Trích Dẫn TỐ NIÊN BẤT TƯƠNG TRÌ – ĐỪNG ĐỂ LỠ NHAU | Ân Tầm

“Niên hoa tố cẩm, tương phùng vị vãn, hoa khai tịnh hảo, tuế nguyệt an nhiên.”

* Cuộc đời tươi đẹp, gặp nhau chưa muộn, hoa nở bình yên, ngày tháng an nhiên.

“Chọn một nơi sống tới cuối đời, gặp một người yêu đến bạc đầu.”

“Nguyện người chỉ một lòng

Bạc đầu chẳng phân ly.”

“Tình yêu là gì? Là quá trình tự ngược, giày vò lẫn nhau nhưng vẫn cảm thấy rất thỏa mãn…”

“Thứ có thể làm em tổn thương, chưa bao giờ là những lời đàm tiếu của mọi người. Thứ có thể bảo vệ em, chưa bao giờ là một con đường chạy trốn được sắp đặt tỉ mỉ. Chỉ cần anh nắm chặt tay em, là em sẽ cảm thấy an tâm, cảm thấy hạnh phúc. Em không tin vào cái gọi là số phận trêu ngươi, vì em không tin số mệnh, em chỉ tin anh.”

“Trước khi em muốn thay đổi cuộc sống thì em phải tập thích ứng với nó đã.”

“Chỉ cần có anh ngủ bên cạnh, anh đều nhường cô nằm bên trái mình, còn cô thì tự nhiên dựa vào cánh tay anh, vùi mặt vào cổ anh ngủ tới sáng, coi anh là một cái gối ôm hình người.”

“Có những lúc khắc ghi một chuyện không phải vì nó khó quên, mà là luôn phải tự nhắc nhở bản thân về những lỗi lầm mình đã phạm phải.”

“Chính vì cuộc đời con người có quá nhiều trắc trở và tiếc nuối mà ta không thể lường trước, thế nên họ mới có thể cảm nhận được niềm vui trong sự yên bình ngắn ngủi, cam lòng đón nhận khó khăn.”

“Chúng ta luôn vì tình yêu mà nông nổi, rồi lại vì tình yêu mà hối hận. Nhưng có bao nhiêu tình yêu để chúng ta hoang phí như thế? Khi yêu thì muôn vàn nồng nhiệt, khi không còn tình cảm thì biến biến tình yêu thành lưỡi dao, đâm người đâm cả mình.”

“Con người là độc lập, không nhất định phải nương tựa một ai đó mới có thể đi hết cuộc đời này.”

“Nỗi đau của hai người yêu mà không thể ở bên nhau còn nhói lòng gấp vạn lần khi người ta chia tay vì tranh cãi.”

“Cô không biết làm cách nào để yêu một người. Thế nên, khi đến cả lòng hận thù này cũng bị rút cạn, cô phải sống tiếp thế nào đây?”

“Em tưởng rằng, tình yêu chỉ là tình yêu, không quan tâm những điều phù phiếm, không để ý tới năm tháng vô tình. Chỉ cần có anh và em, chỉ cần em yêu hết mình là được. Chỉ tới khi tình yêu tháo bỏ lớp áo như thật như giả ấy xuống, bao phù phiếm không còn nữa, ánh sáng cũng lụi tàn, đến nước mắt còn chưa kịp rơi, em mới biết mình thật sự tan nát cõi lòng rồi…”

“Trong tất cả những hạt mưa, hạt làm tôi ướt mới là mưa thật sự…”

“Thời tiết hóa ra là để tôn thêm cái đau của lòng người.”

“Vì em yêu anh sâu đậm nên mới có thể bướng bỉnh mà không phải kiêng dè gì. Con người ta chỉ nổi nóng với những người mang lại cho mình cảm giác an toàn. Vì anh là bờ vai vững chắc, nên trong tiềm thức em mới biết anh sẽ không bao giờ rời xa em… Ngang bướng… có những lúc là một sự dựa dẫm…”

“Có người móc cả trái tim ra trao bạn, bạn vẫn vờ như không thấy vì bạn không yêu người ấy. Có người khoét sâu trái tim bạn, bạn lại giả vờ không đau vì trong tim có tình yêu…”

“Gặp nhau quá muộn màng, nên thân phận của anh và em đã sai lầm. Yêu nhau quá muộn màng, nên thế giới của đôi ta đã náo nhiệt bao người qua lại. Em nên quay người bước đi, lựa chọn cô độc một mình, hay nên xuyên qua dòng người kia chạy tới bên anh, cùng anh đắm chìm trong sa mạc của tình yêu đây?”

“Cả cô và anh đều giống nhau, đều sợ đánh mất. Có lẽ vì đã đánh mất quá nhiều, thế nên càng thêm trân trọng mỗi một người ở bên cạnh mình.”

“Tình yêu ở trước mặt anh cao quý bao nhiêu, thì anh ở trước mặt tình yêu tầm thường bấy nhiêu.”

“Nếu em cho phép tôi đứng trước mặt em, tôi có thể che chắn cho em tránh khỏi bão tố quét qua cuộc đời. Tôi chỉ muốn biết, em có muốn chấp nhận sự ích kỷ này của tôi không?”

“Tôi chỉ muốn yêu hết mình khi còn được yêu, để sau này dù không thể yêu nhau nữa cũng không hối hận.”

“Tôi không có thời gian cũng không cần phải chơi trò chơi tình cảm, Diệp Diệp! Tôi đã từng nói tình yêu giống như một món đồ cao cấp, khi còn chưa chắc mình có nắm được hay không tôi tuyệt đối không động vào, còn một khi đã có được tôi sẽ chân thành.”

“Danh phận rất nhiều lúc hoàn toàn không đại diện cho thân phận và vị thế, nhiều hơn cả, nó là một sự thừa nhận và trách nhiệm về mặt tâm lý.”

“Cà phê của em nguội rồi, uống của anh đi. Cà phê của anh rất đắng nhưng em phải tập quen…”

“Người đàn ông khiến anh yên tâm giao em còn chưa xuất hiện. Người thật sự khiến anh an tâm có lẽ là con trai tương lai của chúng ta.”

“Lấy anh em chưa một ngày hối hận!”

“Rồi một ngày, sẽ có một người bước vào cuộc đời bạn, và khiến bạn hiểu ra tại sao mình và những người trước đó không có kết quả.”

“Điều anh có thể hứa với em là, nếu một lần nữa phải xa cách, nếu em muốn quay lại tìm anh thì nhất định sẽ tìm được, anh sẽ luôn đứng ở chỗ cũ. Nếu anh không còn ở đó nữa, anh sẽ là người đi tìm em.”

“Một người đàn ông như vậy đã được định sẵn sẽ là người chỉ đạo chính trong tình yêu. Anh sẽ không kể với cô về lý tưởng của mình những lúc hai người nhàm chán, vì mỗi bước tiếp theo phải đi thế nào anh đã rất rõ ràng rồi. Anh sẽ không nghĩ đủ mọi cách chọc cho cô vui như một cậu bé mỗi khi cô bướng bỉnh, giận dữ, đa phần trong những tình huống như vậy, anh chỉ nói một câu: Được rồi, đừng bướng nữa! Những lúc cô ầm ĩ đòi nhịn ăn để giảm béo, anh sẽ bực bội nói: Muốn chết thì tránh xa anh ra một chút, ở bên cạnh anh thì phải ăn uống đúng giờ, chứ không phải như người ta dỗ dành cô rằng: Bảo bối, em đủ đẹp rồi! Anh sẽ không vì muốn mang lại bất ngờ cho cô mà bỏ mặc công việc bận rộn, cùng lắm là sẽ cố gắng hoàn thành công việc thật nhanh. Anh sẽ không vì quyết định của cô mà từ bỏ nguyên tắc của mình, anh có sự kiêu hãnh của mình. Anh có lúc trầm mặc, có lúc tức giận, thậm chí còn thiếu kiên nhẫn vì mấy trò đùa vô số kể của cô, sau đó lại răn đe cô: Không được làm vậy nữa. Một người đàn ông mãi mãi như đại dương. Cho dù là lúc nó sóng yên biển lặng cũng sẽ khiến người sợ hãi không dám tới gần.

Anh đang thay đổi cuộc sống của cô, thói quen của cô từng chút, từng chút một. Dần dần, lại khiến cho sự ép buộc, hà khắc của anh trở thành một ưu thế.”

“Trong cuộc đời bạn rồi sẽ xuất hiện một người đàn ông như thế. Anh ấy và bạn vốn chẳng hề quen biết vậy mà lại may mắn có duyên gặp gỡ. Có lẽ anh ấy không biết nói quá nhiều lời ngọt ngào, đường mật, cũng chẳng nói mấy lời thề non hẹn biển, thậm chí bình thường còn bận rộn tới nỗi không có thời gian cùng bạn đi dạo phố mua sắm. Nhưng năm nào anh ấy cũng nhớ ngày sinh nhật của bạn. Dù bận rộn cỡ nào cũng sẽ về kịp hôm kỷ niệm ngày cưới để đón cùng bạn. Thường ngày, khi bạn làu bàu, anh ấy sẽ nhẫn nại lắng nghe, thấy bạn giận dỗi, anh ấy sẽ mỉm cười rồi ôm bạn vào lòng an ủi. Bạn cho rằng tình yêu của anh ấy rất nhạt nhòa, giống như ly nước lọc không mùi, không vị. Nhưng bạn có từng nghĩ rằng: anh ấy không nhớ ngày sinh của bất kỳ cô gái nào khác. Trong ngàn vạn người ngoài kia, anh ấy chỉ chọn bạn làm vợ. Trong đôi mắt anh ấy chỉ có những vui buồn hờn giận của bạn. Chỉ có bạn mới được làm nũng, được cằn nhằn trước mặt anh ấy, và vòm ngực đó chỉ mong bạn sẽ dựa vào…”

“Có một loại đàn ông mà chia cách với anh một thời gian, nỗi nhớ của bạn chỉ càng thêm da diết. Mà khi gặp lại anh, bạn vẫn sẽ bị cái phong thái toát ra từ anh mê hoặc.”

“Người đàn ông này đã hòa vào huyết mạch của cô. Anh là bầu trời của cô, là sinh mệnh của cô. Cô không thể rời xa anh, thật sự không bao giờ rời xa được nữa…”

“Anh có thể từ bỏ tất cả danh vọng và lợi ích, chỉ không thể từ bỏ em. Khi không có khả năng yêu em, anh mong em được hạnh phúc. Khi có khả năng yêu em, anh hy vọng mình mang lại hạnh phúc cho em.”

相 逢  正 遇 素 锦 年 华 时, 未 晚

“Tương phùng chính ngộ tố cẩm niên hoa thời, vị vãn”

Share this:

  • X
  • Facebook
Like Loading...

Related

Từ khóa » Tố Niên Cẩm Thời