liêng Vải hồng thấm nét giao duyên Rồng bay phượng múa bay lên thượng tầng. VÀNG Vàng từ trong nước vàng ra Vàng từ tâm khảm vàng già vàng thêm Vàng từ sâu thẳm lòng hiền Vàng từ đáy tối vàng lên vàng ròng! TÀNG KINH (nhại Lục Vân Tiên) Xem qua kinh sử mấy lần Nửa phần chán ghét, nửa phần hỷ hoan Sư kêu: "Chùa rách Phật vàng Giá bèo mà ẩn một tàng pháp âm!" TRÓI Bước chân du tử ngang tàng Dừng say phơi dép nơi làng hoang vu Phập phồng làm kẻ phàm phu Trường tình đại mộng trăm thu trói đời! THẲNG NGAY Vì thẳng, lưỡi nó không cong Vì ngay, lưng nó không khòm khum khum Thẳng nên chẳng ngại miệng hùm Ngay nên mất bạn, mất luôn ân tình! VÀNG THAU ĐEN TRẮNG Anh hùng quấn quýt tặc gian Tôn vinh tội ác, vu oan anh hào Máu xương thấm nhuộm cờ đào Lệ rơi trang sử, hoàng bào ướt nhem! MÌNH ÊN Mang về hầm sả um lươn Sôi kinh nấu sử tỏa hương trăm mùi Muối tiêu hành ớt bùi ngùi Nhâm nhi Buông Xả sụt sùi mình ên! ĐỌNG & TAN Bóng chiều đọng lại giếng sâu Cây dừa già cỗi gội đầu trút sương Lá rơi đùa cỏ tan buồn Vần thơ cổ hủ mới trườn lên hiên. CANH Đêm thâu thức trắng trông chừng Gác canh nguồn nước tưng bừng đến đi Đợi chờ vần chín nhịp say Giữ con tim ấm mai này đem phơi. Mãn Đường Hồng
RụngChín vàng Rơi rụng Khế chua Đường lên chân mỏi Hang chùa vẫn xa Nghiệp theo rơi rụng chín già Chát chua cay đắng tan ra bềnh bồng Giận hờn rơi rụng giữa sân Tham lam rơi rụng nằm gần kề bên Lợi danh rơi rụng bậc thềm Si mê rơi rụng rêm rêm lối mòn Khế chua chín rụng vẫn còn Gọi duyên nắng ấm cho giòn ngọt thanh Thời gian rơi rụng loáng nhanh Ý tâm rơi rụng để thành trang thơ Rụng tôi trước cửa bơ phờ Ta chờ hoa rụng Hoa chờ tôi rơi Khế vàng chín rụng chơi vơi Khom lưng ta nhặt về chơi đỡ buồn. Vĩnh Hữu
Vấp chânVấp chân, trợt giữa chợ chiều Nhìn trời mà ngắm cánh diều nghiêng chao Buồn cười nên chẳng hư hao Chỉ đau thân xác ngã nhào vô duyên Vấp chân, chúi nhũi cửa thiền Dập đầu tinh tú thềm hiên quay mòng Tâm cười nên té như không Chỉ vương lấm tấm bụi hồng áo lam Vấp chân, tình phóng khỏi tâm Hoang mang yêu ghét, xa gần đầy vơi Trái tim thom thóp rã rời Môi rêm rêm đẩy nụ cười chơ vơ Vấp chân, phải nhánh cây khô Giòn tan tiếng gãy mong chờ tách chia Xuýt xoa lững thững đường về Thấy hoa trước ngõ vừa khoe sắc vàng. Tâm Không Vĩnh Hữu
Bão Usagi hướng vô NamUsagi! Usagi! Hung hăng dữ tợn làm gì Bão ơi... Đời như bể khổ quá rồi Thêm mi tàn phá khiến người kinh tâm Ruộng đồng, nhà cửa miền Nam Dân lành chất phác bao năm an hòa Viễn Đông, Vựa Lúa ngọc ngà Hiếm khi bão tố phong ba tung hoành Nước trong, mây trắng, trời xanh Từng ngày sống đẹp sao đành phá đi? Usagi! Usagi! Lỡ vào bờ bến tan ngay biến giùm Can chi chớp sấm đì đùng Can chi mưa xối bão bùng tội dân? Hương trầm khấn nguyện giữa sân Mong mi suy yếu đỡ phần tổn hao Đỡ cho rơi lệ, nghẹn ngào Đỡ cho thiệt hại xiết bao lo buồn... Tan nhanh rồi biến nhanh luôn Usagi hỡi... tỏ tường, nghe chăng? Tâm Không Vĩnh Hữu
Mời ông đi ngược rồi tan...(Thủ thỉ cùng cơn bão số 9) Nghe Ông hùng hổ lù lù Ngoài khơi xa tắp hăm hù nước tôi Mới rồi mưa lớn lũ trôi Dân còn hốt hoảng rụng rời thân tâm Nay thêm Ông mặt hầm hầm Ì ầm tấn tốc, chằm hăm đất liền... Nhang trầm khấn Đấng thiêng liêng Gia ân giải nghiệp oan khiên cộng đồng Tâm thành tôi cũng khấn Ông Động tâm chuyển hướng, động lòng nhẹ tan Xin Ông chuyển lối chuyển đàng Đừng đi theo hướng Tây Nam làm gì Thỉnh mời Ông ngược đường bay Ngược lên cao vút tầng mây thứ mười Hoặc Ông quay ngoắt ngược đời Dừng nơi trống vắng xong rồi tan luôn! Dân tình ngó thấy mà thương Thiên tai khốc hại trăm đường khổ bi Ông mà vào thẳng hướng Tây Nhà tan cửa nát không hay chút nào... Thấy Ông ai dám đón chào Mời Ông ngược hướng tan vào hư không Nam mô... năn nỉ đó Ông! Vĩnh Bò Cạp
Mưa gió bão bùngĐÓNNgồi nghe tin bão sắp quaNhớ người em gái phương xa nặng tìnhĐời khôn kham mãi chòng chànhThuyền mong ghé bến an lành tươi vui.
BIẾT VẬYMột mùa giông bão đang quaĐèn khuya thao thức héo già con timTrút ra sóng gió bất bìnhLoạn ngôn? Biết vậy lặng im cho rồi!
ĐỎ & ĐENĐời đen như mõm chó giàRiêng ta số đỏ thì ta chẳng quèĐời đen giông tố cứ vềRiêng ta số đỏ nằm phè nghe kinh!
TÔI DÀNH CHO TÔIĐi trong giông tố sấm rềnCuối đường chập choạng tắt đèn vô minhDuyên tàn phước mỏng mong manhCũng từ nghiệp báo tôi dành cho tôi!
BÃO BÙNGVương triều sống lại từng trangXương phơi máu đổ, ngai vàng hoàng cungKhi yên ả, lúc bão bùngCông thần mưu trí, anh hùng dương danh.
THỜI TIẾT TÌNH YÊUPhong trần gọi nhớ phong baGọi thương bão táp, mưa sa cùng vềCó em, rực rỡ mùa hèMất em, tuyết bỏng câu thề rã tan.
VƯƠN VAIĐã về gió bão rung câyTóc rơi màu bạc bay bay chiều buồnBiết quen với lẽ vô thườngVươn vai mà sống, lên đường thương yêu!
GHẸOMưa qua trảng gió bụi hồngTro tàn rực rỡ sổ lồng đón sươngBần thần bão lụt đồng mươngDừng chân đi bụi chuồn chuồn ghẹo hoa.
HÂM TÌNHGió mùa bão dữ hăm heẤm trà ảm đạm im nghe nhạc sầuHâm cho sôi nóng tình đầuMưa dầm nước đọng in màu trăng tươi.
TÌNH ĐẦUChôn sâu một mối tình đầuTrong tim hâm nóng trăm câu ngập ngừngTrăng vàng gọi gió bão ngưngNụ hôn vụng gửi muôn trùng nhịp yêu.
GIAI KHÔNGBên hiên mưa táp gió lồngKinh thư xua đuổi phong trần ra xaChỉ còn ta với Phật, MaTrắng đen động tĩnh chánh tà giai không!
Tâm Không Vĩnh Hữu Nghỉ điNghỉ đi Ngồi đó nghe đàn Lăng xăng chi lắm bạc vàng cũng trôi Nghỉ đi Nghe tiếng đàn tôi Tranh giành lợi lạc cũng rồi theo mây Nghỉ đi Phiên khúc nhạc này Gọi tâm lắng đọng mà quay về mình Nghỉ đi Nghe thấm nhạc tình Đan tay xuống bãi trên gành yêu thương Nghỉ đi Danh vọng khói sương Oán thù đối đãi Vô thường quá thôi Nghỉ đi Vài phút cho đời Nhạc reo Tỉnh giác Vui cười với nhau Nghỉ đi Giờ phút nhiệm mầu Ta thương ta đã dãi dầu bon chen Nghỉ đi Giờ phút thiêng liêng Quay về Nghe khúc nhạc thiền tâm ta Nghỉ đi Nhớ trẻ gẫm già Ngày mai ngắn ngủi Ngắm hoa Nghe đàn. Mãn Đường Hồng
Cảm nguyệnVạt nắng len qua khe cửa khép hờ Em chợt đến, vụt đi không từ giã. Hạnh phúc ấy - nỗi đau kia hiện hữu ? Khi tìm vui ta đã nếm vị sầu. Vô thường đó bàn tay nào nắm được . Nếu biết thế, Người ơi, nhiều u uẩn Chia cho ta một chút nọ đau thương Ta gửi lại nụ hoa tâm vừa chớm . Này người hỡi, Mang tiếng khóc vào biển trời vô tận. Niệm lắng nghe hơi gió khẽ thì thầm, Lau khô lệ. Niềm vui dòng Bát Nhã . Lăng Ca
Nắng mưa, mưa nắngNHẠCTần ngần với gió cùng mâyVéo von giữa chợ nhạc say lòng ngườiTối khuya réo rắt bùi ngùiSớm mai vi vút gọi trời nắng mưa.HẨM HIUHẩm hiu trang sách trang đờiGió sương mưa nắng ngoài trời thấm sâuTưng bừng vui quấn niềm đauVãi vung con chữ đậm màu thương yêu.NƯƠNG THÂNCòn không chốn để nương thânNắng mưa gió bụi lang thang mệt nhoài?Mà thôi, thân giả tạm rồiNương trên bám dưới đất trời thong dong!BỤI ĐỜIGió sương mưa nắng bụi đờiTừ trong sỏi đá nở ngời sắc hoaHương bay gửi chốn không nhàHỏi mẹ không bóng, gọi cha không hình.CHỜ BÌNH MINHLặng thinh với nắng mưa buồnĐá mòn bia bạc vô thường hỏi thămHoàng hôn thoi thóp lâm râmChờ bình minh sáng hồn thăng bỏ đời!CHO DÙDẫu cho mưa nắng dãi dầuCa lên điệp khúc nhiệm mầu lạc quanCho dù ngọc nát đá tanTa chào ngày mới nhạc vàng đong đưa...TÌMThời gian vụt mất, đi tìmVe sầu, phượng vĩ im lìm trường xưaBóng mờ lây lất nắng mưaNương thân tìm chốn chuông chùa vọng âm.THƠ ĐI VẮNGNắng mưa thơ bốc hơi rồiBay về phía cuối chân trời có emMấy vần thánh thót dịu êmChờ khi em ngủ đến đêm mới về...CÁT ĐÁĐá phơi mưa nắng nhẵn mònLao nhao sỏi cuội bóng tròn suối reoTheo dòng tùy thuận bước theoLời thiền ve vuốt rong bèo nổi trôi.
Tâm Không Vĩnh Hữu Mời cà phê sáng khi nắng đã lênCà phê sớm mới pha xong Hai tay kính cẩn của con mời Thầy Mời anh thơm nóng đầu ngày Hên may sẽ đến khỏi cày mỏi lưng Mời chị một tách thơm lừng Niềm vui ùa tới hồi xuân tươi cười Mời bạn mấy hớp mà chơi Buồn phiền tan hết cứ ngồi an nhiên Mời nàng đặc sệt sữa đen Muốn thì thêm đá kéo thêm tình dài Mời em tách giữa tách ngoài Tách trong cũng hớp nguôi ngoai lo sầu Mời cháu một tách nóng lâu Luyện cho điềm đạm bước đầu chạm va Xin mời hết cõi người ta Cà phê sáng sớm đậm đà tình thương Nhâm nhi thanh thản bên đường Nhà quê khởi sắc, phố phường an vui... Sót thừa trong tách để tôi Nắng lên tôi vét dấu môi trên vành Hâm từng giọt đắng nguội tanh Nhìn trời ngửa cổ hát tình yêu thương! Mãn Đường Hồng
Đạo Đời đan xenTứ cú lục bát “Đạo Đời Đan Xen” QUÁN NIỆM Từ trong chánh niệm môi cười Thong dong an trú, không lời bớt thêm Thở cùng một nhịp nhẹ tênh Ta ôm ve vuốt trái tim mặt trời. PHÁP NẠN Lâm cơn pháp nạn bi hùng Ai tai cộng nghiệp gánh cùng nỗi đau Từ Bi nghìn trước nghìn sau Lửa thiêng tử đạo nguyện cầu An Vui! ĐẠI MỘNG MỘNG ĐẠI Chính trường gật lắc đua tranh Đờn ông yếu vía, trai thanh khó xài Hồng nhan tài sắc phơi bày Còn ta mộng đại mộng dài mộng to. YÊU Yêu thì cứ nói yêu thôi Đừng thêm mắm muối, thêm vôi thêm trầu Rằng yêu mãi mãi bạc đầu Qua cầu rút ván ví dầu hết yêu! LƯU DANH Trầm thăng voi chó xuống lên Qua thời gian khổ màn đêm mịt mù Bước lên quyền lực phập phù Lưu danh chẳng được một từ quý thơm. KẾ MƯU Khề khà dĩ dật đãi lao Bỏ đi cái thói mượn dao giết người Vô trung sinh hữu nhờ thời Tẩu vi thượng sách ai người tìm ra? CÒN KHÔNG Qua đi bài giảng cuối cùng Ma vương gác kiếm, thiên thần vươn vai Nếu như còn có ngày mai Trang kinh vô tự miệt mài gẫm suy. TRẺ VÀ GIÀ Ta bà thế giới trẻ trung Lòng ta tươi mát, chân tung tăng tìm Gặp em lúng liếng liếc nhìn Cát lăn đá lộn thấy mình già đi! MỜI Tận sâu thăm thẳm nỗi niềm Và hun hút tận con tim ấm nồng Tiệc bày tình trải mênh mông Khóc cười mời đón bóng hồng về yêu. NÓI LÁI VƯỜN THÔ hoa nở VÔ THƯỜNG LƯƠNG ĐỀN căng túi LÊN ĐƯỜNG rong chơi KHƠI LÒNG thơ chảy KHÔNG LỜI XƠI MÌN hổng dám, XIN MỜI trà sen! HOÀNG TRIỀU Uy hùng mở cõi phương Nam Thăng trầm cố sự sử vàng lưu niên Hoàng triều oanh liệt chê khen Gương xưa tìm bóng, trước đèn tìm hương. TỰ TẠI Trói tâm ngộp giữa giáo điều Đêm ngày vướng chấp, sớm chiều khô khan Mai tứ quý rụng hoa vàng Trải lòng nghệ sĩ lên đàng ung dung. Mãn Đường Hồng
Mắt đạo nhìn đời(Chùm thơ tứ cú lục bát)
NGỘThắp đèn xem truyện Tây DuXem xong ngộ thấy mình ngu lâu ngàyTrí tâm bừng sáng nhờ ThầyVô ngôn mật ý đắp đầy kiến tri!
NHUỘMMột thời đã nhạt yêu đươngMang về ngâm với đậu tương, xì dầuMột mai tóc đã trắng đầuMột thời đen nhánh nhuộm màu hồi sinh!
VỀ CỘIĐất cha vườn tổ chưa vềBóng cây lẻ bạn chiều quê mơ màngNấp nương dưới ánh đạo vàngNgày mai quẫy gánh lên đàng vượt qua...
TIỀNTiếng trầm nghe nhỏ Mì FaTiếng thăng nghẽ rõ Đô La đồng tiềnTiếng trầm nghe hiểu chết liềnTiếng thăng nghe mãi muốn ghiền quanh năm.
HÓA THÂNChảy từ sâu thẳm miên manDòng trôi trầm lắng qua ngàn mạch yêuMáu tươm mực chảy đã nhiềuHóa thân cỏ dại hoa bèo tha phương.
GỌIXứ buồn trăng lạnh triền miênGọi thơ không đến, gọi duyên không ừGọi em, em lại chần chừTrùm chăn tôi ngủ từ từ đến mai...
TRI TÚCĐời trôi theo nước xuôi dòngNhà quê đất thấp phập phồng bờ venTình người ấm áp nước lênDõi trông hỉ nộ lềnh bềnh thoáng qua.
TÍNTín thời Chánh Tín ghi tâmMê thời mê muội bái Thần lễ MaTrí Tuệ rõ biết gần xaBước chân vững chãi khỏi sa nẻo mù!
KHÔNG THƯƠNGMỹ nhân vây hãm anh hùngNồng nàn sắc giới, tưng bừng thiên hươngCó thương thời ở lại thươngKhông thương thời cứ xuất dương xa nhà!
BAO GIỜ?May thay buông xả vẫn cònBuông tâm xả thủ, lưu tồn làm chi?Bụng còn ghim gút chua cayBao giờ thanh thản đạp mây phiêu bồng?
BƯƠI TROTìm xưa, tìm cái lỗi thờiMắt sâu hoài cổ nhìn đời tân trangTìm xưa, bươi đống tro thanHữu duyên nhặt được miếng vàng biết đâu?!
THÂN XÁC XU TENGKhiếp chi mô lọa rứa tềThân này đã bỏ làm bè trôi sôngXác này đã thoát xiềng gôngTụng ca mong kiếm vài đồng xu teng!
OAN CHƯỚNGOan khiên ngang trái trên đườngÈ lưng mà gánh khổ buồn trả vayNửa đời đi, sống lất lâyTrả xong nghiệp chướng nhẹ bay giang hồ.
CHÉN RƯỢU GIANG HỒLai rai chén rượu giang hồThấy mình Cầu Bại Độc Cô khùng khùngChén đầy dâng tặng Kim DungChén vơi ta hớp chúc mừng tuyệt chiêu!
Mãn Đường Hồng Tứ cú lục bát về Đạo phápTRÚ TRÌKiếp này trú Pháp Vương giaTrì Như Lai tạng đó là phước duyênPhải tu mấy kiếp liền liềnLàm dâu trăm họ cửa Thiền an vui!
DIỆU PHÁPTâm kinh yết đế ba laQuán Âm niệm lực Pháp Hoa sâu mầuNhất tâm nhất niệm làu làuHành thâm diệu pháp phiền sầu sạch buông!
NHƯ NHƯBóng chiều một thuở xuống đườngNụ hôn đọng lại ngược nguồn thời gianNgày mai, hôm trước mơn manNgay bây giờ biết rõ ràng như như.LÁY LÁYDu du mộng mộng tà tàU u ảo ảo là đà lênh đênhTầng tầng cửa cửa thênh thênhRa vào vay trả, xuống lên luân hồi.
CHUYỂN HÓAThình lình đồ tể buông daoCọp buông nanh vuốt, ăn chao xì dầuCái Tâm chuyển hóa nhiệm mầuHiện tiền mau thấy nào đâu xa vời?TU MÙƯu tư ưu tú một nhàCàng tu càng tú tà tà trầm tưCàng tư càng quý kinh thưKhông tư không tú thì như tu mù!KHÓC ĐÊMChợt quên chợt nhớ chập chờnÝ thơ thức giấc bướm vờn vườn sauKinh vàng xoa dịu nỗi đauVần thơ trác tuyệt gục đầu khóc đêm.
MAMa vương, ma đạo, ma tàMa men, ma túy, ma cà rồng TâyMa rừng, ma mị, ma chayMa nào cũng đuổi, còn đây: Ma Mình!
RỬAThiền đi, thiền tọa, thiền nằmThiền bò, thiền đứng, thiền câm lặng thiềnTĩnh lặng giữa chốn đảo điênRửa tay tâm sạch, rửa tiền tâm nhơ!
ĐÃ QUA, BÂY GIỜMột thời binh lửa đã quaSâu trong ký ức vỡ òa niềm đauKẻ đang tìm rượu giải sầuNgười đang tĩnh lặng nguyện cầu tương lai.
Cư sĩ Vĩnh Hữu Tứ cú lục bát: Đạo và đời hòa hợpRẼ Gió trăng ngàn hú ban đêm Sét tình giáng xuống mộng êm bên đường Trăm sông về biển bình thường Một dòng sông rẽ vào vườn hoang liêu. ẢO Chộp liền Ảo Ảnh trong tay Xòe ra mới thấy Ảnh bay Ảo còn Nhạn vù qua cõi hư không Bóng in đáy nước, nợ nần đầy, vơi? MƠ MÀNG Phù dung mờ mịt thư phòng Nhíu nhăn vầng trán mơ hồng nhan xưa Thư tình nằm sợ ướt mưa Ngoài hiên ông lão cũng vừa mơ tiên. BÚT & GƯƠM Gươm mài bén ngót đầu hôm Bút lau sáng loáng, mực thơm từ chiều Đường xa mộng lớn bước đều Phồn hoa vùng vẫy, tiêu điều thong dong... KHÓC & CƯỜI Tình đời thay trắng đổi đen Thì tôi sống thác một phen với tình Cười trên đất kẻ thù mình Khóc trên đất mỹ nhân dành riêng tôi! THINH LẶNG Chắt chiu từng giọt uyên huyền Thăng lên thiên giới, lặn chìm u minh Gió mây đảo động vòm xanh Tâm vô chấp trước lặng thinh với Thiền. DUYÊN Tôi tìm tôi khắp trần gian Gặp em thơ thẩn địa đàng thơm hương Nửa tôi vừa té xuống đường Nửa tôi còn lại lên giường nằm mơ! ĐẾM Thêu đời dệt mộng hoa tay Tinh hoa đạo lý xưa nay thấm nhuần Một đêm khắc khoải tỉnh bừng Sớm mai xuống phố đếm từng niềm đau. LỬA LÒNG Sục sôi một thuở đèo bòng Tóc mai chớm bạc lửa lòng tắt nguôi Dâng trào một thuở ngược xuôi Nhân tình bạc bẽo, lòng thôi bập bùng. ĐÒ DỌC Đò dọc vừa đọc vừa dò Vừa cò vừa kéo xe đò rong chơi Vừa kéo vừa nghỉ thảnh thơi Vừa cò vừa đọc, vừa bơi theo đò. KHẨU NGHIỆP Sớm mai ngửa cổ ngó trời Huyên thiên đàm đạo chuyện đời éo le Trưa trề bóng đứng im re Lặng nhìn đất nín thuyết nghe vô thường. LUÂN HỒI Người đi sông chảy trôi dài Tăm hơi biền biệt miệt mài ngàn khơi Rồi người cũng trở lại thôi Mặt mừng tay bắt luân hồi kiếp duyên! Tâm Không Vĩnh Hữu
Tồn cái cổng làngMở rộng thành đô đất hóa vàng Làng tồn cái cổng dáng hiên ngang Rêu vôi tróc lở sầu đơn bóng Khói bụi vương mang lệ mấy hàng Nhớ thuở xa vời vui trọng vọng Buồn ngày hiện đại khổ khôn kham Tầng cao phố nhộn trêu xưa xấu Phước lớn nên còn, chẳng dám than! Phước lớn nên còn, chắng dám than! Cười lên mếu máo dẫu điêu tàn Hồn làng khép nép run trên mái Vía cổng co ro rét giữa đàng Một thuở thiêng linh mưa dội vỡ Năm đời quý kính gió lùa tan Gồng lên chấp nhận phận quê cổ Mỏng mảnh tồn vong cái cổng làng! Mãn Đường Hồng
Đến, điMưa phùn giăng xám trời tây Mặt trời ngủ vội kéo mây chập chùng Chuông chiều vọng nhẹ ung dung Không gian lặng tiếng nghe từng lời thu Lần tay từng hạt chuỗi lòng Hạt thương, hạt nhớ một vòng tử sinh Lần tay theo một giòng Kinh Bỗng quên cái nhớ tâm không nhẹ vời Chiều nay nắng lại trở về Trãi vàng im đợi bên lề thiền môn An nhiên như chiếc lá buông Thảnh thơi theo tiếng chuông chùa, nhẹ rơi… Lăng Ca - Không Hồng
Tứ cú lục bát về TâmTANLao xao mật ngọt chết ruồiXì xầm xóc xiểm hai lời cho đauNhẹ cười tâm vút đỉnh caoLặng im bóng chiếc tan vào hư không.ANVề thôi, đi mãi cũng vềBỏ sau lưng những ê chề đa đoanTrên đường ngắm hạc bay ngangNước trong hồ lặng tâm an bật cười.
THIỀNMệt nhoài lăn giữa vô minhLục dục nghịch cảnh, thất tình chướng duyênNương theo hít thở cùng ThiềnĐón đưa vọng tưởng tâm yên với đời.
THẤT & ĐẮCSống sao cho vừa lòng ngườiKẻ chê người thích, kẻ cười người khenChạm đời biết trắng rõ đenTrước sau hướng thiện giữ nguyên tâm mình.
ĐỘNGVắn dài nhòe nét những trangGương xưa mờ bóng chợt vàng nắng soiXưa rồi bỗng hóa tinh khôiCâu thề chữ nguyện đất trời động tâm.
CHÁNH NIỆMBước chân chánh niệm hành trìnhQua sông không mỏi, qua ghềnh không ngơiPhương đông nhật nguyệt sáng ngờiBản tâm thanh tịnh đất trời trên tay.
THOÁTNhẹ tênh từng bước quay vềKhông gian tịch mịch, im nghe xa gầnPhập phồng tâm thức không khôngĐỉnh cao muôn trượng bụi hồng rơi bay.
HOAN HỶTâm này giữ chút bình anOán hờn cởi bỏ, ghét ganh xa rờiHiểu mình và cảm thông ngườiTừng ngày hoàn thiện cho đời vui lên.
ĐỪNG QUAY ĐẦUQuay đầu, quá khứ ham vuiBon chen với chợ, tiến lùi cùng maBước chân thẳng tiến về nhàTâm an với Thiện, ngắm hoa Mặt Trời.
NHẪNNhịn nhường một đứng, hai luiLấy đắng làm ngọt, thương người sân siKhoan dung lui mấy bước nàyTâm an, đêm ngủ giấc đầy hương thơm.
TÙSau song sắt, bóng đêm dàiNiềm riêng trăn trở mệt nhoài tâm thânNghiệp dầy tạo dữ gieo nhânNỗi đau rấm rứt ăn năn chốn tù!
ĐOẠN TRƯỜNG TÂM THANHBa trăm năm nữa còn aiKhóc thương hồi tưởng một vài trống canh?Khiêm cung thi bút lưu tìnhĐoạn trường da diết tâm thanh vọng đời...
CÒN ĐÓTiếng kèn đồng thở từng hơiNhạc vang tinh khiết rong chơi tháng ngàyẤm tình bè bạn tầm tayMai sau còn đó ắp đầy tâm thanh.
Tâm không Vĩnh Hữu Chùm thơ Tứ cú Lục Bát về NgồiAN NHIÊNKhóa tay bó gối ta ngồiNhìn em quay lại, nhìn người bỏ điNhìn mình bó gối khóa tayKhư khư ôm lấy một ngày an nhiên.
LẠCLạc chân vào cõi mơ màngMới hay lá úa vườn hoang đợi chờLạc từ tập tễnh bơ vơNay về gieo chữ ngồi chờ lá xanh.
NGỒI & ĐỨNGXuân sang gió đến Sư ngồiCòn con đứng đó rối bời mưu sinhXuân về mà gió lặng thinhCon ngồi xuống hóng hồi kinh vọng về.
ÔNG ĐỒVẫn ngồi nơi đó như xưaNgười qua kẻ lại vui đùa lãng quênLá vàng rơi góc phố yênNhững người năm cũ hồn thiêng đâu rồi?
CƯỜIĐêm không có ánh mặt trờiTrên tường chiếc bóng đứng ngồi không yênNiềm vui chia cắt triền miênCòn ôm thế giới đảo điên mà cười.TIỄNNgồi đây tiễn khúc tình cầmGửi đời nắng dãi mưa dầm trôi xaKhúc ru tình tiễn chân taTrái tim nóng bỏng đến già vẫn yêu.
KHẨY ĐÀNLá vàng ngồi nhịp đung đưaHớp từng câu hát mới vừa nỉ nonKim chi ngọc diệp huy hoàngTin yêu tươi sáng ôm đàn khẩy lên.
CHỢBon chen luồn lách chợ đờiMồ hôi mặn áo, đứng ngồi thứ thaMắt còn đọng lệ chưa saNhân tình thế thái cho ta nụ cười.
TỊNHĐường xưa mây trắng vẫn bayNgồi nơi thanh tịnh ngắm say dòng đờiNợ duyên xưa đã sạch rồiKhẽ khàng đứng dậy rồi ngồi xuống luôn!
Tâm Không Vĩnh Hữu Chiều về bến vắngThuyền xưa lưu bóng rồng buồn Tôi về bến vắng sông Hương chiều tà Câu hò mái đẩy ngân xa Người về bến Ngự đã già trăm năm Dư âm vần vũ thi cầm Đăm chiêu mắt cát, khẽ khàng chân đau Nghinh Lương Đình, Phu Văn Lâu Xưa xa ai đón ai chầu xênh xang? Bềnh bồng một chiếc thuyền ngang Gửi tình du tử vào trang sử hồng Không mà có, có mà không Chiều về bến vắng nặng lòng hậu sinh. Mãn Đường Hồng
Nhớ HuếÙn về ký ức Huế thương Vỉa hè cùng bạn bên đường lao nhao Cần chi mỹ vị sơn hào Xôi thơm, vịt nướng hương ngào ngạt bay Không chén đũa, cứ bốc tay Miếng ngon bình dị mà đầy tình quê Hơi men hảo hữu chiều về Mặt trời mọc ở bên tê đỏ hồng Vui cùng bạn với tâm không Gạt đi nhất sĩ nhì nông, trẻ già Nâng ly tình nghĩa đánh khà Tạ ơn đất tổ quê cha ấm tình Trở về, nhớ đất thần kinh Nén hương thắp hẹn ngày lành lại ra... Xôi thơm, vịt nướng mặn mà Rau răm giản dị rất là... cố đô! Mãn Đường Hồng
Chùm thơ Tứ cú• VÔTên còn lưu vẫn vô danhCầm ca một kiếp vô thanh dật dờNgười xưa vô ảnh mập mờCòn tôi tử đạo bên bờ vô minh.• MẤT DẤUDưới chân núi bụi hồng hồngVó chân dã mã lồng lồng vô cươngThời gian tan đọng nắng sươngNgày mai mất dấu trên đường phẳng phiu.• TÌM NGHEPhương đông huyền bí không lờiÝ băng sông núi, chân rời lộng ngoaTìm về thăm thẳm xưa xaNghe reo vài tiếng xuề xòa có, không.• BUÔNG THẢPhẩy tay hạ bút khơi dòngChữ gieo tạo Nghiệp chất chồng bút nghiênKhẩy cười thế sự đảo điênBuông tay thả bút im lìm thắng thua.• HÀNH TRANGKhi hầm hố, lúc phẳng phiuLao đao sinh kế nếm nhiều buồn vuiKhi vượt thoát, lúc bước lùiTâm mang chữ Nhẫn giỡn chơi đường dài.• CON DẾPhiêu du hòa bốn phương trờiKết giao bằng hữu, nụ cười hồn nhiênKhóc buồn đong đếm nhân duyênTrở về gáy tiếng dế mèn lưu danh.• MƠ Nằm mơ tôi thấy tôi nằmTôi nằm mơ thấy tôi thầm mơ tôiMơ tôi nằm thấy liên hồiLiên hồi tôi thấy tôi ngồi nằm mơ! • BÓNG.Khẽ tay chộp đọng bóng chiềuTà dương sóng sánh quê nghèo mái tranhBóng người xưa mãi lênh đênhTrăng trên lá đợi phách sên tạ từ.• HƯƠNG LÀNHHớp từng tinh khí hoang sơThông reo, chim hót, đồi xưa quặn mìnhTinh khôi thơ lướt an lànhVề qua phố hội tỏa tình hương bay.• NHẬPHàng cây xanh mướt trườn dàiHoa tung trăm sắc, tượng đài trầm tưCảnh nào còn mãi thiên thuĐể ta hóa sỏi lăn cù công viên.• ĐẤTBụm tay hốt đất quê nhàMang đi rải khắp san hà trong mơTừng hạt xiu xíu thành thơTrường ca réo rắt lượn lờ ngổn ngang.• VÀNGRơi rơi một miếng lòng vàngBát nồi trống chợt đầy tràn cơm thơmDìu em vượt vũng lầy trơnNgày mai đại vận thiên đường reo vui.• TRONG TÂMRong chơi chán ngán thiên đàngHề, du địa phủ mơ màng ngắm hoaMười tầng địa ngục đâu xaTrong tâm ta đó, cũng là bồng lai!• SOI GƯƠNGNửa đời nhìn lại sớm maiThấy hôm qua đã nhẹ vai giang hồLăng xăng ảo tưởng, mưu đồSoi gương thấy bóng đã mờ khát khao!• MƯAMưa rơi cho phút thêm dàiCho giờ thêm phút, cho ngày thêm lâuCho năm tháng đậm bể dâuCho cuộc đời nắng dãi dầu gọi mưa! • BÊN SÔNGChảy từ ký ức tuổi thơKhi cuồn cuộn, khi lặng lờ qua timTình trôi, nghĩa dạt nổi chìmNhìn theo con nước gọi tên người già.• LUÂN HỒINgười đi sông chảy trôi hoàiTăm hơi biền biệt hút dài ngàn khơiRồi người cũng trở lại thôiMặt mừng tay bắt luân hồi kiếp duyên.• HÍ LỘNGNgữ ngôn ôm lấy nhịp vầnVào cười ra khóc với trần trụi thơBay lên tuyệt đỉnh hư vôRơi tuồn tuột xuống giữa bờ Tử Sinh!
Mãn Đường Hồng Dưới đài tưởng niệm Ông Già Bến NgựRăng ri… thiên hồ, đế hồ! "Hà thành liệt sĩ ca" ô hô chừ "Việt Nam vong quốc sử" ư "Lưu Cầu Huyết Lệ Tân Thư" đau rần... "Giác quần thư", "Khổng học đăng" "Trùng Quang tâm sử" lật trang hào hùng "Trưng Nữ Vương" tái diễn tuồng "Sào Nam văn tập" nhịp vần bi ai... Hôm nay con dưới tượng đài Hương lòng thắp đỏ bái ngài Bội Châu Vái trên dưới, vái trước sau Vái xa tứ phía nguyện cầu anh linh Qua rồi năm tháng tanh tanh Đau thương xứ Huế, điêu linh nước nhà Hôm nay một cõi san hà Thông xuôi sông biển, an hòa đồi non... Ân ngài thương dạy cháu con Còn cao như núi Thái Sơn lừng lừng Về đây, duyên phước một lần Dưới tượng đài khóc lệ thầm, nam mô! Răng ri, thiên hồ, đế hồ! Mãn Đường Hồng
Tứ cú lục bátĐông độNgọn lau vượt sóng chập chùngĐong đưa chiếc dép ly phùng nhân duyênNhìn xuyên mạch đá tham thiềnNhân tâm trực chỉ lưu truyền tuệ âm.Ngày mai thương nhớNgày mai người mỏi chân chưaNhững cây gòn lạc sớm trưa nhớ bèoMờ mờ nhân ảnh mẹ nghèoXe đêm. Ở trọ. Chín chiều nhớ thương.
Bút gieoTừng trang thế sự kinh thưThất tình lục dục thực hư bên đènKhẩy cười đổi trắng thay đenBút gieo mấy chữ: "Ân đền Oán buông".
Tố NhưDấu chân lưu lạc giang hồThanh tao hội ngộ, nhớp nhơ vui vầyBất tri tam bách ai hayKhóc cười khinh động một vài trống canh.
VắngVắng xa tít tắp chân trờiVắng ngày vắng tháng, vắng thời vắng duyênVắng từng ngày đôi mắt emLà tôi vắng hết tam thiên đạo đời.
NhậpVươn lên theo ánh mặt trờiHướng dương rạng rỡ với đời sáng trongGió về ru nhịp thong dongLặng im vĩnh cửu một giòng như như.
Mộng & ThựcBuồn vui hạnh phúc vơi đầyChia ly rướm lệ, sum vầy hoan caVô tâm đối cảnh sát naCánh chim tự tại vừa sà xuống ao!
Thủy và chungTinh mơ tình lại bắt đầuHoàng hôn trăng mộng tình sầu lại điBắt đầu từ lúc xòe tayNhân duyên rơi xuống một ngày thủy chung.
BơiLênh đênh biển khổ một mìnhNhấp nhô sóng dữ bạc tình như vôiPhong ba tham giận không nguôiXả buông nhảy xuống ta bơi về nhà!
Ký ứcXa xăm kỷ niệm một thờiTrầm thăng dâu bể, lòng người đổi thayRượu mừng chưa uống đã sayTình chưa kịp nhớ đã đầy trang văn!\
NgộĐó là đêm của ngàn saoLà đêm tuổi trẻ dạt dào suy tưLà đêm tối sáng tỏ mùVỡ tung huyễn mộng nhất như bàng hoàng!
Lửa trong troBừng bừng rồi xuống lạnh tanhTàn tro một nỗi tàn canh buồn sầuKhưi khưi mấy nhịp mong cầuLửa lòng phực chút nhiệm mầu ấm đêm.
Họa cảnhNhập hồn đầu bút tươm thơPhẩy yêu thương chốn xác xơ tươi màuCây khô đâm nụ tiễn sầuDáng tiều tụy mẹ qua cầu thăng hoa!
Tâm Không Vĩnh Hữu PhiêuNgón xương Ve vuốt phím đàn Tìm nhau trên đỉnh mây ngàn tịch yên Nhạc buồn réo rắt gọi tên Người xa kẻ khuất cõi miền hư không Du dương rung khúc chạnh lòng Xót xa ngấu nghiến Bâng khuâng nhíu mày Rồi cùng tất bật ngón tay Xả buông vương vấn Chuyển xoay hững hờ Hoan ca thảng thốt bất ngờ Véo von chấp chới một giờ si mê Lạ lùng dĩ vãng ngồi nghe Đàn vang già cỗi Tiếng rè hồi sinh Tam thiên gói ghém Một mình Phiêu bồng Phiêu hốt Phiêu linh Tôi đàn. Tâm Không Vĩnh Hữu
Với lá vàng khôTrách chi, đừng trách vô thường Hòa cũng xào xạc lá vườn vàng khô Chợt nghe trầm bổng nhịp thơ Con tim run rẩy đợi chờ tiếng yêu Héo khô chưa phải tiêu điều Tươi xanh chưa phải đã nhiều bình yên Khô vàng cùng lá lãng quên Để nghe tiếng dội hão huyền vô tri Để nghe tàn mục thầm thì Để nghe héo úa vỗ tay gọi mầm Hòa cũng vàng lá vườn sân Thấy ngày ngắn ngủi ta cần có nhau Tươi xanh khóc với bạc đầu Già nua cười với nỗi đau trẻ hoài Gió về ấm mát từng hơi Thổi từng trang sách cuộc đời đi qua Vàng khô với lá tuổi già Bỗng dưng trẻ lại để mà biết yêu. Uất Kim Hương
Trong và ngoàiKhông cầu Không nguyện Vô âm Mắt nhìn sâu thẳm thậm thâm lòng mình Phật ngoài hiển lộ thiêng linh Phật trong tâm của chính mình cũng an. Không thề Không kể Không than Tai nghe vang vẳng vằng văng tiếng lòng Phật ngoài từ ái mênh mông Phật trong ta vẫn Sắc Không tỏ mờ Không cười Không khóc Chỉ thơ Mấy vần bằng trắc đợi chờ tươm tuôn. Uất Kim Hương
Nâng bátTay nâng bát ngọc của trời Mồ hôi, huyết lệ của người quanh ta Hạt cơm đổi biển châu sa Ngọt thơm tình nghĩa Mặn mà nhân duyên Nguyện tu tinh tấn đáp đền Nguyện độ đại chúng Cửa thiền mở toang Tay nâng bát trước đạo tràng Khiêm cung, thanh bạch là vàng ngọc tâm Bát cơm chánh niệm lâm râm Nam mô ấn quyết đổ ầm tà ma Cơm no áo ấm muôn nhà Phút giây hồi hướng Ta Bà an vui. Uất Kim Hương
Tự tình với nghềĐứng lên gắn bó với nghề Gác vai ngọn bút, chàng hề tung tăng Ngủ vùi ác mộng bao năm Chợt choàng mắt dậy vung văng với đời Thênh thang đường rải tiếng cười Mênh mang dòng sống khóc lời sẻ chia… Một mình thổn thức với khuya Một mình rạo rực đi, về sớm mai... Bút đâm, cọ ngoáy miệt mài Xưng danh, ký hiệu khoe tài hiên ngang Say sưa múc ánh trăng vàng Lên non xuống biển vênh vang lạc đường… Một chiều đầu đã điểm sương Giật mình ngoảnh lại gẫm buồn nghiệp duyên Đã từng hí hửng đứng lên Thì nay ngồi xuống tịnh thiền soi tâm. Bút xưa tay vẫn nắm cầm Bỏ thương vương tội, âm thầm niềm đau Bàn hoàn thời thế bể dâu Quay về nẻo Đạo nhiệm mầu mà đi… Đường xa ngoảnh lại làm gì Từng giây tự tại, từng ngày an vui Ta cùng với bút thảnh thơi Tận khi giấy hết, không lời gieo buông. Mãn Đường Hồng & Vĩnh Bò Cạp
Đường thi xướng họaXướng:TÌNH THƠ!(Quý tặng thi hữu Vĩnh Hữu TK)Thi sĩ, thiền sư kết bạn thơ Tình như gắn bó tự bao giờ Thắm duyên mặc khách trao lời ngọcĐẹp nghĩa kim bằng gửi tiếng tơTay nối vòng tay tràn ước mộngMắt hoà ánh mắt ngập hoài mơTrà sen cạn chén mừng tương ngộ Cảnh đó người đây vẫn đợi chờ.Thích Thiện Thông(Trú trì chùa Sắc Tứ Minh Thiện)Họa:DUYÊN THƠ(Kính họa nguyên vận đáp lễ HT. Thích Thiện Thông)Lững thững theo dòng đến với ThơGiao duyên mới đó đến bây giờTâm tư lắng đọng kệ buông tiếngNhịp thở thanh nhàn tằm nhả tơÝ gửi lay đưa trong giấc thiếpVần gieo động chuyển giữa cơn mơTình lưu Đạo sáng mong duyên thuậnYết kiến cao tăng hoan hỷ chờ.Tâm Không Vĩnh HữuXướng:HƯỚNG NẺO THIỀNThả bước vân du khắp mọi miềnRao mời tín khách cặp bờ duyên Văn chương kết nối tình liên hữuPháp kệ san chia đạo thánh hiềnNgập bến phù danh thân khổ luỵVơi dòng huyễn mộng trí an nhiênĐường xưa ẩn chứa màu đưa tiễn Giũ gánh tham si hướng nẻo thiền.Hòa thượng Thích Thiện Thông(Trú trì chùa Sắc Tứ Minh Thiện)Họa:AN LẠC(Kính họa nguyên vận dâng tặng Ôn Thiện Thông)Trước mắt, nơi đây, Cực Lạc MiềnThong dong nhịp bước đón nhân duyênBuông tình bám níu ngời thanh khiếtXả oán vương mang tỏa dịu hiềnTuệ nhãn nhìn đời hòa uế tụcVô tâm đối cảnh vọng siêu nhiênSau lưng sống chết không còn biếtNhẹ nhõm vào ra vạn cửa thiền.Tâm Không Vĩnh Hữu
Tâm Không Vĩnh Hữu & Thích Thiện Thông Tứ cú lục bát về GióGió thoảngNhẹ hơn cơn gió thoảng chiềuTình yêu đất, dốc hiểm nghèo, ai quaHót nghe như tiếng sơn caBên đập đồng cháy mái nhà rưng rưng.
Gió vờnBình minh mưa mát đất cằnHạt khô bung nẩy chồi vàng đón vuiGió vờn giỡn cợt lả lơiNắng lên đất nín, chồi ngồi hoang mang.
Gió tànTàn cơn gió lộng một đờiChết như đã sống, sống trôi chết mònMột ngày buông xả thiệt hơnHai bờ sinh tử chỉ còn trống trơ.
Gió thổiNắng hanh gió thổi mật thềHạt gieo bung nẩy Bồ Đề trong TâmĐường dài giữ nhịp lâm râmTươi khô trụ diệt ngoài sân lá đầy.
Gió mátTình tơ theo vết chim trờiChuồn chuồn đạp nước nhớ người thoáng ngangĐọng tình trên đỉnh phù vânMột cơn gió lẻ mát tràn tuổi thơ.
Gió đẩyHương thầm thoang thoảng ngoài sânGiỡn chơi con chữ dòng văn lạc bầyTình lưu ý gửi nơi nàyMột cơn gió đẩy chữ Thầy tung tăng.
Gió lộngVề đây, tôi đã quay vềNgàn sau ngàn trước lặng nghe tâm cườiBuông rời tìm phút thảnh thơiMặc đời gió lộng, mặc người trá gian.
Gió đôngMột ngày chờ đợi gió đôngMà trời đứng gió, gió lồng đâu đâuĐang cơn ngáp gió ưu sầuChợt nghe tình đến chiếc cầu đòng đưa!
Gió hiu hiuHiu hiu ngàn gió hương đưaSớm mai hốt nắng, ban trưa nhốt hòmChiều chơi với bóng lom khomĐêm về bẻ khóa hương nồng nàn hương.
Gió heo may Heo may gió mới thổi vềGià ơi, mời bạn cà phê đầu ngàyGió về tóc bạc bay bayCười lên cho biết tôi đây lạ lùng!
Gió đưaGió đưa câu hát ru chiềuCơn giông thầm lặng khẽ khều gọi tênDòng trôi vui xuống buồn lênPhẳng phiu nghiệp chướng, gập ghềnh duyên may.
Gió độngHành trình về phía phương ĐôngVén vô minh, đón gió lồng lộng TâmBa đào bỗng chốc lặng câmSáng choang một nẻo tung tăng Ta Bà!
Gió húHồn hoang hú giữa đêm trườngGió hoang hú lật đất sườn đồi hoangCây già rụng lá ngã ngangMột đêm gió hát huy hoàng con tim.
Gió đến rồi điKhông mời mà đến rồi điNhư cơn gió thoảng, như mây giang hồĐũa đôi vồn vã, hững hờRượu khan cơm sống đợi chờ chín duyên.
Mãn Đường Hồng Thương yêu và Yêu thươngYÊU ĐỜI Gần xa làng xóm quê nhà Dấu xưa còn mãi đậm đà oai linh Ngậm ngùi hưng phế, thơm tanh Tạ ơn cuộc sống cho mình thương yêu. CHUYỂN NGHIỆP Trải lòng bát ngát yêu thương Ghé thăm ám chướng, vấn vương vũng lầy Duyên sinh lớn bé kiếp này Tĩnh tâm chuyển nghiệp cho đầy hoan ca. CẦM THI Đêm. Trăng. Ta. Bóng hạc về. Tiếng kêu não ruột nửa khuya xuyên trời Vắt từ tinh huyết, tàn hơi Cầm ca thi khúc gửi lời thương yêu. CỐ ĐÔ Cờ bay theo gió rợp trời Thuyền về Bến Ngự vắng người thương yêu Chuông Thiên Mụ đổ sớm chiều Thọ Xương gà gáy, xóm nghèo lặng thinh. HỒI XUÂN Xa trời gần đất mong manh Trái tim tươi máu chuyện tình mê say Từng trang thích thú tháng ngày Từng dòng trẻ lại đậm đầy thương yêu! BẠN CHÂN TÌNH Trong tay bảo bối thánh thần Ngao du kết nghĩa rập rần bốn phương Về nhà xem lại tủ rương Chỉ dăm người bạn còn thương yêu mình! SÁCH PHẬN HẨM HIU Hẩm hiu trang sách trang đời Gió sương mưa nắng ngoài trời thấm sâu Tưng bừng vui quấn niềm đau Vãi vung con chữ đậm màu thương yêu. NỖI BUỒN CHIẾN TRANH Rượu nồng cạn đáy chiều buông Nhâm nhi ký ức nỗi buồn xưa xa Thê lương huynh đệ một nhà Thương yêu, thù hận hòa ca một ngày. TỐI SÁNG Trắng đen bên dưới thiên đường Lòng người tối sáng, yêu thương bôi hề Mập mờ chung thủy, đa thê Giấc mơ trinh trắng rơi về trần gian. HÈ VỀ Đã nghe ve hát ưu sầu Những hàng phượng vĩ đỏ au sân trường Nắng về nung những yêu thương Vắng tà áo trắng bên đường lá rơi. PHẾ & HƯNG Bãi hoang, thành phố lạc loài Tình người bung nở lộc chồi yêu thương Nụ cười vùi lấp mồ xương Bình minh ngày mới trăm đường khai hoa. ĐỌC SÁCH Bên hiên lần giở sách già Chim lồng hót khẽ, chén trà thoảng hương Lời vàng ý ngọc yêu thương Ngâm nhanh ngắm kỹ hoa vườn nở lâu. DIỆU TƯỞNG BÙI GIÁNG Du côn lên xuống đã đời Lặng nghe Núi Ngự ngõ lời Sông Hương Hột mưa ghẹo mấy hột sương Nghi tâm, diệu tưởng yêu thương Ta Bà! TRÁI TIM YÊU THƯƠNG Ấm nồng không chỉ yêu đương Xốn xang xin gửi người dưng xa vời Còn thom thóp với tiếng cười Sớm mai tăng nhịp yêu đời lao nhao. VUI SỐNG Đàn rung, giọng hát đã khàn Đôi chân vẫn bước nẻo đàng bụi bay Tôi yêu thương cuộc đời này Hoa sen ngát giữa vũng lầy tươm thơ. Tâm Không Vĩnh Hữu
Chùm thơ Tứ cú Lục bátVớt Xõa dài như suối mùa xuân Tóc em thơm ngát vô chừng hoang sơ Những bông lan tím dạt bờ Tình xưa trở lại thẩn thờ vớt lên. Vọng bái Bồi hồi hoài niệm quê xưa Thùy dương cát trắng bốn mùa gió hoa Hương trinh bạch mê hồ ca Dấu chân bộ lạc đường xa lạy về... Nhất Linh Giòng sông Thanh Thủy lạnh lùng Gánh hàng hoa nhớ thương chồng đi Tây Đời mưa gió mắt cay cay Mong anh phải sống, người quay tơ buồn... Nhiệm mầu Bóng Từ thường chiếu vô minh Diệu âm Bát Nhã chúng sinh hồi đầu Sinh tồn hiện hữu ở đâu? Đây tri kiến Phật nhiệm mầu sát na! Nguyễn Bính & Tác phẩm Hoa chanh nở giữa vườn chanh Chân quê lạc bước đô thành nhôn nhao Mười hai bến nước lao xao Một nghìn cửa sổ cửa nào mất song? Xả buông Ngọn đèn không tắt giữa đồng Soi ra biển cả theo dòng nước trôi Thênh thang đất, mênh mang trời Chập chờn leo lét tình người xả buông. Phùng Quán Thì xin cái chết với tôi Không lời vĩnh biệt, tôi hồi sinh sau Dù hỏa táng, chôn đất sâu Trái tim dập nát thắm màu tình si! Đỏ lòe Bình yên chim hót líu lo Thi nhân cám cảnh buông thơ vô đề Đất lành hồng hạc bay về Nắng soi hoa nở đỏ lòe thềm rêu. Sóng soài Yêu nhau trái cấm lạc mùa Như mơ thấy bướm giỡn đùa thơ ai Ngược dòng thơ mộng Sớm Mai Nhập vào sắc biển sóng soài văn xuôi! Trắc ẩn Vẳng nghe tu hú gọi bầy Cà phê phố thị nhớ ngày trà quê Mưu sinh lặn hụp mải mê Lồng son gió động, trở về phóng sinh. Triệu Nữ Vương Hương còn vương mãi trần gian Kiếm quang sáng xoẹt văn đàn lương tri Sử xanh vọng tiếng rầm rì Uy linh Triệu Ẩu tỏa bay muôn trùng. Vĩnh Hữu
Chữ PhướcCon mang chữ Phước đời này Ân sâu tiên tổ, ân dầy mẹ cha Đâu cần gấm vóc xa hoa Hoa viên cao quý, phủ nhà khang trang Không phụng bạc, chẳng rồng vàng Trống trơn bổng lộc, hạn khan tước quyền… Tử tôn thọ hưởng Phước điền Cần cù gieo sạ, gặt duyên an bình Bần cùng tránh chỗ hôi tanh Từ trong địa ngục vươn cành hoa sen Đáy sâu tuôn rướn lên ghềnh Ngữ ngôn trui lửa bay trên mây hồng Thi văn nhạc họa tiếp dòng Hòa cùng ánh Đạo giữ lòng thiện lương Con còn chữ Phước thơm hương Khắc trong tim để lội đường trần ai. Uất Kim Hương
Nương bóng Dược SưTôi về nương bóng Dược Sư Không tìm sức khỏe dôi dư dồi dào Không cầu năng lực nhiệm mầu Không xin thoát khỏi bệnh đau thân này Không khấn nguyện được hên may Không lạy lục để được đầy bình an Không thì thầm, không hỏi han Không kể lể, không than van phận mình Tôi về ngồi đó lặng thinh Cười lên một nụ bất khinh cuộc đời Ngồi đó chỉ để là ngồi Mắt sâu quán chiếu thấy người thấy ta Ngồi đó hít vào, thở ra Tấm lòng trắc ẩn trải ra muôn trùng Thiêng liêng mấy lớp mấy tầng Trên cao chánh pháp không ngừng rọi soi Tôi về nương bóng mượn oai Tự mình đốt đuốc vươn vai bước đều Đường trần ám chướng lêu bêu Ngày mai đối mặt lắm nhiều nghiệp duyên Và rồi, tôi lại đứng lên Tự tin tự lực ngân rền nam mô! Uất Kim Hương
Đầu tuần lạy PhậtLạy mình Lạy Phật trong Tâm Phật ngoài không cứu Tham Sân Si mình Lạy mình tinh tấn chân thành Phật tâm Phật tánh Phật linh nhiệm mầu Lạy mình Phật tận thâm sâu Lạy mình Dập trán sói đầu không ngưng Con xin lạy Phật đầu tuần Hướng thiện Sám hối Gõ chuông Lạy mình! Uất Kim Hương
Ngẫu nhiênNgẫu nhiên tôi bước xuống bờ tôi leo lên ruộng tôi bò kéo xe Tình cờ tôi bắt con ve tôi ca vọng cổ tôi nghe nhạc sầu Ngẫu nhiên tôi lết qua cầu tôi trèo giàn mướp hái bầu hồ lô Tình cờ tôi niệm nam mô tôi buông cái oán tôi vồ cái tâm Ngẫu nhiên tôi té cái rầm tôi lượm tờ bạc tôi cầm cái loa Tình cờ tôi khóc oa oa tôi ru bé ngủ tôi xoa cái mình Ngẫu nhiên tôi rớt xuống sình tôi trôi qua nước tôi tình với em Tình cờ tôi lại liếc nghiêng tôi nghe tiếng mõ tôi thiền ba giây Ngẫu nhiên tôi chán kiếp này tôi gom đủ thứ tôi say tình cờ. Mãn Đường Hồng
Nghe Mẹ kể chuyện xưaCon về hầu dưới chân Tiên Nghe từng câu chuyện cửa Thiền xa xưa Nghe thiền thi dán vách chùa Thoát vòng danh lợi bán mua tục phàm Nghe cơn gió thổi y vàng Bóng tùng cội bách ắp tràn đạo hương Bi hùng phương trượng xiển dương Trú trì thạc đức, cột rường pháp gia Nghe từng hòn đá nhánh hoa Ngâm vần thơ Đạo bên trà ngát sen Lắng nghe từng tiếng Mẹ hiền Chuyện xưa vanh vách, huyên thiên bồi hồi Về nghe không thấy chuyện Đời Mênh mang pháp giới, ba thời công phu Về nghe nẻo hạnh đường tu Bóng hình trước mắt rõ như Bụt nhà Mai này... Mẹ sẽ đi xa Còn ai kể chuyện để mà ngồi nghe? Lơ ngơ lẩn thẩn đi về Chuyện xưa Mẹ kể chưa hề nhạt phai. Vĩnh Hữu
TrêuRêu xanh trêu đá nhẵn mòn Lân sư câm nín trêu lòng bạc vôi Tường già trêu nắng dòng trôi Gạch nung ẩn trốn đãi bôi nhân tình Cửa song trêu cổng tan tành Người đi kẻ ở bóng hình bập bênh Tồn lưu trêu những lãng quên Lối xưa hiu hắt không đèn trêu ma Tuổi xanh trêu mái đầu già Người ngồi trêu chốn phồn hoa tưng bừng Nhanh nhanh trêu phút dừng dừng Ý từ sáo rỗng trêu mừng cho thơ Mưa nguồn trêu tượng trơ trơ Trêu ai hoài cổ vật vờ trêu ngươi Khóc thương trêu vẫy nụ cười Hồn hoang chập choạng trêu tôi xác phàm Hồi kinh trêu kẻ hoang đàng Chuông ngân mõ dội trêu thằng vô minh. Tâm Không Vĩnh Hữu
Bụi hồng dưới núiTừ cao sơn dõi mắt nhìn Xuống non ra biển, một miền thùy dương Hồng trần mãi nhịp bi thương Lao xao tất bật rộn đường mưu sinh Lăng xăng đấu đá tranh giành Thất tình lục dục, trần căn dập dìu... Vui nhất thời chẳng bao nhiêu Khổ triền miên khổ vẫn nhiều khóc than Trời xanh, nắng đẹp, cát vàng Phố xinh, nhà lớn, cao sang sắc hình Thơm lừng có át hôi tanh Diễm lệ hào nhoáng san bằng khổ đau? Ngài nhìn trần thế từ cao Còn con rình nấp đằng sau lén nhìn Ôi... quê hương đẹp của mình Khổ vui gì cũng giữ tình mến yêu Thoát rời kinh pháp cao siêu Con về sống thật sớm chiều với Tâm Hạ sơn hòa nhịp thăng trầm Ngày mai tiếp đón nợ nần nhân duyên Nhìn từ cao xuống mông mênh Bụi hồng dưới núi vẫn triền phược bay... Tâm Không Vĩnh Hữu
Chào ngày maiXin chào hơi thở ngày mai Xôn xao mộng ước tương lai mịt mờ Chào bao hi vọng phỉnh phờ Vô thường tấn tốc Đợi chờ mong manh Xin chào hoa lá tươi xanh Từng giờ héo úa Xập xình vó câu Chào thương tóc bạc trên đầu Người thương khuất bóng ở đâu trên trời? Xin chào chớp mắt máy môi Bàn tay ngửa sấp Dòng đời luân lưu Ngày mai Ân nghĩa Oán cừu Trên trang vở mới đón thu lá vàng... Xin chào mai mốt lan man Câu thơ hý lộng Tiếng đàn gieo duyên Nhấp nhô bể khổ bóng thuyền Âm ba vi diệu chao nghiêng tiếng cười Xin chào mộng mị chơi vơi Bút cùn gieo chữ Yêu đời, yêu em Xin chào Sáo rỗng chê khen Trăng rơi Gió lặng Tắt đèn Tôi đi.... Tâm Không Vĩnh Hữu
Vẽ nụCầm hoa mà vẽ nụ cười Gọi mây nắng đẹp đầy trời ai qua Cầm hoa mà vẽ nụ hoa Ngạt ngào bẽn lẽn hương xa sắc lành Cầm hoa mà vẽ nụ tình Nở từ lối cũ gập ghềnh nở lên Cầm hoa mà vẽ nụ quên Hôm nay sẽ nhớ để thêm nợ đòi Cầm hoa mà vẽ nụ chơi Tinh khôi he hé chào đời lạc quan Cầm hoa vẽ nụ trên trang Chân kinh vô tự ắp tràn vô âm Cầm hoa mà vẽ nụ Tâm Vướng thêm chữ Ngộ đổ rầm nghiệp duyên! Mãn Đường Hồng
LậtKhoanh tay bó gối dìm hàng Thời gian vẫn lật từng trang ngoài thềm Ngăn làm sao được nghiệp duyên Tránh sao cho thoát kim tiền lóe hương? Đã vui phải chấp nhận buồn Đã còn phải mất, vô thường vậy thôi Gió đời lật giấy tả tơi Mưa nguồn lật những trang phơi ướt nhòe Tương lai lật nhắc hứa thề Duyên tình lật nhẹ quay về đảo điên Lật đi muốn cứ lật thêm Khi nao tứ đại im lìm nghỉ chơi! Mãn Đường Hồng
Tứ cú lục bát về "Cửa Thiền"KHẨUKim ngôn ái ngữ gửi ngườiChân tình khẩu ngọc buông lời trúng timSáng trong pháp cú soi đêmNhân tâm trực chỉ cửa thiền mời ra.
ĐÓN ĐƯAMệt nhoài lăn giữa vô minhLục dục nghịch cảnh, thất tình chướng duyênNương theo hít thở cửa thiềnĐón đưa vọng tưởng tâm yên với đời.
THẮNG THUAThua ngậm đắng, thắng làm vuaCửa thiền vua ngự, đồ chua giặc thèmThắng thua oán bỏ ơn đềnĐá nhau chi nữa ruột mềm tim đau.
VÀO RACửa Thiền cõi tịnh mở toangVào ra buông xả, gánh mang khổ mìnhGhét yêu, được mất, bại thànhRa vào luẩn quẩn vô minh cả đời!
BÁ TRƯỢNG THIỀN SƯThiền sư Đại Trí truyền đăng"Cổ Tôn Túc Ngữ" lưu vầng huyền quangChín lăm năm đời phi phàmRền rền Bá Trượng vỡ toang cửa Thiền.
YÊN VUICồn hoa lá cỏ sương mờTôi về nhón gót dật dờ tìm emCỏ hoa cồn lá chao nghiêngTôi buông cám dỗ, cửa thiền yên vui.
THỜI PHÁP NẠNGiang sơn chia cắt, xích xiềngNâu sồng thanh tịnh cửa thiền bất anKhóc cho huynh đệ tương tànCà sa nhuộm máu sắc vàng bi thương.
THÌNH LÌNHKhuya nay sao biết không mưaChưa khuya sao biết mưa chưa ướt mình?Nắng mưa chuyện của thiên đìnhCửa thiền tỉnh giác thình lình... chưa mưa.
Mãn Đường Hồng Góc ngồiDừng lại nơi góc lặng yên Bụi đường thăm hỏi cái nhìn trần ai Thinh thinh bóng Phật một vài Im im bút cọ mệt nhoài nghỉ ngơi Mái nhà giả tạm nín hơi Ngữ ngôn quấn quít thảnh thơi gác nghèo Bình thường vai sánh cao siêu Thì thầm sách nói những điều đã qua Đọng nơi ngồi gẫm chính tà Tháng năm trôi lặng tuổi già vẫy tay Cái nhìn đọng lại nơi đây Lôi ta ngồi xuống tiếp bày cuộc vui Mai kia ngồi đó khóc cười Bóng hình chữ nghĩa chôn vùi chiêm bao Đắng cay khắn khít ngọt ngào Giòng thơ rơi xuống xôn xao góc ngồi. Uất Kim Hương
Bên vườn Lộc UyểnDuyên này lạc bước Vườn Nai Lắng tâm, ghé mắt, ngóng tai… im lìm Không gian. Thời khắc. Êm đềm. Có nghe chăng tiếng vọng rền pháp âm? Đường trần, nẻo đạo bao năm Liêu xiêu cõi vắng, lăng xăng phố phường Biết kia đây đó vô thường Mà sao cứ nhặt trên đường của rơi? Rõ bao mộng mị cuộc đời Biết phù du mỏng kiếp người nay mai Mà sao cứ đếm một, hai Duyên kia, nợ nọ, nghiệp này không buông? Dừng chân an lạc bên vườn Nụ cười vượt thoát nhiễu nhương Thôi, về! Uất Kim Hương
Mừng con nghe PhápMừng con theo Mẹ lên chùa Ngôì nghe giảng pháp chuyện xưa lạ kỳ Nghe đi, con hãy nghe đầy Pháp âm huyền diệu từ Thầy truyền trao Thiền môn con đã bước vào Là duyên phước báo từ bao kiếp rồi Ngoài kia đời vẫn cuộn trôi Con về chánh niệm làm người thiện lương Bao câu pháp cú diệu thường Lời vàng ý ngọc Cha nhường con nghe Hành trang Chánh Pháp mang về Như Lai Tạng đó đừng chê ít nhiều Mừng con theo Mẹ tối chiều Lên chùa nghe pháp bao điều đối nhân Hôm nay chưa thấy mình cần Mai sau Đuốc Tuệ rọi gần chiếu xa Khổ đau khắp coi Ta Bà Kim tiền cạm bẫy, ngọc ngà giằng lôi Hãy dùng Gương Pháp rọi soi Thản nhiên từng bước, thảnh thơi từng ngày Con theo Mẹ đến chùa Thầy Mừng con, Cha cũng đong đầy lạc an... Uất Kim Hương
Bóng y vàngGiữa dòng hối hả nhiễu nhương Bóng y vàng bước trên đường nhẹ tênh Bước qua sắc giới kim tiền Bước lên danh lợi tước quyền phù vân Y vàng chậm rãi chân trần Đi qua phố chợ nhất tâm bước đều Bước trên ảo mộng giàu nghèo Thiếu dư không tính, ít nhiều chẳng mong Y vàng nhẹ bước thong dong Tay ôm bình bát một vòng nhân gian Gói xôi, ổ bánh bên đàng Là Bồ Đề giống, đều Vàng như nhau Dòng đời trôi mãi về đâu Y vàng nhập thế bể dâu thăng trầm Bát cơm kính cẩn nợ nần Hành trì diệu pháp vạn lần tiến tu Y vàng qua chốn phàm phu Phụng hành tín thụ, Nhất như đi, về... Lặng nhìn theo bóng chợt nghe Tiếng rơi Ảo Vọng xuống hè vỡ toang! Mãn Đường Hồng
Chong một ngọn đènXin ngồi đưa đón chân em Từ sâu hầm hố bước lên lối dài Từ nhầy nhụa bước liên đài Từ gai góc bước gấm hài êm chân Chong đèn soi bóng tối tăm Xin ngồi chong suốt tháng năm tôi còn Chong lên đèn tỏ tâm hồn Lung linh sóng sánh xin dồn cho em Chong đèn chiếu tỏ lối đêm Thênh thang hun hút đừng quên đường về Trót xưa nặng một lời thề Bây giờ tôi phải ngồi kề huyền đăng Ngồi chong tôi mãi ngồi chong Cho em bước khỏi long đong phận người Tôi ngồi tôi cứ tôi ngồi Chong đèn đêm tối cuộc đời em đi Mai này em bước trên mây Tôi ngồi dưới đất ôm cây đèn thần Án-ma-ni-bát-mê-hồng Lồm cồm đứng dậy tự chong cho mình... Mãn Đường Hồng
Chiêm baoDài trôi một giấc mộng này Đường xa mỏi gót Đêm ngày chiêm bao Mộng trong mộng mãi xôn xao Quay đầu tìm bến Bến nào đâu xa... Một chèo quẫy nước Tâm ta Chuông ngân... Đá trổ cánh hoa Thường Hằng Vứt đi Quẳng hết nhọc nhằn Vứt đi toan tính sang bần khổ vui Về đây giây phút thảnh thơi Nghe câu Pháp Cú Tỉnh hồi chiêm bao... Mãn Đường Hồng
Bài thơ gửi lại nghĩa trang một trại giamChút nhân duyên đến chốn này Ngục tù trần thế hiển bày thanh thiên Kể gì thù bạn, lạ quen Kể gì sống chết, sang hèn với nhau? Nén hương trầm lắng nguyện cầu Âm siêu dương thới, thoát mau xích thằng Thầm thì, ai có nghe chăng Sống hèn sống nhục sao bằng chết vinh? Bao năm mục rã tướng hình Hồn còn vất vưởng, oai linh vẫn về… Sinh thời võng lọng ngựa xe Phong lưu nhàn nhã, mộng thề rộng cao Tan bay sau tiếng thở phào Trả cho tứ đại hư hao xác phàm Mộ buồn, cỏ cháy, đồi câm Lao nhao trưa nắng, lặng thầm đêm sương Phù sinh, mộng ảo, vô thường Luân hồi vay trả yêu thương, hận thù Còn treo lơ lửng án tù Xác thân dưới huyệt tối mù đất đen Thân bằng lúc nhớ khi quên Xa xăm quyến thuộc phải đành nuốt cay… Đèn nhang thí thực đã bày Thuốc thơm xin đốt điếu này mời nhau Về đâu? Ai biết về đâu? Nẻo lành đường thiện hồi đầu giải oan Tiêu tan nghiệp chướng gánh quàng Hồi kinh câu kệ vẫn vang gọi về Lệ trào đẫm mắt kính che Khói hương lòng trĩu ê chề rời chân Tử sinh đều đã có phần Tự do, tù ngục có chăng do mình Xuống đồi ruột xót lặng thinh Sắc không hòa quyện, bóng hình vẫy tay Tình lưu một chút chốn này… Tâm Không Vĩnh Hữu
ChừaChừa cho ai một khung trời Chừa cho em nửa cuộc đời tôi đi Chừa trống trắng đôi bàn tay Chừa vuông vắn giấy để thầy trợ duyên Chừa chút đất để mầm lên Chừa sân giải nghiệp mong triền phược tan Chừa ô cửa ngắm lá vàng Chừa tường rêu ẩm dán trang thơ buồn Chừa lại chiếc gối góc giường Chừa một lỗ khóa gió luồn qua vui Chừa bồ đoàn để khuya ngồi Chừa thời gian để mình tôi tìm mình Chừa một khoảnh khắc mong manh Chừa một dấu hỏi để dành ngày sau. Tâm Không Vĩnh Hữu
Đêm ra ngõ ngắm nhàHôm qua Mịt tối Ra đường Ngồi nơi bãi cỏ Đêm buông Ngắm nhà Sắc màu vần vũ xa xa Hào quang biến chiếu hằng hà vọng tan Ngàn xưa đất trống đồi hoang Ngàn sau duyên nghiệp đầy tràn sinh sôi Tại đây Phật đó Cuộc đời Ta qua ta đến Ta ngồi ta đi Mất còn Buông nắm bàn tay Khổ vui Hơi thở ngắn dài vào ra Đêm buông Ra ngõ ngắm nhà Thèm giờ tĩnh lặng Nên ta đi vào Ra sao sẽ biết rồi sao... Tâm Không Vĩnh Hữu
Hầu lễHầu Phật, hầu Pháp, hầu Tăng Đầu chan nắng rát Dưới chân đất mềm Tâm an Lui bóng ngoài thềm Khoanh tay Mật niệm Kinh rền Khánh reo Con tìm nẻo sáng đi theo Ai tìm con thấy bóng chiều ngả nghiêng Vô minh nương tựa cửa thiền Mang về chút sáng Chờ đêm soi mình. Tâm Không Vĩnh Hữu
Con quỳCon tin Phật pháp nhiệm mầu Gặt gieo ngàn trước ngàn sau luân hồi Cánh chuồn bể khổ chơi vơi Chữ Ân chữ Hiếu vào đời đa đoan Quỳ nơi phạm vũ huy hoàng Thành tâm sám hối muôn ngàn nghiệp gieo Sân chùa nắng rọi gió reo "Dương chi tịnh thủy”trong veo tiếng lòng Không cầu không khấn ước mong Con quỳ xin nguyện giữ Tâm thiện hiền Đầu cành dương liễu thiêng liêng Long lanh giọt nước năm triền cái rơi Con quỳ giữa điện sáng ngời Quang huy thường chiếu đất trời tự do Con quỳ tâm nở liên hoa Hương dâng quy kính Phật Đà. Nam mô! (thương tặng con gái) Uất Kim Hương
GhépGhép đời tôi với đời ai Lao đao chưa đủ thêm vài chướng duyên Ghép duyên tôi với cửa thiền Vô minh vẫn vậy phải thêm mày mò Ghép chân tôi với giang hồ Phiêu linh chưa đủ nên vờ rửa tay Ghép từng mảnh vỡ múa bay Thơ văn nhạc họa nhuộm đầy ngoa ngôn Ghép rời rạc, ghép dập dồn Thân tàn đứng dậy, tâm hồn phiêu du Ghép từng giọt lệ, đồng xu Nuôi đời ngắn ngủi mà tu đường dài Thiếu đâu mảnh ghép một vài Ai cho tôi mượn ghép xài cho tim Ghép đời tôi với đời em Hợp tan tan hợp kéo rèm sinh ly Ghép tôi một mảnh tim chì Ngày mai hoàn chỉnh mà bay về trời! Uất Kim Hương
Bất chợtBóng hình bất chợt xa xăm Thời gian bất chợt trôi nhanh đêm trường Tình tôi bất chợt điên cuồng Thơ tôi bất chợt ưu buồn nhịp âm Tiếng đàn bất chợt nín câm Trưa hè bất chợt mưa lâm thâm dài Chữ Vô bất chợt Ra ngoài Chữ Ngoài bất chợt nằm hoài Trong tim Tóc dài bất chợt bạc thêm Túi căng bất chợt thòm thèm rỗng không Hôm qua bất chợt trời trồng Sáng nay bất chợt giữa sân đứng cười Bất chợt vạn pháp chảy trôi Và tôi bất chợt muốn ngồi làm thơ. Uất Kim Hương
Tứ cú lục bát: Đạo và ĐờiĐỊNH Xông vào dông bão ngồi chơi Một khi tâm tịnh bão thời cũng yên Xông vào chợ búa đảo điên Một khi tâm sáng chợ nghiêng cũng lành! PHIÊU BỒNG Mây trời hỏi áng mây chiều Cô đơn cánh nhạn, cô liêu cánh đồng Bức tranh vân cẩu sắc không Bước chân lữ khách phiêu bồng nhẹ tênh. VÔ NHIỄM Kìa sắc tướng, nọ hư không Thấy như không thấy tím hồng đỏ đen Kìa mắt thịt, nọ mắt thiền Vô tâm đối cảnh chê khen gió lùa! CHỮ Tử tù viết chữ Nhân Sinh Huyệt sâu mầm nẩy, u minh sáng đèn Trời mang mang, đất thênh thênh Bước chân du tử thản nhiên nhịp đều. TỊCH YÊN Người người lặng lẽ ra đi Người người đi chẳng còn chi để về Vang vang tiếng nguyện câu thề Người người trở lại bốn bề tịch yên. MÊ Mù tăm hun hút đi, về Tài danh đeo đuổi, rượu chè đắm say Bao giờ vào chợ thỏng tay Tỉnh trong mê muội đường này sáng trưng! HỒN CỦA CÁT BỤI Em quỳ trong bức phù điêu Còn tôi hóa đá sớm chiều gặp nhau Dẫu thân cát bụi ưu sầu Tim đâu băng giá, hồn đâu lạnh lùng! NGƯỢC Ngược dòng ngược lối ngược đường Ngược thời gian, ngược bình thường đương nhiên Ngược vào trong nước mắt em Để nụ cười nở như sen ngược mùa. CŨNG LÀ Đi qua hào nhoáng tưng bừng Dừng nơi tráng lệ phù trầm phù hoa Mới hay mắt lệ đẫm nhòa Lầu son nhung lụa cũng là bần nông! THỰC NGHIỆM TÂM LINH Kinh thư biến hóa biểu đồ Con tàu thiền quán qua bờ kiến tri Tâm linh thực nghiệm đêm ngày Thực hư bất khả tư nghì, ô hô! TUYỆT Chào em tuyệt mỹ ngỡ ngàng Chào tôi tuyệt tác khuôn vàng thước... dây Chào người tuyệt phẩm đỉnh mây Chào nhân gian tuyệt vời quay luân hồi! HI VỌNG Vượt qua tường lửa trở về Đôi chân chôn đất, mộng thề nhạt phai Lửa còn vương cháy hai vai Tâm tư băng giá ngày mai ấm nồng. CON TIM Sớm mai mở mắt tim cười Phố đang gọi, chợ đang mời, ta đi Còn thương ghét, còn chán say Tim còn nồng ấm đón ngày bôn ba. ĐÀN AI? Đàn ai hay tiếng đàn tôi Nghe rung đất lạ, rung trời âm u Rung nhân gian mãi bụi mù Đầu xanh đã bạc cuối thu ngân dài… VƯỚNG Giang hồ ân oán tứ phương Rửa tay gác kiếm, mờ sương cạo đầu Kiếm treo còn bén ưu sầu Tay thơm còn nhuốm sắc mầu si mê! CỐ ĐÔ HUẾ Cờ bay theo gió rợp trời Thuyền về Bến Ngự vắng người thương yêu Chuông Thiên Mụ đổ sớm chiều Thọ Xương gà gáy, xóm nghèo lặng thinh. SI MÊ Một lần say đắm đắm say Chồi đâm lộc nẩy, rừng cây nghiêng nhào Thiên đường huyền ảo trên cao Dư hoan vướng đọng thều thào trong mơ. TÀN HƠI Lập lòe đom đóm xót đau Đơn côi nhấp nhá đêm sâu mịt mùng Lóe lên vụt tắt một lần Ánh dương hè đốt cháy vầng sáng soi. THIỆN TAI Dép giày ta quẳng xuống ao Chân trần ta bước thấp cao hồng trần Thiện tai, đinh dặm một lần Ta đi cà nhắc về mần cái ao! TRẢ NGHIỆP Anh hùng mã thượng xưa nay Giữa đường gặp chuyện ra tay cứu người Cứu vật, vật trả nụ cười Cứu nhơn, nhơn trả tiếng đời khinh chê! Tâm Không Vĩnh Hữu
Tìm trong xe sách cũTìm ai trong sách bụi đường Đời đen mõm chó, đời vương giả vàng Tìm bệnh đang thiếu thuốc thang Hận thù đen đúa đã tràn phổi tim Tìm cho ra mối tình em Khàn khô tiếng hát, cũ mèm nụ hôn Tìm thầy vô tự vô ngôn Ve chai hốt vất, lạc soong gom bừa Tìm xưa xửa tiếng chuông chùa Cỏ lan di tích, rêu đùa mái cong Tìm người xem có đó không Câu thơ nét vẽ ôm dòng văn xuôi Bụi reo, gián chuột giỡn cười Ô hô.. tìm thấy thằng tôi rách bìa! Mãn Đường Hồng
Đệm đànTiếng vui reo rộn lối về Ôm đàn tôi đệm thêm nghe tưng bừng Tiếng buồn ai trút sau lưng Ôm đàn tôi đệm âm chùng xuống chân Tiếng người than thở bên sân Ôm đàn tôi đệm dỗ dành sẻ chia Tiếng chim ai oán chia lìa Ôm đàn tôi đệm nửa khuya gọi bầy Nam mô tiếng vọng chùa thầy Ôm đàn tôi đệm trải bày nghiệp duyên Tiếng thều thào, tiếng nấc rên Tiếng tru tréo chửi, tiếng nghèn nghẹn đau Tiếng ai oán vỡ tình đầu Đàn tôi đệm nhẹ nguyện cầu an vui Tiếng gì giông giống tiếng tôi Ngâm nga lạc vận giữa đời nhiễu nhương Đệm tôi nghe khúc vô thường Gửi ngàn sau chút vấn vương tiếng đàn! Tâm Không Vĩnh Hữu
Trên thềm xưa(Viếng Phủ Tuy Lý Vương- Huế) Lặng nghe tiếng bước trẻ về Thềm xưa trợt bóng, câu thề lăn trôi Rồng còn thoi thóp tàn hơi Buồn hiu tùng bách, tường vôi bạc màu Bần thần tựa vách mày chau Người xưa vẫn đó dãi dầu hèn sang Chân in thềm cũ điêu tàn Ước mơ một sáng huy hoàng trong reo Xin về một mảng rong rêu Tháng năm ấp ủ thêm nhiều chiêm bao Khói hương đâu đó thều thào Về đi, chớ nghĩ hư hao, đắp bồi… Vô thường, vay trả vậy thôi Nắng soi cháy tóc, nhoẻn cười, bước đi… Tâm Không Vĩnh Hữu
Vốn vậyTiễn một người mới đi xa Cuộc trần vốn vậy, vẫn là đương nhiên Giấc chiêm bao vốn ưu phiền Mới còn đã mất, mới quên lại còn… Duyên sinh yêu hận mến hờn Từng hơi thở sống cho tròn hôm nay Đón một người vào vòng tay Cuộc vui vốn vậy, vẫn bày cuộc chơi Nụ hôn, nước mắt, tiếng cười Mây trôi sấm giật cuối trời hút tăm Từng ngày sống với tha nhân Buồn vui duyên nợ soi tâm biết mình Tiễn đưa, chào đón bóng hình Vần thơ vốn vậy tự tình sớm mai… Uất Kim Hương
Còn ngồi đóCòn ngồi đó đếm chiêm bao Từng cơn mộng dữ lao xao đêm trường Hên may phút chốc vô thường Chợt nghe tiếng cũ gọi thương quay về Còn ngồi đó đếm khen chê Thiên hôn địa ám vai kề vai chơi May còn một phút thảnh thơi Ngắm hoa vừa nở mà cười ngả nghiêng Còn ngồi đó đếm nhân duyên Mười hai mắc xích trắng đen thăng trầm Hên may đếm đủ không nhầm Ý tình trong túi nẩy mầm gọi thơ! Uất Kim Hương
VốcChín duyên rơi xuống suối nguồn Vốc lên uống mát xác hồn đi hoang Tay còn nhuốm oán nhuộm oan Thả trôi sông nước dọc ngang mà về Hai tay vốc uống câu thề Vốc tình xưa cũ buồn lê thê thầm Tay còn vương nụ lặng câm Tưới tươi đất hứa cỗi cằn nức hương Vốc hoa rơi cánh sân vườn Tay nâng niu ướp mấy phương giang hồ Đem về đợi nắng phơi khô Đợi mưa ướt át lại chờ chín duyên Vốc tình uống cạn để quên Vốc thơ tung tóe bên đèn chong khuya Hai tay trắng vốc hoa hòe Rưới ngày mai đẫm sắc khoe đỏ vàng Vốc tiền vốc gạo mà ăn Để con chữ gánh nợ nần ngày mai Vốc lên, buông xuống, vốc hoài Khom lưng cúi mặt hỏi ai vốc mình? Mãn Đường Hồng
ĐànĐàn cho rơi bụi xuống đường Phong trần gặp gỡ gió luồng thêm vui Đàn cho trầm cảm hóa tươi Trái tim bung nở tiếng cười lạc quan Đàn chùng xuống gót lang thang Dừng chân hè phố nhớ hàng rong xưa Đàn đưa một tiếng ngang chùa Đẩy câu pháp cú dạ thưa lạy thầy Đàn cho tình bắn lên mây Đại bàng hội ngộ sum vầy cổ long Đàn cho chao đảo cầu vồng Thất tình lục dục chất chồng lên theo Đàn cuồng nộ với thương yêu Đứt dây, trật nhịp, cất treo cây đàn! Mãn Đường Hồng
SănSăn từng trang viết trang văn Huyên thiên huyền thoại, lăng nhăng duyên tình Săn câu ta thán bất bình Oan khiên nghiệp chướng phải đành mím môi Săn ba hoa sử chương hồi Phết tô bạo chúa, nhọ bôi công thần Săn dòng bút máu thật chân Lao lung phẩy bút, hèn bần nhả thơ Săn đời yếm thế chơ vơ Ao tù nước đọng rồng chờ thăng thiên Săn tình gió sáng trăng đêm Bóng tôi mờ nhạt, bóng em đậm đà Săn tôi giữa cõi ta bà Mới hay đang đứng rất là mong manh Săn từng chữ kệ câu kinh Về nhà hương thắp một mình lâm râm. Mãn Đường Hồng
Đón mùa trăng quêCon trăng tháng Bảy sắp Rằm Soi trên tư thất Hoa đăng diệu huyền Hương bồi hồi Trầm thiêng liêng Mùa trăng Báo Hiếu Cửa thiền kinh vang... Nhà quê Đón ánh trăng vàng Lãng quên phố thị lớp hàng phù hoa Từng giây đến Từng phút qua Tri ân Sám hối Chánh tà phân minh Bút tâm y giáo phụng hành Ra sân đón ánh trăng thanh quê mùa Nhớ lời thệ nguyện xa xưa Long Quang vằng vặc sân chùa ánh soi Ba lăm năm đã qua rồi Trăng quê vẫn đó Bao người vắng đâu? Bần thần thế sự bể dâu Trăng rơi xuống động mái đầu thành Thơ. Tâm Không Vĩnh Hữu
Ngày lành chim bay(Lễ phóng sanh ngày Rằm tháng Bảy tại chùa Tịnh Quang) Trầm luân bể khổ cuộc đời Mưu sinh gian khó Bẫy người hiểm nguy Ngỡ mình thẳng cánh tung bay Ngờ đâu trên ngọn cũng đầy dữ hung Trả vay sướng khổ chập chùng Thong dong mới đó, lao lung tức thời Chịu thôi Không đỗ tại Trời Nghiệp ta gánh chịu không lời nỉ non Thiện tai! Chớp mắt sống còn Ngục tù cửa mở, lồng son cổng tàn Sư thầy khai thị phóng sanh Tự do Khai phóng Ngày lành Chim bay! Tâm Không Vĩnh Hữu
Ngồi ngheNgồi nghe dĩ vãng vọng âm Tiếng buông thõng thượt Lời thầm nhỏ nhoi Ngồi nghe chuông vọng qua đời Lao đao vọng tưởng một hơi quay về Ngồi nghe Lời hẹn câu thề Mưa đông ướt lạnh, nắng hè cháy khô Ngồi nghe vỡ vụn mộng mơ Chữ yêu hốc tối, câu thơ thềm buồn Ngồi nghe Bóng hát trên tường Bài ca ngất ngưỡng lên đường tìm tôi Nhang tàn khuya khoắt Máy môi Lầm bầm lẩm bẩm mấy lời gieo duyên Ngồi nghe tích tắc hiện tiền Hồi tâm Đứng dậy Cười lên Hết ngày. Tâm Không Vĩnh Hữu
Chiều từng bước chậmChiều Từng bước chậm Nam mô Theo từng hơi thở Đôi bờ buồn vui Lắng nghe Chuông mõ, kinh hồi Mây trôi nghiệp chướng Nắng soi duyên lành Lặng nhìn vân cẩu bức tranh Mới phơi xám xịt đã thành xanh trong Vọng câu sám hối trong lòng Nghe từ lục thức chuông ngân Xá dài... Chiều Từng bước chậm Khoan thai Dưới cờ bái Phật Dưới đài tĩnh Tâm Lệ sa mấy giọt âm thầm Thỉnh câu vi diệu thậm thâm Về nhà. Tâm Không Vĩnh Hữu
Nghe pháp diễn thơ (2)Vị thiên nhân lại hỏi: - Ai là người lợi lạc nhiều nhất? Ðức Phật trả lời: - Người lợi lạc nhiều nhất là người đã cho đi nhiều, mà không thấy đã cho. Yêu thương trải rộng vô bờ Sớt san, trao gửi, chia cho nụ cười Niềm vui lan tỏa dòng đời Thong dong nhẹ bước, thảnh thơi đi-về. Vị thiên nhân lại hỏi: - Ai là người chịu thiệt thòi nhất? Ðức Phật trả lời: - Kẻ chịu thiệt thòi nhất là kẻ chỉ biết nhận một cách tham lam không chút biết ơn. Chỉ mình thủ lợi liên miên Lợi danh đánh bóng, kim tiền bôi trơn Sướng gì thọ hưởng vô ơn Biết chăng nhân quả thất tồn trả vay? Vị thiên nhân lại hỏi: - Áo giáp nào không thể bị xuyên thủng? Ðức Phật trả lời: - Nhẫn nhục là áo giáp không xuyên thủng được. Phong ba tung thổi tứ bề Nhún mình, lui bước có hề hấn chi Bồ hòn ngọt hết đắng cay Bình an vô sự bóng cây đỉnh đồi. Vị thiên nhân lại hỏi: - Vũ khí nào lợi hại nhất? Ðức Phật trả lời: - Trí tuệ là vũ khí lợi hại nhất. Vào ra va chạm thế đời Trầm thăng lặn hụp cuộc chơi hiểm tà Chằng cần gươm báu, cà sa… Bừng lên trí tuệ sáng lòa an vui. Tâm Không Vĩnh Hữu
Nghe pháp diễn thơ (1)Thiên nhân hỏi: - Thanh kiếm nào sắc bén nhất? Ðức Phật trả lời: - Lời nói trong lúc giận dữ là thanh kiếm sắc bén nhất! Phừng phừng lửa giận nóng thiêu Lời buông tiếng thốt bao điều ác hung Như gươm sắc bén vô cùng Đâm thâm chém hiểm chập chùng khổ đau! Thiên nhân hỏi: - Chất độc nào tàn hại nhất? Ðức Phật trả lời: - Dục vọng là chất độc tàn hại nhất! Muốn rồi, muốn nữa, muốn thêm Ham đầy, ham tiếp, ham quên đủ rồi Độc tuôn ùng ục tâm người Từng giây tàn phá cuối đời rỗng không! Thiên nhân hỏi - Ngọn lửa nào dữ dội nhất? Ðức Phật trả lời: - Đam mê là ngọn lửa dữ dội nhất! Thích vui thái quá miệt mài Thân tâm giốc trút đường dài nghiêng chao Biết lò lửa đỏ vẫn lao Tự thiêu không biết cớ sao tro tàn?! Thiên nhân hỏi: - Bóng đêm nào đen tối nhất? Ðức Phật trả lời: - Vô minh là bóng đêm đen tối nhất. Hận thù, tham ái liên miên Từ không hiểu biết, ngày đêm ngục tù Bản chất thực tại tối mù Loay hoay mò mẫm dại ngu cả đời! Tâm Không Vĩnh Hữu
Đêm thiềnSỏi tròn rơi động bàu sen Từ đâu Ai ném hỏi tìm thăm nhau Lặng yên Rồi động đậy bàu Sen lay gọi gió Gió cau có buồn Đêm ngồi tri vọng muôn phương Động tâm tự trách Bóng tường bất an Sỏi gieo một phút mơ màng Duyên lao nhao động cả trang tự tình Đêm thiền cười khóc thinh thinh Sỏi im Bàu tĩnh Bóng hình Hư không. Tâm Không Vĩnh Hữu
Bến mớiMênh mang mộng mị hương mùi Chữ Vui rộng mở Chữ Vùi hé khe Thiên đàng rót nhạc lặng nghe Bên bờ cám dỗ quay về với Tâm Gai lùm vẫn tỏa bóng râm Gian truân mát mặt Lỗi lầm biến tan Chiếc thuyền độc mộc Lang thang Chiều nay cập bến chốn hoang liêu già Muôn phương đâu cũng là nhà Đo đong chi chuyện gần xa, ngắn dài… Vui thì đâu cũng thiên thai Tham sân si chỉ khổ hoài lao đao An nhiên bến mới cập vào Mỉm cười. Chân bước. Xôn xao cõi tình. Tâm Không Vĩnh Hữu
Cắt và chiaCắt thời gian từng đoạn đời Buồn một bên Để nụ cười lên trên Cắt cuộc tình đã lãng quên Yêu thương phơi nắng Hờn ghen bỏ thùng Cắt già nua lẫn trong vườn Lá vàng ướp lạnh Củ sùng quăng đi Cắt từngchữ của vần thi Chữ mê cho ngủ Chữ say cho nằm Cắt trái tim thành tám phần Bảy phần chia hết Để dành một thôi Một phần đem cắt làm đôi Cho em phân nửa Của tôi nửa phần Phần tôi Nung chín bảy lần Rải trên dòng nhạc Ngồi đàn Gọi duyên! Tâm Không Vĩnh Hữu
Con kiến lên đườngHoa thơm lá biếc dặm trường Phiêu bồng con kiến lên đường gặm tha Nợ nần hạt gạo bôn ba Săm soi đường ngọt, hít hà gừng cay Nhâm nhi muối mặn ơn dầy Phiêu cùng mưa gió rung lay tình nồng Trèo lên cây mãn đình hồng Ngát hương thượng giới phút bồng bềnh trôi Lá vàng héo hắt rụng rơi Lá xanh mơn mởn buông lời kết duyên Lang thang con kiến phận hèn Đồi cao vượt thoát, băng trên đại ngàn Tha về chiếc lá đất hoang Đêm nằm đắp ấm mơ màng chốn xưa Sớm mai nghe vọng chuông chùa Lồm cồm hý hoáy làm thơ lên đường... Tâm Không Vĩnh Hữu
Chiếc bóngĐường về chiều bước vội, Bóng đổ dài lăng xăng. Sau mưa đường lầy lội. Cuối đời vầng trán nhăn, Nhịp cầu qua vắng vẻ, Suối nguồn ôi miên man, Nghiêng mình soi lặng lẽ Bóng trôi dài thênh thang. Trăng cuối ngày nhợt nhạt, Hồn cuối đời lang thang, Cánh chim trôi biền biệt, Sỏi đá mòn chân hoang. Loanh quanh hoài ngõ vắng, Hư ảo màn sương giaeng. Đường về chiều bước vội, Bóng đổ dài lăng xăng. Nguyên Minh
Chùm thơ tứ cú lục bát: BÁT PHONGLợi A ha, tay bắt được vàngLộc duyên thu hốt ngập tràn si mêPhước bất tận hưởng lặng ngheMở lòng từ ái sớt chia tay người.Suy Kim tiền hờn lẫy vụt bayGia tài đội nón ra đi bẽ bàngThì thôi, nhìn xuống phũ phàngGiữa rừng lá rách, lá lành an nhiên.Dự Xun xoe mật ngọt chết ruồiMây xanh bay bổng ôm lời ngợi khenChạm chân trên đỉnh chông chênhTa bà huyễn mộng lăn kềnh rớt rơi.Hủy Xì xầm xuyên xoáy xấu xaVụng về, vớ vẩn, ma tà chê baiChấp chi cho chướng bi hàiTrung ngôn nghịch nhĩ là thầy, nam mô!Xưng Vênh vênh hoan hỷ giữa làngNấc cao tán thán, bảng vàng tán dươngMang về tự mãn soi gươngGiật mình trước mắt vô thường số không!CơOái oăm lửa bỏ tay ngườiGặt mang nghiệp chướng đất trời tối đenBần thần cổ lục oan khiênNỗi oan Thị Kính ưu phiền vụt tan.Khổ Tháng ngày ngoi ngóp trầm luânChướng duyên vây xiết, quẩn cùng bám theoBuồn cười nghịch cảnh ghẹo trêuTĩnh tâm vớt lấy bọt bèo phơi khô!Lạc Hân hoan đắc ý duyên trầnPhất phơ nhung lụa ân cần xuýt xoaLầu son rạng rỡ sắc hoaSớm mai thức dậy thi ca cạn nguồn.
Tâm Không Vĩnh Hữu Chùm thơ tứ cú lục bát: LỤC THỨC• Nhãn thứcTuyệt trần hoa nở chào đêmVườn sau ứ rác nhũn mềm nhớp nhơTrăng soi ma mị mập mờTriêu dương tôi đón vần thơ nắng hiền.• Nhĩ thứcĐàn tôi rung nhịp rộn ràngTiếng xưa hồi vọng ngút ngàn mây reoHuyền cầm da diết phiêu phiêuLưng chừng bặt nín, tiếng mèo gọi con!• Tỷ thứcSương mai còn đọng hương làiRau răm nồng đợi đoái hoài ngắt thơmBếp còn vương vấn đậu tươngBưng lên hương ngát bát cơm lót lòng.• Thiệt thứcCắn đôi hạt muối hạt vừngChia nhau bùi ngọt phố phường rong chơiĐắng cay người hãy nhấp môiĐể tôi cạn chén lệ rơi một mình.• Thân thứcSe sua che giấu hình hàiCánh chuồn phận mỏng chạm hoài xót đauBước còn lêu lổng trước sauDòng trôi lạnh buốt, vực sâu ấm tình.• Ý thứcVề thôi, đi mãi cũng vềBên ni bát nháo, bên tê điêu tànDưới chân an lạc thiên đàngNong nia rây sẩy dát vàng tâm tư.
Tâm Không Vĩnh Hữu Chùm thơ tứ cú lục bát: LỤC TRẦNSắcNét cong tuyệt mỹ cỗi rồiLá vàng mới khóc tiễn đời lá xanhTượng vàng chùa đất tâm thanhHào quang vần vũ tỏa quanh gốc tùng.ThanhTrống chuông Bát Nhã liên hồiNgười phu dừng chổi cất lời râm ranMẹ già góc phố than vanNgười qua đánh rớt lòng vàng kêu keng .HươngChấp tay sen búp thoảng nồngThiền môn im ắng bềnh bồng khói cayAi về sực nức hoa bayGió quê vẫn cứ hây hây thổi trầm.VịGừng cay muối mặn yêu ngườiTình thư nhạt nhẻo, miệng đời chua ngoaUyên huyền pháp nhũ ngọt quaHồi sinh quên cả rượu trà dở ngon.XúcTrót xưa tay nhám nhúng chàmQuỳ nhang khuya tối, chống cằm sớm trưaĐội đầu sám hối nắng mưaQuay về nương tựa cửa chùa ôm kinh.PhápGọi kêu tâm thức ngủ vùiBất nhị giải thoát đất trời sáng choangLối này ruộng phước bỏ hoangLông rùa, sừng thỏ, trăng vàng hội duyên.
Tâm Không Vĩnh Hữu Chùm thơ tứ cú lục bát: LỤC CĂNNhãn Gom thâu cảnh sắc tỏ mờNhướng lên chợp chớp bến bờ đến điVuông tròn thực ảo đó đâyNhất như rõ biết ô hay hiện tiền!
NhĩHút về rốt ráo tiếng xaHồi chuông tiếng mõ trong nhà ai kêuÂm xưa réo rắt lưng đèoĐáy sâu vụt bắn tiếng vèo hư không.
TỷThơm từ ngõ trước vườn sauNgạt ngào hin hít hoa màu mãn khaiNgược cơn gió chướng mệt nhoàiHương gây mùi nhớ loay hoay tình đời.
ThiệtNgọt bùi nêm nếm đã quaChát chua vừa tới, mặn mà mới điThè dài ra cuốn nồng cayTê tê tuyệt đỉnh mặn chay chan hòa.
ThânVươn vai gánh lấy nghiệp dầyChân tung bụi oán, tay bày mâm cơmBụng làm dạ chịu bao cơnDập đầu sám hối, khum lưng quay về.ÝỒ hoa mới nở đã tànTắt im vạn pháp mơ màng kiếp sauChờ nên chậm, quên nên mauBài thơ rơi độp, hồi đầu thấy tôi.
Tâm Không Vĩnh Hữu Rộng mở tâm hồnMở ra Mở rộng thêm ra Thêm ra rộng nữa bao la trải lòng Mở ra Tâm thức phiêu bồng Gom vào trắc ẩn Sắc không cuộc đời Mở ra Mở rộng mà chơi Tâm hồn rộng mở khóc cười yêu thương Ngày mai Đến cuối con đường Dừng chân Ngắm bóng trong gương nhẹ nhàng Mở ra Rộng mở dọc ngang Chuông thanh Kinh vọng Trăng vàng Lòng vui. Tâm Không Vĩnh Hữu
Đôi khiĐôi khi cần biết dại khờ Để lòng thanh thản một giờ bình an, Đôi khi cần bỏ tính toan Để bờ môi đó thênh thang nụ cười. Đôi khi..'' chín bỏ làm mười '' Để thôi câm nín, một lời trao nhau. Đôi khi thấu hiểu niềm đau Để thôi phán xét những câu tuyệt tình. Đôi khi biết giở trang Kinh Để tìm thấy lại an bình nội tâm. Đôi khi biết sống lặng thầm Để nhìn tỉnh thức thâm trầm nở hoa.. Đôi khi cần biết lỗi ta Để lòng độ lượng, thứ tha lỗi người. Đôi khi.. ngước mắt nhìn trời Để hồn khoáng đạt rạng ngời nắng xuân. Đôi khi cần biết dửng dưng Trước bao cám dỗ trói chân, khổ đời! Đôi khi cần biết buông lơi.. Để nghe hơi thở là nơi dịu dàng Đôi khi nhặt, đôi khi khoan Để thương yêu chẳng buộc ràng lẫn nhau. Đôi khi nhớ lúc ban đầu Để tình trong sáng thuở nào nguyên sơ.. - Đôi khi tỉnh giữa đời mơ Để tâm tỏ ngộ bến bờ thực hư.. Đôi khi biết rãi lòng từ Để cho nghĩa sống bây chừ lên ngôi. Đôi khi biết lặng cái tôi Để đây với đó xa xôi lại gần.. Đôi khi đạm bạc, thanh bần Đoái thương bao kiếp nhọc nhằn chung quanh.. Đôi khi chuông mõ tu hành Biết đời hơn thiệt, đua tranh.. mãi đời!. - Đôi khi ngồi giống Phật ngồi.. Như như bất động nụ cười thiên thu.. Để ngày nao.. dứt phàm phu Mở toang cánh cửa Chân Như bước về. Như Nhiên Thích Tánh Tuệ
Đâu cứ là Vu Lan...Đâu có phải Vu Lan con mới về báo hiếu, Mất mẹ rồi mới hiểu mẹ bao la. Hiểu mẹ thiêng liêng hơn một mái nhà, Góp mọi thứ tình gom vào vẫn thiếu. Đâu phải cứ Vu lan con mới về thăm mẹ, Khi mẹ đong đưa như chuối chín trong vườn. Khi mẹ mong manh chiếc lá giữa vô thường, Đêm con ngủ hay giật mình - gió nhẹ. Đâu phải cứ Vu lan con mới ngồi để nhớ, Một đoạn đời ấp ủ dưới thương yêu. Tóc mẹ hong đọng lại chút nắng chiều, Màu sương muối hương thời gian nắng gió. Đâu phải Vu lan con mới cầm tay mẹ, Kể chuyện bây giờ mặc kệ ngày mai. Đóa hồng nào năm tháng chẳng phôi phai, Trừ đóa hồng nở trong tâm tưởng mẹ. Mẹ nào biết Vu Lan hay thu vừa chớm, Đêm mẹ ngồi se lạnh biết mưa ngâu. Và vẳng nghe theo gió tiếng kinh cầu, Mẹ an lạc trong sương ngàn buổi sớm. Đâu cứ phải Vu Lan , chỉ một mùa báo hiếu, Nợ ân này mang nặng buổi con sinh. Trải lòng ra chưa kín một chữ tình, Thì chín chữ con một đời sao hiểu. Nên cứ về Vu lan hay dẫu trễ, Mẹ chẳng bao giờ oán trách các con yêu. Cứ cầm tay thôi chớ nói chi nhiều, Chừng ấy đủ lãng quên ngàn dâu bể. Và cứ thế là Vu Lan cứ thế … Nguyên Cẩn
Cảm niệm Vu LanVào thu lá đã rụng nhiều, Bâng khuâng chiếc lá - mang nhiều tơ vương. Mỗi bước chân mỗi cảm thương, Bao la lòng mẹ vấn vương nỗi niềm. Thương con dõi mắt đường chim, Tha phương mờ mịt nhịp tim bồi hồi. Tình thương trẻ mãi lên ngôi, Đại dương lòng mẹ đứng ngồi lửa thiêu. Con đi biền biệt cô liêu, Không tăm nhạn lá vàng chiều rụng rơi. Mẹ ơi gần đất xa trời, Thương con mẹ mãi chơi vơi nỗi lòng. Cả đời mẹ -chẳng thong dong, Nửa đêm thức giấc gánh dòng suy tư. Bóng gầy rớt xuống hao hư, Lưng còng dấu hỏi - chín nhừ nhớ con. Bóng cò đồng ruộng héo hon, Vì ai mẹ mãi mỏi mòn thân tâm. Tình thương mẹ - mạch nước ngầm, Múc hoài không cạn -âm thầm dưỡng nuôi. Mẹ ơi - nếu có ngày vui, Khi con êm ấm -tới lui bình hòa. Đêm về nguyện với Phật Đà, Cũng vì con - mẹ thiết tha nguyện cầu. Một đời mẹ - một bể dâu Vinh danh “Từ mẫu” nhịp cầu yêu thương. Thích Như Giải
Mơ bóng Vu Lan có Mẹ vềKhi nắng xế bên hồ sen mãn nhụy Hơi Hạ nồng lành lạnh thoảng hơi Thu Mùa nhãn hết vỏ khô vàng dưới đất Bầy dế mèn trũi mắt nhớ đêm mưa Ngôi chùa cổ tiếng chuông chiều vọng tới Mừng ân sư thêm tuổi Hạ cho đời Thu lại tới mùa Vu Lan trở lại Hoa nhà ai cài trắng rụng thay lời Lưu lạc xứ người Thu xưa vẫn đến Mẹ có về từ cuối nẻo chân quê Thăm thẳm nhớ nửa đời sau vắng Mẹ Hồn Vu Lan thương dáng cũ ai về Đất vô tận Mẹ là hồn của đất Trời bao la Mẹ là cánh chim mây Nên hồn ấy chẳng bao giờ phai cũ Và chim kia không xao xác lạc bầy Rồi cũng đến tuổi Thu vàng tháng Bảy Ngoái nhìn ta tóc bạc trắng bơ phờ Trong hành lý tha hương còn giữ mãi Hơi mẹ hiền manh áo cũ đơn sơ Người ta dẫu có trăm ngàn vạn ức Đời thênh thang lớp lớp nối phù vân Nhưng chỉ có một Mẹ hiền duy nhất Sáu mươi hai nhớ Mẹ mùa Vu Lan Sacramento, mùa Vu Lan 2007 Trần Kiêm Đoàn
Lời cầu nguyện của con côiMẹ cõng con đi suốt cuộc đời Cõng từng giọng hát nhịp à ơi Giờ con cõng mẹ đi lần cuối Xót dạ đau lòng lắm Mẹ ơi! Tám mươi năm lẻ ở cõi trần Xuôi ngược đủ đường cực tấm thân Nuôi con không quản bao cực khổ Sắn khoai cay đắng Mẹ lãnh phần. Nhớ thuở ấu thơ cha qua đời Đàn con khờ dại giữa chơi vơi Nhìn lên không có người nương cậy Ngó xuống biết bao kẻ ngạo đời Mồ côi-con thấm lắm Mẹ ơi! Nặng nhẹ-xung quanh gánh đủ lời Cảm thông-thương quý-chưa từng có Chèn ép khinh chê –đến chẳng mời Mẹ ơi chỉ Mẹ với chúng con Bảo bọc dưỡng nuôi quyết sống còn Giờ đây con trẻ đà khôn lớn Vẫn nhớ hoài ‘còn nước còn non” “Còn trời còn nước còn non” Con còn có Mẹ thì còn ấm thân” Mẹ ơi ! Giữa cõi phong trần Bao nhiêu cay đắng Mẹ giành hết trơn Giờ đây con tủi con buồn Mẹ đi rũ bỏ nguồn cơn u sầu An lòng thư thả trời Tây Mẹ về cõi Phật nơi này xả buông Bỏ đi hết mọi u buồn. Mẹ ơi ! Con nguyện xới vun phúc lành Cầu mong cho Mẹ thông hanh Trợ thêm phúc lực gửi dành Mẹ tôi Hoa sen mong Mẹ an ngồi Liên trì Mẹ dạo – Con côi kính mừng. Như Giải
MẹTiếng khóc ấy bình yên trong nôi trẻ Đưa cuộc đời qua khúc rẽ thăng hoa. Cô gái trẻ bây giờ lên ngôi mẹ Sẽ biết yêu đời và yêu mẹ ngày xưa. Tiếng khóc ấy à ơi nôi ru nhẹ Mộng bình thường nuôi con trẻ lớn khôn. Ngủ đi con mưa nắng đã mỏi mòn Bao mộng đẹp của một thời son trẻ. Tiếng khóc ấy là niềm tin của mẹ Giữa dòng đời đơn lẻ ngược xuôi Sẻ chia nhau cay đắng ngọt bùi Hạt cơm trắng ngậm ngùi thương quê ngoại. Nước mắt ấy của bao người con trẻ Xót xa đời và thương mẹ ngày xưa Bao năm rồi dưa muối muối dưa... Mẹ hỡi mẹ biết sao vừa ước vọng? Tiếng khóc ấy bao đời trên quê mẹ Đã qua rồi còn tiếp nối đến hôm nay Giữa làng quê ơi hương lúa ngất ngây. Như chỉ để làm say hồn thi sĩ. Nước mắt ấy bây giờ rơi rất khẽ Nước mắt mẹ hiền hòa nước mắt con thơ Quê hương ơi bao năm tháng mong chờ Đồng quê vẫn hoài mơ đời no ấm Nguyên Minh
Nhớ MẹNước mắt con xin tiễn Mẹ hiền Đắng cay – Mẹ gánh cả sầu miên Dưỡng nuôi con trẻ nên khôn lớn Giữa cuộc đời sóng gió đảo điên. Một lạy này con lạy Mẹ đi xa Tần tảo cho đời con đơm hoa Hoa nở - quả thành công khó nhọc Với cuộc đời ân nghĩa bao la. * * * Một lạy này con lạy Mẹ - Mẹ ơi! Mẹ gánh con thơ suốt cuộc đời Gánh cả chông chênh, người nghịch ý. Mặc cho vật đổi với sao dời. Bữa ăn Mẹ gánh cả sắn khoai Mẹ gánh cho con bớt mệt nhoài Đêm đến cầm đèn đi bắt muỗi Sửa chăn ủ ấm suốt bốn mùa. Một lạy này – kính lạy Tam tôn Xin phóng hào quang độ mẹ con Tây Phương – Thánh cảnh mẹ vui nghỉ Quên hết trần gian – chuyện mất còn. Thích Như Giải
Trở vềTrên lưng trâu mãi tìm trâu Phù sanh huyễn hóa tìm đâu đâu là… Trầm luân sáu nẻo đường tà Bỏ quên kho báu cha già để riêng ( Công đức trí tuệ vô biên) Càng đi càng dạt xa miền cố hương Giữa cơn ác mộng đêm trường Sóng tâm gió nghiệp khôn lường bỗng ngưng. Trở về quê cũ ngập ngừng Vén mày mở mắt sáng bừng hư linh Đâu là thực thể vô minh Phát tâm thanh tịnh tự mình xả ly Thế nhân ơi! Mãi chấp mê Lấy gì đánh đổ bánh xe luân hồi Kiến phật liễu sanh tử. Ôi! Mây tan nguyệt rực khắp trời cố hương Rong chơi ba cõi sáu đường Thong dong tri kiến vô thường bạn ơi! Trò như huyễn hạnh ta chơi Nhìn sinh lão bệnh tử cười an nhiên… Xuân 2015 Lưu Lãng Khách
Mơ vào Vu LanTrở về sau cuộc lãng du Sóng Trà Giang đã sang thu dịu lành Ơ kìa mắt mẹ long lanh Tim vui rót lệ tưới vành môi khô Người về như một tội đồ Quỳ bên cha mẹ tựa hồ trẻ con Mẹ cười rạng rỡ càn khôn Mặt ngời hạnh phúc dậy hồn quê hương Gia đình đầy ắp yêu thương Phóng sinh lễ phật cúng dường dễ sao Công ơn sinh dưỡng dày cao Nhị thập tứ hiếu gương nào đã phai Nhật nguyệt giữ giới trì trai Mong cầu cha mẹ dẻo dai thọ trường Chúng sanh thống khổ hồn nương Cửu huyền thất tổ rõ đường siêu thăng Thành tâm dẫu chẳng đạo tràng Cũng xin tự tứ hỉ hoan dạt dào Lòng thanh sạch ý thiêng cao Trai nghi sắm sửa bước vào Vu Lan Mẹ mừng vui giọt lệ tràn Giật mình tỉnh giấc ngỡ ngàng chiêm bao Vu Lan 2014 Lưu Lãng Khách
Về nguồnNhân gian chỉ kiến thiên sơn tú, Thùy thính viên đề thâm xứ thâm. Tuệ Trung (1230-1291) Người đếm bước giữa muôn trùng sóng động, Dấu chân hằn trên cát bụi thời gian, Mây phiêu lãng ngàn năm trong thoáng mộng, Rêu cỏ ta người xanh mịt phủ trời trăng. Bờ đá dựng giữa hồn thơ cổ độ, Biển nguyên sơ dào dạt sóng yên bình. Mưa rơi xuống như cội nguồn muôn vật, Người cúi đầu trong ân sủng vô minh. Mưa rơi xuống gội trăm nghìn khổ nhục, Nắng hong vàng trái chín ngọt thơm môi Gió ngàn phương về che chở vành nôi. Người bật khóc trong tiếng à ơi muôn thuở. Nắng vẫn tỏa tự tầng cao bát ngát, Mưa từ trời mà đất mãi khát khao. Bình minh lên mây trắng vẫy tay chào, Hạt sương sớm long lanh tình vạn hữu. Hoa vẫn nở vườn xưa chim vẫn hót, Người vẫn đi trong trầm mặc bao đời. Dòng máu đỏ trái tim hồng muôn thuở, Tự ngàn xưa và mãi đến ngàn sau. Nắng trên đầu và mây tỏa dưới chân đi, Người nhẹ bước giữa vườn xưa hương tỏa ngát, Và từ đó trên đỉnh nguồn chim hót, Tiếng vượn trầm xuyên suốt chuỗi thời gian. Tháng 8/1990 Nguyên Minh
Vu Lan buồnCông ơn dưỡng dục sinh thành Lớn tày non bể con đành khất sao Chưa nuôi cha mẹ ngày nào Kể từ chân trót bước vào bể dâu Chiều nay phiêu dạt về đâu Mà hồn lữ thứ nhuốm màu Vu Lan Mẹ hiền chín tháng cưu mang Hai năm bú mớm vì con trọn đời Hiếu làm sao cảm đất trời Mấy mươi năm nặng những lời nhớ mong Ước gì như Lê Thánh Tông Chăm hoàng thái hậu dốc lòng khẩn xin Thuốc thang ăn uống tự mình Thay áo khâm liệm thực tình đạo con Dễ ba mươi sáu năm ròng Ngự triều ngày lẻ chẵn thăm mẹ già Vua Tự Đức của Nguyễn gia Triều thần hủ bại nước nhà lâm nguy Từ Huấn Lục tháng năm ghi Lời mẹ dạy đấng trị vì quốc gia… Làm trai phụng dưỡng mẹ cha Trung quân ái quốc sau là lập thân Bao năm quảy bước phong trần Hao gầy hiếu hạnh muôn phần xót xa Vu Lan treo nỗi nhớ nhà Xa mờ cố quận biết là thấu chăng. Vu Lan 2012 Lưu Lãng Khách
Chỉ là chiếc láChỉ là chiếc lá thu rơi Sao nghe như thể một đời rụng sa Chỉ là chiếc lá bay qua Lòng hoang mang ngỡ như đà trăm năm Chỉ là tiếng lá âm thầm Chừng nghe kinh nguyện lâm râm cuối ngày Chỉ là tiếng lá xa cây Sao âm liễu thoát vọng đầy không gian Chỉ là chiếc lá khô vàng Dường nghe gió lặng thở than khóc cười Hay là hồn lá đang tươi Ngoài vòng sinh tử giúp người khai tâm. Ngày 01/08/2015 Lưu Lãng Khách
×Đăng xuất khỏi Rộng Mở Tâm Hồn
Chú ý: Việc đăng nhập thường chỉ thực hiện một lần... Close
Quý vị đang truy cập từ IP 103.110.85.167 và chưa ghi danh hoặc đăng nhập trên máy tính này. Nếu là thành viên, quý vị chỉ cần đăng nhập một lần duy nhất trên thiết bị truy cập, bằng email và mật khẩu đã chọn. Chúng tôi khuyến khích việc ghi danh thành viên ,để thuận tiện trong việc chia sẻ thông tin, chia sẻ kinh nghiệm sống giữa các thành viên, đồng thời quý vị cũng sẽ nhận được sự hỗ trợ kỹ thuật từ Ban Quản Trị trong quá trình sử dụng website này. Việc ghi danh là hoàn toàn miễn phí và tự nguyện.
Ghi danh hoặc đăng nhập
Thành viên đang online:Từ khóa » Chén Rượu Nòng Ru Ngủ Kẻ Cô đơn
-
Điếu Thuốc Thơm Sưởi ấm Trái Tim Buồn... - STT đậm Chất đời
-
Điếu Thuốc Thơm Sưởi ấm Trái Tim Buồn. Lý Rượu Nồng Ru Ngủ Kẻ Cô ...
-
Top 13 Chén Rượu Nòng Ru Ngủ Kẻ Cô đơn
-
Chén Rượu Nồng Ru Ngủ Kẻ Cô đơn - YouTube
-
Chén Rượu Nồng Ru Ngủ Kẻ Cô đơn - TikTok
-
+211 Bài Thơ Hay Về Rượu - Đong đầy Cảm Xúc Và Phù Hợp Tâm Trạng
-
Tìm Bài Thơ "khói Thuốc" (kiếm được 200 Bài) - TKaraoke
-
185 Status Tình Yêu Hay Nhất, Cap Hay Về Tình Yêu Hạnh Phúc Ngọt Ngào
-
Trang Thơ Nhiều Tác Giả
-
80+ Bài Thơ Tình Hay Nhất, đong đầy Cảm Xúc Cho Những Ngày Nhớ ...
-
Những Bài Thơ Về Trăng Hay Nhất - Thủ Thuật Phần Mềm
-
[PDF] Trăm Năm Cô Đơn - Hoa Vô Ưu
Trực giác của tâm thức là món quà tặng thiêng liêng và bộ óc duy lý là tên đầy tớ trung thành. Chúng ta đã tạo ra một xã hội tôn vinh tên đầy tớ và quên đi món quà tặng. 
