[WonHa] Chuyện Tình Cô Bác Sĩ Và Nàng Idol - Chương 21: Chị ở ...

Nguyên hôm đó Sojung chỉ túc trực trước cửa phòng bệnh của Eunha. Chị cũng mệt lắm nhưng không tài nào chợp mắt được, đôi mắt mệt mỏi của chị cứ vừa khép xuống lại lập tức mở ra. Chị lo cho Eunha hơn, lo cho con hơn, tất cả của chị bây giờ chỉ có Eunha và Hy Vọng thôi. - Trưởng khoa Kim- Bác sĩ Park, bác sĩ hiện đang theo dõi tình trạng của Eunha từ phòng bệnh đi ra và gọi chị.- Bác sĩ Park, cô ấy thế nào rồi?!- Sojung vừa thấy bác sĩ Park đã vội bật dậy mà hỏi.- Đừng lo đừng lo, cô ấy không sao rồi, Trưởng khoa Kim không cần lo lắng quá, bây giờ chúng tôi sẽ chuyển cô ấy vào phòng bệnh thường- Bác sĩ Park đáp lại, cách nói đầy sự trấn an.- May quá, cám ơn cô nhiều cám ơn nhiều!Sojung thở phào một cái rồi lao thẳng vào phòng bệnh của Eunha. Chị nhìn các y tá đưa cô ra ngoài, đôi mắt dán chặt lấy như sợ nếu không nhìn một chút cô cũng sẽ biến mất. Đôi chân của chị bước nhanh thật nhanh bám sát lấy Eunha. Trông Sojung lúc này thật sự đến là đáng thương. Đôi mắt thâm quầng dán chặt vào người thương, những bước chân khập khiễng do ngồi quá lâu vẫn bám sát theo người yêu. Sojung ơi là Sojung sao lại ra đến nông nỗi này vậy?

Vào phòng bệnh rồi, được ở bên Eunha rồi thế mà Sojung vẫn không thể yên ổn nghỉ ngơi. Chị ngồi bên giường ngắm cô rồi lại tất bật đi lấy nước ấm sẵn, lấy khăn tay đã giặt bằng nước ấm, vắt khô rồi lau mặt, tay chân cho cô. Làm xong thì Sojung lại lấy áo khác thay cho cô, đắp chăn cho cô rồi lại ngồi xuống bên cạnh. Chị đưa đôi bàn tay gầy guộc của mình lên chạm vào gò má mềm mại của cô. Rồi chị áp môi mình vào má cô, đặt một nụ hôn dịu dàng lên cái má phúng phính ấy. Tình cảm của chị dành cho cô dường như đang ngày càng lớn hơn, dạt dào hơn, mãnh liệt hơn. Cái tình cảm ấy chị không tài nào thể hiện cho cô thấy được hết tất cả, những gì Kim Sojung làm được chỉ có thể là dịu dàng chăm sóc cô mà thôi. Nhớ đến cái lúc mà chị nghe tin Eunha có chuyện, tim của chị như thắt lại thật chặt, hơi thở của chị dồn dập, cổ họng như nghẹn lại vậy. Chị chỉ sợ rằng Eunha có chuyện, sợ cô và con của chị có mệnh hệ gì, chị sợ vô cùng. Chị tự trách bản thân mình, tại chị đã bỏ đi để lại cô ở nhà mới ra nông nỗi đó. _____________________

- Sojung.....Eunha cuối cùng cũng tỉnh lại rồi, cô dụi dụi đôi mắt chưa rõ hẳn của mình, miệng khẽ gọi Sojung. Sojung lúc này đang hơi gà gật nghe Eunha gọi thì tỉnh ngay tắp lự. Chị nhìn cô thật kĩ, tay giữ lấy mặt cô mà cười thật tươi.- Em tỉnh rồi, em đã tỉnh rồi, may quá!- Chị kêu lên thật to đầy mừng rỡ.- Chị Sojung.....chị về rồi....Eunha chậm rãi nói rồi nắm lấy bàn tay đang áp vào má mình của Sojung thật chặt. Cô nhớ chị quá, trong giấc mơ của cô chị cứ xuất hiện mãi thôi, hình bóng của chị làm cô nhớ nhung vô cùng. Chị đã về rồi!- Chị đây, chị về với em rồi đây....xin lỗi em, Eunha, tại chị để em lại một mình mới ra nông nỗi này, từ nay chị sẽ luôn ở bên em không rời!- Sojung hối lỗi nói với Eunha, từng câu từng chữ của chị đều chứa những tâm tình từ tận đáy lòng. - Sojung, không phải lỗi của chị mà, công việc làm sao có thể bỏ được chứ vả lại....chị đã ở đây rồi mà!Eunha nâng mặt Sojung rồi nhìn vào mắt chị mà nói từng chữ từng chữ, đến khi dứt câu thì cũng là lúc cô ôm chầm lấy chị thật chặt. Chị đây rồi, chị về với cô rồi! Khóe mắt đang khô ráo bỗng trở nên cay xè, những giọt lệ rơi xuống lăn trên gò má cô. Cô khóc mất rồi, trái tim bé nhỏ của cô đã bị dọa cho sợ hãi vô cùng, cô sợ lắm, cô nhớ chị lắm, cần chị lắm, cần vô cùng. Tuy miệng nói không sao nhưng sự thực lại chính là rất có sao. Miệng nói không nhưng trong lòng cô chính là mong chị đừng có đi đâu cả, mong chị luôn ở cạnh cô thôi. Sojung đang ôm Eunha, không nhìn thấy mặt cô nhưng chị nhận ra được cô đang khóc. Chị cảm thấy cơ thể nhỏ bé trong lòng mình đang run lên từng hồi. Chiếc áo sơ mi chị đang mặc cũng đã bị ướt một mảng ngay vai áo. Những tiếng sụt sịt khe khẽ, những tiếng nấc trong cuống họng cũng vang lên bên tai chị. Chị biết cô khóc rồi, người yêu bé nhỏ của chị đang khóc rồi. Sojung bối rối vô cùng, chị khẽ vỗ nhè nhẹ lên tấm lưng nhỏ đang run rẩy của cô mà an ủi. Eunha của chị chịu nhiều ấm ức rồi. - Eunha ngoan đừng khóc nữa nào sẽ mệt người đó, ngoan chị thương, chị ở đây với Eunha rồi, chị ở đây rồi, ngoan ngoan đừng khóc nào......chị thương chị thương nha.....Sojung thật là có tài dỗ dành nha, mới đó mà cô gái nhỏ kia đã nín khóc rồi, thậm chí còn cười nữa. Eunha dù đang khóc nhưng nghe Sojung dỗ dành mà nhịn không nổi phải phì cười. Chị dỗ cô hay dỗ Hy Vọng vậy, sao lại dỗ dành kiểu đó chứ. - Sojung, em đâu phải con nít đâu~Cái giọng nhõng nhẽo chết người vang lên, Sojung cảm thấy trái tim bản thân lập tức đập mạnh liên hồi. A, Jung Eunbi lúc nào cũng biết cách giết chị cả, tưởng tượng nếu ở trên chiến trường thì có lẽ cô sẽ là kẻ địch đáng sợ nhất với chị. - Ừ em không phải con nít nhưng em mãi là bé con của chị- Sojung yêu chiều đưa tay lên lau những giọt nước mắt chưa khô của Eunha, đôi mắt đến nụ cười của chị hôm nay đều mềm mỏng đến lạ. - Sojung~_______________________

Từ khóa » Chuyện Tình Bác Sĩ Và Bệnh Nhân