An Ni Bảo Bối.

An Ni Bảo Bối. Mắt.

Mắt là bộ phận dễ già đi nhất trên cơ thể con người. Mắt già đi, người cũng già đi.

Người phụ nữ dần lớn tuổi, có thể tiêm hoặc áp dụng các thủ thuật khoa học kĩ thuật khác để là phẳng nếp nhăn trên trán và khóe mắt. Khiến gương mặt nhẵn bóng như trẻ thơ. Nhưng cô sẽ không có bất cứ cơ hội nào để sửa chữa đôi mắt già đi của mình. Trên một khuôn mặt muốn làm phai mờ đi dấu vết thời gian, nếu có đôi mắt già nua, sẽ khiến người ta có cảm giác sợ hãi.

Cũng có những người phụ nữ, từ từ già đi, nhưng đôi mắt vẫn như trẻ thơ. Sáng ngời, trong veo. Ý chí và lòng dạ như ngọc thạch. Hoặc là con gái giàu sang, kiếp này bình yên, không chịu mảy may tổn hại, cho dù là một hạt đậu Hà Lan nhỏ nằm dưới tấm nệm nghìn lớp nhung tơ, cũng không có cơ hội tồn tại. Hoặc là cô gái kiên cường dẻo dai đến cùng, nội tâm lớn mạnh, cuối cùng khiến tâm ý bản thân vô tình như trời đất, không hề giữ lại bất cứ ám ảnh nào.

Trên mặt con người, thứ dễ tiết lộ chân tướng nhất chính là đôi mắt. Nó tiết lộ sự tin tưởng và không tin tưởng mà thời gian để lại cho chúng ta.

Thanh Tỉnh Kỷ, An Ni Bảo Bối.

/ ( Hy vọng bạn vẫn đang theo dõi, sẽ có được nội tâm bình tĩnh, ánh mắt bình tĩnh, khuôn mặt từ đây sẽ có thêm vài phần phúc hậu hiền lành. Năm mới hay nhiều năm về sau, hy vọng bạn giữ được một chút trong lành trong tim mình. Ánh mắt của bạn tựa trời yên biển lặng, không còn chấn động, tò mò, kinh ngạc, hay đau đớn. Chỉ bình thản, an nhiên. Chúc mừng năm mới. )

Posted 7 years ago 33 notes

Nếu một người đàn ông chìa tay ra cho tôi. Nếu ngón tay của anh ấy ấm áp. Thì việc anh là ai thực ra đối với tôi đã không còn quan trọng nữa.

_Hoa Bên Bờ, An Ni Bảo Bối.

Posted 7 years ago 114 notes

Cô nói, em đã yếu lòng vì nỗi cô độc tích tụ lâu ngày, em đã chịu thua bởi tình trạng thiếu thốn hơi ấm và tình cảm bấy nay, đồng thời em cũng cúi đầu trước tình dục và ảo tưởng. Đây là một lầm lạc định mệnh của em.

Bởi thế em biết, cô nói, em là một kẻ thất bại hoàn toàn.

_ Xuân Yến, An Ni Bảo Bối.

Posted 7 years ago 29 notes Tagged: An Ni Bảo Bối, .

Tôi luôn có một tâm lý đối kháng với thế giới bên ngoài, thường cảm thấy rất nhiều người không nói thật. Họ dối trá, sáo rỗng, ba hoa, nhại các kiểu nói lóng thịnh hành, dùng châm chích đả kích để che đậy sự giả tạo trong lòng hoặc trơ tráo tuôn ra những lời thô lỗ sỉ nhục, cho rằng thế là bản lĩnh. Họ chỉ không nói những lời tự kiểm điểm và sám hối thành thực. Trong thời đại hoang đường này, lời nói chơi đùa, trêu ghẹo, sắp xếp, lừa phỉnh chúng ta, khiến chúng ta dần dần mất đi ý chí và tự do hành động. Tóm lại, đây là một thời đại say sưa với những danh hiệu và đấu đá. Nó không phải là thời đại thích hợp để yên tĩnh tỉnh táo mà viết và đọc. Cũng không phải thời đại thích hợp để tồn tại độc lập bằng cá tính.

_ Xuân Yến, An Ni Bảo Bối.

Posted 7 years ago 86 notes Tagged: An Ni Bảo Bối, .

Cô nói, tôi cảm thấy tình dục và nhục thể là lành mạnh, sạch sẽ, thân mật, có lúc tình cảm và ảo giác mới trở thành chướng ngại vật khoanh lấy tâm hồn chúng ta. Sự thật thì đấy là một chướng ngại vật rất lớn, là khó khăn duy nhất. Tình cảm có khả năng cứu rỗi chúng ta, cũng có khả năng dồn chúng ta vào chỗ chết. Mà, ở đây còn có một vấn đề. Cô ôm lấy vai tôi, áp mặt vào tai tôi, thì thầm, chị có biết yêu là gì không? Nếu không biết, chị làm sao tìm được. Mọi thứ trên đời đều đang biến đổi, rạn vỡ. Lúc này, bình phong và chỗ dựa mà chị có thể chạm tới được, là gì đây?

Tôi nói, tôi chỉ biết đã lâu rồi mình không có người bầu bạn, không làm tình, nhưng vẫn sống đấy thôi. Vô ái hay vô dục đều không khiến chúng ta chết được. Chỉ có vô thường và vô vọng mới khiến chúng ta chết thôi.

_ Xuân Yến, An Ni Bảo Bối.

Posted 7 years ago 29 notes Tagged: An Ni Bảo Bối, . Nghệ thuật xăm.

Hiệu xăm nằm ở góc khuất, anh thợ xăm mắt một mí, kiệm lời, tay nghề thuần thục. Thông thường chiều mới mở cửa, tự mình thao tác. Thu phí đắt, có lòng kiêu hãnh nghề nghiệp. Buông rèm, người ngoại quốc nằm bên trong, máy xăm phát ra tiếng rì rì đều đều khẽ khàng. Khách thở nhẹ, tựa hồ vô cùng kích động. Tôi ngồi sau bức rèm, lắng nghe âm thanh ấy. Dạo đó rất hay ghé qua, trò chuyện với anh thợ xăm, nhìn những người khách ra ra vào vào.

Chẳng hiểu sao, khách đến tiệm đa phần là đàn ông nước ngoài. Một anh chàng tới hẹn lịch, muốn xăm kín lưng hình rồng và mặt người, mất hơn mười nghìn tệ. Cậu ta nói năng nhỏ nhẹ, chẳng hiểu sao lại muốn xăm hình vẽ rườm rà khó khăn như thế nữa, cảm giác đẹp đẽ mà dung tục. Tưởng tượng dáng vẻ cậu ta khi cởi áo, như món đồ gốm gói trong tấm vải thô tầm thường, tháo vỏ bọc, hoa văn trên bình đột ngột lộ ra khiến người ta giật mình.

Rất nhiều người ghét xăm. Sự tồn tại của nó rất chênh vênh. Con người ta thường không chủ động lựa chọn những việc mạo hiểm. Nó cũng chẳng có ý nghĩa gì. Tuy nhiên thỉnh thoảng con người sẽ chọn lấy vài việc vừa mạo hiểm lại có vẻ vô nghĩa để làm. Xăm mình là một trong những việc đó.

Hôm ấy vào ngồi ở gian phòng phía trong bức rèm. Trong bình thủy tinh to đặt trên tủ, lềnh bềnh mấy món nội tạng, chẳng biết là của người hay thú, chẳng rõ anh ta lấy từ đâu, cũng chẳng hiểu là thật hay giả. Ngả người vào lưng ghế, đối diện ngay với đám nội tạng ngâm thuốc ấy, rất gần. Yêu cầu anh ta bật vài bài hát, anh ta bật rồi lại thảo luận về âm nhạc. Nhưng thực ra tôi không muốn trò chuyện, vì âm thanh rù rì đều đều khe khẽ từ máy xăm khiến lòng tôi tĩnh lặng, hơn nữa còn mơ màng buồn ngủ.

Kim đâm vào da chắc chắn phải đau. Anh ta hỏi đau không. Đáp, không đau. Trên thực tế vẫn đau. Như bị lột da, song lòng lại tỉnh táo và yên bình khó tả. Anh ta nói, xăm có thể gây nghiện. Tôi cũng thấy vậy.

Hình xăm thứ hai vì diện tích lớn, đường nét phức tạp nên hơi tốn thời gian. Xăm xong, dịch hồng hồng không ngừng rỉ ra từ vết thương, dính dính như keo, anh ta dùng giấy vệ sinh lau đi rồi xé màng bọc thực phẩm bọc quanh hình xăm. Nói, xuống nhà uống cốc cà phê không, tôi mời. Tôi đáp, thôi, giờ hơi đau, phải về nhà.

Sau khi vết thương liền miệng, một hôm tôi đến hiệu cắt tóc. Cởi áo khoác, chợt nghe cô phục vụ đứng sau giúp cởi áo khẽ xuýt xoa. Chắc cô ấy cảm thấy một cô gái trông có vẻ lãnh đạm lặng lẽ không nên xăm mình. Đằng sau vẻ ngoài lãnh đạm lặng lẽ của cô ấy, phải chăng ẩn giấu bản tính xấu xa? Sự tương phản ấy là nguyên nhân khiến cô phục vụ kinh ngạc.

Một cô gái Đan Mạch xăm ba cụm từ tiếng Trung lên cánh tay. Kính thần, dũng cảm, tránh ác. Đều là những từ hay.

Có lẽ một số người xăm quả thực cũng coi nhẹ thân thể mình. Họ tự huấn luyện để không ảo tưởng về cơ thể của bản thân.

Tố Niên Cẩm Thời, An Ni Bảo Bối.

Posted 7 years ago 14 notes Tagged: An Ni Bảo Bối, . Hết thảy thời gian đều đang lặp lại. Theo anh bước vào bóng tối, như bước vào ấu thơ thiếu thốn. Thời thời khắc khắc. Cái ôm hằng ao ước là con búp bê trong tủ kính. Mẹ không mua cho, bèn đứng ì ra đó không chịu đi, khóc lóc ầm ĩ. Cuối cùng bị đánh...

Hết thảy thời gian đều đang lặp lại. Theo anh bước vào bóng tối, như bước vào ấu thơ thiếu thốn. Thời thời khắc khắc. Cái ôm hằng ao ước là con búp bê trong tủ kính. Mẹ không mua cho, bèn đứng ì ra đó không chịu đi, khóc lóc ầm ĩ. Cuối cùng bị đánh mắng lôi đi. Ai đó bảo rằng, nhất định phải có bằng được thứ mình thích, trước sau gì cũng phải có. Sau khi có được, phải chăng ta sẽ chán ghét mà quăng nó đi?

Em muốn làm một đứa bé ngoan. Nếu em nghe lời, phủ phục trên người anh, rã rời mà hờ hững, có phải anh sẽ cho em những gì em muốn? Anh từ từ lấy từng cái ra, đoán xem em muốn gì.

Thực ra, em cũng chẳng biết mình muốn gì nữa.

Tố Niên Cẩm Thời, An Ni Bảo Bối.

Posted 7 years ago 19 notes Tagged: An Ni Bảo Bối, . Việt Nam.

Cô gái người Việt Nam hút thuốc rất nhiều, chỉ quen mặc đồ đen, bảo rằng nếu mặc quần áo màu khác sẽ thiếu tự tin. Một năm cô dịch hơn hai mươi cuốn sách ngoại văn, khối lượng công việc kinh khủng. Cô tặng tôi cà phê và phin cà phê. Tôi thích chiếc phin cà phê Việt Nam đó, làm bằng nhôm, cà phê được lèn bên dưới, rót nước nóng lên, chất lỏng màu nâu sẫm nhỏ xuống cốc thủy tinh phía dưới. Nó khiến tôi nhớ lại khoảnh khắc uống cà phê nghỉ ngơi ở quán nhỏ ven đường oi ả tại Hà Nội.

Ánh nắng, mây trắng, cây xanh, biển biếc. Muốn trở lại nơi ấy vô cùng.

Tố Niên Cẩm Thời, An Ni Bảo Bối.

( Lúc đánh máy đoạn này, trong lòng thầm nghĩ, có thể lúc này chị đang lặng lẽ dạo quanh một con đường ở Hà Nội. Đó là chuyện có thể xảy ra. Mà tôi, cũng có thói quen mặc đồ màu đen, cũng thấy nhớ Hà Nội khôn cùng. )

Posted 7 years ago 17 notes Tagged: An Ni Bảo Bối, . Gian nan.

Ăn cơm là việc tất yếu, để cơ thể hoàn thành quá trình trao đổi chất, khiến con người sảng khoái, an toàn. Nhưng con người ta chưa hẳn đã cần viết lách. Họ viết báo cáo, viết kế hoạch, viết báo, viết chuyên đề. Họ viết, nhưng không sáng tác. Sáng tác là hoài nghi về bản thân, hoài nghi về thế giới bên ngoài. Sự đối kháng này khiến người sáng tác không thể hòa hợp với cuộc sống của anh ta, niềm vui trong cuộc sống ngày càng suy thoái.

Cái hư vô của sáng tác đối lập với cái hư vô của thời gian. Hai loại hư vô kết hợp lại, khiến con người ta lâm vào thế khó xử, không tìm được đường đi. Vì chưa từng có được đáp án, nên cứ miệt mài tìm tòi quá trình. Phải tiếp tục viết thế nào. Tại sao lại viết.

Nếu sáng tác là một cách chữa trị thì nó đầy mâu thuẫn. Một đằng tự không chế, đằng kia liên tục kích thích ổ bệnh. Khuếch đại, cố gắng thu lại. Đau đớn, cố gắng tê liệt. Mạnh mẽ, cố gắng tránh né. Tổn hại, cố gắng hoàn chỉnh. Không khỏi khiến người ta sợ hãi. Viết xong cuốn sách đầu tiên, người ta chẳng hề sợ hãi. Càng viết nhiều, nỗi sợ mới bắt đầu hiển hiện, giống như lặn lội xuống thung sâu đáy vực, trông thấy con đường dài đằng đẵng trước mặt, núi cao chót vót, chẳng biết biên giới ở đâu. Vì sợ hãi, con người phải liên tục tự hỏi, vì sao lại thế, nên tiếp tục thế nào đây.

Điều này quá nguy hiểm. Một người sáng tác không thể dễ dàng nảy sinh nghi ngờ với công việc của mình. Một khi đã nghi ngờ, người đó sẽ nghi ngờ cả bản thân. Nếu không kiềm chế kịp thời mối nghi ngờ này, người ta sẽ đánh mất dũng khí sinh tồn. Thế nên người sáng tác rất dễ nảy sinh trở ngại về sinh mệnh. Đó là vấn đề không thể giải quyết, thậm chí không thể thảo luận.

Cuối cùng bạn dần nhận ra, hoặc cuối cùng sẽ nhận ra, sáng tác là một cách sống cô lập, một trạng thái tồn tại cô lập. Có lúc con người ta không thể diễn tả được sự cô lập. Cốt lõi của cô lập không thể dò, không thể phán đoán và kết luận. Nếu muốn thảo luận về nó, chẳng qua là đâm lao theo lao. Giống như trước tất cả các vấn đề không thể giải quyết bằng lời lẽ, cuối cùng chỉ để lại khoảng trống im lặng vi diệu.

Tố Niên Cẩm Thời, An Ni Bảo Bối.

Posted 7 years ago 6 notes Nhiếp ảnh gia.

Một đoạn trích từ bài phỏng vấn nhiếp ảnh gia Joseph Koudelka.

“ Tôi không quen đàm luận về bản thân. Cố gắng phớt lờ cái nhìn của người khác. Tôi biết mình là người thế nào, không muốn trở thành nô lệ của người đời. Nếu bạn dừng lại mãi ở một nơi, họ sẽ nhốt bạn vào lồng. Dần dà hi vọng bạn đừng ra nữa.

Tôi không có hứng lặp lại, khi không biết phải tiếp tục thế nào, tôi cũng không muốn dừng lại. Thế giới tôi tự xây dựng nên rất đẹp, nhưng có lúc phải phá hủy công trình của mình, buộc phải làm như thế.

Du lịch một mình, ăn gió nằm sương. Sống một mình lâu ngày, có lẽ đã gieo một quan niệm nào đó vào lòng tôi. “

_ Tố Niên Cẩm Thời, An Ni Bảo Bối.

Posted 7 years ago 12 notes Thoại.

Lòng có hổ dữ, ngửi ngửi tường vi; yến tiệc tàn rồi, đầm đìa nước mắt.

Mấy câu này do một người thuật lại. Anh ta kể trên đường đi, ngang qua một thị trấn nhỏ, trông thấy trên bức tường đổ bị phá hủy. Người đã mất liên lạc từ lâu, những câu chữ vẫn còn ghi nhớ. Tựa hồ những câu chữ ấy sinh ra để gặp gỡ tôi.

_ Tố Niên Cẩm Thời, An Ni Bảo Bối.

Posted 7 years ago 9 notes

Tóm lại bản thân việc giao thiệp đã có rất nhiều nhu cầu và mục đích. Nếu không tồn tại nhu cầu và mục đích, sẽ không tồn tại giao thiệp.

Người tôi sẵn lòng giao thiệp , hy vọng có thể sở hữu cá tính và tài hoa độc đáo, thông tuệ, có nội hàm để tìm tòi. Mong rằng trong cuộc sống hằng ngày, người ấy lương thiện, nhiệt tình, dồi dào sức sống. Người như thế có thể lan tỏa hương thơm tự thân. Dĩ nhiên, họ rất hiếm hoi. Thế gian có rất nhiều người, hoặc thông minh mà gian xảo, hoặc hiền lành mà không thấu suốt.

_ Tố Niên Cẩm Thời, An Ni Bảo Bối.

Posted 7 years ago 19 notes Đối thoại.

Thỉnh thoảng ra ngoài bàn công việc, thấy quá nhiều người muốn phô diễn vị trí thông minh, ưa trổ tài miệng lưỡi, chỉ hơi thắc mắc. Ví như vì sao đối phương phải nói vậy, nói những lời đó để làm gì. Có thể thấy ngôn ngữ của con người là phương tiện truyền đạt dễ dẫn tới phức tạp và hỗn loạn nhất. Có lúc, lời lẽ lại tỏ ra vô dụng.

Kẻ nông cạn hời hợt nhưng giỏi khua môi múa mép có lẽ sẽ giành được thắng lợi tạm thời hoặc dài lâu hơn.

Họ biết cách lấy lòng người, dựa vào đó để đạt được điều mình muốn. Có câu: “ Nói năng khéo léo, nét mặt giả bộ niềm nở, hạng người đó ít có lòng nhân. “ Người như vậy giỏi ba hoa hơn ai hết, nói không giữ lời, thiếu thành ý, không vững vàng kiên định. Dạng người đó thông thường vẫn giữ một vị trí, khoác lác đầy sức thuyết phục, được ngưỡng mộ và đi theo. Họ là sản phẩm tất yếu và xu hướng chung của xã hội hiện đại. Như những chương trình truyền hình bạo lực vẫn phủ kín cả địa cầu, bạn biết chúng nông cạn và tiêu cực, tuy nhiên quả thực chúng đang mở rộng phạm vi, dẫn đầy trào lưu.

Tôi vẫn luôn tin rằng những lời bịa đặt và sự hời hợt nhất định không chịu nổi thử thách của thời gian.

Một người có thể giữ quyền và không gian im lặng. Đây là một dạng kiêu ngạo.

Cuộc trò chuyện có hiệu quả nên đơn thuần, giản dị, không cần những kĩ xảo vòng vo chuyển ý. Nói thẳng với người khác rằng mình muốn gì, không muốn gì. Như vậy người ta cũng dễ tỏ rõ họ có thể cho cái gì và không thể cho cái gì. Nhờ thế sẽ dôi ra rất nhiều thời gian để đôi bên thưởng thức nhau hoặc tận hưởng sự yên lặng.

Quen nói thẳng mình muốn gì, không muốn gì nên có lúc lại khiến người kia bối rối hoặc ngại ngùng. Sau này trưởng thành thêm đôi chút, bắt đầu biết có những lời không thể nói toạc ra, cũng chẳng qua là quay lưng đi thẳng, tránh né để kết thúc. Vì nguyên tắc kết nối khác nhau nên sẽ mãi mãi gặp trở ngại với cái gọi là nhân tình thế thái. Nhưng không muốn thay đổi bản thân, thà thu hẹp dần phạm vi quan hệ, hạ thấp yêu cầu hoặc chọn cách lùi bước dưới điều kiện tất yếu nào đó.

Sự lùi bước này không phải nhược điểm. Giữ vững nhận định tự thân về thế giới của đứa bé trong nội tâm, tuy nhiên cũng phải thừa nhận đó là thiếu sót. Những việc nhỏ nhặt, chấp nhận làm vui cho người, đó là sự quan tâm và cảm thông tự phát tự nguyện. Không giới hạn trong bất cứ thân phận và phạm vi nào, đến từ sự tâm đắc lương thiện và hồn hậu. Luôn giữ tình cảm chân thành.

Tôi cho rằng năng lực kết nối này căn bản và quan trọng hơn.

_ Tố Niên Cẩm Thời, An Ni Bảo Bối.

Posted 7 years ago 14 notes

Khép kín là không gặp gỡ ai, không trò chuyện cùng ai, không yêu đương ai, không sưởi ấm cho ai. Giai đoạn khép kín sớm muộn sẽ phát sinh, như một dạng thanh tẩy định kì bên trong cơ thể, khiến người ta nhận thức được tất thảy ánh sáng và hơi ấm đều là vô căn cứ. Trông thấy vầng trăng sáng vằng vặc như sương trên ngọn núi tăm tối. Khiến người ta thanh khiết.

Người khép kín vẫn có thể sở hữu nội tâm nhạy cảm phong phú.

_ Tố Niên Cẩm Thời, An Ni Bảo Bối.

Posted 7 years ago 13 notes

“ Tôi chỉ là một người có thói quen đi vào chỗ bế tắc trong hư vô. Cũng giống như một loại bệnh thần kinh…

Hư vô tồn tại trong thời gian, trong hơi thở, trong những chiếc lá rơi trong gió, một trang giấy trắng, một giọt nước… vạn sự vạn vật. “

Hoa Bên Bờ, An Ni Bảo Bối.

Posted 7 years ago 14 notes Next page →

__ nhà văn Trung Quốc, tên thật Lệ Tiệp, sinh ngày 11/07/1974, bút danh Khánh Sơn, An Ni Bảo Bối, quê quán Chiết Giang.

Ask me anything Submit a post My blog All of Tumblr Follow on Tumblr Following RSS feed Random Archive Mobile © 2018–2026 Powered by Tumblr

Từ khóa » Tố Niên Cẩm Thời