Xe đạp ôm - Tuổi Trẻ Online

Câu hỏi của người chạy xe Honda ôm làm tôi đang lang thang trên đường bỗng dừng lại. Tôi vội đáp: Dạ, không. Cảm ơn anh. Nhìn dáng người chạy xe Honda ôm khuất dần vào con hẻm nhỏ làm tôi chạnh nhớ đến ba tôi. Nhưng hồi đó ba không chạy xe Honda ôm mà là xe đạp... ôm.

9lYmpqZb.jpgPhóng to

Mẹ kể lại nhà nghèo, ba mẹ tôi đi làm công cho người ta vào mùa thu hoạch ở quê. Khi hai chị em tôi ra đời cùng một lúc thì gánh nặng gia đình luôn là nỗi trăn trở của ba mẹ mỗi khi đêm về. Thấy những người đàn ông cùng xóm chạy xe ôm để kiếm thêm thu nhập, ba bàn với mẹ, mình cũng bắt chước họ vậy. Biết đâu cũng kiếm được tiền chợ...

Song lúc ấy để kiếm được vài trăm ngàn đồng mua chiếc xe đạp mới là điều khó khăn. Mẹ soạn túi tiền, đếm tới đếm lui cũng có hơn năm mươi ngàn đồng, nhưng rồi ý nghĩ của ba sáng lên niềm vui. Ba giục mẹ đưa hết số tiền ấy rồi đi bộ một mạch ra vựa phế liệu tìm mua xe đạp cũ. Cũng may, nơi đây xe đạp cũ khá nhiều, ba chọn được một chiếc. Ba mang về nhà, mẹ trố mắt nhìn ba. Ba cười rồi lấy giẻ lau xe cho sạch, kiểm tra xe một lần nữa. Xong, ba lại ra chợ mua một số phụ tùng xe để thay lại. Ba mua thêm giấy nhám, hộp sơn rồi bắt đầu tân trang chiếc xe đạp cũ.

Mẹ nhìn ba làm, có một ước vọng xa xăm trào dâng trong mắt. Đến khi hoàn thành thì mẹ không ngờ rằng qua bàn tay tỉ mỉ của ba, chiếc xe phế liệu đã trở nên khác hẳn. Có lẽ người ta bán nó vì thấy nó quá cũ. Ba trấn an mẹ bằng câu nói mà mẹ cứ rơm rớm nước mắt: Cũ của người ta, mới của mình.

Từ đó, chiếc xe đạp ấy là kế sinh nhai của ba.

Năm chị em tôi lên 3 tuổi, thấy trẻ con hàng xóm có đồ chơi đẹp, ba nhìn mà thương. Ba lại đến vựa phế liệu tìm những đồ chơi mà người ta vứt bỏ, mua về rửa sạch và sửa chữa. Thế là chị em tôi lại có những món đồ chơi mới, cười thích thú tít cả mắt. Ba mẹ ôm chúng tôi vào lòng, sóng sánh niềm vui con trẻ. Những buổi chiều về, ba chở hai chị em tôi đi chơi. Chiếc xe đạp được ba thiết kế thêm một miếng ván ở giữa cổ xe và yên xe để tôi ngồi, chị Hai ngồi sau lưng ba. Tuổi thơ non nớt, chị em tôi mừng lắm vì được ngồi trên xe.

Năm chị em tôi được 6 tuổi, chiếc xe đạp ấy là phương tiện ba đưa hai chị em tôi đi học vào mỗi buổi sáng. Sau đó, ba mới về bắt đầu chở khách. Tiền công ba lấy của người ta chỉ có hai ngàn đồng từ nhà đến chợ, ước tính khoảng ba cây số. Mẹ thắc mắc vì có hôm mẹ nghe người khác lấy tiền công hơn ba một ngàn đồng. Ba cười xòa, bảo với mẹ là người hàng xóm mình với nhau, đồng tiền kiếm ra không có nhiều, lấy rẻ một ít mà mình được nhiều khách. Cũng có khi chị em tôi thấy ba mang về mớ trái cây hay con cá, ba bảo đó là tiền công chạy xe của ba. Vì người ta lên chợ mua đồ, đến khi về hết tiền nên trả công ba bằng những thứ sẵn có. Ba lại nhấn mạnh là người nhà quê phải thông cảm, thương yêu, đùm bọc lẫn nhau. Câu nói của ba đã in sâu vào nếp nghĩ của chị em tôi. Để rồi giờ đây, lời nói của ba vẫn còn nguyên giá trị. Đó là bài học làm người mà ba đã dạy dỗ chị em tôi từ trong gian khó...

Cuộc sống cuốn theo chiều gió, ba đã già nhưng chiếc xe đạp ngày ấy ba vẫn còn lưu giữ ở góc nhà. Lâu lâu, ba lại đến bên nó lau chùi và ngồi ngẫm nghĩ điều gì đó rất xa xăm. Gia đình tôi đã khá hơn, chị em tôi đi làm đều có xe máy. Tôi chạy xe không biết mệt, chỉ một lát là đến nơi, lại nhớ giọt mồ hôi của ba những ngày lam lũ.

Xã hội tiến bộ ngày một rõ rệt, hơn mười năm nay xe đạp ôm không còn nữa, thay thế bằng xe Honda ôm và đó cũng là nghề được nhiều người lựa chọn. Biết thế, nhưng sao ký ức tôi vẫn man mác ùa về những vòng quay chiếc xe đạp của ba.

ZDW0pweY.jpgPhóng to

Áo Trắng số 12 ra ngày 01/07/2013 hiện đã có mặt tại các sạp báo.

Mời bạn đọc đón mua để thưởng thức được toàn bộ nội dung của ấn phẩm này.

Đọc tiếp Về trang Chủ đề

Từ khóa » Chạy Xe đạp ôm