Xiaohaha | Just Another Site
Điều hướng bài viết
← Bài viết cũ hơnEm hiện đang là du học sinh tại Malaysia, nói ra thì xấu hổ nhưng đi học rồi mới thấy nước bạn còn tốt hơn nước mình rất nhiều. Malay là vương quốc của đạo hồi và có cả của đạo phật vì phần đông dân số Malay có gốc gác với Tàu Khựa và tàu khựa thì thiếu gì các trò ma quỷ. Đâu cũng vậy, có thờ có thiêng có kiêng có lành, đất có thổ công thì sông có hà bá, thánh thần ma quỷ tuồng như nơi nào cũng vẩn vương và cái cách mà họ trêu ghẹo hay thậm chí là ám hại con người cũng khác nhau. LỜI NÓI ĐẦU Em viết post này, không phải với mục đích dọa các mem trong 4rum mà thực tình em rất thích thú với những bí ẩn về tâm linh và cũng vì nó mà rất thích đi tìm hiểu hay nghe kể lại từ những người đã từng gặp hay trải qua tận mắt chứng kiến. Phần đông họ đều còn sống, người trẻ cũng tầm 35 còn người già nhất có lẽ là ông em 82 tuổi và cụ em năm nay đã ngót 96. Họ như những nhân chứng sống còn lại của quãng đời dài đẵng vẩn chút đâu đó ẩn hiện của ma quỉ hay thần thánh. Đợt gần đây, hội sinh viên Việt Nam bên đây có gặp một số chuyện kì quái xảy ra ngay nơi họ ở, em có dịp được qua chơi nhưng chưa gặp tận mặt vì cũng đúng lúc họ – 3 người cùng một lúc chuyển nhà. Căn hộ nằm tại một khu dân cư được qui hoạch theo chuẩn nhà cao tầng cho sinh viên học sinh thuê( Ở Malay qui hoạch rất rõ ràng, không lộn xộn như ở mình đâu) Phòng rộng chừng 50m2 chia ra bởi một bức tường mỏng, trên là tầng 2 có ban công hướng ra đường. Đập vào mắt em đầu tiên là chằng chịt bùa dán trước của, đủ hình đủ dạng, màu sắc được viết bằng cả tiếng Trung, tiếng Thái và cả tiếng Malay cổ. Lúc mới đặt chân vào nhà vào nhà, cảm giác trong nhà rõ ràng lạnh hơn ở ngoài nhiều lại thêm phần mờ mờ không biết là do sương hay khói thuốc mà lúc đó tất cả mọi người cùng đi học về ( vì bọn em cùng học một trường) Trong nhà có bức tranh dựng ngay trên ghế bành nằm ở phòng ngoài đối diện cái tivi, bất giác thấy lạ vì để vậy thì làm sao coi được tivi em mới hỏi. Bức tranh cổ, vành bằng gỗ sơn mạ vàng đã tróc từng mảng hơi xám xám, lộ ra cái lõi bị mối ăn qua lớp vảy. Ở chính giữa bức tranh có hình cánh tay với bàn tay ấn ra ngoài trên nền đen kịt. Trong bức tranh có hình con mắt và trong con mắt có hình một cái miệng mà phải chú ý mãi em mới nhận ra. Thoạt nhìn bức tranh trong cái không khí lạnh lạnh ấy, có cảm giác ngột ngạt như ai đó bị nhốt trong tranh, tuồng như vồ ra và định tóm cổ mình, nghĩ đến thế, em quay mặt ra hướng khác và nghe các ông bạn trả lời. ” Cái bức tranh này, hồi các anh chuyển đến thì cùng một lúc 6 người trong nhà này chuyển ra, trong đấy có người Malay, Trung QUốc, Ấn Độ và cả người Kenya, họ đến khác ngày nhưng chuyển ra cùng ngày, hỏi không nói lí do, còn bức tranh thì dựng ở góc phòng tự bao giờ, sau mới chuyển qua phòng ông P…” Đợt gần đây, có lẽ là 5 ngày trước, hàng xóm đối diện bên kia đường có kể lại với một trong 3 người rằng lúc cả nhà không có ai, trong nhà có khói bốc ra dạng như bị cháy và nhìn vào bên trong thì thấy đen kịt. Hôm đó mọi người hốt hoảng lấy xe ra về, bỏ cả buổi học trên lớp mặc dù đã gần cuối kì vì trong nhà còn biết cơ man là đồ đạc. Khi về đến nhà thì không thấy cháy hay khói, nhưng điều kinh hãi là trên bàn học của ông P, phòng của người giữ bức tranh lúc trước, có điếu thuốc đã tàn, xung quanh tàn thuốc rơi vương vãi, bụi phủ nhưng không thấy có vết chân hay vết ngồi xung quanh. Điếu thuốc không để nằm ngang, mà dựng đứng và dường như mới chỉ hút được một ít. Đấy cũng là cái hôm mà mọi chuyện bắt đầu xảy ra, kì bí, ghê rợn và có phần liên quan tới cái bức tranh kia lúc đó vẫn còn trong góc phòng của ông P, hướng vào tường, lầm lũi rờn rợn… ( Còn tiếp ) Bị mẹ bắt skype =.= Với cả đang ốm nên tiến độ chậm + cuối kì rồi, em sẽ cố dành thời gian rảnh để viết cho các bác nghe, ai chưa tin vào truyện ma quỉ thì em khuyên là nên tìm hiểu để phòng tránh, vì biết đâu đấy mình lại là nạn nhân mà mình không biết. Ví như bạn em đi học ở Ấn Độ, bên đó thờ đạo Atula – một loại đạo thứ 4 trong 3 cõi Tiên – Quỉ – Nhân. Sức mạnh vô biên nhưng là nửa quỉ nửa thần và bạn em đã mất 3 tháng để điều trị căn bệnh mà người ta gán cho là hoang tưởng, hay ảo tưởng vì cứ đêm đến nó lại khóc và nói lảm nhảm tiếng Ấn ở ban thờ Atula của lão Ấn Độ chủ nhà… Tiếp phần một còn kể dở dang: Và em cũng xin nói thật rằng em rất ngại khi viết chuyện này, vì em là newbie tỉ lệ ăn gạch đá rất cao và tỉ lệ lên nóc tủ bởi võ công của các thím cũng tương đối. Em không muốn bị quăng tạ hay xả đạn, nếu góp ý thì hãy có văn hóa, hay chat hoặc email riêng cho em rảnh em sẽ trả lời mọi người. Truyện em viết sẽ dài mong đừng có chuyện gì ngắt quãng. Phần 1: Đạo Hồi. Ông P kể lại với nét mặt rầu rĩ, có phần mệt mỏi và sợ sệt, đôi khi hơi nhếch mếp cười khi em trêu đùa. Sau khi dọn cái đống tàn thuốc và điếu thuốc kia đi, ông sinh ra nghi ngờ 2 thằng bạn và nghi ngờ cả hàng xóm vì ma quỉ sống cả đời không gặp thì chắc chả ai tin. Đêm hôm đấy, không ai nấu cơm và cả 3 cùng đi ăn ngoài, ông P có hỏi 2 người còn lại là L và D về chuyện kia nhưng cả 2 đều trối và có cùng suy nghĩ như ông P về sự nghi ngờ. Ăn xong xuôi thì về, đoạn ông cách nhà tầm 20m ông L giật mình thấy cửa phòng của ông hướng ra đường bỗng mở toang mà bình thường thì chả bao giờ ông mở ra, phần vì ghét bị nhìn trộm, phần vì lắm bụi, có 2 ô cửa nhỏ bên trên mở ra để lấy không khí còn cái cửa đó đóng 24/24. Theo phản xạ , lại có chút võ trong người, ông L lao lên vội vàng mở cửa, chạy bặt vào phòng thì không có ai, nhà cũng chả có gì khác. 2 ông còn lại trêu bảo ông L thần hồn nát thần tính, quên không đóng vì chắc nghĩ lúc nhà có thuốc lá mở ra để mất mùi. Ông L chỉ lắc đầu và chối đây đẩy. Đoạn ai về phòng người đấy, vào phòng đóng của, ông P nằm ngả ra giường đinh ninh ngủ sớm mai dậy làm bài. Quay người sang phía góc phòng thì ông giật mình vì bức tranh nằm ở góc tường giờ đã biến mất! Đang đoạn giật mình chưa hết thì nghe tiếng ông L hét lên phía trên lầu. 2 anh em tá hỏa chạy lên thì thấy ông L đứng trước cửa nhà vệ sinh, tay chỉ vào trong, mặt tái mét mồm giật giật không nói được câu gì. Bức tranh từ phòng ông Phương đã chuyển lên nhà vệ sinh từ khi nào, vẫn góc tường hướng cũ, nhưng quay mặt ra ngoài cửa, vẫn cái bàn tay đấy, ông L bảo lúc vào trong phòng, quen thói nên không bật điện cứ để kệ, nhưng cái cảm giác lạnh thấu lưng như có ai đang nhìn mình làm ông thấy bất an. Bật điện, thấy bức tranh trong góc, nó bỗng trở nên kinh dị hơn bao giờ hết cảm giác ngột ngạt khó thở làm ông L hét toáng lên, nhảy ra ngoài cửa và đứng đấy nhìn vào… Ông L tôi hôm đấy cũng hãi, ngủ phòng ông D, còn ông P thì kệ, không có bức tranh cũng chả sao, cả ba cùng bảo là, có thằng nào vào nhà chuyển bức tranh đi, lần sau đi đâu đóng cửa cẩn thận là không sao. Bặt đi một hôm, tối 3 hôm trước ông P ngủ mơ thấy có một người quay lưng lại, có con mắt to chính sau gáy, bên trong có hình cái miệng đen ngòm, đoạn nó cười làm ông P giật bắn mình trở dậy, cái toilet trên tầng 2 giờ chả ai dùng nữa, một mình ông L giờ cũng ngủ phòng ông D và dùng luôn WC tầng 1 rồi. Cửa sổ của ông P hướng ra đằng sau nhà, là khoảng sân trống cách giữa hay khu tập thể. Của chung, không ai dọn, cỏ mọc um tùm cao đến ngực chỉ chừa lại phân nửa cái cửa sổ nhìn ra thấy cửa sổ nhà bên cạnh tối mịt, tĩnh mịch. 3 giờ đên thức giấc, ông P bảo thấy rợn rợn, cái cảm giác nhà lạnh lạnh bỗng xuất hiện, mà ở Malay nhiệt độ ban đêm thấp cũng chỉ là ~ 30* chứ đừng nói lạnh lạnh như cảm nhận 18 ~ 21 độ. Chùm chăn cố nhắm mắt được một lát thì nghe phía cạnh bàn học có tiếng kẹt kẹt như tiếng sắt cọ vào tường. Ông P học kĩ sư công trình ( a ki tếch trờ ), thước sắt treo ở tường vô số, nhưng nếu ai từng sử dụng rồi thì sẽ biết, rất khó để tạo ra tiếng khi chiếc thước sắt vẫn treo ở đó và nó dính chặt vào tường bằng mặt sau, đung đưa còn khó, huống hồ giờ nó bỗng kêu kẹt kẹt, nhưng lắc lư và cọ vào tường thành tiếng kẹt kẹt rít lên ghê rợn. Cái thứ tiếng đấy lát to dần to dần,cảm tưởng như ai đã nhấc cái thước ra và dùng nó cạo liên hồi vào tường, thậm chí là đập vào nghe tiếng phạp phạp võ mồn một. Ông P sợ quá, bật dậy thì đúng lúc đấy trên cửa đoạn cửa kính dư ra, ông thấy rõ hình bàn tay áp vào đấy với con mắt, nhìn ông, nhưng tối đen không thấy miệng. Chỉ đến thế ông P cuống cuồng bỏ chạy qua phòng ông D đập cửa túi bụi, lát thì 2 ông ra mở cửa. Ngồi chừng 15 phút kể lại chả ai tin, ông P cũng chả ngủ nữa, bật máy tính của ông D chơi, để đấy cái phòng còn mở cửa, mà ông L bảo lúc qua xem, có cảm giác như cái nhà xác bên trong lạnh, phả ra bên ngoài cái cảm giác rợn rợn da người… Từ hôm đó các thanh niên Việt Nam của nhà ta nảy sinh ý định chuyển nhà khẩn cấp =)) Nhưng chưa chuyển vội vì còn thủ tục và chưa tin, vẫn ở lại cho đến cái ngày mà em qua, và 3 người cùng với đống đồ suốt 4 tháng ở đó chuyển ra ngoài… Sáng hôm sau, tức 2 hôm trước khi chuyển nhà, cả 3 vẫn chưa đi đăng kí chuyển nhà, sinh hoạt vẫn bình thường. Chỉ trừ cái phòng vệ sinh tầng 2 là đóng bặt lại chả ai dám dùng. Trên tường của ông P, không có vết thước, vẫn im lìm hàng thước kẻ, khiến ông nghi ngờ, cảm giác như mình bị ám ảnh. Trưa hôm đó, học xong thì em cũng được ăn cơm với tầm 6 người khác, trong đó có 3 thanh niên bị ma nhát. Thuật lại câu chuyện, ai cũng thấy lí thú, riêng có ông Đ, đã 36 tuổi hiện vẫn đang học thì bảo bình thường, xong còn nói là nếu mày thích, tao dẫn mày đi gặp. Rồi còn chỉ mặt ông P nói: “ Nếu mày khôn hồn thì chuyển nhà đi, chắc mày chưa nghe chuyện bên nhà 6x( Em k cho rõ vì lí do khách quan) bị ma nhập. Sống ở đâu cũng thế, dân lạ nước lạ cái, dính vào ma quỉ thánh thần phương xa thì chỉ có chết “ Nói đoạn ông Đ châm điếu thuốc rồi bảo :” Trước bên nhà đấy, có con bé Indo bị ma nhập, đập đầu vào cửa kính đối diện với phòng ông K, cả nhà đổ ra xem. Con bé bị từ sáng đến trưa mới có người gọi thầy cúng đạo hồi đến, nó đập vào cái cửa Mica, không vỡ mà đầu bê bết máu, tóc tai rũ rượi và ông K còn cam đoan là nó dừng lại một lúc, nhìn sang phía phòng ông và ngoài đường rồi cười như điên. Tiếng cười khô khốc, đanh và rợn gáy. Đoạn nó lại tiếp tục đập… Cho đến khi thầy cúng đến, túm tóc nó, đốt bùa có nhúng máu dê nhét vào mồm nó. Cầu khấn hết cả buổi thì con bé ngã vật ra, mồm trào ra thứ nước xanh xanh vàng vàng tanh ngòm. Cả dàn người vẫn ngồi tụng kinh ở đấy cho đến sáng”. Lúc đấy em thấy ông P nghe chăm chú lắm, ông không nói nhưng nhìn mặt đủ thấy ông sợ lắm rồi làm em cũng buồn cười vì thú thực em gặp chuyện kì bí cũng nhiều nên em không lấy làm lạ khi người ta hoang mang ra trò như thế, mà trái lại thấy khổ, kèm chút thương hại cho người ta. Lát em đi mua cơm với bà bạn, xong quay về thấy 3 ông Việt Nam về trước, ông Đ bảo là 3 thằng nó về vì có hàng xóm gọi, chắc lại có chuyện. Đúng là có chuyện thật! Hàng xóm nhà đối diện là người Malay, nó bảo từ hôm thấy khói trong nhà, sáng nó nhìn qua 2 ô cửa phòng ông L thì thấy tối om như hũ nút, vậy mà trưa hôm đó, nó nhìn rõ rang có bóng người đi trong phòng ông L đi lại rồi đứng im nhìn về phía phòng nó. NÓ nói tiếng anh kém nên ông L chỉ nghe nó gọi điện thế là tá hỏa chạy về, lôi cả 2 ông kia theo chưa ăn uống chưa chào an hem. Về đến nhà thì thấy cửa vẫn đóng, nhưng ông P mở cửa vào trong nhà thì cũng là đứng sững lại, vì trước mặt ông, cái bức tranh kia giờ đang nằm trên ghế, chỗ mọi người hay xem tivi, chính giữa cái phòng khách, trơ ra, vẫn lạnh lẽo rờn rợn làm ông đứng sững lại. 2 người kia chạy vào thì cũng đứng yên đấy chả nói năng gì, chợt ông P bỏ ngay ra ngoài xe ngồi. Lúc vào trong xe ông L bảo thấy mặt ông P đỏ bừng, mắt đỏ nhỉn rõ gân máu như sắp khóc rồi nói:” Chuyền nhà đi mày ơi tao đ chịu được đâu …”. Ông L như đúng ý đồng ý ngay còn ông D, thì không nói gì, cười khinh khỉnh. Hôm đấy thủ tục chuyển nhà khẩn cấp làm xong nhưng phải 1 tuần sau nữa mới chuyển… Vẫn phải sống, giờ 3 anh em đều ngủ phòng ông D. Tối hôm trước hôm chuyển nhà, cả hội rủ nhau đi ăn, có 3 ông VN và 3 ông đang làm tại IBM bên này. Ăn xong thì ông Q, trẻ nhất trong 3 ông làm tại IBM sau khi nghe chuyện tỏ vẻ rất thích thú và muốn qua nhà 3 ông kia ngủ lại. Đồng ý ngay tức khắc, ông D còn chưa dám nói gì thì ông L và ông P đã thẳng thừng mời. Vui vẻ nhận lời, tối 4 người đều ngủ phòng ông D, tuy chật nhưng cũng đủ nếu nằm khéo. Đêm hôm đấy, ông L uống bia nhiều ( không phải bia mà dạng như kiểu nước lúa mạch vì đạo hồi nó cấm bia) nên gọi ông P dậy đi vệ sinh vì ổng vẫn còn sợ vụ kia. 2 ông nằm dưới đất, còn ông D với Q nằm trên giường vẫn đang ngủ say như chết. Rủ nhau đi vệ sinh ở cái tầng 1 đấy, 2 người đều sợ, và có lẽ đã quen với cái cảm giác lành lạnh sống lưng trong đêm rồi. Nhưng lúc trở về phòng, mở cửa ra thì ông P sững lại, ông L đứng đằng sau ngó đầu vào xem thì thấy… Ông Q đang ngồi trên giường dáng người như vừa bật dậy, ông D vẫn đang ngủ say bên cạnh. Chân ông Q duỗi thẳng, người lưng thẳng tắp, đầu quai ra phía cửa nhìn ông P cười, ánh đèn đường từ người hắt vào nhìn rõ nét mặt quái đản của ông Q, răng trắng ởn, mắt còn đang mở nhưng không thấy gì bên trong. Ông P đóng sầm cửa lao ra ngoài sàn nhà thì ông L chạy theo. Đứng chừng một phút thì thấy ông D ra mở cửa, mắt nhắm mắt mở nhìn 2 ông với vẻ mặt khó hiểu. Ông L bảo:” Anh Q bị ma nhập, mày không biết hả, đang ngồi trong phòng mày kìa!” Ông D hoảng hốt chạy vào thì thấy ông Q vẫn nằm đấy, duy chỉ có dáng người là thẳng tưng, tựa như cái xác lúc xếp vào quan tài. Lay ông Q dậy, ông Q trố mắt nhìn 3 ông, không nhớ gì hết… Cái hôm chuyển nhà là cái hôm em sang, ở lại một lát thì lích kích đồ đạc mang theo ra ngoài, ông P bảo là :” Đm.. ngày xưa mấy thằng chó chuyển đi nó đ nói trong nhà có ma…” các ông ấy chuyển qua nhà ông Quỳnh ở tạm, duy ông D qua bên 6x vì nhà ông Q chật rồi… Sau đấy 2 hôm, lấy giấy hẹn chuyển nhà chính thức, mới được ông bảo vệ khu đô thị kể về cái nhà đấy, 3 ông há hốc mồm, em được nghe thuật lại, nhưng không tận mắt thấy, em cũng hơi đinh ninh, duy chỉ có bức tranh trong phòng khách. Nó vẫn ở đấy, vẫn trên ghế, vẫn im bặt, lặng thinh… Nó bắt nguồn từ đạo Hồi. VN ngoại truyện – Malay vậy là đủ cho bây giờ, quay trở lại với nguồn gốc người Việt Nam và những câu chuyện rất đỗi kì lạ trong đời sống hàng ngày. Chuyện về con chó đá. Em viết truyện này vì thấy post bên Đất Độc có nhắc đến con chó và một con ác linh một con giữ nhà. Nói thật thì chó mèo ma đầy ra đấy gặp hay không là chuyện hên xui. Gọi là chuyện bên lề đi vì em thấy nó chả ăn nhập với chuyện trên nhưng thôi, đã là post kì bí thì cho nó thành một thể đi. Đến đâu thì đến.
Đoạn 2: Câu chuyện kể về đêm Trung Thu cho trẻ em? Câu chuyện của ông về đêm sáng trăng nơi vùng quê máu lửa một thời. Tôi nghe từ dưới kho để đồ vọng lên tiếng lạch cạch như tiếng kim loại gỉ cọ vào nhau, rồi tiếng ông bước từng nhịp chậm dãi trên những bậc thang cũ mèm xen lẫn tiếng ho. Ông ngồi xuống trước mặt tôi, trải lên mặt bàn nơi ông thường viết báo một miếng vải thô đã xờn rách và ố lên màu nâu vàng. Ở giữa miếng vải là một mảnh gỗ mục, thậm chí là nát, những vẫn có mùi thơm rất lạ đến nức mũi, hít vào thấy mát nơi cuống họng. “Cháu đừng có thấy mùi thơm thì hít vào”. Tôi giật mình, đầy lùi chiếc ghế ra sau. “ Có nhiều thứ trên thế gian này không giống với bề ngoài của nó. Khi chúng ta bị đánh lừa bởi vẻ bề ngoài thì quên đi cái tác hại của nó. Thật buồn là ông đã không nói được điều này sớm hơn với mọi người trong gia đình.” Ông hít một hơi sâu, rồi lại thở dài. *** Thái Bình là một miền quê nghèo, người ta vẫn mỉa mai nó với cái hình ảnh nhà máy cháo, dân thường thì tay gậy tay bị khắp nơi tung hoành với củ sắn củ khoai trong tay nải. Nhưng trong lịch sử chiến tranh miền Bắc không thể không nhắc đến sự hỗ trợ to lớn của mảnh đất này. Ngoài việc trở thành vựa thóc lớn của miền Bắc, Thái Bình còn có rất nhiều thanh thiếu niên và nhiều cán bộ tham gia vào cách mạng chống Mĩ cứu nước, không biết bao nhiều lần nơi đây bị lính Mĩ bỏ bom, người chết nhiều vô kể, xương trắng trải dài trên những cánh đồng heo hút. Ở đây tôi cũng xin kể thêm về gia đình. Cụ nội tôi tên Tr – người gốc ở Thái Bình, cụ nổi tiếng là người tần tảo, hiền lành như cục đất, tuy có học nhưng cụ không tham lợi bổng lộc triều đình mà phần lớn dành thời gian canh tác cùng bà con. Nhà lúc đó giàu lắm, có thể nói là địa chủ trong làng. Căn nhà 5 gian lợp mái ngói đỏ au, bậc thềm tam cấp cao quá đầu đứa trẻ 5 tuổi cùng với mảnh sân rộng rãi trước nhà lát bằng loại đá đỏ của pháp, mỗi lần quét và dội nước lên là sáng bóng. Giàu thế phần lớn là nhờ cụ bà, cụ bà nổi tiếng ngoa ngoắt và đành hanh, tiền không ăn được của cụ một cắc, thóc không vét được của cụ một hạt. Gặp chuyện gì cụ bà cũng nhảy lên chân đứng tấn, hai tay vỗ đen đét vào hai bên đùi mà buông lời chửi đổng cả họ cái đứa vô phúc gây lộn với cụ. Thành ra cụ bòn rút không biết bao nhiêu tiền từ buôn bán. Độc địa là thế, cay nghiệt là thế nhưng cả nhà đều biết cụ bà làm như vậy là cho cái nhà này nó ăn nên làm gia để nuôi 7 cái tàu há mồm – 7 người con của cụ. Cụ Tr có 5 người con trai và 2 người con gái, người con cả là ông H chính là ông tôi. Ông tôi từ bé đã học chứ rất nhanh, giỏi văn và thơ nên sớm được giác ngộ cách mạng, được đưa vào ban giảng dạy trong quân ngũ. Còn lại 4 người con trai của ông cứ đến 18 là được nhà nước cho đi lính, về sau này còn vào tận trong Nam nhập ngũ. Cụ ở nhà thương và lo cho con cái cũng chỉ biết cầu trời khấn Phật cho tai qua nạn khỏi chứ chả biết trông mong vào đâu. Năm 1962, ông tôi được về Quảng Ninh sinh sống và làm việc tại hội văn nghệ và gặp bà ở đó. 2 năm sau bác cả ra đời đặt tên là M. Nhưng người con còn lại của cụ Tr người thì trong Đồng Hới, Quảng Bình Quảng Ngãi, người đi tận vào trong Sài Gòn, lâu lâu cũng đánh tín về nhà hai ba dòng. Cụ Tr là người duy linh, hay đi chùa lễ bái cầu khấn để lấy may cầu phước cho gia đình, cụ bà cũng vậy. Người dương cầu may cho người dương, cầu an nghỉ cho người âm, linh nghiệm thì không biết, chỉ biết mỗi năm xác những thanh niên hy sinh vẫn được chuyền về trên trạm xá, la liệt trên cái nền sân rêu phong xám xịt chờ mai táng. Khoảng những năm đầu của cuộc kháng chiến chống Mĩ, vùng đất Thái Bình có những chuyện kì quái xảy ra. Thường vào những ngày rằm tháng 7 tháng 8, người dân đi đêm hay gặp những bóng người kì quái, lảng vảng đi lại trên những cánh đồng giữa đêm khuya. Hồi đó có phiên chợ đêm họp ấn định vào mấy ngày trong tháng, nhằm tránh bị lính Mĩ phát giác và tấn công vào chỗ đông người. Thoạt nhiên những đêm trăng sáng, cả người mua và người bán không ít người nhận được lá cây, mảnh kim loại, nắm đất vụn khi về đến nhà. Họ cam đoan rằng mình đã nhận tiền nhưng khi dở nắm tiền ra thì bên trong toàn lá cây, đôi khi là một mảnh gỗ thơm hay củ sâm. Lâu dần người dân nơi đây mới hiểu được rằng, đó là thứ tiền của người âm chết không siêu thoát được, lai vãng ở nơi đây vì đói khát. Chợ Âm Phủ mọc lên từ cái thuyết đó. Vào những đêm trăng sáng tỏ nhất, đặc biệt là rằm tháng 8, khi ánh sáng mờ đục có thể soi rõ người âm trong mắt người dương, thì người dân họp chợ. Thường được tổ chức gần gây đa của làng hay miếu thờ, nơi âm khí nặng nhất, người đi chợ thì mang theo tiền và nắm vàng mã, nhang khói. Người bán hàng thì mang vàng mã, diêm thuốc, đi bán và đặc biệt là học thường mang theo một con gà đen bên mình và một thau nước. Thau nước đó dùng để phân biệt tiền âm và tiền dương, tiền âm thì chìm còn tiền dương thì nổi. Đi chợ Âm Phủ không ai tính lỗ lãi, mà chỉ để gặp lại người âm, người quá cố của mình và lấy may. Cụ bà Tr cũng rất hay đi chợ âm phủ, cụ kể rằng đã gặp nhiều người đã khuất từ chiến trường miền Nam, hồn lưu lạc về quê nhà. Họ nói bằng cái thứ giọng của gió, vang vang sang sảng, ồm ồm và khô khan không cảm xúc. Năm đó bác Cả về Thái Bình chơi đúng dịp cận rằm. Dĩ nhiên cụ Tr sẽ không để bác M đi chợ Âm Phủ vì ở đó rất nguy hiểm đối với người dương, không rõ lí do tại sao. Cụ ông có kể về chợ Âm Phủ trong bữa cơm trưa, nhưng không quên nhắc bác M. Như thường lệ, tối hôm Rằm tháng 8 đó, cụ bà Tr mặc lên người cái áo nâu xồng với cái quần lụa đen dài qua mắt cá trùm lên đôi guốc mộc, cổ đeo tràng hạt xá lị đen bóng, cắp cái thúng lên ngang hông, cụ thong thả mở cửa bước ra đường. Ánh trăng tháng 8 sáng quắc trên bầu trời đêm không một gợn mây, rọi lên con đường đất một dải bạc trắng mờ. Bầu không khí chiến tranh ảm đạm, ngột ngạt, ngây ngây mùi xác người vọng về từ trạm xá, mùi đốt đống rấm, mùi đất quê hòa trộn nên cái mùi thum thủm lợm giọng. Đường làng không chỉ có mình cụ, còn có nhiều người cũng đang rảo bước đi, loẹt quà loẹt quẹt tiếng dép Liên Xô trên đường Làng. Nếu đến sớm, họ có thể chọn chỗ tốt cạnh gốc đa mà dựng sạp, nơi dễ có người âm lai vãng nhất. Cụ ra đến đó lúc chợ còn chưa họp, nhưng đã tấp nập từ lâu. Âm dương lẫn lộn, cụ bà may mắn lấy được một chỗ cạnh gốc đa, nơi có ánh trăng chiếu vào, đối diện phía bên kia là cái miếu thờ thổ địa đã mục nát. Mở cái thúng xếp đồ ra mảnh vải xô, nào là vàng mã, hương khói, diêm, dầu hỏa… cụ vẫn không quên mang theo một cái thau bằng đồng. Cái giếng nằm phía sau cây đa, nơi không có bóng trăng chiếu vào cũng đang túm tụm 3 4 người lấy nước, khệ nệ bê chậu nước về đặt nhẹ xuống đất thì cụ giật nảy mình. Đứng trước mặt cụ là bác M, lúc đó chạc 6 tuổi đang mếu máo. Cẩn tắc vô áy náy, chắc do lúc đi vô tình cụ không đóng cửa nên bác M đã bỏ theo, trong làng cũng hay có trẻ con chơi đêm nên nhà không quản bác M, phần chắc cũng vì hứng thú với phiên chợ này. Nếu bỏ về bây giờ để đưa bác M về thì chắc chắn sẽ mất chỗ đẹp, cụ Tr bất đắc dĩ cho bác M ngồi lại bên mình, nghiến răng ken két chửi lẩm bẩm trong mồm không ra hơi. Bác M lầm lét ngồi bên cạnh chỉ biết xoa hai bàn tay đầy đất vào nhau mà rơm rớm nước mắt, sụt sùi.Nội dung này được bảo vệ bằng mật khẩu. Để xem nó, vui lòng nhập mật khẩu bên dưới.
Mật khẩu:
Nội dung này được bảo vệ bằng mật khẩu. Để xem nó, vui lòng nhập mật khẩu bên dưới.
Mật khẩu:
Cho những bạn cuồng truyện Gặp gỡ tổng tài tuyệt tình tàn khốc ^_^. Tình hình là nhờ bạn aki12 bên ttv, mình đã có bản full txt cuả truyện, mà mình cũng đang cuồng bộ này, hóng khúc sau xem nam 9 bị ngược rư lào, càng ngược càng tốt mà >:0, nên là đã ngồi mò mẫm convert nốt truyện này. Mình chỉ convert từ chương 66 đến hết truyện thôi nhé, còn từ đầu thì đã có bản convert rồi ^_^
Xin gửi lời cảm ơn chân thành tới bạn aki12 vì bản full txt của truyện ah.
Chúc các bạn may mắn mò được vào nhà mình đọc truyện vui vẻ nhé!!!!!!!!!!!!!!!
Yêu mọi người 😡
Down truyện theo linh này nhé
http://www.mediafire.com/?uu5j42q6q481q2l
Nội dung này được bảo vệ bằng mật khẩu. Để xem nó, vui lòng nhập mật khẩu bên dưới.
Mật khẩu:
Nội dung này được bảo vệ bằng mật khẩu. Để xem nó, vui lòng nhập mật khẩu bên dưới.
Mật khẩu:
Nội dung này được bảo vệ bằng mật khẩu. Để xem nó, vui lòng nhập mật khẩu bên dưới.
Mật khẩu:
Nội dung này được bảo vệ bằng mật khẩu. Để xem nó, vui lòng nhập mật khẩu bên dưới.
Mật khẩu:
Nội dung này được bảo vệ bằng mật khẩu. Để xem nó, vui lòng nhập mật khẩu bên dưới.
Mật khẩu:
Nội dung này được bảo vệ bằng mật khẩu. Để xem nó, vui lòng nhập mật khẩu bên dưới.
Mật khẩu:
Điều hướng bài viết
← Bài viết cũ hơnThư viện
- Tháng Năm 2013
- Tháng Hai 2013
- Tháng Chín 2012
- Tháng Tám 2012
- Tháng Sáu 2012
- Tháng Chín 2011
Meta
- Tạo tài khoản
- Đăng nhập
- Theo dõi Đã theo dõi
-
xiaohaha Theo dõi ngay - Đã có tài khoản WordPress.com? Đăng nhập.
-
-
-
xiaohaha - Theo dõi Đã theo dõi
- Đăng ký
- Đăng nhập
- Báo cáo nội dung
- Đọc trong WordPress
- Quản lý theo dõi
- Ẩn menu
-
Từ khóa » Xiaohaha Phủ Lý
-
Xiaohaha Phủ Lý - Facebook
-
Xiaohaha Phủ Lý (@xiaohahaphuly) • Instagram Photos And Videos
-
Xiao Ha Ha, Cửa Hàng Trực Tuyến | Shopee Việt Nam
-
Xiaohaha Phủ Lý's History | Mixcloud
-
Xiao Ha Ha (Clothing Store) - Huyện Thanh Liem, Ha Nam
-
Xiaohaha Shop.tổ 1,thị Trấn đông Hưng.gần Trường Bán Công
-
Cửa Hàng XiaoHaHa Gia Dụng Online Tại SáchViệ
-
Sét 3 Món áo Sơ Mi + áo Xiaohaha + Quần ống Suông HDA0920
-
Shop Xiao HaHa - 55, Lạch Tray, Q. Ngô Quyền, Tp. Hải Phòng
-
Gel Vệ Sinh Phụ Nữ Inner Garm Wettrust Hàn Quốc (1 Ống) - BeeCost
-
Chiêu Thanh Lý đồ Dưới Cái Tên “hàng Một Giá” - CafeBiz
-
Tumuklas Ng Mga Sikat Na Video Ng Xiaoha69 | TikTok
-
Lương Khô 900 Quân Đội Trung Quốc 200Gram - BáchHó
-
Thanh Tea Hd