Yêu Giả Vi Vương Full - Phần 2 - Wattpad

CHƯƠNG 120: QUÁI DỊ

Tiêu Lãng giật mình tỉnh lại, vội vàng lạnh lùng nói:

- Ta nói rồi, ta không đi, chuyện này chờ gia gia trở về rồi tính!

Bùm!

Dù Tiêu Thanh Long xử sự khôn ngoan thì cũng không kiềm được thân phận, mạnh vỗ bàn. Tiêu Lãng ngay mặt ngỗ nghịch mệnh lệnh của Tiêu Thanh Long, còn dám nâng Tiêu Bất Tử ra trấn gã?

Nếu là trước kia thì Tiêu Thanh Long sẽ nhịn, bây giờ Tiêu Lãng chỉ là một phế vật mà dám cuồng ngạo như vậy?

Tiêu Thanh Long quát to:

- Tiêu Lãng, ngươi không được quên thân phận của mình, ngươi là đệ tử của Tiêu gia, ngươi là... phế vật tu võ!

Tiêu Thanh Long gằn giọng nhấn mạnh hai chữ phế vật, gã có thân phận gia chủ của Tiêu gia mà nói ra câu này thì chứng tỏ gã giận quá mất khôn.

Tiêu Lãng lạnh lùng vứt một câu:

- Các ngươi cứ trục xuất ta khỏi Tiêu gia.

Tiêu Lãng đi ra khỏi Trưởng Lão các. Từ nhỏ Tiêu Thanh Y đã nuôi dưỡng tính cách Tiêu Lãng không gò bó, có một ít kiệt ngạo bất thuần, đã bướng lên thì như con lừa dắt hoài không đi mà chỉ thụt lùi. Tiêu Lãng trở về Tiêu gia không lâu, không giống đám công tử, tiểu thư nhà giàu từ nhỏ đã giáo dục trung với gia tộc, không thể làm trái mệnh lệnh của gia chủ, tộc trưởng. Gia chủ của bốn siêu cấp thế gia uy chấn vương triều, Tiêu Thanh Long chỉ là một trưởng bối bình thường trong mắt Tiêu Lãng. Ngươi nói chuyện đàng hoàng với ta thì ta tôn kính ngươi, không ăn nói tử tế thì ta xem như gió thoảng bên tai.

Bùm!

Trong Trưởng Lão các vang tiếng trầm đục, hiển nhiên Tiêu Thanh Long tức giận đập nát cái bàn. Mơ hồ nghe tiếng các trưởng lão chửi rủa, nhưng không ai đuổi theo, hiển nhiên kiêng dè Tiêu Bất Tử.

Mắt Tiêu Lãng lạnh băng, bước đi vững vàng, lòng thầm cười nhạt. Đế đô, Tiêu gia quả nhiên không có gì vui, chẳng bằng mang Cô Cô và Tiểu Đao lưu lạc thiên nhai, tiêu dao cả đời.

Tiêu Lãng đi đến một hàng lang dài chỗ hậu viện, chợt khựng lại. Một thiếu niên toàn thân lạnh băng ngăn chặn đường đi của Tiêu Lãng, là Tiêu Ma Thần.

Hình như Tiêu Ma Thần đặc biệt chờ Tiêu Lãng, thấy hắn đến thì chủ động lên tiếng:

- Tiêu Lãng!

Tiêu Ma Thần nhìn chằm chằm vào mắt Tiêu Lãng, nói:

- Ánh mắt đầu tiên nhìn thấy ngươi ta đã tin tưởng ngươi sẽ một bước vọt lên trời, bay lượn trên mọi người. Bởi vì... Chúng ta là cùng một loại người, người như chúng ta trừ phi chết đi, nếu không nhất định sẽ ở trên bọn họ!

Tiêu Ma Thần nói không đầu không đuôi, rất tự phụ, cuồng vọng.

Tiêu Ma Thần nói xong một câu lạnh lùng xoay người đi. Tiêu Lãng đứng tại chỗ ngơ ngác thật lâu sau, khóe môi cong lên độ cung quái dị, khuôn mặt tràn đầy yêu khí.

Từ mỉm cười biến thành cười to sau đó là cuồng cười.

Hai ngày rối rắm, đau khổ, buồn phiền sau khi nghe Tiêu Ma Thần nói một câu, cùng với tiếng cười to, tất cả biến mất.

Từ khóa » Phim Hoat Hinh Yeu Gia Vi Vuong