“Anh Có Thích Nước Mỹ Không?” – Tân Di Ổ – 花になれ - 一期一会

“Anh có thích nước Mỹ không?”

Trịnh Vy đã tự hỏi rất nhiều lần, và hỏi rất nhiều người con trai cô từng gặp, rằng: Anh có thích nước Mỹ không? Nước Mỹ có gì tốt đẹp khiến cho hai người đàn ông cô yêu tha thiết đều chọn làm điểm dừng chân sau khi vứt bỏ cô mà đi.

Lâm Tĩnh hèn nhát, nhưng Trần Hiếu Chính còn hèn nhát hơn. Tôi cho là như vậy!

Năm 20 tuổi đọc “Anh có thích nước Mỹ không?” của Tân Di Ổ, tôi đã nghiêng về Lâm Tĩnh, về ánh đèn vàng ấm áp sau mỗi giông bão cuộc đời. Hơn nửa thập kỉ trôi qua, tôi, vẫn chọn Lâm Tĩnh.

Lâm Tĩnh là người hèn nhát, chỉ biết trốn chạy khi sóng gió ập lên ngôi nhà vốn tưởng chỉ có bình yên, nơi có cả bóng dáng của Tiểu Phi Long anh hằng yêu mến. Anh không đủ can đảm, tự tin để đối diện cô gái bé nhỏ, lúc nào cũng bám sau lưng anh đòi lấy anh làm chồng. 17 năm đầu đời của cô, tất cả đều dành cho anh. Anh đánh mất cô vào khoảng thời gian tươi đẹp nhất, lúc cô tràn trề nhiệt huyết, lúc cô mơn mởn thanh xuân, anh rời xa để lại cho cô sự hụt hẫng vô bờ. Anh thích nước Mỹ không? Lâm Tĩnh không hẳn là thích, nói anh trốn chạy thì hợp lý hơn. Từ nhỏ anh đã luôn chín chắn, luôn điềm đạm, có lẽ khoảnh khắc anh đi Mỹ, bỏ lại em gái năm nhất nhà bên là sự lựa chọn sai lầm nhất cuộc đời anh. Bởi mãi đến sau này, khi anh và cô ấy có về được dưới một mái nhà, có Lâm Dữ Ninh bé bỏng, thì anh vẫn chân chính sâu sắc thua Trần Hiếu Chính, chính Trịnh Vy cũng thừa nhận, Trần Hiếu Chính mới là cô yêu nhất trong cuộc đời.

Tôi nói Trần Hiếu Chính hèn nhát hơn Lâm Tĩnh, đúng vậy đó, bởi ngay cả khi cô cầu xin anh hãy để cô cố gắng đi Mỹ cùng anh, hoặc giả như anh bảo cô chờ đợi, chắc chắn cô vẫn sẽ chờ. Nhưng đổi lại là gì, anh bảo đừng đợi gì ở nhau, anh sợ không nuôi nổi đôi bàn tay mịn màng của cô sao? Tàn nhẫn như vậy với cô để làm gì? Lời hứa đi Vụ Nguyên đứng dưới gốc hòe già, còn hứa với nhau để làm gì?

Mỗi người đều có một lý do để bao biện cho việc mình thích nhân vật nào, có cảm tình với ai. Fan của Trần Hiếu Chính cũng có lý do, vì anh lớn lên dưới mái nhà nghèo khó, về người mẹ luôn thúc ép con trai phải chiến đấu. Anh đã chiến đấu đến cùng, chỉ có điều, lúc anh trên đỉnh vinh quang, mẹ cũng không còn, mà người anh yêu cũng thuộc về một người khác. Đối với Trần Hiếu Chính, đó mới là sự tàn nhẫn nhất. Đáng tiếc, có lẽ đây vẫn chỉ là một câu chuyện ngôn tình mà thôi, ở bên ngoài kia sẽ chẳng có Trần Hiếu Chính nào lên chức phó tổng, vẫn đang đắm đuối về một tình yêu bỏ lại nơi quá khứ. Hôn nhân không có tình yêu rất nhiều, như Ngô Giang và Nguyễn Nguyễn chẳng hạn, như Lý Duy Quyên chẳng hạn…

Lệch đi 1cm, chính là lệch đi một cuộc đời. Khoảnh khắc Trịnh Vy nhìn thấy ngón áp út của anh, trái tim cô cũng nguội lạnh theo. Món quà lúc anh trở lại tặng cho cô, cô nhận lấy trong sự bàng hoàng.

Nhưng người Trịnh Vy yêu là Trần Hiếu Chính, rất yêu, yêu đến cuồng dại. Có những lúc chỉ cần ở chung một khoảng trời, anh ngồi trên ghế sô pha, chăm chú nhìn cô làm việc, ngày sinh nhật cô anh gọi một cuộc điện thoại, con tim thiếu nữ của cô lại dập dìu trong men say. Vì đó là người cô yêu. Ngay cả khi Lâm Tĩnh quỳ xuống cầu hôn cô bên bờ cát, tôi nghĩ, thoáng qua một khoảnh khắc nào đó, cô vẫn nghĩ tới Trần Hiếu Chính.

Nhưng trái tim tôi lại dành cho Lâm Tĩnh. Anh lớn hơn cô 5 tuổi, đủ khôn ngoan để ghi dấu ấn của mình vào cuộc đời đầy sứt sẹo của Vy Vy. Biết chọn thời điểm đúng lúc, biết lúc nào cô cần anh.

Ngay trong đêm sinh nhật của cô, anh công thành chiếm đất, từ từ xâm nhập, để rồi vài ba ngày một lần, anh hẹn cô đi ăn cơm, dần dà, mỗi ngày đều cùng nhau, anh chuyển dần đồ đạc đến nhà cô, chung sống. Tôi thích ánh đèn vàng ấm áp của anh. Thỉnh thoảng có đôi lúc giật mình nửa đêm, tôi ngơ ngác nhìn ánh trăng bàng bạc hắt qua rèm cửa, không đủ để soi rõ cái gì, nhưng cũng không hẳn là đêm đen, khiến cho những đêm cô đơn của tôi dài vô hạn, tôi cũng không có người bạn như Thử Bảo làm bạn, chỗ tôi sống không được phép nuôi mèo, cũng không ở tầng trệt nên không thể quen được chú mèo hoang nào. Nhưng nếu bật đèn thì từ đầu tôi không vào giấc nổi, thật là một sự mâu thuẫn.

Cảnh tượng của Vy Vy và Lâm Tĩnh là cảnh tôi mơ về nhiều đêm, giật mình trong đêm khuya, mở mắt ra thấy tay người đó vẫn đang lướt như bay trên bàn phím, bên dưới ánh đèn vàng. Một thứ ánh sáng ấm áp và bao dung. Người đó khẽ vỗ về: “Em ngủ đi, có anh đây”.

Mạnh mẽ cứng rắn bao nhiêu thì sự kiên cường của Vy Vy cũng đến hồi gục ngã. Người bạn thân nhất trong cuộc đời cô đã dừng đoạn đường đời lúc còn thanh xuân, trước khi đi vẫn luôn mong mỏi gặp lại người cô yêu tha thiết, Nguyễn Nguyễn, ước mộng năm 18 tuổi của cô đã thực hiện được rồi, vẫn sẽ luôn trẻ trung xinh đẹp, trước lúc ra đi vẫn mỉm cười rạng rỡ vì “Anh ấy nói sẽ chờ mình!”. Cô vĩnh viễn không biết được sự thật bi ai về người đàn ông phụ bạc Triệu Thế Vĩnh. Nhưng không sao, như vậy Nguyễn Nguyễn sẽ không đau lòng.

Giữa lúc trái tim Trịnh Vy bị giày xéo đến đau đớn, người cô nhớ đến không phải là Trần Hiếu Chính, mà là Lâm Tĩnh. Lúc đó, vòng tay mà cô khao khát không phải là vòng tay của Trần Hiếu Chính mà tràn đầy tin tưởng với vòng tay mạnh mẽ chín chắn của Lâm Tĩnh. Cô tìm đến Lâm Tĩnh, chỉ có ánh đèn vàng của anh mới lấp đầy khoảng trống trong lòng cô. Cô yêu anh mà, chỉ là khi đó tình yêu vụng dại tuổi mới lớn, mong muốn một lòng có được anh, chỉ là cô chưa chuẩn bị tâm lý sẽ sống cùng anh, gọi anh bằng chồng.

Vy Vy à, điều gì cũng cần phải làm quen, cũng như Trần Hiếu Chính đã từng làm quen với việc cô xuất hiện bất ngờ trong cuộc sống của mình. Vy Vy và Lâm Tĩnh, tuy không đến mức tha thiết mãnh liệt, nhưng anh yêu cô thật lòng, trong lòng cô có anh cũng là thật lòng.

Chọn anh làm bến đỗ cho cuộc đời, cô cũng không phải là không cảm động. Khi anh quỳ xuống ngẩng đầu nhìn cô, trái tim cô tan thành mảnh nhỏ. Nhìn người khác được cầu hôn và chính mình được cầu hôn là hai chuyện khác nhau hoàn toàn. Cô khóc, vì cô cũng thấy hạnh phúc. Nước mắt thấm ướt qua tay, len lỏi vào trái tim Lâm Tĩnh. Anh cũng đợi được cô rồi. Cuối cùng cô đã toàn tâm toàn ý về bên anh.

Tôi bất chợt nhớ về một nam chính trong một câu chuyện, đó là một giáo sư từ bỏ tất cả mọi công trình nghiên cứu có giá trị của mình, từ bỏ MIT, một lòng quay về giúp đỡ người anh yêu thực hiện ước mơ được làm giảng viên. Anh đau lòng, anh rất đau lòng, khi anh bay nửa vòng trái đất trở về, cô nắm tay một chàng trai khác đi ngang qua trước mặt anh, cũng không trách được cô bởi tình cảm của họ chỉ được nối với nhau bằng những dòng chữ hư ảo trên QQ. Nhưng người đàn ông đó không từ bỏ, anh khác hoàn toàn Lâm Tĩnh. Nếu như khoảnh khắc Trịnh Vy rạng rỡ mỉm cười đi về phía Trần Hiếu Chính, ngang qua bốt điện thoại nơi Lâm Tĩnh đứng, anh vẫn một lòng theo đuổi cô, theo đuổi Ngọc diện Tiểu Phi Long của anh, có lẽ nào hình bóng anh trong trái tim Trịnh Vy sẽ nhiều hơn một chút, Trịnh Vy sẽ không mất đến 3 năm mới quay về bên anh với một trái tim sâu sắc tổn thương. Lâm Tĩnh thua người đàn ông đó ở chỗ đó. Nhưng cũng không sao, với Lâm Tĩnh có thể nói là thiên thời, địa lợi, nhân hòa. Nếu không phải vì Trịnh Vy bị Trần Hiếu Chính bỏ lại, nếu không phải vì hai người cùng thành phố, nếu không phải Lâm Tĩnh phụ trách vụ án của Công ty 2, và nếu Trần Hiếu Chính không để Trịnh Vy ngã vào hố sâu thêm một lần nữa, e rằng Lâm Tĩnh sẽ mãi là người đến muộn. Vậy mới nói, tình yêu dài ngắn không quan trọng, quan trọng ta đến với nhau ở thời điểm nào, có trọn vẹn hay không.

Một câu chuyện rất thực, nhưng có điều cũng không thực. Hiện thực tàn nhẫn chính là phong cách Tân Di Ổ, nhưng đâu đây tôi vẫn thấy có mùi ngôn tình phảng phất, haha, thời gian dài quá rồi mà. Tôi cũng không còn là cô gái nhỏ suốt ngày đắm chìm vào mấy trang sách. Tôi đã trưởng thành, đã đi làm, dù không lăn lộn nhiều trên trường đời nhưng tôi biết Trần Hiếu Chính và Lâm Tĩnh chính là đại diện cho bất cứ quãng đời của ai đó mà thôi. Trần Hiếu Chính có thể là Trần Hiếu Chính của Trịnh Vy nhưng sẽ là Lâm Tĩnh của một cô gái khác.

Đừng quá thương tiếc một người, vì đó có thể là người chưa phù hợp với cuộc đời mình mà thôi!

Chia sẻ:

  • X
  • Facebook
Thích Đang tải...

Từ khóa » Trịnh Vi Trần Hiếu Chính